Cập nhật mới

Fanfiction [Vũ Sơn.K] Ở lại với em

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405583671-256-k406669.jpg

[Vũ Sơn.K] Ở Lại Với Em
Tác giả: Fleurmsoelle
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chờ anh tới mơ thấy ác mộng...



vusonk​
 
[Vũ Sơn.k] Ở Lại Với Em
*


Đêm diễn muộn, khóa không tra ổ vì bên trong đã có người, chỉ còn tiếng gót giày chạm lên sàn gỗ, từng thanh âm khẽ vang trong một buổi tối tĩnh lặng.

Chào đón phía trước chẳng phải cái ôm ấm áp hay nụ hôn ngọt ngào nơi bờ môi, đơn giản là hơi thở đều đặn của ai đó đang cuộn mình trên băng ghế sô pha mềm mại.

Thời gian tưởng chừng như ngưng động khi ánh mắt mãi dõi theo một người, còn thân thể vẫn đứng yên đó chẳng di chuyển.

Đến khi cảm thấy đủ, bóng lưng xoay đi đem cửa khóa chặt, ánh đèn trên trần bỗng phụt tắt, mang bóng tối bao trùm lấy toàn bộ không gian phòng khách.

"Gì thế này?"

Cả tháng chưa đóng thiếu tiền điện hôm nào, nay cũng chẳng nghe sửa chữa gì, sao tự dưng nhà lại tối thui rồi?

Ngay lúc Khôi Vũ còn đang ngơ ngác ngẫm nghĩ thì tự bao giờ, từ phía sau mang đến cái ôm nhẹ nhàng, không siết chặt mà chỉ như xác nhận người vẫn còn ở đây.

Có lẽ là giấc ngủ chưa tan, giọng Hồng Sơn vô thức làm nũng mà chính bản thân em cũng chẳng hề hay biết: "Đèn tắt rồi... nó không sáng nữa, anh đừng đi."

Khôi Vũ mỉm cười, cẩn thận xoay người ôm lấy người vào lòng, xoa nhẹ gò má ướt, dỗ dành: "Đều là ác mộng, anh vẫn luôn bên cạnh em mà."

Tham gia một chương trình ngắn hạn nhưng nỗi day dứt kéo dài dai dẳng, đến mức độ ám ảnh cả giấc mơ, Hồng Sơn vốn chẳng hay mộng mị, chỉ khi đợi chờ quá lâu, thân thể mỏi mệt đuối sức cạn pin, lập tức mọi thứ xung quanh bắt đầu tồi tệ, em cần một Khôi Vũ nắm tay tiếp thêm năng lượng, đáng tiếc nay anh về muộn quá.

Tâm tư nhạy cảm cần được vỗ về, tuy hơi chậm nhưng đã được bù đắp, Hồng Sơn thở phào nhẹ nhõm khi ghé bầu má lên bờ vai người yêu, yên tâm dựa dẫm.

Nơi thành phố về đêm vào giấc ngủ, hai thân ảnh vẫn dán sát nhau trong tư thế đứng cả hồi lâu không chút mỏi mệt, thậm chí lúc đèn được bật lên vẫn chẳng thấy xê dịch.

Khôi Vũ vuốt ve phần gáy nhẵn nhụi đập vào trước mắt mình, dường như đối phương đang tìm cách để cúi đầu và rút lui theo hướng tránh né, chỉ muốn chừa mỗi bóng lưng cho anh.

"Sao lại trốn."

Bắt lấy cánh tay kéo người trở về, giây phút đôi mắt đỏ hoe xuất hiện, Khôi Vũ cảm giác tim mình đã hẫng đi chẳng biết bao nhiêu nhịp.

Bé cưng ngày thường mạnh mẽ của anh, vì ác mộng lạc mất tình yêu mà khóc, thật đáng yêu.

"Anh mau đi lau mình, em nấu nước nóng rồi.

Đừng mang hơi lạnh từ ngoài phố về ôm ấp."

Lúc nãy còn chủ động thu gần khoảng cách, giờ giả bộ xù lông để vỗ cánh bay đi.

Nghịch ngợm.

Nhưng Khôi Vũ là ai chứ, mèo con mềm mại ư?

Không phải đâu...

"Em xem, rất ấm mà đâu có lạnh."

Khôi Vũ nắm tay người bên cạnh nhét vào bên trong áo, chẳng có lớp vải chắn giữa, da thịt tiếp xúc lẫn nhau, Hồng Sơn bối rối cắn chặt môi, không dám giãy giụa sợ làm đau anh, vẻ mặt em hiện rõ từng chữ cam chịu và xấu hổ, khi sắc đỏ đang lan trên diện rộng, gò má, vành tai đi xuống cổ và vai.

Không hề lạnh lẽo, ngược lại nó nóng tới nỗi em cảm tưởng mình cho tay vào nước sôi, muốn bỏng cả làn da mỏng manh.

Từng đợt khói trắng vô hình lững lờ bay lượn, Hồng Sơn nhắm chặt mắt quay phắt đi, thế nhưng cả cơ thể đều không thoát ra được, bởi cái ôm chặt chẽ, mạnh mẽ đã bao phủ lấy em rồi.

Khôi Vũ cúi thấp đầu, chôn bờ môi vào sâu trong hõm cổ, thì thầm: "Là em ban nãy nói anh hãy ở lại, sao giờ baby lại muốn chạy?"

Mỗi từ phát ra đều được chủ nhân nó hạ tông giọng xuống, thứ âm thanh quyến rũ khiến hàng vạn người mấy đêm xem live gục ngã, huống chi Hồng Sơn là trực tiếp nghe thấy với khoảng cách gần thế này.

Khôi Vũ không chờ lời hồi đáp mà tiếp tục tấn công dồn dập, chẳng chừa tí đường nào để em có thể lui.

"Süße, willst du mich kosten?"

"Anh lại trêu em."

Nếu được quay về mười mấy phút trước, Hồng Sơn nhất định sẽ nằm lì trên ghế sô pha và không bước chân xuống để ôm đối phương, lãng mạn còn chưa kéo dài bao lâu đã bị mang ra đùa giỡn.

"Cưng hiểu à mà bảo anh trêu?"

Trong giọng nói xen lẫn tiếng cười, em thật sự hy vọng bản thân đủ nhẫn tâm để đạp vào chân người phía sau một cái cho hả giận.

"Nói trước đám đông còn sợ em không biết."

Nhận được câu trả lời, Khôi Vũ dụi đầu vào cổ em như chiếc mèo cố lấy lòng chủ nhân, "Anh tưởng baby sẽ không thấy chứ."

Lúc nãy là mời gọi, hiện tại mới thật sự trêu đùa.

Hồng Sơn phồng má, chưa kịp nổi giận thì cảm giác ươn ướt nơi cổ mềm đã làm toàn thân em run rẩy, xém một chút nữa là ngã khụy nếu chẳng có anh ở sau đỡ lấy.

"Đi hát về không mệt sao?"

Có sự phản kháng nhưng với động tác khêu gợi bên cạnh thì vẫn yếu ớt vô cùng, như muối bỏ biển chẳng thấm vào đâu.

"Muốn biết anh đuối chưa, baby tự kiểm nghiệm đi."

Con người nói là làm, thậm chí không cần đồng ý, vốn thế, Hồng Sơn chẳng từ chối Khôi Vũ bao giờ.

Mang em từ phòng khách, bế lên bồn tắm rồi lại quay về bệ cửa sổ quen thuộc, nơi yêu thích của anh và em.

Được mời gọi đến thưởng thức nhưng cuối cùng chính mình lại trở thành món ăn mặc đối phương nhấm nháp.

Như một quả hồng đã chín rục, bề ngoài căng bóng đỏ thẫm, khi bóp mềm dẻo, mọng nước, cắn vào một miếng mật tươm ra, vị ngọt lan tràn khắp khoang miệng, nuốt xuống bao nhiêu cũng không hết.

"Baby, người em làm bằng nước sao?"

Chạm đến đâu cũng thấy ướt.

Khôi Vũ những lúc này không còn đổi sang tiếng Đức để giữ chừng mực, thế giới riêng chỉ có hai người, chẳng ánh đèn sân khấu hay camera chạy bằng máy lẫn cơm, ngay cả tấm vải áo che thân cũng biến mất, chỉ còn sự trần trụi nóng bỏng đối lập cùng màn đêm lạnh lẽo.

Thoải mái phóng túng, buông thả, trêu đùa cợt nhả.

Ném hết ồn ào, ngọt ngào mềm mại tan chảy ra ngoài, chỉ chừa lại bản năng nguyên thủy nhất.

Nụ cười rạng rỡ hằng ngày thay thế bằng những giọt nước mắt, không phải đau thương mà là ngọn nguồn của liều thuốc kích thích.

Ngày ấy đôi mắt long lanh đã vì anh mà khóc, hiện tại vẫn thế, chỉ khác thời thế thay đổi, câu chuyện được đổi sang cái kết tốt đẹp hơn quá khứ.

Ánh sáng ở đó đã mang đối phương đi, còn hiện tại dù đèn mãi chưa tắt em vẫn có thể vùi đầu vào vai anh tựa lên.

"Baby, đừng lo lắng."

Một nụ hôn rơi khẽ xuống chóp mũi, Khôi Vũ vẫn luôn như vậy, trêu đùa khiến người thút thít nức nở rồi lại mang kẹo đút tới.

Hồng Sơn bị giày vò đến mức toàn thân mệt nhoài, vẫn cố gắng gật đầu đáp lời đối phương khi cổ họng chẳng thể thốt nổi câu nào nữa.

Xót thật, song dáng vẻ trước mắt quá mức mê người nên Khôi Vu đành đổ lỗi cho nó thôi.

Bất cẩn thu hút, kẻ thiếu nghị lực bị cuốn theo mất rồi.
 
Back
Top Bottom