Khác [VKook/TaeKook] Ám Mệnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
352,901
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
211622692-256-k121415.jpg

[Vkook/Taekook] Ám Mệnh
Tác giả: VKOOKLIONBUNNY
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hoa Mạn Châu Sa

Thể loại: đam mỹ, 1x1, lạnh lùng ôn nhu bá đạo mafia công x độc mồm độc miệng cảnh sát thụ, oan gia, hiện đại, HE.

Nhân vật chính: Kim Taehyung x Jeon Jungkook

Văn án:

Sau một lần nằm vùng, vì sự sơ xuất nhất thời, cậu đã phải trả giá bằng suốt quảng đời còn lại của mình.

Jungkook lúc này: "Ta lúc đó thật ngu ngốc!"

Ai kia từ phía sau ôm tới: "Sai lầm lớn nhất cuộc đời này của em là đã nhận nhiệm vụ đó, đồng thời nó cũng là thứ giúp ta đạt được báu vật đời này."



vkook​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Vkook/Taekook] Ám Mệnh
Bước đệm


Jeon Jungkook bước đi chậm rãi trên hành lang dài tại trụ sở, khuôn mặt tuấn tú tinh xảo bình thường luôn vui vẻ hôm nay lại trầm tĩnh hiếm thấy.

Kể từ ngày đó, cậu đã thề là sẽ không đội trời chung với những tội phạm trên đời này!

Thế nên, nhiệm vụ lần này quả là một cơ hội tốt.

Cơ mà...

“Sếp!

Ông đúng là đồ giai cấp tư bản bốc lột nhân quyền!

Cuối năm đã giao nhiệm vụ cho tôi!”

Không thể đợi qua cái tết được hay sao???!!!!

Đồng nghiệp xung quanh khó hiểu nhìn cậu, Jungkook bực bội đi nhanh về phía trước.

Có lẽ, thời gian sắp tới sẽ rất thú vị.

***

“Boss, hai ngày nữa sẽ có buổi giao lưu tại Los Angeles.”

Jung Hoseok — Người được xem là cánh tay phải đắc lực của trùm mafia hiện tại, đang nói chuyện với người đàn ông đang nhấm nháp ly rượu vang trước mặt.

“Được, cứ như thế mà chuẩn bị đi.”

Giọng nói lười biếng vang lên, Jung Hoseok không nhiều lời, nhanh chóng đi chuẩn bị.

Người đàn ông cầm ly rượu kia không lộ rõ mặt, chỉ thấy được chiếc cằm cùng đôi môi tinh xảo.
 
[Vkook/Taekook] Ám Mệnh
Chương 1: Đụng chạm


Jeon Jungkook hiện tại đang trên đường đến sân bay Incheon.

Cậu cần phải đến đó trước một ngày để sắp xếp mọi thứ, cậu đã làm tại sở cảnh sát 3 năm, mặc dù đây không phải lần đầu tiên cậu nhận nhiệm vụ tương tự như này, nhưng đây là lần đầu tiên mà lão sếp chơi lớn như thế.

Cậu đã xem kỹ thông tin đối tượng, nhưng không thể nhìn rõ mặt vì ảnh chụp lúc hắn đeo một chiếc mặt nạ, nghe đâu tên trùm này mới lên nhận chức một hai năm gần đây, hành tung bí ẩn, mọi người hai bên hắc bạch đều không biết rõ mặt hắn.

"Thế tôi phải tìm hắn như thế nào a?!"

Lúc cậu hỏi câu đó, sếp Bang tỉnh rụi trả lời rằng: "Cậu cứ tìm trong buổi giao lưu người mang chiếc mạng nạ công tước như thế này."

"Đùa à sếp?

Biết bao nhiêu người mang mặt nạ chứ?!"

Jungkook chống cằm lên bàn, liếc nhìn sếp của mình.

"Không, chiếc mặt nạ của hắn không phải ai cũng có thể làm giống đâu, không ai muốn đắt tội tên trùm mafia cả."

Bưng tách ra, nhàn nhạt nói, kiểu như đây không phải nhiệm vụ gì quan trọng.

Jungkook nghiến răng nghiến lợi, cầm lấy hồ sơ, mở rầm cửa đi ra ngoài.

Cậu không biết, khi cậu đi khỏi, sếp Bang ngồi phía sau từ từ nhíu mày lại.

Trên là cuộc đối thoại của cậu với lão sếp kia, càng nghĩ càng bực bội, Jungkook nhấn chân ga, xe nhanh chóng lao về phía trước.

***

Hiện tại là buổi tối nên đại sảnh cũng không đông lắm, Jungkook kéo vali, nhanh chóng hoàn tất thủ tục và sau đó chuẩn bị lên máy bay, may mắn là có chuyến bay đến Los Angeles sau 1 giờ.

Di chuyển đến địa điểm, trên đường đi vội vã cậu vô tình va phải một người, Jungkook nhanh chóng lên tiếng: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi đang gấp, anh không sao chứ?"

"Hừ."

Người đàn ông kia chỉ nhẹ hừ một tiếng, không thèm nhìn đến cậu mà tiếp tục nhàn nhã đi về phía trước, xem bộ là cũng đang di chuyển đến máy bay chuẩn bị cất cánh.

Cậu ngước nhìn người đàn ông lơ đẹp cậu kia, đó là người có ngoại hình có thể nói là hoàn hảo, khuôn mặt rất đẹp, đôi mắt sắc bén như chim ưng, sóng mũi cao thẳng và đôi môi mỏng kiêu ngạo, đối với một người đàn ông dùng từ đẹp để miêu tả là không lịch sự, nhưng quả thật người kia đẹp đến động nhân....

Nhưng đẹp mà mặt than thì không tốt nhé anh trai!

Jungkook - người bị người ta bán bánh bơ - tức giận nghĩ.

Nhanh chóng an vị trên khoang hạn nhất máy bay, có lẽ mọi người sẽ nghĩ đi làm nhiệm vụ mà sang chảnh thì sai rồi, cậu đã phải vất vả tranh giành quyền lợi của mình với lão sếp kia, ai biết lần này sẽ ra sao, dù sao người ta cũng là trùm mafia, nhớ thất bại, thì cũng không thể bạc đãi bản thân mình.

Sếp Bang khóc không ra nước mắt: "Khoang hạng nhất!

Là hạng nhất đấy!

Cậu mới là đồ bốc lột!"

Đang thiu thiu ngủ, cậu nghe bên cạnh có tiếng động, giác quan nhạy bén của cảnh sát làm cậu nhanh chóng mở mắt, và rồi ngây người.

Ai đó nói cho cậu biết, trùng hợp có thể được xem là vận mệnh không?!

Vì sao người ngồi bên cạnh cậu lại là người mà cậu va trúng kia???

Kim Taehyung cũng rất bất ngờ, vì không muốn đánh động kẻ thù, nên hắn mới rời đi trước một ngày, sau đó Jung Hoseok mới dẫn người qua.

Hắn vừa đi vệ sinh xong, trở lại thì lại thấy thanh niên kia, nhìn vẻ mặt tuấn tú tinh tế hiện lên vẻ kinh ngạc, hắn âm thầm khen ngợi, quả là một chàng trai tuấn tú.

"Tại sao lại là anh/cậu?!"

Hai người đồng thời mở miệng, thế Jungkook mới biết giọng nói của tên này trầm ấm thật dễ nghe.

"Tôi phải hỏi cậu câu đó mới đúng."

Taehyung không thèm quan tâm tới cậu, ngồi vào chỗ của mình.

"Ahhh, được rồi, coi như chúng ta có duyên sau hai lần gặp mặt."

Jungkook đưa tay ra, "Xin chào, tôi là Jeon Jungkook."

Taehyung chỉ nhàn nhạt liếc cậu, không động đậy.

"Này, anh đừng có mà bán bơ tôi mãi, phép lịch sự, anh có biết áp dụng không vậy?"

Jungkook bất mãn chu chu môi.

Khóe miệng Taehyung giật giật, lần đầu tiên sau khi lên làm lãnh đạo mà có người dám nói chuyện với hắn như thế, cơ mà, vẻ mặt bất mãn của cậu kia, nhìn có vẻ vui mắt.

Hắn đưa tay ra, "Chào."

Ngay lập tức Jungkook dẹp vẻ mặt bất mãn qua một bên, líu ríu hỏi hắn đủ mọi vấn đề.

"Anh là đang bay đến đâu?"

"Los Angele."

"Ah, trùng hợp ghê, tôi cũng thế đó!"

"..."

Nếu lúc nảy hắn không trả lời, chắc cậu sẽ không nói nhiều như vậy đâu ha?

Chuyến bay kéo dài mười mấy tiếng với sự ồn ào của Jungkook cứ thế dần dần trôi qua.

"Xin chào, các hành khách xin chú ý, chuyến bay chuẩn hạ cánh, mong quý khách thắt dây an toàn."

Taehyung mở mắt, nhìn sang cái người từ đầu đến cuối nói luyên thuyên đang ngủ say kia, hắn chần chừ một chút, đưa tay sang thắt dây an toàn giúp cậu.

Ngay lúc hắn vừa nhoài người chạm đến dây an toàn, thì người vốn đang ngủ ka bỗng dưng mở choàng mắt.

Taehyung: "..."

Jungkook: "..."

Sau ba giây im lặng, Taehyung mở miệng trước: "Khụ, tôi chỉ có ý tốt..."

Chưa dứt lời Jungkook đã mở miệng, "Không sao, tôi không có nghĩ gì đâu, cám ơn."

Tự mình thắt dây an toàn.

Taehyung: "..."

Chết tiệt, khi không làm người tốt chi!

***

Lúc xuống máy bay, Jungkook cười cười nói: "Mặc dù ngồi chung với anh rất nhàm chán, nhưng không sao, rất vui đã kết bạn với anh, anh chàng đẹp trai."

Taehyung: "..."

Có chắc là cậu đang vui không?

"Được rồi bye, có duyên sẽ gặp lại."

Jungkook vỗ vỗ vai hắn, không đợi hắn trả lời đã nhanh chóng lấy vali rời đi.

Taehyung lắc đầu đầu chuyến đi này gặp trúng oan gia rồi.

Jungkook ra phía ngoài đại sảnh chờ, lấy điện thoại gọi điện cho bạn thân nhất của cậu: "Hi, tớ đã đến rồi thăm cậu rồi đây, cậu nhanh nhanh chào đón người bạn yêu quí của cậu này!"

Từ ngày người anh thân yêu mà cậu ngưỡng mộ nhất sau một lần làm nhiệm vụ thất bại mà hi sinh, thì cậu cũng không còn người thân nào nữa, duy độc còn mỗi Park Jimin - bạn chơi thân từ nhỏ đến lớn - đã luôn luôn chiếu cố cậu.

Sau này khi lớn lên, anh chuyển sang định cư bên Los Angeles, cậu thì vẫn ở lại Hàn quyết tâm vào trường cảnh sát.

Cúp điện thoại, Jungkook ngước nhìn bầu trời đêm trước mặt.

Chuyện gì đến rồi nó cũng sẽ đến.
 
[Vkook/Taekook] Ám Mệnh
Chương 2: Dàn xếp


“Yah, cậu đến sao không thông báo mình trước một tiếng hả???”

Jimin một tay đón lấy vali, tay kia vỗ vào vai Jungkook, cậu không báo trước, hại anh đang đi club với bạn phải vội vã rời khỏi.

“Chậc, tạo bất ngờ mà cũng bị đánh, thôi tôi về.”

Jungkook bĩu môi, toang rời đi.

“Cái tên nhóc này!”

Sau bao nhiêu năm, Jimin vẫn chỉ biết đầu hàng trước miệng lưỡi và tính khí tên này.

“Được rồi, đi, anh dẫn chú về nhà cất hành lý, sau đó dắt đi chơi, lâu lâu mới có dịp.”

Đang đi, tự nhiên Jungkook chợt ngừng lại, cậu đập tay, hô lên: “Ah!

Tại sao mình lại không hỏi tên hắn ta chứ???”

Ngồi chung máy bay suốt mười mấy tiếng, thế mà đến cái tên người ta cậu cũng không biết =0=

Jimin khó hiểu hỏi: “Chuyện gì thế?”

“Không gì, chỉ là tớ mới kết bạn được với một anh chàng rất đẹp trai!”

Jimin: “...”

***

Bên phía kia...

Taehyung sau khi đáp xuống sân bay liền được thuộc hạ bên đây đón (nói là thuộc hạ nhưng chỉ có hai người giả trang thành bạn bè bình thường), sau đó di chuyển đến biệt thự nằm ở phía Bắc ngoại ô, khu này dành cho những người cực giàu có nên rất vắng.

Lần này hắn sang đây để tham dự buổi tiệc giao lưu trong giới, thường những buổi như thế này, hắn không hay xuất hiện, đặc biệt là trong thời gian đối thủ đang rục rịch muốn tấn công, lộ diện rất nguy hiểm, cũng vì lý do đó mà hắn phải đi lẻ, hắn ghét phiền phức, nhưng không biết trời xui đất khiến sao lần này lại có hứng tham gia...

Có lẽ quá yên ổn khiến hắn nhàm chán.

Vào nhà, lệnh thuộc hạ cất đồ, Taehyung đích thân xuống bếp pha một ly Coffee, mặc dù biệt thự không có người ở nhưng hàng tuần vẫn có người vào dọn dẹp thường xuyên nên mọi thứ rất sạch sẽ.

Ngồi xuống bàn, Taehyung canh thời gian gọi điện thoại cho trợ thủ đắt lực của mình.

Kết nối, người bên kia mở miệng trước: “Boss, thuộc hạ xin nghe.”

Jung Hoseok cũng vừa mới đáp máy bay xuống, trùng hợp thấy Taehyung gọi điện.

“Cậu cho người điều tra một chàng trai Châu Á, tên Jeon Jungkook, bay cùng chuyến bay hôm nay với tôi, càng nhanh càng tốt.”

Dứt lời liền cúp điện thoại.

Jung Hoseok không hỏi nhiều, quy tắc của anh một không nhìn những thứ không nên nhìn, không hỏi những thứ không nên hỏi, đặc biệt là tuân mọi mệnh lệnh của chủ nhân.

1 giờ sau, thông tin của Jeon Jungkook đến tay Kim Taehyung.

Đừng hỏi vì sao lại có thể điều tra nhanh như vậy, dù sao tổ chức mafia mà Kim Taehyung đang làm chủ cũng thuộc dạng lớn mạnh nhất hiện nay, bộ phận tình báo chắc chắn cũng không đơn giản.

Thấy những thông tin trên giấy tờ, Taehyung khẽ nhếch mép cười.

Thú vị!

Hắn có ấn tượng rất tốt với chàng trai đó, bây giờ, biết cậu làm công việc gì, hắn còn cảm thấy thích thú hơn.

***

Trong một quán bar nổi tiếng, có hai chàng trai đang ngồi, xung quanh mọi âm thanh ầm ĩ cũng không ảnh hưởng đến hai người.

“Nói đi, lần này cậu đến đây không đơn giản phải không?”

Jimin vừa uống vừa nói.

“Người anh em, hãy tỏ ra bản thân một lần không hiểu tôi, đoán sai xem nào há!”

Nảy giờ uống cũng nhiều nên Jungkook đã hơi ngà ngà say, nói năng bắt đầu lộn xộn.

“Cậu đó...

Dù sao cũng phải cẩn thận.”

Jimin lắc đầu, mỗi lần Jungkook có nhiệm vụ, hoặc có hoặc không phải tìm cách gặp anh hoặc nói chuyện điện thoại với anh trước khi đi thực hiện, hoàn thành lại gọi báo cáo, riết rồi anh cũng quá hiểu rõ cậu.

Lần này qua tận Los Angeles, chắc chắn không đơn giản.

Jimin hiện tại đang làm bác sĩ cho một bệnh viện cực nổi tiếng, anh cũng có quen vài người có máu mặt, được biết sắp tới sẽ có một buổi tiệc rượu giao lưu của giới hắc đạo, Jungkook làm cảnh sát, xuất hiện ở thời điểm này nhất định có lý do.

Jungkook liếc nhìn anh đang thẩn thờ, đưa tay vỗ một tiếng: “Suy nghĩ làm gì, dù sao người làm nhiệm vụ là tôi chứ không phải anh!

Nào, uống uống!”

Jimin thở dài trong lòng, tiếp tục uống với cậu, khi hai người đã say khướt mới bắt đầu trở về nhà.

***

Nơi diễn ra buổi tiệc là tại một khách sạn 5 sao bật nhất, vì đây là buổi gặp mặt của những tai to mặt lớn, nên toàn bộ khu vực xung quanh trong bán kính 1km đều có người đứng canh.

Thế thì làm sao Jeon Jungkook có thể đột nhập và tiếp cận trùm mafia được đây?

Đừng coi thường cảnh sát, để có thể thuận lợi làm nhiệm vụ, họ cũng có mánh khóe.

Thân phận của cậu hiện tại là một bá tước phương Tây, một thân âu phục trắng, kèm theo đó là một chiếc mặt nạ che khuất nửa khuôn mặt.

Về phần vì sao hiện tại cậu xuất hiện với thân phận này thì phải kể về vài tiếng trước...

Jeon Jungkook xuất hiện tại khách sạn trước vài giờ, cậu ẩn mình vào một góc kín, tập trung quan sát, mặt dù chưa đến giờ nhưng đại sảnh cũng đã có khá đông người.

Cậu lia mắt, phát hiện có một người vừa ra khỏi khách sạn đi đến khu vườn phía sau khách sạn...

Jihoon ra khỏi đại sảnh, đi về phía khu vườn, trong đó quá ngợp, cậu muốn hít không khí một chút, đáng lẽ người hôm nay tham dự buổi là là anh trai cậu — Bá tước phương Tây chính quy, nhưng do bận chút việc nên mới để cậu đi thay.

Bỗng nhiên cậu cảm thấy sau gáy đau nhói, cậu chợt xoay người, nhưng chưa kịp nhìn thấy người nào tập kích đã ngất đi.

Cậu chỉ biết, người đó có đôi mắt rất sáng và sâu...

Jungkook lẻn đi theo, bây giờ khu vườn không có người, quả là thời cơ tốt.

Kéo người đã ngất xỉu vào bụi cây, nhanh chóng thay quần áo, cũng may vóc dáng hai người tương tự.

Buổi tiệc đặt biệt cái là tất cả khách tham gia đều sẽ mang một chiếc mạng nạ, giới hắc bạch, không thể tin tưởng bất cứ ai.

May cho Jungkook, chính vì điểm này mà không lo bị lộ tẩy sớm.

Ngay khi cậu thay đồ xong tất chuẩn bị rời đi, cậu không hề biết, phía sau cửa tầng 3 có một đôi mắt hiện lên ý cười, chăm chú theo dõi tất cả những việc cậu đã làm.

Hoseok đứng cạnh Taehyung nói: “Boss, chúng ta có nên...”

Chưa dứt lời đã thấy Taehyung lắc đầu.

“Không cần, ta muốn biết cậu ấy sẽ làm gì.”

Trên khuôn mặt tinh xảo hiện lên một nụ cười nhẹ.

Taehyung hôm nay diện một bộ vest đen, kèm theo đó là chiếc mặt nạ quen thuộc.

Hoseok không nói nữa, im lặng nhìn, anh biết chàng trai này, chính anh là người đã điều tra thông tin về cậu ta, anh không biết tại sao thường ngày boss rất lạnh lùng quyết đoán xử lý những tên cớm như thế này, nhưng hôm nay lại — có thể nói là thích thú — quan sát, không hề có ý định giải quyết.

“Dù sao cũng không phải địa bàn của ta, có chuyện cũng là những người kia giải quyết.”

Không quan sát nữa, Taehyung xoay người đi ra khỏi phòng, hắn thấy chàng trai kia đã lẻn đi rồi, có lẽ là vào đại sảnh.

Jeon Jungkook — Chàng trai nhận nhiệm vụ tìm cách tiếp cận trùm Mafia — nhưng lại không biết mình đang bị người ta tia trúng.

Đúng là mèo vờn chuột mà!

---------------

Đừng lo, mọi chuyện sẽ rõ hơn, vài chương đầu cứ mập mờ không rõ á, rốt cuộc nhiệm vụ của Jeikei là gì?

Các bạn đợi chương sau nha ^^
 
Back
Top Bottom