• Summary: Trang viên mỗi ngày một cái "bug", mỗi "bug" thì vài người dính, mà không vài người dính thì một người dính.
Hôm nay chúng ta có bug tai thỏ!
"Freddy hả?"
"Không, người đưa thư cơ"
• AU: Manor daily life - xem như trang viên sống dung dăng dung dẻ 👍
___
Trang viên mỗi ngày lại có một cái 'bug'.
Không ai trong số bọn họ hiểu rõ nó là gì nhưng đại loại là mấy điều trái lẽ thường của cái trang viên này.
Từng có dạo năng lực của họ bị xáo xào cả lên hay lơ lửng giữa không trung chẳng hạn.
Về căn bản thì không có ảnh hưởng gì tiêu cực nhưng chủ trang viên đều cố gắng khắc phục và đền bù.
Thế... mấy nay có gì?
Chẳng có gì cả.
Hơi buồn một chút nhưng dạo này trang viên ổn định lắm, cũng chẳng có cơ hội để "trấn lột" ít đồ từ chủ trang viên.
Cho đến khi họ thấy người đưa thư lấm lén đi nép mình.
Thay vì đội mũ như thường, em ta lại đang trùm cái gì đó lên đầu.
Miếng vải?
Cái khăn đội đầu?
Sao nay lại có nhã hứng đổi gió vậy.
William gọi với đến.
"Victor, nay cậu mang gì lạ vậy?"
Victor giật thót mình, em tính đi nhanh hơn nhưng nghe tiếng chân người đến đã sát sau lưng khiến Victor có chút rúm rén.
"E- Em- cái này..."
Ganji đi chung với William, vốn dĩ hẹn người kia giúp tập đánh bóng, giờ cũng có chút thắc mắc trước dáng vẻ của người đưa thư.
Nhưng nhác thấy cái bộ dáng bối rối của người kia, Ganji vỗ vai William.
"Cậu còn phải giúp tôi tập đấy, đừng làm phiền cậu ấy nữa."
Victor nghe thấy thế hơi siết lấy miếng vải.
Hai con mắt mở tròn nhìn Ganji như vị cứu tinh.
Người kia thấy vậy hơi né đi ánh mắt, gãi gãi ót.
William nghe thế cũng như bất chợt nhớ ra.
"À đúng rồi!
Nhưng trong sắc mặt cậu không tốt lắm, có sao không?"
Victor hơi giữ chặt lấy khăn, nhẹ lắc đầu.
William thấy thế cũng thôi không hỏi nữa, cậu ta theo thói quen lại đưa tay lên vò đầu người kia muốn chào tạm biệt.
Cơ mà thay vì cảm giác được mớ tóc mềm bên dưới lớp vải, tay William lại rớ trúng cái gì đó cứng hơn.
Victor xám nghoét mặt mày.
"Victor... cậu-"
"Victor?"
- Nghe thấy giọng gọi quen thuộc, Victor ngẩng mặt lên.
Cả Ganji lẫn William cũng theo đó mà nhìn tới.
"Cả sáng nay không thấy đâu, hóa ra là ở đây"
Naib đi đến.
Hôm nay cả đám dự kiến đến chỗ Joseph để ăn uống một bữa, dù sao cũng là cuối tuần mà.
Vừa chớp thấy Naib, Victor liền chạy đến.
Naib nhìn thấy chiếc khăn trên đầu Victor, cũng không khỏi tò mò, nhưng lại thấy cái mặt xám nghoét của em, hắn không vội hỏi.
"E- Em ngủ quên."
"Với bị cái tên này giữ đấy."
- Ganji chỉ chỉ vào William đứng cạnh.
Người kia giật mình.
"Hở?"
"Vậy thôi, hai người có việc thì đi đi ha.
Tôi với cái tên này cũng có chút chuyện rồi."
Ganji nói xong, trực tiếp nắm áo William lôi đi.
Cậu vẫy tay chào hai người kia trước khi William đang bị kéo đi mất bởi bạn mình.
"Mà Ganji này"
Khi họ vừa đi đủ xa, William lại nhỏ giọng.
"Hình như Victor dính 'bug' đó."
Ganji nhướng mày.
"Cái gì nữa?
Tôi thấy cậu ta bình thường mà."
"Tại ban nãy ấy, lúc tôi xoa đầu cậu ấy, tôi cảm thấy có cái gì đó quen lắm."
"Thì... tóc?
Cậu xoa bù đầu người ta quài còn gì?"
"Không, không phải cái đó.
Cái này rắn hơn, nhưng vẫn khá mềm"
William khoanh tay, lắc lư cái đầu để suy nghĩ.
Bất chợt cậu thấy Freddy đi qua, đang vận bộ đồ thỏ chuẩn bị vào trận.
Và rồi cậu vỗ tay.
"À đúng rồi!
Cái tai thỏ!"
"Victor có cái tai thỏ!"
°
"Thế... sao em mang cái khăn đấy?"
Naib khi kéo được Victor đến phòng Joseph, Edgar cũng vừa hay đến rồi.
Hai người kia tính quay lại chào nhưng rồi thấy Victor với cái khăn đội đầu liền bị phân tâm.
Naib để ý nó từ đầu rồi, nhưng thấy em có chút khó xử nên chờ đến giờ hắn mới hỏi.
Victor hơi chần chừ, sau đó em nhỏ giọng bảo.
"H- Hình như-"
Victor ấp úng.
"Hình như em dính 'bug' rồi"
Victor sau đó chậm rãi lấy cái khăn đi.
Dưới lớp khăn là một cặp... tai thỏ trắng muốt với lớp lông mượt như nhung.
Ba con người, ba cặp mắt, mở tròn rõ nhìn lấy Victor.
Em lại loay hoay, tay giữ khăn, tay túm lấy hai cái tai thỏ rũ.
"E- Em không biết sao nó lại ở đây nữa.
Sáng dậy đã thấy rồi..."
Victor cố gắng giải thích tình hình nhưng có cái cảm giác bị nhìn chòng chọc khiến em bắt đầu có chút căng thẳng.
Hai gò má không tự chủ được mà bắt đầu đỏ lên.
Thấy thế, Naib lần nữa lên tiếng hỏi, mặt cũng thoát khỏi trạng thái "chòng chọc" vô cớ.
"Em hỏi cô Nightingale chưa?"
"Em có viết thư rồi.
Vì ngồi chờ xem cô ấy trả lời như nào nên em quên mất giờ hẹn..."
Edgar tiến đến.
Gã hơi mấp máy môi, tay đưa ra nhưng sau đó hơi rụt lại.
Nhưng cuối cùng, Edgar cũng cất lời.
"Tôi chạm vào chúng được không?"
Victor chớp chớp mắt.
Sau đó em khẽ gật đầu.
Nhận được sự đồng ý của em, Edgar rốt cuộc cũng từ tốn đưa tay lên chạm đến cái 'bug' em dính phải.
Như sợ em giật mình, Edgar đưa tay lên tóc của em trước, sau đó mới chậm rãi chạm đến đôi tai thỏ vốn dĩ không thường ngự trị tại vị trí này.
Victor dù biết rằng sẽ không ai làm đau em nhưng trong vô thức vẫn co ro người lại, mắt nhắm chặt, tay cũng níu lấy áo của Joseph, người đang vô tình đứng cạnh em.
Bằng cách nào đó, tất cả mọi người trong phòng đều hồi hộp.
Như thể họ đang làm cái gì đó nghiêm trọng lắm và cả bọn nín thở nhìn bàn tay Edgar dần dần hạ xuống đôi tai trông mềm như nhung ấy.
Joseph lần tay đến tay Victor và áp lấy chúng, trấn an em trong khi anh ta cũng nín thở mà nhìn như hai người kia.
Edgar đưa tay vuốt nhẹ.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến Victor co rúm hai vai.
"Đau hở?"
- Naib hỏi.
Victor lắc đầu.
Edgar lại tiếp tục mân mê cái tai thỏ một lúc khi biết người kia không đau mà Victor sau đó cũng đã dần dà không còn lo nữa.
Tuy em vẫn nhắm mắt, nhưng chúng không còn cau lại.
Edgar rời tay đi, Victor cũng mở mắt ra nhìn.
"Ổn chứ?"
Victor lại khẽ gật đầu.
Hai cái tai dài rũ kia thoáng đứng lên một chút, có vẻ vì tụi nó không còn lo lắng mấy.
"Thế cô Nightingale có bảo gì không?"
"Cổ bảo em là 'bug' thường thôi.
Em muốn đi trận hay không đều được, nó không ảnh hưởng lắm."
"Tai em như thế không cảm nhận được gì hả?"
"Vẫn được... nên em không muốn đi."
Edgar nhìn Naib, Naib nhìn Joseph, Joseph lại nhìn cả hai.
Họ nhún vai, đưa tay ra xoa xoa đầu người đang bất an.
"Không sao, có lịch thì đổi với bọn này là được, khi nào khỏi thì lại đi trận."
"Hay em qua chỗ ta ở tạm đi, mấy nay ta không có trận."
- Joseph gợi ý.
Ừa thì cũng đúng thật mà, dạo này anh ta nhàn rỗi đến phát chán.
Tuy cả hai người kia không cam tâm lắm nhưng lịch của họ nhiều hơn hẳn, mà không có ai để mắt đến Victor thì cũng hơi khó.
"Nếu em đồng ý thì xíu về lấy ít đồ là được.
Trong trường hợp em không lấy được thì mặc áo của anh cũng không sao."
Joseph vừa nới lỏng căng thẳng đã bắt đầu ghẹo người ta.
Nhưng viễn cảnh Victor nhà họ mặc áo trắng với đôi tai mềm kia cũng rất đáng xem không phải sao.
Có điều, không có chơi chiếm một mình như thế.
Naib thụi dô hông Joseph một cái sau đó nói với Edgar.
"Xíu cậu lấy đồ cho Victor được không?"
Edgar cũng không có gì để từ chối nên gật đầu.
Gã cũng không tính để ai đó được toại nguyện đâu.
"Thế giờ em vẫn ăn được chứ?
Đồ ăn cũng xong hết rồi."
Victor lại gật đầu.
Tuy cả sáng lo lắng đến không thiết ăn gì nhưng đến lúc này bụng lại cồn cào lên.
Có lẽ vì chuyện em lo đã được giải quyết, mà cũng có lẽ đơn giản là họ trấn an em rất tốt.
Sau bữa ăn, Naib cùng Edgar qua chỗ Victor để lấy đồ.
Họ bảo rằng khoảng chiều, cỡ độ đâu đó năm giờ sẽ quay lại.
Joseph cũng không ý kiến gì, chờ em vẫy tay với mấy người kia xong đã lôi được cái áo trong tủ ra.
"Em thay đi cho dễ nghỉ.
Cởi cái quần dài ra luôn đi, mặc thế nằm khó chịu còn gì."
Tất nhiên, những lúc nghiêm túc thì Joseph hoàn toàn biết cách để thư giãn.
Không phải vì anh ta giỏi hay vì anh ta như thế nhiều, anh ta chỉ đơn giản là biết.
Victor đón lấy cái áo trắng của Joseph đưa thay nhanh.
Áo của Joseph cái nào cũng khá là rộng, đến bản thân anh ta cũng chuộng chúng.
Joseph bảo, mặc thế dễ nghỉ.
Cũng vì thế nên chẳng có gì lạ khi Victor mặc áo Joseph và chúng dài đến chạm đầu gối của em.
Victor cũng treo quần dài lên móc rồi theo Joseph leo lên giường nghỉ.
Giờ là độ một giờ hơn.
Edgar và Naib vốn muốn ở lại lâu chút nhưng ngặt nỗi họ lại có chuỗi trận từ hai giờ kém đến bốn giờ chiều.
Joseph cũng có trận hôm nay nhưng không sớm đến vậy, tầm năm giờ mới đi.
Nên giờ họ tranh thủ đánh giấc.
Căng da bụng cái da mắt cũng chùng, trong căn phòng kéo rèm tránh ánh nắng rực rỡ giữa ngày, một trắng một vàng ôm nhau ngủ đến quên trời đất.
°
Khi Victor thức dậy, còn mỗi mình em nằm lại trên giường.
Em đưa tay nhìn đồng hồ, hơn bốn giờ một chút.
Bình thường Victor không ngủ kĩ vậy đâu, có thể vì chẳng có gì làm nên bất giác ngủ lâu đến thế.
Em nhìn Wick nằm ngủ bên cạnh, lười nhác chọc ghẹo nó.
Lúc thì lấy ngón tay vuốt nhẹ đỉnh đầu nó, lúc thì chọt chọt mấy cái vào bên má.
Wick vậy mà vẫn ngủ ngon, chỉ hơi gừ gừ mấy bận.
Victor lần nữa kéo cái tai thỏ của mình xuống nhìn, nó trắng, lòng tai hồng hồng.
Lúc Edgar chạm vào ban trưa, có hơi nhột một chút nhưng không tệ lắm.
Victor chán chường đưa tay ôm Wick, nhắm mắt lại muốn ngủ thêm.
Nhưng từ đằng xa, cửa phòng lại mở.
Theo quán tính, Victor chụp lấy cái chăn choàng kín đầu.
"Victor, dậy chưa?"
Nghe tiếng người quen thuộc, em mới ló đầu ra.
Là Naib, cùng với Edgar quay lại... và những túi đồ?
"Cứ để đồ vào tủ anh ta hả?"
"Chắc vậy rồi, tủ rộng mà"
Naib với Edgar cất đồ, xong quay qua nhìn Victor ló đầu khỏi chăn.
Tai dài vươn ra như bật lò xo, ánh nhìn ngơ ngác của em khiến Victor của họ vốn đáng yêu lại càng đáng yêu thêm.
"Sao vậy, còn muốn ngủ nữa hả?
Hay dính 'bug' có tai thỏ rồi hành xử cũng như thỏ vậy?"
Naib cất đồ xong trước, lại chỗ giường ngồi cạnh Victor.
Tay hắn đưa ra chỉnh lại mấy sợi tóc rối chỉa lung tung trên đầu em.
Victor ngồi yên để hắn chỉnh.
"Không có... chỉ lo có người khác lỡ vào thôi"
Tay của Naib chỉnh trang xong lại hơi táy máy.
Nó đưa ra miết nhẹ lấy vành tai khiến Victor trong vô thức nghiêng đầu theo.
"Mà Victor, tôi thấy quần cậu trong tủ.
Bộ cậu với anh ta làm gì ban trưa hả?"
Victor nghe thế lắc đầu, gò má dễ dàng nổi lên một mảng hồng rực rỡ.
"Không có.
Cả hai chỉ ngủ thôi.
Ngài ta cho em mượn áo với bảo em mặc quần dài sẽ khó ngủ nên em cởi nó ra.
Em vẫn có quần đùi mặc cùng nên em nghĩ là ổn."
Edgar hẹp đuôi mắt khi nghe Victor nói thế.
Gã đến chỗ em, ngồi bên còn lại của giường, sau đó đưa tay ra kéo mở cái chăn.
Victor chừng hửng trước động tác của Edgar.
Em ngồi, tay nắm chăn mà giờ nó bị giữ mất nên đành đặt lên đùi.
"Anh ta nói thì không sai nhưng cái ông già đó biết chơi quá ha."
Edgar lên tiếng, sau đó gã mò đến đưa tay ôm lấy eo Victor, đầu ngã trên vai em.
Victor chớp mắt.
Em đưa tay ôm ôm xoa xoa người kia.
"Đi trận mệt lắm sao?"
Edgat ừm hửm, mặt vùi vào hõm vai người kia dụi dụi.
Bất chợt, Victor cảm thấy sau lưng lại có người ôm mình.
"Tôi cũng muốn ôm Victor"
Naib vùi đầu vào bên vai còn lại của em, hơi khịt mũi.
Victor hơi quay đầu nhìn, tay cũng đưa lên xoa xoa người nọ.
"Mọi người vất vả rồi"
Victor khẽ nói trước khi bản thân bị kéo nằm xuống giường lần nữa, hai bên vẫn bị ôm chưa buông.
"Buồn ngủ?"
Cả hai đều gật đầu.
Dù sao thì họ đã không nghỉ trưa rồi mà Joseph thì đi trận cỡ tiếng hoặc hơn tiếng nữa mới về nên cả đám lại ôm nhau đánh thêm một giấc ngon ơ.
°
"Mấy cậu tùy tiện quá ha."
Joseph đi trận về, nhìn đám người nọ quấn nhau trên giường mà thở dài.
Anh biết họ không nghỉ trưa nhưng có nhất thiết phải chiếm dụng cái giường của anh không hả?
Joseph anh đây cũng muốn nằm (ôm thỏ) nghỉ!!
Edgar nghe tiếng người nói, mắt hơi hé lên.
Gã dụi mắt ngồi dậy.
"Về rồi đó hả?
Bộ anh thích quấy người khác nghỉ lắm sao?"
"Mấy cậu thì giỏi rồi.
Nằm ngủ hết cái giường của tôi còn gì."
Joseph cởi áo khoát định mắc vào trong tủ đồ, chợt nhận ra bên trong có nhiều hơn một túi đồ ngoài dự kiến.
"Đồ ai nữa?"
"Thì đồ Victor?"
"Có khỉ.
Hai túi này của hai người đúng không?"
Edgar đánh mắt đi chỗ khác.
Joseph chợt hiểu ra ý định của hai người kia, anh bất giác thở dài.
"Gọi họ dậy đi tắm rồi ăn cơm tối thôi."
°
Đi tắm tức là đi tắm.
Cả đám thay phiên nhau mà tắm chứ không có tắm chung đâu.
Joseph làu bàu thay ga khi thấy cái đệm trắng tinh của mình bị hai kẻ đi trận về làm bẩn.
Anh còn nghĩ sẽ giữ nó vậy cơ mà.
Chắc chắn là cái đám kia cố tình!!
"Em xong rồi.
Em có lấy nước mới ấy."
Victor bước ra.
Mọi người đùn em tắm trước dù bản thân họ còn bẩn hơn em gấp mấy lần (ừa thì, vì họ đi trận mà).
Naib nghe tiếng gọi thế liền ôm đồ vào.
"Nhớ tắm xong lấy nước lại đó"
Edgar ngồi đọc ít báo hôm nay trông khi gọi với.
Naib cũng chỉ đáp lại một tiếng biết rồi liền sau đó kéo cửa đóng lại.
"Anh cần em phụ không?"
"Thôi, em mới tắm xong mà"
Victor nhìn Joseph đi thay chăn ga liền ngỏ ý muốn giúp nhưng người kia chỉ lắc đầu từ chối.
"Cơ mà cái cậu kia, sao lúc nãy tôi làm mà cậu chẳng giúp hả?"
Joseph ôm ga giường đem bỏ vào giỏ sau đó lên tiếng gọi với sang bên kia phòng.
"Thấy anh làm nhanh mà sợ vào vướng tay anh thôi"
Edgar điềm đạm lật tờ báo đọc tiếp.
Joseph nghe thế thiệt sự muốn đi qua kia gõ đầu người nọ một cái.
Nhưng chưa kịp làm thì Naib đã mở cửa gọi với người tiếp theo.
"Anh tắm đi, ga giường để em trải cho"
Victor đẩy nhẹ người kia qua phòng tắm.
Anh tính nói gì đấy, xong lại hơi chần chừ.
Rốt cuộc cũng chịu để Victor làm hộ.
"Ga giường ở trên đầu tủ ấy nhé, phiền em rồi."
Joseph chỉ nơi cất ga xong xuôi sau đấy mới chịu vào phòng tắm.
Victor sau đó cũng đến lấy ga xuống, Naib tắm rửa sạch sẽ xong cũng phụ một tay.
"Tối nay ăn gì?"
Naib buồn miệng hỏi vẩn vơ khi cùng Victor dém nếp ga giường.
"Tôi nghe bảo họ làm món hầm rau củ với thịt heo"
Edgar xếp tờ báo qua một bên, đi đến tủ đồ lấy đồ chuẩn bị tắm.
"Nghe bảo có cả bánh mì ăn kèm"
"Nghe ngon quá nhợ.
Mình được dùng bếp không?"
"Chắc như mọi khi thôi, dù sao hôm nay cũng cuối tuần mà."
"Vậy chốc nữa làm cái lẩu đi" - Naib gợi ý, kéo Victor ngồi lên giường trong khi bàn thêm.
"Ra ban công ăn ngon này" - Edgar thu tờ báo lại.
"Làm thêm một ít bia nữa" - Naib tiếp tục đề xuất.
"Tôi còn chưa ra tới mà mấy cậu đã bàn xong đồ ăn tối rồi sao?"
Cánh cửa phòng tắm hé mở và Joseph đưa tay dùng khăn lau mái tóc dài của mình.
Victor chớp mắt nhìn anh, sau đó thấy Joseph ngồi luôn bên cạnh.
Cứ vậy, em đưa tay đến đón lấy cái khăn, giúp người kia lau tóc.
Joseph gật đầu khẽ cảm ơn.
"Em có muốn ăn gì không?"
Victor thoáng ngẩng mặt.
"Ăn như mọi người là được."
Naib líu ríu ngay bên cạnh, ôm eo kê cằm lên vai Victor, ngó chòng chọc Joseph.
"Rồi sao không hỏi tụi này muốn ăn gì?"
Joseph nhìn Naib, rồi đưa tay đẩy cái mặt tráo trơ của hắn đi.
"Nãy giờ còn không phải mấy người đang bàn sẵn rồi sao?"
Victor ngồi giữa chăm chú lau đuôi tóc, nhìn Edgar cũng rời đi để vào nhà tắm.
Cậu nghe qua một hồi, cuối cùng khẽ giọng.
"Em muốn ăn bít tết"
Hai con người đang nạnh nhau, nghe thế cũng im lặng.
"Ừm, xíu lấy cho em"
Bữa ăn tối diễn ra suông sẻ hơn là khoảng thời gian ngồi trên giường nói chuyện.
Và hiện tại họ lại quay về cái thời điểm đấy.
"Sao mấy người nằm hết chỗ của tôi vậy?"
Joseph đứng chống nạnh, nhìn Victor bị kẹp giữa hai cái đầu nâu.
"Ai nhanh chân hơn thì được"
"Nhưng này giường của tôi mà"
"Để em xuống cho"
"Nằm yên đó"
Sắp đi ngủ mà thấy khó xử ghê.
Victor đảo mắt một vòng, quay qua bên góc tường, nơi Naib đang nằm chống tay cãi chung với hai người bên kia.
Naib thuận đà đưa tay ôm eo người kia vỗ vỗ.
"Ê!?"
Naib đưa tay ra dấu im lặng.
Joseph cùng Edgar nhìn qua, thấy Victor sớm đã quay lưng lại với họ, hình như chưa gì đã rơi vào giấc.
"Mới nãy còn thức mà"
"Dù sao cũng đâu phải ngày thường"
Joseph nhìn vậy thôi cũng không ồn ào nữa.
Anh bảo Edgar nằm gần vào trong, sau đó cũng chui tọt vào chăn.
Cứ vậy cả đám cũng chìm vào giấc ngủ.
___
dự định là viết về cái tai thỏ, xong đoạn sau lại quên mất cái tai thỏ, nhưng chợt nghĩ nếu là họ thì có khi lắm =))) tại nếu cứ để ý cái tai thì Victor sẽ không có thoải mái được, còn đám kia thì Victor có như nào bọn họ vẫn thương thôi =)))
___
#Kai