Khác [VÔ HẠN LƯU] NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG THỨ 0

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407510586-256-k294858.jpg

[Vô Hạn Lưu] Người Dẫn Đường Thứ 0
Tác giả: iamphoebe3107
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tui

Thể loại: Vô hạn lưu, huyền huyễn, tình cảm, kinh dị

Tình trạng: Đang viết



tinhcam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Cánh sen bạc phận-sansan
  • Kẻ Nhập Vai [Vô Hạn Lưu]
  • Người con gái khiếm thính của tôi [Voz] JP
  • [Vô hạn] Bị quái vật để ý, phải làm sao đây?
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐAM MỸ/DONE] Ngoài IQ cao ra thì tôi chỉ có hai...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Vô Hạn Lưu] Người Dẫn Đường Thứ 0
    Giới thiệu


    An Nhiên bất ngờ tỉnh dậy ở một nơi không thuộc về bất kỳ thế giới nào, không có quá khứ, không có kí ức.

    Nơi ấy được gọi là Cõi Vô Tận - nơi được bao trùm bởi khoảng không tĩnh mịch, không rõ thời gian.

    Một thứ tự xưng là hệ thống xuất hiện, kéo cô vào những phó bản bí ẩn, quy tắc chỉ có một - cố gắng sống sót bằng mọi giá.

    Trong mỗi phó bản, cô đều gặp cùng một người đàn ông.

    Thân phận người ấy tuy thay đổi, nhưng ánh mắt thì không.

    Anh luôn đứng phía trước.

    Và luôn biến mất trước khi cô kịp giữ lại.

    Điều đáng sợ nhất là: mỗi lần anh chết vì cô, An Nhiên lại nhớ anh rõ hơn.

    Danh sách thế giới:

    1.

    Trường học bảy ngày

    2.

    Thang máy không điểm cuối

    3.

    Khu điều trị số 0

    4.

    Cõi vô tận
     
    [Vô Hạn Lưu] Người Dẫn Đường Thứ 0
    Chương 1: An Nhiên


    An Nhiên tỉnh dậy trong một khoảng không không có biên giới.

    Cô không thể xác định mình đang đứng hay đang lơ lửng.

    Dưới chân không có điểm tựa, nhưng cơ thể lại không rơi.

    Trên đầu không có bầu trời, nhưng cũng không hề có cảm giác bị che phủ.

    Mọi thứ xung quanh chỉ là một màu xám nhạt, trơn láng, kéo dài vô hạn, như thể thế giới này chưa từng được hoàn thiện.

    Không có gió.

    Không có âm thanh.

    Ngay cả nhịp thở của chính mình cũng trở nên mờ nhạt.

    An Nhiên đứng yên rất lâu.

    Hoặc có lẽ chỉ là một khoảnh khắc.

    Ở nơi này, thời gian không cho cô bất kỳ dấu hiệu nào để bám víu.

    Không có ánh sáng đổi thay, không có bóng tối dịch chuyển.

    Mọi thứ đứng im đến mức khiến người ta nghi ngờ liệu “đang trôi qua” có còn tồn tại hay không.

    Một cảm giác trống rỗng dâng lên chậm rãi.

    Cô không nhớ mình là ai.

    Không phải kiểu quên nhất thời, cũng không phải ký ức bị che mờ.

    Đó là một khoảng trắng tuyệt đối, sạch sẽ đến đáng sợ.

    Không có hình ảnh tuổi thơ, không có giọng nói quen thuộc, không có cái tên để gọi chính mình.

    Ngay cả khái niệm “mất trí nhớ” cũng trở nên mơ hồ, bởi lẽ để mất đi, trước tiên phải từng có.

    An Nhiên cúi đầu nhìn đôi tay mình.

    Những ngón tay thon dài, da thịt lành lặn, nhiệt độ cơ thể rất thật.

    Khi cô siết nhẹ bàn tay lại, khớp xương cử động rõ ràng, mang theo cảm giác quen thuộc đến mức… xa lạ.

    Cơ thể này tồn tại.

    Nhưng quá khứ thì không.

    Cô không hoảng loạn.

    Ý thức này dường như đã chấp nhận sự trống rỗng một cách quá nhanh, như thể việc không có ký ức vốn là trạng thái mặc định của nó.

    Một cái tên bất chợt xuất hiện trong đầu cô.

    Không phải bằng âm thanh, cũng không phải bằng hình ảnh.

    Nó hiện lên như một sự xác nhận thầm lặng, không cần giải thích, không cho phép nghi ngờ.

    Cõi Vô Tận.

    An Nhiên không biết vì sao mình hiểu được cái tên ấy, nhưng trực giác mách bảo rằng nơi này không phải điểm đến.

    Nó giống như một hành lang bị bỏ quên giữa những cánh cửa - một khoảng đệm vô nghĩa, nhưng không thể thiếu.

    Không gian trước mặt bỗng khẽ rung.

    Rất nhẹ.

    Như một gợn sóng lan ra trên mặt nước phẳng lặng.

    [Kết nối thành công.]

    Âm thanh vang lên trực tiếp trong ý thức cô.

    Không có cao độ, không có cảm xúc, không mang đặc trưng của bất kỳ giới tính nào.

    Nó không giống một giọng nói, mà giống như một thông báo đã được lập trình sẵn.

    An Nhiên nhíu mày.

    [Người chơi: An Nhiên.]

    [Trạng thái ký ức: Trống.]

    Cái tên “An Nhiên” được gán cho cô một cách tự nhiên đến mức cô không kịp phản bác.

    Dù không nhớ gì, nhưng khi nghe thấy hai chữ ấy, cơ thể cô không có phản ứng bài xích.

    "Người chơi…?" cô khẽ lặp lại.

    Giọng nói của chính mình vang lên trong khoảng không tĩnh mịch, nghe xa lạ và lạc lõng.

    Không có bất kỳ hồi đáp nào.

    [Quy tắc duy nhất:]

    [Cố gắng sống sót bằng mọi giá.]

    Dòng chữ xuất hiện rồi tan biến ngay lập tức, không để lại thời gian cho câu hỏi.

    Nó không giải thích thế nào là “sống sót”, cũng không nói rõ cái giá phải trả nếu thất bại.

    Một khoảng lặng kéo dài.

    Rồi An Nhiên cảm nhận được một lực kéo vô hình đang chậm rãi hình thành quanh mình.

    Nó không thô bạo, không gây đau đớn, nhưng mang theo cảm giác áp đảo tuyệt đối - giống như bị cuốn đi bởi một dòng chảy mà cô không thể nhìn thấy.

    "Cô không nên đứng yên ở đây."

    Giọng nói vang lên rất gần.

    An Nhiên quay phắt lại.

    Một người đàn ông đang đứng cách cô vài bước.

    Anh xuất hiện mà không hề tạo ra bất kỳ dao động nào trong không gian, như thể vốn đã ở đó từ trước.

    Gương mặt anh mờ nhạt, đường nét không rõ ràng, nhưng ánh mắt thì sắc nét đến kỳ lạ.

    Nó trầm tĩnh, sâu thẳm, và mang theo một cảm giác quen thuộc khó lý giải - như thể ánh nhìn ấy từng dõi theo cô qua rất nhiều lần bắt đầu và kết thúc.

    "Anh là ai?"

    An Nhiên hỏi.

    Người đàn ông im lặng trong giây lát, ánh mắt không rời khỏi cô.

    "Không quan trọng."

    Câu trả lời của anh ngắn gọn, dứt khoát, không cho phép truy vấn thêm.

    Anh bước lên phía trước, đứng ở vị trí hơi chếch, vô thức chắn giữa cô và khoảng không đang bắt đầu biến dạng phía xa.

    Đó là một tư thế rất tự nhiên, như thể anh đã quen với việc đứng ở phía trước từ rất lâu rồi.

    "Ở đây," anh nói chậm rãi,

    "đừng tin bất kỳ ai quá sớm."

    An Nhiên chưa kịp phản ứng thì không gian xung quanh bắt đầu rung mạnh hơn.

    Màu xám nhạt vỡ ra từng mảng, kéo dài và méo mó như một bức tranh bị xé rách.

    "Khoan đã-"

    Cô vươn tay ra theo phản xạ, nhưng khoảng cách giữa họ nhanh chóng bị kéo giãn.

    Người đàn ông quay đầu lại.

    Trong ánh mắt ấy, có một thứ gì đó rất sâu, rất nặng - như thể anh đã biết rõ điều gì đang chờ phía trước, và đã chấp nhận nó từ lâu.

    "Chúng ta sẽ còn gặp lại," anh nói.

    "Nhưng cô sẽ không nhớ."

    Anh tan biến vào khoảng không.

    [Phó bản đầu tiên đang mở.]

    Cõi Vô Tận sụp xuống không một tiếng động.

    Khi ý thức An Nhiên chìm dần vào bóng tối, trong đầu cô thoáng vang lên một nhịp trống rỗng,

    như thể có thứ gì đó đã đứng sẵn ở đó từ rất lâu -

    và vừa bị lấy đi.
     
    [Vô Hạn Lưu] Người Dẫn Đường Thứ 0
    Chương 2: Phó bản 1 - Trường học bảy ngày


    Âm thanh đầu tiên An Nhiên nghe thấy là tiếng chuông.

    Không phải tiếng chuông báo thức quen thuộc, mà là một âm thanh kim loại khô khốc, vang dài, như gõ thẳng vào xương sọ.

    Khi mở mắt ra, cô mất vài giây mới nhận ra mình đang nằm úp mặt trên mặt bàn gỗ.

    Bàn học.

    Mùi phấn viết bảng, mùi giấy cũ, mùi mồ hôi lẫn trong không khí oi bức khiến dạ dày cô co thắt nhẹ.

    Ánh sáng trắng nhợt từ cửa sổ chiếu xiên vào lớp học, hắt lên những hạt bụi lơ lửng.

    Một lớp học cấp ba.

    An Nhiên ngồi thẳng dậy.

    Trên người cô là đồng phục học sinh: áo sơ mi trắng, váy xám quá gối, bảng tên bằng nhựa gắn trước ngực — trống trơn, không có chữ.

    Cô nhìn quanh.

    Khoảng hơn hai mươi người đang ngồi rải rác trong lớp.

    Có người còn gục đầu ngủ, có người đang lặng lẽ quan sát xung quanh giống cô.

    Không ai nói gì.

    Không ai cười.

    Sự im lặng kéo dài đến mức trở nên khó chịu.

    Bảng đen phía trước lớp trống rỗng.

    Cho đến khi những dòng chữ trắng chậm rãi hiện ra, như có bàn tay vô hình đang viết.

    [PHÓ BẢN SỐ 01: TRƯỜNG HỌC]

    [THỜI GIAN SỐNG SÓT: 7 NGÀY]

    [QUY TẮC DUY NHẤT: TUÂN THỦ NỘI QUY]

    Một tiếng “cạch” vang lên.

    Cửa lớp học phía sau mở ra.

    Người đàn ông ấy bước vào.

    An Nhiên nhận ra anh ngay lập tức, trước cả khi kịp suy nghĩ.

    Vẫn là dáng người cao gầy đó.

    Áo sơ mi trắng giống hệt mọi người, tay áo xắn gọn gàng.

    Gương mặt bình thản, ánh mắt trầm tĩnh — ánh mắt mà dù hoàn cảnh có thay đổi thế nào, cô cũng không thể nhầm lẫn.

    Anh dừng lại ở ngưỡng cửa, liếc nhìn cả lớp một vòng, rồi ánh mắt chạm vào cô.

    Dù chỉ trong một giây nhưng tim An Nhiên khẽ hụt một nhịp.

    Anh đi đến, kéo ghế ngồi xuống bàn bên cạnh cô.

    "Chào."

    Giọng anh thấp, rất khẽ, như sợ phá vỡ thứ cân bằng mong manh trong không khí.

    "Cô ổn chứ?"

    An Nhiên mím môi một chút, rồi gật đầu.

    "…Có lẽ vậy."

    Cô muốn hỏi anh là ai.

    Muốn hỏi vì sao lại là anh, lần nào cũng là anh.

    Nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, như thể có thứ gì đó vô hình ngăn cản.

    Tiếng chuông vang lên lần nữa.

    Bảng đen đổi chữ.

    [GIỜ NGHỈ GIẢI LAO – 30 PHÚT]

    [CÁC HỌC SINH ĐƯỢC PHÉP TỰ DO DI CHUYỂN TRONG PHẠM VI TẦNG 2]

    Không khí trong lớp lập tức thay đổi.

    Những tiếng xì xào nhỏ dần xuất hiện.

    Ghế kéo kẽo kẹt.

    Có người đứng dậy, có người thở phào như vừa thoát khỏi một áp lực vô hình.

    Một gã đàn ông xăm kín cánh tay bật cười khẽ.

    "Trường học hả?

    Chơi kiểu gì vậy?"

    Một người phụ nữ tóc ngắn, ánh mắt sắc lạnh đứng dậy, khoanh tay.

    "Đừng coi thường.

    Cái gì càng bình thường, càng dễ chết."

    An Nhiên đứng lên theo dòng người.

    Hành lang bên ngoài dài và hẹp, cửa sổ bị che bằng song sắt.

    Cuối hành lang là cầu thang dẫn xuống tầng dưới — bị chặn bằng một dải băng đỏ, trên đó dán tờ giấy viết tay nguệch ngoạc:

    “HỌC SINH KHÔNG ĐƯỢC XUỐNG TẦNG DƯỚI KHI CHƯA ĐƯỢC PHÉP.”

    Người đàn ông bên cạnh cô nhìn tờ giấy một lúc, rồi nói khẽ: "Quy tắc đầu tiên."

    An Nhiên quay sang nhìn anh.

    "Anh…

    đã từng vào phó bản kiểu này chưa?"

    Anh im lặng vài giây, rồi lắc đầu.

    "Không nhớ."

    Câu trả lời khiến cô sững lại.

    Chưa kịp hỏi thêm, một giọng nói khác chen vào.

    "Các người cũng bị kéo vô đây à?"

    Một thanh niên trạc tuổi An Nhiên, tóc nhuộm nâu, gương mặt gầy gò nhưng ánh mắt rất tỉnh táo.

    Phía sau anh ta là hai người nữa: một gã đàn ông trung niên có vết sẹo dài trên cổ, và một cô gái trẻ ôm chặt cánh tay mình, sắc mặt tái nhợt.

    "Chắc ai ở đây cũng vậy."

    Người đàn ông bên cạnh An Nhiên đáp.

    Thanh niên cười nhạt.

    "Vậy thì khỏi vòng vo.

    Trước khi chết oan, tôi muốn biết… mọi người đã làm gì."

    Không khí đột ngột chùng xuống.

    "Cậu có ý gì?" người phụ nữ tóc ngắn hỏi.

    Thanh niên nhìn thẳng vào mắt từng người.

    "Hệ thống không bao giờ chọn người ngẫu nhiên."

    Anh ta hạ giọng.

    "Ở đây… có ai là người vô tội không?"

    Im lặng.

    Rồi gã đàn ông có sẹo cười khẩy.

    "Tôi giết người."

    Cô gái ôm tay bật khóc nức nở.

    "Tôi… tôi lừa đảo… khiến người ta tự tử…"

    Người phụ nữ tóc ngắn nhắm mắt.

    "Buôn lậu vũ khí."

    Từng lời thú tội rơi xuống hành lang lạnh lẽo, như những viên đá nặng nề.

    Ánh mắt mọi người dần dồn về phía An Nhiên.

    Cô cảm thấy tim mình đập mạnh.

    "Tôi…"

    Cổ họng cô khô rát.

    "Tôi không nhớ."

    Một vài người cười khẽ, không tin.

    Người đàn ông bên cạnh cô lên tiếng:

    "Cô ấy nói thật."

    Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt rất sâu.

    "Không phải ai cũng còn ký ức."

    Tiếng chuông vang lên đột ngột.

    [GIỜ NGHỈ KẾT THÚC]

    [TẤT CẢ HỌC SINH TRỞ VỀ LỚP HỌC]

    Cửa lớp đóng sầm lại ngay khi người cuối cùng bước vào.

    Bảng đen xuất hiện thêm dòng chữ mới.

    [NGÀY 1 – NỘI QUY SỐ 1:]

    [HỌC SINH PHẢI NGỒI ĐÚNG CHỖ ĐƯỢC PHÂN]

    Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên.

    Một chiếc bàn phía cuối lớp bỗng sụp xuống.

    Người đàn ông ngồi đó chưa kịp kêu lên thì cơ thể anh ta bị kéo thẳng xuống sàn, như bị thứ gì đó bên dưới nuốt chửng.

    Máu bắn tung tóe, vết nứt trên sàn khép lại trong chớp mắt.

    Không còn gì cả.

    Chỉ còn lại chiếc ghế trống.

    Tất cả mọi người kể cả An Nhiên đều chết lặng chưa kịp phản ứng với những gì đang xảy ra.

    Người đàn ông bên cạnh cô nắm chặt cổ tay cô.

    "Đừng nhìn."

    Giọng anh trầm xuống.

    "Từ giờ trở đi… mỗi sai lầm đều phải trả giá."

    An Nhiên run rẩy.

    Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt hiểu ra —

    đây không phải là nơi để học.

    Mà là nơi để chuộc tội bằng mạng sống.

    Máu vẫn còn mùi tanh.

    Dù sàn lớp học đã khép lại như chưa từng nuốt chửng một con người, nhưng mùi sắt gỉ ấy vẫn vương trong không khí, bám chặt lấy cổ họng từng người.

    Không ai dám lên tiếng.

    Cả lớp chìm trong im lặng tuyệt đối.

    Tiếng phấn cọ lên bảng vang lên — két, két — dù không có ai đứng đó.

    [TIẾT HỌC THỨ NHẤT BẮT ĐẦU]

    Bảng đen hiện ra hàng chữ mới.

    [MÔN: GIÁO DỤC CÔNG DÂN]

    [GIÁO VIÊN: KHÔNG TỒN TẠI]

    Một vài người run lên.

    "Không tồn tại… là sao?" có ai đó thì thào.

    Ngay lúc ấy, tất cả ghế trong lớp đồng loạt dịch chuyển.

    Không phải tiếng kéo ghế.

    Mà là cảm giác cả căn phòng bị xoay nhẹ, như một khối lập phương khổng lồ đang tự sắp xếp lại.

    An Nhiên cảm nhận rõ ràng: cơ thể mình bị ép ngồi thẳng lưng.

    Hai tay đặt ngay ngắn trên bàn.

    Cổ không thể quay sang trái hay phải quá một góc nhỏ.

    [HỌC SINH PHẢI DUY TRÌ TƯ THẾ HỌC TẬP NGHIÊM TÚC TRONG SUỐT TIẾT HỌC]

    Một người đàn ông ở dãy bên phải cố cúi xuống nhặt cây bút vừa rơi.

    Rắc.

    Cổ tay anh ta gập ngược lại theo một góc không thể xảy ra với người bình thường.

    Tiếng gào thét chưa kịp bật ra thì miệng anh ta đã bị thứ gì đó vô hình bóp chặt.

    Máu trào ra từ mũi, tai, mắt.

    Rồi im bặt.

    Cơ thể anh ta gục xuống bàn, bất động.

    Không có thêm thông báo nào.

    Như thể đó là một điều hiển nhiên.

    An Nhiên cảm thấy dạ dày mình co thắt dữ dội.

    Cô cắn chặt răng để không nôn ra.

    Người đàn ông bên cạnh cô không quay đầu, chỉ khẽ nói:

    "Đừng để cảm xúc lộ ra."

    "…Tại sao?"

    An Nhiên hỏi rất khẽ, môi gần như không nhúc nhích.

    "Vì ở những nơi như thế này…"

    Anh dừng lại một nhịp.

    "Hệ thống ghét nhất là con người nghĩ mình vẫn còn là người."

    Tiết học kéo dài vô tận.

    Không có giáo viên.

    Không có bài giảng.

    Chỉ có bảng đen liên tục hiện ra những câu hỏi.

    [HỌC SINH SỐ 07: HÃY TRÌNH BÀY KHÁI NIỆM “TRÁCH NHIỆM CÔNG DÂN”]

    Một người phụ nữ đứng lên.

    Giọng cô run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, trả lời đúng sách giáo khoa.

    Bảng đen im lặng vài giây.

    [RÚT NGẮN]

    Cô còn chưa kịp hiểu thì lưỡi bị kéo bật ra khỏi miệng, máu phun thành tia.

    Cô ngã quỵ.

    Không chết ngay.

    Cô bị bỏ mặc trong tiếng thở dốc, rên rỉ cho đến khi tiết học kết thúc.

    [TIẾT HỌC KẾT THÚC]

    [HỌC SINH ĐƯỢC PHÉP NGHỈ 10 PHÚT]

    Ngay khi thông báo hiện lên, áp lực vô hình biến mất.

    Tiếng thở gấp vang lên khắp lớp.

    Có người òa khóc.

    Có người đập mạnh tay xuống bàn trong cơn hoảng loạn.

    An Nhiên cúi đầu, toàn thân lạnh toát.

    "Cô còn chịu được không?"

    Giọng anh vang lên ngay bên tai.

    Cô gật đầu, dù không chắc đó là sự thật.

    "Anh…"

    Cô ngập ngừng.

    "Nếu sai quy tắc… thì chết.

    Nhưng nếu làm đúng hết… thì sống đủ 7 ngày là thắng, đúng không?"

    Anh nhìn cô, rất lâu.

    "Không."

    Một chữ thôi, nhưng nặng như đá.

    "Ở trường học," anh nói tiếp, "không có khái niệm ‘đúng tuyệt đối’."

    "Vậy phải làm sao?"

    Anh hơi nghiêng người về phía cô, giọng thấp đến mức chỉ mình cô nghe được.

    "Phải học cách đọc ý của nơi này."

    "Giống như… một học sinh giỏi à?"

    Khóe môi anh khẽ cong lên.

    Một nụ cười rất nhạt, rất buồn.

    "Giống như một tội phạm biết giả làm học sinh ngoan."

    Chuông vang lên.

    [TIẾT HỌC THỨ HAI BẮT ĐẦU]

    Bảng đen đổi chữ.

    [MÔN: SINH HOẠT LỚP]

    [NỘI DUNG: KIỂM ĐIỂM CÁ NHÂN]

    Tim An Nhiên đập mạnh.

    Cô có dự cảm rất xấu.

    [HỌC SINH SỐ 13: ĐỨNG LÊN]

    Người bị gọi tên chính là thanh niên tóc nâu lúc nãy.

    Anh ta đứng dậy, mồ hôi túa ra.

    "Kiểm điểm… cái gì?" anh ta gằn giọng.

    "Tôi đâu còn là học sinh!"

    Bảng đen không trả lời.

    Một dòng chữ khác hiện lên.

    [HÃY NÓI RA LỖI LẦM LỚN NHẤT CỦA BẠN]

    Thanh niên cười khẩy.

    "Lỗi lầm à?

    Tôi giết người.

    Nhưng họ đáng chết."

    Không khí đông cứng.

    Người đàn ông bên cạnh An Nhiên khẽ lắc đầu.

    "Chết rồi."

    ẦM.

    Một lực cực mạnh đập thẳng từ trên xuống.

    Thanh niên bị ép quỳ gối, rồi từ từ… bẹp xuống như bị nghiền bởi áp lực vô hình.

    Xương vỡ vụn.

    Máu loang ra sàn.

    [KIỂM ĐIỂM KHÔNG THÀNH KHẨN]

    An Nhiên siết chặt tay đến bật máu.

    "Thành khẩn…"

    Cô thì thào.

    "Ý là phải hối hận?"

    "Không chỉ hối hận."

    Anh đáp.

    "Mà là tin rằng mình sai."

    Cô run lên.

    Nếu một ngày nào đó…

    đến lượt cô bị gọi tên thì sao?

    Cô không nhớ mình đã làm gì.

    Nhưng nếu ký ức quay lại…

    Liệu cô có dám tin rằng mình sai không?

    Trong khoảnh khắc ấy, An Nhiên chợt nhận ra —

    thứ trường học này muốn dạy…

    không phải là kiến thức.

    Mà là cách nghiền nát ý chí con người, từng chút một.

    Và giữa địa ngục mang tên “lớp học” ấy,

    người đàn ông bên cạnh cô vẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt không rời bảng đen.

    Như thể anh đã từng trải qua cảnh này.

    Không chỉ một lần.

    Chuông tan tiết vang lên lần nữa.

    Lần này, âm thanh không còn kim loại sắc lẹm, mà trầm đục như bị bóp nghẹt giữa những bức tường dày.

    [GIỜ NGHỈ TRƯA]

    [HỌC SINH ĐƯỢC PHÉP RỜI KHỎI LỚP HỌC]

    Cửa lớp mở ra.

    Hành lang bên ngoài dài đến mức không nhìn thấy điểm cuối.

    Ánh đèn huỳnh quang chớp tắt không theo quy luật, từng đoạn sáng – tối xen kẽ, giống như ai đó cố tình cắt nhỏ không gian ra thành từng khúc.

    Mọi người lục tục đứng dậy.

    Không ai chạy.

    Sau những gì đã thấy, không ai còn tin rằng nhanh hơn đồng nghĩa với an toàn.

    An Nhiên đi phía sau cùng nhóm nhỏ.

    Người đàn ông kia vẫn bước trước cô nửa bước, khoảng cách vừa đủ để che tầm nhìn của cô khỏi hành lang phía trước.

    "Có phải… tất cả bọn họ đều là tội phạm không?" cô hỏi khẽ.

    Anh không trả lời ngay.

    Mãi đến khi rẽ qua một góc hành lang, anh mới nói:

    "Ở Cõi này, không có người vô tội."

    Câu nói rơi xuống rất nhẹ, nhưng khiến sống lưng An Nhiên lạnh buốt.

    Nhà ăn hiện ra ở cuối hành lang.

    Biển hiệu treo xiêu vẹo: CĂN-TIN HỌC SINH.

    Bên trong, bàn ghế xếp ngay ngắn, sạch sẽ đến mức vô lý.

    Trên mỗi bàn đã đặt sẵn khay cơm.

    Không mùi.

    Không khói.

    Không có nhân viên.

    [QUY TẮC GIỜ ĂN]

    Bảng điện tử trên tường sáng lên.

    [1.

    MỖI HỌC SINH CHỈ ĐƯỢC NGỒI MỘT MÌNH]

    [2.

    KHÔNG ĐƯỢC ĐỔI KHAY]

    [3.

    PHẢI ĂN HẾT SUẤT]

    [4.

    KHÔNG ĐƯỢC NÓI CHUYỆN]

    An Nhiên nhìn khay cơm trước mặt mình.

    Cơm trắng.

    Canh trong.

    Một món mặn không xác định được là thịt gì.

    Quá bình thường.

    Chính sự bình thường ấy mới khiến cô bất an.

    Cô cầm đũa.

    Ngay khi đầu đũa chạm vào thức ăn, trong đầu cô thoáng vang lên một âm thanh rất nhỏ — như tiếng kim loại cọ vào nhau.

    Người đàn ông ở bàn đối diện khẽ lắc đầu, ánh mắt ra hiệu.

    Cẩn thận.

    An Nhiên đổi hướng, múc canh trước.

    Nước canh trong vắt, phản chiếu gương mặt cô — nhưng trong khoảnh khắc, bóng phản chiếu ấy mỉm cười chậm hơn cô nửa nhịp.

    Tim cô thót lại.

    Cô đặt bát canh xuống, không uống.

    Một tiếng hét chói tai vang lên từ bàn bên trái.

    Người đàn ông trung niên vừa cắn miếng thịt đầu tiên thì toàn thân co giật.

    Mạch máu trên cổ phồng lên dữ dội, da thịt tím tái.

    Ông ta há miệng, nhưng chỉ phát ra tiếng khò khè.

    Rồi đổ sập xuống bàn.

    Không ai được phép nhìn sang quá lâu.

    [HỌC SINH VI PHẠM QUY TẮC ĂN UỐNG]

    Bảng hiện lên rất nhanh, rồi tắt.

    An Nhiên cúi đầu, cố nuốt từng thìa cơm khô khốc.

    Cổ họng cô đau rát, nhưng không dám dừng.

    Khi khay cơm trống rỗng, cô mới dám thở ra.

    [GIỜ NGHỈ TRƯA KẾT THÚC]

    Buổi chiều trôi qua trong những tiết học rời rạc, không còn người chết thêm — hoặc ít nhất là không chết ngay trước mắt cô.

    Đến khi trời tối, bầu trời ngoài cửa sổ vẫn giữ nguyên màu xám bẩn, không hề đổi sắc.

    [KÝ TÚC XÁ MỞ CỬA]

    Tòa nhà ký túc xá đứng sừng sững phía sau trường.

    Cao bốn tầng.

    Mỗi tầng đều có hành lang hẹp và cửa phòng giống hệt nhau.

    An Nhiên được phân vào phòng 404.

    Người đàn ông kia đứng ở cửa đối diện, là phòng 405

    "Ban đêm có quy tắc gì?" cô hỏi.

    Anh nhìn bảng thông báo dán trên tường.

    [NỘI QUY KÝ TÚC XÁ]

    [1.

    SAU 22:00, KHÔNG ĐƯỢC RỜI KHỎI PHÒNG]

    [2.

    NẾU NGHE TIẾNG GÕ CỬA, KHÔNG ĐƯỢC MỞ]

    [3.

    NẾU NGHE TIẾNG GỌI TÊN, KHÔNG ĐƯỢC TRẢ LỜI]

    [4.

    ĐÈN PHẢI TẮT TRƯỚC 22:30]

    "Nghe có vẻ đơn giản," An Nhiên nói.

    Anh nhìn cô, ánh mắt trầm xuống.

    "Quy tắc càng đơn giản… cái giá càng đắt."

    Cửa phòng đóng lại sau lưng cô.

    Phòng ký túc xá nhỏ hẹp, chỉ có một giường, một bàn học, một cửa sổ bị đóng kín bằng song sắt.

    Đồng hồ treo tường chạy chậm bất thường.

    22:29.

    An Nhiên tắt đèn.

    Bóng tối tràn xuống.

    Ngay lúc kim đồng hồ vừa chạm 22:30 —

    Cốc.

    Cốc.

    Cốc.

    Tiếng gõ cửa vang lên, rất khẽ.

    "An Nhiên."

    Giọng gọi vang lên ngay sát tai cô, dù cô đang nằm trên giường.

    Cô nín thở, bàn tay siết chặt chăn.

    "An Nhiên… mở cửa đi."

    Giọng nói ấy giống hệt giọng của người đàn ông ở phòng đối diện.

    Tim cô đập loạn.

    Cốc.

    Cốc.

    Lần này, tiếng gõ vang lên từ… bên trong phòng.

    An Nhiên nhắm chặt mắt.

    Cô nhớ rất rõ lời anh nói ban chiều.

    Đừng để cảm xúc lộ ra.

    Ngoài hành lang, một tiếng cửa mở vang lên.

    Tiếp theo là tiếng hét bị cắt ngang.

    Rồi im lặng.

    Rất lâu sau, đồng hồ mới tiếp tục chạy bình thường.

    An Nhiên mở mắt.

    Trong bóng tối, cô thấy cửa phòng mình vẫn đóng.

    Nhưng dưới khe cửa, có một vệt bóng đổ —

    như thể có ai đó đang đứng bên ngoài.

    Không gõ nữa.

    Chỉ đứng đó.

    Chờ.
     
    Back
    Top Dưới