Trăng tháng Bảy sáng quá mức.
Ánh trăng không dịu dàng, mà lạnh và sắc như lưỡi dao, cắt qua rừng đào phía sau làng Thanh Khê.
Đêm ở đó không có tiếng côn trùng, không có tiếng chim, chỉ có gió lùa qua những thân cây từng bị sét đánh, phát ra âm thanh khô khốc như tiếng ai đó đang thở rất gần.
Người trong làng ít khi nhắc đến gò đất trọc nằm sâu trong rừng.
Họ chỉ truyền miệng nhau một điều: dưới đó có một chiếc quan tài làm từ gỗ đào bị sét đánh, và bên trong là một người chưa bao giờ thật sự được yên nghỉ.
Người đó là Thanh Loan.
Năm ấy, Thanh Loan vừa chịu tang mẹ.
Suốt bốn mươi chín ngày, nàng mặc áo tang trắng, gương mặt hốc hác, ánh mắt lúc nào cũng buồn xa xăm.
Đêm cuối cùng của kỳ tang, nàng mang nhang vào rừng thắp cho mẹ.
Trăng rất sáng, sáng đến mức tà áo tang của nàng trắng toát, nổi bật giữa con đường đất tối như một bóng ma.
Không ai biết chính xác chuyện gì đã xảy ra trong rừng đêm đó.
Chỉ biết rằng bốn kẻ trong làng bên đã bắt gặp nàng trên con đường mòn.
Chúng là những kẻ tin vào tà thuật, tin rằng oán khí của người chết oan có thể dùng để luyện bùa.
Và Thanh Loan, một cô gái trẻ chết trong lúc chịu tang, chính là thứ chúng cần.
Đêm đó, tiếng thét của nàng đã vang lên trong rừng, nhưng rừng quá sâu, và gió quá lạnh, không ai nghe thấy.
Chúng giết nàng, rồi lột da, đóng đinh gỗ vào thất khiếu — hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi và miệng — để phong bế linh hồn.
Nhưng chúng vẫn chưa yên tâm.
Chúng sợ rằng oán khí quá mạnh sẽ khiến nàng hóa thành lệ quỷ.
Vì thế, chúng chuẩn bị một phong ấn tàn độc hơn.
Chúng đóng một chiếc quan tài từ thân gỗ đào từng bị sét đánh cháy xém.
Người xưa tin rằng loại gỗ ấy mang dương khí cực mạnh, có thể trấn áp âm hồn.
Chúng đặt thi thể Thanh Loan vào trong, rải tro bùa, rắc đầy đồng tiền cổ, rồi chôn sâu xuống đất Tam Hợp — thứ đất được trộn từ đất thuần dương, máu chó mực và tro tiền cổ.
Khi nắp quan tài khép lại, bên trong vẫn còn một chút ý thức le lói.
Thanh Loan chưa chết hẳn.
Nàng không thể cử động.
Không thể thở.
Không thể mở mắt, vì những chiếc đinh vẫn còn trong đó.
Nhưng nàng vẫn nghe được.
Nàng nghe tiếng đất lấp xuống nắp quan tài.
Nghe tiếng bước chân rời đi.
Nghe tiếng gió rít qua rừng.
Và trong bóng tối tuyệt đối ấy, nàng bắt đầu gõ.
Cộc.
Âm thanh rất khẽ, gần như không tồn tại.
Không ai nghe thấy.
Cộc… cộc…
Bóng tối nuốt lấy nàng.
Thời gian trôi qua không còn ý nghĩa.
Chỉ có sự lạnh lẽo, sự im lặng, và nỗi đau không bao giờ dứt.
Một năm trôi qua.
Những kẻ giết nàng bắt đầu mơ cùng một giấc mơ.
Trong giấc mơ, họ đứng trong rừng đào dưới ánh trăng, và họ biết có người đứng phía sau lưng mình.
Họ không nhìn thấy, nhưng họ biết.
Không ai dám quay lại.
Mỗi lần tỉnh dậy, họ đều thấy trên vai mình có một vết bầm tím, như dấu tay.
Rồi một đêm, có một đạo sĩ đi ngang qua làng.
Ông già, râu bạc dài, ánh mắt sâu và tĩnh lặng.
Khi đi qua rừng đào, ông dừng lại rất lâu trước gò đất.
Gió đang thổi bỗng lặng hẳn, như cả khu rừng đang nín thở.
Ông đặt tay lên mặt đất, rồi khẽ nói:
“Bên dưới… có người đang nhìn ta.”
Đêm đó, ông mang đèn và cuốc quay lại, đào mộ dưới ánh trăng lạnh.
Khi lưỡi cuốc chạm vào nắp quan tài, một âm thanh trầm đục vang lên.
Cộc.
Ông dừng lại.
Rồi từ bên trong, có tiếng gõ đáp lại.
Cộc… cộc…
Không nhanh, không mạnh, mà chậm rãi, kiên nhẫn, như đã chờ đợi suốt một năm.
Khi nắp quan tài được mở ra, một luồng khí lạnh trào ra làm ngọn đèn tắt phụt.
Trong bóng tối đặc quánh, có tiếng thở khô khốc, như gió lùa qua xương.
Khi ánh đèn được thắp lại, Thanh Loan nằm đó.
Những chiếc đinh trong thất khiếu bắt đầu rung lên, lách cách, rồi từng chiếc một bật ra, rơi xuống đáy quan tài.
Mắt nàng mở ra.
Đen đặc, sâu thẳm, không phản chiếu ánh sáng.
“Ngươi…
đến muộn quá.”
Giọng nói vang lên ngay phía sau đạo sĩ, nhưng khi ông nhìn xuống, nàng vẫn nằm trước mặt ông.
Ông không quay đầu.
“Ta gỡ phong ấn cho ngươi.
Oán phải trả.
Nhưng sau khi trả xong, phải buông.”
Thanh Loan không trả lời.
Nàng chỉ chậm rãi ngồi dậy, bước ra khỏi quan tài.
Chân nàng không chạm đất.
Một bộ áo tang trắng toát hiện ra trên người nàng, sạch sẽ, tinh tươm, trắng đến mức ánh trăng phản chiếu chói mắt.
Đêm đó, kẻ đầu tiên không chết ngay.
Hắn chỉ bắt đầu cảm thấy có người đứng phía sau mình.
Khi ăn, khi ngủ, khi đi trong sân, lúc nào hắn cũng cảm thấy có hơi thở lạnh phía sau gáy.
Hắn không thấy ai, nhưng hắn biết có người ở đó.
Một lần, hắn soi gương.
Trong gương, phía sau hắn xuất hiện một mảng trắng.
Hắn không quay lại.
Mảng trắng trong gương tiến lại gần… gần hơn… cho đến khi hắn cảm nhận được hơi thở lạnh chạm vào gáy.
Hắn quay lại.
Không có ai.
Khi quay về phía gương, khuôn mặt trong gương không còn da, và phía sau khuôn mặt ấy, Thanh Loan đang đứng, im lặng nhìn hắn.
Sáng hôm sau, hắn được tìm thấy chết trong phòng, khuôn mặt bị lột sạch.
Ba kẻ còn lại sống trong nỗi sợ.
Thanh Loan không giết họ ngay.
Nàng xuất hiện phía sau họ — trong gương, trong nước, trong bóng đèn dầu chập chờn.
Lúc nào cũng đứng phía sau, không nói, không chạm, chỉ đứng.
Một kẻ phát điên sau ba đêm không ngủ.
Hắn gào lên rằng có người thở vào tai mình, thì thầm tên mình trong bóng tối.
Sáng hôm sau, hắn chết với đôi mắt mở to đến mức như sắp rách ra.
Hai kẻ còn lại bỏ trốn vào rừng đào.
Họ nghe thấy tiếng bước chân phía sau, luôn giữ khoảng cách ba bước.
Họ chạy, tiếng bước chân vẫn theo.
Một kẻ không chịu nổi, quay đầu lại.
Tiếng hét của hắn vang lên, rồi im bặt.
Kẻ còn lại quỳ sụp xuống, không dám quay đầu.
Hắn run rẩy, cầu xin trong tuyệt vọng.
Gió ngừng thổi.
Rồi ngay phía sau lưng hắn, một giọng nói thì thầm:
“Ngươi… cũng không quay đầu lại sao?"
Hắn hiểu ra quá muộn rằng từ đầu đến cuối, nàng chưa bao giờ đứng trước mặt họ.
Nàng luôn ở phía sau.
Khi mọi chuyện kết thúc, Thanh Loan quay lại gò đất.
Đạo sĩ đã chờ sẵn.
Oán khí quanh nàng dày đặc như sương, nhưng trong ánh mắt đen sâu ấy chỉ còn lại sự mệt mỏi.
“Ngươi còn muốn gì nữa?"
ông hỏi.
Thanh Loan nhìn lên trăng rất lâu, rồi khẽ nói:
“Ta chỉ muốn…
được nhắm mắt.”
Đạo sĩ niệm chú.
Ánh sáng nhạt lan ra như sương.
Lần đầu tiên kể từ đêm bị chôn, mí mắt nàng khép lại.
Khi thân hình nàng tan dần vào không khí, gió mới thổi trở lại, và khu rừng lần đầu tiên sau rất lâu vang lên tiếng lá xào xạc bình thường.
Từ đó, rừng đào trở nên yên tĩnh.
Nhưng người trong làng vẫn truyền nhau một điều.
Nếu ban đêm bạn chợt cảm thấy có ai đó đứng phía sau…
đừng vội quay đầu lại.
Vì có những thứ, chỉ cần bạn nhìn thấy một lần…
nó sẽ đứng sau lưng bạn mãi mãi.