Cập nhật mới

Khác Violet

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
110868223-256-k676794.jpg

Violet
Tác giả: _iRene_01
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Thế gian còn nhiều bí ẩn mà con người chưa biết"
Kiều Vy - một nữ sinh bình thường và có phần lập dị luôn kỳ vọng sống một cuộc sống trầm lắng và tránh xa drama, nhưng như thể cuộc đời cô đã được lên kịch bản từ trước, mọi thứ đột ngột thay đổi khi cô bước sang tuổi 17.

Một trò chơi đầy mạo hiểm, biến đổi một con người bất cần, bàng quang như Vy trở nên mạnh mẽ, và nếm trải được tình yêu cũng như những thách thức từ cuộc sống.

Thật trớ trêu khi tình yêu của cô lại dành cho đối thủ của cô.

Không biết trước được sẽ là hạnh phúc hay một con dao đâm thẳng vào niềm tin của Vy...

Hơn hết, thay đổi cách nhìn của một cô gái đối với thế giới với bề ngoài hiện đại nhưng bên trong thối nát mục rữa, đầy tàn nhẫn và vô tâm.

Vy sẽ tìm được công bằng cho chính tình yêu của mình chứ?

Cô có thể thay đổi kịch bản vốn là một cái kết đắng ngắt của bản thân?



thriller​
 
Violet
Chapter 1: Normal girl in a normal world


"Tôn Hoàng Kiều Vy."

Từng chữ, từng chữ nguệch ngoạc nhưng nhỏ xíu được viết lên trang đầu của quyển sách dày cộp.

Bàn tay gầy guộc ghì chặt lấy chiếc bút máy được trạm khắc tinh xảo.

"Hi vọng cậu thích!"

Bốn chữ tiếp theo, ngay bên dưới cái tên đẹp đẽ.

Vy đặt cây bút máy xuống.

Trầm ngâm nhìn chữ viết của mình.

Đôi mắt nâu hổ phách còn vương lại vẻ ngái ngủ, chớp khẽ.

Đóng quyển sách lại nhẹ nhàng, cô ngắm thiết kế tỉ mỉ của trang bìa.

Một quyển sách dành cho người yêu thiên văn, với đầy đủ thông tin chi tiết và nhiều thứ hay ho khác, được tổng hợp dựa trên những số liệu chính xác chứ không như tỉ thông tin xuất hiện nhan nhản nhưng đáng ngờ khi bạn tìm bằng Wikipedia.

Quyển sách này là dành tặng Hoàng - anh chàng điển trai khoá trên mà có lẽ không chỉ mỗi mình Vy thầm thích.

Anh khá nổi tiếng trong trường, đẹp trai, chơi thể thao giỏi, và tử tế, nên chẳng có gì là khó hiểu khi Hoàng được đầy cô crush nặng.

Vốn dĩ Kiều Vy không phải một cô gái quá nổi bật, càng không phải một drama queen, nhìn cô thì ai cũng nghĩ đây là một cô bé có vấn đề về tính cách.

Không ưa chốn náo nhiệt.

Khuôn mặt bất cần đời và vẻ ngoài kiểu như không có hứng thú với bất kì điều gì.

Nhưng thật ra Vy cũng là một cô gái 19 tuổi với trái tim bình thường, dễ rung động khi gặp nụ cười toả ra nắng của Hoàng trao cho mình.

Đó là một buổi chiều mưa.

Cũng chẳng hề vui vẻ gì khi cô lại không mang theo ô, hay áo mưa.

Đơn giản cô có thể lấy tạm cái túi xách vừa đôi đầu vừa chạy ra trạm xe bus.

Nhưng liệu có ai nhắc đến việc Kiều Vy giống như một con mèo chưa, trầm lặng, kiêu kỳ, khó chịu và ghét bị ướt nước.

Cô lấy máy và quyết định gọi taxi.

Dù sao tâm trạng hiện tại khiến cô không muốn về nhà lắm.

5 điểm cho môn Toán, thật đáng bực mình.

Đã vậy còn gặp mưa, nên sẽ chẳng có gì sai trái nếu cô skip chuyến xe buýt chắc chắn sẽ ướt nhẹp và đông đúc kia để đến Camellia - quán cafe chó cô ưa thích và tận hưởng một buổi chiều an ủi.

Huỵch.

Kiều Vy suýt ngã phịch xuống đất nhưng thật may cô phản ứng lại kịp, nếu không có lẽ ngày hôm nay sẽ trở nên cực độ tệ hại khi toàn thân vừa ướt vừa dơ bẩn vì đất cát.

Nhưng cũng thậy trớ trêu, quyển sách Fantasy Nights lại tuột khỏi tay Vy, và theo định luật Newton - nằm im lìm dưới đất, nhanh chóng bị ướt nhẹp.

Cô trở nên cáu bẳn trong phút chốc, ai có thể bất cẩn đến nỗi va vào vai cô như vậy?

Chưa kịp quay phắt lại, Kiều Vy thấy một cánh tay nhanh chóng nhặt quyển sách dày cộp của cô lên, trước khi cô kịp nhăn mặt cáu gắt.

"Thật sự xin lỗi!!"

Minh Hoàng lộ rõ khuôn mặt lo lắng, lấy bàn tay của mình cố phủi đi vết bẩn bụi trên trang bìa quyển sách.

Kiều Vy chăm chăm nhìn động tác của cậu, sau đó nhìn lên khuôn mặt khiến khối đứa con gái chết mê chết mệt kia.

Cô biết cậu, ai mà chẳng biết cậu.

Vũ Minh Hoàng - chàng trai như trong tiểu thuyết mà các bạn gái hay đọc.

Đẹp trai, kiểu toả nắng.

Kiều Vy vốn không phải một đứa con gái dễ rung động, nhưng thực sự khi Minh Hoàng ngước lên nhìn cô, rời mắt khỏi quyển sách trên tay, thì cô tin là tim cô đã hẫng đi một nhịp.

Thật bất ngờ, và khó chịu!

"Cậu đọc Fantasy Nights?

Tuyệt vời!"

Minh Hoàng mở to mắt và cười như thể ngạc nhiên lắm, và cô không thể phủ nhận nụ cười ấy khiến cậu trông như một đứa con nít, "Mình cứ tưởng không ai thèm đọc nó, hay ít nhất là thể loại này."

"Giờ thì cậu gặp rồi đấy."

Kiều Vy lấy lại quyển sách trên tay Hoàng.

Dẫu biết mình đã hơi liêu xiêu trước ngoại hình giả tạo kia, nhưng cô vẫn giữ khuyên khuôn mặt có chút khó chịu vì gặp phiền phức.

Tinh ý đủ để nhận ra đây là một cô gái dễ cáu bẳn và tự tách mình với đám đông, Hoàng giữ ý cười nhẹ, liên tục xin lỗi trước khi biến mất vào màn mưa trắng xoá, ướt nhẹp.

Vy nhìn theo dáng người cao to chạy lạch bạch một cách điên rồ trong làn mưa cho đến khi hình ảnh mất hẳn tại ngã rẽ phía xa.

Đôi mắt sắc sảo có chút lờ đờ vì buồn ngủ của cô nhíu lại, nhìn xuống cuốn sách đang ôm trong tay.

Cho dù hơi ướt và đã dính chút đất cát, thì dòng chữ Fantasy Nights vẫn lấp lánh một cách lạnh lẽo như một đôi mắt vô hình nhìn về phía cô.

Chữ thiết kế in nổi, màu xanh sapphire, nét chữ góc cạnh, sắc bén, và đơn giản.

Fantasy Nights là một quyển sách khó hiểu.

Đương nhiên nhiều người sẽ dễ dàng bỏ cuộc vì sự nhàm chán của nó và độ phức tạp như không thuộc về thế giới con người.

Cuốn sách giống như nói về luật chơi... của một trò chơi cùng tên.

Một trò chơi được dựng lên để tìm người thắng cuộc, không phải những câu đố mẹo, không phải những gameshow nhảm nhí, mà là một trò chơi sinh tử thật sự.

Quyển sách giống như không quan tâm người đọc có thể hiểu nó hay không.

Hơn hết nó giống như một quyển journal ghi lại những trải nghiệm và lưu ý của tác giả...giống như tác giả đã từng là một người chơi.

Nghe rất thật.

Đến mức bí ẩn.

Ngước mắt lên để giải thoát bản thân ra khỏi những suy nghĩ miên man, Vy nhận ra mưa đã tạnh, dù trời còn mang thứ màu xám xịt u ám.

Cơn mưa thật ngắn, nhưng cũng thật to.

Chiếc điện thoại trong túi quần cô rung mạnh.

Vừa hay, taxi đã đến.

Thả cơ thể mệt mỏi vào trong chiếc xe có phần cũ kĩ, Vy thở dài.

Đọc địa chỉ cho người lái xe, cô dành những suy nghĩ linh tinh của mình ra ngoài cửa kính.

Những giọt nước li ti bám trên kính tạo nên một hiệu ứng đẹp hơn cho thành phố vốn đông đúc.

Và như thế, cô lại bắt đầu buổi chiều tối của mình tại quán cafe ưa thích.

Đằng trước xe, đôi mắt lạnh lùng của tay tài xế liếc nhìn cô vô định.

_______________________

Có lẽ không cần hộp quà.

Một quyển sách trao tay, đơn giản, súc tích.

Kèm lời chúc mừng sinh nhật cũng ngắn gọn không kém, và có lẽ cô sẽ cố nở một nụ cười tươi tắn và ngăn cho hai má không đỏ bừng lên.

Kiểu Vy đặt quyển sách sang cạnh giường, lăn người nằm dài ra một cách lười biếng.

Bên cạnh cô, con mèo lông xám béo ú kiêu kỳ nằm liếm lông.

Vy lơ đễnh nhìn lên trần nhà thật cao.

Mùa hè thật chán.

Có lẽ vì đã qua rồi những ngày ba mẹ cô còn hạnh phúc, những chuyến du lịch gia đình bất tận, công việc chỉ là một phần cuộc sống.

Đúng, gia đình cô vốn là một gia đình hoàn hảo: danh tiếng, giàu có, quan trọng nhất là hạnh phúc.

Nhưng có lẽ không gì kéo dài mãi mãi, khi công việc kéo họ đi, rồi cuộc sống áp lực cũng tước đi nụ cười trên môi họ, thay vào đó là những nếp nhăn.

Hạnh phúc hôn nhân dần phai nhoà, họ cãi nhau nhiều hơn, bữa cơm gia đình ít đi.

Rồi họ cũng quên mất, trong nhà còn con gái nhỏ, cũng càng trở nên ít nói và vẻ trầm lặng điềm nhiên trở thành con người cô.

Cô không than trách, không cáu gắt, càng không đòi hỏi.

Cô chỉ lặng lẽ chấp nhận như quy luật của tự nhiên.

Cô chỉ rất nhớ những kỷ niệm tuổi thơ thật đẹp bên ba mẹ.

Bây giờ, họ đang bên Mĩ, ba cô điều hành một tập đoàn có tiếng, còn mẹ cô quản lý một viện hàn lâm.

Cô biết họ vẫn yêu cô, nhưng cách yêu của họ khiến cô chóng mặt.

Yêu bằng của cải và tài sản, bằng chu toàn cho cô đủ thứ trên đời, bằng những cuộc gọi gấp gáp chóng vánh, bằng những bưu phẩm và món quà từ xa xôi.

Từ lâu cô đã không buồn mở những bưu phẩm đó ra, cũng không còn hào hứng mỗi khi hiếm hoi ba mẹ cô gọi skype về, vì chắc chỉ được dăm ba phút, rồi sẽ kết thúc bằng câu "ba/mẹ có việc rồi, chào con yêu".

Người sống trong nhung lụa, nhưng thật cô đơn.

Kiều Vy lười nhác đứng dậy.

Hơi chóng mặt.

Cô định xuống dưới kiếm gì đó ăn nhẹ.

Những bước chân đều đều chậm rãi như máy móc, nhẹ như không nghe tiếng.

Mái tóc đen khẽ đung đưa theo từng chuyển động cơ thể.

Cô đang mặc mỗi chiếc áo thun và quần chip.

Dù sao cũng chỉ có một mình ở nhà.

Bác giúp việc đã ra ngoài từ sáng sớm.

Cô chưa từng nói với ai, kể cả ba mẹ mình về việc cô luôn có cảm giác mình bị theo dõi trong nhà, bởi vì nghe nó thật kì quặc.

Nhưng chính bản thân cô đang có cảm giác như vậy.

Mở tủ lạnh ra, đồ ăn đầy đủ.

Nhưng thứ Vy tìm kiếm không nằm đó.

Nhíu mày, rõ ràng bác Mai vừa mua thêm mấy que nữa cho cô, và cô mới ăn vài que chiều hôm qua thôi.

Vậy thì chúng ở đâu ?

"Xin lỗi, nhưng tôi đói quá."

Kiều Vy sững người.

Giọng nói trầm trầm phát ra từ đằng sau.

Cô khẽ đóng cửa tủ lại, nhẹ nhàng quay lại.

Một chàng trai rất cao đang dựa lưng vào bàn quầy bar của nhà bếp, đối diện cô, khá gần.

Nụ cười ma mãnh cùng với đôi mắt xanh hun hút nhìn chằm chằm Vy, cộng với mái tóc đen loà xoà một cách cố tình ấy, công nhận là đẹp trai.

Nhưng vẻ đẹp này khiến Vy thấy choáng, vì nó vô thực.

Trên tay anh ta là mấy que phô mai đóng gói sẵn của Vy, và cô cũng tin chắc anh đang nhai nhóp nhép một que trong miệng.

Cũng chính là thứ cô tìm kiếm nãy giờ, cô thật sự mê phô mai.

Dù cố tỏ ra bình tĩnh như đôi mắt nâu của Vy vẫn ánh lên nét hơi hoảng.

Đây có khi nào là một vụ giết người cướp của, tệ hơn là cưỡng hiếp không nhỉ.

Nhưng trực giác của Vy cảm nhận được kẻ trước mặt không phải loại đó, chính xác hơn, trông quá cao sang để là loại rác rưởi của xã hội đó.

Cách ăn mặc, thần thái và gương mặt hắn biến hắn thành một người của quý tộc, có gì đó toát ra ở hắn sự kiêu ngạo và sạch sẽ.

Và cho dù tư thế đang tỏ ra playboy và cái miệng đang nhếch lên ngạo nghễ kia hẳn là chứa một đống phô bai bên trong, trông hắn vẫn thật chỉn chu.

"Anh là ai và làm gì trong nhà tôi?"

Đôi mắt Vy liếc sang khay để dao cách đó không xa, rồi trong tích tắc nhìn trực diện vào đôi mắt xanh biếc như đại dương kia, tỏ ra không hề day động.

"Đừng cố gắng ám sát tôi."

Như đọc được suy nghĩ của Vy, hắn cười, "Xin lỗi đã làm cô bất ngờ, nhưng tôi đến đây là có chuyện rất quan trọng."

Thấy hắn ta nói chuyện có vẻ lịch sự, cô càng được nước cao giọng, theo phản xạ khuôn mặt nhỏ nhắn hất lên, "Xâm nhập gia cư bất hợp pháp?

Nếu anh không muốn nhận một bản án phạt thì cút xéo."

Sâu thẳm bên trong Vy cảm thấy choáng với những lời ngang ngược mình vừa thốt ra, ai biết đâu được khi cô chọc kẻ này nổi điên, hắn sẽ lên cơn thú tính giết hại cô?

Thực chất cô không bố láo như vẻ bề ngoài bất cần của cô!

Nhưng, nụ cười ngạo nghễ kia chỉ nhếch hơn một chút , như thể hắn không hề ngạc nhiên trước phản ứng của Kiều Vy.

Đặt những que phô mai xuống, hắn chùi bàn tay thô ráp vào chiếc quần da trông có vẻ đắt tiền, một hành động dơ bẩn, sau đó đưa lên chìa ra phía trước, kỳ vọng một cái bắt tay làm quen.

"Chào, Tôn Hoàng Kiều Vy - người chơi danh giá tiếp theo!"

Đầu óc cô hoang mang và bối rối.

Hắn biết tên cô.

Vậy hắn là ai?

Một stalker sao?

Cô nghĩ cô không đủ nổi tiếng hay xinh đẹp để có stalker.

Cô cũng chưa bao giờ tin rằng bản thân cô - một đứa con gái 17 thông thường không có điểm gì đặc biệt, tránh đám đông và hơi lập dị - lại có thể thu hút sự chú ý của bất kỳ ai, kể cả với mục đích tốt hay xấu.

Cô sống trầm lặng, ít bạn bè, ít tương tác, vậy thì có thể gây thù chuốc oán với ai chứ?

"Sao anh biết tên tôi?"

Giọng cô lạnh tanh.

"Tôi là Christopher."

Đôi mắt xanh của hắn như hút cô vào trong.

Nụ cười trên môi hắn tắt đi, khuôn mặt trở nên nghiêm túc.

Lúc này nhìn hắn thật đẹp trai, đẹp một cách khó hiểu...và cô cũng không muốn tìm hiểu vẻ đẹp ấy.

"Anh không trả lời câu hỏi của tôi!"

Vy bắt đầu mất bình tĩnh.

Hai tay cô siết chặt.

Cô giống một con mèo xù lông giận dữ.

Chris thở dài.

"Cô sẽ biết tất cả, sớm thôi!

Việc cô nên làm bây giờ là theo tôi, chúng ta phải chuẩn bị cho cuộc chơi cam go này."

"Anh đang nói cái quái gì vậy?!"

Vy thật sự giận dữ, hắn chắc chắn là một kẻ thần kinh lạc đường vào nhà cô, và cô phát bực vì những thắc mắc của mình không được giải đáp, cô không hiểu gì cả!

Một cái thở dài nữa.

Chris nhìn cô.

"Tôn Hoàng Kiều Vy, cô là một trong những người chơi tiếp theo của Fantasy Nights!"

_______________

End Chapter 1.

Vote comment cho mình có động lực đi~
 
Violet
Chapter 2: Too much for a day


Vy mân mê bìa quyển sách thiên văn trên tay, đôi mắt với hàng mi rậm chú mục vào khoảng không gian vô xác định trước mắt.

Cô nghe rõ tiếng reo hò cổ vũ, tiếng nhịp điệu đều như máy của đội cheerleaders.

Mùi của sự đông đúc, của cái nắng vàng ươm đánh vào mọi giác quan của cô, nhưng cô từ chối quan tâm.

Vy chỉ đợi trận đấu kết thúc, rồi cô sẽ làm việc cần làm.

"Đội của Minh Hoàng giành chiến thắng!!"

Giọng phấn khích của một tên con trai rú lên.

Như chỉ chờ có thế, tiếng reo hò vang lên dữ dội.

Kiều Vy tỉnh giấc khỏi những suy nghĩ miên man, cô hướng mắt về nhân vật chính của cả trận đấu.

Cậu đang được vây quanh bởi đồng đội, và cả những bạn nữ xinh đẹp tự tin mang nước và khăn đến ăn mừng cùng.

Nắng làm làn da khoẻ khoắn của cậu trở nên quyến rũ hơn.

Mồ hôi nhễ nhại chảy trên những lọn tóc nâu xuề xoà.

Môi cậu nở nụ cười của sự chiến thắng, vô tình làm tăng sự điển trai trên gương mặt ấy.

Minh Hoàng tử tế nhận nước và khăn từ những cô bạn mến mộ mình.

Sự lịch thiệp và thân thiện của cậu là phần lớn lí do cậu được mọi người yêu mến.

Không lạnh lùng, không vô tâm, không theo motip của những chàng playboy trong câu chuyện mộng mơ nào đó.

Thật ra những chàng trai như vậy có thể gây cuốn hút, nhưng một người con trai với tính cách lịch sự và tốt bụng thì luôn chiếm được tình cảm của phụ nữ.

Có phải người ta thường hay nói, trai tệ là để yêu còn trai tốt là để cưới?

Ánh mắt Minh Hoàng lướt qua một cô gái với mái tóc đen xoã dài đang ngồi trên hàng ghế khán giả.

Cô ấy cũng đang nhìn cậu.

Thú thật khuôn mặt cô ta đã xuất hiện trong tâm trí Hoàng nhiều ngày qua.

Cô ấy không gây ấn tượng, cũng không có gì nổi bật và tính cách thậm chí còn cộc cằn.

Nhưng chỉ khi cậu nói chuyện với cô ấy, cậu đã nhận ra giọng nói vô cùng dễ thương và khuôn mặt thật đẹp luôn bị cô che giấu bởi vẻ ngoài lạnh nhạt của mình.

Sau hôm trời mưa - ngày hai người lần đầu gặp mặt ấy, cả hai đã có tiếp xúc với nhau nhiều hơn.

Nói nhiều hơn là vậy nhưng cũng chỉ đơn giản là cái mím môi cười mỗi khi ngang qua nhau.

Đôi khi cậu bắt chuyện với Vy, đa số bàn luận về Fantasy Nights, vài bộ phim ảnh mà cả hai chợt phát hiện có chung sở thích.

Không có gì nhiều hơn.

Nhưng cũng đủ để trở thành bạn tốt.

Sau khi đám đông đã thưa dần, Hoàng sải bước qua hàng ghế cổ động, trao cho Vy một cái nháy mắt.

Kiều Vy đương nhiên nhìn thấy, nhưng cô chối từ việc phản ứng lại bằng một nụ cười hay một cái vẫy tay.

Hoàng ra hiệu đi theo cậu, để tránh ánh mắt và những lời xì xào của đám đông ở đó.

Vy đứng dậy sau khi thấy bóng lưng cậu khuất sau hàng rào.

"Chúc mừng!"

Vy mỉm cười rất nhẹ.

Hai người đang ở phía sau sân bóng rổ, nơi được trồng nhiều tán hoa giấy xinh đẹp tạo ra một lối đi mát mẻ.

"Cảm ơn cậu."

Hoàng đáp một cách lịch sự, mắt dán vào đôi môi dày màu hồng thắm kia.

"Tôi cho rằng cậu không phải người thích bóng rổ tới vậy, và cậu cũng không ưa nơi đông đúc..?"

Cậu dựa thoải mái vào hành rào chắn phía sau, khoanh tay nhìn Vy và cười.

Cánh tay ấy trông thật rắn chắc.

Vy nghiêng đầu, quan sát Hoàng.

Trông cô thản nhiên hơn nhiều so với cô tưởng.

"Tôi đến để tặng cậu một món quà!"

"Một món quà..?"

Hoàng ngạc nhiên.

Cậu không nghĩ sẽ được Vy tặng quà.

Cô gái này luôn bí ẩn và cậu không thể nắm bắt.

Một quyển sách dày xuất hiện trước mặt Hoàng.

"Secrets from the Stars" là quyển sách khó tìm, nhưng rất có ích cho những người mê thiên văn học, như cậu.

Mắt Hoàng mở to đầy thích thú.

"Chúa ơi, cậu tặng tôi thật đó hả?"

"Chúc mừng sinh nhật Hoàng!"

Vy mỉm cười, cảm thấy vui khi Hoàng thích nó.

Cô có người dì làm chủ trì nhà sách lớn của thành phố, nên việc kiếm được quyển sách này là một cơ hội khả thi.

Đương nhiên Vy đã chi một số tiền không nhỏ - đối với sách - để có được nó.

Chuyện diễn ra tiếp theo không hề nằm trong suy đoán của Kiều Vy...nó còn hơn cả mong đợi.

Minh Hoàng bất chợt kéo cô vào lòng.

Một cái ôm hờ và rất nhanh, chỉ thể hiện sự cảm kích mà thôi, nhưng thật sự đã làm Kiều Vy choáng.

Dù cậu ấy đang không sạch sẽ hay chỉn chu trong bộ đồ bóng rổ thùng thình nhễ nhại mồ hôi, nhưng vô tình khiến Vy ngẩn ra một lúc lâu.

"Cảm ơn cậu nhiều lắm!"

Hoàng cười.

Vy nhìn rõ vào đôi mắt híp lại thành 2 đường chỉ của cậu, không rõ thứ cảm xúc đang tung hoành trong lòng.

Vy gật đầu, cho dù là đang vui mừng thầm, cô vẫn cố tỏ ra như không có gì.

Cô không giỏi biểu lộ tình cảm, nhưng rất giỏi việc tỏ ra bất cần.

Trao cho cậu một nụ cười nhẹ, "Cậu sẽ thích nó!"

"Chắc chắn rồi.

Thật đặc biệt khi cậu nhớ sinh nhật tôi."

Hoàng mân mê quyển sách.

Sinh nhật cậu là 2 ngày nữa, tuy nhiên cậu không thắc mắc vì sao Vy lại tặng quà và chúc mừng sớm.

"Cậu có tâm trạng muốn ăn gì không, tôi mời!"

Vy nhìn cậu, đôi mắt hổ phách của cô như chất chứa những suy nghĩ hỗn đoạn, khó hiểu, như một cách cửa khép chặt, nguỵ trang hoàn hảo dưới lớp bọc bình yên.

Cô khẽ lắc đầu, "Xin lỗi, tiếc quá, tôi có việc quan trọng ngay bây giờ rồi, mình để dành bữa khác nhé."

Một lời từ chối lịch sự nhưng hứa hẹn dịp sau.

Vy đang không tỏ ra ngầu hay kiêu ngạo, cũng không hề tỏ ra mình bí ẩn, vì thực sự cô còn có một việc còn đang dang dở.

Cô gái này?

Bận?

Hoàng nghĩ thầm trong đầu.

Một cô gái xem chừng bàng quang với mọi thứ, thì có thể bận việc gì nhỉ.

Hoàng mỉm cười tiếc nuối, "Vậy sao, vậy dịp khác cũng được.

Nếu cậu bận thì đi đi."

Vy gật đầu, mỉm cười đáp lại lời cảm ơn cuối của Minh Hoàng, rồi cất bước quay đi.

Dáng người cao gầy cùng mái tóc mây xoã dài sớm trở thành chấm nhỏ sau ngã rẽ.

Ánh mắt Hoàng nhìn cô mơ hồ, khuôn mặt điển trai nghiêm nghị chứa những suy nghĩ không ai biết.

___

"Nực cười."

Vy nhếch miệng, nhìn hắn như thể nhìn một kẻ tâm thần.

Cô?

Người chơi tiếp theo của một trò chơi không có thật?

Đó là điều thú vị nhất cô nghe được trong ngày.

"Anh chắc hẳn là fan cuồng của Fantasy Nights?

Thật tuyệt vì chúng ta đã đọc chung một quyển sách, nhưng làm ơn đừng làm phiền đến tôi lần nào nữa!"

"Tôi biết cô sẽ không tin đâu mà.."

Chris đảo mắt ngao ngán.

"Nhưng tôi sẽ làm cô tin được thôi!"

Nụ cười nửa miệng chết người kia lại nhoẻn lên ranh mãnh.

Thật tình mà nói hắn giống như một đứa trẻ con với cái đầu quậy phá hơn vẻ bề ngoài của hắn.

"Kiều Vy, trước đây cô luôn tin ba mẹ cô sang Mỹ để làm việc mà ba mẹ cô đã nói với cô?"

Hoàng nghiêng đầu, lấy lại vẻ nghiêm túc trên gương mặt.

Sẽ dễ thuyết phục và trông chuyên nghiệp hơn nếu như hắn làm vẻ mặt nghiêm túc này phải không.

Và đương nhiên phải trao cho đối tượng đối diện một ánh mắt đáng tin tưởng nữa.

Vy không biết tại sao kẻ điên trước mặt này lại biết nhiều như vậy về gia đình cô.

Nhưng có lẽ cô mới chính là người không biết nhiều bằng hắn... cô nhíu mày, "Không lẽ anh còn có giả thuyết hay ho nào khác?"

"5 năm trước, ba mẹ cô đã được mời tham gia một hệ thống tổ chức ngầm có tên QRI.

QRI là tham vọng của những cái tên tai to mặt lớn trên thế giới, giám đốc, nhà chính trị gia, tổ chức quân sự, những nhà tài phiệt,...

Vì đó là một tổ chức cung cấp và hỗ trợ thông tin dành cho họ.

Ý tôi ở đây không đơn giản như mua bán thông tin bình thường.

Thứ gọi là "thông tin" của QRI nó nằm ở một đẳng cấp khác, tức là mọi sự vật, sự việc diễn ra trên Trái Đất và thậm chí những thông tin nằm trong phạm vi hệ Mặt Trời đều được nắm bắt lại bởi QRI.

Họ gần như biết mọi thứ, điềm nhiên điều đó trở thành miếng mồi lớn cho những người làm ăn hay các quốc gia, bởi khi họ có càng nhiều thông tin thì họ được lợi!

Cô thử nghĩ xem, khi một công ty tranh chấp với một công ty khác, chỉ cần họ biết thông tin tài liệu chứa bước đi làm ăn và cả những bí mật của đối phương, thì cuộc tranh chấp sẽ sớm trở thành một trò chơi trẻ con, người nắm phần thắng chắc chắn là người giữ nhiều thông tin hơn phải không?"

"QRI chính là một tổ chức như vậy.

Chúng bán thông tin với giá rẻ cho những người tham gia.

Dần dần nó trở thành một mạng lưới toàn cầu liên kết những người tham gia với nhau, nhưng lại là một bí mật lớn với thế giới vì chỉ có số lượng cực giới hạn người tham gia.

Ba mẹ cô - 2 người xuất thân danh giá, một người con trai trưởng họ Tôn còn người kia vốn là cháu gái của một gia đình quý tộc thời xưa.

Hơn nữa họ còn làm ăn lớn.

Nên họ đã có cơ hội tham gia QRI.

Nhưng, đã vào QRI thì có thể nói là vô cùng mạo hiểm.

Người tham gia phải có của cải sở hữu hàng năm trên một con số nhất định - và Vy ơi tôi đoán nó là một con số vô cùng lớn - thì mới có thể ở lại và tiếp tục.

Giả dụ với bằng đó thông tin mua được, vậy mà một công ty lại trở nên phá sản thì QRI lại xem đó là một nỗi nhục và một sự thất bại lớn, thì chúng sẽ kick tên giám đốc đó ra khỏi tổ chức.

Nhưng trước đó là khâu tẩy não, trải qua khá đau đớn, còn nếu như người đó đã mua và biết quá nhiều thông tin trong QRI thì chỉ có 1 cách..."

Vy không chớp mắt như cuốn sâu vào đôi mắt sapphire của hắn, nín thở.

"Bị giết chết!!"

Chris dừng lại vài giây rồi tiếp tục, "Nhưng có một điều đáng kinh tởm hơn về QRI...đó là chúng dần dầy tẩy não người tham gia trong suốt quá trình hợp tác với họ."

"Anh nói vậy tức là..."

Vy cảm thấy đầu óc xáo tung hỗn độn, một phần trong cô tự nói với bản thân gã cao kều trước mặt chỉ là một kẻ thần kinh đang thêu dệt nên một câu chuyện không tưởng như đến từ một thế giới khác, nhưng một phần còn lại thì như bị thôi miên vào từng chữ của Chris.

Có một sợi dây liên kết vô hình giữa cô và Chris, cô cảm thấy vậy.

Chris gật đầu.

"Ba mẹ cô, cũng như những người vô tội khác trong QRI, đang bị tẩy não!

"Tẩy não" ở đây là họ đang dần bị điều khiển và mất đi lý trí, giống như một loại thuốc độc từ từ vậy, càng lấn sâu vào QRI, họ càng dần mất đi ý thức.

Kiểu như trade (trao đổi), họ có thông tin và quyền lợi để làm giàu hay phục vụ mục đích cá nhân, còn QRI có linh hồn họ.

Kiểu vậy.

Và có một việc quan trọng nữa cô cần biết, QRI chính là tổ chức sáng lập Fantasy Nights!"

Vy cảm thấy hoang mang như không trụ vững trên đôi chân mình.

Quám nhiều thông tin một lúc để cô có thể tiếp thu, cô cảm thấy choáng, rõ ràng cô đã nghe từng câu chữ Chris nói, nhưng cô vẫn không muốn hiểu thêm, vậy là quá đủ.

Tuy nhiên Vy vẫn đứng như trời trồng, căng đôi tai ra đón nhận những thông tin tiếp theo.

"Ba mẹ cô là người đã ký đồng ý để cô tham gia Fantasy Nights..và tin tôi đi, cô phải giành chiến thắng để thay đổi số mệnh!

Xin giới thiệu với cô luôn, Violet.."

"Violet....?"

Vy ngẩn người.

"Christopher tôi sẽ là một trong những đối thủ đáng gờm của cô đấy."

___________

Nhớ lại khoảng thời gian hồi sáng cùng với gã lạ mặt tên Chris, Kiều Vy không khỏi rùng mình.

Cô chọn đối mặt với điều bất ngờ đó bằng sự bình tĩnh và chấp nhận.

Cô bắt xe để chuẩn bị quay về nhà, lí do cô không thể đi ăn cùng Minh Hoàng là vậy.

4h chiều.

Bầu trời sau mưa tràn đầy nắng ấm và tươi mát.

Mùi gió nhè nhẹ lan toả từng góc phố ướt ẩm.

Cô quan sát dòng người rải rác dạo bộ trước khi mọi thứ khuất sau ngã rẽ về nhà cô.

Căn biệt thự quen thuộc hiện ra trước mắt.

Trước cổng, một chàng trai thật cao đứng dựa tường, trên tay là một ly cafe.

Đôi mắt sapphire nhướn nhìn Vy bước ra từ chiếc taxi.

Một nụ cười xuất hiện, vẫn đẹp trai một cách vô thực như thế, Chris nghiêng nghiêng đầu.

"Sẵn sàng chưa, công chúa nhỏ?"

___________________________________
 
Back
Top Bottom