Tiếng “rít” vọng qua khu rừng không chỉ chói tai, mà còn như có ai cào thẳng vào màng nhĩ.
Lớp da trên cánh tay dựng lên từng mảng như bị gió lạnh lăng trì.
Sinh vật bên ngoài không có hình dạng tử tế.
Nó như cái bóng bị nghiền nát rồi nặn lại, đen đặc đến mức hút hết ánh sáng.
Tay chân vặn sai chiều, gãy nhưng vẫn ngo ngoe như cố nhớ vị trí thật của mình mà không được.
Nó không có mắt, chỉ có cái miệng mở rộng đến vô lý.
Mép môi rách thành từng sợi, kéo ra như cánh hoa nở hỏng.
Răng thì lởm chởm, nhọn dài, dính thứ chất lỏng đỏ tươi lẫn mùi tanh nồng khiến cổ họng muốn nôn.
Cả cái thân nó co giật rồi lại vặn qua bên khác.
Tay và chân không phối hợp mà mỗi khớp đi theo một hướng, nhưng bằng cách quái đản nào đó, chúng vẫn lôi được cơ thể tiến về phía trước như con rối bị giật dây hỏng.
Mỗi động tác lại kèm tiếng lạch cạch khó chịu của xương ma sát, như đang bị bẻ dở rồi ép dùng lại.
Từ những đường nứt trên da, nước đen sền sệt rỉ ra nhỏ xuống nền, bốc mùi ẩm mục như thứ gì đó đã chết lâu rồi nhưng vẫn chưa chịu tan rã.
*Sột soạt
Tiếng những bước chân vội vả của người kia và thứ kinh tởm kia vặn vẹo theo sau nhưng chỉ cần vài bước thì thân thể khổng lồ của nó đã đuổi kịp thiếu niên
Thiếu niên vẫn cứ chạy đến khi thấy đám khói nổi bật thiêu rụi khu rừng đen.
Chả chần chừ, cậu lao thẳng vào mà mất tâm tích
Tuy có thủy linh lực bao quanh cơ thể nhưng e rằng nước mát cũng thành nước sôi.
Cảm giác bỏng nóng và mùi khói vẫn ào ra khiến cậu khó chịu muốn thoát ra ngay lập tức
Thứ kinh tởm kia lếch đi từng bước.
Vì bản năng ngấm sâu nó chần chừ không dám vào nhưng vì miếng mồi trước mắt, nó cũng lao vào
"Graaaa!!!!!
" tiếng xèo xèo cháy da cháy thịt vang lên cùng tiếng thét trong đau đớn.
Lửa bao bọc lấy nó, đốt cháy từng mảnh da gỗ trên người nó cớ nhưng với kích thước đó thì tạm thời chả chết ngay
Đột nhiên bóng dáng thiếu niên cứ tuởng đã bị thiêu chết lại vọt lên người nó.
Y tận dụng sự trồi nổi, gai góc sần sùi trên da nó mà phối hợp tay chân leo lên
Thứ đó vốn la hét trong đau đớn khi đám lửa đang tấn công hắn đến bỏng rát, không cảm thấy những chuyển động khác
Y không thuận lợi khi thứ đấy liên tục lăn lộn, gào thét làm không ít trở ngại cho cậu.
Ở gần khiến màng nhĩ cậu muốn nổ tung.
Cậu nhịn, cuối cùng đã leo lên và châm theo mồi lửa
Nó lại càng lăn lộn nhưng cậu biết nó cuối cùng cũng sẽ chết.
Cậu nghĩ như thế nhưng lại không bám chặt, bị quật cho rơi xuống với chiều cao hơn mười mấy mét
Tim cậu hẩng một nhịp.
Gió tát vào mặt cậu làm da mặt đau rát"
Ah..
Cảm giác này có phải rung động trong lời người khác nói không nhỉ?".
Cậu không quên đùa cợt 1 câu trong tình huống này.
*đùng*.
Tiếng cơ thể rơi xuống nước rất vang dội.
Cậu rất may mắn khi rơi xuống vùng nước dẫn thẳng ra sông nhưng..
"Tôi có biết bơi đéo đâu!"
"òng ọcc!...
".
Sau đó tiếng dãy dụa từ tay chân của cậu, càng dãy càng chìm.
Cậu biết bản thân nên bình tĩnh nhưng lý thuyết và thực hành khác bọt
Cậu sặc sụa, nước vào cổ họng làm chỗ đó bỏng rát khó chịu
Dần dần cậu mất ý thức, mắt cậu mờ dần và đến lúc này cậu vẫn muốn chửi "Đ*ch mẹ!
Đời như *bíp bíp*" (Từ ngữ tục)
Cậu thốt không ra tiếng, thở không ra chắc sắp chết mẹ rồi
*
?? : "Ể?
Cá đâu?" một lão ông ngơ ngác, cầm cần câu kéo lên 1 thân thể thiếu niên – là cậu, Liễu Tĩnh Dạ đang chết lâm sàn