Cập nhật mới

Khác [ViCho] - Si tình

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403188165-256-k151537.jpg

[Vicho] - Si Tình
Tác giả: bo0621
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cp: Park Dohyeon × Jeong Jihoon (ViCho)

Thể loại: Ngược
Nội dung: Đọc đi sẽ biết 😭
Truyện gốc: Si tình tối vô liêu

Tác giả: Đỉnh Nhi



viper​
 
[Vicho] - Si Tình
Chương 1


Tôi nghe thấy tiếng nổ vang rền khi đoàn tàu chạy qua, sắc bén và chói tai.

Ngay sau đó là một khoảng trống rỗng ngắn ngủi.

Tôi không nhìn thấy, không nghe thấy, cũng không cảm nhận thấy bất cứ điều gì.

Rồi không biết qua bao lâu, tôi nghe được tiếng xương sọ của mình vỡ nứt.

Cuộc đời thuộc về Jeong Jihoon đã hạ màn như vậy.

Trục bánh thời gian vẫn đang chuyển động.

Thế giới của tôi là một mảnh mênh mông trắng xóa.

Tất cả đều không tồn tại, tựa như một ảo cảnh, không có gì, cũng chẳng thể nắm bắt được thứ gì.

Không rõ đã qua bao lâu, tôi đột nhiên nghe thấy âm thanh huyên náo của đám người.

Thân thể của tôi lơ lửng phía trên đường ray, nhìn thấy không ít người: quần chúng vây xem, phóng viên phỏng vấn, thợ chụp ảnh, và Kim Geonbu đỏ mắt.

Trước khi tự sát, tôi gửi tin nhắn cho Geonbu, nói cho cậu biết mật mã thẻ ngân hàng của mình.

Tuy rằng trong đó chỉ có mấy triệu won, nhưng đó là tấm lòng cuối cùng của tôi dành cho người bạn duy nhất này.

Tôi chợt muốn đi đến bên Geonbu, nhưng phát hiện mình đang trôi nổi giữa trời đất.

Lúc ấy tôi mới nhận ra tôi đã chết.

Đúng vậy, tôi, Jeong Jihoon, đã chết.

Chết trên đường ray chạy về Daegu.

Nghiền nát cơ thể mình, muốn bớt đi hậu sự.

Ở thế giới này, tôi cô độc.

Chỉ có một người cha trên danh nghĩa, luôn mong tôi biến mất khỏi cuộc đời ông ta.

Có lẽ khi nghe tin Jeong Jihoon nằm đường ray tự sát, ông sẽ vui vẻ, dù sao ông cũng đã chờ đợi ngày này nhiều năm rồi.

Tôi không có bạn bè.

Toàn bộ ba năm cuối cùng của đời mình đều dành cho Park Dohyeon, chẳng còn ai khác quanh tôi.

Người bạn duy nhất là Kim Geonbu.

Có lẽ cậu ấy sẽ vì tôi mà khổ sở một thời gian, sau đó khi nhắc đến cái tên “Jeong Jihoon ngu ngốc” thì sẽ thở dài một chút, rồi thôi.

Tôi nghĩ là như vậy.

Tôi không hiểu vì sao linh hồn mình còn có ý thức.

Hóa ra, trên đời thật sự có những điều quái dị như “quỷ hồn”.

Có lẽ, chỉ người đã chết mới biết được.

Tôi nhìn đường ray, ngay cả vết máu cũng chẳng thấy.

Súng nước cao áp đã tẩy rửa sạch sẽ, tro cặn đều bị quét đi.

Không ai nhận ra rằng, vài giờ trước nơi này đã chôn vùi một sinh mạng.

Tôi từ từ hạ thấp, vì dù sao việc cứ trôi bồng bềnh giữa không trung cũng khiến người ta cảm thấy lạc lõng.

Tôi không biết mình nên đi đâu.

Tôi không biết làm cách nào để đến thiên đường hay địa ngục, cũng chẳng biết có đầu thai luân hồi hay không.

Tôi chỉ biết rằng, mình hiện tại là một con quỷ lạc lõng.

Tôi nhìn đám phóng viên kia, nghĩ thầm chắc ngày mai sẽ có tin tức “Thanh niên rối loạn tâm lý mất mạng nơi đường ray”.

Rồi người ta sẽ bình luận rằng giới trẻ bây giờ yếu đuối, khả năng chịu đựng kém, rồi lại thở dài về xã hội cạnh tranh khốc liệt.

Trong đám đông ấy, người duy nhất tôi quen là Kim Geonbu.

Bộ dạng cố nén khóc của cậu khiến tôi cũng không chịu nổi.

Tôi chỉ thấy cậu đột nhiên chạy tới, quỳ gối bên đường ray, vừa khóc vừa mắng:

> “Mẹ nó, Jeong Jihoon!

Anh đúng là đồ nhát gan!

Vì một Park Dohyeon, đáng giá không hả?”

“Anh nợ tôi mấy triệu kia à mà trả lại?”

“Sao anh không chọn cách chết khác, giữ lại chút nội tạng cứu người có phải tốt hơn không?”

“Anh làm sao… lại…”

“…”

Những lời của Geonbu thật sự đánh thức tôi.

Đúng vậy, nếu đã muốn chết, giữ lại nội tạng để cứu người có phải tốt hơn không?

Nhưng vào giây phút đó, tôi chỉ một lòng muốn chết, chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến “cách chết tử tế”.

Quả nhiên, ngay cả việc tự sát cũng cần lên kế hoạch chu toàn.

Tôi thấy Geonbu khóc đến ho sặc, bèn lại gần.

Nhìn đỉnh đầu cậu lưa thưa tóc của cậu rồi nghĩ, may mà Geonbu có trí nhớ tệ.

Cho cậu chút thời gian, cậu sẽ quên người tên Jeong Jihoon thôi.

Tôi nhìn cậu đến tận hoàng hôn mới rời khỏi ga.

Tôi biết, làm ma mà cứ bám lấy bạn bè mình thì chẳng có đạo nghĩa gì.

Nhưng tôi thật sự không biết đi đâu, nên chỉ có thể lặng lẽ đi theo Geonbu về nhà cậu.

Cậu vừa về liền lấy rượu trong tủ lạnh, vừa uống vừa chửi tôi, càng chửi càng thảm:

> “Anh chết rồi là lớn chuyện hả, Jihoon?!”

“Tôi còn chưa kịp trả anh tiền ăn lẩu đó, anh làm tôi mang nợ luôn hả?!”

Tôi bị chửi mà chẳng phản ứng gì, ngược lại cậu lại tự khóc nức nở.

Tôi nhìn Kim Geonbu ôm bình rượu ngủ thiếp đi, rồi ngồi nhìn căn phòng tối dần.

Tôi rất muốn đỡ cậu lên giường, nhưng khi vừa chạm vào, tay tôi xuyên thẳng qua người cậu.

Xem đấy, làm ma rồi mà vẫn còn thói quen lo cho người khác.

Không gian yên tĩnh trở lại.

Tôi chợt nghĩ, đúng là tôi đã chết rồi thật.

Tôi chết.

Chết như thế này đây.

Và rồi tôi tự hỏi: nếu Park Dohyeon biết tôi chết, hắn sẽ có phản ứng gì?

Vui hay buồn?

Khổ sở hay hờ hững?

Tôi đoán không ra.

Nghĩ vậy, tôi rời khỏi nhà Geonbu, trôi dạt về căn hộ của Park Dohyeon.

Giờ này hẳn chỉ có Geonbu biết tin tôi đã chết.

Tôi muốn ở đó, đợi đến khi cậu tỉnh dậy, lan tin ấy ra, rồi xem phản ứng của Dohyeon.

Đèn trong nhà hắn vẫn sáng.

Đúng là con người cuồng công việc, dù đã gần nửa đêm.

Tôi đi xuyên qua tường vào trong.

Đây từng là nơi tôi sống suốt ba năm, từng viên gạch, từng vật dụng đều quen thuộc.

Phần lớn là tôi chọn, tôi sắp xếp.

Chỉ là giờ… chẳng còn liên quan gì tới tôi nữa.

Hắn đang ngồi trong thư phòng, chăm chú nhìn màn hình máy tính.

Ánh sáng phản chiếu lên kính gọng vàng, trông hắn thật trầm tĩnh, đạo mạo.

Bộ sơ mi đen hắn mặc vừa vặn, phẳng phiu.

Trên bàn có một đôi khuy măng sét là tôi mua tặng.

Ngày đó hắn chê màu quá nhạt, nhưng sau này lại vẫn dùng, thường xuyên nữa là đằng khác.

Chỉ thế thôi, mà tôi đã vui suốt một thời gian dài.

Tôi ngồi lên bàn làm việc, bắt chước dáng hắn gõ bàn phím.

Trước đây tôi từng ghen tị với cái máy tính này.

Vì hắn dành nhiều thời gian cho nó hơn là cho tôi.

Giờ thì khác.

Tôi nhìn hắn vẫn cắm cúi như vậy, chỉ thấy buồn cười.

Park Dohyeon, trước đây tôi từng nói với anh:

> “Anh sống hết đời với cái máy tính của anh đi.

Tôi không cần anh nữa.”

Bây giờ tôi thật sự không cần anh nữa.

Không phải không muốn, mà là muốn không nổi.

Tôi yêu anh, yêu đến mức quên mất bản thân.

Một người như tôi, vốn ích kỷ và thực dụng, lại yêu đến điên dại một kẻ như anh, có lúc chính tôi cũng không tin được.

Nhưng sự thật là như thế.

Nếu có thể, tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả, chỉ để được cùng Park Dohyeon yêu nhau đến già.

Giờ nhìn lại, đúng là tôi từng mơ mộng thật ngu ngốc.

Dohyeon tắt máy, đi vào phòng tắm.

Tôi nhìn cánh cửa khép lại rồi nghĩ: giá mà tôi có thể xuất hiện trong gương như mấy phim kinh dị, dọa hắn chết khiếp thì hay biết mấy.

Nhưng chiếc gương kia… mãi mãi sẽ không còn phản chiếu được khuôn mặt của Jeong Jihoon nữa.
 
[Vicho] - Si Tình
Chương 2


Quỷ không có giấc ngủ, cũng không có cảm giác buồn ngủ.

Mà tôi thì đặc biệt muốn ngủ.

Nhưng tôi chỉ có thể nhắm mắt lại, chứ vĩnh viễn cũng sẽ không rơi vào mộng cảnh.

Tôi cứ thế đứng bên giường Park Dohyeon suốt một đêm.

Đồng hồ sinh học của hắn rất đúng giờ, bảy giờ sáng hắn đã rời giường.

Trạng thái tinh thần vẫn tốt đến mức khiến người khác khó chịu.

Sau khi rửa mặt, hắn đi thẳng vào bếp.

Hắn cực kỳ thành thạo làm hai đĩa trứng chiên kẹp rau.

Có lẽ là làm xong mới phát hiện chỉ có một mình, hắn bèn đổ một đĩa vào thùng rác.

Đó là bữa sáng trước đây tôi thích ăn nhất.

Lúc thấy hắn đổ đi, tôi không nhịn được đau lòng một chút.

Dù sao cũng là thức ăn mà.

Tôi ngồi trước bàn ăn, nhìn hắn rót một cốc sữa rồi ngồi xuống đối diện tôi uống một hớp.

Đây là vị trí cố định trước đây của chúng tôi.

Ăn được một nửa, điện thoại hắn vang lên.

Tôi có dự cảm là báo tang cho hắn.

Quả nhiên, là cuộc gọi của Kim Geonbu.

Park Dohyeon và Kim Geonbu vốn chẳng thân.

Một người là bạn trai tôi, một người là bạn tốt nhất của tôi.

Nhưng cả hai chưa từng cùng ngồi ăn với nhau.

Park Dohyeon chê Kim Geonbu là thợ sửa xe thấp kém,

mà tính khí của Geonbu cũng chẳng ưa nổi cái vẻ “tinh anh” của Dohyeon.

Ngay cả việc lưu số điện thoại của nhau, cũng chỉ vì nể mặt tôi.

Park Dohyeon thấy điện thoại reo liền nhấc máy.

> “Giám đốc Park, chúc mừng.”

Lời nói của Kim Geonbu khiến hắn thoáng sững sờ.

Hắn hỏi:

> “Chúc mừng cái gì?”

Giọng của Geonbu mang theo chút cười chua xót,

khiến tôi nghe xong lại thấy lòng nhói lên.

> “Đương nhiên là chúc mừng giám đốc Park đã được tự do.

Jeong Jihoon chết rồi.”

Lời vừa dứt, tôi lập tức chú ý vẻ mặt của Dohyeon.

Kết quả thì hắn chỉ cười lạnh.

> “Đây là chiêu mới của cậu ta à?

Muốn thăm dò xem trong lòng tôi còn cậu ta hay không?

Cậu nói với Jihoon, nếu thật sự muốn chết, xin đừng gọi tôi nhặt xác.

Tôi rất bận.”

Hiện tại tôi xác định tôi và Park Dohyeon thật sự có sự ăn ý đáng sợ.

Bạn xem, hắn không muốn thay tôi nhặt xác,

nên ngay cả thi thể tôi cũng chẳng lưu lại.

Khéo hiểu lòng người đến thế còn gì.

> “Giám đốc Park yên tâm.”

Kim Geonbu nói

“Anh quý nhân bận rộn, Jihoon chắc cũng nghĩ đến rồi.

Trên đường ray, đoàn tàu chạy qua, đến mảnh vụn cũng chẳng còn.”

Tôi muốn oán cậu ta, rõ ràng là có vụn mà!

Park Dohyeon nói một câu “Lời nói dối vụng về” rồi cúp điện thoại.

Sau đó hắn đặt máy sang bên và uống nốt nửa cốc sữa.

Tôi thấy hắn không tin thì hơi bật cười.

Vừa đặt ly xuống, điện thoại lại reo.

Là Choi Hyeonjoon, bạn thân từ nhỏ của Park Dohyeon.

Lần thứ hai tôi có dự cảm cũng là báo tang.

> “Có việc?”

Dohyeon hỏi.

“Cậu còn chưa biết à?

Xem tin tức đi.”

Hyeonjoon đáp.

Park Dohyeon mở điện thoại, đọc tiêu đề tin xã hội sáng nay:

“Thanh niên nằm đường ray - lời cảnh tỉnh về áp lực tâm lý.”

Hắn click vào.

Video theo dõi hiện lên: hình ảnh mờ tối,

nhưng vẫn nhìn rõ một bóng người mặc áo trắng đi dọc theo đường ray.

Đoàn tàu đang đến gần.

Người đó không trốn, chỉ nằm xuống, cuộn mình lại,

giống như đang ngủ.

Tôi nhìn, vẫn thấy tim nhói lên.

Còn Dohyeon chẳng biểu lộ gì.

Hắn gọi lại cho Hyeonjoon:

> “Cậu rất rảnh rỗi sao?”

> “Cậu không nhìn ra à?” giọng Hyeonjoon lo lắng.

"Đó là Jeong Jihoon.

Tôi nhận ra ngay.

Quần áo đó tôi còn thấy quen.

Sao cậu không nhận ra chứ?

Dohyeon, Jihoon chết rồi!”

Jeong Jihoon chết rồi.

Tay Dohyeon khẽ run, chỉ một chút thôi.

Khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng.

> “Không phải cậu ta.

Jihoon sẽ không tự sát.”

> “Cậu định thế nào?”

Hyeonjoon không hiểu.

> “Không phải cậu ta.”

Dohyeon đáp, rồi cúp máy.

Tôi vô cùng muốn hiện thân để nói:

Đó thật sự là tôi.

Dohyeon đứng dậy, đi rửa bát.

Tôi ngồi trong phòng khách, nghe tiếng bát rơi vỡ từ bếp.

Sau đó thấy hắn đi ra tìm băng cá nhân.

Ngón tay trỏ bị cắt một vết nhỏ.

Hắn tìm mãi không thấy.

Tôi muốn nhắc băng ở tủ đầu giường kìa.

Nhưng hắn không nghe thấy.

Cuối cùng, không tìm được, hắn rửa tay thật lâu dưới vòi nước.

Rửa mãi, đến mức da đỏ lên.

Tôi nhìn, rồi thấy hắn đột nhiên quay người,

chạy lại bàn, cầm điện thoại gọi cho Kim Geonbu.

Đôi mắt đỏ ngầu.

> “Không phải Jihoon đúng không?”

Geonbu bên kia ngẩn người, chưa hiểu.

Giọng Dohyeon dồn dập, như van xin chứng minh điều gì:

> “Không phải cậu ta đúng không?

Jihoon làm sao có thể tự sát?

Loại người như cậu ta, sao có thể tự sát được?

Các người đang lừa tôi đúng không?”

Geonbu bật cười chua cay:

> “Chết rồi.

Anh ấy đã chết.

Anh đây là… không vui sao?

Jihoon chết rồi, anh đâu có lý do gì để buồn?”

Dohyeon dường như chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Jeong Jihoon chết rồi.

Suy nghĩ ấy như sét đánh giữa đầu.

Hắn lặp đi lặp lại:

> “Không phải cậu ta… không phải cậu ta…”

Tôi rốt cuộc cũng nhìn rõ vẻ mặt hắn.

Ban đầu là không tin, rồi tin,

rồi lại không muốn tin.

Tổng thể mà nói đều là khổ sở.

Thậm chí vượt xa tưởng tượng của tôi.

Không biết tại sao, tôi lại thở phào.

Ít nhất, tôi chết hắn không thấy vui.

Đúng vậy.

Nếu tôi chết mà hắn thật sự khui champagne ăn mừng,

chắc tôi sẽ tức đến mức chết không nhắm mắt.

Dù sao, hắn cũng từng là người tôi yêu hết lòng.

Tôi thấy Kim Geonbu đã cúp máy.

Nhưng Dohyeon vẫn cầm điện thoại,

lặp đi lặp lại “không phải cậu ta” không biết bao nhiêu lần.

Tôi bực.

Cái chết của tôi khó tin đến vậy sao?

Không biết bao lâu sau, hắn buông điện thoại,

ngồi lặng trước bàn ăn.

Ánh mắt nặng nề, viền đỏ,

nhưng không có nước mắt.

Hắn vẫn nói:

> “Không phải cậu ta…”

Đến mức một con quỷ như tôi cũng thấy phiền.

Tôi đột nhiên tìm được trò vui.

Sau mỗi lần hắn nói “không phải cậu ta”,

tôi sẽ khẽ đáp:

> “Chính là tôi.”

Hắn không nghe.

Tôi lại thấy vui.

Park Dohyeon, chính anh nói không yêu tôi.

Vậy thì, xin anh đừng khổ sở vì tôi.

Mọi thứ, đều là do anh chọn.

Tôi nhìn hắn ngồi như vậy suốt một ngày một đêm.

Không ăn, không uống, không động đậy.

Khi tôi nghĩ hắn sẽ cứ ngồi thế mãi,

Choi Hyeonjoon đến.

Hyeonjoon gõ cửa mãi không ai đáp,

cuối cùng gọi thợ khóa.

Tốn khá lâu mới mở được cửa.

Vừa bước vào, đã thấy bộ dạng chết lặng của Park Dohyeon.

> “Cậu…”

Hyeonjoon nghẹn lời.

Gã trả tiền cho thợ rồi ngồi xuống cạnh hắn.

“Không phải cậu nói cậu không yêu cậu ta sao?

Là chính cậu đòi chia tay mà.”

Nhìn đi Hyeonjoon nói thay tôi đấy.

Dohyeon im lặng.

> “Cái chết của cậu ta là ngoài ý muốn.”

Hyeonjoon nói tiếp.

“Ai ngờ Jihoon sẽ nằm lên đường ray chứ.

Cậu cũng không muốn thế.

Hơn nữa, chính cậu nói là cậu ta hại chết thầy Han sao?

Đây là báo ứng.

Cậu đừng thấy có lỗi.”

Báo ứng?

Tôi cười, được lắm, báo ứng.

> “Đừng nghĩ nhiều nữa.”

Hyeonjoon vỗ vai hắn.

Cuối cùng, Dohyeon khàn giọng hỏi:

> “Jeong Jihoon… thật sự đã chết rồi?”

Một câu hỏi thôi.

Nhưng thần sắc hắn lạ thường.

Hyeonjoon quen hắn bao năm,

cũng chưa từng thấy vẻ mặt này.

Gã không nỡ nói “phải”,

nhưng rồi vẫn gật đầu.

Tôi nhìn Dohyeon mà không hiểu nổi.

Đột nhiên hắn bật dậy,

xông ra khỏi cửa.

Tôi và Hyeonjoon đều sững.

Khi kịp phản ứng, người đã biến mất.

Hyeonjoon đuổi theo,

thấy xe Dohyeon lao khỏi gara,

vội vã lên xe bám theo.

Tôi cũng lên xe Hyeonjoon dù thật ra, chân tôi lơ lửng trong không khí.

Mới làm quỷ, còn chưa quen cảm giác này.

Tôi chọn ngồi trong xe để giả vờ như người.

Tôi biết Dohyeon muốn đi đâu.

Con đường ấy dẫn đến đường ray nơi tôi tự sát.

Hyeonjoon dừng xe sau hắn.

Tôi nhìn thấy Dohyeon đứng trước nhà xưởng bỏ hoang,

đối diện chính là nơi tôi nằm lại.

Hắn chỉ về phía đó, hỏi:

> “Tuyến này… có phải chạy về Daegu không?”

Đúng thế.

Tuyến đường ray ấy chạy về Daegu.

Đó là lý do tôi chọn nơi này.

Cả đời tôi mọi giấc mộng về Dohyeon đều bắt đầu từ Daegu,

nhưng không kết thúc ở đó.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể chọn tuyến ray ấy, để chấm dứt tất cả.

Dohyeon, cuối cùng, vẫn hiểu tôi vài phần.

> “Người đã mất rồi…”

Hyeonjoon nói.

Tôi cực kỳ muốn gõ trán gã:

Người mất đang ở ngay bên cạnh cậu đây.

Dohyeon cứ đứng như thế.

Tôi không biết hắn nghĩ gì.

Thực ra, cả khi tôi còn sống, tôi cũng chưa từng hiểu nổi hắn.

Chết rồi càng không.

Ba người: hai người, một quỷ

đứng lặng lẽ giữa gió.

Qua hồi lâu, tôi nghe thấy tiếng thì thầm trầm thấp của Dohyeon:

> “Có thể nào… không phải cậu ta…”

Lần này, tôi không còn tâm lực để đáp lại nữa.

“Chính là tôi.”
 
[Vicho] - Si Tình
Chương 3


Kim Geonbu!

Tôi thích gọi cậu là Geonbu béo.

Dù sao cũng là người bạn duy nhất, gọi thân thiết một chút mới không có lỗi với nhân duyên thảm đạm của tôi.

Tôi hiểu rất rõ về Kim Geonbu.

Đặc điểm lớn nhất là keo kiệt, đi ra ngoài ăn thịt nướng đều hận không thể ăn sạch tiền của tôi.

Thời điểm trả tiền cậu luôn muốn đi nhà vệ sinh, hóa đơn chưa được trả là nhà vệ sinh mãi mãi không đi xong.

Nhưng chính một Kim Geonbu keo kiệt như thế lại tự móc tiền túi mua mộ địa cho tôi.

Tôi để lại cho cậu tổng cộng hơn bảy triệu won, cậu mua cho tôi nấm mộ hết mấy triệu.

Tôi thiếu chút nữa không tin đây là Kim Geonbu tôi biết.

Khi còn sống, tôi chuyển đến ở cùng cậu tầm mấy ngày, quần áo đều ở chỗ cậu.

Cậu liền cầm chỗ quần áo đó của tôi đi hoả táng, làm một cái mộ chôn quần áo và di vật.

Tôi không nghĩ tới, Park Dohyeon sẽ đi đến trước mộ tôi.

Hắn đeo kính râm.

Tôi biết tại sao hắn đeo kính râm.

Bởi vì sau khi tôi chết, hắn không khóc, nhưng cũng không ăn, không uống, không ngủ.

Hắn tự dằn vặt mình chừng mấy ngày, đôi mắt sưng đỏ đến doạ người.

Khi Kim Geonbu thấy hắn, cậu hơi bất ngờ, sau đó nói với thái độ cổ quái lạnh nhạt:

“Ôi, giám đốc Park, cái mộ mới này của Jihoon vừa đắp lên không lâu anh đã tới rồi, ngạc nhiên ghê đấy.”

Park Dohyeon chỉ trầm thấp nói:

“Cảm ơn.”

“Cảm ơn?”

Kim Geonbu cười khẩy “Tôi làm vì Jihoon, đâu cần anh cảm ơn.

Đây là chuyện hài hước nhất tôi nghe được trong năm nay.”

Tôi nhìn di ảnh trên bia mộ của mình, có chút tiếc tiền mua nghĩa địa thay Geonbu.

Trọng điểm là, tôi cũng không hài lòng với tấm di ảnh kia lắm.

Nụ cười quá xán lạn, không tương xứng mấy với cuộc đời tựa trò đùa của tôi.

Phải chuẩn bị tấm ảnh mặt nghiêm túc mới đúng.

Kim Geonbu nhìn bầu không khí bi thương quanh thân Park Dohyeon, không nhịn được nói:

“Giám đốc Park cũng đừng mèo khóc chuột nữa.

Jeong Jihoon chết rồi, chẳng phải vừa đúng ý anh sao?

Anh xem, giờ anh muốn cưới cô nào đều tùy cả.

Mau về báo tin tốt cho mẹ anh đi, để còn chuẩn bị hôn lễ với đăng báo chúc mừng.”

Park Dohyeon ngước mắt nhìn Geonbu.

Kính râm che ánh mắt hắn, chẳng ai biết đằng sau đó là ánh mắt thế nào.

Những điều Geonbu nói, thật ra tôi cũng tò mò không rõ trong lòng Dohyeon có phản ứng gì.

Tôi biết, trong những lời Park Dohyeon nói rằng không yêu tôi, muốn kết hôn với người phụ nữ mẹ hắn chọn, chỉ có điều không yêu tôi là thật.

Tôi biết Park Dohyeon không đến nỗi không phân biệt tốt xấu như vậy.

Tôi cũng không có tâm tư đứng xem họ cãi nhau.

Ngồi ở trước bia mộ của mình, quan sát cảnh tượng xung quanh, tôi vẫn rất hài lòng với phong cảnh nơi này.

Chỉ là, thoả mãn thì sao chứ, chôn ở trong đó cũng chỉ là một đống quần áo thôi.

Thi thể của tôi, một ít bám vào đáy tàu KTX, một ít lưu trên đường ray.

Bị súng nước cao áp tẩy rửa xong, phần còn lại có ghép cũng chẳng ghép nổi.

Thật sự có hơi lãng phí đất nghĩa trang.

Tôi tự nói với mình, đây là tấm lòng của anh em.

Tôi đặc biệt muốn phù hộ cho Geonbu, lại không biết mình có chức năng này hay không, không chừng là có đó.

Geonbu rời đi trước, còn lại tôi và Park Dohyeon.

Thời điểm Dohyeon rời đi thì trời đã tối rồi.

Tôi ở sau lưng hắn.

Nghĩa trang buổi tối mặc dù có đèn đường nhưng vẫn mang chút âm u.

Tôi không biết Dohyeon có sợ hay không.

Tôi thì ngược lại, có hơi sợ.

Khi còn sống nhát gan, chết rồi lại sợ, tôi quả thật là một con quỷ nhát gan chính hiệu.

Nghĩ tới đây, tôi không nhịn cười được.

Tôi cùng Park Dohyeon về tới nhà.

Hắn vẫn không ăn gì, chỉ vào phòng ngủ, tháo kính râm xuống rồi nằm lên giường.

Mấy ngày nay, từ sau khi tôi tự sát, hắn không đi làm, ngày qua ngày có chút giống…

Xác chết di động, từ đó thật chuẩn.

Tôi bắt đầu hoài nghi, trong lòng Park Dohyeon có tôi.

Vì như Geonbu từng nói, người không có lý do gì để khổ sở chính là hắn.

Nhưng hôm nay hắn mang bộ dáng này, là thật sự khổ sở, thậm chí vượt trên cả mức khổ sở.

Đến tôi, một người đã chết, cũng có thể cảm nhận được một loại bi thương.

Một loại bi thương tuyệt vọng.

Thế nhưng, là hắn nói không yêu, là hắn nói chỉ trả thù, là hắn nói thiên lý sáng tỏ báo ứng, là hắn nói Jeong Jihoon phải chịu trách nhiệm về cái chết của Han Taesung.

Những điều đó, đều là hắn nói.

Hắn có thể khổ sở, nhưng không cần khổ sở đến mức khiến tôi ảo giác rằng Park Dohyeon yêu Jeong Jihoon.

Tôi đã không còn dám suy nghĩ về khả năng nhỏ bé ấy nữa.

Vì dù là thật hay giả đều làm cho tim tôi đau.

Nếu hắn yêu tôi, cái chết của tôi là một trò cười.

Nếu hắn không yêu tôi, mười một năm yêu hắn của tôi là một trò cười.

Đêm đó, Dohyeon cứng đờ nhìn trần nhà.

Tôi nhìn hắn, gắt gao.

Sáng hôm sau, Choi Hyeonjoon tới.

Lần trước gã gọi thợ khóa, có chú ý nên cũng để lại chìa khóa cho mình, tự mở cửa vào.

Hyeonjoon tiến vào phòng ngủ, thấy Park Dohyeon đang mở to mắt.

Gã đoán được, người này một đêm chưa ngủ.

Park Dohyeon mở miệng:

“Tớ vừa nhắm mắt, liền thấy hình ảnh Jihoon bị tàu KTX ép tới máu thịt be bét…

Tớ không biết, sẽ đau cỡ nào…

Tớ không dám nghĩ…”

Đau không?

Tôi dường như đã không nhớ nổi loại cảm giác đó.

Park Dohyeon, anh đang áy náy sao?

Hyeonjoon biết ít chuyện giữa tôi và hắn.

Dù cũng là bạn học cấp ba, nhưng gã không nhúng tay, cũng không hỏi nhiều.

“Không ai nghĩ đến việc Jeong Jihoon sẽ tự sát.”

Hyeonjoon bắt đầu đổ lỗi “Năm đó cậu ta hại chết thầy Kim rồi yên tâm sống nhiều năm như vậy, ai nghĩ cậu ta sẽ vì một câu chia tay mà tự sát chứ?”

Tôi thấy Hyeonjoon đổi trắng thay đen, ý nghĩ muốn làm một ít chuyện ma quái càng mãnh liệt.

Nhưng đáng tiếc, tôi chẳng làm được gì.

“Cậu không nên ôm mọi chuyện vào người mình.

Cậu chẳng làm gì sai cả, chỉ là cậu không yêu cậu ta thôi.”

Vì câu đó, Park Dohyeon khẽ run.

Không đeo kính, đôi mắt hắn trống rỗng.

Hắn lẩm nhẩm:

“Không yêu cậu ta… mà thôi…”

Đúng vậy!

đến tôi cũng thừa nhận, Park Dohyeon chỉ là không yêu tôi mà thôi.

Thật sự “chỉ là mà thôi” sao?

Tiếp cận tôi, cho tôi ấm áp, nói yêu tôi như sinh mệnh, cuối cùng lại bảo tất cả chỉ là lời nói dối, là trả thù.

Rút đi chút sức sống cuối cùng của tôi rồi nói, chỉ là không yêu mà thôi.

Park Dohyeon, anh có biết xấu hổ hay không?

Tôi nhìn Hyeonjoon khuyên nhủ hắn, hết lời hay lời dở.

Đến tôi cũng cảm thấy, cái chết của mình thật không đúng lẽ phải.

Tôi muốn thấy Park Dohyeon khổ sở và tôi đã thỏa mãn.

Tôi chân thành hy vọng Hyeonjoon thuyết phục được hắn sống tốt.

Dù sao tôi cũng đã chết rồi.

Người chết như đèn tắt, yêu không nổi, hận không xong.

Dưới lời khuyên của Hyeonjoon, Park Dohyeon rốt cuộc cũng bắt đầu rửa mặt, thay một bộ đồ mới, ném chiếc sơ mi có mùi lạ vào máy giặt.

Hắn đi vào thư phòng, bỏ chiếc khuy măng sét lên bàn làm việc, bên trong còn một tấm ảnh chụp chung của chúng tôi.

Hắn ngẩn người.

Đúng lúc Hyeonjoon ngoài bếp gọi, hắn đóng ngăn kéo lại, quay người đi.

Hyeonjoon nấu một bát mì trứng (ramyeon với trứng) cho hắn.

Tôi thấy không ngon lắm, nhưng hắn vẫn ăn, từng miếng nhỏ.

“Định khi nào quay lại công ty?”

Hyeonjoon hỏi.

Park Dohyeon dừng đũa, nói: “Chờ thêm một chút.”

Hai người họ cùng nhau mở công ty game Minpung Studio từ hồi đại học.

Nhưng mấy ngày nay Dohyeon không đi làm, tất cả đều do Hyeonjoon gánh.

“Công ty không thể thiếu cậu được.”

Hyeonjoon nói “Nhanh lấy lại tinh thần đi.”

Park Dohyeon không trả lời.

Hyeonjoon đành thở dài: “Được rồi, cho cậu nghỉ dài hạn.”

Ăn nửa bát mì, sắc mặt hắn khá hơn, ít nhất không còn tái nhợt như trước.

Tôi nhìn hắn ăn, cùng Hyeonjoon đồng thời thở phào.

Tôi thừa nhận, tôi không mong hắn suy sụp.

Nhìn hắn mấy ngày nay, tôi kìm nén một cơn giận trong lòng.

Tôi biết, yêu hắn đã trở thành bản năng của tôi.

Tôi hy vọng hắn khó chịu vì tôi chết, nhưng lại không chịu nổi việc hắn sống không tốt.

Hyeonjoon lôi hắn ra ngoài, tôi lười đi theo, chỉ ngồi lại trên sofa, hưởng thụ chút thời gian thanh tĩnh.

Chết đã hơn một tuần, tôi vẫn chưa thích ứng được thân phận quỷ.

Vùi mình trên sofa mang khí tức của Park Dohyeon, tôi có cảm giác nếu hắn trở về mà thấy tôi chưa ngủ, nhất định sẽ mắng tôi.

Nhưng nghĩ kỹ lại, hắn đâu còn thấy tôi nữa mà mắng.

Tôi biết mình sẽ không bao giờ có thể ngủ.

Một người yêu ngủ như tôi, cho rằng sau khi thành quỷ có thể ngủ mãi không tỉnh, lại phát hiện ra mình cũng chẳng thể mơ.

Tôi thấy chậu xương rồng xanh um trên ban công bèn đi ra đó.

Giờ đã là tháng chín, trời vào thu nên lạnh dần.

Cây trong khu chung cư bắt đầu rụng lá, mà chậu xương rồng tôi trồng này càng ngày càng đáng yêu.

Tâm tình đột nhiên khá hơn nhiều.

Nhưng rồi tôi lại lo.

Tôi chết rồi, cái tên Park Dohyeon kia chắc chẳng liếc nhìn nó lấy một lần.

Không biết loại xương rồng này có thể tiếp tục sống không.

Park Dohyeon à, tôi không hy vọng anh thay tôi chăm sóc cho xương rồng.

Tôi chỉ muốn anh chăm sóc tốt chính mình.

Anh khổ sở vì tôi vậy là đủ rồi, tôi không hy vọng gì hơn.

Dù sao, như Hyeonjoon từng nói, anh không yêu tôi, không trách anh được.

Lời nói dối, lừa gạt và trả thù sẽ cùng cái chết của tôi xuống mồ.

Còn giấc mộng của tôi, sẽ theo tàu KTX trở về Daegu, trở lại nơi bắt đầu, trở lại mùa hè năm mười sáu tuổi ấy.

Tôi nhìn xương rồng.

Xuyên qua vệt xanh biếc nhỏ bé này, tựa như trở về nắng chiều tuổi mười sáu đó, thấy thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng đang khoác cặp sách đi về phía tôi.

Xin chào, Park Dohyeon.
 
[Vicho] - Si Tình
Chương 4


Daegu là một thành phố nhỏ ít người biết đến.

Dân số không nhiều, kinh tế cũng chẳng phát triển rực rỡ.

Thanh niên học giỏi muốn ở lại đây tìm một công việc ổn định cũng khó như lên trời.

Nó vốn dĩ đã được định sẵn là một thành phố nhỏ đậm mùi đời thường.

Mỗi sáng sớm, âm thanh vang vọng nhất khắp phố là tiếng rao bán bánh cá nóng và đậu phụ chiên, như thể ai cũng phải giành phần to hơn mới chịu dừng.

Đó là quê hương của tôi.

Tôi sinh ra và lớn lên ở Daegu.

Mùa hè năm chuyển cấp, tôi thi vào một trường trung học tư thục nổi tiếng ở Daegu là trường Minsung.

Danh tiếng của Minsung trong vùng rất tốt, trường có kỷ luật nghiêm ngặt.

Hiệu trưởng mỗi ngày đều đích thân đứng ở cổng trường, kiểm tra tác phong và sự chuyên cần của học sinh.

Ngày đầu tiên đến trường, tôi đã bị cảnh đó làm cho hoảng sợ, lập tức dẹp hết mấy cái ý định tinh nghịch trong lòng.

Tiết học đầu tiên, tôi gặp được giáo viên chủ nhiệm của mình, Han Taesung.

Năm ấy, thầy Han mới hai mươi bốn tuổi, là sinh viên ưu tú vừa tốt nghiệp học viện mỹ thuật ở Seoul.

Sau khi tốt nghiệp, thầy quay về quê hương Daegu, trở thành giáo viên tiếng Anh.

Lần đầu tôi nhìn thấy thầy Han, thầy ôm chồng tài liệu đứng trên bục giảng, áo sơ mi màu nâu đậm, khi cười lên, ánh mắt mang theo một thứ ấm áp lạ lùng.

Thầy Han là kiểu người lười biếng nhẹ nhàng, không tự xếp chỗ ngồi, mà dựa vào số thứ tự để sắp đặt vị trí.

Tôi là số 17, ngồi bàn thứ ba, hàng thứ hai.

Bạn cùng bàn ngày hôm ấy vắng mặt.

Thầy nhìn chỗ trống bên cạnh tôi, đọc:

“Thầy sẽ liên lạc với bạn học này sau.

Xem nào, số 18 Park Dohyeon...”

Khi nghe đến cái tên đó, trong đầu tôi chỉ lóe lên suy nghĩ: cái tên này nghe thật phổ biến.

Buổi học đầu tiên, thầy Han không dạy bài mới, chỉ nói về vài phương pháp học và nhắc đến các đại học nổi tiếng trong và ngoài nước chắc để khích lệ tụi tôi.

Tôi ngồi nghe mà buồn ngủ, trong lòng nổi chút phản nghịch, nên cố tình cắt ngang lời thầy.

Tôi hỏi:

“Thầy ơi, sao người học mỹ thuật như thầy lại dạy tiếng Anh?

Hay là tranh của thầy xấu quá, không ai mua hả?”

Thầy Han chỉ cười nhạt:

“Vì thầy là người đa tài đó nha.”

Tôi thề với trời, khi ấy tôi hoàn toàn không có ác ý gì với thầy, thậm chí còn có cảm tình.

Mười một năm sau, hôm nay, Jeong Jihoon, tức là tôi có hóa thành hồn ma lang thang cũng chẳng thể buông tha Han Taesung.

Nhưng năm mười sáu tuổi ấy, tôi thật lòng coi Han Taesung là một người thầy mà mình ngưỡng mộ.

Ai mà ngờ, người đàn ông nói năng nhẹ nhàng ấy lại là người sẽ phá hủy cả cuộc đời tôi, trực tiếp hoặc gián tiếp.

Tan học, tôi chẳng buồn lấy sách giáo khoa mới, chỉ hất tóc rồi rời khỏi lớp.

Nhà tôi cách trường không xa, đi bộ mất khoảng nửa tiếng, đi xe đạp chỉ mười phút.

Nhưng do lần trước đánh nhau, xe đạp của tôi bị mẹ bán ve chai mất, nên đành đi bộ.

Năm đó tôi vừa kiêu ngạo vừa bốc đồng, bước trên đường về mà tự tưởng tượng mình là nhân vật chính trong phim tuổi trẻ.

Đang cố giữ vẻ mặt thật lạnh lùng thì rầm!

Một chiếc xe đạp từ đâu đâm thẳng vào tôi.

Tôi ngã dúi dụi, né không kịp nên va đầu vào gốc cây, mũi đau điếng.

Quệt tay lên mới biết mình chảy máu mũi.

Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: phải đánh thằng này tàn phế bậc ba.

Nhưng khi tôi xoay người lại, một gương mặt trắng trẻo xuất hiện ngay trước mắt.

Người đó vừa xin lỗi rối rít vừa rút giấy ăn ra lau máu mũi cho tôi.

Lúc đó hắn chưa đeo kính.

Đôi mắt trong vắt, sáng như sao đêm.

Khi ấy tôi chỉ có hai ý nghĩ.

Thứ nhất, giấy ăn của hắn có mùi trà xanh.

Thứ hai, chết tiệt, người này đẹp quá.

Đó chính là Park Dohyeon.

Mũi tôi đau muốn khóc.

Hắn lo lắng cúi xuống:

“Để tôi đưa cậu đến bệnh viện nhé?

Tôi mới chuyển đến Daegu, còn chưa quen đường…

Cậu biết bệnh viện ở đâu không?”

Giọng nói hắn không mang chút âm vùng miền nào, chuẩn đến mức như phát thanh viên.

Tôi hít một hơi, lắp bắp:

“Không cần đâu… chỉ là vết thương nhỏ thôi.

Với người lớn như tôi, chuyện này nhỏ như muỗi cắn!”

Dohyeon cau mày, “Thật không sao chứ?”

Tôi gật đầu liên tục, nói dối như thật:

“Không có gì!

À mà coi như mình làm quen nhé!

Tôi là Jeong Jihoon, trước học ở trường trung học số Bảy, giờ vào Minsung để gieo họa tiếp đây!”

Hắn bật cười, nghe đến tên trường thì nói:

“Tôi cũng học ở Minsung.

Tôi là Park Dohyeon.”

Tên này quen thật.

Tôi bật cười, lấy điện thoại ra:

“Trùng hợp quá!

Nào, thêm KakaoTalk đi!”

Chúng tôi trao đổi liên lạc.

Dohyeon nói:

“Nếu tối về mũi vẫn đau, nhắn tôi nhé.”

Tôi cười, “Được!”

Trên đường về, vừa sờ mũi, tôi vừa nhớ lại khuôn mặt của hắn, không nhịn được mà bật cười ngu ngốc.

Lúc ấy tôi chưa biết đó là thứ gì, nhưng nhiều năm sau tôi mới hiểu: từ lần đầu gặp Dohyeon, tôi đã thích hắn rồi.

Về đến nhà, mẹ tôi đã về sớm.

Bà là y tá trưởng của bệnh viện trung tâm, công việc bận túi bụi.

Bình thường tôi về là nhà vắng tanh, nên hôm nay thấy bà ở nhà tôi hơi ngạc nhiên.

“Mũi nhét giấy vệ sinh hả?

Lại đánh nhau nữa đúng không?” giọng bà đanh lại.

Tôi kể thật, rằng mình bị xe đâm, nhưng nghe cũng vô lý nên bà chẳng tin:

“Con nằm mơ à, Jihoon?

Muốn mẹ gọi cho bố không?”

Tôi nghe đến “bố” là sợ.

Bố tôi là họa sĩ nổi tiếng, chẳng bao giờ đánh tôi, nhưng chỉ cần ông ngồi nói chuyện thôi là tôi cũng toát mồ hôi.

Ông luôn nói:

“Giáo dục bằng tri thức mới là căn bản.”

Nói là tri thức, chứ toàn là triết lý nghe xong muốn xỉu.

Nhưng dù vậy, tôi vẫn lớn lên thành đứa con trai mà cả khu đều ngán.

Đến giờ cơm, tôi ngồi im thin thít, mẹ cứ liếc, còn bố thì bắt đầu bài giảng đạo lý:

“Cứ kiểu này, sớm muộn cũng có người dạy con nên người.

Không chịu học hành đàng hoàng thì Seoul National còn xa lắm.”

Tôi ấm ức vô cùng, lần này tôi thật sự oan mà!

Tới gần nửa đêm, tôi không chịu nổi nữa, bèn rót nước cho ông, vừa năn nỉ:

“Cha à, họa sĩ lớn ơi, con xin thề lần này con không nói dối!

Cho con ngủ đi, mai còn phải đi học!”

Cuối cùng ông cũng thở dài, cho tôi về phòng.

Lúc đó tôi chỉ thấy bố mẹ phiền phức, cằn nhằn.

Nhưng nhiều năm sau, khi mọi thứ tan vỡ, tôi mới biết, đó là thời gian hạnh phúc nhất trong đời mình.

Sáng hôm sau, bố lái xe đưa tôi đến trường.

Trước khi xuống xe, ông dặn đi dặn lại:

“Làm học sinh thì phải nghiêm túc.

Đừng để mẹ con buồn.”

Tôi gật gù, quay lại nhìn ông vẫn đứng ở cổng trường nhìn theo bóng tôi.

Vừa vào lớp, tôi đã thấy bạn cùng bàn hôm qua vắng mặt, chính là Park Dohyeon đã đến.

Tôi cười, vỗ vai hắn:

“Trùng hợp ghê!

Không làm bạn tốt với nhau thì uổng mất!”

Hắn cũng cười:

“Mũi cậu ổn chưa?”

Tôi cười to, “Ổn rồi!

Tôi tự phục hồi nhanh lắm.

Cậu xem, tôi 17, cậu 18, Trái Đất đúng là tròn thật!”

Buổi sáng đó, tiết đầu là Ngữ văn.

Lớp trưởng môn là cô bạn tên Wang Chaejin, đọc bài thôi cũng ra chất ngôn tình.

Tôi ngáp lên ngáp xuống.

Giữa giờ, tôi kéo Dohyeon nói chuyện, cứ như quen nhau cả đời.

Khi đó, tôi đã âm thầm quyết tâm, phải làm bạn thân của Dohyeon.

Hoặc, hơn cả bạn thân.

Tôi muốn ở gần đến mức… nhìn thấy được mình trong mắt hắn.

Tiết thứ hai là giờ tiếng Anh của Han Taesung.

Môn tiếng Anh vốn là tử huyệt của tôi, nên vừa bắt đầu, tâm trí đã bay lên mây.

Nhưng Dohyeon lại nghe giảng chăm chú, ghi chép cẩn thận, phát âm từng từ theo thầy.

Tôi cảm thấy giọng hắn đọc còn dễ nghe hơn cả thầy Han.

Hết tiết, hắn nói nhỏ:

“Không ngờ thầy dạy tiếng Anh lại phát âm chuẩn đến thế.”

Tôi gật gù, “Ở Daegu tụi tôi nhân tài nhiều lắm.

Thầy Han học mỹ thuật mà dạy tiếng Anh cũng hay chứ bộ.”

Dohyeon cười, “Thầy đúng là giỏi thật.”

Khi ấy tôi còn cảm thấy hãnh diện lây nữa là.

Buổi trưa, học sinh trường Minsung thường không về nhà ăn.

Cả học sinh nội trú lẫn ngoại trú đều ăn tại quán ăn nhỏ gần trường.

Nhưng hôm đó, tôi kéo Dohyeon ra ngoài, đến một quán tôi mới khám phá hôm qua, nơi có món cá nướng ngon đến mức ăn xong là nghiện.

Dohyeon hơi ngại, nhưng không nỡ từ chối sự nhiệt tình của tôi, nên đành đi cùng.

Quán ăn nhỏ tên rất thơ: Thời Gian Xưa.

Dohyeon ăn chậm rãi, còn tôi thì ăn như hùm.

Nhưng rốt cuộc vẫn cùng lúc buông đũa.

Hắn ăn ít, tôi ăn gấp đôi, vậy mà vẫn xong cùng nhau.

Lúc đó tôi thầm nghĩ:

Ngay cả chuyện ăn uống, chúng tôi cũng thật hòa hợp.
 
[Vicho] - Si Tình
Chương 5


Năm mười sáu tuổi ấy là thời kỳ tôi nổi loạn nhất, trải qua vô số lần “loạn”, từng làm không ít việc điên khùng.

Ví dụ như có lần tôi ngủ gật trong lớp tiếng Anh, bị Han Taesung gọi đứng dậy, thầy hỏi tôi tên là gì, số mấy.

Lúc đứng lên, tôi còn có chút mơ hồ.

Park Dohyeon không thèm nhìn tôi, ý là muốn tôi tự cầu phúc.

Nhưng thầy Han cũng không làm khó tôi, chỉ hỏi tên và số thứ tự.

Tôi nói: “Số mười bảy, Jeong Jihoon, bởi vì em là mặt trời nhỏ nhà họ Jeong!”

Mặt trời nhỏ nhà họ Jeong siêu cấp vô địch đẹp trai đáng yêu.

Về nhà, khi tôi khoe chuyện này với mẹ, bà cầm chày cán bột từ bếp đi ra, làm động tác giả vờ đánh tôi, nói: “Mặt trời nhỏ nhà họ Jeong ư, Jeong Jihoon con lên lớp ngủ gật mà còn dám nói lý!”

Đúng vậy, tôi chỉ để ý tới phần tự giới thiệu vừa đáng yêu vừa ngốc nghếch của mình, lại không chú ý mà nói luôn việc ngủ gật trên lớp.

Quả nhiên, Jeong Jihoon mười sáu tuổi thật sự đơn thuần.

Trong mười sáu năm tôi trưởng thành, hầu như mỗi tuần đều có ba, bốn ngày bị mẹ tôi đe dọa bằng vũ lực.

Mà mỗi lần, bà chỉ phô trương thanh thế cho tôi sợ.

Thường xuyên vậy, tôi cũng chẳng còn sợ bà nữa, đôi lúc còn thích trêu chọc bà.

Mẹ tôi giơ chày cán bột, tôi vội chạy vào phòng tranh của cha, hét: “Đồng chí Jeong, vợ anh muốn mưu sát con ruột anh rồi!”

Trong phòng vẽ vọng ra tiếng cha tôi: “Bữa tối cha muốn thử nếm mandu nhân của mặt trời nhỏ nhà họ Jeong.”

Có cần phải tưởng tượng cảnh máu me không?

Tôi lao ra: “Không cho hai người ăn!”

Mở cửa chạy, mẹ la theo sau: “Jeong Jihoon, con lại muốn đi đâu!”

Tôi chạy ra khu chung cư phơi nắng, trong lòng phấn khích.

Mỗi lần trêu mẹ, tôi vừa thấy vui vừa thấy buồn cười.

Chạy ra xong, tôi nhắn KakaoTalk cho Park Dohyeon, rủ hắn ra chơi game.

Dohyeon học ở Minsung.

Cha hắn là công chức bị điều đến Daegu, một tờ lệnh gửi theo luôn cả gia đình.

Lúc đó tôi đã biết, Dohyeon rồi sớm muộn cũng phải trở lại thủ đô.

Cha hắn có dã tâm; hắn cũng muốn thi đại học ở Seoul.

Tôi nghĩ, dù tôi không đỗ nổi đại học thủ đô, thì ít nhất một trường nào đó ở thủ đô cũng phải có cửa chứ!

Tôi bị sự "thông minh" của mình làm cảm động.

Tôi tới PC bang trước; chơi hết hai trận thì Dohyeon mới xuất hiện, khoác hoodie đen, đội mũ.

Tôi kéo mũ hắn xuống, hét: “Ở đây!”

Hắn thấy tôi liền bảo quản lý mở máy cạnh tôi.

Hắn vào server giống tôi, nói: “Chơi hai ván.”

Tự xưng là cao thủ làng game, nhưng khi PK với Dohyeon, tôi lại cảm thấy lực bất tòng tâm, liên tục bị hắn vượt mặt.

Hai ván đầu còn miễn cưỡng giữ được một vài chiêu, cuối cùng vì tâm lý sụp đổ, tôi bị hắn một chiêu K.O.

“Từ trước cậu đã chơi rồi à?”

Tôi bực bội hỏi.

Dohyeon cười, kiểu cười như muốn đánh: “Chưa từng, nhưng hạ gục cậu là chuyện nhỏ.”

Tôi mở ván tiếp theo, nói: “Chơi lại!”

Mấy trận sau chứng minh hắn thật sự có thể hạ gục tôi dễ dàng.

Ra khỏi PC bang đã hơn mười giờ tối.

Tôi và Dohyeon đi dạo trên vỉa hè, trò chuyện vụn về trò mới chơi.

Hắn thắng game còn chế giễu tôi: “Mặt trời nhỏ nhà họ Jeong…”

Lần trước có thể nhịn, lần này thì không.

Tôi nhảy lên lưng Dohyeon ngay tại chỗ, ghì cổ hắn ra phía sau, hỏi: “Có cảm thấy mình bị vận mệnh bóp cổ không?”

Dohyeon cao hơn tôi chút, bị tôi treo lơ lửng cũng thấy khó chịu.

Hắn cố gắng kéo quần áo tôi để làm tôi rơi xuống, giọng còn có chút bực: “Cậu có tin tôi cho cậu thử cảm giác bị vận mệnh bóp cổ luôn không!”

Tôi không sợ kiểu dọa ấy.

Ôm chặt lưng hắn như bạch tuộc, tôi cảm nhận có một dòng ấm lan qua chỗ da tiếp xúc, cảm giác mà tôi không muốn bỏ qua.

Nhìn lại, mười sáu tuổi tôi đã có thiên phú… sàm sỡ Park Dohyeon rồi.

Dohyeon không hề làm gì, mặc kệ tôi bám lưng hắn; hắn cõng tôi đi một đoạn dài.

Tôi hỏi: “Dohyeon, tớ có nặng không?”

Tôi không thấy mặt hắn, chỉ nghe giọng tức giận: “Nặng như lợn!”

“Cậu mới là lợn!”

Tôi cãi, rồi cẩn thận kiểm tra cân nặng bản thân, hình như… không quá nặng lắm.

Tôi xuống khỏi lưng hắn, trước khi nhảy xuống còn vò tóc hắn loạn xạ.

Phía trước, Dohyeon nghiến răng nói một câu mà tôi đã quen: “Jeong Jihoon, cậu chết chắc rồi!”

Câu đó là tín hiệu, tôi quay đầu chạy như bay, dùng kỹ năng chạy cự ly dài học được ở trường trung học số Bảy của mình.

Dohyeon đuổi theo, tức giận: “Chơi game thua thì thôi, đến chạy cũng thua nữa à!”

Hắn đuổi kịp, tóc tai rối bời, mặt đỏ vì chạy; nắm áo tôi, ghì cổ rồi cười lớn: “Chạy đi, tớ biết cậu chạy nhanh, Jeong Jihoon đúng là thích ăn đòn!”

Tôi co người, lúc nhận không thể chạy nổi thì liền van xin: “Anh Dohyeon, anh tốt nhất!

Em biết lỗi rồi, thật mà!”

Dohyeon nhìn ra tôi không quen kiểu tiếp xúc với người điên như vậy, nên thả tay: “Tha cho cậu lần này!”

Tôi được tự do ngay, liền xoa gáy hắn rồi tiếp tục chạy.

Vừa chạy vừa quay lại khiêu khích: “Dohyeon, cậu là đồ ngốc!”

Tôi lấy mạng ra đùa với Dohyeon; khi chạy, cảm thấy nếu ngày trước tham gia chạy cự ly dài với tốc độ này, tôi hẳn là người đầu tiên.

Tối đó chúng tôi cứ chơi thế, bị bắt là xin tha, được tha lại bắt đầu khiêu khích, chạy qua chạy lại mãi.

Về nhà, cha mẹ đã ngủ; tôi lẻn vào phòng, sợ làm họ thức giấc nên không tắm, chỉ thay đồ ngủ rồi ngủ.

Tâm trí đầy ắp ấm áp từ lúc nằm trên lưng Dohyeon; tôi đỏ mặt khi nghĩ lại.

Sáng hôm sau đau nhức toàn thân vì tối qua chạy nhiều.

Mẹ gõ cửa mãi mới kéo tôi ra khỏi chăn.

Cha đi dự triển lãm tranh của họ Lâm.

Mẹ làm bữa sáng đơn sơ luộc hai quả trứng cho tôi.

Nhân lúc bà không để ý, tôi bỏ một quả vào cặp.

Đi hơn nửa tiếng, tới cổng trường, tôi tự nhủ phải xin bố mua lại cho tôi một chiếc xe đạp.

Đang mơ mộng thì thấy Dohyeon cũng đi bộ ngang qua.

Quả nhiên, với trình độ đi xe của hắn…

đi bộ vừa rèn sức vừa bảo đảm an toàn cho người xung quanh.

Tôi vỗ vai hắn, kéo dây khóa cặp, ném quả trứng vào trong.

Hắn cau mày: “Gì đó?”

Tôi cười: “Đồ tốt chứ sao!”

Hắn mở cặp, thấy trứng thì cười, gõ nhẹ quả trứng lên mép bàn.

Ăn lòng trắng rồi nói: “Tớ không ăn lòng đỏ.”

Tôi mở mồm há hốc, ừ thì, ăn nha.

Hắn nhét lòng đỏ vào miệng tôi.

Tôi cười mà ăn hết; uống nửa bình nước khoáng xong mới hết vị lòng đỏ.

Từ đó, chuyện ăn trứng giữa tôi và Dohyeon trở nên ăn ý: hắn ăn lòng trắng, lòng đỏ giao hết cho tôi; tôi hầu như nuốt sạch từng cái.

Có lẽ, tới khi tôi chết, Dohyeon vẫn không biết thật ra tôi vốn không ăn lòng đỏ trứng; chỉ tại lúc ấy miệng tôi mở ra một cách tự nhiên, và tôi nói dối đến mức chân thật.

“Vào học đi.”

Han Taesung vừa bước vào lớp đã nói, “Hôm nay chọn cán sự bộ môn, ai muốn thì đề cử hoặc tự ứng cử.”

Mọi người ổn định chỗ ngồi, tiếng chuông vang.

Khi chọn cán sự bộ môn tiếng Anh, tôi năng nổ hơn ai hết, đứng lên: “Đề cử!

Đề cử!

Bạn học Park Dohyeon, nói tiếng Anh rất giỏi, tuyệt đối phù hợp chức cán sự bộ môn tiếng Anh!”

Dohyeon đá tôi dưới bàn.

Han Taesung nhìn Dohyeon, cười: “Hello, I’m Han Taesung, an English teacher.

Would you like to be our class representative?”

Dohyeon khẽ ho, nhìn thầy: “I’m afraid I’m not doing well enough, but I’ll try my best.”

Cả lớp vỗ tay.

Thầy Han chấp nhận: “Tốt, cán sự bộ môn tiếng Anh của lớp 10/7 chúng ta là bạn Park Dohyeon.”

Tôi vỗ tay theo, hỏi Dohyeon: “Hai người vừa nói gì bằng tiếng Anh thế?”

Hắn tâm trạng tốt, mắt nhìn thầy Han trên bục, đáp: “Chúng tôi vừa nói, Jeong Jihoon là tên ngốc số một thế giới.”

Tôi tức điên, đá hắn dưới bàn đáp lễ.

Han Taesung đặt tài liệu xuống, nghiêm mặt hỏi: “Jeong Jihoon, em có chịu chăm học không?”

Tôi làm động tác kéo dây khóa miệng, rồi làm động tác im lặng trước mặt thầy Han.

Quay sang nhìn Dohyeon, tôi lại cười như không coi ai ra gì.

Cảnh lớp học thời mười sáu là khoảng thời gian cả đời tôi không thể quay lại.

Tôi ước giá chỉ một giây thôi được trở về phòng học lớp 10/7, ngồi cạnh Dohyeon.

Nếu được làm lại một lần, tôi thà chết cũng không để Han Taesung biết đến bố tôi.

Có lẽ như vậy cuộc đời tôi mới khác đi, có thể tôi và Dohyeon không đi đến tận cùng ngày hôm nay.

Đáng tiếc, thực tế là tôi kết thúc cuộc đời ở tuổi hai mươi bảy, dùng một quyết định dứt khoát để khép lại cái cuộc đời buồn cười đầy thương hại của Jeong Jihoon.

Những ngày tươi đẹp đó tôi nắm giữ thật chân thành; thời gian đã cuốn trôi tất cả, để lại một thân đầy sẹo.

Cuối cùng, trong khoảnh khắc tàu hỏa ầm ầm chạy qua, tất cả hóa hư không.

Tất cả đều không thể trở về nữa, bởi vì Jeong Jihoon đã chết.

Nguyên nhân tôi chọn kết thúc, cũng vì mọi thứ không thể quay lại.

Câu chuyện cũ theo gió hay không, tôi không biết.

Tôi chỉ biết: Jeong Jihoon đã theo gió mà đi.
 
[Vicho] - Si Tình
Chương 6


Choi Hyeonjoon kéo Park Dohyeon ra ngoài đã một lúc lâu mà vẫn chưa quay lại.

Tôi một mình rảnh rỗi, lúc thì lăn qua lộn lại trên ghế sofa, lúc thì ra ban công nhìn mấy chậu xương rồng, lúc lại đi vào thư phòng ngắm những quyển sách xếp ngay ngắn trên giá.

Tôi thấy một quyển có tựa “Sống sót”, định cầm lên lật xem, nhưng tay lại xuyên qua giá sách.

Tôi bật cười khẽ, châm chọc chính mình, đúng là chẳng có tự giác của một hồn ma.

Đúng lúc đó, tiếng mở cửa vang lên.

Tôi đi ra, chỉ thấy một mình Park Dohyeon.

Anh dựa hờ lên ghế sofa, đúng chỗ tôi vừa ngồi khi nãy.

Trước đây, Park Dohyeon cực kỳ khó chịu mỗi khi tôi ngồi lung tung trên sofa.

Anh luôn cau mày, ghét bỏ khi tôi làm nhăn vải bọc.

Giờ thì, dù tôi có bay lượn quanh đó hàng trăm lần, anh cũng chẳng còn mở miệng nhắc nữa.

Park Dohyeon ngồi một lúc rồi bật TV.

Đĩa trong máy vẫn là bộ phim tôi bỏ vào cách đây một tháng, Masquerade của Lee Byunghun và nó tiếp tục chiếu đúng đoạn tôi đã dừng trước đó.

Lee Byunghun trong vai vị vua kéo tay áo người hầu, ánh mắt si mê nói: “Nếu là cả đời, chỉ cần kém một ngày thôi… cũng chẳng thể gọi là cả đời.”

Park Dohyeon chắc cũng không nghĩ tới, mở TV lên lại thấy đúng bộ phim tôi thích nhất.

Sắc mặt anh có chút thay đổi.

Khi tôi còn sống, mọi thứ liên quan đến tôi đối với anh đều “không đau không ngứa” không đáng bận tâm.

Vậy mà sau khi tôi chết, chỉ cần chạm tới những gì có liên quan đến tôi, sắc mặt anh lại biến đổi như thế.

Tôi cười khẽ, có lẽ là nụ cười hả hê của kẻ đã khuất.

Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt anh dần trầm xuống, tôi lại bất giác thấy không đành lòng.

Lúc đó, Park Dohyeon cầm điều khiển từ xa, ném mạnh về phía màn hình TV.

Điều khiển vỡ tung, nhưng màn hình thì chẳng hề hấn gì.

Tôi nhìn mà không nhịn được nghĩ, quả nhiên chiếc TV tôi chọn thật tốt, đúng chuẩn “hàng Hàn chất lượng cao.”

Anh ngồi im như tượng.

Tôi không biết anh đang nhìn phim hay đang nhìn khoảng trống trong chính mình.

Không đeo kính, đôi mắt cận của Park Dohyeon trông như đang tan rã, chẳng còn tiêu điểm nào.

Phim kết thúc.

Khi dòng chữ “The End” hiện lên, anh bỗng khẽ nói:

“Cậu nói là cả đời.

Kém một ngày cũng không tính là cả đời…

Nhưng Jeong Jihoon, cậu từng nói yêu tôi.

Cả đời này đều muốn yêu tôi.”

Bị gọi tên đột ngột, tôi khựng lại.

Park Dohyeon, tôi nói được là làm được.

Tôi từng nói yêu anh cả đời và thực tế chứng minh, đến giây phút cuối cùng của sinh mệnh, tôi vẫn yêu anh.

Đó chính là “cả đời” của tôi.

Tôi chưa từng nợ anh điều gì.

Giữa chúng ta, người nói dối là anh.

Người nói không yêu là anh.

Người hận Jeong Jihoon cũng là anh.

Những ngày gần đây, Park Dohyeon hầu như không ngủ được.

Tôi đi theo anh ra khỏi nhà, thấy anh ghé vào một hiệu thuốc.

“Giấc ngủ không tốt,” anh nói với nhân viên bán thuốc.

Tôi biết, không phải chỉ là “không tốt.”

Từ khi tôi chết, anh gần như không ngủ nổi.

Với tinh thần đó mà bảo vẫn ổn, thì đến ma như tôi cũng chẳng tin.

Người bán thuốc nhìn anh, rồi chần chừ nói:

“Uống tạm chỗ này thôi.

Thuốc nào cũng có độc, dùng ít thì tốt hơn.

Có thể không uống thì đừng uống.”

Anh cầm lấy thuốc, chỉ nói nhỏ: “Cảm ơn.”

Không vội về nhà, Park Dohyeon đi dạo quanh công viên bên hồ Daegu.

Anh mặc áo len cổ cao, trông càng gầy và trắng, cả người như bị mùa thu rút cạn hơi ấm.

Tôi đi theo anh dọc bờ hồ nhân tạo.

Bước chân anh nặng nề, tôi nhìn mà thấy lòng mệt mỏi.

Tôi chọn cái chết không phải để trả thù, càng không muốn anh đau khổ.

Tôi chỉ muốn buông bỏ, khép lại một ván đời đầy lỗi lầm.

Tôi không hy vọng anh quá thương tâm.

Chỉ cần khổ sở một chút rồi quên đi, quên rằng từng có một người tên Jeong Jihoon trong đời anh.

Nhưng Park Dohyeon luôn làm điều ngược lại.

Anh đi dọc hồ hơn nửa giờ rồi ngồi xuống ghế dài.

Tôi đứng đó nhìn dưới mắt anh đã hằn quầng thâm xanh đen, gọng kính mảnh không che nổi vẻ tiều tụy.

Tối đến, anh ghé một quán nhỏ gọi bát cháo thịt bò kimchi.

Về đến nhà, anh ăn được nửa bát rồi nuốt thuốc ngủ, uống cùng chai nước khoáng.

Rồi anh nằm xuống giường, chìm vào giấc ngủ nặng nề.

Tôi đứng bên cạnh, lặng im nhìn anh ngủ.

Không biết gọi cảm xúc ấy là gì.

Park Dohyeon, bộ dạng hiện tại của anh là vì áy náy sao?

Tôi ngồi trên sàn, nghe tiếng thở yếu ớt của anh.

Chẳng biết qua bao lâu, bỗng anh hét lớn khiến tôi giật mình.

“Jihoon!

Đừng”

Giọng anh vỡ ra giữa đêm, run rẩy, tuyệt vọng.

Mồ hôi ướt đẫm trán, ngực anh phập phồng.

Anh mở mắt, nhìn vào bóng tối rồi khẽ thì thầm.

Tôi lại gần nghe anh gọi tên tôi.

Ngày tôi còn sống, anh từng hay gặp ác mộng, nhưng khi ấy người anh gọi là Han Taesung.

Giờ, cái tên Jeong Jihoon bật ra từ miệng anh sao thật chua xót.

Ngày xưa tôi ghen tị với Han Taesung bao nhiêu, thì giờ tôi khinh chính mình bấy nhiêu.

Park Dohyeon bật đèn, đi vào nhà tắm rửa mặt.

Anh không ngủ lại được, chỉ nằm nhìn trần nhà đến sáng.

Ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa, phủ vàng căn phòng trống rỗng.

Hôm nay, tôi muốn đến thăm Kim Geonbu.

Khoảng 10 giờ, tôi đoán cậu ta đang ở xưởng sửa xe.

Kim Geonbu là người cực kỳ chăm chỉ.

Từ một thợ học việc, cậu đã tự mình mở xưởng riêng sau năm năm.

Tôi quen cậu hồi còn ở Seoul, khi ấy cậu còn nhỏ con, vừa gầy vừa đen, làm việc cực giỏi mà khách không hài lòng vẫn xin lỗi rối rít.

Tôi gặp cậu lần đầu khi đi cùng khách hàng đến rửa xe.

Lúc sắp đi, cậu kéo tôi lại, cười nói:

“Anh ơi, lần sau có xe thì tới em nhé, em giảm giá cho.”

Tôi bật cười: “Anh không có xe.”

Thế mà chúng tôi lại kết bạn, nói chuyện hợp đến lạ.

Sau này, cậu vẫn theo nghề sửa xe, rồi tự lập được xưởng riêng.

Còn tôi!

Vì Park Dohyeon mà bỏ việc, bỏ cả tự trọng, sống như một người phụ nữ bên cạnh anh.

Cuối cùng, tôi đánh mất chính mình.

Kim Geonbu từng khuyên tôi: “Không đáng đâu, Jihoon à.”

Nhưng tôi vẫn chọn anh.

Ba năm đó, ngoài việc ở cạnh Park Dohyeon, tôi chẳng còn gì.

Không công việc, không bạn bè, không bản thân.

Rồi một ngày, anh nói: “Tôi đến tuổi phải kết hôn rồi.”

Đương nhiên không phải là với tôi.

Tôi không hiểu.

Anh làm tất cả chỉ để báo thù cho Han Taesung sao?

Tới xưởng, khách vẫn đông.

Tôi quen đường, đi thẳng vào văn phòng của Geonbu.

Cậu đang cúi đầu ký giấy tờ gì đó, là hợp đồng nhập linh kiện.

Một người thợ già đi vào, thấy cậu xoa trán, nói:

“Ông chủ à, người chết rồi thì cũng qua thôi.

Đừng buồn mãi.”

Tôi biết, ông ta nói về tôi.

Kim Geonbu không đáp, chỉ thở dài.

Cậu ngồi trong căn phòng chật, đầy mùi dầu máy.

Tôi nhìn mà thấy chua xót, cậu vẫn phiền lòng vì tôi.

Chuông điện thoại reo, cậu nghe máy:

“Tôi nhờ anh tìm giúp, đã có tin gì chưa?”

Giọng bên kia nói:

“Đang liên hệ, nhưng một họa sĩ lớn như Jeong Wonsan đâu dễ gặp.

Dù biết ông ta đang ở Busan thì cũng phải có người giới thiệu trực tiếp.

Chứ anh có đi rêu rao con trai ông ta chết, chưa chắc ông ta đã quan tâm.”

Tôi nghe, hiểu ngay.

Kim Geonbu đang cố tìm cách liên lạc với cha tôi, Jeong Wonsan.

Tôi từng kể cho cậu về quá khứ.

Tôi biết, nếu ông ta nghe tin tôi chết, chắc sẽ chỉ thấy vui.

“Bằng mọi giá tìm được số liên lạc, để tôi nói chuyện trực tiếp,” Geonbu nói, rồi tắt máy, lại thở dài.

Cậu ấy thở dài quá nhiều vì tôi rồi.

Tôi chỉ muốn nói: Geonbu à, đừng liên hệ ông ta nữa.

Người hận tôi nhất trên đời, ngoài Park Dohyeon, chính là ông ta.

Cậu thực sự muốn để ông ta đứng trước mộ tôi mà cười sao?

Tôi ngồi xuống ghế sofa trong văn phòng, nhìn Geonbu tìm kiếm khắp nơi.

Tôi không biết nên khóc hay cười.

Mười tám tuổi, tôi và Jeong Wonsan cắt đứt quan hệ cha con.

Ông ta nói:

“Jeong Jihoon, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho mày.

Ta không có đứa con trai như mày.”

Khi đó, tôi trả lời:

“Rất tốt.

Tôi cũng sẽ không tha thứ cho ông.

Tôi cũng chẳng có người cha này.”
 
Back
Top Bottom