Cập nhật mới

Khác VÒNG LẶP MÁU

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402082027-256-k884969.jpg

Vòng Lặp Máu
Tác giả: hungg12w
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Viết đến khi GenG vô địch cktg



psychological​
 
Vòng Lặp Máu
Chương 0:Không Hồi Kết


Tôi không thể chết.

Không theo bất kỳ nghĩa nào mà loài người vẫn hiểu.

Mỗi khi ngọn lửa cuối cùng trong tôi tắt đi, bóng tối chưa kịp phủ xuống thì tôi đã bị giật ngược trở lại — đúng hai mươi bốn giờ trước.

Một vòng lặp khép kín, hoàn hảo, và chỉ mình tôi mang ký ức của vô tận lần chết đó.

Lúc đầu, tôi từng nghĩ đây là món quà của Chúa.

Tôi đã trở thành kẻ bất bại, kẻ nhìn thấu mọi biến cố, kẻ có thể làm lại sai lầm mãi mãi.

Tôi đã xây dựng một đế chế, đã yêu, đã giết, đã cứu, đã thử mọi cách để cảm thấy mình còn sống.

Nhưng rồi… tất cả cũng chỉ là những quân cờ tôi đẩy đi trên bàn cờ đã thuộc về tôi.

Người ta gọi đó là quyền lực.

Tôi gọi đó là… nhà tù.

Thử tưởng tượng xem: mọi cánh cửa bạn mở ra đều dẫn tới cùng một căn phòng.

Mọi con đường bạn bước đều quay lại đúng một điểm.

Không có kết thúc.

Không có giải thoát.

Nhưng rồi… tất cả cũng chỉ là những quân cờ tôi đẩy đi trên bàn cờ đã thuộc về tôi.

Người ta gọi đó là quyền lực.

Tôi gọi đó là… nhà tù.

Thử tưởng tượng xem: mọi cánh cửa bạn mở ra đều dẫn tới cùng một căn phòng.

Mọi con đường bạn bước đều quay lại đúng một điểm.

Không có kết thúc.

Không có giải thoát.
 
Vòng Lặp Máu
Chương 1: Mở Đầu Của Giấc Mơ


"Chán ghê 3 tháng hè trôi qua nhanh thật nhanh."

Đó là tôi, một cậu học sinh năm đầu cấp ba, vẫn đang tận hưởng những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè.

Sáng nay, như thường lệ, tôi ngủ nướng trên chiếc giường cũ, tai nghe tiếng mẹ gọi từ dưới nhà.

— Minh ơi, dậy đi học con!

Tôi lẩm bầm, quay người vào tường.

Chẳng muốn rời giường.

Nhưng đâu thể cứ trách đời mãi như vậy.

Ăn sáng vội, tôi đi bộ đến trường.

Nắng hè chiếu trên sân, tiếng chim hót, vài bạn cùng lớp đã có mặt.

Tôi hít một hơi, tự nhủ “Hôm nay chán thật.”

Nhưng… không phải.

Tôi chưa bao giờ thích những buổi lễ đông người.

Đặc biệt là lễ khai giảng đầu tiên của năm cấp ba, nơi ai cũng căng thẳng, lạ lẫm, và đầy kỳ vọng.

Với tôi, tất cả chỉ là một chuỗi thủ tục dài lê thê.

Sân trường chật kín.

Học sinh mới mặc đồng phục trắng, ngồi thành từng hàng ngay ngắn dưới nắng sớm.

Trên bục, thầy hiệu trưởng đang thao thao bất tuyệt về “một khởi đầu mới” và “tương lai rộng mở”.

Tôi ngáp, chống cằm, mắt liếc quanh tìm chút gì thú vị.

Chẳng có gì cả.

Chỉ là một buổi sáng bình thường.

Quá bình thường

Cho đến khi tôi thoáng rùng mình

Cảm giác này… quen quá.

Không chỉ quen — mà giống hệt những giấc mơ ám ảnh tôi từ nhỏ.

Từ khi còn nhỏ, tôi đã có những giấc mơ kỳ lạ: ngã từ cầu thang, bị nước cuốn trôi, ngực đau nhói như sắp vỡ tung.

Nhưng mỗi lần tỉnh dậy, tôi lại thấy mình an toàn trên giường, mồ hôi đầm đìa.

Người lớn bảo đó chỉ là ác mộng.

Tôi cũng tự tin như thế.

Thế nhưng, sáng nay… mọi chi tiết, từ câu nói nhạt nhẽo của thầy hiệu trưởng, đến tiếng cười khúc khích của mấy đứa con gái sau lưng — tất cả lặp lại giống hệt như trong một “giấc mơ” tôi từng thấy.

Quá trùng hợp.

Quá rõ ràng.

Tôi bắt đầu bồn chồn.

Cái cảm giác “đã trải qua rồi” len lỏi từng phút một, đến mức khó mà phủ nhận.

Và rồi, điều đó xảy ra.

Một cơn đau nhói xé dọc lồng ngực.

Đột ngột, dữ dội, như có bàn tay siết lấy trái tim tôi.

Tôi khụy xuống, hơi thở tắc nghẹn.

Âm thanh xung quanh bỗng tan biến.

Chỉ còn lại một thứ duy nhất vang vọng trong đầu:

“tạch… tạch… tạch-tạch-tạch-tạch-tạch”

Tiếng kim đồng hồ.

Không phải tiếng nhịp nhàng thường ngày, mà là tiếng gấp gáp, rối loạn, như thể thời gian phát điên.

Trước mắt tôi, ánh sáng nhòe đi, bóng dáng bạn bè biến thành những hình thù mờ mịt.

Tôi muốn hét lên nhưng cổ họng chỉ bật ra tiếng khàn đục.

Và rồi—

“RẮC!”

Một tiếng vỡ sắc lạnh vang lên trong hộp sọ, tựa như kim đồng hồ gãy làm đôi.

Mọi thứ lập tức chìm vào bóng tối.
 
Vòng Lặp Máu
Chương 2:Bình Minh Lặp Lại


Tôi mở mắt, cảm nhận ánh sáng sớm nhẹ nhàng xuyên qua rèm cửa, phủ lên mọi thứ trong phòng một lớp màu vàng nhạt quen thuộc.

Khoảnh khắc ấy, một cảm giác lạ lùng quẩn quanh trong đầu tôi — như thể tôi đã từng thấy cảnh này, từng sống qua giây phút này rồi.

Trong đầu, những hình ảnh mơ hồ bắt đầu hiện lên: tiếng tin nhắn reo vang từ điện thoại, tiếng hò hét của nhưng đứa nhóc hàng xóm, tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn — tất cả những chi tiết nhỏ nhất y hệt như trong một ký ức xa xăm, hoặc có thể là một giấc mơ.

Tôi ngồi dậy, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Chắc chắn không phải… hôm nay,” tôi tự nhủ, “mà là ngày hôm qua.”

Nhưng có điều gì đó khiến tôi không thể khẳng định chắc chắn.

Cảm giác này vừa quen thuộc lại vừa mơ hồ, như thể một phần trong tôi muốn tin, phần còn lại thì gào thét phản đối.

Tôi lờ mờ nhận ra mình cần kiểm tra thứ gì đó rõ ràng hơn.

Tôi với tay lấy điện thoại trên bàn, mở khóa.

Màn hình sáng lên, ngày tháng hiện rõ ràng:

“30/8/2025 – Chủ nhật "

“Không thể nào,” tôi nghĩ.

“Làm sao một ngày lại có thể… lặp lại?

Hay đây chỉ là ký ức, hay một cơn ác mộng chưa dứt?”

Tôi đặt tay lên trán, cố tập trung suy nghĩ.

Có thể tôi đang hoang tưởng?

Tâm trí đang chơi trò với mình?

Nhưng sao mọi thứ lại trùng hợp đến kinh ngạc?

Tôi đứng dậy, nhìn ra cửa sổ.

Mặt trời vẫn treo lơ lửng trên bầu trời, mọi thứ bình yên đến mức khó tin.

Nhưng bên trong tôi, một trận chiến im lặng đang diễn ra.

Giữa mơ hồ và thực tại, giữa nghi ngờ và niềm tin, tôi đứng đó, chưa biết phải đi về đâu.
 
Vòng Lặp Máu
Chương 3:Sự Nghi Ngờ


Bữa sáng trong bếp mẹ chuẩn bị vẫn ấm nóng, mùi thơm của cơm, canh và món thịt xào quen thuộc khiến không khí trở nên thân thuộc đến lạ.

Nhưng trong lòng tôi, cơn bão suy nghĩ vẫn cuộn xoáy không ngừng.

Tôi cầm đũa, nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn như thể nó sẽ cho tôi câu trả lời mà tôi đang tìm kiếm.

“Liệu mọi thứ sáng nay có thực sự xảy ra?

Hay chỉ là một giấc mơ?”

Tôi tự hỏi mình.

Những hình ảnh, âm thanh, cảm giác trong giấc mơ đó sống động đến mức khó tin, nhưng có điều gì đó không thể chứng minh được.😁

Tại sao mọi thứ lại trùng hợp hoàn hảo đến vậy?

Tại sao tôi lại cảm thấy như thể mình đã từng trải qua khoảnh khắc này?

Tôi nhớ đến tiếng kim đồng hồ vang lên một cách kỳ quặc, tiếng vỡ chói tai — những chi tiết ám ảnh không ngừng xuất hiện trong đầu.

Mẹ hỏi: “Sao cứ ngồi đó trầm ngâm vậy, Minh?”

Tôi giật mình, cố gắng nở nụ cười, nhưng không thể giấu hết nỗi băn khoăn trong mắt.

"Con… chỉ nghĩ nhiều một chút thôi,” tôi trả lời lấp lửng.

Tôi biết mình cần tìm hiểu, cần làm rõ mọi chuyện, nhưng bản thân vẫn chưa đủ can đảm để đối mặt với sự thật, dù sự thật đó là gì đi nữa.
 
Back
Top Bottom