Khác Vọng Đồng - Cổ Mệnh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
404987952-256-k763134.jpg

Vọng Đồng - Cổ Mệnh
Tác giả: CavaMeoNgu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

- Kính Chiếu Yêu không thể soi được tất cả quỷ khi người đang cầm Kính cũng có quỷ trong lòng nó lại chả thấu.

-

Đạo tâm đã sớm rách nát như y phục giẻ rách.

Sinh ra không phải là ý muốn.

Máu hắn từng dùng để vẽ trận pháp.

Xương hắn từng đem làm dẫn linh.

Khi trời giáng lôi kiếp xuống, chẳng ai che cho hắn - Họ chỉ đứng nhìn, đợi xem hắn có chết thay họ được hay không.

Hắn từng tin vào nhân quả.

Tin rằng chịu đủ đau thì sẽ có một tia sáng.

Sau đó hắn hiểu - Nhân quả chỉ dành cho kẻ có tư cách được gọi là người.

Đêm đầu tiên hắn giết người, trời không sập.

Đạo không diệt.

Phật không giáng tội.

Chỉ có khuôn mặt non nớt bê bết và dục vọng giết chóc nồng mùi.

Hắn chợt hiểu một chân lý tàn nhẫn:
Thiên đạo không quan tâm ngươi thiện hay ác.

Nó chỉ quan tâm ngươi mạnh hay yếu.

Từ đó, hắn không còn cầu đạo.

Hắn cướp đạo.

Không vì báo thù.

Không vì thống khổ.

Chỉ vì lý tưởng sống mà hán còn không mong cầu.

Hắn không muốn tổn thương ai.

Nhưng khi đã bị ném vào vực sâu, kẻ duy nhất sống sót là kẻ đạp lên thi thể người khác mà leo lên.

Thiếu niên ấy tu không phải tiên đạo.

Hắn tu vô tình.

Nếu một ngày thiên hạ gọi hắn là ma đầu, chả sao.

Bởi vì chả ai giáng tội cho hắn.

Đến khi nhận ra đã chả thể quay đầu, trở thành loại bản thân từng hờn.

"Tôi phải sống, tôi muốn sống với bất kì giá nào."



tutien​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • Tương Vọng {Tương Tư Tương Vọng Bất Tương Thân}
  • ĐẠI SUY VONG , THẾ GIỚI MỚI
  • Đại Mộng Ngàn Năm: Thiên Vũ Diệt Vong Lục
  • Hồ Sơ Số CA-87. - Kỳ 1: Vòng Vây Không Tiếng Súng
  • Cuồng Vọng Hư Vô
  • Vọng Đồng - Cổ Mệnh
    Chương 1


    Tiếng "rít" vọng qua khu rừng không chỉ chói tai, mà còn như có ai cào thẳng vào màng nhĩ.

    Lớp da trên cánh tay dựng lên từng mảng như bị gió lạnh lăng trì.

    Sinh vật bên ngoài không có hình dạng tử tế.

    Nó như cái bóng bị nghiền nát rồi nặn lại, đen đặc đến mức hút hết ánh sáng.

    Tay chân vặn sai chiều, gãy nhưng vẫn ngo ngoe như cố nhớ vị trí thật của mình mà không được.

    Nó không có mắt, chỉ có cái miệng mở rộng đến vô lý.

    Mép môi rách thành từng sợi, kéo ra như cánh hoa nở hỏng.

    Răng thì lởm chởm, nhọn dài, dính thứ chất lỏng đỏ tươi lẫn mùi tanh nồng khiến cổ họng muốn nôn.

    Cả cái thân nó co giật rồi lại vặn qua bên khác.

    Tay và chân không phối hợp mà mỗi khớp đi theo một hướng, nhưng bằng cách quái đản nào đó, chúng vẫn lôi được cơ thể tiến về phía trước như con rối bị giật dây hỏng.

    Mỗi động tác lại kèm tiếng lạch cạch khó chịu của xương ma sát, như đang bị bẻ dở rồi ép dùng lại.

    Từ những đường nứt trên da, nước đen sền sệt rỉ ra nhỏ xuống nền, bốc mùi ẩm mục như thứ gì đó đã chết lâu rồi nhưng vẫn chưa chịu tan rã.

    *Sột soạt

    Tiếng những bước chân vội vả của người kia và thứ kinh tởm kia vặn vẹo theo sau nhưng chỉ cần vài bước thì thân thể khổng lồ của nó đã đuổi kịp thiếu niên

    Thiếu niên vẫn cứ chạy đến khi thấy đám khói nổi bật thiêu rụi khu rừng đen.

    Chả chần chừ, cậu lao thẳng vào mà mất tâm tích

    Tuy có thủy linh lực bao quanh cơ thể nhưng e rằng nước mát cũng thành nước sôi.

    Cảm giác bỏng nóng và mùi khói vẫn ào ra khiến cậu khó chịu muốn thoát ra ngay lập tức

    Thứ kinh tởm kia lếch đi từng bước.

    Vì bản năng ngấm sâu nó chần chừ không dám vào nhưng vì miếng mồi trước mắt, nó cũng lao vào

    "Graaaa!!!!!

    " tiếng xèo xèo cháy da cháy thịt vang lên cùng tiếng thét trong đau đớn.

    Lửa bao bọc lấy nó, đốt cháy từng mảnh da gỗ trên người nó cớ nhưng với kích thước đó thì tạm thời chả chết ngay

    Đột nhiên bóng dáng thiếu niên cứ tuởng đã bị thiêu chết lại vọt lên người nó.

    Y tận dụng sự trồi nổi, gai góc sần sùi trên da nó mà phối hợp tay chân leo lên

    Thứ đó vốn la hét trong đau đớn khi đám lửa đang tấn công hắn đến bỏng rát, không cảm thấy những chuyển động khác

    Y không thuận lợi khi thứ đấy liên tục lăn lộn, gào thét làm không ít trở ngại cho cậu.

    Ở gần khiến màng nhĩ cậu muốn nổ tung.

    Cậu nhịn, cuối cùng đã leo lên và châm theo mồi lửa

    Nó lại càng lăn lộn nhưng cậu biết nó cuối cùng cũng sẽ chết.

    Cậu nghĩ như thế nhưng lại không bám chặt, bị quật cho rơi xuống với chiều cao hơn mười mấy mét

    Tim cậu hẩng một nhịp.

    Gió tát vào mặt cậu làm da mặt đau rát"

    Ah..

    Cảm giác này có phải rung động trong lời người khác nói không nhỉ?".

    Cậu không quên đùa cợt 1 câu trong tình huống này.

    *đùng*.

    Tiếng cơ thể rơi xuống nước rất vang dội.

    Cậu rất may mắn khi rơi xuống vùng nước dẫn thẳng ra sông nhưng..

    "Tôi có biết bơi đéo đâu!"

    "òng ọcc!...

    ".

    Sau đó tiếng dãy dụa từ tay chân của cậu, càng dãy càng chìm.

    Cậu biết bản thân nên bình tĩnh nhưng lý thuyết và thực hành khác bọt

    Cậu sặc sụa, nước vào cổ họng làm chỗ đó bỏng rát khó chịu

    Dần dần cậu mất ý thức, mắt cậu mờ dần và đến lúc này cậu vẫn muốn chửi "Đ*ch mẹ!

    Đời như *bíp bíp*" (Từ ngữ tục)

    Cậu thốt không ra tiếng, thở không ra chắc sắp chết mẹ rồi.

    "Ù ù..

    "

    Cậu không giãy được nữa, người được nước lạnh bao bọc

    Ánh sáng le lói, tiếng chim hót, tiếng gió lẫn tiếng thô tục của cậu đều dần xa...

    *

    "Phực!..

    "

    ?? : "Ể?

    Cá đâu?" một lão ông ngơ ngác, cầm cần câu giật lên 1 thân thể thiếu niên bị dây câu mảnh, rối siết quanh eo - là cậu, Liễu Tĩnh Dạ đang chết lâm sàn.
     
    Vọng Đồng - Cổ Mệnh
    Chương 2


    "Phực!..

    "

    ?? : "Ể?

    Cá đâu?" một lão ông ngơ ngác, cầm cần câu giật lên 1 thân thể thiếu niên bị dây câu mảnh, rối siết quanh eo - là cậu, Liễu Tĩnh Dạ đang chết lâm sàn...

    Cảm giác như đang kéo xác chết.

    Lão nhìn người mình vừa kéo lên rồi lại nhìn xuống dòng sông lớn trong vắt.

    Mắt lão nheo lại, vết chiêm ở đuôi mắt càng sâu

    "Cá hóa hình người à?", râu lão nhấp nhô khi lão nói, mắt đục của lão hiện lên vẻ khó hiểu

    "Thôi đại đại đi..

    Đem về!"

    *

    Khi lão kéo thiếu niên về làng, tuy hơi chật vật, hơi đau lưng mà được cái trông nó vô dụng vãi ra.

    "Ấy úi!...

    Trời ơi trời!, thằng quỷ!" lão thốt lên, cảm giác bàn tay ai lành lạnh vỗ vào cái lưng già này của lão.

    Lúc này, vị tiên sinh trông nho nhả cầm quạt phe phẩy nhưng trông không kính lão đắc thọ lắm.

    Gả treo trên môi nụ cười nhàn nhạt, mắt híp lại

    "Úi ông ơi, già vậy rồi còn ra ngoài còn có con riêng á?"

    Gả nhìn thiếu niên ướt nhẹp dưới đá lót nhìn như sắp chết

    "Lại còn vì giấu mà dìm nước con gái nữa..

    " Gả trông như e ngại lão kia

    "Nói xong chưa?

    Rồi thì mày cút!" lão cọc cằn xua đuổi.

    Gả thư sinh đột nhiên hít một hơi sâu, ho khẽ lấy giọng sau đó "ỐI GIỒI ÔI!!

    BÀ CON ƠI RA MÀ XEM LÃO KHA ỔNG CÓ CON RIÊNG KÌA!!"

    Lão Kha câu cá cũng giật mình, khi định hình lại thì lão bật thốt "Trương.

    Lăng.

    Sinh!!", lão Kha gằn từng chữ gọi cả tên họ gả thư sinh kia

    Nhưng lão chưa kịp xử lý thì từng cái đầu trong làng đã ló ra khỏi cửa nhà với vẻ mặt hóng hớt.

    Có cả bà kia còn đem hạt dưa ra cắn rồi phun phì phì ra tô.

    Lúc này ngón tay cậu hơi giật nhẹ, mi khẽ run.

    Lúc cậu mở mắt ra thì đập vào mắt chả phải nắng chói chang mà bầu trời đen xì.

    Kèm theo cảm giác ẩm ướt của quần áo, vải thô cọ vào làn da đầy vết thương chưa băng của cậu đau rát.

    "Hực!

    Hực!!.." cậu sặc sụa đành ngồi dậy, cổ họng đau nóng.

    Từ khi nào trước mắt cậu xung quanh là bà con già trẻ, trai gái đầy đủ vẻ mặt hóng hớt nhìn cậu

    "Bà ơi, tỷ tỷ này là con riêng của ông Kha ạ?

    " "mà con riêng là gì bà?"

    đứa bé gái nắm tay bà, trong đám đông nhìn cậu

    "Ai tỷ tỷ mày-....

    ", cậu phản bác về giới tính của mình nhưng cảm thấy nếu nói thế thì chỉ cần mỗi người 2 bãi nước bọt cũng dìm được mình đành nín thin.

    Lòng bàn tay đầy vết băng bó lỏng lẻo của cậu siết chặt, cậu lại muốn cắn móng tay bây giờ..

    "Chắc vậy, nhìn lão trông lưu manh vậy mà.

    Còn chuyện con riêng sao này tự khắc con biết"

    Nghe được những câu đó cậu tự hỏi

    "Một lão mặt nhăn nhó như trái cây chua?.. vẻ hóng hớt người kế kia trông hơi nhiều chuyện.."

    "Có thể là lão Kha họ nói hoặc là người thân, có quan hệ với lão Kha mà họ bảo.."

    "Nhưng trông lão già vậy sợ người thân lão xuống lỗ hết rồi..

    "

    "Ở bên cạnh thì có một người trông thư sinh nhìn mắc ghét nhưng mà..

    Thư sinh kia như cười như đứng ngoài?..

    Quen lắm"

    "Lại có các bà cô chỉ chỉ trỏ trỏ, chọt chọt lão kia nữa..

    "

    "Lão Kha có thể là lão!

    "

    Và cậu quyết định...

    "Ah hức!!

    Cha ơi cha nỡ lòng nào bỏ con với mẹ!

    Hu hu!!" cậu ôm chân lão Kha, bám riết không buôn.

    RẤT ỒN! .

    Gào mồm lên mặc kệ vẻ mặt khó nói của hàng xóm, mọi người.

    Đặc sắc nhất là khuôn mặt 7 màu luân phiên của lão Kha

    Nếu đổi vai trò của cậu là lão, cậu sẽ đấm cậu hoặc đá cậu ra như bóng tròn.

    Chắc lão không quá hoàn toàn xấu đâu..Liều thôi!

    Nếu lão dám giết cậu, cậu dám làm mọi thứ lớn hơn coi như có đệm đỡ đau lưng.

    Bỏ qua những khuôn mặt khó nói, vẫn có người động lòng vì thương người.

    Cậu khóc gào thảm đến mức có người động lòng, đặc biệt là mấy đứa nhỏ

    "Mẹ ơi..

    Tỷ ấy khóc..

    Có phải tỷ ấy rất buồn không mẹ?"

    Đứa trẻ khẽ kéo góc áo của người mẹ

    Có người cảm thấy cậu cũng không có quần áo khô định cắn răng tiến lên lấy cái áo cũ đắp cho cậu, dù sao cũng nhà nghèo lấy đâu ra đồ mới.

    Nhưng người phía sau kéo lại lắc đầu, thầm thì "Đừng lo chuyện bao đồng..

    Kẻo dính họa vào thân đấy.."

    "Nhưng mà-...

    " người kia định phản bác nhưng giọng càng nhỏ hơn sau từng chữ vì quả thật cậu không quen biết gì cả..

    "Ừm..

    " người kia gật đầu khẽ đành thôi giúp cậu

    Ước gì cậu sẽ nghĩ khác về họ nhỉ?.

    Bây giờ cậu thật sự nhập tâm đến mức nước mắt nước mũi tèm nhem, đôi khi lại chùi chùi nước mũi làm mũi đỏ ửng cả rồi.

    Mặt lão Kha nãy giờ theo từng phút lại càng đen, lão nào ngờ đi câu cá lại mang họa về?

    Lão thật sự muốn kéo cậu ra nhưng nếu làm vậy trông mình không khác gì cãi cố cả

    "Được rồi được rồi..

    Từ từ nói, hiểu lầm..

    Là hiểu lầm mọi người đừng nhìn lão như vậy.."

    Lão Kha đổ mồ hôi lạnh, lí nhí cố gắng làm gì đó..

    Với ánh mắt phán xét trong thầm lặng của dân làng vì tội bỏ con oan uổng thì lão phải minh oan chút chứ sợ chút nữa mình sẽ chìm trong nước bọt

    Cậu chả động tâm, vẫn ôm chặt cứng trước vẻ mặt lão

    Nhìn như nếu lão Kha không làm gì hơn thì cậu thật sự sẽ không đứng lên nữa.
     
    Back
    Top Dưới