Cập nhật mới

Khác vũ cốc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
136542568-256-k26960.jpg

Vũ Cốc
Tác giả: jiiiiitrang
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong cuộc sống này vấn đề xuyên việt trở nên phổ biến hơn bao giờ hết, lại nói sau khi xuyên việt lại có thể làm trung khuyển làm ấm giường cũng không có gì lạ.

Nam nam sinh tử cũng thực bình thường, nam nam sinh tử cạnh bên cạnh ngươi cũng không có gì đáng sợ.

Nhưng sau khi xuyên việt cũng không đến mức phải xử lí những chuyện rắc rối của chủ nhân trước để lại, thậm chí còn liên quan đến chuyện cũ đời trước?!

Không không không, làm yên lòng trung khuyển thì không có vấn đề, thậm chí có thẻ nói vui vẻ chịu đựng...

Nhưng mà lão cha của thân thể này, thật sự khiến cho người khác đau đầu.

Nhân vật chính: Dung Tình [Từ Trinh], Chung Nghị



hcao​
 
Vũ Cốc
Chương 1: Món ăn mặn thứ nhất - Thương [nhất]


Sau khi vùng ánh sáng trắng dần dần biến mất, Từ Trinh mở to mắt, đập vào mắt là đỉnh màn xa lạ.

Hắn hơi bất ngờ, hơn nửa ngày mới phục hồi lại tinh thần, tại trong trí nhớ cuối cùng của hắn, hắn không thể tránh được một quả lựu đạn từ phía trước bay đến, mà khoảng cách như vậy, cho dù là voi thì óc cũng vỡ toang, đầu rơi máu chảy.

Chịu thương tổn như vậy, ngoại trừ cảm giác toàn thân đau nhức thì không còn cảm thấy nơi nào bị tổn thương nữa, chỉ là....

Trực giác bên cạnh có người, Từ Trinh tâm trong chốc lát cứng lại, lúc ý thức được hành động, thì đã thấy mình xoay người đè người xuống dưới.

Bị người đè từ phía sau xuống dưới giường nam nhân thét lên một tiếng đau đớn, thân thể gần như run rẩy co giật, vẻ mặt của hắn trắng bệch, hai mắt rời rạc không có tiêu cự, tư thế như vậy hiển nhiên vô cùng thống khổ, nhưng hắn không chỉ không có ý định muốn giãy giụa, thậm chí còn cố gắng giữ lại một chút ý thức để không phản kháng.

Chung Nghị?

Những kí ức không thuộc về mình liên tiếp tiến vào trong đầu như thủy triều, Từ Trinh hơi sững sờ, cũng không kịp sửa lại nguyên nhân kết quả, vội vàng đem người kéo vào trong lòng.

Nhận đến tác động, Chung Nghị cúi đầu khó chịu rên rỉ, lại ngay sau đó cắn chặt răng lại đem thanh âm nuốt xuống.

Hắn vẫn không nhìn Từ Trinh mà khép chặt hai mắt lại, che giấu sự sợ hãi trong đáy mắt, theo sau thở sâu, cố nén thống khổ quay lại quỳ gối bên chân đối phương.

"Đừng nhúc nhích."

Rút tay lại, Từ Trinh thản nhiên mở miệng, giọng nói của hắn bằng phẳng, giọng điệu nhu hòa, lại khiến cả người Chung Nghị run lên, căng cứng cả người, không dám động đậy một chút.

Nam nhân trong lòng trần như nhộng, hắn cao lớn mạnh mẽ, đường cong thân thể rắn chắc, làn da màu lúa mạch cùng cơ bắp rắc chắc đẹp đẽ, dáng người như vậy không thể nghi ngờ là vô cùng xuất sắc.

Chỉ là bây giờ, nơi nơi tràn đầy dấu vết xanh tím, từ lưng đến chân, ngay cả bên trong đùi cũng không may mắn thoát khỏi.

Cẩn thận đem hắn đặt lên giường, Từ Trinh đẩy nhẹ hai chân đang căng cứng của hắn ra, lúc đụng chạm vào, thân thể nam nhân run mạnh lên, lúc sau lại cố gắng ép buộc bản thân thả lỏng, mặc cho Từ Trinh hành động.

Hắn không chủ nhân tuổi trẻ muốn làm điều gì, nhưng mặc dù là những điều như ác mộng đêm qua tiếp tục, hắn cũng chỉ có thể phục tùng.

Bởi vì, nếu là phản kháng, chờ đợi chính mình sẽ là sự trừng phạt càng thêm đáng sợ hơn.

Nhìn thấy bên trong còn sót lại vết máu và vết bẩn, cùng với những ký ức còn sót lại trong đầu, Từ Trinh cảm thấy hơi khó chịu, hắn chạm vào hậu huyệt sưng đỏ, mà đang bắt buộc chính mình thả lỏng Chung Nghị bỗng chốc căng cứng toàn thân.

"Không có việc gì, không có việc gì."

Nhìn nam nhân thân cao gần tám thước này, bộ dáng thống khổ khó nhịn nhưng vẫn cố gắng cắn răng chịu đựng, Từ Trinh không khỏi cảm thấy đau lòng.

Hắn giơ tay cầm chăn mềm, cẩn thận đắp lên người hai người bọn họ, sau đó chậm rãi vuốt ve phía sau lưng của Chung Nghị, ý muốn hắn nhả hàm răng đang cắn chặt, hít thở lại như bình thường.

Nhưng người kia dù có khó khăn lắm mới thả lỏng sức lực, nhưng vẫn cẩn thận hô hấp như trước, không có phát ra một chút thanh âm.

Dựa theo ký ức từ đêm qua đến giờ, Từ Trinh đặt lòng bàn tay lên bụng cảu nam nhân, cảm xúc ấm áp kích thích da thịt lạnh lẽo, lập tức làn da nổi lên một lớp da gà.

Hắn bình tĩnh lấy một khối khăn sạch, ôn hòa lau đi mồ hôi lạnh trên làn da của Chung Nghị, cho đến khi người dưới thân dần dần thói quen, mới thử bỏ thêm vài phần lực đè xuống nơi hơi phập phồng kia.

"Đừng!"

Nam nhân phát ra một tiếng rên rỉ ngắn ngủi, chân tay cứng ngắc bắt đầu co rút.

Hiểu được vấn đề gì xảy ra, Từ Trinh đen mặt lại, tức giận nói: "Ngươi không lấy mấy thứ đó ra sao?"

Chung Nghị lại run lên, cũng không quan tâm thân thể đang đau đớn.

Hắn cuống quýt mở to mắt, không đợi Từ Trinh ngăn cản đã nhanh chóng quỳ sấp xuống bên chân hắn, giọng nói khàn khàn thậm chí mang theo run rẩy cùng khẩn trương, "Chung Nghị ngu dốt, thỉnh chủ nhân trách phạt!"

"Ta không trách ngươi," Biết người này muốn nói gì, Từ Trinh thở dài, ôm thân thể lạnh lẽo kia rồi truyền một chút nội lực cho hắn.

Hiện tại hậu huyệt sưng thành nư vậy, đồ vật chỗ đó lại ở trong sâu, hơn nữa cố nén một đêm, nếu tự mình tống ra chắc là không thể.

Mà nếu lấy tay móc ra....

Trước không nói sẽ làm hắn đau đến nỗi muốn nửa mạng nhỏ, nếu là vết thương càng thêm thương, chẳng phải là càng thêm rắc rối sao?

Nghĩ đến điều này, Từ Trinh lại để Chung Nghị nằm lên giường, tiếp theo như muốn để cho cơ thể hắn ấm áp, ôm người vào trong ngực, nhẹ giọng nói: "Không lấy ra không được, đổ....

ừ, ngươi sợ hãi rửa sạch nơi đó sao?"

Hắn tuy chưa trải qua, nhưng chứng kiến nhiều cũng có thể hiểu được rõ ràng, cho dù có khó chịu hay không, đối với một người nam nhân thì điều đó đều là sự nhục nhã.

Nhưng nếu rửa ruột không được, khản năng phải dùng tay, nơi xấu hổ như vậy, khẳng định càng làm cho con người ta khó có thể chịu đựng
 
Vũ Cốc
Chương 2: Món ăn mặn thứ hai - Thương [nhị]


Từ Trinh dùng ống tay áo thay y lau mồ hôi lạnh trên trán, sau đó hôn nhẹ tại giữa trán mang ý muốn an ủi khiến y yên lòng, thấy khuôn mặt y bình tĩnh lại, lúc này mới gật đầu cao giọng kêu: "Người đâu, mau chuẩn bị nước thuốc để rửa sạch ruột, ống dẫn là dùng loại nhỏ nhất, mài nhẵn không chút góc cạnh cho ta!"

Đừng một chút, lại bổ sung: "Dùng đại hoàng* để kích miệng vết thương mau lành, khi bôi trơn dùng nhiều một chút."

*Đại Hoàng: là một vị thuốc, liều nhỏ có tác dụng lợi tiêu hoá, liều cao tẩy nhẹ trong trường hợp táo bón, làm thuốc bổ đắng cho người mới ốm dậy, người già thiếu máu, biếng ăn

Túi nước làm từ da mềm chỉ lớn hơn bàn tay một chút, nước thuốc bên trong chiếm hơn một nửa, khi lắc lắc phát ra tiếng "Lọc tọc".

Bóp miệng túi lại, nhỏ hơn so với bình thường một chút, có lẽ đã được mài và bôi sáp nên vô cùng nhẵn nhụi.

Từ Trinh cầm túi nước, đổ một chút ra tay, chất lỏng có màu vàng và hình dạng giống như dầu, cùng với vị thuốc đông y nhàn nhạt.

Xác nhận thành phần, hắn lại thản nhiên dặn dò vài câu, xong mới vẫy lui thị nữ trong phòng, trở lại bên trong màn.

Làm chủ của một cốc, giường tất nhiên vừa to vừa mềm, bên ngoài chỉ có thể nhìn đến bóng dáng mờ mờ.

Lúc Từ Trinh trở lại trên giường, tinh thần của Chung Nghị dường như đã có chút mơ hồ, y đang không ngừng phát run, đang cuộn tròn mình lại dưới chăn mềm, mồ hôi lạnh trên người đã làm ướt cả chăn đệm và sàng đan*.

*sàng đan: khăn trải giường

"Đến đây."

Từ Trinh nhấc một góc chăn lên, cận thận đỡ y.

Nghe có tiếng nước, cơ thể của Chung Nghị rõ ràng hơi cứng lại, hắn cố gắng đứng dậy, vừa muốn mở miệng nói cái gì lại bị một nụ hôn lên môi trấn an nuốt trở lại.

Từ Trinh giữ thân thể nam nhân, nhẹ nhàng hôn lên mi tâm đang nhíu chặt kia, ngón tay ấm áp mang theo vết trai chầm chậm vuốt ve tấm lưng căng cứng, gióng như mang theo ma lực, Chung Nghị dần dần thả lỏng cơ thể.

Tay di chuyển một đường xuống phía dưới, Từ Trinh lùi xuống dưới thân Chung Nghị, mông Chung Nghị hơi cong lại rắn chắc, kết hợp với cặp đùi cường tráng, tràn ngập hơi thở cường tráng nam tính.

Từ Trinh nhìn mà hô hấp cứng lại, không khống chế được hôn nơi căng đầy kia, sau đó tách đôi chân thon dài mạnh mẽ ra hai bên.

Cho dù cố gắng ôn nhu cẩn thận như thế nào, mỗi khi cử động đối với Chung Nghị vẫn như cũ là tra tấn cùng đau đớn, Từ Trinh không đành lòng khiến y khổ sở, nhưng cũng biết không thể kéo dài thêm nữa.

Bỏ qua sự yếu lòng, đút thẳng ống mềm vào hậu huyệt nam nhân, dù sao cũng kém kỹ thuật rửa ruột ở hiện đại, khi cái ống đâm vào nơi chật hẹp sưng đỏ kia trong nháy mắt, Chung Nghị theo bản năng căng cứng thân mình lại.

Từ Trinh thấy thế nột bên đè ép túi nước, một bên kiên nhẫn vuốt lưng trấn an hắn, thỉnh thoảng còn hôn nhẹ vài cái lên gáy y.

Có lẽ là sợ không đủ, Từ Trinh đem toàn bộ túi dược đổ vào trong bụng Chung Nghị, sau đó liền cởi bỏ áo mỏng bên ngoài, kéo nam nhân vào trong lòng.

Khi thân thể lạnh lẽo dính vào người, hai người đều khẽ run lên.

Bởi vì khó chịu, Chung Nghị tự nhiên căng cứng thân thể lại, mà Từ Trinh thì xoa ấn bụng nam nhân theo quy luật, cho đến khi nghe tiếng "Ùng ục", mới cẩn thận ôm người từ phía sau, nhẹ giọng hỏi "Thấy thế nào?"

Chung Nghị cố gắng tỉnh táo lại, y run rẩy đẩy Từ Trinh ra, cúi đầu khàn khàn mở miệng "Xin cho thuộc hạ...."

"Ta giúp ngươi lấy ra."

Từ Trinh có chút đau lòng đem nam nhân kéo về trong lòng, khiến cho y tựa cả cơ thể vào lồng ngực mình.

Chung Nghị theo bản năng chấn động, cùng với thanh âm trong bụng càng lúc càng lớn, vẻ của y cũng bắt đầu ngày càng khó nhịn.

Đem hai chân Chung Nghị đặt trên khuỷu tay, Từ Trinh đỡ cả người hắn lên.

Cả người nam nhân cường tráng run rẩy, chỉ có thể tựa cả người trong lòng nam tử, bị đối phương nâng mông dùng sức tách ra hai bên, lộ ra một tư thế khuất nhục lại xấu hổ.

"Đừng chịu đựng, dùng lực, đem mấy thứ dơ bẩn này ra hết thì tốt rồi."

Từ Trinh hôn tóc mai của y, thấp giọng cổ vũ bên tai Chung Nghị.

Nam nhân nắm chặt bả vai Từ Trinh, móng tay để lại trên lưng hắn nhiều vết vào hồng nhạt.

Nếu là bình thường, Chung Nghị tất nhiên sẽ không dám làm càn như vậy, nhưng mà bị dày vò một ngày một đêm, cho dù tinh thần làm bằng sắt cũng sẽ bị sự thống khổ này tiêu hao hết.

Cho là Cốc chủ nghĩ ra biện pháp mới tra tấn chính mình, nam nhân chỉ có thể liều mạng thỏa hiệp nghe theo, y mở miệng thở hổn hển, huyệt khẩu sưng đỏ do dùng sức mà không ngừng nhúc nhích, mở ra, không bao lâu, nước thuốc màu vàng nhạt bắt đầu theo bên trong từ từ chảy ra.

Chung Nghị không thể nghi ngờ là rất thống khổ, chỉ có ý thức cố gắng giữ lại luôn luôn nhắc nhở y, mình đang tại trong lòng ai, lại đang làm những gì.

Cảm giác đang bài tiết khiến y cảm thấy bối rối xấu hổ, lại không thể không cắn răng gian nan dùng sức, cho dù mỗi một lần dùng sức đều khiến y đau đớn cả người co rút lại.

"Sắp ra rồi, lại thêm một chút lực nữa.

Đau thì kêu ra, nơi này không có người khác."

Từ Trinh đau lòng hôn môi nam nhân trong lòng, nụ hôn nhẹ nhàng dừng trên đôi môi trắng bệch bị Chung Nghị cắn tổn hại không ra hình dáng, cẩn thận liếm láp, mang theo sự ôn hòa cùng trấn an.

Chung Nghị điên cuồng mà lắc đầu, rốt cuộc không kiên trì được nữa liên tục rên rỉ thở dốc, nước mắt do đau đớn tràn ra khóe mắt chảy xuống cằm, cuối cùng bị đôi môi ấm áp của Từ Trinh liếm sạch.

Chẳng bao lâu huyệt khẩu mở đến một mức độ nhất định, Chung Nghị đột nhiên kéo căng người bám chặt vào Từ Trinh, hắn dồn dập thở hổn hển, có thể nhìn đến bên trong hai mảnh thịt cánh hoa, viên dạ minh châu tựa như quả trứng nhỏ đang dần dần lộ đầu ra bên ngoài.

Từ Trinh càng dùng sức tách mông cánh hoa rắn chắc sang hai bên, hắn không nhìn rõ đi ra bao nhiêu, chỉ biết là cùng với việc dùng lực, thân thể người trong lòng lúc căng cứng lúc run rẩy co rút.

Hắn ngậm lấy vành tai nam nhân, ôn nhu cùng trấn an cắn hôn từ gáy đến hõm vai, cảm giác được bụng kề sát bên mình dồn dập phập phồng vài cái, sau đó liền là một hồi kéo căng dùng sức.

Trân châu màu trắng hình như bất ngờ nặng nề, đã đi ra hơn phân nửa do trơn cùng lực hút liền rơi hết ra ngoài.

Nhưng mà để người ta không tưởng được là, giữa viên trân châu lại cắm một sợi dây thừng rắn chắc, nó rơi xuống một phát liền lôi kéo, vật nặng liên tiếp như vậy liền đụng mạnh vào huyệt khẩu.

"A!!!"

Cuối cùng lý trí liền như vậy "Phanh" đứt gãy, Chung Nghị cuối cùng cũng không tự mình nhẫn nhịn được nữa, phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

Thật vất vả mới đẩy ra được một vật, nam nhân còn chưa kịp tạm dừng nghỉ ngơi, liền bị đau đớn khó có thể tưởng tượng nổi này khiến cho kêu to lên.

Y ngửa mạnh đầu, thắt lưng cũng cong theo, cơ thịt căng cứng không ngừng run rẩy, đùi tráng kiện gần như muốn đem Từ Trinh kẹp gãy thành hai đoạn.

Thanh âm này khiến trái tim Từ Trinh run rẩy lên theo, đợi sự kịch liệt co rút hơi hơi đi qua, hắn mới rút một bàn tay ra cận thận ôm hông Chung Nghị.

Nam nhân cường tráng đã sớm vô lực tựa vào trong lòng chủ nhân của mình, thống khổ cùng mệt mỏi đã đánh tan ý thức của y, y theo bản năng thở hổn hển, nước bọt không khống chế tràn ra từ khóe miệng, từng sợi rơi trên quần áo Từ Trinh, rất nhanh liền ướt một mảng.

Ôm chắc hông Chung Nghị, Từ Trinh đem người hơi nâng lên, cẩn thẩn kiểm tra hạ thân đối phương.

Nơi tư mật đó có thể nói thê thảm, tiểu huyệt sưng đỏ không thể khép lại, có thể lờ mờ nhìn thấy vật cứng màu trắng đang bị kẹt tại cửa huyệt không thể động đậy.

Nước thuốc dinh dính hơi mang theo một chút mùi vị khác thường, trộn lẫn máu không ngừng va vào nội bích đè ép muốn đi ra, chảy khắp đầy giường đầy đất.

Một cái dây thừng màu vàng treo thẳng ở giữa, phía dưới treo chính là viên dạ minh châu màu trắng vừa bị đẩy ra.

Vật đáng lẽ phải rơi ra bên ngoài lúc này lại buông xuống cách cơ thể nam nhân hơn năm tấc, nó khiến cho những vật ở sâu bên trong cũng nhanh chóng rơi xuống, lại do sức lực không đủ mà bị kẹt ở huyệt khẩu, va chạm vào vị trí đầy vết thương khiến nơi đó càng trở nên thê thảm.

"Từ bỏ.... từ bỏ...."

Chung nghị đã sớm không còn chút tỉnh táo nào co quắp ngồi trên người Từ Trinh, người nam nhân cho dù bị bẻ xương đâm bụng cũng chưa kêu một tiếng, lúc này lại đang không ngừng rên rỉ cầu xin tha thứ.

Vẻ mặt hắn rời rạc, chất lỏng ẩm ướt từ khóe mắt không ngừng tràn ra, rơi vào trên vai Từ Trinh, lại giống như nóng đến lòng hắn.
 
Vũ Cốc
Chương 3: Món ăn mặn thứ nhất - Thương [tam]


Tất cả những tra tấn, mỏi mệt, hoảng sợ cùng xỉ nhục được nhận trong một đêm này cùng theo nước mắt tràn ra cùng tuôn lên, Từ Trinh chỉ có thể không ngừng hôn hắn, theo khóe mắt đến hai gò má, từ chóp mũi đến đầu môi.

"Ục ục ục" từ bụng nam nhân liên tục truyền ra thanh âm. do tác dụng của thuốc khiến tiểu huyệt không ngừng đóng mở muốn bài tiết ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn không thể loại bỏ vật lạ bị tắc nghẽn ra ngoài.

Từ Trinh thương tiếc ôm lấy thân thể tràn đầy mồ hôi lạnh, một bàn tay chầm chậm vuốt ve sống lưng của y, tay còn lại bắt đầu thăm dò xuống hai chân của y, nhón tay túm chặt lấy dây thừng bằng vàng đang lơ lửng, "Ngoan, nhịn một chút nữa... nhịn một chút nữa thì sẽ không sao nữa rồi..."

Hắn không rõ Chung Nghị có nghe hiểu hay không, chỉ biết rằng cùng với tiếng hét thảm thiết kia, trong lòng mình có cái gì đó bắt đầu trở nên không giống như trước.

Không biết là do an ủi có tác dụng hay là vì điều gi khác, thanh âm nghẹn ngào dần dần nhỏ lại, trở thành sự đau đớn khó nhịn.

Biết Chung Nghị sẽ không thể chịu nổi nữa, Từ Trinh nắm chặt cơ hội, túm lấy sợi dây nhỏ kéo xuống.

Đau dài không bằng đau ngắn, cùng với dây thừng được rút ra, ngọc thế màu trắng cũng nhanh chóng được kéo ra bên ngoài cơ thể.

Chung Nghị kêu thảm một tiếng, giống như muốn kẹp đứt người khác, tứ chi rắn chắc dùng lực kẹp chắt lấy thân thể Từ Trinh, hậu huyệt không thể khép kín chen chúc chảy xuống một đống đồ vật, y cũng không rõ ràng lắm những thứ là những cái gì, chỉ là không ngừng co giật, cuối cùng không còn suy nghĩ được gì nữa, hôn mê trong lòng của chủ nhân.

Khi những đồ vật đó rơi từ bên trong ra, Từ Trinh chỉ cảm thấy đầu ngón tay của mình cũng đang run run, một cây ngọc thể thô ráp vô cùng vừa đi ra không lâu, cạnh ngoài dính máu khiến cho người ta cảm thấy kinh hoàng.

Nhưng đây không phải nguyên nhân chủ yếu khiến cho Từ Trinh tức giận, khi Từ Trinh túm những vật bị tắc nghẽn ra bên ngoài, một lượng lớn chất lỏng màu vàng nâu tanh tưởi theo sau phun ra, những thứ linh tinh lẫn lộn trong đó khiến cho hắn phải đen mặt lại.

Tinh dịch màu trắng cùng những viên ngọc trắng cỡ quả anh đào thì cũng thôi, thậm chí còn có rau quả nấu chí....

Đã sớm bị tiêu hóa nát nhừ từ lâu, không phân rõ ràng rốt cuộc là rau quả gì.

"Tên khốn khiếp này..." nghiến răng nguyền rủa, Từ Trinh vẫn như cũ nâng thân thể Chung Nghị, đè từ từ lên vùng bụng vẫn còn hơi đầy, Cho đến khi xác nhận toàn bộ mọi thứ đã được đẩy ra ngoài, lúc này mới lấy cái khăn trải giường bên cạnh, lau kĩ càng những thứ nhơ bẩn vẫn còn dính trên thân thể nam nhân.

Cố gắng không động đến vết thương Chung Nghị, Từ Trinh cẩn thận bế người lên, nhưng mà đó toàn thân người này đều bị thương, hậu huyệt lại càng vô cùng thê thảm, cho dù hơi đi chuyển chỉ là rất nhỏ cũng khiến cho y run rẩy co giật, rên rỉ thành tiếng.

Nhưng vẫn không có tỉnh dậy.

Y phục Từ trinh biến thành một mảnh bừa bộn, nhưng hắn giống như không thèm để ý, cũng không thèm nhìn phòng bị biến thành bẩn thỉu dơ dáy, chỉ đi tìm một thứ gì sạch sẽ quấn cẩn thận người trong lòng, sau đó lạnh nhạt ra lệnh một câu rồi ôm Chung nghị đi về phía ôn tuyền ở hậu viện.

Sương trắng mờ ảo, tầng tầng lớp lớp, chủ nhân của thân thể này hiển nhiên rất biết cách hưởng thụ, ngọc trắng được điêu khác, cây xanh rậm rạp đan vào nhau, bể lộ thiên không lớn không nhỏ, nhưng được xây dựng tinh xảo thanh lịch, nhìn vo cùng thích ắt mà lòng cũng dễ chịu.

Năm, sáu người nữ tử xinh đẹp thướt tha chỉ mặc một chiếc áo tơ tằm mỏng manh, nhút nhát quỳ gối bên cạnh, hơi nước bốc lên khiến vải dệt hơi mềm lại dán chặt lên da thịt mềm mịn, tăng thêm vài phần quyến rũ phong tình.

Từ Trinh hơi hơi nhíu mày, quét mắt nhìn mấy thứ gì đó trên tay các nàng, lạnh nhạt nói: "Đồ vật để lại, các người đi xuống đi.

Chủ ốc không cần dọn nhanh, dọn dẹp phòng bên một chút, trải nhiều lớp đệm một, nhớ phải ấm áp một chút."

Lúc bị đuổi ra ngoài, mấy người nữ tử đều là run lên, sau đó lại nghe có lệnh khác, lúc này mới thở nhẹ một hơi, cúi đầu lùi xa khỏi gian phòng tắm.
 
Vũ Cốc
Chương 4: Món ăn mặn thứ nhất - Thương [bốn]


Từ Trinh cảm thấy huyệt thái dương như đang giần giật muốn nhảy dựng lên, nhưng chỉ có thể thở dài một tiếng, cúi người xuống, để nam nhân trong lòng nằm nghiêng cạnh bờ ao.

Gần sát ôn tuyền có trải một tấm khăn mềm trắng lớn, tuy rằng là tấm đệm lót ngày thường khi tắm giẫm lên, nhưng cũng đủ mềm mại.

Thử chút nước ấm, sau đó để cho hai chân của Chung Nghị ngâm ở trong ao, thân thể nam nhân run nhẹ một cái, nhưng do Từ Trinh thử vừa phải mà rất nhanh thả lỏng lại.

Đợi cho hai chân lạnh lẽo kia khôi phục lại độ ấm, lúc này mới mang vải mềm đến, dính nước ấm, cẩn thận rửa sạch hậu huyệt của nam nhân.

Xung quanh bể mặc dù ấm áp, Từ Trinh suy nghĩ một chút, vẫn giúp Từ Trinh đắp kín người lại.

Cho dù nhìn gần được một lúc, hắn vẫn không có cách nào có thể quen được với hậu huyệt rách nát thê thảm kia.

Nơi đó rách nát sưng đỏ dù dút một cái ống hút vào đã khó, hống chi chính còn cần nghĩ cách để tẩy sạch vết máu đen và vết bẩn còn bám lại, nhân tiện kiểm tra và bôi thuốc mỡ.

Mà tất cả những thứ này hiển nhiên là một vấn đề khó khăn.

Đông nhìn một cái, tây nhìn một cái, Từ Trinh cân nhắc hồi lâu, cuối cùng tầm mắt tập trung vào tay vịn bằng ngọc trắng ở bên cạnh bể.

Vị cốc chủ giả của chúng ta ôm cả người và chăn đến chỗ đó, để thuộc hạ tựa vào chân mình, đồng thời cầm một chiếc khăn mềm đến, quấn từng vòng vào cổ tay hắn, sau đó mới lấy vài mảnh vải ướt trói tay lên tay vịn.

Tư thế hiển nhiên không thoái mái lắm, Chung Nghị khó chịu giãy giụa một chút, thiếu chút nữa trượt cả người vào trong ao.

Từ Trinh vội vàng ôm kéo vào gần người y một chút, giúp điều chỉnh vị trí dễ dàng hơn.

Trước mặt, nam nhận bị cột chặt trong một tư thế vô cùng xấu hổ, bụng của y để trên đùi của chủ nhân, mông đối diện với mặt của Từ Trinh.

Nếu lúc này hắn vẫn còn tỉnh táo, nhất định cảm thấy xấu hổ đến nỗi chỉ muốn chui xuống khe đất đi.

Từ Trinh lại không cảm thấy có gì khác thường, chỉ tách cặp mông nam nhân ra, cẫn thận bôi thuốc mỡ lên.

Hậu huyệt sưng đỏ cũng có miệng vết thương nho nhỏ, lúc bị ngón tay động chạm vào, toàn thân nam nhân đang trong trạng thái hôn mê bỗng nhiên chấn động, muốn tránh ra theo bản năng.

Phản ứng của Từ Trinh cũng nhanh, hắn lập tức ôm chặt lấy eo Chung Nghị, giữ chặt y vào trong khuỷu tay, sau đó cắn răng, lấy ra một lượng thuốc mỡ lớn, đẩy vào trong hậu huyệt ở giữa mông.

Mạnh liệt đau đớn khiến nam nhân phải co rút lại, trong lúc hôn mê, sức lực của Chung Nghị vô cùng lớn, y thở hổn hển, gào thét đến khàn cả giọng, vùng vẫy điên cuồng khiến Từ Trinh suýt chút nữa không giữ được.

Sợ Chung Nghị cắn vào đầu lưỡi, Từ Trinh vội vàng nghiêng người kẹp chặt lấy y, rút đai lưng của chính mình ra rồi nhắt vào miệng của Chung Nghị.

Cùng lúc đó, ngón tay linh hoạt cũng không ngừng xoay tròn tiến sâu vào trong, cẩn thận bôi lên tràng ruột bị thương, mấy lần ra vào mới được coi là bôi xong thuốc.

Nhưng mọi thứ còn chưa kết thúc hoàn toàn, khi ôm người vào trong ngực, Từ Trinh không biết tình hình của Chung Nghị. trong lúc bôi thuốc, chân trái của nam nhân bắt đầu rút gân, mấu chỗ đâu đớn kết hợp lại, khiến y gần như không thở nổi.

May mà thuốc là thuốc tốt nhất, lúc này đã giảm bớt đau đớn ở hậu huyệt, nhưng Từ Trinh vẫn như cũ không dám buông người này ra, chỉ cẩn thận xoa bóp bắp chân kết hợp vận khí từng chút một cho y.

Cho đến khi hơi thở của nam nhân ổn định lại mới dám thở nhẹ ra một hơi.

Chuyện tiếp theo thì dễ làm hơn, dùng một cái khăn mềm hơi ẩm ướt lau chùi cẩn thận một lần, sau khi xác nhận thấy vết máu và mồ hôi đều đã rửa sạch sẽ, rồi lau cho khô.

Vết bầm tím và vết roi không nghiêm trọng lắm, chỉ cần bôi đều một chút thuốc trị thương, cổ tay bị trói cũng được bảo vệ không tệ, chỉ để lại một vết hồng mờ mờ.

Việc đã làm xong, toàn thân tràn đầy mồ hơi khiến Từ Trinh cũng cảm thấy mệt mỏi.

Xoa nhẹ bả vai hơi cứng ngắc, vị cốc chủ giả này tắm rửa qua loa một chút, sau đó ôm Chung Nghị đi vào phòng bên.

So sánh với gian phòng kia, bên này có vẻ mộc mạc hơn.

May mà lúc trước đã dặn dò, trong phòng không chỉ vô cùng ấm áp, chăn đêm cũng cực kỳ thoải mái.

Từ Trinh đặt Chung Nghị lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn cho y, nghĩ nghĩ lại bọc một cái lò sưởi nhét vào cạnh bụng của y, sau đó đè ngang một bên giường.

Cuối cùng bắt mạch cho y, xác định tạm thời không sao, hắn liền yên tĩnh ngồi ở bên cạnh, nhân tiện sắp xếp lại trí nhớ đang lộn xộn trong đầu.

Hắn không biết vì sao mình có thể thay thể dược chủ nhân của thân thể này, nhưng trí nhớ vẫn còn lưu lại.

Bạch Lâm vụ cốc, nổi tiếng về võ học, trong giang hồ mọi người đều biết, nhưng ít người biết vị trí của nó.

Nó không chính không tà, làm cho người khác vừa muốn hâm mộ lại sợ hãi.

Mà cốc chủ hiện tại là Dung Tình, đó cũng là tên thật của cỗ thân thể này.

Cũng không biết qua bao lâu, Từ trinh thở dài một tiếng, yên lặng vuốt lông mày đang cau chặt của Chung Nghị, cuối cùng đứng dậy bước ra cửa.

Cho dù như thế nào, ở vụ cốc này, có thể lúc nào cũng nắm bắt dược hành động của "Dung Tình", để cho hắn trong lúc không biết gì mà bị trúng độc...

Chỉ có một người.
 
Vũ Cốc
Chương 5: Món ăn mặn thứ hai - Phụ thân [nhất]


Nhiều lớp khói sương màu trắng, hương hoa trong không khí, rừng đào ngày xuân một mảng hồng phấn, trong đó xen lẫn một chút màu xanh nhạt.

Gió thổi nhè nhẹ, những đóa hoa mềm mại nhẹ nhàng rơi xuống, có chút mát lạnh, đồng thời cũng mang theo sự ấm áp đặc trưng của mùa này.

Nhưng Từ Trinh lại không hề để ý những thứ này, hắn đi từ từ về phía sâu bên trong, mãi cho đến khi nhìn thấy một góc căn nhà nhỏ ẩn trong rừng đào phía xa xa, lúc này mới bước đi nhanh hơn.

Căn nhà không lớn không nhỏ, bên ngoài nhìn thì có vẻ mộc mạc thật ra tinh xảo vô cùng.

Bất kể là nước ao róc rách hay là bàn đã nhỏ để nghỉ ngơi uống trà, đều sắp xếp vô cùng trang nhã ưu mỹ, mang vẻ đẹp sẵn có của tự nhiên.

Dưới bóng cây, có hai người nam nhân ngồi trước bàn, hương thơm của trà phảng phất, mềm mại tươi mới, phối hợp với cánh hoa đào hồng nhạt thỉnh thoảng bay xuống thật là thanh thản tốt đẹp, thoải mái ấm áp.

Một chút khó chịu không thuộc về cảm xúc của bản thân xuất hiện, Từ Trinh nhẹ trau mày, trong lúc không để ý đã dừng ở cửa viện.

Nhìn thấy người tới, người mặc hắc y không tiếng động đừng lên, một mực cung kính cúi chào một cái, yên lặng lùi đến đăng sau nam nhân còn lại.

Đối với hành động củaa người mặc hắc y, người mặc thanh y tuy khó chịu nhưng cũng không nói nói gì, hắn liếc mắt về phía Từ Trinh, nâng lên lông mày ngả ngớn nói rằng: "Ngươi thật đúng là không có lớn nhỏ, mấy ngày không gặp, nhìn thấy lão tử ngay cả khả năng nói chuyện cũng bị mất."

Từ Trinh nghe vậy mím môi một cái, hơi khom người nhàn nhạt nói: "Hài nhi gặp qua phụ thân."

Người mặc thanh y chính là phụ thân của Dung Tình – Cốc chủ đời trước Dung Thiên Hâm. mà người đứng ở phía sau hắn lại là ngươi là bạn với hắn hơn mười năm, Tổng quản ảnh vệ đời trước, Ảnh thập thất, Ảnh Phương.

Dung Tình không thích Ảnh thập thất, hoặc có thể nói là vô cùng căm ghét.

Cũng bởi vì vậy, khi lần đầu tiên Từ Trinh nhìn thấy người nam nhân này, trong lòng mới có thể xuất hiện sự căm ghét.

Tuy rằng Từ Trinh không phải người sẽ chịu ảnh hưởng bởi những nhân tố bên ngoài, nhưng nghĩ đến bất hạnh của Chung Nghị không chỉ xuất phá từ bản thân Dung Tình, càng là do hai người trước mắt này, như vậy cũng sẽ không có cho sắc mặt tốt.

Hắn liếc nhìn về phía người ảnh vệ đang làm đúng bổn phận của mình, lại lạnh lùng nhìn về phía phụ thân của Dung Tình.

Người trước mắt này, mặc dù gần 50 tuổi, nhưng lại được bảo dưỡng vô cùng tốt.

Nếu không có nếp nhăn nơi khóe mắt tiết lộ tuổi thật, nhìn sơ qua chắc cũng chỉ tầm 30 tuổi.

Và khác với sự tàn nhẫn của Dung Tình, tính tình của Dung Thiên Hâm tốt hơn nhiều, mặc dù không đến nỗi trạch tâm nhân hậu (lòng tốt), nhưng cũng luôn có thể cởi mở nói cười, ôn hòa với người bên ngoài.

Đầu óc cũng vô cùng tỉnh táo nhanh nhạy.

Nếu cần thiết, ra tay ngoan độc không thua gì Dung Tình.

Chỉ về điểm này, hai người bọn họ là giống nhau.

Bàn đá bốn người ngồi, Dung Thiên Hâm và Ảnh thập tâm một người ngồi một người đứng.

Tiền cốc chủ đương nhiên không đến nỗi để cho nhi tử đứng đó, hắn lật một chén trà lên tự mình rót đầy đặt bên cạnh, cái này biểu thị cho phép hắn ngồi.

Mà Từ Trinh nhìn cũng không thèm nhìn chỗ nào liếc mắt, như trước mặt không thay đổi đứng tại chỗ, lạnh lùng lên tiếng: "Thuốc kia là phụ thân hạ?"

Có lẽ không nghĩ đến Từ Trinh lại trực tiếp như vậy, Dung Thiên Hâm sững sờ một chút, lúc sau mới cười to ra tiếng, nhướn mày nói rằng: "Làm sao?

Đây chính là dược tốt mà vi phụ mới luyện, còn chưa kịp cho ngươi khác dùng đó!

Một đêm hôm qua, nói vậy hôm qua Tình Nhi cũng được không ít việc vui hả!

Mặc dù đã đoán được gần hết, nhưng khi nghe chính miệng Dung THiên Hâm thừa nhận, vẫn để cho Từ Trinh đen mặt lại.

Hắn chậm rãi hít một hơi, nhàn nhạt nói rằng: "Phụ thân có biết, hôm qua hài nhi luyện tập tâm pháp, chính là lúc vượt qua tầng chín?"

Một lời ra, người cũng im lặng, Từ Trinh vừa dứt lời, Dung Thiên Hâm liền đứng mạnh dậy.

Hắn kinh ngạc nhìn chằm chằm con trai độc nhất, ngay cả đụng ngã nước trà làm ướt y phục cũng hoàn toàn không biết.

"Hôm, hôm qua?"

Giọng nói Dung Thiên Hâm có chút run run, hắn chần chừ có chút may mắn hỏi, "Ban đêm?"

"Chuẩn xác mà nói, là gần tối."

Từ Trinh nhàn nhạt đáp.

Nghe vậy, sắc mặt Dung Thiên Hâm thay đổi mấy lần, thật lâu sau mới ngồi phịch xuống ghế đá, trong giọng nói mang theo nồng đậm áy náy, "Cũng may không có việc gì, cũng may không có việc gì....

Lần này, thật sự là do vi phụ suy nghĩ không chu đáo."

Từ Trinh lạnh lùng nhếch nhếch miệng, đứng như trước không trả lời.

Nhìn sắc mặt của hắn, tâm trạng Dung Thiên Hâm kinh hãi, nháy mắt đã đến trước người.

Không hổ là cốc chủ đời trước của Vụ cốc, động tác của hắn cực nhanh, cũng không phải người thường có thể có được, nhưng vẫn bị người phía sau tránh được.

So với động tác nhanh như thiểm điện của phụ thân, động tác của Từ Trinh có thể nói là ưu nhã, đơn giản lùi về một bên, lại có vẻ như khói như sương, vân đạm phong khinh.

Dung Thiên Hâm sửng sốt, ngơ ngác nhìn tay phải thất bại, lập tức lại cười to nói rằng: "Ngươi hài tử này cũng biết học nói đùa, rõ ràng không có việc gì, lại muốn giả vờ hù dọa người khác, vi phụ đều bị ngươi hù chết!"

Mặt Từ Trinh vẫn không chút thay đổi như trước, hắn lẳng lặng nhìn phụ thân cười sang sảng ra tiếng, bình tĩnh nói: "Thực sự, ngoại trừ việc uống thuốc suýt chút nữa bị tẩu hỏa nhập ma, thì hôm nay xem như không có chuyện gì lớn."

Tiếng cười to ngay lập tức bị chặt đứt, trong sơn cốc còn liên tục vọng lại tiếng cười ban nãy.

Nhìn vẻ mặt phụ thân mình và ảnh thập thất chợt thay đổi, Từ Trinh lại lạnh nhạt nói rằng: "Cũng may võ công tầng cuối cùng cũng có thể đột phá, nhưng khổ nhất lại là Chung Nghị ở một bên hộ pháp mà thôi."

"Chung Nghị?"

Còn chưa kịp nói để xả cơn tức trong lòng, nghe thấy tên Chung Nghị, Dung Thiên Hâm bật thốt lên nói: "Y đã xảy ra chuyện gì?"

Từ Trinh hơi hơi nhíu mi, rõ ràng không nghĩ rằng người này sẽ để tâm đến hộ pháp của mình như vậy.

Lại nhìn Ảnh thấp thất, hình như còn lo lắng hơn cả hắn.

Thiếu niên cốc chủ không nói, ánh mắt đảo qua lại giữa hai vị trưởng bối, mà Dung Thiên Hâm cũng hiểu được mình đã phản ứng hơi quá, ho khan một tiếng nói rằng: "Ừm, ngươi cũng biết, đứa bé kia cũng cùng tầm tuổi với ngươi, lại là do A Phương mang về, nên ta để tâm nó hơn một chút so với người khác."

Hết sức che đậy như vậy cũng không có sức thuyết phục cho lắm, nhưng mà Từ Trinh cũng không tiếp tục hỏi, hắn cười lạnh một tiếng, giọng nói hờ hững: "Da thịt thì chỉ bị thương nhẹ, sau khi xứ lý thì đã không có việc gì."

Dung Thiên Hâm cũng không nói tiếp, bầu không khí có chút xấu hổ, Ảnh thấp thật nhẹ thở dài, không nhịn được nói xen vào: "Tâm của đứa bé kia, rất tốt...

Người không cần...."
 
Vũ Cốc
Chương 6: Món ăn mặn thứ hai - Phụ [nhị]


Từ Trinh nghe vậy cười to, "Không cần cái gì?

Không cần giết y sao?

Thuộc hạ của mình cần phải xử lí thế nào, chẳng lẽ cốc chủ như ta đây không có quyền quyết định hay sao?"

Ảnh thập thất nghe vậy kinh hãi, vừa muốn quỳ xuống, lại bị Dung Thiên Hâm lôi kéo ngăn trước mặt.

"Tình Nhi, cho dù như thế nào, A Phương nói chung vẫn được coi là trưởng bối của ngươi", giọng nói của tiền cốc chủ đặc biệt nghiêm túc, hắn dừng lại một chút, đơn giản nhưng hạ quyết tâm lại cắn răng nói tiếp: "Vả lại quan hệ của hắn cùng với ta, con cũng sớm biết rồi."

Dung Tình vẫn luôn cực kỳ chán ghét long dương chi phích, nguyên nhân của việc này là do quan hệ của Dung Thiên Hâm và Ảnh thập thất.

Từ lúc có trí nhớ đến nay, hắn chưa bao giờ nhìn thấy mẫu thân của mình, càng không nghe thấy phụ thân có chút nhớ thương nào với nàng.

Người kia, không bao giờ nhắc đến thê tử của mình, không nhắc đến mẫu thân Dung Tình, mà từ dầu đến cuối, ở bên cạnh hắn chỉ có một nam nhân đi theo như hình như bóng – tổng quản ảnh vệ đời trước, Ảnh thập thất.

Đối với việc lần này Dung Thiên Hâm không giải thích câu nào, nhưng cũng hiểu rõ suy nghĩ của nhi tử, càng là một mực yên lặng dễ dàng tha thứ.

Hôm nay nói thẳng mọi việc khiến cho Từ Trinh trở tay không kịp.

Thiếu niên cốc chủ bỗng nhiên sửng sốt, hắn trừng mắt nhìn, hơn nửa ngày mới dở khóc dở cười nói: "Lúc đầu hài nhi không hiểu chuyện lắm, chuyện hôm qua cũng coi như gặp được kiếp nạn trong đời, sống lại trong tuyệt cảnh ngược lại khiến bản thân suy nghĩ rõ ràng, hài nhi nhìn trong mắt, đương nhiên sẽ không nói nữa."

Hơn nữa, Dung Tình hôm nay đã đổi thành Từ Trinh hắn, tốt xấu gì trước khi xuyên qua, quay xung quanh bên cạnh không chỉ có oanh oanh tước tước dung mạo thướt tha xinh đẹp.

Hắn đều ăn cả trai lẫn gái, sao phải ghét vui vẻ với nam nhân chứ, chẳng phải là đang tự giày vò bản thân sao?

Quan trọng hơn là, nam nhân tuy rằng có một vài chỗ không tốt bằng nữ nhân, nhưng cũng không phiền phức như nữ nhân.

Từ Trinh Nghĩ thông suốt, nhưng Dung Thiên Hâm lại không nghĩ đến sẽ có điều đó.

Hắn ngơ ngác nhìn nhi tử trong một đêm tính tình thay đổi, ngay cả ít khi biểu lộ cảm xúc ảnh vệ đều lộ ra một ít vẻ mặt khó có thể tin.

Vị cốc chủ giả mạo gãi gãi khuôn mặt, tự biết không thể giải thích rõ trong lòng mấy cái quanh co khúc khuỷu này, không thể làm gì hơn là bày ra bộ dáng vân đạm phong khinh, lại quăng vào tâm phụ thân và tình nhân của hắn một cái châm mạnh mẽ khác.

"Hôm qua, dù sao cũng là ta phụ Chung Nghị.

Phụ thân yên tâm, hài nhi sẽ để hắn nghỉ ngơi thật tốt, khi khỏi hắn sẽ bồi thường tương ứng."

Nói xong, liền không bao giờ... quan tâm Dung Thiên Hâm nghĩ cái gì, vứt hai người đang hóa đá, quay người lại, phủi mông một cái, thoải mái bước đi.

Mặc dù hứa hẹn ở chỗ Dung Thiên Hâm nhưng Từ Trinh cũng chưa nghĩ ra cách để xử lý chuyện của Chung Nghị.

Ra khỏi rừng đào đã là gần tối, Từ Trinh không chút suy nghĩ trực tiếp trở về phòng nhỏ bên cạnh.

Cứ nghĩ sẽ được ngắm nhìn một chút khuôn mặt nam nhân đang ngủ, nào ngờ vừa bước qua cánh cửa, đập vào mặt là hình ảnh người nọ không mảnh vải quỳ thẳng tắp trên đất ở bên cạnh giường.

Từ Trinh kinh hãi, thực sự không nghĩ ra trong cốc lúc nào có quy định "Người bị bị phạt không thể mặc y phục".

Hắn bình tĩnh bước nhẹ chân phải vừa cứng lại, không nhanh không chậm đi vào trong nhà, quét mắt nhìn về phía áo mỏng đặt ngay ngắn ở đầu giường, lại nhìn nam nhân xích lõa đang cúi đầu quỳ thẳng tắp, bỗng nhiên trong lòng hiểu rõ.

Thế là chọn tránh đi đề tài mẫn cảm, giả bộ như không có việc gì vừa cười vừa nói: "Sao vậy, ngủ ở đây không quen sao?"

Cả người Chung Nghị run lên, "Phịch" một tiếng dập đầu trên đất, giọng nói lớn đến nỗi Từ Trinh ảo giác sàn nhà cũng chấn động theo.

"Chung Nghị không dám!

Thân thể mang tội làm dơ bẩn y phục và đồ dùng hàng ngày, giường chiếu của chủ tử!

Chung Nghị không bảo vệ được chủ nhân, làm bẩn thân thể của chủ nhân, xin chủ nhân trách phạt!"

Tuy giọng nói của y khàn khàn, cứng nhắc không có phập phồng, nhưng Từ Trinh vẫn có thể nghe thấy sự run rẩy rất nhỏ và sự suy yếu không thể tránh khỏi.

Cũng không biết người này quỳ trên đất bao lâu, nhìn lớp mồ hôi chảy ra từ sau cổ lưng của y, gần như lúc này Từ Trinh có thể tưởng tượng ra khuôn mặt này tái nhợt đến mức độ nào.

Cúi đầu chậm rãi thở dài, Từ Trinh cũng không tiếp tục đùa nữa, chỉ yên lặng đi vào, vòng tay qua hông đỡ hắn lên.

Lúc vừa chạm nào nam nhân bản năng liền muốn tránh ra, rồi rất nhanh lại bình tĩnh lại, để mặc hành động của cốc chủ.

Nhưng mà thân thể kia dù kéo căng, cũng không nhịn được run nhè nhẹ, mà ánh mắt luôn nhìn về phía sàn nhà dưới chân Từ Trinh, mặc dù vẻ mặt không cảm xúc, lại hết sức thuận theo.

Không có giãy dụa không có chống lại, Từ Trinh dễ dàng đỡ Chung Nghị dậy.

Nhưng dù sao cũng quỳ rất lâu lại không vận công, nam nhân hơi nhấc chân lên một chút liền không khống chế được lảo đảo ngã về phía trước một chút, tiếp theo lại bị một đôi tay ấm áp rắn chắc vững vàng đỡ, bế lên.

Vừa chạm vào liền xoay người một cái, Chung Nghị liền rơi vào trong lòng Từ Trinh, cùng ngồi trên giường với hắn.

Tư thế như vậy khiến đầu Chung Nghị trống rỗng, ngoại trừ lúng túng và ngạc nhiên, càng nhiều hơn là sự hoang mang trong lòng và...

Sợ hãi.

Lúc này, toàn thân hắn xích lõa mà ngồi trên đùi chủ nhân nhà mình, khắp nơi trên làn da màu lúa mạch là các dấu vết xanh tím mà đêm qua để lại, có chút còn bị hở chảy ra máu, thật là xấu xí mất mặt.

Nhưng Từ Trinh lại không chú ý những thứ... này, cho dù chú ý đến cũng coi như không nhìn thấy, chỉ nâng thân thể lạnh như băng của nam nhân, tiện tay xé áo lót hai bên trái phải, cẩn thận lau đi vết máu và mồ hôi của y.
 
Vũ Cốc
Chương 7: Món ăn mặn thứ hai - Phụ (tam)


"Nếu không thích, chúng ta sẽ không mặc nó."

Xác nhận đã chà lau sạch sẽ, Từ Trinh liền đặt Chung Nghị lên giường, vén chăn mỏng lên đắp kín người y.

Trong mắt Chung Nghị lóe lên một chút bối rối, thân thể vẫn cứng như cũ không dám nhúc nhích, cho đến khi Từ Trinh đột nhiên cầm một bắp chân y mới hơi khó hiểu ngẩng đầu lên.

Động tác của Từ Trinh rất ôn nhu, không có mang theo chút sắc dục nào, chỉ là không nặng không nhẹ chạm vào bắp chân cứng ngắc của y, sức lực vừa phải xoa ấn các huyệt vị, kiên nhẫn khai thông kinh mạch, để hai chân đã chết lặng dần dần khôi phục cảm giác.

Từ hôm qua đến sáng này bị giày vò nhiều lần, sau khi ngủ yên nửa khắc lại phải quỳ mấy canh giờ, Chung Nghị thật sự rất mệt mỏi, hơn nữa đôi tay của Từ Trinh thực khéo léo, trong lúc bất tri bất giác đã khiến y dần dần buông lỏng.

Đến khi cốc chủ của chúng ta ngẩng đầu lên, thấy y đang mơ mơ màng màng, bộ dáng nửa ngủ nửa không.

Từ Trinh dở khóc dở cười, lại bỗng nhiên cảm thấy nam nhân mạnh mẽ mặt không cảm xúc này thật đáng yêu, nhịn không được vỗ vỗ gò má của y, cúi người nhẹ nhàng nói: "Đừng ngủ vội, ăn chút gì đó đã."

Trong đầu Chung Nghị lúc này một mảnh mơ hồ, dường như không kiên nhẫn muốn đẩy mọi thứ đang quấy rầy mình ra, cũng may vừa giơ tay lên liền tính táo lại, sợ hãi ngồi dậy.

Từ Trinh thật sự lười nghe y không ngừng xin trị tội, dùng sức ép nam nhân muốn nhúc nhích nằm xuống, yên lặng liếc nhìn y một cái, ánh mắt này cũng không nghiêm khắc, chỉ lạnh nhạt mà nhẹ nhàng, nhưng cũng thuận lợi ngăn lại lời định nói ra khỏi miệng.

Có lẽ là đã chuẩn bị từ trước, rất nhanh có người mang cơm canh đến.

Người hầu nhanh nhẹn dọn cơm canh lên bàn, biết điều, nhìn thẳng phía trước, hoàn toàn không dám liếc nhìn nơi không nên nhìn nửa phần.

Đời trước Từ Trinh cũng làm kẻ bề trên thật lâu, ngoại trừ đối với việc tạ tội động một chút là quỳ rồi rồi quỳ không quen ra, những thứ khác.... ngược lại cũng không để tâm lắm.

Hắn chèn ở đầu giường vài cái gối mèm, đỡ Chung Nghị tựa lên trên, sau đó bảo y ngồi yên đừng động đậy, rồi bưng cháo nóng lên.

Toàn bộ quá trình Chung Nghị luôn trong tình trạng căng thẳng luống cuống, y muốn động đậy, lại không dám làm trái ý cốc chủ, một một cơ bắp trên cơ thể đều đang kéo căng, giống như chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay có thể làm y nhảy dựng lên.

Tình trạng căng thẳng như vậy kèm theo việc các loại động tác của Từ Trinh ngồi xuống, múc cháo, thổi nguội càng trở nên rõ ràng, mà khi cháo hoa được thổi nguội đưa đến trước mặt Chung Nghị, nam nhân đang im lặng bỗng nhiên hóa đá tại chỗ.

Chung Nghị không động, Từ Trinh cũng không nói, chỉ mỉm cười khe khẽ nhìn về phía y, lông mi hơi chớp một chút, liền có thể khiến cho nam nhân đang nơm nớp lo sợ ngoãn ngoãn há mồm nuốt cháo vào trong bụng.

Cứ như vậy, hắn múc một muôi, Chung Nghị ăn một muôi, cho đến khi bát cháo thấy đáy, Từ Trinh buông bát để cho y nằm xuống.

Chung Nghị vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác, trên mặt không biểu lộ một chút cảm xúc, nhưng trong mắt lại tràn đầy cảm xúc lộn xộn, bình thường cảm xúc tuyệt đối không lộ ra, hôm nay dường như thế nào cũng không che giấu được, biểu hiện rõ ràng ra ngoài.

Nhưng mà đáng buồn nhất chính là, người trong cuộc lại không phát hiện ra, vẫn cố gắng che giấu, ngốc ngếch trợn tròn mắt.

Từ Trinh không nhịn được bật cười, hắn xem lò sưởi nho nhỏ ở bên cạnh, dùng vải mềm bao bọc bên ngoài, sau đó lôi kéo hai tay Chung Nghị để hắn để nó vào hai bên trái phải của bụng, lúc này mới che ánh mắt của nam nhân.
 
Back
Top Bottom