Cập nhật mới

Khác vô tình | ngro/textfic

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
400280567-256-k703665.jpg

Vô Tình | Ngro/Textfic
Tác giả: aiine09
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

occ nặng, sai chính tả, chửi tục nhiều.



textfic​
 
Vô Tình | Ngro/Textfic
0


Mikage Reo

- @mke.rog ( đứng đường Trần Duy Hưng )

- học lớp 11B2.

- trẩu trẩu trẩu, yếu tiếng Anh, nhà mặt phố, bố làm to, không ki bo, cho nhiều tiền, mặt phải hiền, mét 85.

- châm ngôn sống: "sống được ngày nào thì hay ngày đó."

Bachira Meguru

- @bcr.rgm-. ( làm 4 có gì sai? )

- học lớp 11B7.

- chăm, nhìn thì hiền mà chọc là hoá chó, mxh lowkey mà tin gì hot cũng biết. nằm vùng hết các group nói xấu giáo viên.

- châm ngôn sống: "bốn bể là nhà."

Nagi Seishiro

- @sei.nig ( kiếp đỏ đen )

- học sinh mới chuyển từ Nhật Bản về Việt Nam, hiện học lớp 11B4.

- bất cần đời, gió chiều nào theo chiều đó, mới chuyển về cái gì cũng đớ đớ, học giỏi mà như học sinh trung bình.

- châm ngôn sống: "cái gì khó quá thì mình bỏ qua."

Isagi Yoichi

- @dcdhbncarctlgdt ( sòng bài Macao )

- học lớp 11B7.

- học sinh giỏi nhận học bổng quanh năm, giỏi mà tục, sẽ joke bá cháy với anh em, thuộc diện gia đình khó khăn đi làm sấp mặt.

- châm ngôn sống: "ai đối xử tốt thì tao tốt lại, ai đối xử tệ là tao cho cút luôn."

______________

bối cảnh Việt Nam.
 
Vô Tình | Ngro/Textfic
1


Reo -> Bachira

Bachira -> Reo

Nagi -> Isagi

Bachira -> Reo
 
Vô Tình | Ngro/Textfic
2


Reo -> Nagi

Nagi -> Isagi

Reo -> Bachira

mke.rog đã hạn chế người bình luận vào bài viết này
 
Vô Tình | Ngro/Textfic
3


reo bước nhanh trên hành lang, dừng chân ở một cửa lớp có bảng "P.4" gắn trên tường.

em nhìn một bạn học ngồi đầu bàn, cất giọng hỏi.

"cho hỏi, lớp này có ai tên nagi seishiro không vậy?"

cậu bạn đang ngủ vì tiếng nói bất ngờ mà bật dậy, ngước mắt nhìn rõ người trước mặt. tóc tím thả rũ, nét mặt thanh tú với một đôi mắt đồng màu làm tôn lên làn da trắng nõn của người này.

đồng phục chỉnh tề, bảng tên được may ngay ngắn trên áo với chiếc huy hiệu đoàn.

reo gõ gõ cửa, cắt ngang dòng suy nghĩ của người kia, giọng có phần gắt gỏng.

"này, nghe mình nói gì không bạn?"

"à, cho tui xin lỗi, để tui gọi nagi cho bạn nha." cậu bạn gãi gãi đầu ngại ngùng.

"ê nagi, có người kêu ông nè." bạn quay về phía cuối lớp, gọi to tên người nọ.

mái tóc trắng đang cúi đầu làm bài khẽ ngẩng lên, quay về phía giọng nói.

"hả?"

"có người kêu ông, ra lẹ." cậu vừa chỉ vào reo vừa nói.

"oke."

nagi có chút nghi hoặc nhưng vẫn ra dấu ok rồi gấp vở lại, bước nhanh khỏi chỗ, đưa tay xoa xoa tóc, lòng thầm bực bội.

reo nhìn người đứng trước mặt mình. dáng người cao ráo, vai rộng eo thon, cùng mái tóc trắng với đôi mắt xám bạc sâu hun hút khiến người ta vô thức ngắm nhìn, nét mặt có phần góc cạnh nhưng cũng có phần mềm mại của tuổi trẻ.

áo sơ mi thẳng thớm được sơ vin kĩ càng vào quần tây đen. vì mới vào trường nên trước ngực vẫn chưa có bảng tên chỉ có chiếc huy hiệu đoàn được ghim ở đó.

gương mặt xuất chúng làm reo không khỏi suýt xoa trong lòng. nhưng với vẻ mặt kia, cái vẻ kênh kiệu, khinh khỉnh người ta. em càng nhìn càng thấy khó ưa chứ không yêu thích nổi.

nagi đưa mắt nhìn bảng tên của người kia 'Mikage Reo 11B2' rồi cất giọng hỏi.

"chào bạn, bạn tìm mình có gì không? nếu không thì mình xin phép về làm bài, bài của mình còn chưa làm xong nữa."

gân xanh trên trán reo giật giật liên hồi, tên này, lẽ nào không nhớ mình à?

em nở một nụ cười khó coi nhất trước giờ.

"chào bạn, không biết bạn nhớ mình là ai không ạ?" reo ngước mặt nhìn người cao hơn mình nửa cái đầu.

nagi nheo mắt nhìn mái tóc cùng đôi mắt tím kia, sau một hồi suy nghĩ liền đáp.

"không quen, cho hỏi bạn là ai vậy?"

mắt reo giật, nụ cười trên miệng cũng nứt theo. vẻ hiền hoà được thay bằng nét tức giận. em nhướng người, nắm chặt cổ áo đối phương, siết mạnh.

"mình là người bị bạn đâm trúng hôm qua đấy ạ, không biết bạn nhớ mình không bạn ơi?"

da gà nagi nổi lên từng cơn sau hai tiếng "bạn ơi." của người kia.

anh giật người ra sau, tay cũng kéo tay người đó ra. nagi đưa tay xoa xoa gáy, vẻ mặt trở nên lấm lét, chột dạ.

đột nhiên mắt anh sáng lên, nhìn đằng sau reo, giọng hét lớn.

"ơ, em chào thầy ạ."

"dạ chào thầy"

nhân lúc reo đang quay lại đằng sau, nagi nhanh chóng lách người chạy vọt ra ngoài.

"vãi lồn, thằng chó này dám lừa tao."

reo sau khi quay lại thấy chẳng có thầy cô nào liền biết mình bị lừa cũng nhanh chân đuổi theo bóng dáng như ma kia, mặc kệ ánh mắt của mọi người trên hành lang mà chơi trò đuổi bắt với nagi dù chỉ còn 10 phút nữa vào lớp.

-

sau một hồi mèo vờn chuột, hai người giờ đang đứng ở khu vực sau phòng thể chất. lúc reo nắm được tay đối phương cũng là lúc tiếng trống vang lên.

"m-má, sao dai thế." nagi thở gấp liên hồi.

"đụ mẹ, dám làm mà đéo dám nhận à?"

reo dùng hai tay nắm chặt tay nagi, giọng có phần run run sau cuộc chạy đua đường dài.

"thì lúc đó tôi lỡ thôi, ai bảo cậu cứ dai dẳng thế, như ma, sợ chết k-"

reo như bị đụng phải vảy ngược, liền nóng máu, tung một đấm về má đối phương, không để người kia có cơ hội nói thêm gì.

"má, thích nói không thằng chó này, làm sai mà ngay một câu xin lỗi cũng không nói, giờ biện minh quần què." sau khi vung đấm một bên mặt của nagi, reo với vẻ mặt cau có lên tiếng phản bác.

lần đầu tiên trong đời nagi bị người ta "tiếp xúc thân thể" như vậy, anh có chút ngỡ ngàng. từ nhỏ được sống trong môi trường gia giáo, truyền thống giúp nagi luôn biết cách ứng xử phải phép, làm dịu vấn đề nên chưa bao giờ gặp phải tình huống này.

anh cũng biết là mình sai, mình đang đuối lý nên không thèm chấp nhặt cú đấm kia. dù sao ai mà lại không tức giận khi bị đâm trúng còn không có một lời xin lỗi.

nagi vuốt mái tóc hơi ướt vì mồ hôi của mình, mặt tỏ ra thân thiện, thành khẩn hết mức.

"bạn ơi, cho mình xin lỗi nha, hôm qua là ngày đầu mình nhập học nên mình mới vội thế. chứ không phải mình cố tình làm vậy với bạn đâu... bạn thông cảm cho mình với" nói xong nagi cũng bồi thêm một nụ cười cho uy tín.

reo có chút không tin, mũi nhăn, môi hơi mím lại vì sự tức giận chưa nguôi.

"sao tui tin nổi ông? nhìn ông tin được à?"

"chứ bây giờ bạn muốn sao, tôi cũng đã xin lỗi rồi với lần đó cũng là vô ý chứ tôi có nhắm vào bạn đâu?" mặt mày anh khẽ cau có.

"biết là không cố ý nhưng cũng phải làm gì đó để đền bù tổn thất tinh thần chứ."

như suy nghĩ được gì đó, reo hơi mỉm cười khoái trá. nhìn gương mặt đang bày mưu của người kia, sống lưng nagi run lên.

"gì đây, ý gì?

đừng có làm vẻ mặt đó, trông ghê chết đi được." anh xoa xoa hai cánh tay, vẻ mặt có chút e ngại.

nghe thế em vung tay đấm nhẹ vào cánh tay đối phương nhằm cảnh cáo.

"giờ, trong vòng một tuần, mỗi ngày ông phải đăng một bài lên và ghi cap: dạ em xin lỗi anh reo như thế tui mới tha lỗi cho ông." em với vẻ tinh quái ra điều kiện để người đối diện phải nghe theo.

"tch, ok. chỉ cần thế thôi đúng không?" dù có hơi khó chịu với điều đó nhưng nagi cũng đành phải đồng ý, anh thầm nghĩ "sau bảy ngày tao xoá hết."

"ừm, nhiêu đó à, với gỡ block tui để mỗi ngày tui kiểm tra ông, bắt đầu từ hôm nay luôn cho nóng."

không để người kia đáp lời, reo quay bước đi nhanh về dãy phòng học, để lại cho nagi một bóng hình dần khuất xa

anh nhìn bóng lưng người kia thầm than thở.

"má, biết ngỏ lúc đó đã đỡ nó rồi, giờ có phải đỡ cực hơn không, tự nhiên chuốc hoạ chi không biết."

nagi lấy điện thoại từ túi quần, mở khoá, vào app đưa reo từ danh sách đen ra, sẵn follow lại. sau vài thao tác, mắt anh dừng trên đồng hồ ở góc trái màn hình. nhìn rõ con số 7:10, nagi hốt hoảng liền vội nhét máy vào túi, tay chân lóng ngóng chạy nhanh về lớp học.
 
Vô Tình | Ngro/Textfic
9


bcr.rgm-.

đã giới hạn người xem bài viết này

-

bachira quay đầu nhìn đồng hồ treo trên tường, lẩm bẩm "còn 10 phút nữa." rồi lại nhìn về phía góc lớp nơi một chàng trai với mái tóc xanh đen đang ngồi.

lưng thẳng tắp, đôi mắt tựa đại dương chăm chú nhìn những con số trên bảng, nét mặt tuấn tú, nghiêm túc như đang đi đánh trận.

đây là người đã đỡ cậu lúc bị ngã - isagi yoichi, hay được gọi là con cưng của trường với thành tích đứng nhất khối hai năm liền và cũng là người luôn ẵm hết học bổng của trường.

chính vì thế có rất nhiều suy đoán về việc hắn đi cửa sau hay gian lận để giành suất học bổng, dù chẳng có bằng chứng cụ thể nào để xác minh việc đó nhưng lại có nhiều người mù quáng tin đấy là thật và bắt đầu xa lánh isagi, kể cả bạn cùng lớp cũng không ai thật sự quá thân thiết với hắn. lý do của việc đó bắt nguồn từ ba thứ.

thứ nhất, vì nhà thuộc diện khó khăn, hắn luôn phải làm việc quần quật để lo tiền ăn, tiền uống và tiền học thêm, hầu như không có thời gian cho những việc khác.

thứ hai, vì isagi giỏi, sự giỏi giang ấy khiến họ vừa e ngại không dám lại gần lại vừa ganh ghét hắn đã cướp đi nhiều cơ hội của họ.

thứ ba, vì bản thân isagi quá xa cách, luôn tự tách mình khỏi đám đông khiến mọi người không thể tiếp cận, lâu dần bọn họ cũng tự động tránh khỏi isagi.

có lẽ chính vì vậy mà isagi hầu như luôn một mình và không có bạn bè.

bachira đang suy nghĩ lại nhớ tới bình luận của nagi trên post mới của reo, "à không, hình có nagi, thấy nhắn thân thiết quá trời."

tùng tùng tùng - tiếng trống kết thúc tiết vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của bachira.

bạn bên cạnh thấy bachira ngơ ra liền vỗ vai cậu vài cái.

"ê, ê, tỉnh tỉnh, về rồi kìa, sao mày còn ngồi yên nữa?" cậu bạn vội gấp sách vở bỏ vào cặp, chỉ trong một loáng đã xong, áo khoác mặc đầy đủ, cặp khoác trên vai.

"à, ừ, ủa sao tốc độ dữ vậy cha!?" bachira như thoát mộng nhìn bộ dạng của đối phương, tỏ vẻ ngạc nhiên.

"ai bảo mày chậm, mấy đứa kia ra khỏi lớp gần hết rồi kìa." người kia hất hất cằm về phía cửa lớp - nơi dòng người đang chen chúc đi ra.

bachira theo lời bạn cùng bàn lo lắng nhìn quanh thấy isagi vẫn đang ngồi yên lặng lẽ bỏ sách vào balo liền thở phào nhẹ nhõm.

bạn học theo hướng mắt của cậu cũng nhìn về isagi, thắc mắc.

"tự nhiên nhìn isagi chi vậy? còn không chịu về đi cha."

"không có gì, à mà mày về trước đi khỏi chờ tao, sẵn kêu lớp trường về đi chút tao khoá cửa cho."

"được không vậy?"

"được mà." cậu đứng dậy đẩy đẩy đối phương về hướng cửa lớp.

"ừ vậy tao về trước á, bai" cậu bạn cũng không hỏi thêm gì nữa, vẫy tay chào bachira rồi xuôi theo dòng người đi ra.

thấy lớp dần thưa thớt, bachira đi lại về bàn mình, từ cặp lấy ra một hộp sữa milo và vài cây kẹo mút, bước chân đi thẳng tới chỗ isagi - người đang cúi đầu chuẩn bị đi về.

"nè isagi."

nhìn đôi giày xuất hiện dưới mắt mình kèm giọng nói, isagi khẽ ngẩng đầu, tay cũng theo đó siết chặt quai cặp.

nắng vàng hắt vào cửa sổ khiến bachira như được chiếu sáng bởi ánh nắng, bóng cậu đổ dài trên bức tường. lớp học như bị chia cắt rõ giữa ánh sáng và bóng tối. isagi thấy rõ cậu đứng dưới ánh sáng còn mình thì chìm trong bóng tối u uất, có gì đó trong lòng hắn lặng lẽ vỡ vụn 'quá khác biệt'.

hắn nhỏ giọng đáp lại "có gì không?"

tay cầm quà đáp lễ của bachira nhanh chóng đưa ra trước mặt isagi, hơi ngại ngùng mở lời.

"cái này cho cậu."

isagi mặt ngơ ra, không hiểu, bàn tay đang siết chặt cũng thả lòng, lắp bắp trả lời.

"h-hả?"

cậu xoa gáy, đầu cũng hơi thấp xuống.

"thì vụ cậu đỡ tớ ở trung tâm tiếng anh á, mặc dù hôm đó đã cảm ơn cậu rồi nhưng tớ vẫn muốn báo đáp cậu chút gì đó."

"nếu là vì chuyện đó thì không cần đâu, chỉ là việc nhỏ thôi, nếu ngày hôm đó không có tôi thì vẫn có người khác đỡ cậu. vì vậy không cần làm thế đâu." isagi xua tay, lắc đầu.

bachira ngẩng đầu nhìn người kia, giọng chắc chắn.

"nhưng đối với tớ, việc isagi chịu đứng ra giúp một người không quen không biết thì thật đáng quý. nếu hôm đó cậu không giúp tớ, có khi tớ đã khóc tại chỗ rồi, nên tớ muốn cảm ơn isagi một cách chân thành nhất có thể, bộ không được sao?"

trái tim vốn ổn định của isagi đập nhanh theo từng lời bachira nói, từng lời như đang rót mật vào tim hắn. ngọt ngào khiến người ta phải đắm chìm.

isagi thấy sự quyết tâm của người nọ cũng không từ chối nữa, từ tay đối phương cầm lấy hộp sữa và kẹo.

"vậy thì, tôi xin nhận đống này của cậu." hắn khẽ cười mỉm.

bachira nhìn người luôn lạnh lùng lại nở nụ cười với cậu, có chút gì đó tự hào và cảm giác gì đó trước nụ cười như gió xuân của đối phương.

"oa isagi cười đẹp thật nha. tớ là bachira meguru, rất cảm ơn isagi yoichi vì đã giúp tớ."

"ừm, bachira." nụ cười trên gương mặt hắn càng sâu hơn, isagi thấy đồng hồ điểm 17 giờ 30, vội nói.

"thôi tớ về trước nay tớ đi làm, tạm biệt." hắn siết chặt hộp sữa và cây kẹo trên tay, nói nhanh rồi lật đật chạy đi.

như suy nghĩ gì đó, bachira cất tiếng gọi isagi.

"isagi ơi, mai gặp nha."

hắn vừa bước chân ra khỏi cửa, nghe tiếng nói liền chậm bước, nhẹ giọng.

"ừm, mai gặp, bachira."

khoé môi mỉm cười, cuống họng như có dòng nước ấm chạy qua, ấm áp lan vào lòng người. như dòng nước vỗ về từng chút tự ti trong isagi, như ngày ấy vậy.

isagi thầm nghĩ 'hình như đến trường cũng không tệ lắm.'
 
Vô Tình | Ngro/Textfic
15


mke.rog đã đặt bài viết này ở chế độ riêng tư
 
Vô Tình | Ngro/Textfic
17


sau cú té xe điếng người hôm chủ nhật, nagi bị ba mẹ ra lệnh cấm chạy xe tới khi nào tình trạng tay của anh ổn và bình phục hoàn toàn. vì thế nhiệm vụ chở anh đi học từ nhà đến trường, từ trường đến chỗ học thêm sẽ do hai vị phụ huynh thay phiên nhau đảm nhiệm.

với nhiều người, điều này có thể là tin buồn. nhưng với nagi thì đây như trúng số vậy. thay vì tụt hứng hay than trời trách đất thì anh cảm thấy thích thú hơn nhiều, ai mà lại không thích được chở đúng không? không cần cầm lái, không cần nhìn đường, chỉ cần ngồi và nhìn mọi thứ xung quanh thôi. có khi nếu hôm đó anh quá buồn ngủ có thể gật gù trên xe vài phút trước khi đến nơi nữa, đúng là viễn cảnh nhân gian mà.

nên nagi đã mong chờ đến thứ hai với mong muốn không cần tốn 3k tiền gửi xe cho chiếc sh của mình.

nhưng hình như ông trời không muốn như thế, khi sáng sớm tinh mơ, lúc 6g30 nagi bước chân ra khỏi nhà. thấy bầu trời âm u một màu xám xịt, sấm đùng đoàng nổi lên theo đó là tiếng lộp bộp rơi trên mái tôn. dưới sân si măng cũng hiện rõ vài giọt nước.

cơn mưa đột ngột kéo tới từ nhỏ thành to, nước chạy trên mái tôn xuống độc tiếng róc rách như suối, lớn đến nỗi lấn hết những âm thanh khác.

một nỗi hoang mang dâng trào trong lòng khiến nagi vô thức bật ra tiếng "đm". chợt một bàn tay đánh vào vai anh, giọng nói có phần nghiêm khắc của người phụ nữ vang lên.

"nói gì thế hả?

đàng hoàng lại cho mẹ."

"dạ mẹ, con lỡ lời thui mà."

biết mình sai nên nagi đưa ánh mắt cún con nhìn mẹ mình, người vừa bước ra với chìa khoá xe trên tay.

mẹ anh cau mày nhìn làn mưa to đến nỗi hoá thành sương mờ trước mặt, lại nhìn ngón tay đang băng bó như cục bột của cậu con trai quý tử.

sau một hồi suy nghĩ bà nói: "mưa quá, giờ mà để tay con thả rong như vậy thì nhiễm trùng mất."

"hay để con lấy cái găng tay ni lông bọc lại."

"thôi kiểu gì nước nó cũng vào, không để mẹ xin nghỉ một hôm rồi chờ trời tạnh mưa mẹ chở con xuống bệnh viện tỉnh khâu lại luôn."

"ủa nghỉ thiệt hả mẹ?" nagi khó tin hỏi lại mẹ mình, vì cơ bản số lần bà cho anh nghỉ học từ bé đến lớn chắc đếm trên đầu ngón tay mà thôi.

"chứ tay ông đi học thì cũng có làm được tích sự gì đâu, coi như nay mẹ cho mày thời gian chơi đó."

"ô, mẹ là tuyệt cú mèo, con yêu mẹ nhất!!"

nghe lời chắc chắn của bà, nagi liền phấn khởi hẳn lên, nhào vào ôm mẹ một cái rồi chạy nhanh vào phòng. cởi bỏ bộ đồng phục thay lại đồ ngủ, leo lên giường, đắp chăn ấm và đánh một giấc trong tiết trời ẩm ướt lạnh lẽo này.

bà nhìn theo cũng chỉ biết bật cười lắc đầu, lấy điện thoại từ túi quần ra, bấm số gọi giáo viên chủ nhiệm để xin nghỉ cho cậu trai nhà mình.

.

nếu nagi được nằm trong nệm ấm chăn êm thì reo lại đang chật vật với cơn mưa này rất nhiều.

em tới trường với tình trạng ướt hết quần, gần như có thể vắt ra nước.

áo khoác và cổ áo trắng bên trong cũng ướt đẫm, dính sát vào da mà lạnh buốt.

đầu tóc gọn gàng thường ngày cũng trở nên hơi rối và nhiễu giọt vì dính mưa.

reo bước vào mái hiên của trường, mặc dù trước đó đã mang ô nhưng không có tác dụng mấy trong thời tiết như này. khi mưa cứ tạt xối xã từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, đâu đâu cũng dính chưởng.

em gấp dù bước lên cầu thang định tới lớp thì bỗng nhớ ra hôm qua nagi mới té xe.

đôi chân định dừng, lại bước tiếp về lớp nagi, muốn hỏi thăm anh một chút.

dù đã từng tới một lần nhưng giờ hoàn cảnh lại khác khiến reo cũng hơi ngại ngùng. em dừng sát mép cửa, hỏi một bạn ngồi gần đó.

"bạn ơi, cho mình hỏi nagi tới chưa."

bạn đó nghe thế, quay xuống nhìn quanh lớp để tìm. sau khi nhận ra không có, cậu bạn quay người đáp lại.

"ừm, hình như nagi chưa tới, có gì bạn tìm ổng sau nha."

"à, mình cảm ơn bạn nha."

"ủa ông tìm nagi hả?"

chợt một giọng nói vang lên bên cạnh, reo nhìn sang người đó, thấy, lạ hoắc. nhưng theo phép lịch sự em vẫn trả lời lại người kia.

"ừm."

cậu bạn đó nghe thế đáp: "nagi hôm nay nghỉ, cô bảo hôm nay bạn sốt nên không đi học á ông."

"à à, tui hiểu rồi, cảm ơn ông nha, thôi tui về lớp cái."

"không có gì."

sau khi nói lời tạm biệt, reo quay về lại lớp với thân thể ướt nhẹp. mới đứng trước cửa, em đã bị gió từ máy quạt thổi cho rùng mình. reo hiểu mọi người đang cố hong khô đồ đạc nhưng thật sự nó vẫn khiến người ta lạnh run.

bước về chỗ ngồi, reo lấy điện thoại ra thấy còn 3 phút nữa là đánh trống, vội bật 4g lên, vào khung chat của mình với nagi, hỏi thăm vài lời như "nghe nói hôm nay ông sốt, có sao không thế?", "nghỉ ngơi đầy đủ đi nha." rồi tắt máy, gục xuống bàn.

em lẩm nhẩm thời khoá biểu ngày hôm nay, thầm than "khủng bố." mà nhắm mắt muốn ngủ.

nước mưa rơi xuống va vào cây, vào tường, lan can, tạo ra âm thanh rì rầm như một bản nhạc đệm ru con người ta vào giấc ngủ sâu. khiến reo vốn ban đầu chỉ định gục xuống vài phút lại thành mê man trong giấc mộng lúc nào không hay. mặc cho ngoài trời mưa vẫn rơi không dứt.
 
Vô Tình | Ngro/Textfic
19


Akiko -> Nagi

Nagi -> Isagi

sei.nig đã giới hạn người xem bài viết này
 
Back
Top Bottom