Ngôn Tình Vợ Tôi Là Bác Sĩ

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
vo-toi-la-bac-si-1.jpg

Vợ Tôi Là Bác Sĩ
Tác giả: Mực Ống
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Vợ Tôi Là Bác Sĩ của tác giả Mực Ống. Lục Tư Phàm lắm lúc cũng không hiểu được yêu cầu của mẹ mình, vừa đem đống hồ sơ những cô gái tới để tuyển chọn con dâu, xong lại bảo anh phải đi tìm một cô gái để cảm ơn vì đã cứu bà.

Nhưng thế thì thôi đi, sao còn phải cưới cô ấy?

Hà Bội Sam cũng không ngờ mình chỉ tình cờ cứu một phu nhân nhà giàu nào đó, thế mà lại có một mối nhân duyên từ trên trời rơi xuống.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Bá Đạo Tổng Tài Yêu Lại Vợ Cũ
  • Sau Khi Bị Phản Bội, Tôi Kết Hôn Với Giang Tổng
  • Tổng Tài Lạnh Lùng Theo Đuổi Vợ Yêu
  • Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân
  • Đại Thống Đốc Sủng Vợ Tận Trời
  • Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
  • Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 1: 1: Tìm Con Dâu


    Hà Bội Sam là 1 cô bác sĩ gương mẫu, cô xinh đẹp, năng động và luôn có trách nhiệm với nghề, cô luôn phấn đấu và nổ lực để cứu giúp những người gặp nạn1
    Một phu nhân sang trọng đang đi trên đường, có vẻ bà ta rất gấp gáp để đến nơi nào đó, Hà Bội Sam đang trong giờ nghĩ trưa nên tiện đường đi lại hỏi thăm
    “Phu nhân có cần tôi giúp đỡ gì không?”
    “À không cần đâu, tôi đang chuẩn bị đến tập đoàn của con trai tôi?”1
    “Tại tôi thấy bà ôm khư khư cái túi nên nghĩ bà đang đến nơi nào đó quan trọng vì vậy mới hỏi thăm, nếu không có gì thì tôi xin phép đi trước”
    Hà Bội Sam vừa quay đầu đi thì 1 tên cướp đã lau đến dựt lấy túi sách của bà rồi chạy
    “Cướp, cướp, bố người ta có cướp” vị phu nhân hoảng loạn la toáng lên
    “Để tôi.

    Tên kia đứng lại” Hà Bội Sam vội vàng đuổi theo

    Tên cướp đấy chạy rất nhanh, hắn ta nhanh chóng lẫn trốn vào công viên gần đấy, cứ tưởng đã thoát khỏi sự truy đuổi, nào ngờ Hà Bội Sam từ hướng khác đuối đến, hắn ta hoảng loạn tiếp tục tăng tốc chạy
    Hà Bội Sam nhanh trí lấy từ trong túi đeo ra 1 chai nước lọc, cô nhắm chuẩn ném thẳng về phía tên cướp, chai nước trúng vào lưng tên cướp khiến hắn ta ngã xuống đất, cô chạy đến muốn lấy lại túi sách thì tên cướp đó bất ngờ cầm dao xông đến tấn công cô
    Với sự nhanh nhẹn của bản thân, Hà Bội Sam dễ dàng né được những đòn tấn công của hắn ta, vị phu nhân đó cuối cùng cũng đuổi kịp, nhìn thấy cái túi đang nằm dưới đất, bà đi đến nhặt cái túi lên, tên cướp thấy thế thì vung dao lên định đâm bà
    Mũi dao chỉ vừa chạm vào bã vai thì dừng lại, Hà Bội Sam đã dùng tay không cầm chặt lưỡi dao, sau đó cô vung nắm đấm, đấm bất ngờ vào mặt hắn ta, đợi hắn lùi xa 1 khoảng cách nhất định thì cô đạp vào bụng khiến hắn ta ngã nhàu xuống đất, thành công bắt giữ được hắn
    ! ! !.

    Ở đồn cảnh sát, sau khi đã khai báo xong hết mọi việc thì cô chuẩn bị rời khỏi đấy
    “Khoan đã cô gì đó ơi” Vị Phu nhân vội gọi cô lại
    “Có chuyện gì sao?”
    “À thật sự tôi rất cảm kích lòng tốt của cô nên!.


    “Nếu bà định tặng quà hay gì đó thì không cần đâu”
    “Tôi! tôi hỏi tên cô được không?”
    “À tôi là Hà Bội Sam”
    “Còn tôi là Kim Khanh, cô có thể gọi tôi là bà Lục”
    “Dạ, à tôi còn có việc xin phép phu nhân tôi đi trước”
    “Ờ cô đi đi”
    Vị phu nhân họ Lục ấy cứ đứng nhìn theo bóng lưng cô mãi, bà nở 1 nụ cười mãn nguyện

    “Cuối cùng cũng tìm được người con dâu tương lai rồi”
    ! ! !.

    Lục Phu Nhân đi đến tập đoàn Lục Gia, 1 tập đoàn lớn có tiếng ở Trung Quốc, chủ tịch của tập đoàn là con trai bà Lục Tư Phàm
    “Ủa mẹ? Sao mẹ đến đây” Lục Tư Phàm ngạc nhiên hỏi
    “Mẹ đến thăm con không được à?”
    “Tất nhiên là con không có ý đó rồi”
    Lục Tư Phàm nhìn cái túi bà đang mang liền hoài nghi hỏi
    “Khoan đã, mẹ đừng có nói là trong túi đó có hình ảnh và sơ yếu lý lịch của những cô gái độc thân đấy nha?”
    “Đúng vậy đấy”
    “Mẹ à, con nói là con chưa muốn lập gia đình rồi mà”
    “Cái thằng này mẹ có nói sẽ làm mai cho con sao?”
    “Vậy chứ sao mẹ lại mang cái thứ đó đến đây?”
    “Cái này không quan trong nữa, mẹ muốn con tìm 1 người”

    “Tìm 1 người? Để làm gì?”
    “Để tặng quà cho người đó, mới hồi nãy nè, mẹ bị cướp, cũng may nhờ cô ấy ra tay nghĩa hiệp nên mới cứu được mẹ đấy”
    “Mẹ bị cướp sao? Mẹ có bị làm sao không?”
    “Nếu mẹ bị làm sao thì còn ngồi ở đây nói chuyện à? Bỏ chuyện đó qua 1 bên đi, mẹ muốn nhờ con tìm cô gái ấy để tặng quà giúp mẹ”
    “Không biết tên biết tuổi thì sao mà tìm?”
    “Cô ấy là Hà Bội Sam, có ngoại hình xinh đẹp, trẻ trung, chắc tầm 20 hay 21tuổi gì đó”
    “Trời ạ, mẹ nói như vậy sao con biết”
    “Mẹ không cần biết, mẹ cho con 1 tuần con phải tìm thông tin của cô ấy rồi tặng quà giúp cho mẹ”
    Lục Tư Phàm rất bất mãn nhưng cũng chẳng thể đứng lên cãi lại lời mẹ, trên đời này người mà anh yêu thương nhất chính là mẹ của mình, tuy bên ngoài anh có là 1 người lạnh lùng cao ngạo đến mấy, thì khi ở cạnh mẹ anh cũng chỉ là 1đứa con trai ngoan
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 2: 2: Người Đàn Ông Vô Lý


    Niệm Chân là bạn thân của Lục Tư Phàm, anh là cánh tay đắt lực giúp cho Lục Tư Phàm có được thành công như ngày hôm nay, cứ có việc gì là Lục Tư Phàm lại réo tên anh và lần này cũng không ngoại lệ
    Niệm Chân đi vào phòng, khuôn mặt đầy khó chịu, giọng nói chứa đầy sự giận hờn nói
    “Chủ tịch à, anh lại muốn tôi làm gì cho anh đây?”
    “Cậu giúp tôi tìm thông tin của 1 cô gái đi, nhanh lên”
    “Thật là...!đưa hình đây”
    Lục Tư Phàm bình thảng nói
    “Không có”
    “What? Không có thì sao mà kiếm?”
    “Cô ấy là Hà Bội Sam, khuôn mặt xinh đẹp, tuổi thì tầm 20 21”
    “Cậu đùa với tôi đấy à? Công việc trong tập đoàn chưa đủ nhiều sao?”
    “Tôi sẽ trả riêng cho cậu 1 khoảng”
    “Bao nhiêu”
    “Uh thì...!cậu làm xong thì tôi nói”

    Niệm Chân không đồng ý, anh hất mặt lên trời, vênh váo nói
    “Vậy thôi, không làm”
    “Cậu...!được rồi mình trả cậu 100 được không?”
    “ Một trăm ngàn nha, chứ không phải 100 tệ à”
    “Rồi, 100 ngàn, cậu giúp tôi đi”
    “Vậy còn được, tôi đi đây” Niệm Chân nghe đến tiền là hạnh phúc hẳn lên anh vui sướng đi làm công việc của mình
    .............!
    Ở bệnh viện khoa nhi
    Một đồng nghiệp của Hà Bội Sam bước vào, anh là Trương Chí Thần, 1 chàng trai 28 tuổi, cứ mỗi lần thực hiện xong ca phẫu thuật anh điều làm bộ mặt mệt mỏi nói chuyện với Hà Bội Sam
    “Haiz cuối cùng cũng xong, mệt mỏi quá đi”
    Hà Bội Sam quá quen với việc này nên thờ ơ nói
    “Ờ”
    “Thiệt là...!nghe giọng điệu của em kìa, thấy ghét”
    “Anh mới là thấy ghét đấy, mỗi lần làm xong ca phẫu thuật là lại tìm em than mệt, anh không chán hả?”
    Trương Chí Thần thản nhiên đáp lại
    “Không”
    “anh không chán nhưng em thì chán, tránh qua 1 bên em đi đến phòng trưởng khoa”
    Hà Bội Sam ôm 1 sấp hồ sơ ra ngoài, Trương Chí Thần nhìn cô bĩu môi nói
    “Con gái gì đâu lạnh lùng thấy sợ, nhưng mà mình lại thích mới ghê chứ”
    Trương Chí Thần đã thích cô gái nhỏ ấy từ ngay lần đầu gặp mặt, nụ cười của cô đã cướp mất trái tim anh từ đó, nhưng tình cảm này anh luôn giấu kính trong tim chưa 1 lần thổ lộ
    ...........!
    Buổi tối hôm đó, Hà Bội Sam đến siêu thị, ngoài việc giúp đỡ người khác cô còn rất thích nấu ăn, ban ngày cô phải bận rộn ở bệnh viện, đến tối cô mới có thời gian rảnh để đi mua đồ, đích thân cô lựa những loại rau cũ ngon nhất bỏ vào trong xe hàng
    Cùng lúc đó Lục Tư Phàm cũng có mặt tại siêu thị, anh đang tìm 1 vài món hàng để tặng quà cho cô gái đã cứu mẹ mình, nhưng có vẻ mắt chọn quà của anh khá tệ, anh cứ loay mãi tại mấy kệ hàng bánh kẹo
    Thấy tốn thời gian nên anh đã lấy điện thoại gọi cho Niệm Chân để hỏi ý

    [Nè Nè tôi nói trước tôi đang cố gắn tìm đây, đừng có mà hối] Niệm Chân vội nói
    [Tôi đâu có hối, tôi muốn hỏi cậu nên mua quà gì thôi]
    [Quà sao? Cô ấy tầm 20 21 tuổi thì mình nghĩ cậu nên mua bánh kẹo hoặc mĩ phẩm, nhưng mà cậu nói cô ấy xinh đẹp thì chắc không cần mĩ phẫm đâu, cậu mua bánh kẹo đi]
    [Nói tóm lại là mua bánh kẹo đúng không?]
    [Ừ, mua bánh kẹo đi nha]
    Niệm Chân nói xong thì vội tắt máy, trong khi đó Lục Tư Phàm còn chưa nói xong
    [Vậy cậu nói xem nên mua loại nào? Socola hay bánh quy?....!nè...!alo....]
    Nhìn thấy Niệm Chân tắt máy mình như vậy Lục Tư Phàm rất tức giận, anh gọi lại, nhưng Niệm Chân sợ anh làm phiền nên đã tắt nguồn khiến anh không gọi được
    “Cái tên này, ngày mai biết tay mình, biết chọn quà gì đây...”
    Cùng lúc ấy Hà Bội Sam vừa hay ghé ngang qua, nghe thấy cuộc tròn chuyện của anh nên cô cũng vui vẻ mở lời
    “Anh đang tìm quà tặng bạn hay sao?”
    Lục Tư Phàm đang nổi nóng nên tức giận nói
    “Liên quan gì đến cô”
    Thấy anh không lịch sự như vậy nên Hà Bội Sam cũng không quan tâm nữa, cô định mặc kệ anh mà đi.

    Lục Tư Phàm sau khi bình tĩnh lại thì nhỏ giọng nói
    “À tại hồi nãy tôi hơi nóng nên...!xin lỗi cô”

    “Không có gì”
    “Không biết cô có thể giúp tôi chọn quà được không? Tôi thật sự không giỏi trong mấy việc này”
    Nghe anh nói như vậy Hà Bội Sam cũng vui vẻ nói
    “Lần đầu tiên mua quà tặng bạn gái sao?”
    Lục Tư Phàm khá cọc tính nên đã lạnh lùng nói
    “Liên quan gì đến cô hỏi nhiều làm gì”
    “Anh....!anh đang nhờ tôi giúp đỡ đấy, anh bị làm sao vậy hả?”
    “Giúp đỡ cái gì mà giúp đỡ, giúp đỡ mà hỏi nhiều làm gì, đúng là đàn bà, nhiều chuyện”
    “Anh quá đáng thật đấy, tôi có ý tốt vậy mà...”
    “Đi đi, phiền phức, khỏi mua nữa, mấy thứ này làm mình đau đầu thật”
    Lục Tư Phàm tức giận bỏ đi, anh ta là 1 con người quái đảng, nói chuyện với đối tác thì anh ta rất chuyên nghiệp, nhưng khi nói chuyện với phụ nữ thì anh ta lại vô cùng cọc tính và khó chịu
    Hà Bội Sam thấy anh vô lý như vậy cũng không muốn đôi co, cô tức giận rời đi
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 3: 3: Gả Chị Hai


    Mấy ngày sau, Niệm Chân đến đưa cho Lục Tư Phàm hồ sơ về sơ yếu lí lịch của Hà Bội Sam
    “Nè của cậu hết 100”
    “Có đầy đủ thông tin không đó?”
    “Đầy đủ yên tâm đi, từ tên tuổi, nhà cửa, gia đình, quê quán, công việc, có hết, mà nói thật nha cô ấy có ngoại hình trẻ hơn số tuổi nhiều đấy, cứ nghĩ tầm 20 21 gì đó ai ngờ đã 26 tuổi rồi, còn là bác sĩ nữa chứ.


    “Vậy được rồi cậu để đó đi”
    “Ê, thanh toán tiền cho mình đi chứ bồ”
    Lục Tư Phàm nhìn Niệm Chân rồi mỉm cười 1 cái, cầm 1 tờ giấy có viết số 100.

    000 đưa cho Niệm Chân
    “Của cậu”
    Niệm Chân bất mãn nói

    “What? Nè nha không đùa nha”
    “Không đùa, của cậu, cậu nói lấy giá 100 mà, đó 100 đó”
    “Cậu cầm tờ này đi mua đồ được à?”
    Lục Tư Phàm mỉm cười rồi tiếp tục làm việc, sự ngó lơ của anh khiến Niệm Chân càng thêm tức giận, anh phẩn nộ nói
    “Cậu quá đáng lắm đó, tôi nguyền rủa cậu, người như cậu nhất định sẽ ế suốt đời”
    “Vậy sao? Cảm ơn nha, có lẻ đó là điều may mắn nhất đối với tôi”
    “Cái tên khốn này, không biết tại sao mình lại chơi với cậu nữa, quá đáng, rất quá đáng”
    Niệm Chân tức giận bỏ đi ra ngoài
    Lục Tư Phàm không thèm nhìn đến sấp tài liệu 1 cái, anh gọi cho người đến chuyển sấp tài liệu cho mẹ mình
    ! ! !
    Sau khi nhận được sấp tài liệu, mẹ của Lục Tư Phàm rất vui vẻ, bà nhanh chóng đi đến nhà của Hà Bội Sam để ngỏ lời cho mối hôn sự này
    Mẹ của Hà Bội sam đã mất từ khi cô 2 tuổi, người mẹ hiện tại là mẹ kế của cô, bà ta tên là Tú Linh, gia đình của Hà Bội Sam cũng là dân kinh doanh nhưng lại không quá lớn mạnh như tập đoàn của Lục Tư Phàm, nhìn thấy bà Kim Khánh, bà Tú Linh vô cùng vui vẻ chào đón nồng hậu
    “Mời Lục Phu nhân, không biết cơ may gì mà đưa bà đến đây vậy?”
    “Tôi muốn đến đây bàn 1 số chuyện với bà và ông nhà”
    “Vậy thì tiếc quá, ông nhà tôi đi công tác rồi, nếu phu nhân không chê có thể nói với tôi”
    “Vậy tôi nói thẳng nha, tôi thật sự rất thích con gái nhà bà, nếu như bà đồng ý gả con gái bà cho con trai tôi, thì tôi sẽ tặng riêng cho con bà 1 căn biệt thự ở Thành Đô và 3% cổ phần tập đoàn Lục Gia”
    Bà Tú Linh nghe thấy lợi thì sáng mắt ra, một món hời lớn như vậy sao bà ta có thể bỏ qua
    “Chuyện này tôi sẽ nói lại với ông nhà, phu nhân bà yên tâm đi, chắc chắn ông nhà tôi sẽ đồng ý mà”
    “Vậy tôi cho gia đình bà 1 tuần để suy nghĩ, giờ tôi về”
    “Dạ mời phu nhân ạ”
    !.

    .

    Bà Tú Linh nhân cơ hội này gọi ngay cho Hà Lộ Khiết để thông báo, Hà Lộ Khiết là con của bà ta và ông Hà, cô nhỏ hơn Hà Bội Sam 2 tuổi, nhan sắc cũng rất ngọt ngào không thua kém gì chị mình
    “Mẹ à con không gả cho gia đình đó đâu”
    “Con nói gì vậy hả? Sao lại không gả? Món hời lớn như vậy mà”
    “Mẹ không biết đấy thôi, bà ta chỉ có 1 thằng con trai duy nhất, anh ta chính là Lục Tư Phàm đấy”
    “Là chủ tịch của 1 tập đoàn lớn như Lục Gia, con gả cho cậu ta là ngon rồi”
    Hà Lộ Khiết lắc đầu nói
    “Anh ta bị bệnh thần kinh, ngoài trừ việc kinh doanh ra anh ta không biết cách nói chuyện với người khác đâu, với lại nha anh ta không phải người đàn ông tốt, mấy cô hoa hậu trên tv đa phần điều đã ăn nằm với anh ta rồi, 1 người chồng như thế con không cần”
    “Đúng là không ổn lắm, nhưng nếu lỡ như phật lòng bà ta thì sao đây?”
    “Thì mẹ nói cha gả chị 2 đi”
    Bà Tú Linh vừa không muốn con gái ruột của mình chịu khổ, vừa không muốn con riêng của chồng được hưởng lợi, bà ta khó chịu nói
    “Không được, như vậy quá lời cho nó rồi”
    “Lời cái gì không biết, mẹ có muốn con được gả vào gia đình hào môn không?”
    “Tất nhiên là mẹ muốn rồi”
    “Vậy mẹ gả chị đi, sau đó anh Việt Bân sẽ là của con”
    “Sao chứ? Con thích cái thằng Việt Bân đó à? Nhưng hình như nó với chị con! ”

    Hà Lộ Khiết tức giận nói
    “Đáng lí ra con với anh ấy mới là 1 cặp đấy, tất cả là tại chị ta, tại chị ta hại con”
    “Con nói sao chứ? Nó giám hại con à? Khi nào?”
    “Thì hồi năm cấp 3 đấy, trường có tổ chức buổi liên hoang, chị ta mặt 1 chiếc đầm công chúa rất xinh đẹp, đã vậy còn được anh Việt Bân ngỏ lời mời nhảy cùng, thế là họ đến với nhau luôn”
    Bà Tú Linh nghe xong câu chuyện vẫn chưa hiểu được Hà Bội Sam đã hại con bà cái gì
    “Rồi nó hại con chỗ nào?”
    “Thì trước ngày đó chị ta giả vờ tốt bụng cho con ăn trái cây, kết quả là ngày hôm sau con nổi 1 mụt mụn chà bá luôn, có đi được đâu mà được nhảy cùng anh Việt Bân”
    “Con khốn đó giám làm vậy hả?”
    “Thì đó, mẹ gả chị ta cho Lục Tư Phàm đi, để cho 2 người họ không đến được với nhau, thì lúc đó con mới có cơ hội chứ?”
    “Gia đình của Việt Bân tuy không bằng nhà họ Lục nhưng cũng là nơi tốt để con dựa vào, yên tâm đi mẹ sẽ giúp con”
    ‘Con cảm ơn, yêu mẹ quá đi”
    Hà Lộ Khiết nịnh nọt, ôm hôn mẹ mình liên tục
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 4: 4: Có Chết Cũng Không Gả


    Khoảng vài ngày sau đó, ông Hà gọi Hà Bội Sam về nhà để bàn chuyện hôn sự
    “Sam Sam nè, con năm nay cũng 26 tuổi rồi đúng không?”
    “Dạ, có gì không cha?”
    “Con cũng lớn rồi nên lập gia đình đi là vừa”
    Hà Bội Sam tưởng cha đang nói đến chuyện của mình và Việt Bân nên cô ngại ngùng nói
    “Cha biết chuyện của con với anh Việt Bân rồi sao?”
    “Con nói gì vậy hả? Cha đang muốn gả con cho cậu Lục đấy chứ”
    “Cậu Lục? Cậu Lục nào vậy?”
    Bà Tú Linh vội nói
    “Thì Lục Tư Phàm đấy con, cậu ta vừa giàu có lại còn đẹp trai nữa, sau này cuộc sống của con sẽ rất suиɠ sướиɠ”

    “Cha à con không thể gả cho anh ta được, con với anh ta đâu có quen biết nhau đâu”
    Bà Tú Linh lại nói
    “Không quen thì cưới về sẽ quen thôi”
    “Con! không được, con và Việt Bận đã yêu nhau rồi, con không thể phản bội tình yêu của mình để lấy 1 người con không quen được”
    “Con có biết nếu như con gả vào nhà họ sẽ được lợi gì không hả?” Cha của cô tức giận đứng lên nói
    “Con không quan tâm của cải hay vật chất gì cả, thứ con cần là tình yêu”
    Cha của Hà Bội Sam tức đến mức táng thẳng vào mặt cô *Chát*
    Cả bà Tú Linh và Hà Lộ Khiết cũng ngỡ ngàng khi chứng kiến cảnh này, từ bé đến lớn cha cô chưa bao giờ lớn tiếng với cô, huống gì là ra tay đánh cô như vậy
    “Thứ tình yêu của con có thể nuôi sống gia đình này không? Con có biết nếu như làm phật lòng gia đình họ thì gia đình mình sẽ ra sao không? Con có nghĩ đến cơ đồ của nhà ta không? Sam Sam sao con có thể ích kỷ vậy hả?”
    Bà Tú Linh thấy thế thì liền nói thêm vào
    “Đúng đó, con được gả vào gia đình họ là có phúc 3 đời rồi”
    Hà Bội Sam tức giận nói
    “Có phúc? Nếu như vậy sao 2 người không gả Lộ Khiết đi, tại sao nhất định phải là con chứ?”
    “Nè chị nói gì đấy hả? Chị giám lớn tiếng với cha mẹ à?”
    “Khiết Khiết con không được hỗn với chị 2 đâu” Bà Tú Linh nhẹ nhàn nói
    “Mẹ con nói bên đó họ muốn con làm dâu của họ, làm sao có thể thay thế bằng em con hả?” ông Hà nói
    “Đúng vậy, mà nếu như họ muốn Khiết Khiết gả đi, thì chắc chắn em con cũng sẽ gả, em con không lạnh lùng vô cảm giống con đâu” bà Tú Linh mỉa mai nói
    “Con đã nói rồi, con không gả, không bao giờ gả, cho dù có chết cũng không gả cho người mà con không yêu”
    Hà Bội Sam ấm ức nói, trên má vẫn còn ửng đỏ dấu tay, đôi mắt rưng rưng sắp khóc, cô tức giận bỏ đi

    “Đứng lại, nếu như con không gả thì cha sẽ chết cho con xem”
    Hà Bội Sam có chùng bước 1 chút, nhưng nghĩ đến Việt Bân, cô quyết tâm không quay đầu lại, đi 1 mạch ra đến cổng, lòng cô đầy đau đớn, ngồi trong xe nước mắt cô cứ rơi, cô đã cố gắng cắn chặt tay lại để không khóc thành tiếng, nhưng nổi uất ức trong cô cứ không ngừng dân lên, nước mắt cứ thế rơi trên má
    “Tại sao nhất định phải là con, tại sao con không có quyền được quyết định chứ? Mẹ ơi!.

    nếu như có mẹ ở đây, chắc chắn mẹ sẽ bênh vực con mà đúng không?”
    Hà Bội Sam vừa nói vừa nhìn vào tấm hình của mẹ trong mặt dây chuyền
    ! ! !.

    Ở căn biệt thự nhà họ Lục, Lục Tư Phàm khi nghe mẹ quyết định hôn sự của mình như vậy thì anh cũng nhất quyết không đồng ý
    “Con sẽ không lấy vợ đâu”
    “Không lấy vợ vậy mầy định lấy chồng hả?”
    “Mẹ! ”
    “Mẹ cái gì mà mẹ, mẹ nói rồi cô gái đó rất tốt, lần trước là cô ấy đã cứu mạng mẹ đấy, trên đời này làm gì tồn tại 1 người con gái vừa xinh đẹp, vừa nhân hậu như vậy hả?”
    “Mẹ không nghĩ đến việc cô ta dựng chuyện để lừa mẹ à?”

    “Mẹ tin vào cặp mắt của mình, con bé đó chắc chắn là người vợ tốt”
    “Có tốt hay không sao mẹ có thể biết được trong khi chưa hiểu rõ về cô ta?”
    “Ngày xưa cha với mẹ lấy nhau là do mai mối chứ có quen biết gì đâu, mà bây giờ vẫn sống chung với nhau hạnh phúc đấy thôi”
    “Con với mẹ không giống nhau”
    “Con im đi, chuyện mẹ đã quyết tuyệt đối không rút lại, nếu như con không lấy con bé đó mẹ sẽ cắn lưỡi chết cho con xem”
    “ Mẹ à! con thật sự! ”
    “Mẹ cắn lưỡi thiệt đấy”
    Thấy bà Lục cương quyết đến vậy Lục Tư Phàm biết mình không thể thay đổi được, anh tức giận bỏ đi ra ngoài
    “Nhớ đó con không lấy con bé đó là mẹ cắn lưỡi đấy nha”
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 5: 5: Hy Sinh


    Lục Tư Phàm tức giận đi tìm Hà Bội Sam để tính sổ, anh luôn nghĩ tất cả là do cô ấy diễn trò nên mới khiến mẹ anh quyết tâm đến vậy
    Hà Bội Sam đang ở trong căn hộ riêng của mình, cô bần thần ngồi 1 góc, *Reng Reng Reng* tiếng chuông cửa vang lên in ỏi, cô cố lấy bình tĩnh đi ra
    Nhìn thấy cô mở cửa Lục Tư Phàm đã rất tức giận, bao nhiêu nổi ấm ức anh trút hết lên đầu cô
    “Ah thì ra cô, cô đã có ý đồ tiếp cận tôi từ lâu rồi đúng không? Cô có liêm sỉ không hả? Tại sao cô lại dùng cách đê tiện này để lấy lòng mẹ tôi”
    Hà Bội Sam không hiểu chuyện gì, cô còn ngơ ngác hỏi lại
    “Mẹ anh? Mẹ anh là ai hả? Liên quan gì đến tôi?”
    “Mẹ tôi là Lục phu nhân, là cái người đòi sống đòi chết để lấy cô về làm dâu đấy”
    “Thì ra anh là Lục Tư Phàm hả?”
    Lục Tư Phàm nhái giọng cô, mỉa mai cô
    “Thì ra anh là Lục Tư Phàm! cô đừng có nói là cô không biết tôi, cô diễn dở lắm, nét diễn ngây thơ của cô chỉ có thể qua mặt được mẹ tôi thôi, cô đừng có mơ bước vào gia đình tôi”
    Bị xúc phạm như vậy Hà Bội Sam tức giận nói
    “Anh yên tâm đi tôi sẽ không bao giờ gả vào gia đình anh đâu, đặc biệt là gả cho 1 tên không ra gì như anh, cho dù có chết tôi cũng không gả”

    “Được cô nhớ lấy câu nói này, cho dù có chết cũng không được gả vào nhà tôi”
    Hà Bội Sam tức giận đóng cửa lại, cánh cửa vừa khép lại, con người yếu đuối trong cô dường như bộc phát, cô đau đớn ngã khuỵu xuống đất, nước mắt lại không ngừng rơi ra.

    ! ! ! !.

    Hà Bội Sam ngủ thϊếp đi trước cửa nhà, cô như người mất trí, ngồi thẩn thờ như 1 kẻ điên, rồi chuông điện thoại reo lên, người gọi cho cô là Tiểu Thanh, người giúp việc của gia đình cô
    [Tôi nghe] cô cố gắn bình tĩnh nghe máy
    [Tiểu thư ơi gia đình có chuyện rồi, bọn giang hồ đang đập phá nhà của mình đấy, cô mau về gấp đi]
    Giọng nói gấp gáp của Tiểu Thanh, xung quanh còn nhưng tạp âm như tiếng khóc than của mọi người, tiếng người ta chửi rủa, tiếng đập đồ kinh hoàng, Hà Bội Sam hoảng loạn, cô tức tốc chạy về nhà
    Cho dù nơi đó có đối sử với cô như nào đi nữa, nó vẫn là nhà của cô, cha vẫn là người đã sinh ra cô, cô không thể nào ngoảnh mặt làm ngơ như không có chuyện gì được
    Vừa chạy về đến nhà, căn nhà lộn xộn cả lên, đồ đạt bị đập nát hết, cô lo lắng chạy vội vào bên trong thì nhìn thấy cảnh mấy gã cao to đánh cha cô không thương tiếc
    “Mấy người làm gì cha tôi đấy hả? Cha”
    Hà Bội Sam lau đến che chở lấy cha mình
    “Ông già nhà mầy mượn nợ tụi tao, tụi tao đến để đòi nợ”
    “Nói láo, gia đình tôi làm gì mượn nợ mấy người chứ?”
    “Vậy là cô em không hay biết gì sao? Nhà cô phá sản rồi, ông già cô mượn 10 tỷ để gầy dựng lại công ty, giờ thì không có tiền trả, cô tính sao đây cô em”
    “Không thể nào, cha những lời họ nói không đúng phải không cha”
    Ông Hà đau đớn khóc lóc, ông ôm lấy đứa con gái bé bổng của mình
    “Cha xin lỗi, là cha vô dụng, lỗi tại cha, để cha chết đi”
    “Đừng mà cha, cha đừng làm vậy mà, con sẽ kiếm tiền trả nợ cho cha mà”
    Bà Tú Linh khóc lóc than thở kế bên
    “10 tỷ lận đó, còn chưa tính cả tiền lãi, tìm đâu ra hả con”

    “Chắc chắn sẽ có cách mà, các người làm ơn hãy cho tôi thời gian đi, tôi nhất định sẽ trả mà, nhất định! ”
    “Cô em có biết tiền lãi 1 ngày tăng bao nhiêu không? Cô em nhắm trả nổi không? 10 tỷ lận đó”
    “Tôi!.

    .

    ” Hà Bội Sam ấp úng không biết trả lời như nào
    “Chị 2, chị gả cho nhà họ Lục đi, chỉ cần chị gả đi thì gia mình sẽ có thể trả hết nợ mà, em xin chị đấy, chị cứu lấy cha đi, từ trước đến giờ em chưa quỳ xin ai cả, chị 2 không thương em thì thương cha có được không?” Hà Lộ Khiết khóc nức nở quỳ xuống cầu xin cô
    “Mẹ cũng cầu xin con đấy, con cứu lấy cha con đi mà” Bà Tú Linh cũng van xin năng nỉ
    “Không, không cần đâu, tôi già rồi, chết lúc nào không được, mấy chú gϊếŧ tôi đi” ông Hà đau đớn nói
    *Bộp* tên giang hồ đá mấy phát vào người ông
    “Ông nghĩ tụi này không giám gϊếŧ ông hả ông già, đánh ổng đến khi nào ổng chết thì tôi”
    Tên đại ca vừa nói dứt lời thì bọn đàn em lau đến đấm mạnh vào người ông Hà
    “Đừng mà đừng đánh cha tôi mà, đừng đánh cha tôi” Hà Bội Sam ôm lấy ông, che chở cho ông nhưng bị mấy tên côn đồ lôi ra
    “Ahh Ahh Ahhh” những tiếng đánh đấm vào gia thịt, những cơn đau từ ông Hà, cho dù cho mọi người có quỳ xuống cầu xin hắn thì hắn ta vẫn không dừng tay
    “Đừng mà đừng đánh cha tôi mà” Hà Lộ Khiết đau đớn nói

    “Lão gia, nếu như ông có mệnh hệ gì thì tôi cũng sẽ đi theo ông đấy, lão gia”
    “Cha ơi!.

    xin mấy người đó dừng lại đi, tôi trả, tôi sẽ trả mà, tôi nhất định trả” Hà Bội Sam đau đớn nói
    “Dừng lại, cô nói cô trả, vậy khi nào cô trả?”
    “Chỉ cần tôi gả vào nhà họ Lục sẽ có tiền trả cho mấy ông mà, làm ơn đừng đánh cha tôi mà”
    “Nếu vậy bọn này cho cô em 1 tuần, sau 1 tuần nếu như không có tiền trả thì biết rồi đó”
    Đám giang hồ nói xong thì rời đi
    “Không được đâu con, bây giờ nhà ta không còn như trước, bọn họ chắc chắn sẽ không yêu thương con đâu” Hà lão gia nói
    “Con chịu được mà, cha yên tâm đi, con sẽ cứu cha mà”
    Hà Bội Sam ôm lấy cha mình, cô khóc nức nở, vừa thương cha vừa thương cho số phận của mình
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 6: 6: Đêm Tân Hôn


    Chưa đầy 1 tuần sau thì đám cưới của Hà Bội Sam và Lục Tư Phàm đã diễn ra, đó là 1 hôn lễ linh đình và sang trọng, 1 hôn lễ vô cùng lớn, trong không khí náo nhiệt của buổi tiệc, Việt Bân đau đớn nhìn người mình thương nắm lấy tay người đàn ông khác
    Mới mấy ngày trước cả 2 còn trao cho nhau những lời ngọt ngào, giờ đây mỗi người một nơi, không thể cùng nhau đi tiếp con đường của mình
    Không khác gì Việt Bân, Hà Bội Sam đau đớn như mất đi 1 phần cơ thể, cô không còn 1 chút sức sống, khuôn mặt vô cảm, cô ngồi thẩn thờ trên chiếc giường rải đầy hoa hồng, xung quanh căn phòng được dán những chữ hỷ lấp lánh
    Lục Tư Phàm say xỉn bước vào phòng, nhìn thấy cô, anh ta chán ghét nói
    “Ủa không phải cô nói có chết cũng không cưới sao, sao hả? Giờ cô chuẩn bị chết chưa? Hay hiện tại cô là ma hả?”
    Hà Bội Sam không nói gì, cô im lặng chịu đựng mọi sự sỉ nhục từ anh, có lẽ vì cô cũng chả còn sức để nói
    “Loại phụ nữ như cô thằng này quá rành, muốn 1 bước lên mây hả? Đó, giờ cô có được rồi, cô hài lòng chưa? Hài lòng chưa hả?”
    Hà Bội Sam không quan tâm, cô đứng lên muốn đi thay đồ thì bị Lục Tư Phàm kéo tay lại, anh ta hất ngã cô xuống giường, dùng tay bóp lấy mặt cô
    “Cũng đến lúc chúng ta làm chuyện đại sự rồi đúng không?”
    Lục Tư Phàm cởϊ áσ ra, quăng thẳng vào mặt cô, anh ta vênh váo tự đắt

    “Tôi mệt rồi, anh tránh ra đi”
    Lục Tư Phàm cười như điên dại
    “Hahaha không phải cô đã mong chờ chuyện này từ lâu rồi sao? Phải có chuyện này thì cô mới có thể mang thai được chứ? Cô phải có con thì mới nếu chân tôi được, đúng không? Phụ nữ các cô lúc nào cũng có cái suy nghĩ đó mà?”
    Hà Bội Sam cố kìm chế lại sự giận dữ, cô nói
    “Anh biến đi, tôi nói là tôi mệt, anh bị điếc hay sao mà không nghe hả?”
    Lục Tư Phàm như không thèm quan tâm đến lời nói của cô, anh nắm 2 tay cô giật ra giường, hôn vào cổ cô, dùng tay s* s**ng vào người cô, dù cho cô có vùng vẫy anh vẫn quyết không buông
    “Buông tôi ra”
    Hà Bội Sam tức giận quật ngã Lục Tư Phàm xuống giường, cô ngồi dậy đi lấy 1 ly nước đổ vào mặt anh
    Lục Tư Phàm tức giận ngồi bật dậy, anh ta như 1 ngọn núi lửa đang bùng nổ, anh mắng nhiếc cô
    “Nè cô bị điên hả? Cô có biết mình đang làm gì không?”
    “Tôi không những muốn tạt nước vào mặt anh mà tôi còn muốn dùng dao phẫu thuật, lấy nội tạng của anh nữa kìa, anh nghĩ chỉ có mình anh đau khổ hả?”

    Lần đầu tiên có người giám nói chuyện to tiếng với mình như vậy khiến cho Lục Tư Phàm ngơ ngác không biết làm gì
    “Anh mà còn giám chạm vào người tôi như vậy nữa thì đừng có trách tôi, nằm xuống mà ngủ đi”
    Hà Bội Sam đẩy người Lục Tư Phàm xuống giường rồi giận dỗi bỏ đi
    “Ơ! ” Lục Tư Phàm to tròn mắt nhìn theo bóng lưng cô
    “Cô!.

    Cô ta!.

    Cô ta giám! Thật là! Nè cô có ngon thì đứng lại cho tôi”
    Lục Tư Phàm ngồi dậy chỉ tay về phía cô nóng giận nói
    Hà Bội Sam lập tức quay lưng lại, cầm cái bình hoa trên bàn đập xuống đất *choảng*
    “Anh có biết bây giờ là mấy giờ không? Anh muốn tôi cho anh 1 trận hả?”
    Nhìn bộ dạng của Hà Bội Sam khiến anh cảm thấy sợ hãi, anh không giám nói thêm tiếng nào mà ngoan ngoãn như 1 con mèo nằm xuống giường, ôm gối ôm, khuôn mặt có còn sự hốt hoảng và lo sợ
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 7: 7: Ngày Đầu Tiên Kết Hôn


    Sáng hôm sau khi Lục Tư Phàm thức dậy, nhìn bên cạnh không thấy ai nên anh còn tưởng bản thân còn đang độc thân như trước, vẫn như mọi ngày anh vệ sinh cá nhân rồi thay đồ chuẩn bị đi làm
    Vừa bước xuống nhà anh ngữi thấy 1 mùi thơm thoang thoảng
    “Mùi gì vậy?”
    Anh tò mò đi xuống bếp thì thấy Hà Bội Sam đang nấu ăn, anh quên mất cô là vợ mình nên thuận miệng hỏi
    “Nè cô là ai mà vào nhà tôi hả?”
    Lục Tư Phàm dò hỏi, nghe thấy giọng anh cô liền khó chịu nói
    “Đêm qua tôi nhớ tôi đâu có đánh vào đầu anh đâu? Sao giờ lại bị mất trí nhớ hả?”
    Lục Tư Phàm lúc này mới định hình được những chuyện đã xẩy ra đêm qua, anh lấy lại phong độ rồi vênh váo nói
    “Chuyện đêm qua là do tôi nhường cô, cô đừng nghĩ tôi sẽ để cho cô phách lối như vậy”
    Hà Bội Sam mang đồ ăn bỏ vào túi rồi đem đi làm, đi lướt ngang qua mặt Lục Tư Phàm, không thèm để ý đến anh, khiến cho anh ngớ người vài giây
    “Ơ hay...!cô ta...!cô ta là cái thá gì chứ?”
    ............!

    Cho dù có buồn đau thế nào thì Hà Bội Sam vẫn cố gắng mạnh mẽ, cô không thể thể hiện cảm xúc yếu đuối của mình ra bên ngoài, đó đã là cách sống của cô
    Cô bước vào phòng làm việc, nhìn thấy cô Trương Chí Thần có chút buồn bã nói, nhưng khuôn mặt vẫn cố cười nhìn cô
    “Đêm qua em ngủ ngon chứ?”
    Hà Bội Sam chỉ biết mỉm cười rồi nói
    “Ngon lắm”
    “Em...!em với chồng em quen nhau khi nào sao không nói cho ai biết vậy?”
    “Thật ra thì....!em với anh ấy yêu nhau trong âm thầm nên là....”
    “Chúc mừng chị nha”
    Chu Khả Di mở cửa bước vào rạng rỡ nói, cô là thực tập sinh tại đây, không những thế còn là đàn em cấp dưới của Hà Bội Sam nữa
    “Ờ cảm ơn em nha”
    “Nè nè em hỏi nhỏ chị cái này”
    “Chuyện gì?”
    “Đêm qua chị với anh ấy đã làm gì vậy?”
    Nghe đến đây thì Hà Bội Sam ngại ngùng nhìn cô
    “Cái này thì....”
    “Đừng nói là 2 người chỉ ngồi đếm tiền thôi nha, sao hả 2 người làm mấy hiệp vậy?”
    “Di Di à....!chuyện này chị...”
    “Nhìn chị như vậy chắc không phải là 1 hiệp rồi, cảm giác ra sao hả?”
    Nhìn thấy Hà Bội Sam ngại ngùng như vậy nên Trương Chí Thân đã đứng ra giải vây cho cô
    “Chuyện của gia đình người ta, nhóc con đi thôi”
    “Nhóc con? em không phải là nhóc con nha”

    “Nói tóm lại là...!ra ngoài đi theo anh”
    Trương Chí Thần nắm áo kéo cô ra ngoài
    “Ể nè anh buông em ra coi, anh làm gì vậy hả?”
    Hà Bội Sam nhìn thấy 2 người rời đi thì mới để lộ khuôn mặt buồn bã của mình, cô thất thần ngồi xuống ghế, đôi mắt nhìn về phía tương lai u tối
    “Bác sĩ Hà mau đến phòng cấp cứu, bệnh nhân lại lên cơn hen suyễn rồi”
    “Được tôi đến liền” Hà Bội Sam vội vàng chạy đến phòng cấp cứu
    ..............!
    Ở phòng làm việc của Lục Tư Phàm, tên bạn thân Niệm Chân đã đến từ sớm, anh ta núp sau cánh cửa muốn tạo bất ngờ cho bạn mình
    Lục Tư Phàm vừa mới mở cửa ra thì *Bùm* pháo giấy bay ra liên hồi
    “Nè bạn thân chúc mừng cậu nha, đêm qua mà không say quá thì tôi đã quậy nát đêm tân hôn của cậu rồi”
    Lục Tư Phàm đang nóng giận nên thấy Niệm Chân cứ lượn trước mắt mình khiến anh khó chịu nói
    “Haiz...!đủ rồi đó, làm trò điên khùng gì vậy hả?”
    “Có vợ rồi mà vẫn không thay đổi là sao?”
    “Có vợ cái gì chứ? Cô ta mà là vợ tôi hả? Còn lâu tôi mới công nhận cô ta”
    “Nói gì vậy, bộ hôm qua 2 người có chuyện gì sao?”

    “Có đó, đêm qua mà tôi không bình tĩnh là tôi đã gϊếŧ cô ta rồi”
    “What? Nè nè cậu nói gì vậy hả? Sao lại gϊếŧ vợ mình? Tôi thấy cô ấy xinh đẹp, duyên dáng lại có học thức vậy mà?”
    “Học thức cái gì chứ, như 1 tên côn đồ, đi ra đi tôi đang cọc”
    “Thôi mà cậu bình....”
    “Đi ra ngoài, tôi nói cậu không nghe hả?”
    Thấy Lục Tư Thành nổi giận như vậy nên Niệm Chân cũng đành ngoan ngoãn ra ngoài
    “Thật là...!cả đời Lục Tư Phàm này chưa bao giờ chịu nhục như vậy mà”
    Tin nhắn gửi đến cho anh
    · Đêm hôm qua 2 đứa vui chứ? Con nhất định phải đối xử tốt với vợ con đấy, mẹ phải theo cha về bên Mỹ, khi nào rảnh mẹ về thăm con
    Thấy dòng tin nhắn báo mẹ anh đã về Mỹ nên anh đã đắt ý nói
    “Trời giúp tôi rồi, mẹ tôi không có ở đây xem cô làm sao”
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 8: 8: Cô Là Người Phản Bội


    Hà Bội Sam vừa hoàn thành xong ca phẫu thuật, cô rời khỏi phòng cấp cứu, ngồi trên hàng ghế chờ, cô thẩn thờ, ánh mắt mệt mỏi, cô thật sự không muốn về lại căn nhà đó, càng không muốn nhìn thấy mặt của tên Lục Tư Phàm
    Chu Khải Di thấy cô đang ngồi 1 mình thì vui vẻ chạy lại hỏi thăm
    “Chị hoàn thành ca phẫu thuật rồi sao?”
    “Ừ, đứng suốt mấy tiếng đồng hồ giờ chân mỗi quá trời”
    “Vậy chị về nhà nghỉ ngơi đi”
    “Hả! À chị....”
    “Chị phải về để chăm sóc chồng yêu mới đúng chứ, 2 người mới cưới nhau mà, chị phải xây dựng tổ ấm cho thật vững chắt mới được”
    “Ờ, chị biết rồi, thôi chị về”
    “Chị về cẩn thận nha”
    ..........!
    Việt Bân thất thần ngồi ở trong công viên, anh uống say bí tị, ngồi lăn lóc dưới đất, không ngừng gọi tên cô
    “Sam Sam....!sao em lại bỏ anh đi như vậy, tại sao vậy chứ? Tại sao em lại phản bội anh”
    Cùng lúc đó Hà Bội Sam vô tình lái xe ngang qua, cô nhìn thấy bóng dáng của Việt Bân trong công viên, nhìn thấy anh như vậy cô lo lắng xuống xe, chạy đến chỗ anh, cô kéo anh lên ghế

    “Việt Bân anh làm sao vậy? Sao anh uống say đến mức này hả?”
    Việt Bân khi thấy cô thì tức giận trách móc, hất tay cô ra
    “Cô còn đến đây làm gì nữa, cô đến đây để xem tôi chết chưa à?”
    “Anh say lắm rồi, đứng lên đi, lỡ như bảo vệ thấy thì làm sao?”
    “Cô biến đi, cô là loại người phụ tình phụ nghĩa, tham phú phụ bần, cô...!cô không có tư cách nói chuyện với tôi, tránh ra”
    “Việt Bân à, anh giận em cũng được, hận em cũng được, nhưng em xin anh đấy,...!anh làm ơn đừng tự dày dò bản thân mình như vậy mà, em thực sự rất đau lòng đấy anh biết không?”
    “Đau lòng? Cô mà cũng biết đau lòng hả? Vừa mới chia tay nhau 5 ngày cô đã vội đi lấy chồng giàu, à hay là cô với hắn ta đã yêu nhau từ trước đúng không? Cô nói đi, cô đã cấm lên đầu tôi mấy cái sừng rồi hả?”
    Việt Bân tức giận quát mắng cô, Hà Bội Sam không biết khuyên anh như thế nào cho phải, nhìn anh như vậy cô càng thêm đau đớn
    “Việt Bân”
    Hà Lộ Khiết từ xa chạy đến, nhìn thấy Hà Bội Sam thì cô khó chịu nói
    “Chị dày dò anh ấy như vậy chưa đủ sao hả? Chị còn muốn gì nữa đây?”
    “Em nói gì vậy hả? Em thừa biết tại sao chị phải làm như vậy mà?”
    “Chị im đi, chị không thấy anh ấy đang đau khổ lắm sao? Tốt nhất là chị biến khỏi đây đi, càng nhanh càng tốt”

    “Đúng đó, cô biến đi đi, tôi không muốn nhìn mặt cô nữa, biến đi” Việt Bân gào thét trong nước mắt
    Nhìn tình cảnh như vậy Hà Bội Sam chỉ có thể rời đi, một mình cô lái xe về nhà
    ........!
    Về đến nhà Hà Bội Sam mệt mỏi nhìn ngôi nhà xa lạ trước mặt, cô cười nhếch mép
    “Không lẽ mình phải chôn chân ở chỗ này mãi sao?”
    Đang đứng thẩn thờ thì Lục Tư Phàm lái xe về, nhìn thấy cô đứng đấy anh khó chịu, xuống xe hỏi cô
    “Nè muốn chết hả? Đứng đây làm gì?”
    Hà Bội Sam quay đầu nhìn anh, cô mỉm cười chua chát rồi quay lưng đi
    “Làm trò gì vậy chứ?”
    ......!
    Hà Bội Sam ngồi trong nhà vệ sinh, cô ngăm mình trong bồn tắm, ánh mắt vô hồn, trong đầu cô xuất hiện những hình ảnh tươi đẹp nhất của cô và Việt Bân, cô nhớ lúc đó, 2 người ngồi trên mái nhà, Việt Bân đã từng hỏi cô
    “Sam Sam em có yêu anh không?”
    Cô ngại ngùng e thẹn, nhìn anh cười rồi gật đầu đồng ý
    “Anh cũng yêu em, sau này nhất định anh sẽ lấy em”
    “Anh hứa rồi đó nha, nếu như anh không lấy em thì em sẽ ở vậy hoài luôn, cho đến khi nào chết rồi hóa thành ma nữ bám theo anh đời đời kiếp kiếp không buông tha anh”
    “Trời ơi đáng sợ quá đi, kiểu này anh phải lấy em sớm mới được”
    Họ thật sự rất yêu nhau, trao cho nhau thứ tình yêu thuần khiết nhất, nhưng nhìn lại hiện tại, cô thật sự không thể sống trong hoàn cảnh này mãi được, cô đau lòng, nước mắt cô cứ rơi, nhìn thấy cái dao trên bàn cô lại nghĩ đến điều dại dột
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 9: 9: Thật Chu Đáo


    Lục Tư Phàm sau khi làm xong công việc của mình thì đi vào nhà vệ sinh để đánh răng chuẩn bị đi ngủ, nhưng cho dù anh cố gắng thế nào cũng không mở cửa được, nghĩ bên trong có Hà Bội Sam nên anh nói
    “Nè cô làm gì ở trong đó lâu vậy hả? ra ngoài nhanh đi”
    Không thấy cô hồi âm anh lại nói
    “Cô không ra thì đừng trách tôi đấy, mở cửa ra mau lên”
    Vẫn không thấy cô trả lời anh tức giận đập cửa *rầm rầm*
    “Nè mở ra mau lên, tôi không đùa với cô đâu đấy”
    Dù anh có la hét thế nào thì cô cũng không nói 1 lời nào khiến anh có chút lo sợ, anh vội đi lấy chìa khóa mở cửa nhà vệ sinh ra, bước vào trong nhìn thấy Hà Bội Sam đang nằm trong bồn tắm mà ngủ thϊếp đi, anh giận dữ đi lại
    “Cô đang đùa với tôi đấy hả?”
    Vừa lại gần thì nhìn thấy nước trong bồn hóa đỏ, anh sợ hãi chạy đến lây mạnh cô
    “Nè Hà Bội Sam cô làm sao vậy hả? Cô mau tỉnh lại đi”
    Anh bế cô lên khỏi bồn thì thấy con dao đang cấm vào bụng cô, anh hốt hoảng vội chở cô vào bệnh viện
    ! !

    Bên ngoài phòng cấp cứu Lục Tư Phàm không hề thể hiện sự lo lắng cho cô, khuôn mặt vẫn lạnh lùng vô cảm, anh đang nghĩ tại sao cô ấy lại tự tử, bỗng nhiên câu nói trong đêm tân hôn mà cô từng nói khiến anh có chút nghi vấn “Anh nghĩ có mình anh đau khổ hả?”
    “Tại sao cô ấy lại nói như vậy? Là do cô ta bị ép gả hay là cô ta đang diễn kịch để lấy sự thương hại từ mình! ”
    Bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu hỏi anh
    “Cậu là người nhà của bệnh nhân Hà Bội Sam à?”
    Lục Tư Phàm bình thản đáp
    “Đúng vậy, tôi là chồng cô ta, cô ấy có qua khỏi không?”
    “Cô ấy đã qua khỏi cơn nguy kịch rồi, nghỉ ngơi tầm 1 tuần có thể xuất viện”
    “Được rồi, các người tìm cho cô ấy 1 người chăm sóc đi, để cô ta ở phòng đặc biệt”
    “Vậy còn!.


    “Mọi viện phí tôi sẽ thanh toán, giờ tôi không rảnh ở đây”
    Lục Tư Phàm nói rồi quay lưng bước đi, nhìn thấy sự dửng dưng của anh khiến cho bác sĩ ngạc nhiên
    “Anh ta có phải là chồng của cô ấy không chứ?”
    ! ! !.

    .

    Hà Bội Sam hôn mê li bì đến sáng, khi tỉnh dậy cô nhìn thấy mình đang nằm trong bệnh viện, muốn cử động 1 chút nhưng lại động vết thương ở bụng
    “Ui ya~ đau quá!.



    “Chào cô Hà, cô tỉnh rồi sao?”
    Hắc Hổ, 1 cậu thanh niên nhỏ tuổi, nhìn ngoại hình thư sinh khác xa hoàn toàn với cái tên của mình, cậu ấy nhỏ hơn cô tầm vài tuổi
    “Cậu là!.


    “Tôi là người được cậu Lục thuê để chăm sóc đặc biệt cho cô đấy”
    “Sao lại chọn nam làm người chăm sóc đặc biệt cho mình chứ? Anh ta có bị thần kinh không?”
    Hà Bội Sam khó chịu nói
    “À tại cậu Lúc sợ cô lại nghĩ đến chuyện tự tử nên mới nhờ nam canh chừng đấy, nhưng cô yên tâm đi tôi cũng rất giỏi trong việc chăm sóc, có gì cứ nhờ tôi”
    {Nhờ cái gì mà nhờ chứ, anh ta có biết nam nữ bất tiện thế nào không mà lại nhờ 1 người nam trông mình chứ?} Hà Bội Sam nghiến răng tức giận nói
    “Cô không khỏe ở đâu sao?”
    “À không, cậu tên gì, bao nhiêu tuổi?”
    “Tôi là Hắc Hổ, tôi 23 tuổi”
    Nhìn ngoại hình với tên có quá nhiều khác biệt nên Hà Bội Sam ngạc nhiên nhìn cậu
    “Hắc Hổ?”
    “Hì cô thấy lạ lắm đúng không? Cha tôi nói khi sinh tôi ra có chút xíu nên mới đặt cái tên như vậy để sau này tôi lớn lên cao to, ai ngờ cũng vậy luôn”

    “Cậu cứ gọi tôi bằng chị là được rồi, tôi hơn cậu 3 tuổi thôi à”
    “Chị sao? Nhưng tôi sợ cậu Lục sẽ! ”
    “Yên tâm đi anh ta không thèm quan tâm đâu”
    “Dạ, à chị có cần đi đâu không? Đi vệ sinh chẳng hạng”
    Hắc Hổ ngây thơ hỏi những câu tế nhị khiến cho Hà Bội Sam ngại ngùng
    {Mình muốn đi vệ sinh thật đấy nhưng mà! làm sao để cậu ta dẫn mình đi được}
    “À không cần đâu, cậu đi mua cháo giúp tôi được không?”
    “Khỏi cần đi đâu luôn, tôi mua sẵn rồi”
    “Oh vậy hả? Cậu chu đáo ghê”
    “Ai cũng nói vậy hết đó”
    Hà Bội Sam nhìn cậu cố gắn cười nhưng trong lòng lại muốn khóc không thành tiếng
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 10: 10: Mẹ Của Con


    Ở tập đoàn của Lục Tư Phàm, anh vẫn không hiểu cuối cùng lý do cô gả cho anh là gì, đang không biết làm sao thì Niệm Chân mang tài liệu vào
    “Đây tài liệu ông cần nè”
    “Cậu đến thì hay quá, qua đây tôi có việc nhờ”
    “Nếu như là việc bên ngoài thì thôi khỏi nói nha, thằng này không rảnh”
    “Thôi giúp tôi đi, tôi tăng lương cho”
    “Đừng mang tiền ra mà dụ dỗ tui, tui không có ham tiền”
    “Vậy cậu có muốn có được số điện thoại của cô diễn viên Alice không?”
    Nghe đến người đẹp mắt Niệm Chân như phát sáng, anh lại gần hỏi
    “Cậu có sao?”
    “Có, nhưng cậu giúp tôi điều tra 1 việc”
    “Việc gì?”
    “Cậu điều tra xem rốt cuộc thì tại sao cô ta lại gả cho tôi”
    “Cái gì? Ý cậu là điều tra nguyên nhân Hà Bội Sam kết hôn với cậu đấy hả?”

    “Ừ”
    “Không phải là mẹ cậu muốn vậy à?”
    “Tôi không tin đó là nguyên nhân duy nhất, cậu giúp tôi điều tra thêm đi”
    “Thôi được, nhưng nhớ đưa cho tôi số điện thoại của Alice đấy nha”
    Niệm Chân vui vẻ đi làm nhiệm vụ của mình
    ! ! !
    Trong bệnh viện, đang nằm chán chường thì mẹ của Lục Tư Phàm bước vào, bà lo lắng, chạy đến chỗ cô, nắm lấy tay cô hỏi thăm
    “Con dâu của mẹ, con không sao chứ? Tại sao con lại gặp cướp chứ? Có phải là con giúp người nên mới bị vậy không?”
    Hà Bội Sam ngạc nhiên hỏi
    “Mẹ nói sao? Cướp? Ai cướp?”
    “Thì con đấy, hồi tối 11 giờ đêm thằng Phàm gọi cho mẹ nói là con bắt cướp, rồi bị tên đó đâm, mẹ nghe mà bủn rủn tay chân ”
    {Thì ra là anh ta đã nói dối mẹ mình}
    “Con dâu ngoan của mẹ con không sao chứ?”
    “Con không sao đâu mẹ, mẹ đừng lo”
    “Nó vừa báo tin là mẹ bắt chuyến bay sớm nhất về đây thăm con đấy, lòng mẹ như lửa đốt vậy"
    “Con xin lỗi đã làm cho mẹ lo lắng như vậy”
    “Con khờ quá, mẹ xem con như con gái ruột, mẹ lo cho con là chuyện đương nhiên”
    Bà Lục xoa đầu Hà Bội Sam, cảm giác thân thuộc đến nhường nào, mẹ cô mất sớm, từ lâu cô đã không còn nhớ cảm giác được mẹ xoa đầu là như thế nào, nhìn thấy bà, cô cảm thấy nổi khổ của mình vơi đi bao nhiêu phần
    {Hà Bội Sam sao mầy ngốc quá vậy, tuy mầy không lấy được người mầy yêu nhưng mà bây giờ mầy đã có mẹ rồi không phải sao? Bà ấy thật sự rất thương mầy đấy, từ giờ mầy nhất định phải đối tốt với bà ấy, xem bà ấy như mẹ ruột của mình}
    Hà Bội Sam nhìn bà Lục, đôi mắt rưng rưng sắp khóc, cô ôm lấy bà, hành phúc nói
    “Con cảm ơn mẹ, lần sau sẽ không có chuyện như vậy nữa đâu”
    “Còn có lần sau à? Con đó phải giữ sức khỏe cho thật tốt biết không?”
    “Con biết rồi, mẹ ăn trái cây không con gọt cho”

    "Đang bị thương mà gọt gì không biết, để mẹ cho”
    Lục Tư Phàm đứng bên ngoài phòng bệnh, thấy 2 mẹ con họ thân thiết như vậy anh cũng không nỡ đi vào phá đám
    Bà Lục không thấy con trai mình đến thăm thì bắt bắt đầu mỉa mai nói
    "Mà tính ra con vô phúc mới lấy 1 thằng chồng như con trai mẹ đấy”
    Nghe thấy mẹ mình nói xấu mình, Lục Tư Phàm đơ người, anh lập tức áp sát vào cửa để nghe trộm
    “Sao vậy mẹ?”
    “Thì con bị như này mà nó còn không thèm đến thăm, làm chồng kiểu gì không biết”
    “Anh ấy có thuê người chăm sóc con mà mẹ”
    “Thuê người chăm sóc làm sao bằng chồng của mình được, mỗi lần mà mẹ bệnh là cha con điều ở cạnh mẹ cả, nhưng mà con yên tâm đi, tại 2 đứa mới cưới nên nó ngại ă mà, từ từ nó quen nó sẽ đối xử thật tốt với con"
    Hà Bội Sam thấy bà nói như vậy cô cũng mở lời nói tốt với bà
    "Thật ra anh ấy rất thương con, cả đêm qua anh ấy chăm sóc com đấy chứ, tại sáng nay tập đoàn có việc nên anh ấy mới đi thôi"
    "Nếu thật vậy thì còn được"
    “À hèm” Lục Tư Phàm bước vào trong
    Thấy thái độ chảnh chọe của anh, bà Lục ngứa mắt nói
    “Thái độ đi thăm bệnh vợ của con là vậy đấy hả?”
    “Con đến từ lâu rồi, tại thấy mẹ với cô!.

    mẹ với vợ con đang tâm sự nên không tiện vào đấy chứ”
    “Xạo xạo riết quen, mầy đó giống hệt thằng cha mầy”
    “Con mà không giống cha thì mẹ mới lo đấy”
    “Con! ”
    “Thôi nào mẹ yêu, mẹ ngồi xuống đi, con lúc nào cũng thương mẹ cả”
    Lục Tư Phàm nịnh nọt, đánh bóp cho mẹ
    "Con còn phải thương cả vợ nữa đấy"
    Anh quay sang nhìn cô, khuôn mặt có chút không tự nguyện nhưng vẫn cố nói
    "Tất nhiên rồi"
    Nhìn thấy anh thương mẹ như vậy Hà Bội Sam lại thấy có cảm tình với anh hơn 1 chút
    {Anh ta xem vậy mà cũng thương mẹ ghê}
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 11: 11: Kẻ Tám Lạng Người Nửa Cân


    Vài ngày sau đó, Niệm Chân vui vẻ đi đến phòng làm việc của Lục Tư Phàm
    “Hello chủ tịch yêu quý”
    “Cậu đã điều tra xong chưa?”
    “Tất nhiên là xong rồi chứ sao, chuyện này có khi vợ cậu cũng không biết”
    Lục Tư Phàm hoài nghi hỏi
    “Chuyện gì?”
    “Cha Bội Sam phá sản, mắt nợ 10 tỷ, tụi giang hồ đến đồi nợ, bảo không có tiền thì đánh chết cha cô ấy, cô ấy thương cha nên muốn gả cho cậu để có tiền trả nợ”
    “Ông ấy phá sản sao? Chuyện này sao tôi không hay biết gì chứ?”
    “Ừ thì có phá sản đâu mà biết, tất cả là do gia đình cô ấy dựng chuyện để lừa cô ấy thôi”
    “Hóa ra là vì chuyện đó mà cô ấy mới gả cho tôi à?”
    Lục Tư Phàm cảm thấy bản thân trách lầm cô nên thấy có lỗi
    “Mà tội nghiệp cô ấy lắm.

    Nghe nói cô ấy có 1 anh người yêu, tuy không công khai nhưng 2 người đó yêu nhau từ năm cấp 3 lận, đoạn tình cảm như vậy mà phải bị cắt đứt, nghĩ mà tội”

    “Chuyện này có chắc không?”
    “Là do tôi mua chuộc cô người hầu trong nhà mới biết được đấy, cô ấy còn kể Bội Sam thường xuyên bị bà mẹ kế và cô em bắt nạn, đó là lí do mà cô ấy lại chuyển nhà ra ở riêng”
    “Nghe cứ như trong câu chuyện cổ tích đấy”
    “Ừ giống thật, cô ấy là cô tấm đáng thương, còn cậu là chàng hoàng tử”
    Lục Tư Phàm cười chế giễu
    “Hứ, cậu nói có vài phần đúng”
    “Chứ sao trời”
    “Nhưng mà,...!rất tiết tôi không phải là hoàng tử của cô ấy”
    “Nói gì vậy? Cậu với cô ấy kết hôn rồi mà?”
    Lục Tư Phàm không nói gì, nhìn dáng vẻ đâm chiêu của anh giống như anh đang mưu tính chuyện gì đấy
    ....................!
    Cuối cùng cũng đợi được đến ngày Hà Bội Sam xuất viện, mẹ chồng cô lúc nào cũng ở cạnh lo cho từ việc nhỏ nhất
    “Mẹ à mẹ để con dọn cho”
    “Thôi để mẹ dọn, con chưa khỏe hẳn đâu đấy”
    “Con phải khỏe thì bác sĩ mới cho con xuất viện chứ, mẹ cứ để con”
    Lục Tư Phàm nhìn thấy 2 người cứ đùng đẩy mãi thì khó chịu nói
    “Mẹ cứ để cô ấy làm đi, 2 người cứ tranh nhau làm gì?”
    Bà Lục nghe anh nói như vậy thì lại đánh vào đầu anh 1 cái
    “Mẹ làm gì vậy?”
    Lục Tư Phàm ngơ ngác hỏi
    “Con là chồng mà không biết phụ còn đứng đó nói hả? Qua đó phụ vợ con đi mau lên”
    Lục Tư Phàm dù không muốn nhưng cũng phải đi lại phụ cô dọn đồ vào túi
    “Gôm hết cái này bỏ vào 1 lượt là được chứ gì?”
    “Không được, anh bỏ từng thứ vào thôi, bỏ như vậy nó bị lộn xộn đấy”
    “Đằng nào cũng lấy ra, phiền phức”

    Lục Tư Phàm cứ cằng nhằn mãi, bà Lục đứng ngoài cửa thấy thế thì nói vọng vào
    “Nè con làm nhanh lên đi còn về nữa, đàn ông gì mà lề mề”
    Nghe mẹ hối nên anh cũng làm lẹ, đang bỏ quần áo vào túi thì bất ngờ anh nhìn thấy chiếc qυầи иᏂỏ màu hồng phấn lộ ra, nhìn thấy vậy anh ngại ngùng không giám đụng, Hà Bội Sam quay qua thấy anh đứng bất động thì hỏi
    “Nè anh làm sao vậy hả?”
    Lục Tư Phàm ấp úng nói
    “Cái...!cái đó...”
    Anh ngại ngùng chỉ về phía chiếc qυầи иᏂỏ, cô thấy thế không những không ngại mà còn bình tỉnh nói
    “Qυầи ɭóŧ thôi mà, anh làm gì mà đứng nhìn nó dữ vậy?”
    “Cô...!cô không biết ngại à?”
    “Đây là vấn đề bình thường, ai mà không mặc hả? Chỉ là 1 miếng vải thôi mà?”
    Thấy cô như vậy anh có chút tức giận như không làm được gì, anh quay mặt đi chỗ khác, dùng tay gôm 1 đóng đồ nhét vào trong túi, hành động hết sức gượng gạo
    {Giả vờ trong sạch à? Đừng tưởng tôi không biết chuyện anh ngủ chung với mấy cô hot girl trên mạng} Hà Bội Sam mỉa mai nhìn anh
    {Nếu không có mẹ tôi bên ngoài thì tôi đã quăng đống đồ này vào mặt cô rồi, con gái gì mà không biết ngại là gì }Lục Tư Phàm lườm cô
    “Anh lườm tôi làm gì? Mau lên đi mẹ anh hối nãy giờ kìa”
    Lục Tư Phàm nhẫn nhục, anh nói nhỏ vào tai cô
    “Cô đợi đấy, khi nào mẹ tôi về thì cô biết tay tôi”
    Hà Bội Sam cũng không chịu thua, cô vênh váo nói lại

    “Nói cho anh biết hồi đó tôi đã từng mổ 1 con trâu đấy, 1 con khỉ giống anh chả làm khó tôi được đâu”
    “Vậy sao lúc cô muốn tự tử, cô không dùng dao đâm vô tim luôn đi?”
    “Anh ngốc quá, anh có biết tại sao hơn 85% học sinh tự tử điều nghĩ đến chuyện cắt cổ tay thay vì đâm vào tim không?”
    “Tôi tất nhiên không biết rồi, bởi vì tôi đâu ngu ngốc giống như 1 số người”
    “Không phải, đó là vì anh đã già rồi nên không hiểu lớp trẻ nghĩ gì”
    Lục Tư Phàm nghe cô nói vậy thì tức giận, anh không nói được gì ngoài trừ việc chỉ tay vào mặt cô
    “Hành động chỉ tay vào mặt người khác như vậy là hành động vô học, không có đạo đức”
    Hà Bội Sam nói rồi thì tự đắt đi ra, chưa ra đến cửa thì cô quay đầu lại.

    Cười khinh bỉ nói
    “Nè Lục Tư Phàm, tôi 1 còn anh thì 0 tôi vẫn đang dẫn đầu đấy”
    Lục Tư Phàm tức đến mức muốn cầm nguyên cái túi ném vào người cô, nhưng sợ mẹ anh biết nên anh phải cố gắn kiềm chế cơn tức này
    {Hà Bội Sam cô chờ đó}
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 12: 12: Đưa Mẹ Ra Sân Bay


    Về đến nhà, bà Lục nhiều ngày ngủ trong bệnh viện nên nhứt mỏi khắp người, bà than thở
    “Nhứt lưng quá đi”
    Thấy mẹ than thở Lục Tư Phàm vội chạy đến đấm bóp cho mẹ, nhanh trí lấy lòng
    “Mẹ à, mẹ thấy thổi mái không?”
    “Ừ thổi mái lắm”
    “Mẹ đi cả tuần rồi chắc chắn cha nhớ mẹ lắm đó”
    “Ui kệ ổng, ổng nhớ thì tự đem hình ra mà ngắm”
    “Sao được, mẹ mà cứ bỏ bê cha như vậy, cha có bồ nhí cho xem”
    “Kệ ổng, ổng muốn có thì cứ có đi, sao cũng được miễn đừng lây bệnh cho vợ con là may rồi”
    Thấy thuyết phục bà không được anh trở mặt đi xuống bếp tìm Hà Bội Sam để thương lượng
    Hà Bội Sam vừa về đến nhà thì tìm xem trong tủ lạnh còn đồ ăn không để nấu bửa tối
    “Nè cô lên nói mẹ 1 tiếng đi”
    Hà Bội Sam không hiểu anh đang nói chuyện gì nên ngơ ngác hỏi
    “Nói chuyện gì?”
    “Nói mẹ quay về Mỹ chứ nói chuyện gì?”
    “Mẹ không muốn về tôi ép mẹ được à?”

    “Nhưng mà có mẹ ở đây thì không công bằng”
    “Không công bằng cái gì chứ?”
    “Thì mẹ lúc nào cũng bênh cô, như vậy quá lợi cho cô rồi”
    “Vậy anh tự hỏi lại bản thân sống như thế nào mà để cho mẹ ruột không bênh anh đi”
    “Nè đừng có quá đáng nha”
    “Thôi được rồi, tôi sẽ khuyên mẹ về, với điều kiện”
    Nghe cô nói có điều kiện, anh liền nghĩ ngây đến tiền
    “Cô muốn bao nhiêu tiền?”
    “Tôi mà cần tiền của anh à?”
    “Vậy cô muốn gì?”
    “Tôi muốn anh gọi tôi 1 tiếng chị 2”
    “CÁI GÌ? Cô bị ấm đầu à?”
    “Không thì thôi”
    Lục Tư Phàm hết cách đành xuống giọng
    “Nè khoan đã....!chị....!chị 2”
    "Hả? Anh nói nhỏ quá tôi không nghe”
    Lục Tư Phàm xuống nước nói
    “Cô...!chị 2”
    “Ngoan lắm em trai”
    Hà Bội sam đắt ý, cô vui vẻ pha 1 bình trà đến chỗ mẹ
    “Mẹ uống trà đi”
    “Trà của con pha chắc chắn ngon lắm đây”
    Thấy bà đang vui nên cô nói ngọt
    “Sao mẹ hay quá à”
    “Chuyện gì?”
    “Thì mẹ lúc nào cũng tin tưởng cha cả, mẹ đi như vậy thậm chí còn không thèm quan tâm đến cha luôn chứ”
    “Con không hiểu rồi, đây là kế sách đấy, ngày nào cũng gặp mặt nhau như vậy sẽ rất là chán, con cần tạo 1 khoảng cách nhất định với chồng”
    “Vậy 1 tuần như vậy đã đủ chưa mẹ?”
    “Chưa đâu, nhiêu đây nhầm nhò gì, mỗi lần đi là mẹ đi cả tháng”

    Hà Bội Sam nghe mẹ nói vậy thì cảm thấy không khả thi, cô liền nghĩ ra kế khác, cô ấp úng nói
    “Mẹ nói như vậy làm con...”
    “Con sao vậy? Có chuyện gì sao?”
    “Thì....!con đang muốn sớm có con để cho mẹ có cháu ẩm bồng...!mà mẹ ở đây...”
    Nghe cô nhắc đến chuyện có con thì bà vui mừng nói
    “Trời ơi sao không nói sớm, để mẹ đi, mẹ đi về Mỹ liền, con yên tâm đi mẹ không cản đường 2 đứa đâu”
    “Mẹ từ từ, để sáng nay rồi về cũng được mà”
    “Nhưng mà đêm nay 2 đứa...”
    “à chuyện đó thì...!con còn bị thương mà mẹ”
    “Ờ đúng rồi, nè có làm gì thì cũng nhẹ nhàn thôi nha con, con mà bị nó ăn hϊếp thì cứ nói mẹ, mẹ sẽ thay con cho nó 1 trận liền”
    “Dạ con biết rồi mẹ yên tâm đi”
    Thấy kế hoạch thành công cô vội ra hiệu cho Lục Tư Phàm bằng cách hất mặt lên, cười nhếch mép
    Lục Tư Phàm thấy cô thuyết phục được mẹ mình như vậy thì cũng đưa ngón cái lên thả cho 1 cái like an ủi
    ............!
    Sáng hôm sau tại sân bay
    “Mẹ về bên đó, có chuyện gì thì nói mẹ liền nha”
    Bà Lục ôm Hà Bội Sam nói
    “Con biết rồi mẹ yên tâm đi”
    “Ờ mà con nhớ giữ lời hứa với mẹ đó nha”
    “Con biết rồi, mẹ yên tâm đi, chuyện này nhỏ mà”

    “Được được, mẹ đi đây”
    Lục Tư Phàm nghe 2 người nói thì không hiểu lắm, anh ngây ngô hỏi lại cô
    “Nè cô hứa gì với mẹ tôi vậy hả?”
    “Anh muốn biết không?”
    Lục Tư Phàm gật đầu
    “Muốn”
    “Nhưng tôi không muốn nói cho anh biết”
    Hà Bội Sam trở mặt quay lưng đi
    “Cô...”
    Lục Tư Phàm nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, anh chạy nhanh về phía cô, chạy qua mặt cô, rồi ngồi vào trong xe, đóng cửa lại
    “Nè anh làm gì vậy hả? Mở cửa ra coi”
    “Xin lỗi nha, chúng ta huề, chạy đi”
    Lục Tư Phàm cho xe chạy đi, để lại mình cô ở sân bay
    “Lục Tư Phàm anh nhớ mặt anh đấy”
    Nhìn qua kính xe, anh thấy cô đang đứng chửi anh, cảm thấy đắc ý nên cười như được mùa
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 13: 13: Trả Tự Do Cho Cô


    Hà Bội Sam trở lại công việc của mình, cô đến bệnh viện chào hỏi mọi người
    “Chào 2 người nha”
    Nhìn thấy cô, Chu Khả Di vui vẻ chạy đến
    “Chị Sam, chị về rồi, mấy ngày chị đi chơi em ở đây cứ bị anh Chí Thần bắt nạt hoài, chị la ảnh đi”
    Nghe thấy có người bốc phốt mình, Trương Chí Thần cũng không khách khí mà vội nói
    “Nè nha anh bắt nạt em hồi nào hả? Sam Sam em không tin có thể hỏi mấy người khác, rõ ràng là em ấy cố ý vẽ bậy lên mặt lúc anh đang ngủ đấy”
    Thấy 2 người thân thiết như vậy, Hà Bội Sam trêu ghẹo nói
    “Hai người này kì ghê, cứ dính lấy nhau như vậy là sao hả?”
    “Chị Sam, chị nói gì vậy, em không biết đâu chị la anh ấy đi”
    Chu Khả Di nhõng nhẽo hết lắc lư tay Hà Bội Sam rồi ôm lấy cô, vô tình chạm trúng vết thương củ, khiến cô ôm bụng than đau
    “Úi ya~”
    Trương Chí Thần thấy thế thì lo lắng hỏi

    “Nè em sao đấy hả? Em bị gì vậy?”
    “Chị...!em làm chị đau hả? Chị bị sao vậy?”
    Nhìn thấy 2 người lo cho mình như vậy Hà Bội Sam đành cố cười rồi vui vẻ nói
    “Bị dụ rồi nha, chị chỉ đùa 1 chút thôi à”
    “Trời ạ, chị làm em lo quá trời”
    “Đúng đó anh còn tưởng em bị gì không đấy”
    {Không thể để mọi người biết chuyện này được} Hà Bội Sam nghĩ thầm, cô vẫn cố vui vẻ như mọi ngày, vẫn năng động và giúp đỡ người khác
    ...............!
    Từ sau khi Hà Bội Sam kết hôn, Việt Bân ngày ngày làm bạn với rượu bia, anh uống say rồi lại tỉnh, tỉnh xong rồi lại uống, cứ thế thân thể anh bị bào mòn, không còn chút sức sống
    Lúc nào cũng vậy, Hà Lộ Khiết luôn ở bên cạnh anh, quan tâm anh
    “Việt Bân à anh đừng như vậy nữa có được không? Chị ta đâu có đáng để anh làm vậy?”
    Việt Bân ngẫm nghĩ lại thấy lời nói của cô rất đúng, anh dừng uống rượu, cặp mắt đầy câm thù nói
    “Đúng, cô ta không xứng đáng, cô ta nhất định phải trả giá cho những gì mình đã gây ra”
    “Anh nói đúng lắm, anh càng bào mòn thân thể mình như vậy thì chị ta càng đắt ý, cách tốt nhất để khiến chị ta đau khổ là anh phải sống cho thật tốt”
    Việt Bân nhìn Hà Lộ Khiết mỉm cười ma mị, anh ta đưa tay lên má cô rồi cười phá lên
    “Hahaha, đúng rồi, nhất định tôi sẽ sống tốt hơn cô, tôi sẽ hủy hoại cả cuộc đời cô”
    Không biết trong đầu anh đã nghĩ ra kết hoạch điên rồ nào, nhưng có lẽ nó sẽ gây bất lợi cho Hà Bội Sam
    ...............!
    Sau khi đi làm về, Hà Bội Sam bước vào phòng ngủ, thấy Lục Tư Phàm đang ngồi trên sofa trầm ngâm nên cô quan tâm, đến gần hỏi anh
    “Anh ngồi đó làm gì vậy?”
    “Cô về rồi thì qua đây đi, tôi có 1 đề nghị đối với cô”
    Hà Bội Sam nghe anh nói thế cũng đi qua xem coi có việc gì quan trọng không

    “Chuyện gì vậy?”
    “Có phải cô bị ép gả cho tôi đúng không?”
    Thấy anh nói trúng tim đen, mặt cô xị lại, cặp mắt có chút sập xuống, cô ấp úng nói
    “Anh nói gì vậy? Tôi...!tôi không hiểu”
    “Đừng có diễn nữa, cô thật đi”
    “Thì....!không phải là mẹ anh muốn tôi gả cho anh sao?”
    “Không phải, còn 1 lý do khác nữa”
    Thấy bộ dạng của anh, cô cũng đoán được anh đã biết hết mọi chuyện
    “Anh biết hết rồi sao...”
    Lục Tư Phàm không trả lời
    “Nếu như anh biết hết rồi thì còn hỏi tôi làm gì?”
    Lục Tư Phàm nhìn cô rồi nói
    “Cô ngốc thật đấy, bị lừa mà không biết”
    “Anh đang nói gì vậy hả? Ai bị lừa?”
    “Cha cô không có phá sản, tất cả chỉ là diễn tuồng, họ muốn cô tình nguyện gả cho tôi nên mới bầy ra vở kịch con cứu cha thôi”
    “Anh nói cái quái gì thế? Anh không được xúc phạm cha tôi, nếu không có bằng chứng thì anh không được nói như vậy”

    “Cô tự xem đi”
    Lục Tư Phàm đưa cho cô xem tài liệu của công ty cha cô, cổ phiếu vẫn tăng điều đặng không hề có dấu hiệu phá sản, Hà Bội Sam như không tin vào mắt mình, tay cô run rẩy, giọng nói có chút nghẹn
    “Không thể nào...!cha tôi...!cha tôi sao có thể lừa tôi như vậy chứ...!chuyện này không thể, anh...!anh đang lừa tôi đúng không?"
    “Đừng tự dối lòng nữa, đó là sự thật cô nên chấp nhận đi”
    “Không phải đâu, cha tôi thương tôi lắm...!cha tôi....!ngày lên xe hoa cha còn ôm lấy tôi, ông ấy còn khóc nữa mà, tôi là con gái của ông ấy sao ông ấy có thể làm như vậy?”
    Hà Bội Sam suy sụp, cô không tin đây là sự thật, nước mắt từ từ túa ra, nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cô Lục Tư Phàm cũng thương cảm, anh lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô rồi nhẹ giọng nói
    “Nếu cô muốn tôi có thể giúp cô”
    “Giúp tôi...!anh thì giúp gì được cho tôi chứ?”
    “Trả tự do cho cô”
    “Anh...”
    “Nhưng không phải bây giờ, cô xem bảng hợp đồng này đi”
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 14: 14: Hợp Đồng Tình Yêu


    Nhìn bảng hợp đồng anh đưa, cô không hiểu nên hỏi lại
    “Đây là gì vậy hả?”
    “Tôi sẽ trả tự do cho cô sau 6 tháng, trong vòng 6 tháng này cô phải làm tròn nghĩa vụ của 1 người vợ”
    “Bao gồm cả chuyện vợ chồng?”
    “Không cần, vì dù sao chúng ta cũng không có tình cảm, nếu lỡ không may có con ngoài ý muốn sẽ phiền phức lắm”
    “Anh có chắc là sau 6 tháng anh sẽ trả tự do cho tôi không?”
    “Chắc, sau khi li hôn tôi sẽ cho cô 1 số tiền lớn, 1 căn biệt thự ở trung tâm thành phố và! ”
    “Không cần, tôi vẫn còn căn biệt thự mà mẹ anh cho tôi, chỉ cần anh hứa sau 6 tháng anh sẽ trả tự do cho tôi là được”
    “Cô thật sự không cần thứ gì khác à?”
    “Không cần đâu”
    “Được, vậy cô đọc kỹ bảng hợp đồng rồi ký đi”
    Hà Bội Sam lau hết nước mắt trên mặt, cô đọc kỹ từng khoảng trong hợp đồng, thấy không có ẩn khuất gì thì liền ký tên vào đấy, Lục Tư Phàm vui vẻ nói

    “Được rồi, vậy từ giờ hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ”
    “Vậy tôi sẽ chuyển qua phòng khác ngủ vậy”
    “Được, cô muốn chuyển đi đâu cũng được, tùy cô, nhưng trong thời gian 6 tháng này cô không được qua lại thân mật với bất kì người đàn ông nào, phải làm tròn bổn phận của 1 người vợ đảm đang”
    “Chuyện này tôi biết, anh yên tâm đi”
    Hà Bội Sam nhìn người đàn ông trước mặt, lần đầu tiên cô có cảm tình khi nhìn anh ta, chỉ sau 6 tháng thì tâm nguyện của cô sẽ thành sự thật, cô vẫn sẽ còn cơ hội đến với Việt Bân
    ! ! ! ! ! !
    Sáng hôm sau, khi vừa chuẩn bị đi làm thì Hà Bội Sam liền chạy đến chỗ anh, cô vui vẻ nói
    “Chào buổi sáng”
    Thấy tháy độ cô khác lạ nên anh có chút đề phòng
    “Nè cô uống lộn thuốc à?”
    “Không có, tôi muốn mời anh qua ăn sáng với tôi thôi”
    “Ăn sáng? Cô có bị đập đầu vô đâu không vậy?”
    “Không phải đâu, tại anh nói tôi phải làm tròn bổn phận của 1 người vợ trong 6 tháng này mà? Nè qua ăn sáng rồi đi làm”
    Hà Bội Sam chủ động nắm tay anh kéo đi, Lục Tư Phàm không quen với việt này nên đã hất tay ra, dùng khăn lau tay của mình rồi nói
    “Đừng có lợi dụng nắm tay tôi, tôi tự đi được”
    “Ai mà thèm lợi dụng chứ, nói cho mà biết 1 ngày tôi có thể nắm tay hàng chục người đấy”
    “Chắc nắm tay mấy đứa con nít”
    “Ừ, anh cũng là con nít mà? Đi thôi đồ ăn nguội bây giờ”
    “Cô! ”
    Lục Tư Phàm đi xuống bếp, nhìn đồ ăn trên bàn, đầy đủ chất dinh dưỡng, có cháo thịt bầm, bánh quẩy, há cảo hấp, nhìn cách trình bài vô cùng đẹp mắt không thua gì nhà hàng 4 sao, anh có chút ngạc nhiên nhìn cô
    “Một buổi sáng mà cô có thể làm hết những thứ này hả?”

    “Tất nhiên, cháo tôi nấu, há cảo tôi làm, còn bánh quẩy tôi mua, anh ăn đi xem có hợp khẩu vị không?”
    Lục Tư Phàm gật đầu đồng ý, anh ngồi xuống nếm thử 1 chút cháo, ăn thử 1 miếng há cảo, mùi vị quả nhiên rất ngon
    “Sao hả? Anh thấy ngon không?”
    “Cũng ngon, chấm 8 điểm”
    “8 điểm? Anh đùa à?”
    “Tại tôi không thích ăn cháo lắm, nhưng mà! nói chung thì mùi vị rất vừa ăn”
    “Vậy thì được, ăn đi”
    “Mà nè tôi thấy cô nên đi làm đầu bếp thì tốt hơn”
    “Thật ra hồi đó tôi nấu ăn không ngon lắm đâu, tất cả là nhờ những chuyến đi thực tế giúp đỡ trẻ em nghèo cả đấy”
    “Cô đừng nói là cô nấu ăn cho bọn nhỏ nha”
    “Đúng đó, lần đầu tiên tôi đứng bếp bọn nhỏ ăn xong thì ói quá trời, nói là không ngon, tôi buồn mấy ngày trời”
    “Tự nhiên thấy thương bọn trẻ đó ghê, đã khổ vì hoàn cảnh mà còn gặp cô”
    “Nè anh nói gì đấy hả? Sau lần đó tôi đã rút kinh nghiệm hơn, tôi bắt đầu tập nấu ăn, nên bây giờ mới được như này đấy”
    “Ồ thì ra là hoàn cảnh đưa đẩy, biến 1 cô bác sĩ thành 1 cô đầu bếp à?”
    “Đừng có mà nói móc tôi, Cái nào tôi làm cũng giỏi”

    “Ừ cô cũng tự tin ghê”
    “Chứ sao? Tự tin là đức tính tốt của con người mà anh không biết à?”
    “Tôi không biết chuyện đó, tôi chỉ biết là tôi cần phải ăn nhanh rồi còn đi làm, sắp trễ rồi”
    Hà Bội Sam nhìn lại đồng hồ, cô cũng hớt hẫy cố gắng ăn cho thật nhanh, bỏ 1 muỗng cháo nóng vào miệng khiến cô bỏng miệng mà phun hết cả ra
    “Nóng quá, bỏng cả miệng rồi”
    Hà Bội Sam chạy đến tủ lạnh lấy 1 chai nước uống 1 hơi
    Nhìn hành động đó của cô khiến Lục Tư Phàm cảm thấy ghê tởm
    “Ôi! ghê chết đi được”
    “Anh lo ăn đi”
    Hà Bội Sam vội lấy giấy lau hết cháo bị đổ ra bên ngoài rồi tiếp tục ăn
    Đây cũng đưọc xem là lần đầu tiên 2 người nói chuyện thân thiết với nhau như vậy, có lẽ nhờ hợp đồng tình yêu đó đã lôi họ gần bên nhau
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 15: 15: Số Phận


    Ở bệnh viện
    Hà Bội Sam vẫn chăm chỉ làm việc, cô đến phòng của bệnh nhân thăm khám
    “Dạo này bé có thường hay ho đêm không chị?”
    “Dạ vẫn còn nhưng đã đỡ hơn rất nhiều rồi”
    “Nếu tình hình cứ diễn biến tốt như vậy thì 2 ngày nữa bé có thể xuất viện rồi”
    “Dạ cảm ơn bác sĩ”
    Thằng bé đang nằm, nhìn cô thì hiếu kỳ hỏi
    “Bác sĩ ơi”
    “Sao vậy cục vàng?”
    “Bác sĩ đổi thuốc cho con được không? Thuốc đắng quá con không thích uống”
    “Thuốc đắng mới tốt nha, phải cố gắng mới mau hết bệnh được”
    Hà Bội Sam xoa đầu cậu bé nói, cô lấy trong túi ra mấy viên kẹo đưa cho cậu
    “Nếu thuốc đắng quá thì mỗi lần uống xong em ăn 1 viên kẹo nha, sẽ đỡ đắng hơn đấy”

    “Chỉ được ăn 1 viên thôi hả bác sĩ?”
    “Uhm ăn 1 viên thôi, ăn nhiều dễ bị sâu răng lắm, chị đi qua phòng khác nha, em cố gắng mau hết bệnh”
    “Dạ”
    Hà Bội Sam dịu dàng chu đáo với từng đứa trẻ, cô yêu thương bọn chúng như những đứa em thân thiết của mình
    ! ! ! !.

    .

    Sau giờ làm cô muốn ghé qua nhà của Việt Bân, cô muốn nói chuyện mình sẽ được thả tự do sau 6 tháng cho anh biết
    Đứng trước cửa nhà anh cô hồi hộp không giám bấm chuông
    {Mình sẽ nói gì với anh ấy đây?}
    Cô có chút lo lắng, cô sợ anh sẽ không chấp nhận cô, bởi lẽ cô cũng là người đã có gia đình
    Đang phân vân thì anh nghe thấy tiếng người nói chuyện từ bên trong, đoán anh sẽ ra mở cửa nên cô vội chạy qua 1 gốc để núp
    Nào ngờ cô lại thấy anh với Hà Lộ Khiết cùng nhau bước ra, tay 2 người nắm lấy nhau vô cùng thân mật
    “Nè giờ chúng ta đi ăn nha anh”
    “Em muốn ăn gì?”
    “Ừm! Để em nghĩ xem! Mình đi ăn ở nhà hàng hôm bửa nha”
    “Được, chỉ cần em muốn”
    Hai người lướt qua Hà Bội Sam, chứng kiến cảnh đó cô không biết làm gì khác ngoài ôm nổi đau vào lòng, nuốt nước mắt vào trong, cô tự an ủi
    {Anh ấy có người khác cũng đúng mà, tại mầy phản bội anh ấy trước cả thôi, Hà Bội Sam sao mầy không biết mất mặt là gì vậy hả? Đã có gia đình mà còn đi tìm người ta, mầy nghĩ anh ấy sẽ chấp nhận con người mầy sao?}
    Hà Bội Sam nén cơn đau rời khỏi nơi đó, cô buồn bã đi trên đường, cô không khóc, cũng không muốn rơi nước mắt, tất cả cũng là do cô, cô chỉ có thể trách thân mình quá bạc mệnh, ngồi ở 1 gốc đường, lặng nhìn dòng xe chạy
    Niệm Chân lái xe chở Lục Tư Phàm đi ăn trưa thì vô tình chạy ngang qua cô, Niêm Chân thắng xe lại nói
    “Ê nè đó là Bội Sam đúng không?”
    Lục Tư Phàm đang xem tài liệu nghe cậu bạn nói vậy thì anh cũng ngó ra ngoài xem thử, thấy cô ngồi ủ rũ anh có vẻ lo lắng

    “Cô ấy ngồi ở đó làm gì vậy?”
    “Có khi nào tại cậu bắt cô ấy li hôn sau 6 tháng nên cô ấy buồn không?”
    “Không phải đâu, sáng nay cô ta còn rất vui mà”
    “Cậu lại đó xem thử đi”
    “Thôi kệ đi, cô ấy lớn rồi chứ đâu còn nhỏ nữa”
    “Sao mà kệ được, để mình”
    Niệm Chân nhanh chân chạy lại chỗ Hà Bội Sam
    “Hello cô nhận ra tôi không?”
    “Hả! Anh là! Bạn của Lục Tư Phàm sao?”
    “Trí nhớ tốt, tôi là bạn thân chí cốt của cậu ấy đấy”
    “Anh đến đây làm gì thế?”
    “À thấy cô ngồi ở đây 1 mình nên định rủ cô đi ăn trưa luôn”
    “Thôi không cần đâu, 1 chút tôi còn về bệnh viện nữa”
    “Cũng phải ăn rồi mới có sức làm chứ, đi thôi”
    Niệm Chân nắm tay lôi kéo cô đi lên xe, ngồi vào trong xe Hà Bội Sam thấy Lục Tư Phàm thì ngạc nhiên hỏi
    “Sao anh lại ở đây?”
    Lục Tư Phàm lạnh nhạt nói
    “Tôi không ở đây thì ở đâu hả?”

    Thấy anh ăn nói như vậy cô lại bất ngờ hỏi nhỏ anh
    “Anh không sợ anh ấy biết chuyện sao?”
    Niệm Chân thấy cô như vậy thì vội nói
    “Không cần che giấu tôi đâu, cậu ta nói tôi nghe rồi, tôi là bạn thân mà”
    Hà Bội Sam thả lỏng mình, cô vui vẻ nói
    “À thì ra là vậy, vậy anh phải nói tôi biết chứ, làm tôi hết hồn”
    “Trời đất, cô lật mặt nhanh thật đấy”
    “Thì tại anh ta nói tôi phải là người vợ đảm đang ngoan hiền trong 6 tháng, nên tôi phải diễn đấy chứ”
    “Oh bất ngờ thật đấy, cô không làm diễn viên cũng uổng”
    Thấy 2 người cứ nói mãi Lục Tư Phàm khó chịu nói
    “Đi nhanh đi, hết giờ làm đấy”
    Niệm Chân nghe lời cũng cho xe chạy đi
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 16: 16: Chào Chị 2


    Bước vào nhà hàng, cô nhìn thấy Việt Bân và Hà Lộ Khiết đang ngồi ăn cùng nhau, trong 2 người thật hạnh phúc, cô bất giác nhìn 2 người họ rồi tuổi thân
    Lục Tư Phàm nhìn thấy cô nhìn họ như vậy cũng hiểu được phần nào câu chuyện, anh quan tâm hỏi cô
    “Có cần tôi đổi nhà hàng khác không?”
    Hà Bội Sam thở dài 1 hơi rồi vô tư nói
    “Không sao đâu, chuyện này là chuyện bình thường mà, không lẽ lần nào gặp mặt cũng né tránh hết sao?”
    “Vậy thì được, nắm tay tôi rồi đi”
    Lục Tư Phàm nắm tay cô đầy thân mật đi đến bàn ăn, nhìn thấy cô và anh hạnh phúc Việt Bân có chút khó chịu trong lòng
    Hà Lộ Khiết nắm tay Việt Bân, cô hỏi
    “Anh còn bận tâm đến chị ta sao?”
    “Không, chỉ là anh nghĩ chúng ta nên qua đó chào hỏi 1 chút”
    Việt Bân nắm tay Hà Lộ Khiết đi đến bàn của Hà Bội Sam, anh vui vẻ nói
    “Chào chị 2”
    Thấy anh gọi mình là chị 2, Hà Bội Sam trong giây lát ngớ người nhìn anh
    “Hở! À! chào 2 người”

    Thấy Hà Bội Sam khó chịu, Lục Tư Phàm đành thay mặt cô để trả lời
    “Cậu với em vợ tôi sắp kết hôn sao?”
    Việt Bân ấp úng
    “Chuyện này! ”
    “Nếu như 2 người chưa tính đến chuyện kết hôn thì sao lại gọi vợ tôi là chị 2 ngon lành vậy?”
    Nhìn bộ dạng đắc ý của Lục Tư Phàm, Việt Bân nén cơn giận nói
    “Em đang tìm ngày tốt để kết hôn, em đâu thể cưới vợ vội vàng như vậy được, kẻo không khéo người ta lại cho là em cướp bạn gái của người khác nên cưới gấp”
    “Thì ra là vậy, nhưng có lẽ cậu không biết chuyện này, cướp đồ của người khác đôi lúc cũng vui lắm, cậu nên thử”
    “Anh!.


    Thấy Việt Bân thất thế Hà Lộ Khiết liền nói
    “Thôi em với anh ấy ăn xong rồi, giờ bọn em về đây, tạm biệt”
    Hà Bội Sam vẫn cuối đầu từ đầu đến giờ, cô không giám ngẩng mặt lên đối diện trực tiếp với 2 người họ, Lục Tư Phàm đá chân cô ra hiệu
    “À! 2 người về cẩn thận nha”
    Hà Bội Sam gượng cười nói
    Sau khi 2 người họ rời đi, ánh mắt Hà Bội Sam nhìn họ đầy tha thiết
    Niệm Chân đi lại, không hiểu chuyện gì nên anh vẫn cứ vui vẻ vô tư nói
    “Hai người chờ có lâu không? Xin lỗi tại tôi phải rửa tay cẩn thận mới ăn được”
    Lục Tư Phàm tức giận lườm anh
    “Cậu có biết cậu gây ra lỗi gì không?”
    Niệm Chân ngây thơ hỏi
    “Lỗi gì?”
    “Tại sao bao nhiêu nhà hàng cậu không ghé lại ghé nhà hàng này vậy?”
    “Thì nó ngon mà, lần trước cậu cũng nói thế”
    “Lần trước nó ngon nhưng giờ thì không”

    Thấy Lục Tư Phàm tức giận, Hà Bội Sam kiềm anh lại, cô nói
    “Thôi mà, chỗ nào không được, mình gọi món đi”
    “Đúng đó, tự nhiên nổi giận với người ta hà, người gì đâu vô lý”
    “Cậu im mồm lại đi, có muốn tôi cho 1 trận không?”
    Niệm Chân rén liền, anh im lặng ngồi xuống không giám hó hé lời nào
    Hà Bội Sam khẻ nói với Lục Tư Phàm
    “Cảm ơn”
    “Không có gì, nếu cô bị mất mặt thì tôi cũng không khá hơn đâu”
    Thấy 2 người cứ thủ thỉ với nhau, Niệm Chân khó chịu nói
    “Rồi luôn, chưa ăn mà đã no rồi”
    “Sao chứ? Anh không ăn mà no rồi sao? Anh có đến bệnh viện khám chưa?”
    “Khỏi khám tôi cũng biết tại sao tôi no mà”
    “Tại sao?”
    “Ăn cơm chó của 2 người không no mới lạ”
    Lục Tư Phàm nóng tính nhét khăn lau vào miệng Niệm Chân
    “Im miệng lại đi”
    “Cậu! Cậu làm gì vậy!.


    Đồ ăn chưa kịp lên thì Hà Bội Sam đã có cuộc gọi từ bệnh viện
    “À tôi xin phép”
    Hà Bội Sam bắt máy
    [ Bác sĩ ơi bệnh nhân ở phòng số 8 lên cơn động kinh rồi]
    [Hả? Được tôi về liền, mọi người sơ cứu cho cậu bé trước]
    “Có chuyện gì vậy?”
    “Ở bệnh viện có ca phẫu thuật gấp nên tôi phải về, tôi xin phép”
    Hà Bội Sam nói xong thì vội đi, trên khuôn mặt chứa đầy sự lo lắng bất an
    Niệm Chân cảm thán nói
    “Làm bác sĩ khổ thật, 1 bửa ăn cũng không ăn được”
    “Vậy cậu có còn muốn ăn không?”
    “Có chứ, tôi đâu có chuyện gì gấp đâu?”1
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 17: 17: Lo Lắng


    Hà Bội Sam vừa đến bệnh viện thì cô y tá vội chạy đến thông báo tình hình cho cô
    “Bác sĩ Hà tình hình bệnh nhân đang chuyển biến rất xấu, nhịp tim tăng lên liên tục vẫn chưa có dấu hiệu giảm”
    “Hồi sáng tôi khám vẫn rất ổn, cô xét nghiệm xem cô bé đã ăn gì trưa nay nha”
    “Dạ tôi làm liền ạ”
    Hà Bội Sam chạy đến phòng cấp cứu, cô kiểm tra sơ bộ tình hình sức khoẻ hiện tại, dùng oxi cung cấp cho cô bé
    ................!
    Khoảng đến 8 giờ tối thì pha phẫu thuật mới kết thúc, bằng tâm huyết của cả đội ngũ y bác sĩ, họ đã thành công cứu sống cô bé, Hà Bội Sam rời khỏi phòng cấp cứu với dáng vẻ đầy mệt mỏi, cô lê đôi chân nặng nề về phòng làm việc
    Trương Chí Thần thấy cô ngủ thϊếp đi trên ghế thì vô lùng lo lắng, anh cởi chiếc áo blouse khoác cho cô, chu đáo chỉnh điều hoà rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng
    Vừa bước ra khỏi cửa thì Chu Khả Di nhí nháo chạy đến gần anh
    “Chí Thần anh....”
    Trương Chí Thần vội bịnh chặt miệng cô lại
    “Nè nhỏ thôi”

    Chu Khả Di dùng tay kéo tay anh ra khỏi miệng
    “Chuyện gì vậy?”
    “Sam Sam đang ngủ trong đấy, em nhỏ tiếng thôi”
    “Chị ấy mệt mỏi cũng đúng, vất vả từ trưa đến giờ mà”
    “Có chuyện gì?”
    “À em muốn nhờ anh chở em về được không? Nay anh đâu có trực ca đêm”
    “Được rồi em ra xe trước đi”
    “Dạ”
    ...................!
    Lục Tư Phàm về nhà từ sớm, anh đợi mãi vẫn không thấy cô về nên có chút lo lắng
    “Hồi trưa đi vội như vậy không biết cô ấy đã ăn gì chưa,....!mà chắc là ăn rồi, chứ làm gì nhịn đói đến giờ chứ”
    Ngồi nhìn đồng hồ đã điểm 10 giờ đêm, anh không thể tiếp tục đợi được nữa, liền chạy nhanh ra xe muốn đến bệnh viện tìm cô, nhưng lại chợt nhận ra bản thân không biết cô làm ở bệnh viện nào, bản thân cũng chả có số điện thoại của cô
    Lục Tư Phàm lấy điện thoại gọi cho Niệm Chân
    [Alo tôi nghe nè]
    [Cậu có biết bệnh viện mà Bội Sam đang làm không? ]
    [What? Cậu không biết thật sao? Dù 2 người không yêu nhau nhưng cũng sống cùng nhau dưới mái nhà mà? Cậu như vậy liệu có quá đáng không? ]
    [Giờ cậu có nói tôi biết không thì bảo, lèm bèm nhiều thế để làm gì?]
    Niệm Chân làm giá nói
    [Thái độ nhờ người khác là vậy à? ]
    Lục Tư Phàm mất kiên nhẫn, anh bắt đầu đ**m
    [Một...!Hai...!]
    [Rồi rồi, đừng đ**m nữa, cô ấy làm chung với Tử Dương đấy, nhưng khoa nhi]

    [Tôi biết rồi]
    Lục Tư Phàm vừa định lái xe đi thì nhìn thấy Hà Bội Sam lái xe về đến, anh liền vội xuống xe, diễn nét mới đi làm về
    “Cô mới về à? Tôi cũng vậy nè”
    Hà Bội Sam nhìn chiếc dép dưới chân anh thì hỏi
    “Anh đi làm mà mang dép à?”
    Lục Tư Phàm nhìn xuống chân rồi nhìn lên cô, anh ngại đến mức mặt đỏ lên, tay thì gãy đầu liên tục, thấy biểu hiện của anh cô cũng đoán được 1 phần nào, cô cười rồi giả vờ ngây ngô nói
    “À thì ra anh cũng giống tôi, khi lên xe sẽ đổi giày cho êm chân đúng không?”
    Lục Tư Phàm nghe cô nói vậy thì cũng hùa theo
    “Đúng đúng, chứ mang giày cả ngày nhứt chân lắm”
    Hà Bội Sam định đi vào trong thì Lục Tư Phàm gọi cô lại
    “Nè, à...!sao hôm nay cô về trễ vậy?”
    “À thì tại tôi phải làm phẫu thuật xuyên suốt đến 8 giờ, về đến phòng thì mệt mỏi mà ngủ luôn”
    “Sao chứ? Vậy là cô chưa ăn gì luôn à?”
    “À tại tôi quên mất”
    “Là bác sĩ mà lại không biết lo cho bản thân là sao? Cô như vậy sao bệnh nhân an tâm cho cô chăm sóc chứ?”
    “Anh làm gì kích động với tôi vậy hả? Bộ lo cho tôi à?”

    Thấy dáng vẻ đắt ý của cô Lục Tư Phàm liền khó chịu nói
    “Cô bị hâm à? Tôi chỉ sợ cô có mệnh hệ gì thì mẹ tôi lại lo lắng thôi”
    “Thì ra là vậy, vậy mà tôi tưởng...”
    “Tưởng cái gì mà tưởng”
    Hà Bội Sam nhìn biểu hiện của anh thì cười thầm, cô quay lưng đi vào nhà, Lục Tư Phàm lại gọi cô lại
    “Nè”
    “Chuyện gì nữa?”
    “Cô có muốn ra ngoài ăn không?”
    “Nếu anh đói tôi có thể nấu cho anh ăn mà?”
    “Cô làm như cô nấu ngon lắm vậy, với lại giờ mà nấu cũng đến 11 giờ mới ăn, nếu vậy thì bao tử không phải bị axit bào mòn sao?”
    “Vậy chúng ta đến chỗ này ăn đi”
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 18: 18: Quán Mì Kì Lạ


    Cả 2 chạy đến 1 quán mì gần trường Phổ Thông, đó là 1 quán mì củ kĩ, có vẻ nó đã ở đây khá lâu rồi
    Vừa bước vào quán ông chủ già tóc bạc trắng đã nhận ra Hà Bội Sam
    “Là Sam Sam sao? Lâu rồi mới thấy con ghé qua đấy”
    “Lâu rồi không gặp mà ông vẫn còn nhớ con sao?”
    “Sao ta có thể quên 1 vị khách quen của quán chứ? Với lại cháu cũng chả có khác gì so với hồi đó, chỉ có mỗi cậu bạn đi cùng con là thay đổi quá nhiều thôi, ta chẳng nhận ra nó nữa”
    Ông lão đang nói đến Việt Bân, điều này khiến cho cả 2 người điều gượng gạo
    “À không phải đâu ông, thật ra...!đây là chồng con, còn anh ấy...”
    Ông nhìn 2 người 1 lượt rồi nói vu vơ
    “Cũng chẳng có gì phải buồn, hết duyên hết nợ thì không đến với nhau được thôi, ông trời luôn biết cách trêu đùa người khác, nhưng mỗi trò đùa của ông ấy điều có ẩn ý, ta tin 2 đứa sẽ trở nên hạnh phúc hơn bây giờ”
    Những lời ông ấy nói điều mang 1 ẩn ý, cả 2 người trong giây lát không hiểu được hết
    “Thôi 2 đứa vào ngồi đi”
    Một lúc sao ông lão mang ra 2 tô mì nóng hổi thơm phức, Hà Bội Sam lễ phép nói

    “Dạ con cảm ơn ông, anh ăn đi, ngon lắm đấy”
    Lục Tư Phàm ăn thử 1 đũa, rồi húp 1 ngụm nước lèo, hương vị này có vẻ rất ngon
    “Cô thường ăn quán này à?”
    “Hồi năm cấp 3 thì hầu như ngày nào tôi cũng ăn cả”
    “Cô không ăn cơm nhà sao?”
    Hà Bội Sam nghe anh hỏi, bỗng chốc cô nhớ lại khoảng thời gian sống cùng nhà với mẹ con Hà Lộ Khiết, cả 2 người họ điều không quan tâm đến cô, cô sống trong ngôi nhà ấy cũng chả khác gì 1 cái bóng ma biết dùng đồ
    Nhìn thấy nổi buồn hiện trên khuôn mặt cô, Lục Tư Phàm vội an ủi
    “Tôi chạm vào nổi đau của cô à?”
    Hà Bội Sam lạc quan, cô mỉm cười nói
    “Cái gì mà nổi đau chứ, những chuyện đó tôi đã sớm quên hết rồi, anh không ăn mà lo nhìn tôi, không sợ mì nở à?”
    Lục Tư Phàm thấy cô nói thế thì cũng gật đầu cho qua, cả 2 người bắt đầu ăn, không khí bỗng nhiên im lặng hẵn
    Lục Tư Phàm gấp cho cô 1 miếng cà rốt, thấy hành động ga lăng của anh, Hà Bội Sam có chút e thẹn
    “Cho tôi xin miếng thịt”
    Lục Tư Phàm gấp miếng thịt từ trong tô của cô qua rồi bỏ vào miệng, Hà Bội Sam thấy anh như vậy thì tức đến đỏ cả mặt
    “Anh...!ai cho anh ăn thịt của tôi hả?”
    “Tôi có cướp à? Tôi xin cô rồi”
    “Nhưng tôi đã đồng ý đâu?”
    “Nhưng tôi gấp cho cô cà rốt rồi?”
    Hà Bội Sam gấp miếng cà rốt trả lại cho anh rồi sẵn tiện gấp luôn miếng thịt, nhưng chưa kịp gấp thì Lục Tư Phàm cầm lấy tô mì lên
    “Nè cô làm gì vậy?”
    “Anh trả miếng thịt lại cho tôi”
    “Cần không tôi nhả ra”
    “Anh...!tôi nói 1 tiếng anh có trả không?”

    Lục Tư Phàm vờ như không nghe thấy, anh đặt cái tô lại rồi bắt đầu ăn, thấy hành động anh như vậy Hà Bội Sam càng thêm tức giận, cô không nhân nhượng mà cầm lấy tô của anh rồi hất lên người anh
    “Cô...!Cô làm trò khùng gì vậy hả? Bị điên à?”
    Lục Tư Phàm phẩn nộ, trái ngược với sự tức giận của anh, Hà Bội Sam phá lên cười
    “Hahaha đáng đời, hahaha”
    “Cô...”
    Lục Tư Phàm cũng không dừa gì, anh lấy tô mì của cô lên muốn ném về phía cô, Hà Bội Sam nhanh chóng đứng lên định né
    “Nè tôi không giỡn nha, anh bỏ xuống mau lên”
    “Có làm có chịu đi”
    Lục Tư Phàm duy chuyển tay hất nước về phía cô, Hà Bội Sam nhanhh trí đá chân lên tay anh khiến cho cả cái tô đổi hướng đổ lên người anh
    “Ahhhh...!cô...!cô giám hả?”
    “Là anh tự làm tự chịu cả thôi, hahaha”
    Lục Tư Phàm tức đến mức không nói được gì, anh không thể để bộ đồ đầy mùi nước mì trên người mà đi về như vậy được, anh ghé vào nhà của ông lão rồi mượn đồ ông mặc đỡ
    Chiếc áo cổ truyền của những ông lão thời xưa khiến cho 1 người đàn ông lịch lãm chỉ mặc véc như anh trở thành trò cười trong mắt người khác
    “Hahaha”
    Nhìn thấy bộ dạng cười đắc ý của Hà Bội Sam, Lục Tư Phàm tức méo mặt
    “Cô cười cái gì hả?”

    “Không...!không có, anh đẹp lắm, rất đàn ông, có cần tôi chụp cho anh 1 tấm không?”
    “Nếu cô muốn chết thì cứ thử làm đi”
    Lục Tư Phàm tức giận ra xe về, chưa kịp lên xe thì anh đã thấy người khác ghé quán, anh sợ hãi quay lưng lại, chạy ngược vào trong
    “Anh làm sao vậy?”
    “Có người ở trước kìa”
    “Quán này mở từ 14 giờ đến 2 giờ sáng mà, có người là phải”
    “Nhưng mà tôi....”
    “Thôi tôi biết rồi, anh sợ mất mặt chứ gì? Nè cầm lấy đi”
    Hà Bội Sam đưa cho anh cái khẩu trang để che lại, Lục Tư Phàm cố gắng chạy thật nhanh ra ngoài, ngồi vào trong xe, Hà Bội Sam cô tình trêu anh
    “Nè chú ơi chú chờ con đi với”
    Ông lão lặng lẽ nhìn 2 người rồi mỉm cười đầy ẩn ý
    “Nhất định 2 đứa sẽ hạnh phúc hơn bây giờ, nhưng mà...!không biết với người nào thôi”
     
    Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    Chương 19: 19: Rượt Đuổi


    Một buổi tối của mấy ngày sau, Lục Tư Phàm nằm trên giường vẫn còn đang ấm ức chuyện cô đổ mì lên người anh, anh nằm trằn trọc không sao ngủ được
    "Hà Bội Sam cô thật sự quá đáng mà, tôi nhất định sẽ trả thù cô, không chỉ gấp đôi mà là gấp trăm lần như vậy"
    Lục Tư Phàm ngồi bật dậy, anh đi kiếm 1 hủ sơn đỏ, 1 cây bút lông không trôi rồi lén lút lại phòng cô, dùng chìa khóa mở cửa phòng, anh rón rén bước lại gần giường ngủ
    Hà Bội Sam vẫn đang ngủ ngon lành trên giường, khuôn mặt cô vẫn còn cười mỉm
    "Nhìn bộ dạng này của cô ấy chắc chắn là đang chọc quê mình, được lắm đã thế tôi sẽ cho cô biết thế nào là trò đùa"
    Lục Tư Phàm cố gắn mở hộp sơn ra, nhưng nấp hộp bị rỉ nên khá khó mở
    "Sao khó mở vậy nè?"
    "Có cần tôi mở giúp anh không?"
    Hà Bội Sam nằm trên giường mở mắt ra nhìn anh, Lục Tư Phàm nghe thấy có người nói chuyện thì có chút sợ hãi từ từ quay người nhìn về phía cô
    Hà Bội Sam ngồi dậy cô bình tĩnh hỏi
    "Anh đang định làm trò gì vậy hả?"
    Lục Tư Phàm ấp úng

    "Tôi! tôi! "
    Anh tháo mạnh cái nắp sơn ra rồi ném về phía cô
    "Cho cô chết này! "
    Sơn đỏ đổ lên khắp người cô, Hà Bội Sam tức giận lấy con dao từ dưới gối lên
    "Anh muốn chết rồi đúng không?"
    Thấy cô cầm dao thì Lục Tư Phàm sợ mất hết hồn, anh hét lên rồi chạy ra ngoài
    "Ahhhh!.

    "
    Hà Bội Sam cầm dao đuổi theo anh, cuộc rượt đuổi diễn ra trên phạm vi quanh nhà
    "Anh mau đứng lại cho tôi"
    "Ngu sao mà đứng"
    "Anh không đứng lại là tôi gϊếŧ anh đấy"
    "Đứng lại cũng chết à"
    Bọn họ rượt đuổi nhau chạy hết ngỏ này sang ngỏ khác, Lục Tư Phàm cầm cái bình hoa lên
    "Cô đừng qua đây, cô qua đây là tôi ném cô đó"
    "Anh có ngon anh ném thử đi"
    Lục Tư Phàm ném cái bình về phía cô, Hà Bội Sam né qua 1 bên *choảng* cánh bình vỡ vụn, cô cầm lấy bức tranh treo trên tường, Lục Tư Phàm thấy món đồ mình thích thì vội nói
    "Không, đừng ném, nó đắt tiền lắm đấy"
    Hà Bội Sam như không nghe thấy cô ném nó về phía anh *Cộp cộp* bức tranh lăn mấy vòng xuống đất, tuy anh đã né được nhưng nhìn món mình thích bị mẻ 1 gốc thì tiếc đến đau lòng
    "Ahhhh tranh của tôi"
    Hà Bội Sam không ngừng lại cô càng tiến lại gần anh, xung quanh có gì là cô cầm lấy ném về phía anh, tượng gỗ, đồng hồ cổ, tranh, bình hoa,!

    Lục Tư Phàm cũng không nhân nhượng gì, anh cũng cầm lấy những thứ xung quanh mình rồi ném về phía cô
    Bị dồn đến đường cùng, phía sau anh là cái ghế sofa, anh cầm lấy cái gối trên đấy rồi ném về phía cô, Hà Bội Sam thấy thế thì dùng con dao chém một đường lên cái gối *xoẹt* bông trong gói bay ra tứ tung, trắng xóa, che mất tầm nhìn
    Nhân cơ hội, anh chạy qua cô rồi chạy xuống lầu, Hà Bội Sam đuổi theo sau, bất cẩn Lục Tư Phàm trượt chân ngã xuống lầu, anh lăn mấy vòng liên tục rồi mới đáp xuống đất bằng toàn bộ cơ thể
    "Lục Tư Phàm"
    Hà Bội Sam hớt hãi chạy xuống, cô lây mạnh anh
    "Lục Tư Phàm anh không sao chứ?"
    Lục Tư Phàm trong mơ hồ nhìn Hà Bội Sam, chả hiểu sao lúc đó anh thấy cô xinh đẹp đến lạ, nhìn không thua gì 1 thiên thần
    "Lục Tư Phàm tôi đưa anh đến bệnh viện"
    Lục Tư Phàm say sẩm mặt mày rồi ăn nói trong mơ hồ
    "Nhiều sao quá vậy nè"
    Anh ngất đi trong vòng tay của Hà Bội Sam
    ! ! ! !.

    Sáng hôm sau, Lục Tư Phàm tỉnh dậy đã thấy bản thân đang nằm trong bệnh viện, Niệm Chân đã ở cạnh anh suốt đêm không rời
    "Cậu tỉnh rồi hả? Đi đứng kiểu gì mà bất cẩn vậy?"

    "Đầu tôi đau quá"
    "Còn đau sao? Thật là! sau này đi vệ sinh thì cẩn thận 1 chút"
    "Hả? Cậu nói gì vậy?"
    "Thì Bội Sam nói cậu đi vệ sinh thì bất cẩn ngã vào bồn cầu, mà nói thật nha sao cậu có thể cắm đầu vào đó hay vậy?"
    Niệm Chân cười thích thú
    Nghe Niệm Chân nói thế thì Lục Tư Phàm tức giận hét lên
    "Cái gì chứ? Cô ta đâu rồi hả?"
    "Cô ấy đi làm rồi, mà cậu có uống nước trong đó không? Mùi vị ra sao?"
    Niệm Chân hào hứng hỏi
    "Cậu câm mồm lại cho tôi, cậu giám nói chuyện này với ai là tôi gϊếŧ cậu liền đó"
    Lục Tư Phàm bước xuống giường rồi đi lại chỗ của Hà Bội Sam
     
    Back
    Top Dưới