Cập nhật mới

Fanfiction VNJE| Bàn sưởi và vỏ quít

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
351079886-256-k219295.jpg

Vnje| Bàn Sưởi Và Vỏ Quít
Tác giả: __Exulansiz__
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

• Couple:

> Naib Subedar x Victor Grantz

> Joseph Desaulniers x Victor Grantz

> Edgar Valden x Victor Grantz

> VNJE • Naib/Joseph/Edgar x Victor

• Drabble

• Smoll talk: Một cái ổ riêng dành cho OT4 mình yêu nhất 🥺✨️

#Kai



wick​
 
Vnje| Bàn Sưởi Và Vỏ Quít
Intro;


• Title: VNJE| bàn sưởi và quả quít

• Couple:

> Naib Subedar x Victor Grantz

> Joseph Desaulniers x Victor Grantz

> Edgar Valden x Victor Grantz

> VNJE • Naib/Joseph/Edgar x Victor

• Smoll talk:

Vì bản thân siêu thích OT4 và các OTP nên tui lập ra cái ổ riêng nho nhỏ này để ôm đồm các tình yêu của đời mình hehe =)))

Đôi lúc tui cũng sẽ viết riêng về từng cá nhân nếu có dịp nè nhưng chủ yếu vẫn là họ yêu thương nhau, ôm nhau hun chùn chụt =)))

Tên fic là [Bàn sưởi và vỏ quít] được lấy cảm hứng từ việc tui thấy người Nhật hay vẽ mỗi khi trời lạnh sẽ chui vô bàn sưởi rồi bóc quýt ăn ý.

Nó nhìn rất ấm cúng và đầm ấm nên tui quyết định lấy nó luôn.

Hy vọng rằng có thể viết thật nhiều câu chuyện nhỏ về họ mà đầm ấm và ấm cúng như viễn cảnh này.

• Notes:

> Không ship Naib/Joseph/Edgar với nhau

> Không nhắc đến việc tách ship/đục thuyền/switch vị trí top/bot

> Các drabble mất não, setting cá nhân cao, gatekeep siêu gắt, xin hãy lưu ý

___

#Kai • [101223]
 
Vnje| Bàn Sưởi Và Vỏ Quít
"My dear stare at the fire..."


> Summary: Người thương nhìn chăm chú vào đám lửa trong lò sưởi, dường như không để hồn mình ở đây...

> Small talk: Sinh nhật vui vẻ và giáng sinh an lành.

Hy vọng rằng tôi có thể viết thêm thật nhiều câu chuyện, nơi họ có thể hạnh phúc ở bên nhau như này.

___

Người thương của họ nhìn vào ngọn lửa đỏ cháy bập bùng trong bếp lò.

Thức ánh sáng vàng cam đầy ấm áp đổ màu tạo thành một không gian tách biệt, với tiếng củi kêu lách tách, với đôi ba dải sáng trải lên tấm thảm xanh, một phần nhỏ hắt lên gương mặt đăm chiêu nhưng lơ đễnh của em...

°

Joseph, Naib và Edgar, không hẹn mà lại vô tình hướng mắt đến cùng một bóng người.

Giáng sinh rồi, cái dịp mà theo tích, "Chúa" được sinh ra.

Người ta ăn mừng ngày lễ, tụ họp và quây quần.

Dưới cái tiết trời lạnh ngắt tay chân này, cùng nhau ngả đầu bên cạnh lò sưởi thì còn gì bằng nhỉ.

Vốn dĩ, cả ba người đều chẳng hứng thú với cái dịp này đến vậy.

Nhà vẫn trang hoàng và cây thông cũng được trang trí đẹp đẽ.

Tầm gửi cũng được treo ở một nhành cao cao vượt quá bốn đầu người.

Ừa, là bốn đầu người.

Ngoài ba người họ ra, ngươi thứ tư là người họ thương.

Victor Grantz, một cậu trai vừa hay hai ba cái xanh.

Người đưa thư tận tụy, người thương đầy dịu dàng.

Cũng vì em, thứ họ để tâm vào dịp này không gì khác ngoài sinh nhật em, ngày mà cũng vừa hay là sinh nhật của Chúa.

°

Victor của họ đã ngồi trầm ngâm được một lúc lâu rồi.

Em ngồi đấy, dường như đang nhớ về điều gì đó.

Cơ thể em ở đây nhưng thần trí hẳn là đang nhảy múa ở miền kí ức xưa cũ.

Khi nhìn đến cái ấm áp đang nhảy lách tách trong lò, ai cũng vậy thôi, cũng đắm chìm một chút.

Vì vậy chẳng có gì lạ nếu em trở nên như vậy cả.

Tuy nhiên, nét mày em thoáng trùng.

Ánh mắt xa xăm dường như không mang theo ánh lửa mà là một viễn cảnh khác, đơn độc hơn, buồn bã hơn.

Victor thậm chí còn chẳng để ý rằng họ đã đến gần, dẫu họ chẳng hề giấu giếm sự di chuyển của bản thân, điều đó càng giúp họ biết chắc rằng tâm hồn em đã chẳng ở đây rồi.

Joseph nhìn đôi vai nhỏ, không muốn nói nhưng đành phải thừa nhận, trong chúng ỉu xìu hơn thường ngày.

Tuy dáng vẻ của em thường thấy nhất là cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của bản thân, nhất là khi mọi thứ xung quanh náo nhiệt nhưng cách chúng buông thõng như vầy phần nào lại khiến người ta nao nao hơn.

Đưa bàn tay khoát tấm chăn mỏng qua vai em, vào lúc bấy giờ, em mới thoáng giật mình mà nghiêng đầu ra sau nhìn.

Sắc vàng trong vắt ấy sáng lên, một điểm trắng tinh, trở về.

"Nhớ gì sao?"

- Joseph buông lời hỏi thăm, hàng mi trùng xuống, đem người kia nhẹ nhàng đặt vào đáy mắt xanh lam của bản thân.

Victor chưa kịp trả lời, em đã quay ngoắt mặt đi vì sự rung động xảy ra bên cạnh.

Lần này là Naib.

"Nhìn em như sắp bệnh đến nơi ấy.

Uống đi!"

Bàn tay có phần thô sần nắm lấy đôi bàn tay đặt trên đùi của em, dúi vào đôi bàn tay còn ngơ ngác kia một cốc sữa ấm.

Ánh nhìn của em hết để trên người của Naib, sau đó nó lại để trên mặt sữa trắng phau hơi ngả màu do sắc cam bập bùng.

Những cụm khói trắng tản mạn trong không khí, đem theo đó là sự ngọt ngào, có phần béo của sữa tươi.

Một lần nữa, Victor cảm nhận được bên còn lại của chiếc ghế sô-pha rung động.

Edgar ngồi xuống cạnh em, tay ôm Wick đặt trên đùi, hơi vuốt ve chú chó nhỏ ngái ngủ.

Không vội lên tiếng.

Một thoáng im lặng, bàn tay của người thợ săn khẽ vuốt ve những chỏm tóc chỉa ra của em, và rồi, lúc này người họa sĩ mới lên tiếng.

"Victor"

"Hôm nay là sinh nhật của anh"

Ừa, Victor tự nhủ, hôm nay là hai mươi lăm tháng mười hai, là sinh nhật của em.

"Nghỉ ngơi đi"

Chất giọng trầm đi một nhịp, trầm ổn cất lời.

Victor để ánh nhìn của bản thân đặt vào cốc sữa, thấy gương mặt mình hừng lên một lớp hồng nhàng nhạt do lạnh.

Âm giọng khác lần nữa cất lên.

"Hôm nay là ngày của em mà"

"Sinh nhật vui vẻ"

"Victor"

Khi những câu từ đó cất lên, Victor cảm tưởng như sự ấm áp trên những đầu ngón tay mình do cái ấm nóng của cốc sữa nay dần lan ra khắp thân thể, tụ hội về trái tim đỏ hòn nằm ở ngực trái.

Sự lạnh giá của tháng cuối năm bị đẩy lui đi.

"Victor" - Tiếng họ gọi em.

"Giáng sinh an lành"

"Sinh nhật vui vẻ"

"Cầu mong mọi điều tốt đẹp đến với em"

Sự nghẹn ngào quen thuộc dâng lên trong cuống họng.

Cả ba người nhìn em cúi gằm mặt, sau đó đột ngột nâng cốc sữa lên, uống một ngụm dài.

Em thở ra một hơi thỏa mãn sau khi rời môi, và rồi...

"Cảm ơn..."

"Cảm ơn rất nhiều"

Tiếng em lí nhí, Naib để ý, một giọt nước rơi lên bàn tay em.

"Victor..."

Naib thoáng cất lời, trước khi chống tay và đến gần em.

Lính thuê đưa tay đưa lên gạc đi phần tóc mái để rũ, nhìn rõ thấy sắc vàng kim ngập trong mớ nước lấp lửng nơi khóe mi.

Một nụ hôn được kề lên trán em.

Victor mở tròn đôi mắt mình.

Gò má và viền mắt vốn đã mờ đỏ vì cái lạnh nay dường như có tăng nhẹ một tầng sắc màu.

Trước khi Victor kịp phản ứng, bàn tay của người thợ săn đã đưa xuống cằm em mà khẽ ngửa đầu em ra và rồi đặt trên mi mắt em một cái chạm nhẹ.

Khuôn miệng Victor để mở khẽ, như muốn thốt ra một âm bất ngờ, nhưng có lẽ sự bất ngờ lớn quá ngược lại càng không biết nên nói gì.

Và rồi chuyện gì tới cũng sẽ tới, bàn tay người họa sĩ thay thế mà đưa ra, đặt bên gò má em, kéo em quay lại.

Lần này điểm tiếp xúc là môi em, và khi rời đi, người kia khẽ cười.

Không biết nên nói sao, vừa có chút ấm áp lại dường như cũng có chút gì đấy ranh mãnh.

Cái gì vậy chứ?

Victor của họ ngờ nghệch ra một hồi đến quên cả khóc, sau đó hai gò má đỏ bừng, cười khúc khích vui vẻ.

Nhìn như vậy, rốt cuộc, trái tim của họ cũng an yên đi một chút.

"Hôn cái nữa nhé?"

Joseph lên tiếng.

"Lần này mình hôn môi nha, còn người nào đó hôn rồi thì nhường chỗ đi"

Edgar nghe hiểu, mắt đảo một vòng.

Tiếng cười lần nữa vang lên.

___

#Kai
 
Vnje| Bàn Sưởi Và Vỏ Quít
At midnight, we won't sleep.


Summary: Chỉ là bỗng thấy sự chuyển giao năm mới khiến người khác nôn nao lạ thường.

___

Edgar không ngủ được.

Điều đó thật ra cũng chẳng phải chuyện gì lạ vì đó giờ cậu đều ngủ chẳng sâu.

Đôi lúc, không đi ngủ có khi lại tốt hơn nhiều.

Vào khoảng thời gian như thế, Edgar cũng chẳng thể làm gì được, như kiếm ai đó nói chuyện hay ăn uống, hay vẽ một bức tranh.

Đặc biệt là vẽ một bức tranh.

Vì vậy, Edgar sẽ lẳng lặng đi khỏi phòng và ra bên hông nhà mở cửa ngắm sao.

Nhiều lúc, bầu trời chỉ là một màn đen kịt, và kể cả vậy, Edgar cũng chẳng thể quay trở về phòng để ngủ.

Cậu ngước nhìn cái khoảng trời đêm đen đặc đó, thi thoảng lại nghe đôi ba âm thanh xào xạt của lá cây.

Đêm nay, Edgar không ngủ.

Lần này thì không hẳn giống như những lần trước.

Lần này là vì cậu thấy nôn nao.

Lịch treo tường hiện tại vẫn là 31/12, nhưng chỉ vài phút nữa thôi, nó sẽ trở thành 1/1.

Là một năm mới lại bắt đầu, vì vậy nên mới thấy nôn nao sao?

Edgar tự nhủ khi nhìn lên trời, hôm nay may mắn là một bầu trời đầy sao.

Cũng chẳng có tâm tình xem xem có bao nhiêu chòm sao mà cậu biết, nhưng về căn bản thì chúng tương đối ổn so với việc ngồi một mình.

...

"Edgar?"

Tiếng ai đó gọi khẽ.

"Sao anh cũng thức?"

"Còn cậu sao không ngủ?"

Là Joseph.

Cũng đúng, nhà này cũng chẳng phải một mình cậu là người ngủ chẳng sâu.

"Người già như anh thì nên ngủ đi chứ kẻo tổn hại sức khỏe."

"Người trẻ như cậu thì không bị chắc?

Vả lại tôi cũng chẳng già đến vậy đâu"

Ừa thì, già hơn.

Edgar đảo mắt.

Nhưng có vẻ đêm nay không chỉ có cậu và những vì sao.

Joseph đến ngồi bên cạnh và rồi anh cũng ngước lên nhìn bầu trời.

Không lâu sau lại nghe có tiếng ai đó đang đi tới.

"Edgar?

Joseph?

Hai người làm gì ở đây?"

"Không ăn uống như cậu?"

Đêm nay có vẻ không chỉ mỗi mình Edgar và Joseph là những kẻ mất ngủ nhỉ.

Naib cũng xuất hiện.

Khác một cái là cậu ta có một dĩa đồ nhắm và một lon bia.

"Tôi không thức vì muốn ăn vụng đâu"

Đó là sự thật.

Naib thức vì lí do khác.

Hắn có chút nhớ quê.

Năm mới lại đến rồi, vài kỉ niệm nhỏ ghé qua thăm hỏi, được một hồi lòng nao nao không ngủ được.

Tiện thì bụng cũng đói nên Naib đi kiếm đồ ăn, phát hiện trong phòng chỉ còn mỗi Victor là đang ngủ.

"Mấy người ra đây khi nào vậy?"

Naib đi đến bên phía còn rộng mà ngồi xuống, cũng không keo kiệt gì đặt dĩa đồ ăn ra trước mặt hai người kia.

Tất nhiên, họ có muốn ăn không thì còn tùy họ.

"Ban nãy thôi" - Joseph bảo.

"Chắc cỡ nửa tiếng trước?"

- Edgar cũng đáp lời.

Naib ừm hửm một tiếng, sau đó uống một ngụm bia trực tiếp từ lon.

Bầu trời phủ kín những tầng sao kia lại càng khiến hắn nhớ về quê nhà.

"Mà sao hai người lại ở đây?"

"Chắc là mất ngủ?"

- Edgar bảo.

"Không muốn ngủ lắm" - Joseph cũng gần như đưa ra cùng một lí do.

"Lẻn đi cũng tài"

"Victor thì không nói, cậu cũng ngủ say như chết còn gì?"

"Khi có cơ hội thì phải ngủ thật ngon chứ sao?"

"Cả việc ăn à?"

"Tất nhiên rồi"

Một khoảng lặng thinh lại vang lên, chỉ có tiếng Naib lại thó tay lấy chút đồ ăn bỏ vào miệng.

"Sắp sang năm mới nên tự dưng không ngủ được"

Naib thừa nhận.

Hắn ngửa cổ hớp thêm một ngụm, sau đó "khà" ra đầy sảng khoái.

"Cứ nghĩ đến việc bây giờ lại có thể thong dong như này nên lại càng thấy lạ"

Câu chuyện của Naib, dù có nghe bao lần cũng thực sự không muốn nghe lại.

Vốn dĩ chẳng ai trong số họ cố gắng ngăn Naib ăn uống bất chấp thế cũng là có lí do cả.

"Cậu muốn quên nó chứ?"

- Joseph hỏi.

Khi đi ngủ, lúc nào anh cũng để tóc mình xõa.

Mái tóc trắng dày đổ trên vai, đôi lúc nhìn có chút dọa người vì bản thân Joseph cũng mặc một bộ đồ ngủ trắng.

Nhưng nhìn chung, nếu có thể thấy rõ, chỉ những khi như này mới thấy hình như đây mới là Joseph Desaulniers.

"Tôi không nghĩ thế."

- Naib đáp lời - "Tất nhiên thì khoảng thời gian đó không dễ chịu gì nhưng tôi đoán nó cũng có vai trò của nó sau tất cả"

Lại im lặng.

"Mà có khi quên thì tốt hơn nhỉ?"

- Naib cười xòa.

Mỗi hắn là cười xòa, người nghe chuyện cười không nỗi.

"Cậu đã làm rất tốt rồi.

Nên kệ chúng đi thôi."

- Edgar, hơi nghiêng đầu nói.

Từ khi nào mà cậu thấy cuộc trò chuyện đêm này cũng khá là dễ chịu ấy nhỉ?

"Thật ra thì tôi cũng nao năm mới đấy" - Lần này, người thừa nhận là Joseph.

"Cứ nghĩ mình sẽ già thêm tuổi nữa nên nao à?"

Edgar khẽ cười, buông lời "xỉa" người lớn tuổi nhất cả đám như một thói quen.

"Có thể..."

- Joseph không phủ nhận nữa.

Lại một năm, lại thêm một tuổi, lại một bước tiến dần đến điểm cuối của cuộc đời.

Khoảng thời gian qua liên tục mù quáng, cũng chẳng rõ nên làm gì mới đúng đắn nhất.

Và những ánh mắt đưa về phía anh.

"Tất nhiên thì không có chuyện tôi đi sớm đâu nên các cậu đừng mong chờ vô ích.

Tôi sẽ sống thọ nhất cho xem"

"Ừa, chẳng ai thèm giành cái sống thọ với anh."

"Sống lâu hình như cũng tốt"

"Cậu chắc sẽ sống rất rất lâu, lâu đến độ thành tinh luôn"

Chưa bao giờ nghe câu gì lạ vậy, Naib nhướng mày.

Làm sao sống lâu lại thành tinh được?

"Thế còn cậu?

Mất ngủ thì ai cũng biết, nhưng tâm tình hôm nay không tệ" - Joseph hỏi, nhìn cái người tóc nâu kia cứ ngẩng mặt lên những vì sao.

Bọn họ ai cũng làm thế, chỉ là Edgar dành nhiều thời gian nhất.

"Chắc vì mấy người ồn ào quá, tâm tình muốn cũng không tệ được"

"Khi nãy tôi ra thấy cậu cũng đâu tệ"

"Tôi có nên nói anh có tuổi rồi không?"

"Nghe này, tôi cỡ cậu thôi"

Đó là nếu tính vẻ ngoài hiện tại, bên trong đã mấy chục ai mà chẳng rõ.

"Nếu vậy thì tôi già nhất á?"

- Naib chợt giật mình.

Edgar lẫn Joseph nhìn hắn, sau đó cười cười.

"Hình như thế rồi, nên gọi là anh không?"

Đúng là chuyện tào lao.

Nhưng được cái cũng vui.

"Thời gian thế nào rồi?"

- Edgar bâng quơ hỏi.

Joseph vậy mà cũng lôi ra được cái đồng hồ quả quýt mà nói.

"Khoảng mười phút nữa.

Cậu vậy mà cũng nôn năm mới sao?"

Edgar chùng mày.

"Ừa"

Bằng một cách nào đó, họ đều có chung một mục đích cơ bản.

Ra là đều mất ngủ chỉ vì muốn đón năm mới.

"Có nên gọi Victor dậy không?"

"Đừng, để em ta ngủ đi.

Chắc đang ngủ say lắm, gọi dậy mất giấc."

"Tán thành.

Dù sao cũng còn cả năm để ở bên Victor mà."

Ý kiến không sai.

Victor giờ giấc rất có quy củ, cứ sáng là tự động dậy không cần báo thức, tối tới giờ là hai mắt lơ mơ liền.

"Victor ngái ngủ trông rất muốn đưa đi ngủ"

"Lúc nào cũng cố gắng như đang tỉnh táo ý nhưng ngã người xuống giường là ngủ ngoan"

"Mấy hôm mệt thức dậy nhìn cũng rất đáng yêu, tóc ngắn nên vểnh lên mấy sợi rõ ngộ."

Bỗng dưng cuộc nói chuyện của họ chuyển qua kể về Victor.

Mà vì sao lại là Victor?

Đơn giản thôi, vì có em thì họ mới ngồi quây lại như này.

Đều là những kẻ thương em mà.

"Ngày mai có nên làm bít tết không?"

"Tôi không ăn được thịt bò..."

- Naib bỗng thất thểu.

"Kiếm món khác cho cậu ăn là được.

Mai thích gì thì ăn nấy"

"Làm nhiều món quá cực không?"

"Ngày đầu năm mới mà, chiều chuộng bản thân một chút."

Edgar, người lúc nào cũng bỏ bê bản thân (dù dạo quen Victor đã đỡ hơn rồi), phát ngôn ra mấy câu khuyên người thật sự không có sức nặng.

"Còn hai phút nữa là qua năm mới rồi.

Có ý mong ước gì cuối năm không?"

Joseph lần nữa xem đồng hồ quả quýt, tay chống cằm vui vẻ gợi chuyện.

"Còn mỗi hai phút thì mong gì được?"

- Edgar khẽ cười giễu.

Mà, thật ra thì không phải cũng không có khả năng.

Naib nhai nhai miếng đồ nhắm, mắt ngẩng lên trời, bâng quơ.

"Giờ này cái gì cũng khó, gặp Victor còn khó mà"

Ừa, họ chợt nhận ra nếu cứ vầy thì họ sẽ trải qua những giây phút cuối năm mà không có em.

Bỗng dưng có chút cảm giác Victor bị để lại năm cũ như những kí ức khác.

"Không nên đánh thức Victor" - Edgar lẩm bẩm.

Cả bọn có chút ủ rũ.

Joseph dán mắt vào đồng hồ, bắt đầu đếm ngược.

"Còn mười giây"

Và chín, tám hay bảy.

Kim giây cứ nhích từng bước chẳng thèm chờ đợi ai.

Tàn nhẫn thật.

Còn năm giây, Naib bất chợt quay người, hai người còn lại cũng bị tò mò mà nhìn theo.

Cuối năm, muốn gặp em.

"Sao mọi người đều thức vậy?"

Giọng nói quen thuộc, âm điệu có chút ngái ngủ, người nọ vậy mà kéo theo cả chăn ra đây.

"Sang năm mới rồi."

- Joseph vô thức nói.

Victor xuất hiện vào những giây cuối cùng, nghe có chút như một điều gì đó thật lớn lao.

Nhưng chỉ đơn giản là em đã xuất hiện thôi.

"Victor, sao không ngủ tiếp đi?"

Edgar đứng dậy, đi lại chỗ của Victor.

Sau đó Joseph cũng liền kề mà đi đến.

Naib cũng đặt lon bia mà lại gần.

Bỗng dưng lại được vây bởi hơi người thân quen, Victor gà gục nói.

"Chỉ là tò mò, không biết mọi người đi đâu."

Victor ngái ngủ sẽ không nói rằng bỗng dưng em thấy xung quanh thật trống trải đâu.

Nghe rất trẻ con, mà trẻ con như thế nghe có chút không hay phải không.

Nhưng em có vẻ vẫn không nhớ rằng những kẻ mất ngủ ở đây nếu nghe em nghĩ vậy hẳn là sẽ không khỏi lại càng thích em hơn mất.

"Không có gì, chỉ là hơi mất ngủ chút thôi"

Joseph nói, tay đưa ra vuốt cái chỏm tóc đang vểnh của Victor.

Em không biết, đầu hơi ngửa lên dường như muốn dụi.

Cả lũ đứng hình.

"Em thức với mọi người?"

"Không sao, giờ đều thấy buồn ngủ rồi."

Naib nói, đưa tay đặt lên vai Victor.

"Ừa, nhìn như thế bỗng dưng rất muốn đi ngủ" - Edgar lên tiếng, kéo lại tấm chăn đang khoát quanh người Victor thêm chỉnh chu.

Mà nghe Edgar nói thế, Victor cũng chỉ nghiêng đầu.

Em đang buồn ngủ, không rõ được ý tứ trong câu.

Nghe vậy cũng lấy làm mừng.

Và rồi bốn người bọn họ kéo nhau về phòng.

Bấy giờ, Victor đã không còn là người duy nhất ngủ thật ngon.

___

#Kai
 
Vnje| Bàn Sưởi Và Vỏ Quít
The rose in the bottle


Summary: Câu chuyện sau những lần Victor bỗng lảng tránh họ

___

Dạo gần đây Victor hay dành thời gian đi đâu đấy.

Ban đầu, chẳng ai trong số họ quá nghĩ ngợi về điều này.

Dẫu sao cả ba đều có lịch đi trận nhiều hơn mà Victor và họ cũng không thể dành hai bốn giờ chỉ để ở cạnh nhau được.

Tuy rất tiếc nhưng hiện thực thì khó mà tránh khỏi (Ý họ là về vụ hai bốn giờ ấy).

Victor bận vào lúc ban ngày thì không nói gì.

Nhưng mà cái chập xế chiều ấy, đến cái thời gian đó cũng bận, em ta cứ lấm la lấm lén giấu giếm gì đấy và những nghi vấn bắt đầu dày lên.

"Subedar, cậu nghĩ Victor giấu cái gì?"

Joseph đứng ăn súp trước ghế của Naib, vào một giờ chơi giữa trưa mà hỏi.

Gã trai lính thuê nhìn người kia cau mày.

"Tôi không rõ.

Mà đừng có làm cái quỷ đấy coi!

Tôi chưa có ăn trưa."

"Vì cậu chưa ăn trưa nên tôi mới làm vậy mà."

Joseph cười cười.

Sau đó anh lại đem kiếm đặt ngang đứng chờ người đến cứu.

"Mấy nay Victor bận quá nhỉ?

Hôm bữa tôi rủ em ấy đi thưởng trà mà ẻm nỡ từ chối tôi."

"Do ông thôi."

Naib Subedar bị đánh thêm một cái.

Joseph thong dong lau kiếm rồi tiếp tục.

"Cậu không thắc mắc em ấy bận gì à?

Hình như hôm nọ Victor cũng từ chối ăn tối với cậu còn gì?"

Naib chống cằm trên tay vịn, hắn nhìn người kia, sau đó thở dài một hơi.

"Ừa...

Victor bảo em ấy cần chuẩn bị thư cho trận ngày mai nên sớm đã ăn xong rồi."

"Thế Edgar không nói gì sao?"

"Tôi thì sao?"

Edgar lú đầu từ đâu đấy ra.

Cậu ta khiến hai người nào đấy thoáng giật thót mình.

"Đến từ lúc nào đấy?"

"Từ lúc ông đánh cậu ta thêm lần nữa."

Joseph nhìn Edgar đang cầm khung tranh tựa người vào ghế chờ đến vạch.

"Victor từ chối làm mẫu vẽ cho tôi."

"Hiếm thấy nha."

"Em ta còn hỏi tôi về màu nữa."

Joseph vuốt vuốt cằm.

"Victor muốn vẽ sao?"

"Tôi cũng có hỏi nhưng em ấy lắc đầu bảo không."

Edgar đặt tranh ra xong rồi đưa tay vô cứu.

Xui xẻo thay Joseph sớm đã quay đi chỗ khác, gồng đòn thành một vòng tròn xoay người đánh cho Edgar mất khả năng cứu người.

"Tranh đẹp đấy."

"Cảm ơn."

"Thế bàn tiếp nhé?"

Joseph chống kiếm xuống đất nhìn hai cái máy rung không có ý định dừng và nhìn cái ghế hơn năm mươi một chút của Naib.

"Để xem, có nên trộm vào phòng ẻm một chuyến không?"

"Quý ông kiểu gì mà đi coi trộm phòng người khác?

"Trên người ẻm có cái chi mà tôi chưa xem qua đâu."

Naib cùng Edgar đang ôm đầu đưa một ánh mắt đầy khinh bỉ đến vị thợ săn nào đấy.

Nhưng mà họ cũng thấy cả rồi nên thôi lại thu cái ánh mắt đó về.

"Cũng không phải Victor né tránh hẳn.

Trông có vẻ em ấy đang chuẩn bị gì đó thôi."

Edgar nhận xét.

"Victor thích bí mật mà.

Có lẽ em ấy chỉ đang có điều gì đó thú vị và muốn giữ bí mật thôi."

Naib góp ý.

Hắn nhìn đồng hồ đếm ngược với vẻ chán nản.

"Cũng phải.

Có thể Victor sẽ nói với chúng ta vào lúc nào đó."

Joseph gật gù.

Anh treo bóng Edgar trước khi vẫy tay chào người đang bị ghế tên lửa đưa về trang viên.

"Mà đợt đấy em ấy hỏi màu gì thế?"

"Hỏi mượn màu thôi."

"Màu gì?"

"Lúc đó tôi không quan tâm lắm.

Cứ bảo Victor lấy cả bộ luôn cho tiện."

"Hào phóng ghê ta"

°

Bốn giờ năm mươi tư phút chiều, như thường lệ, Victor vừa ăn xong bữa tối sau khi kiểm tra lịch đấu trận của mình.

Vẫn khá ổn định, không có nhiều trận quá.

Khá may mắn vì dạo này em đang bận tay một số chuyện.

Victor thu dọn đồ, nhanh chóng di chuyển về phòng của bản thân.

Em không muốn bắt gặp họ vào lúc này cho lắm.

Victor có thể im lặng nhưng rõ ràng cơ mặt em không "kín kẽ" như miệng em rồi.

Và Joseph, Edgar hay thậm chí là Naib đều có thể dễ dàng nhận ra được em đang che giấu gì đấy.

Victor gọi Wick một tiếng.

Đứa nhỏ đang nằm dưới sàn liền ngóc đầu dậy, ngáp một cái, sau đó nhanh nhẹn chạy theo.

Em đã quan sát 'chúng' cả tuần nay và có vẻ 'chúng' lên màu khá chậm.

Victor thực sự đã đặt tâm huyết vào mấy 'thứ này' đến độ em còn từ chối họ vài lần.

Hy vọng họ sẽ không giận em.

Victor không khỏi thấy lo lắng.

Em về phòng, mở cửa và nhìn về những bông hoa hồng được đặt trong lọ nước màu bên thềm cửa sổ.

Màu sắc của chúng đã đậm hơn so với hai ngày trước mà cái lúc chúng đạt được màu mong muốn, Victor sẽ lấy chúng làm quà.

Ừ, Victor muốn làm quà cho Naib, Joseph và Edgar.

Tuy cả ba người ở cạnh em không thể nói là quá lâu nhưng Victor cảm thấy rất vui khi quen được họ.

Ban đầu, Victor còn không hiểu tại sao mình lại được để ý.

Thì, bản thân em có cái gì đâu nhỉ?

Mà hay một nổi nữa là ba người vốn dĩ có chút không hẳn là hợp nhau ấy vậy mà lại rất biết tiến lùi vừa phải.

Naib tuy hơi nóng tính nhưng đồng thời cũng rất lý trí.

Hắn nhìn vậy nhưng cũng rất dịu dàng với những thứ hắn để tâm, như quê nhà, như mẹ hay như chiếc lọ đom đóm bâng quơ gợi kí ức.

Edgar nhìn trầm tính nhưng thực chất lại có chút nóng nảy ngấm ngầm.

Tuy không phải là kiểu bốc đồng nhưng không thể phủ nhận chúng đáng sợ theo một cách rất riêng.

Cơ mà, có lẽ vì là một nghệ sĩ, tâm hồn của cậu cũng rất tinh tế, rất riêng biệt nhưng cũng rất chung.

Mỗi nét cọ đều mang đầy sự trân quý đối với nghệ thuật mà bản thân luôn hướng tới, là ý nghĩa của tuyệt đối trung thành.

Và Joseph.

Có lẽ Joseph đồng nhất trong ngoài nhất trong số ba người họ.

Cử chỉ thanh lịch, tâm hồn sâu sắc, niềm thương nhớ cũng đặc biệt nặng trĩu.

Là một nỗi ám ảnh giày vò nhưng Joseph miệng cười tay ôm, xoa xoa lòng ngực.

Và, sự quan tâm của họ còn chăm chút đến em, người thậm chí còn chẳng liên quan đến họ.

Victor không rõ được liệu bản thân có khát cầu một sự kết nối nào không khi em cảm thấy người ta đối diện nhau dối trá như nào.

Dối trá cập kề dối trá, nhưng em vẫn ngước nhìn họ.

Có thể bản thân em trông vọng thật, và may mắn thay họ lại đến vào cái lúc em nghĩ rằng em mong được có một chút kết nối.

Thư của họ rất chỉnh chu, thậm chí em từng nghĩ Naib sẽ không viết một lá thư dài như thế.

Câu từ của bức thư Joseph gửi lúc đầu rất bay bổng và bóng bẩy, điều đó có chút buồn cười.

Và Edgar khi đầu mới là người 'kiệm chữ' nhất.

Dẫu vậy nhưng dần dần họ đều thành thật và Victor yêu những nỗi niềm của họ, của người con xa xứ, của người anh mất em và của người con thất vọng.

Victor, có lẽ cũng đang được yêu quý, như cái thuở khó lòng nhớ được mặt người mẹ của mình nhưng hơi ấm của bà vẫn quấn quít mãi trong trái tim non trẻ mà Victor cẩn thận gìn giữ trong cặp xách.

Có lẽ chỉ là cảm nhận chủ quan nhưng Victor yêu chúng bằng mọi thứ em có.

Ngồi bên bậu cửa sổ, Victor chống tay tựa mặt mà nhìn từng đóa hồng chuyển sắc.

Cậu còn phải chuẩn bị những chiếc bình nữa, hy vọng họ sẽ thích mấy món quà bé nhỏ con con.

°

Giả thuyết (?) về việc lúc nào đấy Victor sẽ nói thật với họ không mất quá nhiều thời gian liền được kiểm chứng.

Trong cùng một ngày, ba hộp quà nho nhỏ được gửi đến tay Naib, Joseph và Edgar.

Tất nhiên người gửi là Victor, nhưng cậu để trống chúng, chỉ viết một câu "Thân gửi" lên trên gói bưu kiện nho nhỏ.

Họ cũng đoán ra được.

Cái phong cách của Victor không lẫn lộn với bất cứ ai trong trang viên.

Em ta thích cái kiểu tỉ mẩn bày tỏ một cách tế nhị, mà thư từ và những món quà bé xinh là một trong những thứ em thích.

Nét chứ ngay ngắn, câu từ chân thành, kể cả trong một khoảng thời gian quen nhau, họ cũng không khỏi thấy buồn cười trước sự lịch thiệp quá mức cần thiết của Victor đối với họ.

Nhưng cả ba đều thấy được rằng em đã gần gũi hơn.

Bên trong bưu kiện nhỏ, ngoài một lá thư, một nhành hồng cũng được gửi kèm, và bên cạnh nó là một chiếc lọ thủy tinh nhỏ bằng hai đốt ngón tay người lớn chưa lấy một cánh hoa tàn của những bông hoa.

Chúng lửng lờ, đơn độc, nhưng đặc biệt nổi bậc với từng màu sắc riêng biệt.

Hoa hồng không mang những màu như thế, có lẽ là trừ bông của Edgar, nhưng chúng cũng được nhuộm, như thể em sợ nếu một trong số chúng có khác loài thì sẽ không được công tâm lắm vậy.

Naib đem chiếc lọ nhỏ cầm giữa những ngón tay, Joseph lần nữa là hunter của trận đấu nhưng lần này an lười nhác chẳng muốn nghiêm túc lắm.

Thay vào đó anh ta hứng thú với "món quà" mình được người thương gửi tặng hơn.

"Cậu cũng nhận được hả?"

"Anh nghĩ mỗi mình anh được à?"

Joseph nhún vai.

"Ai biết được"

Edgar đảo mắt.

Cậu vân vê cái lọ nhỏ giữa ngón tay mình, tự hỏi liệu Victor đã nghĩ gì khi em cố gắng đẩy những cánh hoa qua cái miệng lọ bé hơn cả móng tay út.

"Victor đúng là có lý do mới làm vậy thật."

Ba cái đầu túm tụm góc map suy tư.

Tuy họ không nghĩ rằng Victor chuẩn bị cho họ những thứ này nhưng đồng thời món quà cũng rất "em" đấy chứ.

Người yêu của họ đúng là đáng yêu nhất!

"Cơ mà hai cậu ngồi đây với tôi được không vậy?"

"Không sao đâu, William với Florian đang sửa máy đấy thôi."

"À, trai mới vô trang viên đấy hả?"

"Ừa."

Cả bọn lại trầm ngâm.

"Thế quyết vậy nhé.

Dù sao thì em ta cũng bỏ chúng ta một thời gian đó, không quấy một chút không được mà."

Naib cùng Edgar đồng tình gật đầu.

"Vậy bảy giờ nhé!"

°

Victor...

đang tự vấn liệu đang có chuyện gì.

Hiếm khi nào cá ba đều qua phòng em cùng một lúc trừ phi họ lên hẹn với nhau, có thể là để rủ đi ăn, cũng có thể em là "bữa khuya" của họ.

Nhưng Victor đoán hôm nay không phải vế đầu, cũng chẳng phải vế sau nốt.

Bảy giờ mười lăm, cả đám an tọa trong phòng Victor.

Đúng hơn là dính lấy em như để bù cho khoảng thời gian không được dính đến em vậy.

Victor ngồi trên đùi Joseph, hai tay choàng qua lưng Edgar và Naib, vỗ nhẹ.

Có chút cảm giác như đang chăm một đám em út lớn oạch.

Không phải khi nào cả lũ cũng "đằm thắm" thế này đâu.

Kể cả khi làm chuyện đó, họ cũng ưa việc tách nhau ra mà làm.

Hiếm khi lại thấy cả lũ cùng quây quần dính cứng ngắt như này mà chẳng nề hà khoảng cách cá nhân.

Victor muốn hỏi, nhưng em nhìn những đôi mắt khẽ nhắm và hơi thở khe khẽ bao quanh.

Có lẽ họ chỉ muốn "sạc em" một chút thôi.

"Cảm ơn nhé, Victor."

Joseph là người nói.

Giọng anh vang trên đỉnh đầu của Victor, an yên.

Ba vòng tay vòng quanh eo em cũng rất chừng mực giữ khoảng cách nhưng Victor đoán rằng chúng có siết chặt một chút cũng không sao.

Vì vậy Victor tựa đầu, đưa tay ôm lấy họ, bằng một cách nào đó.

Những vòng tay cũng nhẹ nhàng siết lại quanh thân thể em, ấm cúng, lại dịu dàng trân quý biết bao.

___

#Kai [300524]
 
Vnje| Bàn Sưởi Và Vỏ Quít
Sáng ngày giáng sinh tuyết trắng


Summary: Sáng ngày giáng sinh

Edit: đăng lỗi mà chả ai nhắc tôi, mắc dỗi thiệt chứ 🧎‍♀️

___

Mỗi lần đến giáng sinh, sự nhộn nhịp nô nức lại tràn ngập khắp nơi.

Với người bình thường thì đúng là họ vui vẻ vì tới dịp lễ, dịp nghỉ, dịp tụ hội.

Còn với ba người trong cái nhà bốn người nào đấy thì khác.

Ngoại trừ việc hôm nay là giáng sinh, một sự kiện khác cũng chẳng kém phần khiến người ta háo hức.

Hôm nay là sinh nhật Victor.

°

Sáng ngày tỉnh dậy, thứ đầu tiên mà từng người cảm nhận được chính là hơi ấm của người kề cạnh.

Trời vừa chớm rạng, độ đâu đấy bảy giờ.

Bên ngoài tuyết sớm đã rơi trắng xóa, trời cũng không quá sáng sủa, căn phòng nhìn chung vẫn nằm trong một bầu không khí đầm ấm mà trầm lặng.

Victor vẫn đang ngủ.

Vì giáng sinh mà mấy ngày kề cận là công việc lại càng dồn dập thêm.

Cũng chỉ mới vừa xong từ hôm qua, hôm nay Victor cũng không cưỡng nổi, cứ vậy vùi sâu vào chăn mà ngủ, tay ôm Wick đến có chút không muốn rời.

Mấy khi trời lạnh như nay, Wick điềm nhiên cũng chiếm một chỗ trên cái giường rộng lớn lắm người.

Naib khẽ đưa tay vuốt nhẹ mấy lọn tóc vàng hoe của Victor.

Hắn cẩn thận dém chăn lại, sau đó quay qua nhìn hai người kia.

Edgar vươn vai một chút cho đỡ mỏi còn Joseph khẽ che miệng đánh một tiếng ngáp.

Cả bọn nhìn nhau, không nói một lời liền ngầm hiểu bản thân nên làm gì.

°

Độ cỡ khoảng vài đêm trước, khi Naib, Edgar và Joseph sớm đã sắp xếp xong công việc và bắt đầu kì nghỉ đông thì Victor vẫn còn đang tất bật giao những kiện hàng cuối năm.

Không chỉ là hàng hóa, em còn giao cả thiệp.

Sắp tới giáng sinh mà, thiệp mừng đương nhiên là không thể thiếu.

Naib, Joseph và Edgar ngồi quanh bên lò sưởi, nhìn đồng hồ điểm đến tám giờ tối.

Hôm đấy Victor lại về trễ và khi cả đám tính đi đón em thì Victor đã gọi điện và bảo em sẽ đi giao hàng rồi tự mình về nhà.

Mấy ngày liền rồi, đến kẻ thường xuyên có những lúc thâu đêm cày tranh như Edgar còn cảm thấy Victor đang làm việc quá mức.

Tuy chẳng năm nào mà em rảnh rỗi trong thời gian này nhưng vì Chúa, năm nay cứ như thể hàng hóa dồn lại từ tận mấy tháng liền mới gửi.

"Victor sẽ không vì vậy mà bệnh đấy chứ?"

Naib ngao ngán nhìn kim dài nhích đến số mười lăm và kim ngắn nặng trịch lê một điểm nhỏ xíu trên số tám mà mắt thường chẳng thể nhận ra được sự khác biệt của nó giữa năm phút trước và năm phút sau.

Joseph đang ngồi đọc sách, anh cũng đặt kính lên bàn trà mà tham gia cuộc trò chuyện.

"Hy vọng thôi.

Victor dường như không nề hà cái sự bận rộn này lắm."

Edgar nhìn tờ lịch treo tường, nơi ngày giáng sinh được in một cách nổi bật hơn hẳn so với mấy ngày còn lại.

"Cũng chẳng còn bao lâu lại tới sinh nhật Victor rồi, nếu lỡ bệnh xuống thì sẽ mệt lắm."

Joseph và Naib nghe vậy, không khỏi đánh ra một tiếng thở dài.

Victor ưa thích cái bận rộn cuối năm, để rồi đổ bệnh vào mấy ngày nghỉ cũng chưa phải là chưa từng có.

Tất nhiên họ chẳng trách móc gì cả, đơn giản là thấy lo lắng cho em thôi.

Edgar buồn chán trước sự vắng mặt của Victor, bút chì vô thức phác thảo một vài nét người thân quen lên mặt giấy.

Naib ngồi trên ghế sô-pha, đột nhiên ngồi thẳng dậy.

"Thế giờ chúng ta bàn việc nên làm gì vào lúc đó được rồi chứ."

Một sự háo hức không tên trong âm điệu của Naib khiến những người còn lại cũng chịu ảnh hưởng theo.

Edgar lật trang sổ sang trang mới, sau đó gõ bút nhịp nhịp.

"Thế đầu tiên là tiệc.

Victor sẽ không thích mấy thứ hoành tráng đâu.

Vào hôm đấy thì nên làm gì nhỉ?"

Tuy năm nào cũng bàn nhưng nhóm ba người nọ vẫn túm tụm đầu vào suy tư.

Victor không ưa thích một bữa tiệc lớn.

Đó là lý do họ cũng chỉ tổ chức những bữa ăn mừng đơn giản.

Joseph khẽ kê tay lên bàn, cất lời gợi ý.

"Vậy nghĩ về cách trang trí căn nhà cho tự nhiên đi.

Có nên mua một ít hoa em ấy thích về cắm vào sáng hôm ấy không?"

Edgar viết ý kiến của Joseph lên giấy, thầm đánh giá.

"Cũng không tệ."

Naib chợt ngẫm nghĩ gì đấy, sau đó nói.

"Tiệc thì tôi nghĩ mọi năm cũng ổn đó chứ.

Bít tết rồi mấy món ăn kèm, ngồi quây quần trên bàn ăn rồi sau đó ngồi chơi bên bếp lò.

Không phải cái thứ đáng nghĩ bây giờ là quà à?"

Joseph thoáng nhịp nhịp tay trên cằm, buông ra một câu bâng quơ.

"Cũng hợp lý.

Trừ việc viết thư cho ẻm thì mua gì đây.

Đắt quá thì ẻm sẽ nói cho xem, mà dường như Victor cũng chẳng có nhu cầu về món gì.

Cái bút tôi tặng ẻm hai năm trước mà ẻm vẫn dùng, còn không chịu đổi một cái mới."

Naib và Edgar cùng chung với Joseph đau đầu suy nghĩ.

Victor giữ đồ kỹ như những người bà người mẹ, đôi lúc còn chẳng rõ liệu món đồ em mang bên người là được mua từ khi nào.

"Mà đêm đấy chúng ta có nên đi đâu không?"

"Kể ra thì mấy năm cũng chẳng đi đâu thật."

"Thế đi dạo trong thị trấn đi"

Joseph gợi ý.

Nghĩ đến việc tay trong tay đi dưới màn tuyết trắng mỏng với ánh đèn vàng ấm áp nghe rõ là lãng mạn còn gì.

Naib lẫn Edgar đều không phản đối, nhưng suy cho cùng cũng phải nghĩ kỹ xem nên đi tầm lúc nào, về sớm một chút, Victor đến tận hai mươi tư mới xong việc nên hai mươi lăm sợ sẽ không hân hoan mấy.

Loay hoay một hồi, cả đám đành chốt quà riêng thì tự đi mà nghĩ.

Còn hai lăm là ngày Victor nghỉ, mà đã nghỉ thì em không nên đụng tay vào việc gì.

Thế là công việc nhà hôm đấy được Edgar lên hẳn một bảng kế hoạch, sau đó chia nhau mà xem và thế là họ tạm chốt chuyện đấy.

°

Victor tỉnh dậy sau một giấc ngủ đẫy.

Em mơ màng ngồi lên, nhìn xung quanh một chút, phát hiện trên giường cũng chỉ còn mỗi Wick đang nằm ngủ đến chẳng màng hình tượng.

Victor theo bản năng đưa tay ra sờ sờ chỗ bên cạnh, phát hiện nó sớm đã trở lạnh.

Em tự hỏi không rõ họ bận việc gì.

Nhưng chưa kịp để Victor suy cho ra, Naib đã ló mặt vào.

"Dậy rồi à?

Không ngủ thêm sao?

Làm việc nhiều như vậy, ngủ dậy trễ một chút cũng không sao đâu."

"Bây giờ là mấy giờ rồi?"

Naib ló đầu ra nhìn đồng hồ trong phòng khách.

"Mới chín giờ hơn thôi, em ăn sáng nhé."

Victor hiếm khi dậy giờ này, chắc chỉ có khi em bị ốm.

Nhưng nghĩ đến hôm nay là ngày lễ, em cũng không xem việc bản thân ngủ đến giờ này là quá tệ.

Victor gật đầu trước khi bước xuống giường.

Em làm vệ sinh cá nhân, ra đến phòng ăn đã thấy bữa sáng được dọn lên.

Victor ngồi xuống bàn ăn, vừa hay Joseph đặt lên bên cạnh một tách cacao.

"Nay em có muốn đi đâu không?"

Joseph kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, vừa uống ít cà phê vừa kê tay mà hỏi.

"Hửm, sao tự dưng anh lại hỏi thế?"

"Hôm nay là giáng sinh mà, không phải nên đi chơi sao."

Victor bỏ một miếng trứng vào miệng, thoáng gật gù.

"Cũng không nhất thiết phải đi đâu nếu anh thấy mệt."

Edgar tự đâu bước đến, tay ôm Wick vẫn còn đang ngái ngủ.

"Không hẳn, chúng ta có thể đến nhà thờ nếu mọi người không ngại."

Victor đưa tay gãi cằm Wick trong khi thoáng nghĩ ngợi.

Sau đó em quyết định muốn đến nhà thờ nghe thánh ca.

Cũng không được mấy khi, hồi đấy, Victor thường đứng bên ngoài, nghe qua mấy âm giọng thanh thoát.

Nhưng em luôn quá bận rộn để nhớ về điều đó cho đến khi chợt nghe tới.

Naib cũng ngồi bên bàn ăn, nhâm nhi mấy miếng bánh quy gừng với cacao mà nhìn Victor.

"Em muốn nghe à?"

Victor khẽ cười gật đầu.

"Ừm, em muốn nghe."

Edgar thả Wick xuống đất sau đó quay người đi chuẩn bị đồ ăn cho nó.

Cậu cất lời.

"Nếu anh thích thì cứ đi thôi, sẵn đấy mình đi ăn tối luôn cũng được."

°

Sau bữa ăn sáng gần trưa, cả đám lại quây bên bếp lò mà nghe radio.

Đơn giản là ngày nghỉ, bên ngoài tuyết rơi lất phất, cái lạnh se se bị hơi ấm của bếp lửa bập bùng triệt tiêu.

Victor ngồi trên ghế sofa đọc sách cùng Naib, loáng thoáng nghe tiếng Edgar và Joseph đang nói gì đấy.

Nhìn chung thì họ cũng chẳng làm gì quá đặc biệt, sau cùng dồn hết trên ghế mà nằm chơi với nhau.

Chẳng mấy chốc trời trở tối.

Cả đám thay đồ để ra ngoài.

Victor tính đưa tay lấy khăn choàng, bất chợt có người giúp em choàng một cái khăn khác lên cổ.

"Cái này ấm hơn, hôm nay mang cái này đi."

Edgar nói, tay khéo léo thắt một cái nơ cho Victor.

Em vùi nửa mặt trong chiếc khăn, nhìn họa tiết của nó.

"Em mới mua à?"

"Anh không thích sao?"

Tất nhiên là thích, Victor lắc đầu.

Edgar được đà liên lôi thêm một đôi găng tay và cái chụp bông mang lên người em.

Victor có chút hoang mang.

"Mỗi người mua một cái đấy, không phải lo."

Edgar nói, cẩn thận chỉnh đồ cho Victor.

Cả đám sau đó khóa cửa, đi đến nhà thờ như dự tính.

Giáng sinh quả là một cái lễ ấm cúng.

Nhà thờ người ngồi xếp như nêm, hơi người quanh quẩn khiến cái lạnh giá bên ngoài dường như biến mất.

Cả đám không tính là sùng đạo nhưng việc vào nhà thờ và nghe thánh ca thì ai cũng có thể đến.

Đôi lúc, Victor có chút liên tưởng đến một buổi nhạc kịch.

Tất nhiên là nó không phải rồi, em từng xem với Joseph một lần, và thứ khiến nó giống đơn giản là vì họ có câu chuyện trong những buổi trình diễn.

Tiếng chuông nhà thờ chậm rãi đổ từng nhịp thật vang và trên phố, những ánh đèn vàng đã dần được thắp tỏ.

"Chúng ta có bánh quy nữa này."

Victor nói, tay cầm một túi nhỏ.

Đúng là giáng sinh thì không thể thiếu bánh quy nhỉ.

Cả đám kéo nhau vào nhà hàng bít tết ưa thích của Victor, vừa ăn vừa nói một ít chuyện, uống thêm một ít vang cho ấm người.

"Chúng ta mua bánh khúc cây đi."

Họ kéo nhau đến hiệu bánh sau khi xong bữa tối.

Bánh ngọt với giáng sinh là một loại không thể tách rời rồi.

Naib sau đó nắm tay Victor kéo ra ngoài hiệu bánh.

"Bánh thì để hai người kia mua là được, mình đi mua ít đồ uống đi."

Victor thoáng chớp mắt, sau đó cũng theo Naib mà chẳng phàn nàn gì.

Khi họ trở lại, Joseph và Edgar sớm cũng đã tính tiền xong.

Victor đưa nước cho cả hai, rồi bốn người một chó vừa tản bộ, vừa ngắm phố phường.

Có những tốp đồng ca đi đến những ngôi nhà hát mừng giáng sinh, có những biển hiệu lấp lánh đèn đỏ đèn xanh, và một cây thông Noel lớn được trưng bày ở giữa công viên.

Thời tiết vẫn lạnh, tuyết rơi nhè nhẹ chẳng có dấu hiệu dừng.

Từng lớp tuyết mỏng phủ lên cây thông xanh tựa như một lớp bột đường được rắc lên bánh ngọt.

Hơi thở của cả đám trắng xóa, chậm rãi tan vào không khí, dường như hòa vào nhau.

Khung cảnh nhộn nhịp xung quanh khiến lồng ngực của mỗi người đều có chút hân hoan dẫu họ chẳng mấy cất lời cho đến tận khi về nhà.

"Đến tiết mục chính thôi chứ nhỉ?"

Joseph nói khi cả đám chỉ vừa thay đồ ra.

"Tiết mục chính?"

Victor hỏi, không khỏi thắc mắc.

Sau đó cậu sớm nhìn thấy Naib mang ổ bánh mới mua đến đặt trên bàn phòng khách.

Giờ mới để ý, hình như dòng chữ trên cái bánh không phải là dòng "giáng sinh an lành" quen thuộc.

Edgar đứng cạnh, đưa tay kéo Victor đến chỗ chiếc bánh.

"Này, đừng bảo là anh lại quên sinh nhật của mình đấy chứ?"

Victor... không nhớ thật.

Vì sinh nhật em trùng với ngày lễ mà.

Thuở xưa khi còn ở nhà chú, Victor mặc nhiên xem quà giáng sinh và sinh nhật là một, cùng họ ăn uống mừng giáng sinh, có năm chẳng nhớ nỗi là sinh nhật của em trôi qua như nào.

Cái thói quen ấy kéo dài đến khi đã lớn, và chỉ khi gặp Naib, gặp Joseph, gặp Edgar, Victor mới nhận ra ngày sinh nhật của bản thân cũng có thể được xem như một cái dịp chúc mừng riêng biệt đầy kí ức tươi đẹp.

Victor nhìn chiếc bánh, có dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật", lại có mấy cái hình vẽ bé bé về em và Wick, bỗng dưng không khỏi xúc động.

Ở với nhau cũng đã bốn năm rồi, chẳng hiểu sao em vẫn không quen nỗi việc được người ta nhớ đến như thế.

"Ước đi Victor."

Joseph thắp nến, sau đó lên tiếng nhắc em.

Wick cũng quanh quẩn bên chân Victor, khẽ cạ cạ chân em như muốn thúc giục.

Victor có chút ngại ngại, nhưng em vẫn chắp tay lại với nhau, trong một khắc tĩnh lặng, nhắm mắt cầu nguyện.

Nến thổi tắt, cả đám liền cất lời chúc mừng.

"Mà em ước gì thế?

Năm trước ước rồi có thành hiện thực không?"

Naib tò mò hỏi, Victor lấy dao cắt bánh chia cho mọi người sau đó tủm tỉm.

"Bí mật.

Còn điều ước năm trước thì... cũng bí mật luôn"

Hiếm khi Victor trông ranh như thế, có chút cảm thấy là lạ.

Nhưng mà, dẫu em có như nào thì họ cũng chẳng ghét được.

Ngược lại, Victor càng bộc lộ với họ, họ đều càng cảm thấy vui mừng hơn.

"Rồi!

Đến lượt anh nhận quà giáng sinh."

Joseph ngồi bên cạnh cười đến xán lạn.

Naib và Edgar nhìn anh ta đầy vẻ thắc mắc trước khi Joseph vui vẻ chỉ chỉ lên trên cao.

Một nhánh tầm gửi được treo trên trần tự lúc nào em chẳng hay, và Victor ngẩn người ra khi Joseph hôn khẽ lên môi em.

Naib lẫn Edgar dường như nhớ gì đấy cũng vỗ tay một cái, sau đó họ đưa tay vỗ vỗ lên vai Victor.

Em vô thức quay lại, sau đó Naib lẫn Edgar đều hôn em một cái.

Victor lúc này mới hoàn hồn, tai má thoáng đỏ lên.

"Cái...?"

"Dưới tầm gửi thì phải hôn, em chưa đọc qua sao?"

Victor biết, chỉ là không nghĩ mình bị tập kích đâu.

Joseph bế Wick lên, vui vẻ cất lời.

"Wick cũng muốn hôn này."

Wick dường như nghe hiểu, liền sủa một tiếng.

Victor lúc này chợt bật cười khúc khích, sau đó đón Wick từ tay Joseph.

"Được rồi, chúng ta cũng hôn một cái"

Cứ vậy, lại một mùa giáng sinh trôi qua.

Hoa tuyết nhè nhẹ rơi trong đêm, khẽ nhìn qua khung cửa sổ với ánh đèn vàng ấm áp.

Giáng sinh an lành, sinh nhật vui vẻ nhé, người thương của tôi.

___

#Kai
 
Vnje| Bàn Sưởi Và Vỏ Quít
'Bunny' bug


• Summary: Trang viên mỗi ngày một cái "bug", mỗi "bug" thì vài người dính, mà không vài người dính thì một người dính.

Hôm nay chúng ta có bug tai thỏ!

"Freddy hả?"

"Không, người đưa thư cơ"

• AU: Manor daily life - xem như trang viên sống dung dăng dung dẻ 👍

___

Trang viên mỗi ngày lại có một cái 'bug'.

Không ai trong số bọn họ hiểu rõ nó là gì nhưng đại loại là mấy điều trái lẽ thường của cái trang viên này.

Từng có dạo năng lực của họ bị xáo xào cả lên hay lơ lửng giữa không trung chẳng hạn.

Về căn bản thì không có ảnh hưởng gì tiêu cực nhưng chủ trang viên đều cố gắng khắc phục và đền bù.

Thế... mấy nay có gì?

Chẳng có gì cả.

Hơi buồn một chút nhưng dạo này trang viên ổn định lắm, cũng chẳng có cơ hội để "trấn lột" ít đồ từ chủ trang viên.

Cho đến khi họ thấy người đưa thư lấm lén đi nép mình.

Thay vì đội mũ như thường, em ta lại đang trùm cái gì đó lên đầu.

Miếng vải?

Cái khăn đội đầu?

Sao nay lại có nhã hứng đổi gió vậy.

William gọi với đến.

"Victor, nay cậu mang gì lạ vậy?"

Victor giật thót mình, em tính đi nhanh hơn nhưng nghe tiếng chân người đến đã sát sau lưng khiến Victor có chút rúm rén.

"E- Em- cái này..."

Ganji đi chung với William, vốn dĩ hẹn người kia giúp tập đánh bóng, giờ cũng có chút thắc mắc trước dáng vẻ của người đưa thư.

Nhưng nhác thấy cái bộ dáng bối rối của người kia, Ganji vỗ vai William.

"Cậu còn phải giúp tôi tập đấy, đừng làm phiền cậu ấy nữa."

Victor nghe thấy thế hơi siết lấy miếng vải.

Hai con mắt mở tròn nhìn Ganji như vị cứu tinh.

Người kia thấy vậy hơi né đi ánh mắt, gãi gãi ót.

William nghe thế cũng như bất chợt nhớ ra.

"À đúng rồi!

Nhưng trong sắc mặt cậu không tốt lắm, có sao không?"

Victor hơi giữ chặt lấy khăn, nhẹ lắc đầu.

William thấy thế cũng thôi không hỏi nữa, cậu ta theo thói quen lại đưa tay lên vò đầu người kia muốn chào tạm biệt.

Cơ mà thay vì cảm giác được mớ tóc mềm bên dưới lớp vải, tay William lại rớ trúng cái gì đó cứng hơn.

Victor xám nghoét mặt mày.

"Victor... cậu-"

"Victor?"

- Nghe thấy giọng gọi quen thuộc, Victor ngẩng mặt lên.

Cả Ganji lẫn William cũng theo đó mà nhìn tới.

"Cả sáng nay không thấy đâu, hóa ra là ở đây"

Naib đi đến.

Hôm nay cả đám dự kiến đến chỗ Joseph để ăn uống một bữa, dù sao cũng là cuối tuần mà.

Vừa chớp thấy Naib, Victor liền chạy đến.

Naib nhìn thấy chiếc khăn trên đầu Victor, cũng không khỏi tò mò, nhưng lại thấy cái mặt xám nghoét của em, hắn không vội hỏi.

"E- Em ngủ quên."

"Với bị cái tên này giữ đấy."

- Ganji chỉ chỉ vào William đứng cạnh.

Người kia giật mình.

"Hở?"

"Vậy thôi, hai người có việc thì đi đi ha.

Tôi với cái tên này cũng có chút chuyện rồi."

Ganji nói xong, trực tiếp nắm áo William lôi đi.

Cậu vẫy tay chào hai người kia trước khi William đang bị kéo đi mất bởi bạn mình.

"Mà Ganji này"

Khi họ vừa đi đủ xa, William lại nhỏ giọng.

"Hình như Victor dính 'bug' đó."

Ganji nhướng mày.

"Cái gì nữa?

Tôi thấy cậu ta bình thường mà."

"Tại ban nãy ấy, lúc tôi xoa đầu cậu ấy, tôi cảm thấy có cái gì đó quen lắm."

"Thì... tóc?

Cậu xoa bù đầu người ta quài còn gì?"

"Không, không phải cái đó.

Cái này rắn hơn, nhưng vẫn khá mềm"

William khoanh tay, lắc lư cái đầu để suy nghĩ.

Bất chợt cậu thấy Freddy đi qua, đang vận bộ đồ thỏ chuẩn bị vào trận.

Và rồi cậu vỗ tay.

"À đúng rồi!

Cái tai thỏ!"

"Victor có cái tai thỏ!"

°

"Thế... sao em mang cái khăn đấy?"

Naib khi kéo được Victor đến phòng Joseph, Edgar cũng vừa hay đến rồi.

Hai người kia tính quay lại chào nhưng rồi thấy Victor với cái khăn đội đầu liền bị phân tâm.

Naib để ý nó từ đầu rồi, nhưng thấy em có chút khó xử nên chờ đến giờ hắn mới hỏi.

Victor hơi chần chừ, sau đó em nhỏ giọng bảo.

"H- Hình như-"

Victor ấp úng.

"Hình như em dính 'bug' rồi"

Victor sau đó chậm rãi lấy cái khăn đi.

Dưới lớp khăn là một cặp... tai thỏ trắng muốt với lớp lông mượt như nhung.

Ba con người, ba cặp mắt, mở tròn rõ nhìn lấy Victor.

Em lại loay hoay, tay giữ khăn, tay túm lấy hai cái tai thỏ rũ.

"E- Em không biết sao nó lại ở đây nữa.

Sáng dậy đã thấy rồi..."

Victor cố gắng giải thích tình hình nhưng có cái cảm giác bị nhìn chòng chọc khiến em bắt đầu có chút căng thẳng.

Hai gò má không tự chủ được mà bắt đầu đỏ lên.

Thấy thế, Naib lần nữa lên tiếng hỏi, mặt cũng thoát khỏi trạng thái "chòng chọc" vô cớ.

"Em hỏi cô Nightingale chưa?"

"Em có viết thư rồi.

Vì ngồi chờ xem cô ấy trả lời như nào nên em quên mất giờ hẹn..."

Edgar tiến đến.

Gã hơi mấp máy môi, tay đưa ra nhưng sau đó hơi rụt lại.

Nhưng cuối cùng, Edgar cũng cất lời.

"Tôi chạm vào chúng được không?"

Victor chớp chớp mắt.

Sau đó em khẽ gật đầu.

Nhận được sự đồng ý của em, Edgar rốt cuộc cũng từ tốn đưa tay lên chạm đến cái 'bug' em dính phải.

Như sợ em giật mình, Edgar đưa tay lên tóc của em trước, sau đó mới chậm rãi chạm đến đôi tai thỏ vốn dĩ không thường ngự trị tại vị trí này.

Victor dù biết rằng sẽ không ai làm đau em nhưng trong vô thức vẫn co ro người lại, mắt nhắm chặt, tay cũng níu lấy áo của Joseph, người đang vô tình đứng cạnh em.

Bằng cách nào đó, tất cả mọi người trong phòng đều hồi hộp.

Như thể họ đang làm cái gì đó nghiêm trọng lắm và cả bọn nín thở nhìn bàn tay Edgar dần dần hạ xuống đôi tai trông mềm như nhung ấy.

Joseph lần tay đến tay Victor và áp lấy chúng, trấn an em trong khi anh ta cũng nín thở mà nhìn như hai người kia.

Edgar đưa tay vuốt nhẹ.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến Victor co rúm hai vai.

"Đau hở?"

- Naib hỏi.

Victor lắc đầu.

Edgar lại tiếp tục mân mê cái tai thỏ một lúc khi biết người kia không đau mà Victor sau đó cũng đã dần dà không còn lo nữa.

Tuy em vẫn nhắm mắt, nhưng chúng không còn cau lại.

Edgar rời tay đi, Victor cũng mở mắt ra nhìn.

"Ổn chứ?"

Victor lại khẽ gật đầu.

Hai cái tai dài rũ kia thoáng đứng lên một chút, có vẻ vì tụi nó không còn lo lắng mấy.

"Thế cô Nightingale có bảo gì không?"

"Cổ bảo em là 'bug' thường thôi.

Em muốn đi trận hay không đều được, nó không ảnh hưởng lắm."

"Tai em như thế không cảm nhận được gì hả?"

"Vẫn được... nên em không muốn đi."

Edgar nhìn Naib, Naib nhìn Joseph, Joseph lại nhìn cả hai.

Họ nhún vai, đưa tay ra xoa xoa đầu người đang bất an.

"Không sao, có lịch thì đổi với bọn này là được, khi nào khỏi thì lại đi trận."

"Hay em qua chỗ ta ở tạm đi, mấy nay ta không có trận."

- Joseph gợi ý.

Ừa thì cũng đúng thật mà, dạo này anh ta nhàn rỗi đến phát chán.

Tuy cả hai người kia không cam tâm lắm nhưng lịch của họ nhiều hơn hẳn, mà không có ai để mắt đến Victor thì cũng hơi khó.

"Nếu em đồng ý thì xíu về lấy ít đồ là được.

Trong trường hợp em không lấy được thì mặc áo của anh cũng không sao."

Joseph vừa nới lỏng căng thẳng đã bắt đầu ghẹo người ta.

Nhưng viễn cảnh Victor nhà họ mặc áo trắng với đôi tai mềm kia cũng rất đáng xem không phải sao.

Có điều, không có chơi chiếm một mình như thế.

Naib thụi dô hông Joseph một cái sau đó nói với Edgar.

"Xíu cậu lấy đồ cho Victor được không?"

Edgar cũng không có gì để từ chối nên gật đầu.

Gã cũng không tính để ai đó được toại nguyện đâu.

"Thế giờ em vẫn ăn được chứ?

Đồ ăn cũng xong hết rồi."

Victor lại gật đầu.

Tuy cả sáng lo lắng đến không thiết ăn gì nhưng đến lúc này bụng lại cồn cào lên.

Có lẽ vì chuyện em lo đã được giải quyết, mà cũng có lẽ đơn giản là họ trấn an em rất tốt.

Sau bữa ăn, Naib cùng Edgar qua chỗ Victor để lấy đồ.

Họ bảo rằng khoảng chiều, cỡ độ đâu đó năm giờ sẽ quay lại.

Joseph cũng không ý kiến gì, chờ em vẫy tay với mấy người kia xong đã lôi được cái áo trong tủ ra.

"Em thay đi cho dễ nghỉ.

Cởi cái quần dài ra luôn đi, mặc thế nằm khó chịu còn gì."

Tất nhiên, những lúc nghiêm túc thì Joseph hoàn toàn biết cách để thư giãn.

Không phải vì anh ta giỏi hay vì anh ta như thế nhiều, anh ta chỉ đơn giản là biết.

Victor đón lấy cái áo trắng của Joseph đưa thay nhanh.

Áo của Joseph cái nào cũng khá là rộng, đến bản thân anh ta cũng chuộng chúng.

Joseph bảo, mặc thế dễ nghỉ.

Cũng vì thế nên chẳng có gì lạ khi Victor mặc áo Joseph và chúng dài đến chạm đầu gối của em.

Victor cũng treo quần dài lên móc rồi theo Joseph leo lên giường nghỉ.

Giờ là độ một giờ hơn.

Edgar và Naib vốn muốn ở lại lâu chút nhưng ngặt nỗi họ lại có chuỗi trận từ hai giờ kém đến bốn giờ chiều.

Joseph cũng có trận hôm nay nhưng không sớm đến vậy, tầm năm giờ mới đi.

Nên giờ họ tranh thủ đánh giấc.

Căng da bụng cái da mắt cũng chùng, trong căn phòng kéo rèm tránh ánh nắng rực rỡ giữa ngày, một trắng một vàng ôm nhau ngủ đến quên trời đất.

°

Khi Victor thức dậy, còn mỗi mình em nằm lại trên giường.

Em đưa tay nhìn đồng hồ, hơn bốn giờ một chút.

Bình thường Victor không ngủ kĩ vậy đâu, có thể vì chẳng có gì làm nên bất giác ngủ lâu đến thế.

Em nhìn Wick nằm ngủ bên cạnh, lười nhác chọc ghẹo nó.

Lúc thì lấy ngón tay vuốt nhẹ đỉnh đầu nó, lúc thì chọt chọt mấy cái vào bên má.

Wick vậy mà vẫn ngủ ngon, chỉ hơi gừ gừ mấy bận.

Victor lần nữa kéo cái tai thỏ của mình xuống nhìn, nó trắng, lòng tai hồng hồng.

Lúc Edgar chạm vào ban trưa, có hơi nhột một chút nhưng không tệ lắm.

Victor chán chường đưa tay ôm Wick, nhắm mắt lại muốn ngủ thêm.

Nhưng từ đằng xa, cửa phòng lại mở.

Theo quán tính, Victor chụp lấy cái chăn choàng kín đầu.

"Victor, dậy chưa?"

Nghe tiếng người quen thuộc, em mới ló đầu ra.

Là Naib, cùng với Edgar quay lại... và những túi đồ?

"Cứ để đồ vào tủ anh ta hả?"

"Chắc vậy rồi, tủ rộng mà"

Naib với Edgar cất đồ, xong quay qua nhìn Victor ló đầu khỏi chăn.

Tai dài vươn ra như bật lò xo, ánh nhìn ngơ ngác của em khiến Victor của họ vốn đáng yêu lại càng đáng yêu thêm.

"Sao vậy, còn muốn ngủ nữa hả?

Hay dính 'bug' có tai thỏ rồi hành xử cũng như thỏ vậy?"

Naib cất đồ xong trước, lại chỗ giường ngồi cạnh Victor.

Tay hắn đưa ra chỉnh lại mấy sợi tóc rối chỉa lung tung trên đầu em.

Victor ngồi yên để hắn chỉnh.

"Không có... chỉ lo có người khác lỡ vào thôi"

Tay của Naib chỉnh trang xong lại hơi táy máy.

Nó đưa ra miết nhẹ lấy vành tai khiến Victor trong vô thức nghiêng đầu theo.

"Mà Victor, tôi thấy quần cậu trong tủ.

Bộ cậu với anh ta làm gì ban trưa hả?"

Victor nghe thế lắc đầu, gò má dễ dàng nổi lên một mảng hồng rực rỡ.

"Không có.

Cả hai chỉ ngủ thôi.

Ngài ta cho em mượn áo với bảo em mặc quần dài sẽ khó ngủ nên em cởi nó ra.

Em vẫn có quần đùi mặc cùng nên em nghĩ là ổn."

Edgar hẹp đuôi mắt khi nghe Victor nói thế.

Gã đến chỗ em, ngồi bên còn lại của giường, sau đó đưa tay ra kéo mở cái chăn.

Victor chừng hửng trước động tác của Edgar.

Em ngồi, tay nắm chăn mà giờ nó bị giữ mất nên đành đặt lên đùi.

"Anh ta nói thì không sai nhưng cái ông già đó biết chơi quá ha."

Edgar lên tiếng, sau đó gã mò đến đưa tay ôm lấy eo Victor, đầu ngã trên vai em.

Victor chớp mắt.

Em đưa tay ôm ôm xoa xoa người kia.

"Đi trận mệt lắm sao?"

Edgat ừm hửm, mặt vùi vào hõm vai người kia dụi dụi.

Bất chợt, Victor cảm thấy sau lưng lại có người ôm mình.

"Tôi cũng muốn ôm Victor"

Naib vùi đầu vào bên vai còn lại của em, hơi khịt mũi.

Victor hơi quay đầu nhìn, tay cũng đưa lên xoa xoa người nọ.

"Mọi người vất vả rồi"

Victor khẽ nói trước khi bản thân bị kéo nằm xuống giường lần nữa, hai bên vẫn bị ôm chưa buông.

"Buồn ngủ?"

Cả hai đều gật đầu.

Dù sao thì họ đã không nghỉ trưa rồi mà Joseph thì đi trận cỡ tiếng hoặc hơn tiếng nữa mới về nên cả đám lại ôm nhau đánh thêm một giấc ngon ơ.

°

"Mấy cậu tùy tiện quá ha."

Joseph đi trận về, nhìn đám người nọ quấn nhau trên giường mà thở dài.

Anh biết họ không nghỉ trưa nhưng có nhất thiết phải chiếm dụng cái giường của anh không hả?

Joseph anh đây cũng muốn nằm (ôm thỏ) nghỉ!!

Edgar nghe tiếng người nói, mắt hơi hé lên.

Gã dụi mắt ngồi dậy.

"Về rồi đó hả?

Bộ anh thích quấy người khác nghỉ lắm sao?"

"Mấy cậu thì giỏi rồi.

Nằm ngủ hết cái giường của tôi còn gì."

Joseph cởi áo khoát định mắc vào trong tủ đồ, chợt nhận ra bên trong có nhiều hơn một túi đồ ngoài dự kiến.

"Đồ ai nữa?"

"Thì đồ Victor?"

"Có khỉ.

Hai túi này của hai người đúng không?"

Edgar đánh mắt đi chỗ khác.

Joseph chợt hiểu ra ý định của hai người kia, anh bất giác thở dài.

"Gọi họ dậy đi tắm rồi ăn cơm tối thôi."

°

Đi tắm tức là đi tắm.

Cả đám thay phiên nhau mà tắm chứ không có tắm chung đâu.

Joseph làu bàu thay ga khi thấy cái đệm trắng tinh của mình bị hai kẻ đi trận về làm bẩn.

Anh còn nghĩ sẽ giữ nó vậy cơ mà.

Chắc chắn là cái đám kia cố tình!!

"Em xong rồi.

Em có lấy nước mới ấy."

Victor bước ra.

Mọi người đùn em tắm trước dù bản thân họ còn bẩn hơn em gấp mấy lần (ừa thì, vì họ đi trận mà).

Naib nghe tiếng gọi thế liền ôm đồ vào.

"Nhớ tắm xong lấy nước lại đó"

Edgar ngồi đọc ít báo hôm nay trông khi gọi với.

Naib cũng chỉ đáp lại một tiếng biết rồi liền sau đó kéo cửa đóng lại.

"Anh cần em phụ không?"

"Thôi, em mới tắm xong mà"

Victor nhìn Joseph đi thay chăn ga liền ngỏ ý muốn giúp nhưng người kia chỉ lắc đầu từ chối.

"Cơ mà cái cậu kia, sao lúc nãy tôi làm mà cậu chẳng giúp hả?"

Joseph ôm ga giường đem bỏ vào giỏ sau đó lên tiếng gọi với sang bên kia phòng.

"Thấy anh làm nhanh mà sợ vào vướng tay anh thôi"

Edgar điềm đạm lật tờ báo đọc tiếp.

Joseph nghe thế thiệt sự muốn đi qua kia gõ đầu người nọ một cái.

Nhưng chưa kịp làm thì Naib đã mở cửa gọi với người tiếp theo.

"Anh tắm đi, ga giường để em trải cho"

Victor đẩy nhẹ người kia qua phòng tắm.

Anh tính nói gì đấy, xong lại hơi chần chừ.

Rốt cuộc cũng chịu để Victor làm hộ.

"Ga giường ở trên đầu tủ ấy nhé, phiền em rồi."

Joseph chỉ nơi cất ga xong xuôi sau đấy mới chịu vào phòng tắm.

Victor sau đó cũng đến lấy ga xuống, Naib tắm rửa sạch sẽ xong cũng phụ một tay.

"Tối nay ăn gì?"

Naib buồn miệng hỏi vẩn vơ khi cùng Victor dém nếp ga giường.

"Tôi nghe bảo họ làm món hầm rau củ với thịt heo"

Edgar xếp tờ báo qua một bên, đi đến tủ đồ lấy đồ chuẩn bị tắm.

"Nghe bảo có cả bánh mì ăn kèm"

"Nghe ngon quá nhợ.

Mình được dùng bếp không?"

"Chắc như mọi khi thôi, dù sao hôm nay cũng cuối tuần mà."

"Vậy chốc nữa làm cái lẩu đi" - Naib gợi ý, kéo Victor ngồi lên giường trong khi bàn thêm.

"Ra ban công ăn ngon này" - Edgar thu tờ báo lại.

"Làm thêm một ít bia nữa" - Naib tiếp tục đề xuất.

"Tôi còn chưa ra tới mà mấy cậu đã bàn xong đồ ăn tối rồi sao?"

Cánh cửa phòng tắm hé mở và Joseph đưa tay dùng khăn lau mái tóc dài của mình.

Victor chớp mắt nhìn anh, sau đó thấy Joseph ngồi luôn bên cạnh.

Cứ vậy, em đưa tay đến đón lấy cái khăn, giúp người kia lau tóc.

Joseph gật đầu khẽ cảm ơn.

"Em có muốn ăn gì không?"

Victor thoáng ngẩng mặt.

"Ăn như mọi người là được."

Naib líu ríu ngay bên cạnh, ôm eo kê cằm lên vai Victor, ngó chòng chọc Joseph.

"Rồi sao không hỏi tụi này muốn ăn gì?"

Joseph nhìn Naib, rồi đưa tay đẩy cái mặt tráo trơ của hắn đi.

"Nãy giờ còn không phải mấy người đang bàn sẵn rồi sao?"

Victor ngồi giữa chăm chú lau đuôi tóc, nhìn Edgar cũng rời đi để vào nhà tắm.

Cậu nghe qua một hồi, cuối cùng khẽ giọng.

"Em muốn ăn bít tết"

Hai con người đang nạnh nhau, nghe thế cũng im lặng.

"Ừm, xíu lấy cho em"

Bữa ăn tối diễn ra suông sẻ hơn là khoảng thời gian ngồi trên giường nói chuyện.

Và hiện tại họ lại quay về cái thời điểm đấy.

"Sao mấy người nằm hết chỗ của tôi vậy?"

Joseph đứng chống nạnh, nhìn Victor bị kẹp giữa hai cái đầu nâu.

"Ai nhanh chân hơn thì được"

"Nhưng này giường của tôi mà"

"Để em xuống cho"

"Nằm yên đó"

Sắp đi ngủ mà thấy khó xử ghê.

Victor đảo mắt một vòng, quay qua bên góc tường, nơi Naib đang nằm chống tay cãi chung với hai người bên kia.

Naib thuận đà đưa tay ôm eo người kia vỗ vỗ.

"Ê!?"

Naib đưa tay ra dấu im lặng.

Joseph cùng Edgar nhìn qua, thấy Victor sớm đã quay lưng lại với họ, hình như chưa gì đã rơi vào giấc.

"Mới nãy còn thức mà"

"Dù sao cũng đâu phải ngày thường"

Joseph nhìn vậy thôi cũng không ồn ào nữa.

Anh bảo Edgar nằm gần vào trong, sau đó cũng chui tọt vào chăn.

Cứ vậy cả đám cũng chìm vào giấc ngủ.

___

dự định là viết về cái tai thỏ, xong đoạn sau lại quên mất cái tai thỏ, nhưng chợt nghĩ nếu là họ thì có khi lắm =))) tại nếu cứ để ý cái tai thì Victor sẽ không có thoải mái được, còn đám kia thì Victor có như nào bọn họ vẫn thương thôi =)))

___

#Kai
 
Vnje| Bàn Sưởi Và Vỏ Quít
Morden AU: Một mối quan hệ phức tạp


Tất cả đang trong một mối quan hệ.

Đúng rồi, cả Naib, Joseph, Edgar và Victor đều tham gia vào một mối quan hệ.

Nó vừa phức tạp lại cũng rất đơn giản, thậm chí đến việc hình thành cũng tương đối nhanh.

Naib, Joseph lẫn Edgar đều thích Victor.

Victor chẳng hiểu vì sao vào một ngày đẹp trời nào đó, quay qua quay lại đã thấy bản thân mình một lúc có những ba anh người yêu.

Thần kì thay họ cũng rất vui vẻ chung sống, và thần kì nốt nữa thì Victor cũng rất thích họ.

Đó là một quãng thời gian khó khăn của Victor, thú thật.

Nó không hẳn có suy nghĩ về một mối quan hệ với người khác chứ đừng nói là hẳn ba người.

Mà kể cả khi cả bốn quây lại tâm sự thì cũng chẳng có ai lại ngờ rằng mình nằm trong một mối quan hệ như này cả.

Và Joseph lúc đó đã cười xòa mà nói.

"Có thể là định mệnh"

Nghe đến câu này cả lũ không khỏi thấy xúc động.

Không phải vì ý nghĩa của câu nói mà là việc cái câu đó được thốt ra.

Cứ như thể họ đang trong một bộ phim tình cảm hài hước nào đấy vậy.

Nhưng cả bọn cũng ngầm tán thành ý kiến của Joseph, sau khi lũ nhỏ cười vào mặt cậu trai lớn nhất nhóm mình.

°

Nếu có ai hỏi vì sao Victor có thể một lúc đều yêu ba người?

Câu trả lời là... bản thân cậu cũng chẳng rõ.

Người này người kia, lần lượt bày tỏ, Victor còn chẳng kịp phản ứng kia mà.

Nhưng nếu ai hỏi Victor có thấy ổn với việc đó không?

Hẳn là cậu sẽ không ngần ngại mà gật đầu bảo "Tuyệt lắm".

Cả lũ quen nhau cũng từ cái thuở nhỏ.

Victor không giỏi vụ giao tiếp gì đâu nhưng cậu cũng không phải là không muốn có bạn.

Vào cái hồi Victor ngồi co ro một góc khi chẳng nói nỗi một câu vui đùa cùng bạn bè, Edgar đã đến bên cạnh và hỏi cậu liệu nhóc ta có thể ngồi cạnh cậu không.

Victor nhìn đứa nhỏ kém mình tuổi, tay ôm giấy vẽ và một chiếc bút chì được gọt cái mũi than dài, sau đó cũng ngồi dịch qua một bên trên ghế đá cho nó ngồi.

Nó cảm ơn cậu, sau đấy đặt mông xuống liền cắm cúi ngồi vẽ.

Ban đầu Victor cũng không để ý gì lắm, và việc có người ngồi cạnh cũng khiến cậu bớt lạc quẻ hơn.

Tiếng bút chì cà trên giấy kêu sột soạt, và chỉ sau vài tiếng đó Victor không nhịn được mà lấm lén nhìn.

Người kia vậy mà nhìn ra sự tò mò của cậu, trực tiếp nghiêng sổ vẽ ra một chút.

Victor sau đấy không khỏi bất ngờ với những bức tranh trên trang giấy.

So với cùng lứa, chúng trông đẹp hơn rất nhiều, cứ như bức vẽ trong quyển mĩ thuật vậy.

Một câu hỏi ngô nghê đã bật ra trước khi Victor kịp nghĩ.

"Em vẽ cho sách giáo khoa hả?"

Đứa nhỏ tóc nâu nghe vậy nghệch mặt ra.

Nó bày một ánh mắt khó hiểu nhìn cậu.

Victor hơi liếm môi giải thích.

"Chúng trông đẹp lắm.

Anh chỉ thấy chúng qua sách giáo khoa thôi.

Có bức nào trong đấy là của em không?"

Edgar vậy mà phì cười bảo Victor là người ngốc xít.

Điều đó làm cậu chẳng hiểu cái gì khiến Victor có chút dỗi.

"Không có.

Em vẽ tập thôi.

Tranh trong sách không có cái nào đâu"

"Em học vẽ ở ngoài hả?"

Đứa nhỏ tóc nâu gật đầu trong khi tiếp tục đánh khối.

"Từ khi nào vậy?"

"Năm em lên năm rồi"

"Cũng được bốn năm rồi á?

Bảo sao em vẽ đẹp vậy"

"Em vẫn còn đang học tập và tìm ra nghệ thuật của em nhưng cảm ơn anh"

Victor nghe Edgar nói vậy, không hiểu cho lắm.

Đứa trẻ chín tuổi nói về việc "tìm nghệ thuật" với một đứa trẻ mười tuổi đúng là chuyện hiếm gặp.

Nhưng Victor đoán rằng đó là một ước mơ quan trọng của Edgar và cậu cũng hy vọng nó tìm được.

Lúc quen Naib thì cả hai đã thêm một tuổi từ dạo quen nhau.

Edgar sau đó rất hay kiếm đến chỗ ưa thích của Victor để ngồi đấy và vẽ.

Nó bảo cậu rằng xung quanh cậu rất yên tĩnh, rất thích hợp để vẽ tranh.

Victor từng hỏi cậu có làm phiền gì nó không?

Nó chỉ trả lời rằng việc đó không phiền gì cả, trái lại ngồi cùng Victor vậy mà rất dễ chịu.

Điều đó khiến tinh thần cậu phấn chấn hơn hẳn.

Cứ vậy cả hai cùng trải qua một năm với nhau và ngày càng thân thiết.

Lại nói đến chuyện họ gặp Naib lần đầu.

Có lẽ vì cả hai cứ lựa chỗ yên tĩnh rồi ngồi xem xung quanh nên vào một lần nọ có tụi nhỏ phá phách chạy đến trêu ghẹo.

Victor không hiểu lí do tại sao cho lắm?

Nhưng cậu bắt đầu phải nghe những lời không mấy tốt đẹp chỉ vì cậu và Edgar ngồi một chỗ yên bình chứ không chạy lăng xăng đi đâu cả.

Victor bất bình lắm chứ nhưng nó lại chẳng dám cãi ai bao giờ nên ngồi cúi đầu nghe.

Cậu lén lút nhìn qua Edgar, thấy nó khẽ cau mày dù vẫn tiếp tục vẽ.

Việc đó hẳn là khiến lũ bắt nạt tức điên.

Bọn chúng giằng sổ vẽ khỏi tay Edgar và nhìn nó khiêu khích.

Đứa nhỏ tóc nâu vậy mà thở dài một hơi, sau đó bên kia nói một câu, bên này kháy một câu khác.

Victor vừa thấy lạ lẫm vừa thấy ngưỡng mộ sự tự tin của Edgar, nhưng đồng thời cậu cũng thấy lo sợ khi tên nói luôn miệng bắt đầu tức đến run cả người.

Victor khẽ kéo áo bảo Edgar đi cùng cậu ra chỗ khác nhưng nó cứ lì đòn ngồi đấy vừa bày ra vẻ mặt khó chịu vừa đâm chọt người kia.

Quá ngưỡng chịu đựng, cái tên đó bực mình muốn động tay động chân.

Victor đã vô cùng hoảng loạn, cứ thế trực tiếp ôm lấy Edgar mà đỡ cho nó một đòn.

Cú đấm làm cậu ho sụ một cái và cảm nhận rõ sự chênh lệch sức mạnh.

Edgar thấy thế liền vùng ra chạy đến đạp thẳng vào cẳng tên kia.

Cái tên lớp lớn đấy la oai oái và lũ kia thì bắt đầu ỷ đông cùng lên động tay động chân.

Victor sau khi lãnh một cú liền sợ hãi không thôi nhưng cậu vẫn lao vào cuộc ẩu đả nực cười này.

Victor bị trúng một vài cú đá trước khi Naib xuất hiện cùng một cậu trai to khỏe khác là William giúp họ đuổi mấy người kia.

"Cái tụi đó bị cái gì mà lại đi gây sự như vậy không biết?

Chúng có ngon mà kiếm chuyện với tao này."

William bày tỏ sự bất bình với Naib tuy gã chẳng lấy làm để ý lắm, nhưng cũng gật gù vài ba cái tán thành.

Naib học trên Victor hai lớp.

Là một cậu trai khỏe khoắn nổi tiếng trong đội thể dục thể thao của trường cùng với William và Ganji.

Victor dưới đất chưa kịp hoàn hồn, cứ thế ngẩng đầu nhìn hai người vừa ra tay nghĩa hiệp giúp hai đứa.

Edgar phủi phủi đồ đứng dậy cảm ơn hai người trước mặt, sau đó đến gần Victor mà hỏi thăm.

Nó thấy cậu ngẩng người, mặt mày hơi lấm lem, tay chân thì có chút xây xát liền vội xem xét.

Victor lúc này mới giật mình khi cánh tay của cậu bị nó nâng lên để xem cho rõ.

Edgar sốt sắng, kể cả khi Victor bảo cậu ổn thì nó cũng cau mày trước vài ba vết tích trầy xước.

Nó buông một chữ "chết tiệt" đầy tức giận.

Lúc bấy giờ, Naib cùng William cũng đến xem xét.

Cả hai chúi đầu nhìn bọn nhỏ.

"Này, hai đứa có bị đau chỗ nào không?"

William sốt sắng hỏi, nhìn hai đứa nhỏ còm nhom mà lo lắng.

Edgar bảo không sao, cảm ơn xong liền giúp Victor đứng dậy.

Lúc này cậu mới hoàn hồn một chút, cũng đáp lại không sao rồi cảm ơn đến hai anh lớp lớn.

Edgar choàng tay Victor qua vai nó, bảo để nó đưa cậu đến chỗ y tế cho.

Victor thấy bản thân cũng không cần thiết, có chút lui lại muốn nói với Edgar nhưng rồi cậu suýt xoa một cái khi nhận ra cổ chân đau nhói lên.

Cậu mím môi, cố gắng đứng thẳng người nhưng rõ ràng là không có hiệu quả.

Lúc lui lại khỏi tay Edgar, Victor bị đau mà loạng choạng, suýt nữa là lại té bật ngửa.

Nhưng thay vì ngồi bệt xuống đất lần nữa, Victor lại thấy có ai đó đỡ mình từ đằng sau.

"Victor!"

- Edgar có chút thảnh thốt khi Victor chao đảo muốn té.

Nhưng mà sau đấy, nó lại có chút hơi ngứa ngáy khi thấy cậu được cái anh lớp lớn đỡ lấy, mà cụ thể là Naib.

"Đừng có ráng, cố gắng che giấu chỉ tổ khiến nó nặng thêm thôi."

Victor hơi cúi mặt xấu hổ vì cách hành xử của mình.

Cậu nhón chân lên nhảy lò cò ra khỏi chỗ Naib với cái chân còn lành lặn, hơi lắp bắp cảm ơn gã.

Edgar thấy Victor rời đi lại lo lắng chạy đến chỗ cậu.

"Để em đưa anh đi"

Lúc Victor tính cảm ơn Edgar về việc đó, Naib lại lần nữa bước lại.

"Bây cũng bị thương, để anh đưa cậu ta đi cho"

Naib chỉ đơn giản là, chà, đề nghị hòa hảo thôi.

Cũng không biết vì lí do gì lại tự mình làm thế, nhưng thôi kệ đi.

Đáp lại hòa ý của gã, nó lườm lườm một cách kín đáo, ít nhất là William lẫn Victor chẳng ai nhận ra.

"Không sao, em không bị thương nặng đến cái độ đó"

Edgar đỡ Victor, không có ý định sẽ buông tay.

Victor không hiểu, William cũng không hiểu.

William đến chỗ Edgar, chậm rãi kéo cậu trai tóc nâu đang trở nên bướng bỉnh không rõ nguyên nhân.

"Em không bị nhưng để Naib đưa cậu nhóc kia đến phòng y tế cho.

Dù sao em cũng không thể để người ta đi tập tễnh đến phòng y tế chứ?"

Edgar ngước mắt nhìn William, rồi lại nhìn Victor.

Nó nghĩ ngợi, sau đấy cũng không phủ nhận điều William nói là đúng.

Sau đó nó nhìn Naib, rồi Naib nhìn nó, và nó chậc lưỡi.

Gã sẽ bỏ qua vì gã đoán rằng nó cũng chỉ đang lo cho bạn nó thôi.

Sau đấy, Naib lững thững cõng Victor đi đến bệnh xá mà Edgar cùng với William cũng lọt tọt theo sau.

Cũng vì chuyện đấy mà năm đó họ quen nhau, sau rồi Naib lên cấp hai nhưng gã vẫn hay thường cùng hai đứa nhỏ gặp mặt khi phát hiện họ sống cùng khu phố.

Trùng hợp ghê.

°

Có lẽ trong cả bốn, Joseph là người từng sống xa nhất.

Khi ba đứa gặp anh thì đặng cũng là người đã học đầu cấp ba.

Lí do tại sao họ gặp được thì cũng phải kể đến việc cả ba hình thành thói quen đi chơi cùng nhau vào cuối tuần mỗi nửa tháng.

Tất nhiên, họ vẫn thường xuyên gặp nhau nhưng kiểu, những cuộc gặp này là họ đi từ sáng đến chiều, hay đến tối gì cơ.

Thường thì cả đám sẽ đi viện bảo tàng, khu vui chơi, ăn uống gì đấy.

Đợt đấy họ cũng cùng đi chơi với nhau.

Nhưng đến giữa chừng, do quá mê man xem tranh mà Edgar lạc mất hai người kia.

Vốn dĩ Victor sẽ luôn ngoảnh đầu lại để "níu" Edgar vì cậu biết nó nếu thích sẽ đứng đến mải mê.

Nhưng chuyện đó thường thì rất hiếm, mà hiếm quá thì mấy lúc đấy Victor cứ đinh ninh là Edgar ở sau lưng mình.

Đến hồi tới quầy lưu niệm mới tá hỏa nhận ra nhóm có "trẻ lạc".

Người đi lạc cũng bắt đầu nhận ra... hai người theo mình đi lạc.

Tâm lý của người lạc là người khác lạc mình chứ không phải mình là người đi lạc.

Joseph là một người đi thưởng tranh ngẫu nhiên mà Edgar bắt gặp, sau đấy khi cùng trông về một bức tranh thì vô thức bình luận.

Bình luận sôi nổi một hồi Edgar mới sực nhớ bản thân không đi một mình, ngó ra sau lưng hay trước mặt đều không thấy bóng dáng hai người kia đâu.

"Vậy cậu đi lạc?"

"Là họ lạc tôi"

Joseph lững thững đi sau Edgar sau khi nói chuyện hợp rơ với cậu nhóc tóc nâu trước mắt.

Hiện tại cả hai đang đến phòng trẻ lạc sau khi Edgar vốn muốn giới thiệu người thì chẳng thấy người đâu.

"Nhưng không phải, anh theo tôi làm gì?"

"Tôi muốn gặp bạn cậu thôi"

Đối phương nghiêng đầu cười, nét mặt ôn hòa có hơi sắc xảo.

Mái tóc trắng mềm mại rũ trên ngũ quan ưu nhìn.

Edgar thoáng đảo mắt, người kia thật sự rất có phong thái của mấy bức tranh đóng lên khung.

Joseph lúc bấy giờ đã là sinh viên đại học năm, dáng người cân đối, tay đang cầm một chiếc máy ảnh nhỏ để chụp.

Edgar hỏi ra mới biết anh ta đi kiếm tư liệu làm đồ án.

Naib và Victor trùng hợp thay cũng ở nơi kiếm trẻ lạc.

Edgar nhìn hai người kia xúm xít, hơi gãi ót.

"Xin lỗi, em hơi mải mê một chút"

Edgar nói.

Joseph khẽ tròn mắt nhìn.

Anh đã nghĩ nó sẽ là đứa phàn nàn về việc hai người kia đi lạc, hoặc rõ ràng là thế vì nó thực sự độp chát lại cậu trai tóc nâu kia nhưng trước mặt cậu trai tóc vàng thì lại thu liễm, chỉ đơn thuần nhận lỗi.

Người được nó gọi là Victor nhanh chóng xua tay, bảo đã tụ lại được rồi thì họ lại tiếp tục thôi.

"Đây là Joseph Desaulniers, cái người kì cục này em mới gặp lúc ngắm tranh"

Dường như đã nhớ ra sự tồn tại của bạn đồng lữ bất đắc dĩ, Edgar quay ra giới thiệu.

Joseph nghe vậy hàng mày mỏng giật giật.

Anh đưa tay lên vẫy tay với hai người kia.

"Xin chào.

Tôi với cậu ta gặp ban nãy, thấy kiến thức của cậu ta về hội họa rất tốt nên có ý muốn làm quen.

Nỡ lòng nào lại bị coi là kẻ kì cục"

Joseph giả vờ chấm nước mắt.

Edgar đảo mắt một vòng, Victor nghe thế lại quay người nó bảo nó xin lỗi.

Than ôi...

°

Vì chuyện ban nãy thế là Joseph điềm nhiên có một "slot" đi chơi.

Anh ta bảo rằng chuyện đấy không thành vấn đề, đồ án của anh ta mang chủ đề cũng rất rộng.

Edgar hận không đá được cái người kia đi chỗ khác vì chẳng hiểu sao đối phương vậy mà bắt chuyện trơn tru với Victor.

"Nhóc này em chăm tốt quá nhỉ, lông bé mượt quá này"

"Vì lông ngắn nên cũng dễ tắm rửa.

Với cả Wick ngoan lắm"

Naib hầm hực huých vai Edgar, hỏi nó sao lại vác cái thứ trời đánh kia đến.

Nó cau mày, đã bảo là cái thứ kia tự đi theo.

Tiếng máy ảnh lách tách của Joseph lại càng khiến hai người kia sôi máu và thế là Naib trước tiếp chen vô giữa.

Joseph chớp đôi mắt xanh lam đẹp đẽ của bản thân, rồi đưa máy ảnh chụp một cái tách gương mặt cau có của Naib.

Nhưng dù sao thì Joseph thực sự nể cái hiểu biết của Edgar và anh ta ngỏ lời muốn cậu giúp đỡ đồ án.

Edgar nhướng mày, rồi nhìn qua Victor, người có vẻ mủi lòng sau khi nghe chuyện Joseph thực ra không có quá nhiều bạn bè vì vậy hôm đó anh ta rất vui và Edgar thở dài, cho đối phương số liên lạc.

Bằng cách nào đấy Joseph còn được Victor thêm vào nhóm chat và cái sự xôm tụ rộn ràng của họ lại càng lớn hơn.

°

Khi nghĩ lại, Edgar chống cằm đưa mắt nhìn Joseph, người đang ngồi trên sofa, lật dở cuốn album ảnh của bản thân.

"Lúc đó anh trông đểu gần chết"

Joseph giật giật hàng mày.

"Đồ ác độc, tôi thật sự nể cậu mà"

Naib nhìn cuộc cãi vã ngắn ngủi kia, hớp thêm một miếng cacao kẹo dẻo, nhai đầy hai má.

Victor chải lông cho Wick, khẽ bật cười.

"Dù sao thì anh cũng không phải người xấu"

"Victor..."

"Mà tôi thắc mắc anh xin được số Victor như nào?"

"Thì, tôi bảo, tôi muốn gửi ảnh tôi chụp Wick đó"

"Nhưng đâu có nghĩa anh có thể được thêm vào nhóm chat"

Joseph nhoẻn môi cười cười đến phát ghét.

Victor cũng không chịu hở lời một tí nào.

Chỉ có Naib là không bận tâm, sau khi xử xong ly cacao liền ôm eo Victor rúc đầu vô vai người kia.

"Victor... mai tôi muốn ăn món hầm của em"

Victor khẽ ừ hử, bảo rằng mai tan làm sẽ ghé qua siêu thị mua đồ.

Naib liền bảo để gã qua đón và Edgar, người vẫn đang ngồi ở cái quầy bar sau lưng họ đưa tay kéo đuôi tóc của Naib.

"Em đi với"

"Thế tôi cũng đi"

Victor hơi ngửng mặt nhìn họ.

"Vậy mai mua đồ về nấu lẩu luôn đi.

Dù sao cũng cuối tuần rồi"

Cả đám không ai phản đối, sau đấy lại tiếp tục tận hưởng buổi tối yên bình.

Trên tường là ít ảnh được Joseph chụp.

Ngoài mấy bức lẻ, bức ảnh về bốn người trẻ tuổi đứng chụp ở công viên được in lớn hơn một chút.

Nó nằm yên đấy tỉnh lặng, như một dấu mốc về mối quan hệ kì lạ này.

___

#Kai
 
Vnje| Bàn Sưởi Và Vỏ Quít
Ánh sao sáng trên tán thông xanh


Giáng sinh đến chóng vánh như một cái chớp mắt.

Nếu không nói đến chuyện điều đó đồng nghĩa với việc một năm đã qua thì thứ họ háo hức trông chờ cũng chẳng phải là một ngày lễ.

Joseph và Victor pha những ly cacao trong khi chờ Naib và Edgar nướng kẹo dẹo.

Dường như cái thứ thức uống thơm đậm vị đắng ngọt lại ăn cùng vài miếng kẹo trắng phau hơi cháy xém đã thành một loại biểu tượng không thể thiếu vào cái khoảng thời gian mà họ ôm nhau ngủ đến không gỡ ra được này.

"Được rồi, đến phòng khách thôi"

"Đồ trang trí anh mua đủ chưa ấy?"

"Chắc sẽ không thiếu đâu nhỉ, dù sao cũng đâu phải mua lần đầu"

Sự thật thì đồ trang trí cho cây thông noel đương nhiên không thiếu, chỉ là sự háo hức của Victor trông vui vẻ đến mức lây sang cả ba người kia.

Và như một loại thông lệ, thể nào họ cũng sẽ đổi châu và chuỗi dây quấn, còn có thể mua thêm thiếp nữa.

"Lấy bút đi, mình viết thiệp rồi treo lên"

"Em lấy hết rồi này"

Chưa đến giáng sinh hẳn nhưng đương nhiên việc trang trí được ưu tiên làm từ sớm.

Đem cái không khí ngày lễ vào nhà khiến tinh thần người ta phấn chấn hơn hẳn không phải sao.

Wick chạy xung quanh nhà một cách háo hức, ngoạm theo mấy quả châu bị rơi lúc đem đồ ra gom lại chỗ cậu chủ của nó, sau đó nhìn Victor với một ánh mắt đầy mong chờ.

Đương nhiên, em sẽ không bao giờ để bạn đồng hành của mình phải thất vọng rồi.

Wick sủa mấy tiếng như reo trước khi há miệng nhai ngấu nghiến miếng bánh quy được Victor đưa cho.

"Đừng chiều nó nữa, nó lại béo lên mất"

"Anh với nó hay đi ăn chung còn gì"

"..."

Được rồi, đừng trách Naib.

Wick có thể là bạn đồng hành của Victor nhưng con chó nhỏ cũng đảm nhận vai trò làm bạn đồng hành chia sẻ mớ đồ ăn mà Naib kiếm được.

Edgar hớp một ngụm cacao, khẽ thở ra một hơi nhẹ, sau đó quay đầu qua chỗ Victor.

"Em xin cái bút"

Victor chớp mắt, những hai cái liền, trước khi lấy khăn giấy lau cái vệt cacao đậm màu trên mép Edgar.

Gương mặt người kia lại rõ là bình thản, còn hơi nhích người lại gần cho Victor thuận tiện lau.

Đương nhiên sau đó, sau lưng Victor còn ba mống người mép dính cacao hoặc sữa.

"...

Em biết mọi người không uống đồ như này"

Victor vừa lau miệng cho từng người, vừa phàn nàn với giọng điệu bất lực.

Cậu đặt vào tay mỗi người một cái bút rồi mới lấy thiệp mở ra trước mặt.

Bốn người ngồi trên bàn tròn thấp trong phòng khách, gần cây thông xanh mơn mởn và lò sưởi hồng ấm áp.

Thảm trải bên dưới là loại đắt tiền mà Joseph nhất quyết mua cho bằng được, hiện tại phát huy tác dụng rất tốt, không có một cái mông nào bị lạnh.

"Cảm giác có chút giống "thất tịch""

Edgar vừa viết vừa nói vẩn vơ.

Nghĩ lại đúng là giống nhỉ, chỉ khác một điều họ đang viết lời chúc thôi.

Mỗi năm đều thế, sau khi biết rằng việc treo thiệp lên cây thông như một món đồ trang trí là chuyện thường, Victor đã ôm về một đống thiệp trắng và Edgat tán thành với việc mua chúng thay vì mua thiệp có hình.

"Thiệp nhà này tốt nhất là để em vẽ" Một sự tuyên bố đầy tính vĩ mô (?) từ cậu trai trẻ nhất nhà, đồng thời là người vừa cho đi nhanh vài bức tranh trong triển lãm phong cảnh.

"Anh cũng muốn vẽ"

"Để em giúp anh"

"Anh nữa"

"Tự đi mà làm"

Không hề có sự phân biệt nào ở đây.

"Ta in ảnh lên được không?"

"Em nghĩ là được"

Không ai phản đối sau khi Victor khẳng định điều đó.

Tuy chưa bao giờ thể hiện bản thân là người có quyền lực trong nhà nhưng cả ba đều ngầm tán thành cậu trai tóc vàng thích gì thì là nấy.

Wick cũng loay hoay với một tấm thiệp được bày ra trên giấy báo.

Nó nghiêng đầu nhìn hũ màu và sủa một tiếng với Edgar.

Edgar nhìn nó, nó nhìn Edgar, sau đó Edgar sẽ lấy một cái túi bóng nhỏ đeo vào một chân cho nó, giúp nó nhúng chân vào màu rồi ịn một dấu chân chó thật "mỹ lệ" vào giữa tấm thiệp trắng.

"Phần còn lại cứ để ta"

"Gâu!"

Đối thoại đầy xúc tích và Wick lại chạy lăn xăn lăn nằm sát bên Victor mà nghỉ ngơi.

Đó là tấm thiệp đầu tiên có lời nhắn.

Phải nói tính chuyên nghiệp của cựu chó cảnh sát rất cao phải không.

Victor hớp một ngụm cacao, một viên kẹo dẻo lăn vào trong miệng cậu, vị ngọt bị quấn lấy trong lớp đắng nhẹ béo béo của cacao.

Thiệp mọi năm sau khi được treo và trao tay đọc vào hôm hai mươi lăm sẽ được Victor cất giữ trong một cái hộp nhỏ cậu dùng để đựng những món be bé xinh xinh, như thư từ hoặc là tem chẳng hạn.

Chúng dần đầy lên và Victor đang cân nhắc việc mua một cái hộp mới.

"Năm nay cửa hàng góc phố hình như ra vị bánh khúc gỗ mới ấy"

"Hay mua thử đi"

"Cuối tuần đi mua phần ăn qua, ngon thì đến giáng sinh lại mua một cái"

Tính hiệu quả vẫn được đề cao như mọi lần.

Hầu như hiếm khi nào họ tranh cãi quá lâu về mọi việc vì một con đường hoặc giải pháp nào đó vẫn luôn bày ra trước mặt họ.

Có thể nào cả bốn người đều không phải là dạng sẽ quá cố chấp với ý kiến của bản thân nếu điều đó không tổn hại danh dự và nhân phẩm của họ.

Hoặc đơn giản họ xem nhau như người thân mà đỡ một cái là trừ mấy cái tị nạnh be bé thì luôn biết nhường nhau một bước.

Nhưng đương nhiên ra đường thì họ còn lâu mới dời gót giày đi lùi về.

"Ta viết xong rồi"

"Em cũng thế"

Joseph lẫn Edgar viết thiệp khá nhanh.

Họ không phải là người kiệm từ, nhưng cũng không bày tỏ quá nhiều.

Họ thích tranh và ảnh hơn, cũng thích mấy cái hành động thiết thực hơn chút, cụ thể là nhào tới ôm lấy người ta (và cái việc đấy chỉ áp dụng với cậu trai trẻ đầu vàng nào đấy).

Victor cũng xong phần mình không lâu sau đó, và như mọi khi, Naib vẫn còn đang viết thiệp.

Đối phương yên lặng nãy giờ, việc thiệp với vẻ mặt nghiêm túc nhất bạn có thể nghĩ đến.

Điều đó khá thú vị vì Naib không cho người ta cái ấn tượng văn chương sâu sắc mấy nhưng cậu trai khác châu lục duy nhất trong nhà lại chất chứa rất nhiều tình cảm trong lòng, lúc bày tỏ cũng hào phóng như cách anh ta chia sẻ đồ ăn với Wick.

Victor đem một dĩa bánh quy ra, nhìn Naib vươn vai nằm ngửa ra thảm.

Nhưng vừa nghe mùi bánh quy thơm lừng liền ngồi bật dậy như một cái lò xo.

Naib thò tay đến lấy một cái bánh nhanh như chim cắt, cắn nhai rồi nuốt nó ngon lành.

"Châu với dây kim tuyến ở đâu nhỉ?"

"Ta để trong kho ấy"

"Để em đi lấy"

"Tôi đi lấy cho"

Naib cắn vội cái bánh nữa rồi chui ra khỏi bàn.

Không mất quá lâu đã thấy đối phương một tay vác hộp một tay cầm sợi dây kim tuyến màu trắng bạc.

Naib đặt chúng trên bàn, trừ dây, anh ta cứ cầm dây đến quấn thẳng lên cây luôn.

Edgar cũng mang theo những quả châu đến chỗ cây thông còn Joseph nhặt những quả thông màu gỗ sáng treo chung quanh cùng Edgar.

Victor gom thiệp của mọi người lại sau đó cũng cẩn thận treo từng cái một lên.

Dây đèn cũng được Naib quấn lấy và sau cùng, Victor cầm ngôi sao vàng rực rỡ đến bên cạnh.

"Để em lấy ghế"

"Trèo lên vai anh đi"

Mấy năm đầu Victor còn ngại nhưng đến hiện tại thì em quen rồi.

Victor gật đầu sau đó nhanh chóng trèo lên vai Naib để đặt ngôi sao lên đỉnh cây thông.

Xong xuôi, Edgar bật đèn lên.

Màu vàng ấm áp nhanh chóng soi sáng một góc phòng, mờ mờ hiện rõ những ngọn lá thông hơi trĩu xuống vì đồ trang trí.

Sắc vàng bao bọc những món đồ, thắp sáng gương mặt của cả bốn người trong phòng.

Sự thỏa mãn hiện rõ trong ánh mắt họ và Victor khẽ mỉm cười.

"Vậy ai sẽ treo tầm gửi?"

"Ai treo thì được Victor hôn trước!"

Nghe có vẻ đáng mong chờ.

"Em sẽ hôn Wick trước"

Chú chó nhỏ nằm trong góc nhìn ba người đang quay mặt lại với mình, sau đó khẽ hừ một tiếng đầy kiêu ngạo như thể chứng tỏ vị thế của bản thân trong lòng cậu chủ trẻ.

Đương nhiên điều đó chẳng đáng để bận tâm nếu như cả ba người kia nghĩ vậy.

Ừ, họ làm sao mà nghĩ thế được.

"Không công bằng"

"Đương nhiên là công bằng"

Có chút khó để xử trí ha.

Nhưng ai đời lại đi nạnh với chó bao giờ.

Cuối cùng họ bật cười rồi cứ vậy tóm lấy Victor hôn cho bỏ ghét, chẳng cần đến nhánh tầm gửi nào treo lên cao để giữ họ lại bên nhau cả.

___

#Kai
 
Back
Top Bottom