Đam Mỹ [Vong Tiện] Anh Toàn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Vong Tiện] Anh Toàn
Chương 20: 20: Thanh Hà


Ngụy Vô Tiện gõ gõ lên bàn: "Nhã Nhi, lúc ngươi ở chỗ Nhiếp Hoài Tang chắc là đã thấy đao phổ? Lại đây.

Ngươi xem xem một đống đao phổ này ta tìm ra được từ trong không gian."
"Lúc còn trong Xạ Nhật Chi Chinh, ta từng thấy Nhiếp tông chủ sử dụng đao pháp.

Ta thấy trong đống đao phổ này có nhiều chỗ giống."
Ngụy Vô Tiện giúp Nhã Nhi lật sách, đọc qua từng quyển một.

Lúc còn sống Nhã Nhi không phải là tu si.

Nàng cũng không hiểu ý nghĩa của đao phổ.

Nhưng mà chỗ giống thì vẫn có thể nhìn ra.

"Đao phổ của Nhiếp Gia rất giống với cái này.

Nhưng mà, nội dung trong đao phổ của Nhiếp Gia không đầy đủ như trong quyển sách này.

Nội dung trong quyển này còn nhiều hơn một chút.

Đao phổ của Nhiếp Gia giống như bản sao, mà còn cố tình sai, thiếu rất nhiều phần."
Ngụy Vô Tiện vỗ tay một cái: "Vậy là đúng rồi.

Chính là cái này.

Đây là công pháp của Lẫm Nhiên tông từ ngàn năm trước.

Lẫm Nhiên tông chủ tu là đao.

Ta đoán là tổ tiên Nhiếp Gia cũng là nửa đường xuất gia, chỉ học được da lông đao phổ của người ta."
"Đao pháp nặng lệ khí.

Cần phải dùng công pháp đặc thù của Lẫm Nhiên, dùng chính khí hóa giải lệ khí, sát khí, gia tăng uy lực của đao.

Cái loại bí pháp này thường thường là bí mật bất truyền của tông môn.

Nhiếp Gia sót mất cái điểm mấu chốt này."
Ngụy Vô Tiện gấp sách lại, tùy ý ném vào trong không gian.

"Ai, ở nhà hoài chán quá đi.

Không bằng ta và Lam Trạm đi Thanh Hà chơi."
Hôm nay.

Lam Hi Thần theo thường lệ định ra cửa đi Thanh Hà, đánh đàn tĩnh tâm cho nghĩa huynh.

Đệ đệ và em dâu lại cản đường y.

Thì ra là em dâu ở nhà quá nhàm chán, muốn đi ra ngoài.

Lam Hi Thần bận bịu tông vụ.

Lam Vong Cơ có thể đi đánh Thanh Tâm Âm cho Xích Phong Tôn.

Sau đó, vợ chồng hai người thỏa thích du ngoạn một phen ở Thanh Hà rất không tồi.

KKh3ZQh.gif


Hai huynh đệ Nhiếp Gia cũng rất kinh ngạc chuyện Hàm Quang Quân đưa phu nhân đến Thanh Hà.

Lúc trước trong ngày đại hôn, huynh đệ bọn họ cũng có tham dự.

Họ còn chưa quên vẻ mặt như đưa tang của Hàm Quang Quân.

Huống chi, đến ngày hôm sau, hai người quay về Thanh Hà, còn thấy Hàm Quang Quân rời đi còn sớm hơn bọn họ.
Nhiếp Hoài Tang đứng ở sơn môn Bất Tịnh Thế nghênh đón vợ chồng Hàm Quang Quân.

Hắn đây cũng là lần đầu tiên thấy dung nhan chân thật của Lam Nhị phu nhân.

Phải nói thật, dung mạo Lam Nhị phu nhân xuất chúng.

Đứng chung với Hàm Quang Quân thực sự tìm không ra một đôi tuyệt phối như vậy.

"Hàm Quang Quân, Lam Nhị phu nhân.

Hai vị đại giá quang lâm.

Không có từ xa tiếp đón." Hai bên thi lễ với nhau xong, Lam Vong Cơ vội vàng đỡ thê tử.

Còn Nhiếp Hoài Tang thì bị cái bộ dáng này của Lam Vong Cơ kinh động đến trố to hai mắt.

Ngụy Vô Tiện bây giờ đã lớn tháng, thân thể có chút nặng nhọc.

Lam Vong Cơ vốn không muốn đưa y tới, nhưng chịu không nổi Ngụy Vô Tiện làm nũng, quấn quýt, si mê.

Y cũng ở Vân Thâm lâu lắm, đi Thanh Hà một chút cũng không sao.
"Nhiếp Nhị công tử đừng khách khí.

Cứ tùy ý." Nhiếp Hoài Tang châm chọc trong lòng.

Cái bản mặt lạnh của Lam Vong Cơ ngăn đó.

Ai còn dám tùy ý trước mặt hắn nha! Nhưng mà Lam Nhị phu nhân này không hiểu sao lại làm cho hắn cảm thấy thân thiết.

Lam Vong Cơ không mở miệng.

Ngụy Vô Tiện đành nói tiếp: "Nhiếp huynh, tình huống của Nhiếp tông chủ gần đây thế nào?"
Trong lòng Nhiếp Hoài Tang âm thầm kỳ quái.

Theo lý mà nói, Lam Nhị phu nhân phải xưng hắn là Nhiếp Nhị công tử.

Nhưng mà nàng lại thản nhiên chính miệng gọi hắn là Nhiếp huynh.

Mà vợ chồng hai người lại hoàn toàn ý thức không được chỗ không đúng.

Giống như xưng hô vốn chính là như vậy.

"Haiz, không dối gạt hai vị.

Đại ca của ta gần đây càng ngày càng nóng tính.

Xin Hàm Quang Quân thêm phiền hà."
Đoàn người đi theo Nhiếp Hoài Tang hướng dẫn.

Đi đến nội viện chợt nghe tiếng đàn vang lên "tranh tranh" đứt quãng.

Lam Nhị phu nhân kia nghiêng tai lắng nghe, càng nghe càng nhăn mặt.

"Đừng nghe nữa.

Không tốt cho em bé." Nhiếp Hoài Tang trợn mắt, há hốc mồm nhìn Lam Vong Cơ đưa tay bưng kín hai tai thê tử.

Lam Vong Cơ dùng ánh mắt hỏi Nhiếp Hoài Tang.

"À à, đây là đứa con của Thất trưởng lão nhà ta.

Gần đây, hắn thấy Nhị ca đánh đàn, nói là có hứng thú học đàn, thế cho nên mỗi ngày ở trong phòng luyện đàn."
Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ liếc nhau.

Lam Vong Cơ gọi ra Vong Cơ cầm, tùy ý gảy vài sợi dây đàn.

Tiếng đàn trong phòng tưng tưng, chỉ qua chốc lát, trong phòng phát ra một tiếng "Phanh", lại không còn động tĩnh nào.

Nhiếp Hoài Tang hoảng sợ, cấp tốc gọi người phá cửa đi vào xem xét đứa con của Thất trưởng lão: "Nhị công tử, không tốt.

Nhiếp Tử Phụng hộc máu, té xỉu."
Nhiếp Hoài Tang khó hiểu, không khỏi nhìn về phía Lam Vong Cơ.

Hắn biết rõ là Hàm Quang Quân tuyệt đối sẽ không tùy ỳ đả thương người.

Lam Nhị phu nhân cười mỉm, lơ đãng nói: "Có vài thứ thật là không thể đàn lung tung.

Bằng không bị cắn ngược cũng không hay đâu."
Nghĩ đến gần đây đại ca càng ngày càng nóng nảy, sắc mặt Nhiếp Hoài Tang khẽ biến.

Ngụy Vô Tiện đưa ra một xấp giấy cho Nhiếp Hoài Tang: "Cầm lấy.

Nhiếp huynh.

Chỗ ta có mấy cái phù chú này, có thể cho Nhiếp tông chủ dùng."
Nhiếp Hoài Tang tiếp nhận phù chú, tùy ý lật xem.

Có thanh tâm phù, tẩy oán phù, phòng ngự phù, còn có một đống lớn thổ chân phù (*: phù nói thật).

Còn có một xấp giấy viết đầy chữ.

Bên trên viết tên một số môn sinh của Nhiếp Thị.

Mà tên của cha con Thất trưởng lão rõ ràng cũng nằm trên đây.

Tay Nhiếp Hoài Tang khẽ run.

Hắn bình tĩnh cất xấp giấy vào lòng ngực, lập tức phân phó cho cấp dưới sắp xếp phòng khách cho vợ chồng Hàm Quang Quân.

Chờ cho hai người vào một gian phòng khách gần chủ viện của Nhiếp Gia rồi, Nhiếp Hoài Tang mới bước nhanh vội vã rời đi.

Mới rồi đứa con của Thất trưởng lão được đưa tới chỗ y sư.

Thất trưởng lão còn đang làm ầm ỹ.

Hàm Quang Quân vừa mới tới liền đả thương con hắn.

Người của Nhiếp Gia cũng không dễ bắt nạt.

Nhiếp Minh Quyết cũng bị kinh động rồi, đang thương lượng với Thất trưởng lão.

Nhiếp Hoài Tang quay về chỗ ở, cẩn thận đọc kỹ danh sách Lam Nhị phu nhân đưa cho hắn.

Hơn nữa chính hắn quan sát cái danh sách này là có ý gì.

Hắn đã đoán được tám, chín phần mười.

Nghe có người báo lại, Thất trưỡng lão đang cãi vã to với đại ca.

Nhiếp Hoài Tang dẫn theo một đội tinh anh, dùng tốc độ sét đánh bưng tai không kịp, khống chế hết người có tên trong danh sách.

Nhiếp Hoài Tang tuy nói sợ Lam Vong Cơ vô cùng.

Nhưng mà nếu nói tới trình độ tin tưởng, ngược lại so với Lam Hi Thần còn cao hơn.

Hàm Quang Quân cũng không nhiều chuyện.

Nếu là danh sách hắn đưa, hơn phân nửa là đã chứng thực rồi.

Vừa mới rồi Lam Nhị phu nhân còn cho không ít thổ chân phù, hắn có thể thỏa thích thử hiệu quả.

Yêu Yêu vẫn đi theo Xích Phong Tôn, thấy Ngụy Vô Tiện đến, liền nhẹ nhàng chạy về nói cho y vài tình huống nghe thấy, nhìn được.

Ngụy Vô Tiện chưa từng giấu diếm Lam Vong Cơ.

Hắn biết bên cạnh Ngụy Vô Tiện có một đám linh thể hắn không nhìn đến.

Tựa như lần trước đi Bạch Tuyết Quan.

Hẳn là do linh thể hỗ trợ, Ngụy Anh mới có thể vẫn ở trong Vân Thâm Bất Tri Xứ mà được tin tức.

Đây cũng là nguyên nhân hắn nhìn không thấy linh thể, nhưng vẫn có thể cấp tốc tới cứu viện.

Giờ đây, Ngụy Vô Tiện nói chuyện với thinh không, Lam Vong Cơ cũng không kinh ngạc, càng không lo lắng.

Bởi vì trong thinh không không có oán khí, quỷ khí, linh tinh gì đó có thể ảnh hưởng tới sức khỏe Ngụy Vô Tiện.

Ngụy Vô Tiện tán gẫu vài việc vặt với Yêu Yêu, quay đầu thấy Lam Trạm im lặng nhìn y, biểu tình có chút tủi thân.

Ngụy Vô Tiện mới nhớ tới chính y dường như chưa bao giờ nhắc tới chuyện linh tỷ tỷ cho Lam Trạm.

Ngụy Vô Tiện vội vàng kéo tay Lam Vong Cơ, giải thích cho hắn chuyện nữ quỷ tỷ tỷ hiến tế, còn dẫn Lam Vong Cơ vào thăm không gian.

Lam Vong Cơ cũng không cảm thấy ganh tỵ chuyện Ngụy Vô Tiện mang cả cái bảo khố bên người, ngược lại còn vui vẻ thay Ngụy Vô Tiện.

Hắn thậm chí nghĩ tới sau này, Ngụy Vô Tiện có thể dùng phần bảo tàng này thành lập tông môn, tiếp tục truyền thừa công pháp, học thức từ ngàn năm trước này.

Đến lúc đó, hắn còn có thể trở thành tay phải, tay trái của Ngụy Vô Tiện.
Hai người vào trong khách viện của Nhiếp Gia rồi, Lam Vong Cơ lập xuống một cái cấm chế thật mạnh toàn khách viện.

Hắn biết không lâu nữa, bên trong Nhiếp Gia sẽ rất náo nhiệt.

Cho nên trước tiên phòng bị, miễn cho quấy nhiễu tới Ngụy Anh.

Động tác của Nhiếp Hoài Tang thực nhanh, vậy mà hoàn toàn tin tưởng hai người, không một chút nghi ngờ tư liệu Ngụy Vô Tiện đưa.

Chỉ tốn một ngày, một đám chuột trong Nhiếp Gia đã bị tẩy sạch, không còn.

Đương nhiên, ở giữa không phải không người phản đối.

Nhưng Nhiếp Hoài Tang suốt hành trình, bấu lấy đại ca hắn khóc lóc, kể lể.

Nếu như đại ca co chuyện gì, hắn sống không nổi.

Bây giờ hắn thà ngộ thương, nhưng tuyệt không buông tha, không bỏ sót.
Mà sự thật chứng minh, Hàm Quang Quân người này đáng tin tưởng.

Dưới tác dụng của thổ chân phù, người bị tra hỏi, một đám như ống trúc giã đậu, thành thành thật thật nói sạch sành sanh chuyện họ biết..
 
[Vong Tiện] Anh Toàn
Chương 21: 21: Đao Phổ


Lúc Nhiếp Hoài Tang tìm được vợ chồng Hàm Quang Quân, hai người đang ở trong tửu lâu Thủ Luân Các dùng bữa: "Hàm Quang Quân, Lam Nhị phu nhân." Nhiếp Hoài Tang thật cẩn thận tiến lên đáp lời.

"Nhiếp huynh, ngươi tới vừa đúng lúc!" Ngụy Vô Tiện cười meo meo, vẫy tay: "Mùi vị canh thịt dê này rất là không tồi.

Viết công thức lại cho Lam Trạm đi."
Nhiếp Hoài Tang khựng lại.

Rất ít người biết Thủ Luân Các là sản nghiệp của hắn.

Đúng rồi, vị "Lam Nhị phu nhân" này ngay cả nội gián trong nhà hắn còn có thể tra ra rành mạch.

Một chút mờ ám này của hắn làm sao che mắt người ta được.

Nhiếp Hoài Tang xòe quạt.

Ở trên quạt viết bốn chữ to "Dư Thế Thủ Luân," triển lãm sự tự tin và kiêu ngạo của người viết chữ.

Nhiếp Hoài Tang giấu mặt sau cây quạt, liếc nhìn Lam Vong Cơ toàn bộ hành trình không nhìn tới hắn, lại liếc Lam Nhị phu nhân đang cong cong cái miệng nhỏ ăn canh.
"Ngụy huynh nếu thích, trong Thủ Luân Các này của ta có không ít món ăn đặc sắc.

Ta có thể cho người sửa soạn lại thực đơn, tặng một quyển công thức cho Hàm Quang Quân."
Ngụy Vô Tiện buông thìa, nhìn Nhiếp Hoài Tang, ý vị thâm trường: "Nhiếp huynh quả nhiên thông minh.

Không biết ta lộ ở chỗ nào?"
Nhiếp Hoài Tang cười cười, có hơi cảm khái nói: "Ngụy huynh a, ngươi cũng biết, trên thế giới này người gọi ta là Nhiếp huynh cũng chỉ có một mình ngươi mà thôi.

Đúng rồi.

Ta còn trong lúc vô ý biết được tục danh của Lam Nhị phu nhân.

Di Lăng Anh Toàn.

Cái này còn không rõ nữa thôi."

KKh3ZQh.gif


"Ha ha ha ha!" "Ngụy huynh ngươi thật đúng là kiêu ngạo nha!" "Ta làm sao so được với Nhiếp huynh!" Hai người cười thoải mái.

Tâm tình Lam Vong Cơ thế nào cũng không tốt đẹp được.

Múc cho Ngụy Vô Tiện nửa bát canh nữa, rút sạch sương một mâm cá chưng hoa mộc tê xong mới đưa một chén cá tới trước mặt Ngụy Vô Tiện: "Bảo Nhi, ăn cá." Lam Vong Cơ vừa phân thức ăn cho thê tử, vừa không quên hung hăng trừng mắt với Nhiếp Hoài Tang.

Nhiếp Hoài Tang bị Lam Vong Cơ trừng mắt, có chút sợ hãi.

Từ lúc còn đi học, chính hắn kề vai sát cánh với Ngụy huynh, Lam Vong Cơ cũng là cái biểu tình này.

Máu ghen của Lam Vong Cơ lớn như vậy, lúc đó sao lại không cẩn thận suy nghĩ hai người là cái loại tình huống này đây.

Nhưng mà thôi, hôm nay hắn đến là có chính sự: "Ngụy huynh, ngươi cũng biết tình huống của đại ca ta.

Hôm nay, họ Kim kia đã dám động thủ muốn lấy cái mạng của đại ca ta.

Ngày khác không biết còn xài cái thủ đoạn gì trên người đại ca ta.

Ngụy huynh ngươi một mình khai sáng một đạo, thiên phú dị bẩm.

Ta muốn mời ngươi hỗ trợ, xem có thể nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề đao linh của Nhiếp Gia không."
Ngụy Vô Tiện chờ chính những lời này của Nhiếp Hoài Tang.

"Vấn đề đao linh này sao, cái này thật ra dễ giải quyết.

Ta có thể vẽ một trận tinh lọc ở trên đao là được.

Nhưng bản thân đao pháp Nhiếp Gia của ngươi vốn đã có chỗ thiếu hụt..."
Nhiếp Hoài Tang là người thông minh.

Hắn không phải là thông mình bình thường.

Vừa nghe giọng điệu này của Ngụy Vô Tiện, hắn bật người nói" Ngụy huynh, từ lúc chúng ta cùng học đã là huynh đệ tốt.

Người phàm là cái bất cứ điều gì sai bảo, Nhiếp Hoài Tang ta đây có thể làm, tuyệt đối sẽ không chối từ."
"Hoài Tang a, ta sao.

Ngươi cũng biết.

Đời trước ta đã ăn mệt chuyện không có chỗ dựa.

Thật vất vả sống lại một hồi mà thôi, ta khẳng định là muốn vui vẻ, sung sướng mà sống.

Nhưng bây giờ mai danh ẩn tích cũng không phải phong cách của Ngụy Vô Tiện ta đây.

Ta là người như thế nào a.

Di Lăng Lão Tổ.

Nhất Kỵ Tuyệt Trần.

Là cái loại tồn tại người khác theo không kịp.

Ta muốn thành lập tông môn, là một tông môn không màng huyết mạch, chỉ xem thiên phú, trọng nhân phẩm, lấy việc trảm yêu trừ ma, trừ gian phù nhược làm nhiệm vụ.

Mà không phải như tiên môn bách gia hiện giờ, truy danh trục lợi, lục đục với nhau."
Nguyện vọng của Ngụy Vô Tiện làm cho Lam Vong Cơ và Nhiếp Hoài Tang nhiệt huyết sôi trào.

Lam Vong Cơ không cần phải nói.

Hắn kỳ thật tương đối thất vọng với Lam Gia.

Nếu Ngụy Vô Tiện muốn thành lập tông môn, hắn khẳng định là theo vợ.

Nhiếp Hoài Thang đâu.

Cái đầu to của hắn đã quyết định chỗ bất đồng người khác nơi hắn.

Hắn cũng không phải thật sự cam tâm tuỳnh nguyện làm một cái công tử quần áo lụa là.

"Ngụy huynh muốn ta giúp ngươi?" "Đó là đương nhiên.

Ba yếu tố chính của tu tiên: tài, pháp, lữ! Pháp ta có, lữ ta cũng có rồi.

Chỉ là thiếu tiền thôi.

Phải xem Nhiếp huynh.

Ta muốn mời Nhiếp huynh giúp ta tổ chức một cửa hàng bán phù chú, pháp khí, thậm chí là công pháp.

Chẳng những làm cho tu sĩ tiên môn chạy theo như vịt, còn muốn làm cho dân chúng bình dân tranh nhau truyền tụng."
Kỳ thật, Nhiếp Hoài Tang đã sớm động tâm rồi.

Hắn biết chắc thứ Ngụy Vô Tiện làm ra, cái nào còn không phải là bảo bối.

Hợp tác với Ngụy Vô Tiện đảm bảo cho hắn kiếm đầy bồn, đầy bát.

Nhưng mà sao, thương nhân lãi nặng.

Nhiếp Hoài Tang theo thói quen muốn già mồm cãi láo một chút.

Sau đó còn chưa kịp mở miệng, một quyển đao phổ liền trực tiếp đập xuống trước mặt hắn rồi.

Nhiếp Hoài Tang còn cảm thấy kỳ quái, tò mò tùy tay lật mấy trang.

Sau một lát, Nhiếp Hoài Tang thận trọng ôm đao phổ bá đạo vào lòng, đứng lên thi lễ với Ngụy Vô Tiện!
"Ngụy chưởng môn, ngươi xem gọi ta Nhiếp trưởng lão có uy phong không?" Hai người đạt thành hiệp nghị, hiểu ý cười: "Uy phong! Nhiếp trưởng lão uy vũ!"
Khách chủ cùng vui.

Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ trở lại khách viện của Nhiếp Gia.

Ngụy Vô Tiện tự nhiên rúc vào lòng Lam Vong Cơ: "Lam Trạm, ta về sau có thể sẽ rời khỏi Lam Gia, ngươi...."
Lam Vong Cơ điều chỉnh vị trí cho Ngụy Anh ngồi càng thêm thoải mái, nói như chém đinh chặt sắt: "Ngươi ở đâu, ta ở đó!"
Nghĩ nghĩ, hắn lại dò hỏi: "Phó chương môn? Chương môn phu quân?" "Ha ha ha!!!" Ngụy Vô Tiện vui vẻ cười rộ lên, xoay người ôm mặt Lam Vong Cơ.

"Lam Nhị ca ca, ngươi sao mà đáng yêu vậy nha.

Ngươi là phó chưởng môn của ta, cũng là chưởng môn phu quân được không? Còn là cha của đứa con ta nữa."
Lam Vong Cơ đưa hai tay ôm eo Ngụy Vô Tiện, sợ y ngồi không vững, ngã xuống: "Mẹ đứa nhỏ! Ngươi đáng yêu nhất!"
"Đúng rồi, Lam Trạm kế tiếp chúng ta trực tiếp quay về Vân Thâm Bất Tri Xứ sao? Nếu không chúng ta ở bên ngoài chơi một thời gian đi?"
Lam Vong Cơ kiên quyết lắc đầu: "Không được, trở về.

Tháng lớn." Thấy vẻ mặt Ngụy Vô Tiện mất hừng, lại vội vàng bỏ thêm một câu: "Về sau, ta và ngươi du lịch chung quanh được không?" "Thật vậy chăng? Lam Trạm, ngươi nói phải giữ lời nha!" "Ừm, tuyệt vô hư ngôn!"
Nhiếp Hoài Tang được đao phổ đầy đủ, bật người chạy về nhà, triệu tập trưởng lão có tu vi cao thâm cùng với đại ca cùng nghiên cứu.

Đao pháp nhà họ vốn không hoàn chỉnh.

Bây giờ được đao pháp cùng gốc đầy đủ, thử luyện một lần nữa.

Ừ, những chỗ trước đây không được không ổn đều là thông suốt cả, chỗ trước kia cảm thấy không tự nhiên cũng trở lai bình thường.

Trong vòng mấy ngày, trưởng lão đầu tiên dùng công pháp mở mắt: "Thế nào? Thế nào?" Các trưởng lão lo lắng, vây quanh hắn hỏi.

"Hoài Tang a, ngươi tìm được báo bối này từ đâu.

Đây tuyệt đối là bản đầy đủ của đao pháp Nhiếp Gia chúng ta.

Có cái công pháp này, người của Nhiếp Gia chúng ta sẽ không bao giờ...!bị đao linh khống chế, không được chết già nữa."
Nói xong rồi, trưởng lão thí luyện công pháp đỏ mắt: "Ta hẳn là có thể thấy cháu trai của ta ra đời, nhìn hắn trưởng thành."
Những lời này nói thật thương cảm, làm cho các trưởng lão xung quanh đều đỏ mắt.

Nhiếp Minh Quyết cũng nhịn không được hít hít mũi: "Hoài Tang, đại ca có thể lo liệu hôn lễ cho ngươi, nhìn ngươi cưới vợ, sinh con rồi."
Nhiếp Hoài Tang ném ra một cái nhìn khinh bỉ.

Hắn cũng không muốn sớm như vậy cưới vợ, sinh con.

Còn chưa chơi đủ đâu.

Tông môn của Ngụy huynh còn chờ hắn đến cùng xây dựng kìa.

"Đại ca, ngươi cưới vợ, sinh con trước đi.

Đàn ông như đại ca vậy, mười phần cảm giác an toàn.

Cô nương muốn gả cho ca hẳn là xếp một hàng dài tới bên ngoài Thanh Hà luôn nha!".
 
[Vong Tiện] Anh Toàn
Chương 22: 22: Hậu Quả


Hai người Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện ở Thanh Hà chơi gần một tháng.

Lam Khải Nhân phải gửi thư ba lần, thúc giục, hai người mới được một đội hộ tống Nhiếp Minh Quyết phái đi, hộ tống trở về.

Vốn Ngụy Vô Tiện cũng không muốn giương cờ, đánh trống lớn như vậy.

Lam Trạm ngự kiếm đưa y, nhiều nhất là một ngày là có thể về tới Vân Thâm Bất Tri Xứ rồi.

Nhưng gần đây bên ngoài thực loạn.

Vân Mộng Giang Vãn Ngâm đột nhiên giống như phát điên, khắp nơi kêu gào Ngụy Vô Tiện trở về tìm hắn báo thù.

Mỗi ngày dẫn môn sinh nơi nơi bắt người, quấy phá lệnh người hoảng sợ.

Nhiếp Gia phế đi tu vi của đám mật thám Kim Gia, ném về Kim Lân Đài.

Sau đó, Nhiếp Minh Quyết phát thông cáo cho toàn tiên môn bách gia, hắn cắt bào đoạn nghĩa với Kim Quang Dao.

Nhiếp Gia và Kim Gia đã công khai xé rách mặt rồi.

Mà Lam Hi Thần trước đây thường xuyên qua lại giữa Thanh Hà và Lan Lăng, toàn bộ hành trình đều hoàn toàn không ra mặt.

Mật thám đưa tin là Lam Hi Thần đang bế quan.

Kim Quang Dao đã ý thức được là có vấn đề rồi.

Tư tưởng, đối pháp với sự vật của hắn và Nhiếp Minh Quyết vốn là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, ầm ĩ trở mặt cũng không chút nào ngoài ý muốn.

Nhưng Lam Hi Thần trước nay đều đứng về phe hắn cũng chưa xuất hiện.

Chuyện này liền rõ ràng không thích hợp.

Kim Quang Dao mới lên chức tông chủ.

Việc xấu ngấm ngầm từ thời cha hắn vốn là nên dừng hoặc bỏ, tiêu diệt hoàn toàn cái cục diện rối rắm này.

Lúc trước vì hắn cô thân, bất đắc dĩ cấp tốc mới tạo ra cái nghiệt này.

Nhưng mà hiện tại, hắn ngồi cao cao ở trên đỉnh Kim Lân Đài, hưởng vinh hoa, phú quý của Kim Lân Đài, nắm giữ quyền sinh sát của Kim Thị, d*c v*ng không khống chế được, cứ như vậy lớn dần.

Mẫu thân hắn một đời là nữ tử phong trần, giờ đây có thể ngồi ngay ngắn trong chùa miếu, hưởng hương khói, quỳ lạy của người.

Vậy phải chăng cuộc đời của hắn cũng có thể ngồi trên nơi cao, mỗi người cúi đầu nghe theo.

Tiên đốc.

Ôn Nhược Hàn muốn làm, bị hắn g**t ch*t.

Cha hắn muốn làm, cũng bị hắn g**t ch*t.

Đó còn không phải nói lên hắn Kim Quang Dao cũng nên làm một lần sao?
Vốn Lam Hi Thần còn muốn cho Kim Quang Dao một cơ hội.

Kim Quang Thiện chân chính là kẻ ác không chối cãi.

Kim Quang Dao mặc dù giết cha, nhưng cũng có thể xem như quân pháp bất vị thân.

Trong lòng Lam Hi Thần tin tưởng Kim Quang Dao có được cái cơ hội này sẽ sửa lại con đường sai lầm trước đó, còn muốn cho hắn một cơ hội hối cải, làm người.

Đáng tiếc Kim Quang Dao không sửa, ngược lại còn ngày càng trầm trọng, dã tâm bừng bừng muốn khống chế càng nhiều người hơn.

Hắn xuống tay với Kim phu nhân, xuống tay với Nhiếp Minh Quyết, xuống tay với chính nhạc mẫu của mình, thậm chí còn muốn dùng chính cái mạng đứa con của mình vu oan cho gia tộc phản đối hắn.

Luyện Thi Trường chẳng những không dừng, ngược lại càng gia tăng thêm nhiều oan hồn.

Lam Hi Thần thất vọng đến cực điểm.

Hổ dữ không ăn thịt con.

Y không thể nào hiểu được một người sao có thể có hai mặt như vậy, coi thường mạng người tới mức kia.

Ba mươi ba roi giới tiên kia không nên đánh lên lưng Lam Vong Cơ, mà nên đánh lên lưng y vì nhìn người không rõ.

Lam Hi Thần quỳ gối trong từ đường nghiền ngẫm sai lầm.

Hiện tại tiên môn hỗn loạn.

Nhiếp Gia, Kim Gia vào thế giương cung bạt kiếm.

Lam Gia cũng không tránh được mưu kế của Kim Quang Dao.

Lam Nhị phu nhân sắp lâm bồn.

Các chi của Lam Thị rục rịch.

Trong thời khắc này càng cần tới y tọa trấn chủ trì, chắn đường yêu ma cho đệ đệ.

Y, Lam Hi Thần, là phải phạt, nhưng mà không phải bây giờ.
Một đội người Thanh Hà hộ tống vợ chồng Hàm Quang Quân về Cô Tô.

Bên Cô Tô cũng phái đội nghênh đón.

Hàm Quang Quân và Ngụy Vô Tiện thật ra khá thoải mái, dáng vẻ hoàn toàn không giống như lâm đại địch như đội người hai nhà phái tới.

Ngụy Vô Tiện có chúng linh tỷ tỷ hỗ trợ, còn rõ ràng tình huống chung quanh hơn ai hết.

Kim Gia quả thật là chế tạo ra đủ thứ hỗn loạn, muốn dụ Lam Hi Thần ra.

Nhưng mà mỗi lần đều bị Ngụy Vô Tiện biết trước, một đám người còn cách xa Ngụy Vô Tiện đã bị Ôn Ninh xử đẹp.

Bình an tới Vân Thâm Bất Tri Xứ, hai vợ chồng liền bị Lam Khải Nhân xách đi giáo huấn một trận.

Ngụy Vô Tiện lớn tháng như vậy, còn chạy lung tung xung quanh, hao sức, đùa vui tới quên trời đất.

Đừng tưởng là ông không biết.

Chuyện Kim Gia bại lộ ra, còn có cái nào không có Ngụy Vô Tiện giở trò quỷ?
Kim Quang Dao kia dễ chơi như vậy sao? Nghĩa huynh toàn tâm toàn ý vì hắn, hắn còn có thể hãm hại.

Một khi bị hắn phát hiện dấu vết để lại, nhất định sẽ bị cắn trả một miếng.

Cuối cùng, Ngụy Vô Tiện vẻ mặt uể oải.

Lam Khải Nhân mới mở miệng cho Ngụy Vô Tiện quay về Ôn Uyển.

Còn sai Vong Cơ kêu Ngũ trưởng lão qua chẩn mạch bình an.

Lam Vong Cơ bị giữ lại, bị Lam Khải Nhân mắng cho nửa canh giờ sau mới được ra.

Hắn sợ Ngụy Vô Tiện bị la, tâm tình không tốt, còn cố ý đi trấn Thải Y, mua không ít đồ ăn vặt, điểm tâm mới lạ mới quay về Ôn Uyển.

Thực ra, Ngụy Vô Tiện cũng không cảm thấy oan ức.

Y từng đối mặt lời chửi rủa độc ác chân chính.

Lam Khải Nhân mặt ngoài là giáo huấn y, nhưng giọng nói, câu từ hoàn toàn giấu không được là lo lắng, quan tâm.

Tử Tô quay lại Vân Thâm Bất Tri Xứ, ôm một bụng chuyện châm chọc Giang Vãn Ngâm muốn nói.

Tử Tô biết cái này là không đúng, sẽ ảnh hưởng tới tâm tình của Ngụy Vô Tiện.

Nhưng mà nàng nhịn không được.

Chỉ cần nghĩ tới Giang Vãn Ngâm dùng chính kim đan của Ngụy Vô Tiện ức h**p dân chúng, lạm sát kẻ vô tội, Tử Tô hận không thể ngay tại chỗ moi kim đan ra từ bụng hắn.
Lam Vong Cơ hỏi Ngụy Vô Tiện: "Ngươi định xử trí Giang Vãn Ngâm thế nào?" Ngụy Vô Tiện im lặng thật lâu, hết sức thương cảm.

Y nghĩ thế nào cũng không ra.

Thiếu niên Vân Mộng trước kia sao lại biến thành cái dạng như hôm nay.

Y, Ngụy Vô Tiện, tự nhận không thiếu hắn cái gì.

Hắn lại không thuận theo, không buông tha, ngay cả đã chết còn muốn tìm hồn về định làm cái gì?
"Thu thập chứng cứ, lấy lại kim đan." Lam Vong Cơ nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc, ngươi vậy mà có thể buông được.

Ngụy Vô Tiện nâng mặt Lam Vong Cơ, hôn một cái, nói tiếp: "Ta cho hắn kim đan là để cho hắn trừng gian trừ ác, trảm yêu trừ ma, chứ không phải để cho hắn tru sát tu sĩ, dân chúng vô tội.

Nếu kim đan liên lụy, dính máu của kẻ vô tội, ta đây lấy lại cũng là chuyện theo lý phải làm."
Lam Vong Cơ nhẹ nhàng thở ra: "Ngươi có thể buông, là tốt!" Chuyện hắn lo lắng nhất là Ngụy Vô Tiện không buông Giang Gia xuống được, lại lần nữa bị Giang Vãn Ngâm hại chết, cứ tiếp tục mềm lòng tất càng hại.

Trước đây, Ngụy Vô Tiện sai Ôn Ninh cứu người, trong lòng hắn còn có chút không thoải mái.

Hắn không muốn Ngụy Vô Tiện về sau xuất hiện trên đời lại còn sự dây dưa với Giang Gia.

"Ngươi định lập tông ở đâu?" "Di Lăng đi.

Ta kỳ thật muốn giải quyết Loạn Táng Cương.

Oán khí dày đặc bay tận trời cũng không là vấn đề."
"Có chắc?" "Có chứ.

Lúc trước là chúng ta hẹp hòi.

Tựa như ta nói, linh khí cũng là khí, oán khí cũng là khí.

Từ ngàn năm trước, tu sĩ đã nghiên cứu oán khí rồi.

Mấy ngày nay, ta học được rất nhiều.

Phương pháp ta dùng trước kia là đúng.

Chỉ là lúc đó, sức khỏe ta không tốt, cũng không có kim đan."
Nói đến đây, thần sắc Lam Vong Cơ có chút u ám.

Cho dù chuyện qua lâu như vậy, lúc hắn nhớ lại vẫn hết sức tự trách.

Thấy thần sắc Lam Trạm không đúng, Ngụy Vô Tiện bật người đổi đề tài: "Ai da, Lam Trạn.

Người trong tiên môn chỉ biết sử dụng có linh khí, mà không muốn đi độ hóa oán khí.

Ngươi nói hậu quả sẽ ra sao?"
Lam Vong Cơ nghĩ theo lời Ngụy Vô Tiện, cho ra một cái kết luận đáng sợ: "Linh oán thất hành.

Tai họa tràn lan, tu hành khó khăn."
"Đúng vậy, tai họa nhiều lắm, nhưng được trừ bỏ lại không có bao nhiêu.

Thế giới này còn không phải sẽ biến thành thiên hạ của tai họa sao? Ngươi nhìn xem Kim Gia, Giang Gia, cả cái tiên môn bách gia này còn bận tranh quyền, đoạt lợi, lục đục với nhau.

Bọn họ không nghĩ cho con cháu đời sau chút nào sao?"
"Ngụy Anh!" Lam Vong Cơ nắm tay Ngụy Vô Tiện.

Thê tử của hắn, cho tới bây giờ vẫn là công đạo đại nghĩa, lòng mang thiên hạ.

"Để ta giúp ngươi!"
Ngụy Vô Tiện thuận thế rúc vào lòng Lam Vong Cơ.

Mấy tháng ngắn ngủn.

y đã sớm quen được Lam Trạm che chở, mọi sự không cần y cắn răng gánh vác.

"Ngươi là phu quân của ta.

Ngươi đương nhiên phải giúp ta rồi.

Vợ chồng là một thể.

Ngã xướng nhĩ tùy! (*)"
"Ừm! Tùy!"
(*: Ta hát, ngươi phụ họa).
 
[Vong Tiện] Anh Toàn
Chương 23: 23: Tân Sinh


Sau khi trở về Vân Thâm Bất Tri Xứ, Ngụy Vô Tiện triệt để thành thật vào nề nếp.

Linh thai đã vào tháng thứ 6, đột nhiên bắt đầu điên cuồng hấp thu linh lực.

Một chút linh lực Ngụy Vô Tiện tu thành mỗi ngày căn bản là không cho cục cưng ăn no, uống đã được.

Mỗi ngày Lam Vong Cơ phải truyền thêm rất nhiều linh lực vào.

Các loại linh dược, linh thực chảy vào trong Ôn Uyển như nước.

Mà ngay cả như vậy, cái mặt của Ngụy Vô Tiện, vất vả lắm mới nuôi thành có chút mượt mà, vẫn là gầy đi nhìn rõ được bằng mắt thường.

Gương mặt nhỏ như bàn tay trông có vẻ hết sức suy yếu.

Lam Vong Cơ đau lòng tới hận không thể thế thân.

Ánh mắt nhìn cái bụng tròn của Ngụy Vô Tiện không tự giác mà phát ra vẻ lành lạnh.

Lam Vong Cơ có thể nói là canh giữ bên người Ngụy Vô Tiện một tấc không rời.

Cho đến một ngày vào ba tháng sau, đứa nhỏ đột nhiên không hấp thu linh lực nữa.

Hai vị cha mẹ mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, ôm nhau ngủ một ngày một đêm trong Ôn Uyển.

Cái bụng của Ngụy Vô Tiện lúc này lớn lắm rồi.

Tay chân sưng phù.

Cả người miễn cưỡng không muốn động đậy.

Y tu nói vận động quá ít sẽ dẫn đến khó sanh.

Mỗi ngày, Lam Vong Cơ lôi kéo Ngụy Vô Tiện liên tục đi qua, đi lại đằng sau Tĩnh Thất và Ôn Uyển.

Ôn Tình không cần nghỉ ngơi, cũng không cần ăn uống.

Cả ngày mười hai canh giờ dính bên người Ngụy Vô Tiện.

Bất cứ lúc nào cũng chú ý trạng thái y.

Ngay cả đệ đệ nàng là Ôn Ninh cũng bị ngó lơ.

Một chúng linh tỷ tỷ ở bên ngoài lắc lư, du ngoạn cũng đều đã trở lại, tra xét cả cái Vân Thâm Bất Tri Xứ từ đầu tới đuôi.

Bất kỳ cái động tĩnh gì đều không tránh được mắt Ngụy Vô Tiện.

Ngũ trưởng lão một ngày chẩn mạch ba lượt.

Đám người Lam Khải Nhân, Lam Hi Thần cũng hết sức khẩn trương, có rảnh liền đi qua đi lại bên ngoài Ôn Uyển, sợ phát sinh ra cái gì ngoài ý muốn.

Ngụy Vô Tiện trái lại thật bình tĩnh.

Người chung quanh hồi hộp, căng thẳng.

Nguyên bản Ngụy Vô Tiện cũng căng thẳng vì như vậy lại thả lỏng ra.

Đêm nay, Ngụy Vô Tiện đang ngủ say đột nhiên có một loại cảm giác kỳ quái.

Y mở to mắt, nghiêng đầu qua bên cạnh.

Lam Vong Cơ đang nhắm mắt ngủ nông bật người tỉnh lại: "Làm sao vậy? Ngụy Anh?" "Lam Trạm, ta đói bụng."
Lam Vong Cơ đứng phắt dậy: "Ngươi chờ, ta đi làm đồ ăn cho ngươi." "Ừm, Lam Trạm.

Muốn ăn canh gà hầm sâm tối hôm qua." Lam Vong Cơ đi phòng bếp nhỏ làm đồ ăn.

Trước khi đi còn gọi hai môn sinh thủ vệ ngoài cửa.

Ngụy Vô Tiện gian nan ngồi dậy, dựa vào đầu giường chờ Lam Vong Cơ.

Bí quyết Thiên Huyễn không hề có chút dự liệu nào muốn đột phá rồi.

Ngụy Vô Tiện lắc mình một cái vào không gian, đi vào trong trận pháp Thiên Huyễn tông lập ra chuyên môn để đột phá.

Linh khí tinh khiết, nồng đậm cấp tốc hội tụ trong trận, cuồn cuộn tuôn vào trong người Ngụy Vô Tiện.

Tu vi lập tức từ Luyện Khí Hóa Thần tiến lên giai đoạn kế tiếp - Luyện Thần Hoàn Hư.

Giai đoạn này thể hiện là kim đan đại viên mãn, không còn chỗ súc ép linh khí tiếp nữa, cho đến phá đan thành anh.

Hoàn cảnh cuối cùng của Luyện Thần Hoàn Hư là người luyện thần, không tiếp tục ngưng thần nữa.

Trong nguyên thủ có nhũ bộ, trên có thần tịch chiếu.

Về sau thần không tự thần, hồi phục vô cực, thể chứng hư không.

Tới thời gian này, tai có thể nghe tiên nhạc, chuông cổ.

Ngũ khí hướng nguyên, tam hoa tụ đỉnh, như vãn nha bay về phía Tây.

Nội tâm thông suốt, tài trí tự sinh, minh thông tam giáo kinh thư.

Mặc ngộ tiền sinh để, biết trước tương lai tốt xấu.

Đại địa núi sông như ở bàn tay, mắt nhìn xa ngàn dặm, đã đắc chỗ diệu của lục đạo.

Một cảnh giới này cũng có cách nói khác.

Thai mười tháng, thành nguyên anh, di tới đan điền.

(*)
(
 
[Vong Tiện] Anh Toàn
Chương 24: 24: Tông Môn


Mấy tháng này Ngụy Vô Tiện ngoài chuyện dưỡng thai cũng không phải cái gì cũng không làm.

Một nửa khối Âm Hổ Phù kia bị Ngụy Vô Tiện tách thành ba mảnh.

Trong đó hai khối làm thành phù phòng ngự.

Phù này vừa ra, không một hung thi, lệ quỷ nào dám lại gần.

Hơn nữa còn có thể báo động trước, có thể chỉ điểm, cũng có thể phòng ngự.

Công năng mạnh hơn nhiều so với Phong Tà Bàn thường.

Hai cái phòng ngự phù này làm thành hình con thỏ, treo trên người Lam Vong Cơ và Tiểu Lam Hằng.

Còn một khối còn lại làm thành Ngự Quỷ Lệnh.

Uy lực tuy rằng chỉ bằng một phần năm Âm Hổ Phù, nhưng mà có thể nhận chủ.

Khối Ngự Quỷ Lệnh này Ngụy Vô Tiện giao cho Nhiếp Hoài Tang.

Ngụy Vô Tiện là người tâm tư đơn thuần.

Y khống quỷ, ngự thi cũng chỉ để giết địch và tự phòng ngự.

Nhưng Nhiếp Hoài Tang không giống.

Hắn là kẻ đa tâm, cầm Ngự Quỷ Lệnh, các loại quỷ đều nghe theo hắn.

Đám quỷ này sao, cũng không phải chỉ dùng để đánh nhau.

Phối hợp với liễm tức phù Ngụy Vô Tiện nghiên cứu ra, Nhiếp Hoài Tang liền có một đám tình báo viên đáng sợ.

Cửa hàng của hắn trải rộng khắp thiên hạ.

Hắn vốn đã là người linh thông tin tức.

Hiện tại muốn biết cái tin gì càng thêm dễ dàng.

Kim Gia cử hành Thanh Đàm Hội, mời Lam Gia.

Nhưng Lam Gia không tới, chỉ nói trong nhà có việc không ra.

Mà Nhiếp Gia, Kim Quang Dao căn bản là không mời.

Nhưng mà Nhiếp Hoài Tang là ai? Kim Quang Dao động thủ với đại ca hắn đã chà vào vảy ngược của hắn rồi.

Thanh Đàm Hội tiến hành được một nửa, người của Nhiếp Gia trực tiếp lôi cả cái Luyện Thi Trường tới Kim Lân Đài.

Luyện Thi Trường cũng không chỉ riêng luyện hung thi, còn có một ít tu sĩ gia tộc còn chưa giết hết.

Bị một đám tu sĩ thương vong vô cùng thê thảm này cáo tội, Kim Quang Dao vốn định đổ lên đầu lão cha của hắn.

Nhưng cha hắn đã chết được vài tháng rồi.

Nói hắn không tham dự, không ai tin.

Trong lúc đánh nhau, thủ hạ của Kim Quang Dao, chính là Tô Thiệp, bị chém rắt quần áo, bị người nhìn thấy vết bắn ngược của Thiên Sang Bách Khổng chú.

Nhiếp Hoài Tang thần tốc phân phó người bắt Tô Thiệp, dán lên chân thoại phù.

Tên đồ đệ bị Lam Gia trục xuất này rốt cuộc vạch trần toàn bộ kế hoạch của Kim Gia từng bước tính kế Ngụy Vô Tiện hòng đoạt Âm Hổ Phù và Quỷ Tướng Quân trước mặt thế nhân.

Kim Quang Dao thừa dịp loạn muốn chạy trốn, lại bị Nhiếp Minh Quyết chém một đao.

Kim Lân Đài bị hủy đi.

Thê tử của Kim Quang Dao là Tần Tố được phụ thân nàng đưa đi, sau này không còn tin tức nữa.

Kim Lăng cũng được Giang Vãn Ngâm đưa về Giang Thị.

Sau khi Kim Thị rơi đài, Nhiếp Hoài Tang tận sức rửa sạch thanh danh cho Ngụy Vô Tiện.

Rất nhiều thoại bản miêu tả lại Xạ Nhật Chi Chinh xuất hiện tràn lan trên đường phố.

Còn có chuyện xưa kể truyền kỳ cuộc đời của Di Lăng Lão Tổ: chính là án diệt môn Giang Thị, kẻ vô tội lại đeo oan, Ôn Ninh cứu người, mổ đan trả ân, rớt xuống Loạn Táng Cương, quỷ đạo báo thủ, được chim quên ná, đặng ná quên nơm, một loạt các loại chuyện xưa.

Có chút nội dung ngay cả Giang Vãn Ngâm cũng không rõ ràng.

Qua một đêm, thanh danh Giang Vãn Ngâm đã thối tràn đường cái.

Vong ân phụ nghĩa, lấy oán trả ơn, đố kỵ sư huynh, đạp lên thi cốt sư huynh mà thượng vị, lạm sát kẻ vô tội.

Nhân phẩm tốt xấu của một người, thiên hạ nhiều người như vậy đều công khai bàn tán.

Còn có cuộc đời của Ngụy Vô Tiện trong thoại bản.

Thật muốn xem trong thiên hạ có mấy người thực sự là mù.

Thoại bản này vốn là kết quả Lam Vong Cơ và Nhiếp Hoài Tang thương lượng sau lưng Ngụy Vô Tiện.

Mà chúng linh tỷ tỷ linh thông tin tức cũng giữ im lăng, ăn ý không nói cho Ngụy Vô Tiện biết.

Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ lần đầu làm cha mẹ.

Mỗi ngày là gà bay chó sủa, tay chân luống cuống.

Chờ đến lúc Ngụy Vô Tiện phát hiện một quyển trong tay người của Lam Gia còn cảm thấy kỳ quái.

Cái loại thoại bản gì mà bán chạy như vậy? Già trẻ đều đọc? Nam nữ cùng thích?
Càng thần kỳ chính là thúc phụ cũng cầm một quyển đọc.

Chưa nói tới ánh mắt nhìn y đặc biệt cổ quái, còn thường thường chăm chăm chỗ đan điền của y.

"Vô Tiện, kim đan của ngươi?" "Kim đan? Không có ạ!" Lam Khải Nhân lộ vẻ mặt đau xót: "Cho nên ngươi mổ kim đan cho Giang Vãn Ngâm là thật? Ngươi sao có thể...! sao có thể như vậy...!Ngươi phải biết, thân thể là cha mẹ ban cho.

Giang Vãn Ngâm kia làm nhiều việc ác như vậy, không đáng giá a!"
Ngụy Vô Tiện có chút nghi hoặc: "Không phải, thúc phụ.

Mổ đan đã là chuyện đời trước.

Con quay về đã trùng tu kim đan."
"Hả...!Ngươi vừa mới nói không có kim đan? "Đúng là không có ạ.

Con toái đan thành anh rồi." "......"

Ngụy Vô Tiện hỏi thúc phụ làm sao biết được chuyện mổ đan mới biết trong khoảng thời gian này, thoại bản kể lại cả đời Di Lăng Lão Tổ đã được truyền lưu hết đại giang nam bắc.

Ngụy Vô Tiện không còn là kẻ người người đòi đánh, mà trở thành đứa trẻ đáng thương bị ức h**p từ nhỏ, lớn lên trở thành anh hùng hàm oan mà chết, được vô số người đồng tình, kính ngưỡng.

Sau khi biết việc này là Nhiếp Hoài Tang làm, Ngụy Vô Tiện cũng không nói cái gì.

Chuyện đã qua, y cũng không muốn truy cứu nữa.

Y không truy cứu, nhưng thời gian này Giang Vãn Ngâm sống cũng không tốt nổi.

Đã biết hắn là cái dạng người gì rồi, người trong tiên môn xa lánh hắn, dân chúng cũng chỉ trỏ hắn.

Có tai họa cũng không ai đến Giang Gia cầu giúp.

Bởi vì tính tình Giang Vãn Ngâm cáu kỉnh, không làm gì cũng quất roi vào người.

Môn sinh Giang Gia muốn thoát ly cũng không dám.

Giang Vãn Ngâm còn phải nuôi Kim Lăng, càng ít ra khỏi Liên Hoa Ổ.

Nhóm môn nhân ra cửa săn đêm cũng không để bụng, thường thường đi ra cả tháng, trở về thu hoạch cũng cực ít.

Nô bộc trong nhà có hận với Giang Vãn Ngâm chỉ chờ hắn bước ra ngoài, liền lặng lẽ lén đưa đứa nhỏ bán đi mất.

Nô bộc cầm tiền, mang theo nữ trang, châu báu chạy mất.

Giang Vãn Ngâm tìm người cũng tìm không ra.

Lúc đó Kim Lăng mới bốn, năm tuổi.

Bị đám buôn người cho uống thuốc mê, đến lúc tỉnh lại chuyện gì cũng nhớ không rõ.

Bởi vì bộ dáng Kim Lăng không tồi, được bán cho một nhà thương nhân làm con, sống cuộc đời phàm nhân, lớn lên cũng trở thành thương nhân, cả đời không duyên tu tiên, cũng quên lai xứ, sống một đời thường thường bình an.
Giang Vãn Ngâm sau khi tìm không ra Kim Lăng, giống như nổi điên, nói lung tung khắp nơi, nói cái gì Ngụy Vô Tiện trở về báo thù, giết Kim Lăng.

Giang Vãn Ngâm cả ngày ở bên ngoài chạy, bị người hạ ám thủ, bị thương, tu vi không tiến thêm được nữa.

Một năm sau, Ngụy Vô Tiện cao điệu xuất hiện ở Di Lăng, gióng chống khua chiêng tuyển nhận môn nhân, thành lập Thiên Huyễn Tông.

Bởi vì trong tay có tiền, Thiên Huyễn Tông liền đóng quân trong một tòa núi non ở Di Lăng.

Tông môn cũng chiêng trống rùm beng mà xây thành.

Các gia tộc trong tiên môn bách gia đã từng bước lên Loạn Táng Cương bao vây tiễu trừ lâm vào hoảng loạn, sợ Ngụy Vô Tiện tìm bọn họ báo thù.

Họ vốn định tìm Nhiếp Gia, Lam Gia thực lực hùng mạnh thương lượng đối sách.

Kết quả bị Lam Gia, Nhiếp Gia trực tiếp cự lễ vật ngoài cửa, còn báo cho Hàm Quang Quân và Nhiếp Hoài Tang là phó thủ của Ngụy Vô Tiện.

Người trong tiên môn không thể không bội phục hai nhà Lam, Nhiếp xảo quyệt.

Nhìn mà xem, hy sinh hai cái Nhị công tử, chẳng những tạo quan hệ tốt với Ngụy Vô Tiện, còn đánh vào nội bộ "quân địch," khống chế tông môn của Ngụy Vô Tiện.

Có gia tộc muốn noi theo, cũng mang lễ vật và người tới.

Lễ thì nhận, người đến sơn môn đã bị trận nghiệm tâm cản đường.

Người muốn bái vào môn hạ của Di Lăng Lão Tổ đầu tiên là phải khảo nghiệm tâm tính.

Không qua được cửa này a? Ngại quá, tới từ đâu liền về chỗ đó đi.

Giang Vãn Ngâm kia nghe nói Ngụy Vô Tiện hiện thân, hùng hổ tìm tới.

Đang tiếc hắn đến sơn môn rồi còn chưa thấy được một cái bóng người của Thiên Huyễn Tông.

Sơn môn mở rộng.

Muốn đi vào? Được nha.

Qua trận đi.

Chửi bậy làm được cái gì? Người muốn đầu nhập vào Di Lăng Lão Tổ khinh bỉ nhìn Giang Vãn Ngâm.

"Giang tông chủ, ngươi chửi có độc cỡ nào bọn họ cũng không nghe được đâu! Người ta mở cửa đó.

Chính mình đi vào chửi đi.

Đứng sau lưng chửi làm cái gì?"
"Đéo phải chuyện của ngươi! Có bản lĩnh sao ngươi không vào đi." "Vào thì vào.

Ta không xài kim đan của người khác.

Ta cũng không chột da, vong ân phụ nghĩa."
Người đó nói hai câu.

Trước lúc Giang Vãn Ngâm vung Tử Điện lên liền bước vào trong trận.

Giang Vãn Ngâm nhìn thoáng qua chung quanh, thấy không ít người xem náo nhiệt, trong lòng nổi lên lửa giận không tên, cảm thấy mỗi người đều đang cười nhạo hắn..
 
[Vong Tiện] Anh Toàn
Chương 25: 25: Kết Thúc Hoàn


"Hừ! Ta có cái gì mà không dám!" Giang Vãn Ngâm kiêu căng quất ngang Tử Điện ở sôn môn, đánh một đám người lùi lại.

Hắn ngẩng đầu, cao ngạo bước vào nghiệm tâm trận.

Bên trong sơn môn, Ngụy Vô Tiện bình thản nhìn Giang Vãn Ngâm phát điên tong trận.

Lam Vong Cơ liếc một cái, liền quay đầu cẩn thận quan sát vẻ mặt Ngụy Vô Tiện.

"Ngươi mặc kệ hắn sao?"
Ngụy Vô Tiện vừa tiếc hận, lại cảm khái nói: "Có cái gì để quản.

Ta cũng không phải cha mẹ hắn, có thể quản cả đời hắn sao? Đường là chính hắn đi.

Nghiệt cũng là chính hắn tạo."
"Kim Lăng thì sao? Cũng không quản?" "Ta biết nó ở đâu, nhưng mà hiện tại nó sống tốt lắm, có cha mẹ yêu thương, không lo cơm áo, rời xa tranh chấp.

Cha mẹ ruột của nó ở dưới suối vàng có biết có lẽ cũng sẽ vui mừng."
Thấy Giang Vãn Ngâm điên cuồng moi kim đan từ trong bụng ra, Ngụy Vô Tiện lanh tay lẹ mắt bấm một cái pháp quyết hút kim đan còn dính máu từ trong trận vào tay.

Cẩn thận lau sạch vết máu, bỏ kim đan vào trong pháp khí phong linh, Ngụy Vô Tiện rốt cuộc mới cong khóe miệng: "Lam Trạm, ta gần đây có cái ý tưởng."
"Cái gì?" "Hồn phách và máu thịt của Ôn Ninh đều ở đây.

Ta một mực nghiên cứu trận hiến linh lúc trước dùng để đắp nặn lại thân thể cho ta, muốn thay đổi nó một tí.

Bỏ đi thân thể cũ, làm lại một cái thân thể mới cho Ôn Ninh cũng không khó.

Bây giờ còn có quả kim đan này, ta càng có phần nắm chắc rồi."
"Có ảnh hưởng xấu tới ngươi?" "Không có, không có.

Ta có ngươi và Tiếu Tiếu, sao có thể làm chuyện điên rồ.

Hơn nữa, nếu thực có cái gì, Ôn Tình cũng sẽ không đồng ý."
Mấy tháng sau, Lam Vong Cơ nhìn Ngụy Vô Tiện rót máu vào trong trận qua một khắc (15 phút) còn chưa dừng lại, đen cả cái mặt.

Đây là cái Ngụy Anh nói là không trở ngại? Hắn kéo Ngụy Vô Tiện ra, cắt chính cổ tay mình thay vào.

Lam Vong Cơ hung hăng trừng mắt nhìn Ngụy Vô Tiện một cái.

Lam Vong Cơ hiến máu thêm một khắc nữa, trận pháp mới dừng hút máu.

Hồn phách của Ôn Ninh chui vào trong trận.

Thân thể nguyên bản tan vỡ.

Một cái kén ánh sáng hình thành trong trận.
Kén sáng cũng giống như lúc Ngụy Vô Tiện sống lại vậy.

Nhưng mà trận pháp cho Ôn Ninh xảy ra chút sai lầm, không đắp lại nguyên thân thứ hai cho Ôn Ninh.

Ba tháng sau, kén sáng tan đi trong trận, thứ nằm trong trận là một đứa bé cái gì cũng không nhớ.

Cho đến lúc tiếng trẻ con òa khóc vang lên, Ngụy Vô Tiện mới giật mình phản ứng: "Lam Trạm, trận này dùng máu của hai người chúng ta.

Thân thể của Ôn Ninh dung nhập huyết mạch của chúng ta.

Nói cách khác, ta hình như...!lại sinh một đứa nữa rồi." "......"
Không lâu về sau, tiên môn bách gia đều biết được một cái chuyện thật đáng sợ.

Hàm Quang Quân và Ngụy Vô Tiện từ hai năm trước đã thành hôn.

Hai người thành thân được một năm đã có con cả là Lam Hằng.

Hai năm sau đó lại thêm một đứa bé trai nữa, gọi là Ngụy Ninh.

Không thể không nói, Di Lăng Lão Tổ này đúng là thần thông quảng đại.

Chưa nói tới chuyện bị bách quỷ cắn ngược, xé xác thành bột mịn, qua vài năm sống lại,còn có thể biến thành nữ nhân vì Hàm Quang Quân sinh con, sinh cái.

Không thể không làm người ta vạn phần bội phục.
Vì thế trong dân gian có không ít người lập trường sinh bài cho Ngụy Vô Tiện, thắp sáng hương khói sáng đêm chỉ vì cầu con.

Ngụy Vô Tiện biết đến chính mình trở thành "Tống Tử Nương Nương" (*) được người thăm viếng, thật sự là dở khóc dở cười.

(*: Nương Nương Ban Con)
Được người ta vô duyên vô cớ quỳ lạy, Ngụy Vô Tiện cũng băn khoăn, bắt đầu tham khảo tư liệu trong không gian, dốc lòng nghiên cứu một phen.

Sau đó thật sự làm ra một cái phù dễ dựng (phù giúp dễ mang thai).

Phụ nữ đeo phù thời gian dài có thể dễ dàng thụ thai.

Phù còn có thể chậm chạp chữa trị thân thể cho người đeo phù.

Sau chuyện này, người quỳ lạy y càng nhiều.

Ngụy Vô Tiện biến khéo thành vụng.

Cái danh hiệu "Tống Tử Nương Nương" này tháo không xuống được nữa rồi.

Toàn bộ tiên môn bách gia đều nghĩ sau khi thành lập tông môn, Ngụy Vô Tiện sẽ có động tác lớn, lại không nghĩ tới sau khi tông môn đi vào quỹ đạo rồi liền được giao cho Nhiếp Hoài Tang trông nom.

Còn Ngụy Vô Tiện lại một lòng nhào vào Loạn Táng Cương nghiên cứu quỷ đạo, cùng Hàm Quang Quân dẫn đệ tử đi độ hóa tẩu thi, oan hồn.

Chuyện đầu tiên Ngụy Vô Tiện làm ở Loạn Táng Cương là vớt tộc nhân của Ôn Thị từ dưới hồ máu lên, đưa bọn họ vào vãng sinh.

Nghiên cứu oán khí cũng không dừng lại.

Ngụy Vô Tiện dùng trận pháp tinh lọc tạp chất trong oán khí, chiết xuất ra năng lượng âm tính tinh thuần, có thể đồng thời hấp thu cùng linh khí, sáng chế công pháp mới gọi là Âm Dương Quyết.

Đệ tử tu tập quỷ đạo của Thiên Huyễn Tông đều tu tập Âm Dương Quyết.

Cửa nhập môn của Âm Dương Quyết cực thấp, không giới hạn tư chất, chỉ cần tâm tính qua cửa là có thể tu luyện.

Người đến tu luyện Âm Dương Quyết càng nhiều.

Oán khí trên Loạn Táng Cương bị tiêu hao phần lớn.

Ngụy Vô Tiện cũng công bố, Loạn Táng Cương là y giải quyết, cho nên khối đất này chính là của y.

Tiên môn bách gia đều âm thầm chê cười Ngụy Vô Tiện.

Cật lực không thu được cái gì.

Loạn Táng Cương cho dù được thanh tẩy cũng là chỗ cằn cỗi.

Ai thèm để ý? Ăn no căng mới đi tranh chấp với y.

Hai năm sau, tai họa trên Loạn Táng Cương bị tẩy sạch.

Hàm Quang Quân ở trên Loạn Táng Cương phá đan thành anh, độ lôi kiếp.

Lôi kiếp của Hàm Quang Quân dường như kích động cái tín hiệu gì.

Một tháng sau, Xích Phong Tôn cũng độ hóa anh kiếp ở Loạn Táng Cương.

Hai tháng sau tới phiên Trạch Vu Quân độ kiếp.

Mà Ngụy Vô Tiện được cả cái tiên môn nhìn chằm chằm từ lúc sinh con cả đã tu thành Nguyên Anh.

Hơn nữa làm cho người ta ghen tị là y còn không có lôi kiếp.
Đệ tử Thiên Huyễn Tông nghênh đón gió lớn độ kiếp.

Nhưng mà bọn họ độ là kim đan kiếp.

Loạn Táng Cương thật nhanh biến hóa thành thánh địa độ kiếp.

Lôi kiếp qua đi, oán khí trên Loạn Táng Cương bị tẩy đi không còn cái gì.

Linh khí càng ngày càng nhiều, khiến cho Loạn Táng Cương lần nữa biến thành một tòa tiên sơn phúc địa.

Không riêng đệ tử Thiên Huyễn Tông độ kiếp.

Tu sĩ bên ngoài tiên môn bách gia cũng bắt đầu độ kim đan kiếp.

Lúc này đây, lời nói tu tiên ách tu đức liền ra hiệu quả.

Nhiếp Gia, Lam Gia làm việc thanh chính, cơ bản là không có thương vong.

Đại đa số mọi người thuận lợi qua cửa.

Kim đan được thiên đạo tán thành, chân chính bước vào cánh cửa tu tiên.

Mà các gia tộc khác làm việc kiêu căng, ngạo mạn liền không tốt như vậy.

Tỷ như Diêu Gia, Dịch Gia.

Tông chủ đều bị thiên lôi đánh thành tro bụi.

Tu sĩ nội môn cũng mười không còn một.

Còn sống cũng trở thành phế nhân, kim đan tiêu tán, không thể tu tiên được nữa.

Đến tận đây về sau, bầu không khí trong tiên môn thay đổi.

Tu sĩ nhập môn trước hết biết đến chính là tu tiên trước tu tâm, tu đức.

Các linh tỷ tỷ đi theo Ngụy Vô Tiện cũng được Ngụy Vô Tiện trợ giúp, được công đức bổ sung hồn lực, thuận lợi chuyển kiếp khác.
Ôn Tình không yên lòng đệ đệ, vẫn thủ bên cạnh Ngụy Ninh, cho đến khi hắn lớn lên, cưới vợ sinh con, mới cuối cùng đầu thai thành con gái của Ngụy Ninh.

Bởi vì chúng linh tỷ tỷ đều là ân nhân của Ngụy Vô Tiện, y đặc biệc chú ý bọn họ.

Từng cái tỷ tỷ đầu thai thế nào cũng được Ngụy Vô Tiện tiêu công phu lớn tìm ra.

Nếu là con dân chúng phàm dân liền thu làm đệ tử.

Nếu là gia tộc tu tiên liền kết quan hệ tốt.

Có thể thu làm đồ đệ liền tận lực thu vào.

Cho nên đồ đệ của Di Lăng Lão Tổ phần đông là nữ.

Mỗi người xuất sắc, ưu tú.

Mấy năm đó nguyên cái bảng tiên tử, đồ đệ của Ngụy Vô Tiện chiếm hết phân nửa.
Đệ tử nữ nhiều, cho nên thị phi cũng nhiều.

Người cầu thú không ít.

Mà làm cho Ngụy Vô Tiện tức giận chính là hai huynh đệ Nhiếp Gia một đám trâu già gặm cỏ non.

Nhã Nhi đã nhìn trúng Nhiếp Hoài Tang rồi.

Còn Yêu Yêu thì nhất quyết không gả cho ai ngoài Nhiếp Minh Quyết.

Còn có Lam Hi Thần, vậy mà không một tiếng động bắt cóc Ánh Tuyết.

Ngụy Vô Tiện tức tới giơ chân.

Đám trâu già kia, già mà không đứng đắn! Mỗi ngày theo dõi một đống cỏ non nhà y! Không bằng cầm thú a!!
Có một đoạn thời gian, ánh mắt Ngụy Vô Tiện nhìn thúc phụ Lam Khải Nhân đều là đề phòng.

Lam Khải Nhân: cám ơn, ta lớn tuổi rồi, không muốn thành thân!
Con cả nhà mình cưới Hồng Y.

Tiểu Ninh Nhi cưới Lưu Thương.

Đồ nhi khác căn bản đều có quy túc của chính mình.

Nhưng mà căn bản là không rời xa Ngụy Vô Tiện.

Nửa đời trước, Ngụy Vô Tiện sống quá đau khổ.

Một đời này, mỗi một ngày Ngụy Vô Tiện đều thật hạnh phúc.

Thân nhân rời y đi đều cuối cùng trở về bên cạnh y.

Trăm năm sau, Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ phi thăng.

Hạnh phúc của bọn họ còn tiếp tục.

Con đường bọn họ đi càng thêm rộng lớn.

Sao trời biển rộng, nắm tay cùng đi, không rời không bỏ!
Hết.
 
Back
Top Bottom