Cập nhật mới

Khác [Vkook] Mình Ơi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
179,668
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
366868378-256-k818850.jpg

[Vkook] Mình Ơi
Tác giả: BichtuyenTruongthi4
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Thương anh em dữ trong lòng
Một lòng một dạ một đời thương anh



vkook​
 
[Vkook] Mình Ơi
Chương 1


Ở một vùng quê yên bình có những tiếng chim hót êm dịu có một bóng hình người con trai đi vào

"Tía má ơi con về rồi"

"Mèn đét ơi con trai mình về rồi ông ơi"

Bà trịnh liền chạy ra khi nghe tiếng nói con trai của mình

"Mèn đét ơi con về hồi nào không nói má , má ra đón con đi đường xa có mệt không con"

"Dạ không má"

Giọng nói ấm áp của người con trai vang lên có chút nức nở

"Má ơi con nhớ má nhiều lắm mà tía đâu rồi má"

"Tía của con đang ở trong bếp rồi để má kêu tía con ra"

Nói xong bà trịnh liền chạy vào bếp gọi chồng của mình ra

"Ông ơi ra nay con của mình về rồi"

Nói xong ông Điền liền chạy ra nhà trên

"Mèn đét ơi tía nhớ con quá trời sao dạo này người con xanh xao vậy ở trên đó không chịu ăn uống gì đúng không"

"Không có đâu tía ơi ở trên đó con ăn uống đầy đủ lắm"

Nói câu đó mà nước mắt chính quốc cứ rơi

"Sao khóc nói tía nghe ai làm con buồn hả"

"Không có đâu tía chỉ là con thấy nhớ tía má thôi"

Tía và má của chính quốc đi tới ôm chính quốc vào lòng vỗ về

"Con đói rồi đúng không để má kêu người đem đồ ăn ra cho con ăn "

"Dạ má"

Bà trịnh liền vô kêu người đem đồ ăn ra

"Con ăn nhiều vô toàn món con thích không đó ăn xong rồi đi tắm đi nha má kêu người đun nước ấm cho con rồi đó"

"Dạ má"

Ăn xong chính quốc liền đi tắm rồi vào phòng bỗng có tiếng gõ cửa

"Má vào được không con"

"Dạ được"

Nghe xong bà trịnh liền bước vào

"Sao có truyện gì mà nay mặt con buồn vậy có gì thì nói cho má nghe"

"Dạ con..."

"Con cái gì con đang yêu thằng thái hanh đúng không"

Chính quốc nghe vậy rất ngạc nhiên sao má cậu biết được chứ

"Sao má biết vậy ạ"

"Có gì đâu mà má không biết má là má của con mà"

"Má không ghét con chứ"

Bà trịnh nghe vậy liền bật cười sao con của mình lại ngốc đến thế chứ

"Sao mà má ghét con được chứ con là con của má mà có người yêu mà giấu má mai kêu thằng đó tới nay cho má xem con rể của má có đẹp như người nói không"

"Dạ má"

"Ừm vậy đi ngủ đi má không phiền con nữa "

Nói xong bà trịnh liền đi ra ngoài tới sáng hôm sâu chính quốc đã đưa về nhà một cậu con trai

"Mèn đét ơi con rể của mình đẹp quá ha ông"

"Ừm không chừng còn đẹp hơn con trai mình nữa"

"Dạ con cảm ơn ông"

"Ông gì mà ông gọi là tía"

"Dạ tía"

Bòng không khí lúc đầu có hơn ngượng ngùng bây giờ lại vui vẻ đến lạ

"Con có người yêu mà không bảo tía"

"Con tưởng tía không thích con yêu con trai"

"Tía không có cấm con yêu con trai chỉ cần con có hiếu với tía má là đủ rồi"

"Mà chính quốc nó có làm gì con thì nói với tía để tía xử nó cho"

"Dạ"

Nói chuyện một lúc cũng đã tới trưa mên bà trịnh đã kêu thái hanh ở lại ăn cơm chung luôn với gia đình

"Nè anh ăn nhiều vô nha đừng có ngại"

"Ừm anh biết rồi"

"Nè hai đứa kia tía má còn ở nay nha"

"Con biết rồi"

Cả gia đình vừa nói chuyện với nhau vừa ăn người ngoài nhìn vô chỉ ước có một gia đình hạnh phúc như vậy
 
[Vkook] Mình Ơi
Chương 2


"Mình ơi mình à"

"Ơi anh nghe nè"

Thái hanh nghe thấy giọng của cậu liền đi tới chỗ của cậu

"Mình có yêu em không"

"Có anh có yêu mình mà"

"Vậy anh hứa anh đừng bỏ em nha"

Thái hanh rất ngạc nhiên vì sao cậu lại hỏi câu nó

"Sao em lại hỏi như vậy"

"Bởi vì anh là người lính em sợ có một ngày anh sẽ bỏ em"

"Anh sẽ không bỏ em đâu"

"Anh hứa không bỏ em nha"

"Anh hứa"

Phải cậu sợ cậu sợ anh sẽ bỏ cậu ở lại nay cô đơn một mình cậu rất sợ

"Em đừng sợ anh sẽ không bỏ anh ở lại nay một mình đâu anh hứa đó"

"Dạ"

Nhưng mà em ơi anh là người lính chết thì cùng có số thôi em ơi

"Thái hanh sao anh im lặng quá vậy"

"Ừm không có gì thôi chúng ta về ăn cơm với tía má để tía má ở nhà một mình tía má lo"

"Dạ vậy chúng ta về"

Nói xong hai người liền đi về nhà

"Thưa tía má chúng con mới về"

"Ừm về rồi hả con vô nay ăn cơm đi rồi nghĩ ngơi"

"Dạ tía má"

Thái hanh và chính quốc liền đi vào nhà ngồi ăn cơm

ăn cơm xong thái hanh và chính quốc liền đi ra vườn chơi

"Thái hanh anh thấy bông hoa này có đẹp không"

"Đẹp nhưng không đẹp bằng em"

Chính quốc nghe vậy liền đỏ mặt

"Anh nói vậy em ngại lắm đó"

"Có gì đâu mà ngại vợ của anh xinh nhất"

Chính quốc nghe vậy chỉ biết cười mà không nói gì sau đó thái hanh lấy xe đạp ra chở chính quốc đi chơi thái hanh dẫn chính quốc ra một chỗ có nhiều hoa anh liền lấy dẫn bằng lá anh tự làm ra

"Em đồng ý làm vợ anh nha

"Em đồng ý"

Thái hanh liền đeo chiếc dẫn vào tay chính quốc sau đó liền đứng lên hôn cậu lúc đó chính quốc cảm thấy rất hạnh phúc

"Anh yêu em"

"Em cũng yêu anh"

"Thôi đêm cũng khoe rồi để anh chở em về"

"Dạ anh"

Thái hanh liền chở chính quốc về , về tới nhà liền bị tía má chọc

"Con của má có chồng rồi ha giờ có chồng nuôi rồi tía má không cần nuôi con nữa"

"Đúng rồi giờ tui với bà đi hâm nóng tình cảm"

"Ông này cừ quá"

Chính quốc và thái hanh chỉ biết đứng đó cười vì độ lầy của tía và má của chính quốc

"Giờ anh với em đi hâm nóng tình cảm thôi"

"Dạ anh"

Thái hanh liền bế chính quốc vào phòng tới sáng chính quốc không đi được nữa

"Tại anh đó giờ em không đi được nữa rồi"

"Thôi đừng giận anh nữa"

"Em giận anh luôn"

Chính quốc dùng giọng dõng dẽo nói chuyện với anh

"Thôi đừng giận anh nữa anh đẫn em đi mua chuối nha"

"Dạ"

Nói xong anh liền bế chính quốc đi mua chuối ăn

"Chính quốc cho anh hỏi câu này"

"Dạ anh hỏi đi"

"Nếu anh chết thì em sẽ làm gì"

"Em sẽ chết theo anh"

Thái hanh rất ngạc nhiên vì cậu nói câu đó

"Sao em lại có thể chết theo anh được chứ em phải sống với túa má chứ"

"Không có anh thì em chẳng có điều gì để sống cả em sẽ đi theo anh"

Nhưng em ơi sao em lại ngốc như thế chứ em phải sống một cuộc đời an nhàn chứ tại soa phải chết theo anh làm gì
 
[Vkook] Mình Ơi
Chương 3


Nhưng cuộc sống hạnh phúc đó không kéo dài được lâu khi thái hanh phải ra chiến trường

"Mình ơi mình rán đợi anh nha mình anh hứa khi anh về anh sẽ cho em một đám cưới"

"Em hứa em sẽ dợi mình về mà"

Chính quốc đứng đó nhìn chiếc xe đi xa dần

"Thôi chính quốc con đừng có buồn nghe tía vô trong nhà nghĩ ngơi rồi ăn cơm đi con"

"Dạ tía"

Chính quốc liền đi vô nhà nhưng vẫn quay đầu lại nhìn về phía sau

"Tía má ơi anh thái hanh có về không ạ"

"Có chứ con thái hanh sẽ không bỏ con đâu thôi con ăn cơm đi đừng có buồn"

"Dạ má"

Ăn xong chính quốc liền đi vào phòng viết thư gửi cho thái hanh

"Thái hanh anh có khoẻ không em nhớ anh lắm anh đi nhớ về với em nha"

Ở phía thái hanh cũng đã nhận được bức thư đọc xong không hiểu sao nước mắt anh cứ rơi thấy vậy kim thạc trân liền ra an ủi anh

"Thôi đừng buồn nghe anh đừng có buồn nữa"

"Dạ anh"

Còn ở phía chính quốc đang lo lắng cho anh không biết anh ăn cơm chưa anh khoẻ không cậu cứ nhớ về kỉ niệm của anh và cậu

Mình ơi em nhớ mình nhiều lắm khi nào mình mới về với tôi nay

____________________________________

Đêm nằm lại nhớ mình ơi mình ơi nhớ thương mình yêu đêm nằm lòng em thao thức không biết giờ này mình ngủ chưa
 
[Vkook] Mình Ơi
Chương 4


"Mẹ ơi biên cương giờ đây , trời không mưa nhưng nhiều mây..."

Tiếng hát vang vọng trong đêm tối êm dịu

"Gớm nay hát hò luôn ta"

"Dạ anh em hát cho vui thôi chứ không hay lắm đâu"

Cả hai đang hát vui vẻ thì bỗng nghe thấy tiếng của chỉ huy

"Tất cả tập hợp"

"Rõ"

"Bước đều bước"

"Rõ"

Tất cả đi theo hàng ra sa trường những tiếng boom tiếng sung cứ vang vọng trong đêm tối thái hanh vừa chạy vừa cầm súng lao về phía giặc bỗng một phát súng hai phát súng lao về phía kim thái hanh anh bị trúng đạn ở ngay bụng dù đau những anh vẫn chạy tới phía lũ giặc bỗng anh bị thêm một phát súng nữa

vào ngày 7-5-1954 là ngày chiến thắng điện biên phủ cũng là ngày anh nằm xuống

"Kim thái hanh em cỗ lên anh sẽ đưa em về nhà thái hanh em đừng ngủ nữa Việt Nam thắng rồi"

"Việt Nam thắng rồi sao em din anh đem lá thư này cho điền chính quốc em xin lỗi anh em đi trước nha"

"Không thái hanh anh xin em hãy tĩnh lại đi anh xin em đó"

Kim thạc trân đã cổng anh về

"Anh hứa anh sẽ đưa lá thư này cho điền chính quốc"

Ở phía chính quốc bỗng trái tim của cậu nhói lên cậu như có linh cảm không lành

"Sao lại nhói như vậy chứ"

____________________________________

Cho nhau cởi áo qua đầu phủ lấy thân nhau dù nắng mưa dãi dầu...
 
[Vkook] Mình Ơi
Chương 5


"Việt Nam thắng rồi việt nam muôn năm"

Tiếng hò reo vui sướng của dân làng cũng với những tiếng hát tiếng khóc và lẫn tiếng cười nói của những người mẹ người vợ khi nghe tin con và chồng mình trở về nhưng sao cậu mong chờ mãi vẫn chưa thấy người cậu yêu quay về bỗng từ đâu xa có một bóng dáng của người con trai đi vào

"Anh mang thái hanh về rồi"

Kim thạc trân ôm một hộp gỗ có phủ lá cờ đỏ sao vàng

"Không , không thể nào tại sao lại như vậy"

Chính quốc quỳ xuống khóc trong vô vọng

"MÌNH ƠI"

chính quốc hét lên trong vô vọng

Chính quốc tiến tới ôm hộp gỗ trong lòng mà khóc

"Thái hanh anh lại thất hứa nữa rồi nhưng không sao anh đợi em nha em tới với anh liền đây"

Vào buổi tối hôm đó chính quốc ôm theo hộp gỗ của thái hanh mà nhảy sông

Mình đợi em nha mình em tới với mình liền
 
Back
Top Bottom