Cập nhật mới

Khác Vong Tình

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398797964-256-k523050.jpg

Vong Tình
Tác giả: thienkha00
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tường An có con mắt âm dương, có thể thấy những thứ người thường không thấy được.

Khi đang làm nhiệm vụ bắt ma ở nước ngoài thì cậu nghe tin anh mất, cậu lập tức trở về nước.

Cậu thấy cái chết của anh đáng nghi, người trong nhà anh cũng đang giấu một chuyện gì mờ ám.



kinhdi​
 
Vong Tình
chương 1


"Tường An, mau dán các lá bùa quanh phòng kẻo con quỷ trốn ra ngoài."

Thu Minh vừa nói vừa cầm kiếm đào lao vào cái người đang bị quỷ nhập ngăn cản họ cầm đồ đạc lên ném để phản kháng.

"Dạ vâng."

Tường An nhanh chóng chạy đến túi đồ lấy giấy đã vẽ bùa chú dán lên các cửa phòng.

Con quỷ lao đến muốn thoát ra ngoài nhưng khi vừa chạm đến cửa phòng chính thì bị bật ngược lại do lá bùa ngăn cản.

Các cánh cửa khác cũng vậy, chỉ cần nó vừa chạm vào thì sẽ bị phản lại.

Biết mình không thể thoát khỏi đây, nó tức giận hướng về phía Tường An tấn công cậu.

Trước khi con quỷ kịp chạm đến Tường An thì Thu Minh đã đâm kiếm đào vào người nó, con quỷ thoát ra khỏi cơ thể gào lên tiếng thét đau đớn.

Đoàng!

Tiếng súng vang lên, Tường An mặt không cảm xúc cầm súng bắn vào con quỷ khiến nó tan biến, rơi xuống một lá bùa đã được vo thành cục giấy nhỏ.

"Tường An, đã bảo không được bắt quỷ bằng cách này mà."

Thu Minh nhặt lá bùa đó lên, cẩn thận gỡ chỉ sợ làm rách lá bùa.

"Vậy cho nhanh chị, chứ chờ chị dùng kiếm đâm nó thì đến bao giờ giờ nó mới chết được."

Tường An mỉm cười cất súng vào trong túi đồ.

Thu Minh thấy thế chỉ biết thở dài, có khuyên cũng không khuyên nổi cậu.

Hai người bước ra khỏi căn phòng, người nhà của cái người bị quỷ nhập đã đứng chờ sẵn ở bên ngoài, vẻ mặt ai cũng lo lắng.

"Thế nào rồi thầy?

Con trai tôi, nó..."

Mẹ của người bị nhập lên tiếng trước, bà liếc mắt nhìn vào căn phòng đang bừa bộn, con trai mình thì ngất xỉu nằm trên sàn, bà đau lòng không dám lại gần con mình.

"Con quỷ đã bị chúng toi bắt lại rồi, tất cả đã xong mọi người yên tâm.

Chúng tôi xin phép về trước, phí còn lại hãy gửi đến chỗ tiệm."

Thu Minh đáp.

"Cảm ơn thầy, cả nhà chúng tôi cảm ơn thầy rất nhiều."

Bà mẹ rối rít cảm ơn rồi chạy vào trong phòng xem con trai mình thế nào rồi nhanh chóng đưa đến bệnh viện để chữa trị.

Tường An và Thu Minh ra khỏi nhà đã có xe đến đón họ quay trở lại Đông Sơn để báo cáo việc hoàn thành nhiệm vụ.

Trên xe, cả hai người đều đã mệt mỏi mà dựa lưng vào ghế để nghỉ.

Tường An sinh ra đã có con mắt âm dương, khi cậu vừa ra đời có một thầy pháp ghé đến nhà xin dừng chân nghỉ ngơi thấy cậu hợp mệnh với ông ta nên đã nhận làm đồ đệ.

Ban đầu gia đình cậu tưởng thầy pháp này là lừa đảo nên đã xua đuổi đi vì họ không tin có ma quỷ trên đời này.

Khi cậu lên 5 tuổi đã có những chuyện kì lạ xảy ra, thỉnh thoảng cậu sẽ biến mất vài ngày không ai tìm thấy rồi đột nhiên xuất hiện trên giường đang ngủ ngon lành, cậu còn hay nói những câu từ lạ rồi nhìn vào chỗ cười cười.

Gia đình cậu bắt đầu hoảng sợ và có tìm thử thầy về xem cho cậu nhưng mọi người vẫn không hề giảm đi, số lần cậu biến mất ngày càng nhiều hơn, khi xuất hiện trở lại thì không đủ tỉnh táo, sốt đến mức nhập viện các bác sĩ cũng không tìm được nguyên do.

Cho đến khi thầy pháp kia xuất hiện và làm phép thì bệnh của cậu mới giảm đi.

Cha mẹ cậu cũng đồng ý để cậu làm đồ đệ của ông ta, thế nhưng thầy pháp cũng không đón cậu đi luôn mà để cậu ở lại làng, thỉnh thoảng đến dạy cậu vài điều.

Không ai biết vị thầy pháp này đến từ đâu, chỉ biết tên là Uy Điền.

Tường An cũng rất thích thầy pháp này nên gia đình cậu cũng dần không còn lo lắng mà bắt đầu chấp nhận cậu sẽ học làm thầy bắt ma.

Đến năm 18 tuổi thì Tường An đã ra nước ngoài du học, một bên học các môn văn hoá của trường như bao người khác, một bên cậu học các thuật phép bắt ma quỷ trừ tà ở phái Đông Sơn - một môn phái bắt ma bí ẩn, người đứng đầu chính là thầy của cậu.

Phái Đông Sơn sẽ qua một bên trung gian để nhận việc bắt ma chứ không ai có cách liên lạc trực tiếp với người ở đó.

Khi làm việc họ cũng không để lộ mặt.

Tường An học bắt ma không giống những người khác ở Đông Sơn, cậu rất thích dùng súng lấy bùa làm đạn bắn chết nhưng con ma con quỷ, hoặc đánh nhau với chúng một trận đến khi linh hồn của chúng gần như tan biến.

Với cậu đó là cách nhanh nhất để giải quyết nhiệm vụ, thầy cậu cũng không ngăn cản, nhưng luôn cho người giám sát cậu làm nhiệm vụ, lần này là Thu Minh đi theo.

Thu Minh hơn cậu 2 tuổi, vào Đông Sơn trước cậu nên cũng có thể coi là bề trên của cậu.

Trong lúc cả hai đang nghỉ ngơi trên xe thì chuông điện thoại vang lên.

Reng...

Reng...

"Tường An, hình như điện thoại của em kêu thì phải?"

Thu Minh vỗ nhẹ vào vai Tường An, gọi cậu dậy.

Cậu bắt máy lên nghe, là mẹ cậu gọi đến không phải hỏi thăm mà báo một tin không tốt.

Một người bạn thanh mai trúc mã của cậu đã qua đời, anh ấy tên là Đinh Bá Hoàng.

Mẹ hỏi thử cậu có muốn về nhìn mặt lần cuối không.

"Con biết rồi, con sẽ về ngay."

Tường An nói xong thì tắt máy.

"Bác ơi, đặt giúp tôi một vé máy bay sớm nhất về nước.

Cháu có việc gấp ạ, cháu sẽ nói với thầy cháu sau."

Cậu nói với tài xế đang lái xe, đó cũng là người quản lý Đông Sơn khi thầy cậu vắng mặt.

"Sao thế?"

Thu Minh thấy cậu gấp như vậy thì thắc mắc hỏi.

"Quê nhà có việc, em cần về gấp."

"Có cần chị giúp gì không?"

"Không sao đâu, ổn mà."

Dù Tường An nói rằng mọi chuyện ổn, nhưng trong lòng cậu đang có nhiều thứ sụp đổ.

Người mất chính là người cậu thương nhất, hai người đã hứa hẹn chờ cậu học xong sẽ quay về công khai mối quan hệ với cả nhà.

Thư anh gửi đến tuần trước, cậu còn chưa đáp lại sao anh lại có thể mất đột ngột như thế được.

Trong điện thoại, mẹ cậu cũng không nói rõ nguyên nhân anh qua đời, chỉ úp mở không rõ ràng.

Trong lòng Tường An có một dự cảm không lành về chuyện này.
 
Vong Tình
chương 2


Về tới Đông Sơn, Thu Minh đi báo cáo nhiệm vụ với bên quản lý còn Tường An thì chạy về phòng thu dọn đồ đạc.

Tài xế kia đã đặt vé máy bay cho cậu, hai tiếng nữa máy bay sẽ cất cánh.

Đồ đạc của cậu cũng không nhiều lắm chỉ một túi xách nhỏ với một số dụng cụ đồ nghề bắt ma.

Trước khi rời đi, Tường An có qua phòng thầy mình để xin phép nhưng thầy cậu đã ra ngoài có việc gấp từ sáng sớm, không có ở Đông Sơn.

"Việc trên trường của cháu, phiền bác xin nghỉ phép giúp cháu với ạ."

Tường An nói với tài xế.

"Được, cháu nhớ cẩn thận."

Tường An đến sân bay làm thủ tục, cậu cảm nhận được hình như có ai đang nhìn mình nhưng khi cậu nhìn xung quanh thì không phát hiện ra chuyện gì.

Có lẽ vừa mới xong nhiệm vụ lại thêm chuyện của Đinh Bá Hoàng khiến cậu bất an hơn.

Khi lên máy bay, cậu quá mệt mỏi nên đã ngủ luôn khi vừa đặt người xuống ghế ngồi.

"Chào mừng quý khách đến với hãng hàng không ANESVN.

Chuyến bay sẽ cất cánh sau ít phút nữa, quý khách vui lòng thắt chặt dây an toàn, tắt các thiết bị điện tử cá nhân, bao gồm cả điện thoại di động và máy tính xách tay.

Cảm ơn quý khách đã lựa chọn hãng hàng không chúng tôi, chúc quý khách có một chuyến bay tốt đẹp."

Lời nói của tiếp viên hàng không vang lên, các hành khách nhanh chóng ổn định chỗ ngồi của mình.

Tường An tuy là đang ngủ nhưng cậu vẫn luôn cảnh giác với mọi thứ, cậu cảm nhận được có người ngồi bên cạnh mình.

"Nè."

Anh Hoà vừa ngồi xuống cạnh Tường An, đã vỗ nhẹ vào vai cậu.

Tường An thấy có người gọi mình thì mở mắt nhìn xem là ai.

"Chào cậu, tôi là Anh Hoà.

Cách ăn mặc của cậu kì lạ mà cũng đẹp quá, cậu đi đóng phim sao?"

Nghe cái tên Anh Hoà của người kia, Tưởng An cảm giác hình như mình đã nghe ở đâu đó rồi.

Anh ta còn bảo cậu ăn mặc kì lạ, kì lạ chỗ nào chứ?

Tường An khó hiểu nhìn xuống quần áo của mình, cậu phát hiện ra mình vẫn đang mặc đồ bắt ma của phái Đông Sơn, do đi gấp quá nên đã không kịp thay đồ.

"À, có thể coi là như vậy."

Tường An đáp lại câu hỏi của Anh Hoà.

"Hay thế, cậu tên gì vậy?

Cậu cũng rất đẹp chắc sẽ đóng một vai hoành tráng lắm, tên phim là gì, chờ ra mắt tôi nhất định sẽ xem ủng hộ cậu."

"Tạm thời chưa thể nói cho cậu biết, tôi tên là Tường An."

"Tường An ư?

Tôi cũng quen một người tên Tường An, anh ấy rất giỏi đó nhưng mà toi chỉ gặp anh ấy đúng một lần hồi nhỏ thôi.

Lần này về quê mong là sẽ gặp được anh ấy."

Anh Hòa rất cởi mở, anh ta không nhận ra nét khó chịu thoáng qua trên gương mặt của Tường An.

Cậu cảm thấy anh ta nhiều chuyện, giờ cậu chỉ muốn nghỉ ngơi mà thôi.

Đột nhiên, Tường An cảm nhận được có người khác đang nhìn mình.

Cậu quay ra nhìn thì thấy một người đàn ông lạ mặt cũng đang nhìn cậu, mặt ông ta nhợt nhạt giống như người chết vậy.

Khi ông ta đi ngang qua cậu và Anh Hoà, hai người vẫn đang nhìn nhau, mùi tử khí cũng càng nồng hơn.

Tường An liếc mắt nhìn xuống dưới thấy người đàn ông đi nhón gót chân, đây là dấu hiệu của quỷ nhập.

Trên chuyến bay mà gặp chuyện như này thì không tốt, nhưng nếu con quỷ không nhắm vào cậu, cậu cũng sẽ tha cho nó, ít nhất là sau khi hạ cánh máy bay, cậu sẽ đi tìm nó và giải quyết.

Anh Hoà thấy Tường An không tập trung nghe anh ta nói mà đang nhìn đi đâu, anh cũng quay lại nhìn theo thì giật mình khi thấy người đàn ông kia.

"Nè nè, cậu thấy gương mặt của ông ta không?

Giống như người sắp chết vậy?"

Anh Hoà kéo kéo tay cậu nói, người cũng nép sát vào cậu.

"Đừng lại gần tôi như vậy."

Tường An khó chịu đẩy Anh Hoà ra.

"Xin lỗi."

Anh Hoà biết mình bất lịch sự thì buông tay cậu ra, anh ta cũng ngồi ngay ngắn lại ghế của mình không dám làm phiền đến cậu nữa.

***

"Tường An...

Tường An..."

Tường An đang ngủ thì nghe thấy có người gọi mình, mỗi lần gọi giống như từ cõi âm vọng lại vậy.

Cậu choàng tỉnh dậy, nhìn bên cạnh thấy Anh Hoà vẫn đang ngủ say, hình như còn đang mơ thấy cái gì đến chảy cả nước miếng.

"Tường An..."

Giọng nói kia lại vang lên khiến cậu rùng mình, cậu đứng dậy thì thấy người đàn ông kia đang đứng ở cửa buồng vệ sinh nhìn về phía cậu.

Miệng ông ta mấp máy không phát ra tiếng, nhìn khẩu hình miệng thì là đang gọi tên cậu.

Khi thấy cậu cũng đang nhìn mình, ông ta liền bước thẳng vào trong buồng vệ sinh.

Tường An cầm lấy túi đồ nghề của mình, khẽ đi qua Anh Hoà tiến về phía buồng vệ sinh, cậu muốn biết con quỷ này có âm mưu gì.

Có lẽ nó đã nhắm đến cậu ngay từ lúc ở sân bay cho đến khi lên máy bay rồi.

Khi cậu bước vào trong buồng vệ sinh thì lại không thấy ai đâu.

Tường An kiểm tra đồ đạc xung quanh cũng không có dấu hiệu khả nghi.

"Có lẽ do mình mệt quá sinh ra ảo giác rồi chăng?"

Tường An tự an ủi bản thân là có thể bắt ma nhiều quá khiến cậu gặp ảo giác.

Ngay khi cậu quay lại định trở về ghế ngồi thì một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai cậu ấn cậu vào tường.
 
Vong Tình
chương 3


"Không được quay về...

Tuyệt đối không được quay về..."

Người đàn ông kia gào lên ở phía sau cậu.

Ngay khi cậu rút lá bùa ở trong túi ra định bắt ma thì người đàn ông đó lại biến mất.

Tường An toát mồ hồi nhìn xung quanh, cậu nhanh chóng trở lại vị trí ngồi của mình.

Người đàn ông bị nhập kia đã nói cậu không được quay về , là về đâu?

Về quê cậu sao?

Quê cậu không lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi ư?

Ngồi trên máy bay hàng giờ đồng hồ, trong đầu cậu luôn vang lên câu nói của người đàn ông kia khiến cậu không tài nào ngủ được.

Khi xuống máy bay lấy hành lý, cậu gặp lại Anh Hoà cũng đang lấy vali ngay kế bên đồ của cậu.

"Lại gặp nhau rồi.

Trông sắc mặt của cậu khi xuống máy bay không được tốt lắm.

Cậu say máy bay sao?"

Anh Hòa quan tâm hỏi.

"Tôi không sao, cảm ơn."

Đúng lúc này, một đám người đi qua, đầu đội khăn tang, người phía trước cầm di ảnh.

Điều đáng chú ý là người trong ảnh chính là người đàn ông trung niên bị nhập kia.

"Kia...

Kia không phải..."

Anh Hòa nhận ra người trong ảnh, cậu ta hoảng sợ định nói gì thì Tường An đã giơ tay bịt miệng cậu ta lại.

"Cái gì không nên nói thì đừng nói."

Anh Hòa hiểu ý Tường An liền gật đầu, cậu thấy vậy thì buông tay ra.

"Xin lỗi."

"Không sao, giờ nghĩ lại lúc ở trên máy bay với bây giờ làm tôi sợ chết khiếp.

Lúc đó ông ta còn nhìn tôi và cậu nữa, có khi nào chúng ta bị ma ám không?"

"Không đâu.

Tôi đi trước đây, tạm biệt cậu."

Tường An không muốn tiếp chuyện với người này, cậu kéo vali nhanh chân đi ra khỏi sân bay bắt taxi về nhà.

Trên đường đi cậu gọi về cho bố mẹ nhưng đều nhận được số máy bận, không lẽ đám lễ ở nhà nhiều việc quá sao.

***

Bố mẹ Tường An ở bên nhà Bá Hoàng phụ giúp lễ tang cho anh.

Hai nhà qua lại từ lâu, bố mẹ cậu cũng coi anh như là đứa con trong nhà nên khi nghe tin anh mất cũng rất đau lòng.

"Cảm ơn chị đã qua giúp nhà tôi, chỉ tiếc là Tường An không thể nhìn Bá Hoàng lần cuối."

Bà Đinh - mẹ Bá Hoàng thở dài nhìn di ảnh của con trai mình, đôi mắt bà sưng húp lên vì khóc nhiều.

"Tôi đã thông báo cho Tường An rồi, có lẽ thằng bé đang trên đường trở về.

Chị cũng đừng buồn quá, Bá Hoàng nhìn thấy sẽ đau lòng cho chị."

Mẹ cậu vỗ nhẹ lên tay bà Đinh như đang an ủi.

"Cái gì?

Tường An về sao?"

Mẹ anh giật mình không tin vào những gì mình nghe được.

"Đúng vậy, thằng bé cũng nói sẽ trở về ngay."

"Vậy à.

Tôi biết rồi, chị ngồi đây nghỉ nhé.

Tôi vào trong xem mâm cơm cúng đã chuẩn bị đến đâu rồi."

Bà Đinh cười gượng, đứng dậy đi vào trong nhà.

Sắc mặt bà ta u ám khi nghe rằng cậu sẽ trở về nhưng mẹ cậu không nhận ra mà chỉ nghĩ bà ta quá đau buồn về chuyện con trai qua đời.

Bà Đinh đi vào gian nhà trong gặp chồng mình đang ngồi nói chuyện với thầy cúng.

"Ông à..."

Bà Đinh khẽ tiếng gọi, liếc nhìn thầy cúng định nói gì đó.

"Có chuyện gì mà bà phải ấp úng thế?

Có cả thầy ở đây, cứ nói đi."

Ông Đinh đáp.

"Mẹ Tường An vừa nói thằng Tường An đang trên đường về, liệu nó có gây ảnh hưởng gì không?"

"Chẳng phải thầy đã làm phép ngăn nó rồi sao?"

Ông Đinh thắc mắc nhìn thầy cúng.

Lão thầy Quảng Đại cúng nghe vậy thì bấm ngón tay tính toán, rồi lão tính ra chuyện gì đó thì nhếch mép cười.

"Là ta đã khinh thường cậu ấy rồi.

Cũng không vấn đề gì đâu, cậu ta cũng chỉ là một tên thầy dỏm với mấy trò vặt thôi ta sẽ lo liệu chuyện này.

Hai người cứ làm như những gì ta bảo đi."

"Vâng.

Trăm sự nhờ thầy.

Chuyện này thành, tôi sẽ báo đáp thầy."

Ông Đinh gật đầu an tâm.

Bà Đinh nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, bà xin phép đi ra ngoài lo chuyện còn lại cũng để ngăn bố mẹ Tường An trở về nhà họ.

Tường An về nhà thì không thấy ai, cửa nhà mở toang, đồ đạc ở trong nhà cũng lộn xộn trông không giống như bị trộm mà ai đó đang tìm gì ở nhà cậu.

Cậu gọi bố mẹ mãi mà không thấy ai lên tiếng, đi ra sau nhà cũng không thấy.

Khi đi qua bàn gia tiên thờ cúng, Tường An nhíu mày khi thấy bài vị ông bà bị nứt, còn có tử khí bao quanh.

Tất cả bài vị đều được cậu và sư phụ dùng gỗ đào trăm năm trên Đông Sơn khắc tên sao có thể nứt được, trừ khi có ai đó yểm bùa, dùng âm binh ma quỷ gây ra và người này phải có pháp lực rất mạnh.

Không lẽ nhà cậu chọc phải ai sao?

Nhưng bố mẹ cậu sống hiền lành, lương thiện luôn giúp đỡ mọi người thì có thể chọc được ai chứ?

Cậu quan sát kĩ căn nhà thì thấy tia tử khí mờ nhạt hướng từ bàn gia tiên lên thẳng trời, cậu không xác định được nó đến từ đâu.

"Là ai đang muốn phá nhà mình?"

Tường An lấy những lá bùa trong túi ra dán trên những cái cửa trong nhà, cậu cũng dọn dẹp lại mọi thứ, lau bài vị, bàn thờ cẩn thận.

"Đây là hương mà sư phụ con đã làm phép, cũng như những lễ vật con mang về từ Đông Sơn mong ông bà không chê.

Tường An bất hiếu đi xa đã lâu không về thăm ông bà, mong ông bà tha lỗi cũng mong ông bà phù hộ cho nhà ta tránh được những điều xấu.

Nếu có ai gây hại cho nhà, mong ông bà báo mộng cho con biết người đó là ai."

Tường An thắp hương cẩn thận rồi khấn bái, cậu cũng thay nến đốt bằng loại nến trừ tà thêm vào chú bảo vệ.
 
Back
Top Bottom