Kim Geonbu!
Tôi thích gọi cậu là Geonbu béo.
Dù sao cũng là người bạn duy nhất, gọi thân thiết một chút mới không có lỗi với nhân duyên thảm đạm của tôi.
Tôi hiểu rất rõ về Kim Geonbu.
Đặc điểm lớn nhất là keo kiệt, đi ra ngoài ăn thịt nướng đều hận không thể ăn sạch tiền của tôi.
Thời điểm trả tiền cậu luôn muốn đi nhà vệ sinh, hóa đơn chưa được trả là nhà vệ sinh mãi mãi không đi xong.
Nhưng chính một Kim Geonbu keo kiệt như thế lại tự móc tiền túi mua mộ địa cho tôi.
Tôi để lại cho cậu tổng cộng hơn bảy triệu won, cậu mua cho tôi nấm mộ hết mấy triệu.
Tôi thiếu chút nữa không tin đây là Kim Geonbu tôi biết.
Khi còn sống, tôi chuyển đến ở cùng cậu tầm mấy ngày, quần áo đều ở chỗ cậu.
Cậu liền cầm chỗ quần áo đó của tôi đi hoả táng, làm một cái mộ chôn quần áo và di vật.
Tôi không nghĩ tới, Park Dohyeon sẽ đi đến trước mộ tôi.
Hắn đeo kính râm.
Tôi biết tại sao hắn đeo kính râm.
Bởi vì sau khi tôi chết, hắn không khóc, nhưng cũng không ăn, không uống, không ngủ.
Hắn tự dằn vặt mình chừng mấy ngày, đôi mắt sưng đỏ đến doạ người.
Khi Kim Geonbu thấy hắn, cậu hơi bất ngờ, sau đó nói với thái độ cổ quái lạnh nhạt:
“Ôi, giám đốc Park, cái mộ mới này của Jihoon vừa đắp lên không lâu anh đã tới rồi, ngạc nhiên ghê đấy.”
Park Dohyeon chỉ trầm thấp nói:
“Cảm ơn.”
“Cảm ơn?”
Kim Geonbu cười khẩy “Tôi làm vì Jihoon, đâu cần anh cảm ơn.
Đây là chuyện hài hước nhất tôi nghe được trong năm nay.”
Tôi nhìn di ảnh trên bia mộ của mình, có chút tiếc tiền mua nghĩa địa thay Geonbu.
Trọng điểm là, tôi cũng không hài lòng với tấm di ảnh kia lắm.
Nụ cười quá xán lạn, không tương xứng mấy với cuộc đời tựa trò đùa của tôi.
Phải chuẩn bị tấm ảnh mặt nghiêm túc mới đúng.
Kim Geonbu nhìn bầu không khí bi thương quanh thân Park Dohyeon, không nhịn được nói:
“Giám đốc Park cũng đừng mèo khóc chuột nữa.
Jeong Jihoon chết rồi, chẳng phải vừa đúng ý anh sao?
Anh xem, giờ anh muốn cưới cô nào đều tùy cả.
Mau về báo tin tốt cho mẹ anh đi, để còn chuẩn bị hôn lễ với đăng báo chúc mừng.”
Park Dohyeon ngước mắt nhìn Geonbu.
Kính râm che ánh mắt hắn, chẳng ai biết đằng sau đó là ánh mắt thế nào.
Những điều Geonbu nói, thật ra tôi cũng tò mò không rõ trong lòng Dohyeon có phản ứng gì.
Tôi biết, trong những lời Park Dohyeon nói rằng không yêu tôi, muốn kết hôn với người phụ nữ mẹ hắn chọn, chỉ có điều không yêu tôi là thật.
Tôi biết Park Dohyeon không đến nỗi không phân biệt tốt xấu như vậy.
Tôi cũng không có tâm tư đứng xem họ cãi nhau.
Ngồi ở trước bia mộ của mình, quan sát cảnh tượng xung quanh, tôi vẫn rất hài lòng với phong cảnh nơi này.
Chỉ là, thoả mãn thì sao chứ, chôn ở trong đó cũng chỉ là một đống quần áo thôi.
Thi thể của tôi, một ít bám vào đáy tàu KTX, một ít lưu trên đường ray.
Bị súng nước cao áp tẩy rửa xong, phần còn lại có ghép cũng chẳng ghép nổi.
Thật sự có hơi lãng phí đất nghĩa trang.
Tôi tự nói với mình, đây là tấm lòng của anh em.
Tôi đặc biệt muốn phù hộ cho Geonbu, lại không biết mình có chức năng này hay không, không chừng là có đó.
Geonbu rời đi trước, còn lại tôi và Park Dohyeon.
Thời điểm Dohyeon rời đi thì trời đã tối rồi.
Tôi ở sau lưng hắn.
Nghĩa trang buổi tối mặc dù có đèn đường nhưng vẫn mang chút âm u.
Tôi không biết Dohyeon có sợ hay không.
Tôi thì ngược lại, có hơi sợ.
Khi còn sống nhát gan, chết rồi lại sợ, tôi quả thật là một con quỷ nhát gan chính hiệu.
Nghĩ tới đây, tôi không nhịn cười được.
Tôi cùng Park Dohyeon về tới nhà.
Hắn vẫn không ăn gì, chỉ vào phòng ngủ, tháo kính râm xuống rồi nằm lên giường.
Mấy ngày nay, từ sau khi tôi tự sát, hắn không đi làm, ngày qua ngày có chút giống…
Xác chết di động, từ đó thật chuẩn.
Tôi bắt đầu hoài nghi, trong lòng Park Dohyeon có tôi.
Vì như Geonbu từng nói, người không có lý do gì để khổ sở chính là hắn.
Nhưng hôm nay hắn mang bộ dáng này, là thật sự khổ sở, thậm chí vượt trên cả mức khổ sở.
Đến tôi, một người đã chết, cũng có thể cảm nhận được một loại bi thương.
Một loại bi thương tuyệt vọng.
Thế nhưng, là hắn nói không yêu, là hắn nói chỉ trả thù, là hắn nói thiên lý sáng tỏ báo ứng, là hắn nói Jeong Jihoon phải chịu trách nhiệm về cái chết của Han Taesung.
Những điều đó, đều là hắn nói.
Hắn có thể khổ sở, nhưng không cần khổ sở đến mức khiến tôi ảo giác rằng Park Dohyeon yêu Jeong Jihoon.
Tôi đã không còn dám suy nghĩ về khả năng nhỏ bé ấy nữa.
Vì dù là thật hay giả đều làm cho tim tôi đau.
Nếu hắn yêu tôi, cái chết của tôi là một trò cười.
Nếu hắn không yêu tôi, mười một năm yêu hắn của tôi là một trò cười.
Đêm đó, Dohyeon cứng đờ nhìn trần nhà.
Tôi nhìn hắn, gắt gao.
Sáng hôm sau, Choi Hyeonjoon tới.
Lần trước gã gọi thợ khóa, có chú ý nên cũng để lại chìa khóa cho mình, tự mở cửa vào.
Hyeonjoon tiến vào phòng ngủ, thấy Park Dohyeon đang mở to mắt.
Gã đoán được, người này một đêm chưa ngủ.
Park Dohyeon mở miệng:
“Tớ vừa nhắm mắt, liền thấy hình ảnh Jihoon bị tàu KTX ép tới máu thịt be bét…
Tớ không biết, sẽ đau cỡ nào…
Tớ không dám nghĩ…”
Đau không?
Tôi dường như đã không nhớ nổi loại cảm giác đó.
Park Dohyeon, anh đang áy náy sao?
Hyeonjoon biết ít chuyện giữa tôi và hắn.
Dù cũng là bạn học cấp ba, nhưng gã không nhúng tay, cũng không hỏi nhiều.
“Không ai nghĩ đến việc Jeong Jihoon sẽ tự sát.”
Hyeonjoon bắt đầu đổ lỗi “Năm đó cậu ta hại chết thầy Kim rồi yên tâm sống nhiều năm như vậy, ai nghĩ cậu ta sẽ vì một câu chia tay mà tự sát chứ?”
Tôi thấy Hyeonjoon đổi trắng thay đen, ý nghĩ muốn làm một ít chuyện ma quái càng mãnh liệt.
Nhưng đáng tiếc, tôi chẳng làm được gì.
“Cậu không nên ôm mọi chuyện vào người mình.
Cậu chẳng làm gì sai cả, chỉ là cậu không yêu cậu ta thôi.”
Vì câu đó, Park Dohyeon khẽ run.
Không đeo kính, đôi mắt hắn trống rỗng.
Hắn lẩm nhẩm:
“Không yêu cậu ta… mà thôi…”
Đúng vậy!
đến tôi cũng thừa nhận, Park Dohyeon chỉ là không yêu tôi mà thôi.
Thật sự “chỉ là mà thôi” sao?
Tiếp cận tôi, cho tôi ấm áp, nói yêu tôi như sinh mệnh, cuối cùng lại bảo tất cả chỉ là lời nói dối, là trả thù.
Rút đi chút sức sống cuối cùng của tôi rồi nói, chỉ là không yêu mà thôi.
Park Dohyeon, anh có biết xấu hổ hay không?
Tôi nhìn Hyeonjoon khuyên nhủ hắn, hết lời hay lời dở.
Đến tôi cũng cảm thấy, cái chết của mình thật không đúng lẽ phải.
Tôi muốn thấy Park Dohyeon khổ sở và tôi đã thỏa mãn.
Tôi chân thành hy vọng Hyeonjoon thuyết phục được hắn sống tốt.
Dù sao tôi cũng đã chết rồi.
Người chết như đèn tắt, yêu không nổi, hận không xong.
Dưới lời khuyên của Hyeonjoon, Park Dohyeon rốt cuộc cũng bắt đầu rửa mặt, thay một bộ đồ mới, ném chiếc sơ mi có mùi lạ vào máy giặt.
Hắn đi vào thư phòng, bỏ chiếc khuy măng sét lên bàn làm việc, bên trong còn một tấm ảnh chụp chung của chúng tôi.
Hắn ngẩn người.
Đúng lúc Hyeonjoon ngoài bếp gọi, hắn đóng ngăn kéo lại, quay người đi.
Hyeonjoon nấu một bát mì trứng (ramyeon với trứng) cho hắn.
Tôi thấy không ngon lắm, nhưng hắn vẫn ăn, từng miếng nhỏ.
“Định khi nào quay lại công ty?”
Hyeonjoon hỏi.
Park Dohyeon dừng đũa, nói: “Chờ thêm một chút.”
Hai người họ cùng nhau mở công ty game Minpung Studio từ hồi đại học.
Nhưng mấy ngày nay Dohyeon không đi làm, tất cả đều do Hyeonjoon gánh.
“Công ty không thể thiếu cậu được.”
Hyeonjoon nói “Nhanh lấy lại tinh thần đi.”
Park Dohyeon không trả lời.
Hyeonjoon đành thở dài: “Được rồi, cho cậu nghỉ dài hạn.”
Ăn nửa bát mì, sắc mặt hắn khá hơn, ít nhất không còn tái nhợt như trước.
Tôi nhìn hắn ăn, cùng Hyeonjoon đồng thời thở phào.
Tôi thừa nhận, tôi không mong hắn suy sụp.
Nhìn hắn mấy ngày nay, tôi kìm nén một cơn giận trong lòng.
Tôi biết, yêu hắn đã trở thành bản năng của tôi.
Tôi hy vọng hắn khó chịu vì tôi chết, nhưng lại không chịu nổi việc hắn sống không tốt.
Hyeonjoon lôi hắn ra ngoài, tôi lười đi theo, chỉ ngồi lại trên sofa, hưởng thụ chút thời gian thanh tĩnh.
Chết đã hơn một tuần, tôi vẫn chưa thích ứng được thân phận quỷ.
Vùi mình trên sofa mang khí tức của Park Dohyeon, tôi có cảm giác nếu hắn trở về mà thấy tôi chưa ngủ, nhất định sẽ mắng tôi.
Nhưng nghĩ kỹ lại, hắn đâu còn thấy tôi nữa mà mắng.
Tôi biết mình sẽ không bao giờ có thể ngủ.
Một người yêu ngủ như tôi, cho rằng sau khi thành quỷ có thể ngủ mãi không tỉnh, lại phát hiện ra mình cũng chẳng thể mơ.
Tôi thấy chậu xương rồng xanh um trên ban công bèn đi ra đó.
Giờ đã là tháng chín, trời vào thu nên lạnh dần.
Cây trong khu chung cư bắt đầu rụng lá, mà chậu xương rồng tôi trồng này càng ngày càng đáng yêu.
Tâm tình đột nhiên khá hơn nhiều.
Nhưng rồi tôi lại lo.
Tôi chết rồi, cái tên Park Dohyeon kia chắc chẳng liếc nhìn nó lấy một lần.
Không biết loại xương rồng này có thể tiếp tục sống không.
Park Dohyeon à, tôi không hy vọng anh thay tôi chăm sóc cho xương rồng.
Tôi chỉ muốn anh chăm sóc tốt chính mình.
Anh khổ sở vì tôi vậy là đủ rồi, tôi không hy vọng gì hơn.
Dù sao, như Hyeonjoon từng nói, anh không yêu tôi, không trách anh được.
Lời nói dối, lừa gạt và trả thù sẽ cùng cái chết của tôi xuống mồ.
Còn giấc mộng của tôi, sẽ theo tàu KTX trở về Daegu, trở lại nơi bắt đầu, trở lại mùa hè năm mười sáu tuổi ấy.
Tôi nhìn xương rồng.
Xuyên qua vệt xanh biếc nhỏ bé này, tựa như trở về nắng chiều tuổi mười sáu đó, thấy thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng đang khoác cặp sách đi về phía tôi.
Xin chào, Park Dohyeon.