Nàng tiên cá nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình.
Ông ta trông đầy bực bội và lo âu.
Madame Shirley thở dài, đưa mắt nhìn vào quả cầu pha lê.
"Vị vua mà ông sợ hãi bấy lâu sẽ sớm xuất hiện.
Chỉ trong vòng một năm nữa thôi."
Sengoku vuốt mặt tỏ vẻ chán ghét, rồi gật đầu với nhà tiên tri.
"Bà không thể tiết lộ thêm về hắn sao?
Khuôn mặt, vẻ ngoài... hay tên của hắn chẳng hạn?"
Bà lắc đầu.
"Tôi chỉ thấy một người đàn ông...
Một người đàn ông đội mũ."
Thất vọng vì lượng thông tin quá ít ỏi, vị Thuỷ sư Đô đốc chỉ có thể gật đầu, rồi đứng dậy.
"Cảm ơn vì đã giúp, Madame Shirley."
Bà cắn nhẹ môi khi nhìn theo bóng ông rời đi.
Không kìm được, bà buột miệng nói ra suy nghĩ của mình.
"Có một người có thể cho ông thứ ông cần.
Cô ấy sẽ cho ông thấy điều ông muốn thấy."
Ông lão quay phắt lại, đôi mắt mở to vì kinh ngạc.
"Cô ấy có thể cho tôi thấy kẻ đó sao?"
Nàng tiên cá gật đầu chắc chắn.
"Nhưng hành tung của cô ấy rất thất thường.
Năng lực của cô ấy hoạt động theo một cách rất kỳ lạ.
Nó có thể cuốn rất nhiều người vào chuyện này."
Người đàn ông nhìn bà với ánh mắt kiên định.
"Xin hãy đưa tôi đến gặp cô ấy.
Đây là chuyện vô cùng hệ trọng."
Madame Shirley thở dài rồi gật đầu.
Bà không hiểu tại sao mình lại làm thế, nhưng...
đó là điều đúng đắn.
Bà không thể để một người đàn ông thuộc về đất liền thống trị đại dương, dù cho đó là di nguyện của Nữ hoàng Otohime đi chăng nữa.
---------------------------
Những tia sáng lóe lên, soi rọi một căn phòng kì lạ.
Thoạt nhìn, đó là một gian phòng không quá lớn và bài trí khá đơn giản.
Nhưng khi mọi người bắt đầu xuất hiện, căn phòng dường như mở rộng hơn, tự điều chỉnh để chứa thêm người.
"Chuyện quái gì thế...?"
Demalo Black, một gã đàn ông lực lưỡng và bẩn thỉu, ngã phịch xuống đất khi va phải một thứ gì đó to lớn.
Hắn ngước lên, mắt gần như lồi ra khỏi hốc.
"CÁI GÌ?!"
Râu Trắng thậm chí không buồn liếc nhìn con côn trùng vừa va phải mình.
Thay vào đó, ông giữ các con ở sát bên, ánh mắt cảnh giác rà soát xung quanh, đề phòng bất kỳ mối đe dọa nào.
Vị hải tặc kì cựu không mấy ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột của hoàn cảnh.
Ông đã trải qua quá nhiều chuyện kỳ quái trên Đại Hải Trình, nên chẳng còn cảm thấy sợ hãi với những thứ thế này nữa.
Tuy vậy, cách ông không xa, có những kẻ bắt đầu tỏ ra bất an.
Không phải vì họ hèn nhát, mà vì họ dần nhận ra những hải tặc khét tiếng nhất.
Cuộc hội ngộ này chẳng mang lại điều gì tốt đẹp.
Doflamingo quan sát những người kỳ lạ trước mắt với vẻ vừa thích thú vừa tò mò.
Không ai lao ra tấn công, nhưng tất cả đều sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào.
Hải quân và hải tặc lập tức chia ra hai hướng.
Ngoài ra còn có vài kẻ trùm kín mặt, chắc chắn là quân Cách mạng.
Có lẽ còn có cả thường dân.
"Xin mọi người hãy giữ bình tĩnh." một giọng nói vang lên.
"Ta biết chuyện này có chút đường đột, nhưng thứ đã đưa các vị đến đây không phải là một mối đe dọa."
Mọi người dạt ra hai bên, nhường lối cho Thuỷ sư Đô đốc Hải quân tiến vào.
Ông hướng ánh nhìn về đám đông, dường như không hề sợ hãi trước những ánh mắt sắc lạnh của đám hải tặc.
Sengoku thẳng thắn nhìn vào mắt bất kỳ ai dám nhìn lại mình.
"Tại sao chúng tôi ở đây?"
Akainu hỏi, đi thẳng vào vấn đề.
"Năng lực từ một người quen của ta đã đưa các vị đến đây." phía sau ông, một nàng tiên cá có mái tóc tím đang nở nụ cười đầy hiểm ác.
"Để tránh những sự cố không đáng có, ta nhắc trước rằng nơi này sẽ không dung thứ cho bất kỳ cuộc ẩu đả nào.
Người đã đưa các vị tới đây có đủ quyền năng để ngăn chặn điều đó và cô ta chắc chắn sẽ làm vậy.
Ta xin lỗi nếu điều này gây bất tiện, nhưng tất cả những điều này là vì tương lai của thế giới mà chúng ta đang sống."
"Rốt cuộc chuyện đó quan trọng đến mức nào?"
Kizaru hỏi, giọng kéo dài đầy lười nhác.
Sengoku không nhìn bất kỳ tên hải tặc nào khi trả lời.
"Vài năm trước, ta đã nhờ một nhà tiên tri dự đoán sự xuất hiện của một người.
Gần đây, ta đã ghé thăm bà ấy lần nữa và câu trả lời ấy vẫn không hề thay đổi."
"Người đó là ai?"
Crocodile, một Thất vũ hải, khoanh tay trước ngực hỏi.
"Vua Hải Tặc tương lai."
Cả căn phòng đồng loạt thốt lên đầy kinh ngạc, nhưng sự ồn ào nhanh chóng lắng xuống khi ông tiếp tục.
"Dù cho hắn là ai, theo lời tiên đoán của Madame Shirley, hắn sẽ làm rung chuyển cán cân của thế giới.
Điều này không được phép xảy ra.
Vì vậy, chúng ta phải xóa sổ kẻ đó trước khi hắn kịp gây ra sự hỗn loạn."
"Ngươi đã sa sút đến mức đó rồi sao, Sengoku?"
Râu Trắng gầm lên.
"Dù người đó có là ai đi chăng nữa, ngươi cũng không thể thấy trước tương lai."
"Không phải ta."
Sengoku thú nhận.
"Đó là lý do Lady Bessy đưa chúng ta đến đây."
Nàng tiên cá khẽ cúi chào.
"Tôi là Bessy.
Tôi đã ăn trái Miru Miru no Mi, trái ác quỷ này cho phép tôi nhìn thấy bất cứ điều gì mình muốn và trình chiếu nó cho người khác.
Khi Sengoku-san đề nghị tôi đảm nhận nhiệm vụ này, tôi đã sẵn sàng gánh lấy mọi hậu quả rồi." cô che miệng cười khúc khích."
Tất cả những người có mặt ở đây đều đã từng chạm trán với vị Vua ấy.
Và dĩ nhiên... người ấy cũng đang ở đây."
Mọi người đều trợn tròn mắt nhìn những người xung quanh.
Ai cũng đang tìm kiếm vị vua tương lai.
Kaido khoái trá tự xưng mình chính là người đó và vài kẻ khác cũng bắt chước gã.
Bessy lại bật cười.
"Tôi phải thừa nhận rằng những gì tôi đã thấy rất thú vị.
Không chỉ riêng cậu ấy, mà cả những người đồng đội của cậu ấy.
Tôi sẽ cho các vị thấy băng hải tặc ấy sẽ vươn tới đỉnh cao và người đàn ông sẽ thay đổi cả thế giới."
"Thật không công bằng, tôi không muốn thấy trước chuyến hành trình của mình đâu." một cậu nhóc lẩm bẩm phàn nàn, khiến những người xung quanh quay sang nhìn với vẻ chế giễu.
"Nhưng thôi kệ, chắc mình sẽ quên hết thôi." cậu nhóc nhún vai nhàn nhã.
Nhìn chung, mọi người đều hào hứng với những chuyện sắp xảy ra.
Nhiều kẻ đã biết trước rằng mình không phải là người được chọn, mà không cần đến nhà tiên tri hay kẻ nào đó thấy trước tương lai chỉ ra.
Dẫu vậy, việc có mặt tại đây cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ chạm mặt vị Vua trơng tương lai, dù là với tư cách đồng minh hay kẻ thù.
Những gì họ sắp được chứng kiến là một nguồn thông tin quan trọng và có thể sử dụng trong tương lai.
Vì lẽ đó, Dragon tiến đến bên người phụ tá trung thành Ivanko, kẻ mà ông đã lâu không gặp kể từ khi bị bắt, và chăm chú quan sát.
Đối với những kẻ khác, đây lại là cơ hội hoàn hảo để nhổ cỏ tận gốc.
Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến Akainu muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng và thầm cảm ơn vị sếp của mình.
Rayleigh khoanh tay, lặng lẽ quan sát cuộc tụ họp kỳ quái này.
Chỉ có người khao khát hỗn loạn mới tập hợp những kẻ nguy hiểm, mang những lý tưởng đối lập nhau vào cùng một chỗ.
Điều đó sẽ phản ánh rất rõ khi tương lai được phơi bày.
Một vài người ngồi xuống chiếc ghế bành mà trước đó chưa hề tồn tại.
Nhiều kẻ tò mò trước năng lực kỳ lạ kia, số khác lại thèm khát nó, nhưng không ai dám hành động khi xung quanh có quá nhiều ánh mắt dõi theo.
"Ngươi nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy, nhóc con?"
Một cơn lạnh gáy nhanh chóng lan ra, cả căn phòng đồng loạt quay đầu về phía chủ nhân của giọng nói vang rền ấy.
Big Mom đứng đó, được bao quanh bởi những đứa con trung thành, tất cả đều đang nhìn mẹ mình với vẻ bất ngờ.
Điều đó cũng chẳng có gì lạ.
Trên đỉnh Napoléon, chiếc mũ của Tứ Hoàng, là một thân hình gầy gò.
Đó là một cậu nhóc đang hờ hững quan sát những người xung quanh với vẻ thờ ơ.
"Ta ngại người lạ..." chiếc mũ thì thầm.
"Xin lỗi nhé, bà già mập mạp." cậu nói, tiện tay xoa chiếc mũ một cách tùy tiện.
"Tôi chỉ lên nhờ để tìm anh trai và ông tôi thôi."
Lời bình luận ấy đã gây ra hàng loạt phản ứng khác nhau, một số thì hài hước hơn những phản ứng khác.
Nổi bật nhất là tiếng cười sảng khoái của Kaido và đồng minh thân cận của hắn, Doflamingo.
Những người khác thì lo lắng cho cậu nhóc.
Nhìn sắc mặt của Linlin, có vẻ như bà ta sắp đâm chết thằng bé trên đầu mình rồi.
May mắn thay, hai tiếng hét đồng thanh đã thu hút sự chú ý của mọi người.
"LUFFY?!"
Portgas D.
Ace là người đầu tiên lao đến trước mặt Tứ Hoàng, nhìn chằm chằm vào cậu nhóc như thể không tin rằng cậu đang ở đây.
Người còn lại khiến không ít kẻ phải sững sờ.
Là Tứ Hoàng Shanks Tóc đỏ.
Khác với cậu thanh niên kia, anh không chạy mà chậm rãi bước tới, theo sau là những đồng đội trung thành.
Shanks nhìn nữ hải tặc với vẻ bất lực pha chút thích thú.
"Xin lỗi nhé, Big Mom.
Bà có thể trả đứa trẻ đó lại cho ta được không?"
Bà ta có vẻ không muốn thoả hiệp.
Ace thì bỏ qua mọi phép tắc và gào lên.
"Luffy ngu ngốc, xuống đây ngay!
Mụ già đó nguy hiểm lắm đấy!"
Cậu nhóc Luffy khi nãy còn đang tò mò nhìn Râu Trắng, cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện của Hỏa Quyền.
Đôi mắt cậu sáng rực lên vì phấn khích, rồi lao thẳng vào vòng tay người anh tóc đen.
"Ace!
Em tìm thấy anh rồi!" cậu hét lên, hoàn toàn phớt lờ mọi ánh nhìn đang đổ dồn về phía mình.
"Đồ ngốc!
Là anh tìm thấy em thì có!"
Ace gõ mạnh lên đầu cậu.
"Em nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy hả?
Bà ta có thể giết em đấy!"
Biểu cảm trên gương mặt Perospero, người đang đứng cạnh mẹ hắn, cho thấy điều đó rất có thể là sự thật.
"Ở đây có quá trời người kỳ lạ nên em bị phân tâm thôi."
Luffy cười ngây ngô.
"Em còn thấy một con gấu trắng nói chuyện với con người nữa cơ, anh biết không?"
Ace lắc đầu, nhìn cậu đầy yêu chiều.
Cơn hoảng sợ đã qua, giờ anh chỉ muốn quay về với băng của mình để giới thiệu cậu em trai bé nhỏ.
Nhưng Big Mom không dễ dàng tha cho cậu.
Bà ta cúi người xuống một chút, rồi dùng một tay chộp lấy thân hình nhỏ bé và siết chặt.
Luffy chẳng hề tỏ ra bối rối trước cú siết mạnh mẽ ấy.
"Ta hoàn toàn có thể giết ngươi ngay lúc này." bà ta đe dọa, nở nụ cười nham hiểm.
Cậu nhóc không hề sợ hãi, chỉ nghiêng đầu một cách kiên nhẫn.
Shanks hắng giọng, rồi lại nở nụ cười, lần này kèm theo sát khí.
"Linlin." anh nói, giọng điệu lạnh lẽo và đầy áp bức.
"Thả Luffy xuống."
Tuy nhiên, trước khi người phụ nữ kịp suy nghĩ thêm, cậu nhóc đã thét lên.
Đầu cậu ngoặt mạnh sang một bên, khiến những người xung quanh lo lắng cho cổ của cậu.
Khi nhìn thấy Shanks, gương mặt cậu lập tức biến sắc.
Không cần bất kỳ sự trợ giúp nào, cậu dễ dàng thoát khỏi sự kìm kẹp của Tứ Hoàng.
Rồi cậu thoăn thoắt trèo lên vai người phụ nữ và trốn sau một lọn tóc hồng.
"Shanks đáng ghét!" tiếng hét vang lên, dù mọi người chỉ nhìn thấy đôi chân cậu thò ra vì mái tóc không che hết.
"Chúng ta đã hứa rồi mà!
Đừng nhìn cháu!"
Gã tóc đỏ trông như đang hối hận về tất cả quyết định trong cuộc đời mình.
Anh khẽ bật cười, đưa bàn tay duy nhất còn lại lên xoa trán.
"Nghe này, Luffy, ta biết chúng ta đã hứa với nhau, nhưng lần này không tính.
Chúng ta bị kéo đến đây trái với ý muốn và nhóc vẫn chưa bắt đầu chuyến hành trình của mình, đúng không?"
Khuôn mặt cậu nhóc ló ra sau mái tóc, tò mò nhìn vị Tứ Hoàng.
"Ta và những người khác rất muốn gặp nhóc.
Sao nhóc không xuống đây nhỉ?"
Cuối cùng, cậu nhóc cũng chịu ló mặt ra, lần này không còn lo sợ việc phá vỡ lời hứa nữa.
Luffy mỉm cười, ánh mắt lấp lánh nhìn Shanks.
"Được thôi, Shanks."
Rồi cậu lại đảo mắt nhìn quanh, chăm chú quan sát từng gương mặt.
"Này, ông già hải âu - "
"Ông già hải âu á?!"
Thủy sư Đô đốc hét lên đầy phẫn nộ, khiến đám hải tặc và một vài hải quân bật cười nắc nẻ.
" - Ông nói là ở đây có rất nhiều người nguy hiểm đang tụ tập lại, đúng không?"
Ace và Shanks nhìn nhau đầy nghi hoặc.
Rồi Shanks khẽ gật đầu.
"Đúng vậy, Luffy.
Và họ rất nguy hiểm.
Giờ thì..."
"Tốt!"
Cậu chống tay vào hông, ưỡn ngực lớn tiếng.
"Nghe đây, lũ khốn!
Ta là Monkey D.
Luffy.
Ta là người sẽ trở thành Vua Hải Tặc!"
Cả phòng như đông cứng lại trước lời tuyên bố của cậu nhóc đang mơ ước làm hải tặc.
Không chỉ vì cậu dám hét điều đó giữa một nơi toàn hải tặc lẫy lừng, mà còn vì cậu đang đứng ngay trên vai của một trong những kẻ hung hãn nhất.
"NHÓC CON!"
Tiếng hét của một ông lão vang lên từ xa.
Chàng trai tóc vàng trong nhóm người trùm mũ cảm thấy một cỗ quen thuộc thoáng qua tâm trí mình.
Bên cạnh anh, thủ lĩnh quân Cách mạng thoáng mỉm cười.
"Muốn làm hải tặc à?
Cứ làm đi."
Gương mặt tái mét của Big Mom chính là tín hiệu khiến một người đàn ông khác hành động.
Từ nãy đến giờ, ông đã thích thú quan sát màn tương tác giữa cậu nhóc bí ẩn và những hải tặc khác.
Dù có thú vị đến đâu, ông cũng phải kéo thằng nhóc này ra khỏi đó càng sớm càng tốt.
"Gurararara, thằng nhóc láo xược!" bàn tay khổng lồ của Râu Trắng chộp lấy thân hình nhỏ bé và kéo cậu ra xa khỏi người phụ nữ đang giận dữ.
"Gan dạ nhỉ?"
Luffy chỉ cười, hoàn toàn không tỏ ra lo lắng trước sự xuất hiện của vị cường giả kia.
"Chào ông già khổng lồ." cậu nhóc chào với nụ cười toe toét.
"Ông thả tôi xuống được không?"
Vị Tứ Hoàng lại bật cười và làm theo yêu cầu.
Nhưng ngay khi ông làm vậy, Ace đã giận dữ lao tới, khiến Luffy vội vàng trèo ngược trở lại vòng tay của người khổng lồ.
"Đổi kế hoạch!" cậu la lên.
"Ace muốn đánh tôi!
Giúp tôi với, ông già!"
"Bố già, thả thằng em trai ngu ngốc của con xuống đi!"
Tiếng thở hổn hển vang lên khi mối quan hệ giữa hai chàng trai trẻ được phơi bày.
Ngay cả Râu Trắng cũng nhướn mày, càng thêm thích thú.
"Lúc nào em cũng vậy, Luffy.
Thử hét mấy lời đó trên đầu Big Mom lần nữa xem!"
"Thì đã sao?
Em chỉ đang nói sự thật thôi mà!"
Ace thở dài.
Anh cũng muốn nói với bà ta rằng mình sẽ đưa thuyền trưởng trở thành Vua Hải Tặc, nhưng khác với em trai, anh không muốn châm ngòi cho một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh nhất thế giới.
Sengoku nheo mắt khi nhìn cậu nhóc.
Ông nhanh chóng nhận ra đó là thằng cháu của Garp.
Thằng nhóc đó lại lợi dụng sự điên rồ của gia tộc D để thu hút sự chú ý của mọi người.
Thế nhưng, thứ thật sự khiến ông để tâm lại là chiếc mũ kia.
Theo bản năng, ánh mắt ông đánh mắt sang người tiên cá đã nhìn thấu tương lai, và ông sững sờ khi trông thấy ánh nhìn vừa trìu mến vừa thích thú mà cô dành cho cậu.
Đây chắc chắn là một trò đùa.
Một màn hình bỗng sáng lên.
Nhiều người giật mình trong chốc lát, rồi nhanh chóng nhận ra đó là gì.
"Tại sao người đàn ông này lại nguy hiểm đến thế?" tiên cá đứng cạnh Sengoku vẫn không ngừng mỉm cười.
"Vua Hải Tặc tương lai đã khởi hành từ một trong bốn đại dương, chỉ với một chiếc thuyền đơn sơ và một thùng táo.
Không có thủ đoạn bẩn thỉu nào, chỉ là trưởng thành qua những thử thách và sai lầm.
Vị vua này là một người rất đáng sợ, nhưng như các vị sắp thấy, có rất nhiều người dành cho cậu ấy sự kính trọng sâu sắc.
Hãy quan sát, đánh giá và tận hưởng cơ hội này."
[Màn hình sáng rõ.
Tiếng cười méo mó vang lên phía sau.
Khung hình đầu tiên hiện ra là một người đàn ông với tóc xoăn đen nhánh, đeo một chiếc khăn bịt mắt trên trán.]
"Là Đô đốc Aokiji!" một lính hải quân thốt lên.
Người được gọi tên nghiêng người về phía trước, ánh mắt đầy hứng thú.
["Lạnh quá, lạnh quá đấy..." một giọng nói cất lên giữa những tràng cười.
Aokiji, với gương mặt lạnh lùng, quan sát những kẻ kia.
Chủ nhân của giọng nói dường như sững lại khi nhận ra Aokiji đang ngồi đó.
"Cậu trông giống hệt ..." có một khoảng lặng kỳ lạ .
"Là vô tư hay khó đoán nhỉ?"
Lại là một khoảng lặng nữa.
Gương mặt của những kẻ nói chuyện với Aokiji vẫn chưa lộ ra.
"Ta đến đây vì người phụ nữ đó và để gặp cậu.
Hay là giờ...
để các cậu chết luôn nhỉ?"
Chỉ có sự im lặng đáp lại hắn.
Aokiji nhìn thẳng về phía những kẻ kia.
"Chính quyền vẫn đánh giá thấp các cậu, nhưng theo ta được biết thì các cậu có vài thành tích khá đáng kể.
Dù thế lực vẫn còn nhỏ và đang tuyển thêm thành viên, nhưng về sau sẽ là rắc rối lớn.
Mọi bằng chứng đều dẫn đến nhóm các cậu.
Tất cả hành động từ trước tới giờ...mức độ phát triển."
ánh mắt ông trở nên sắc lạnh hơn.
"Với người chuyên đối đầu với lũ tội phạm như ta cũng cảm thấy đáng lo ngại."]
"Để một đô đốc nói ra điều đó..." một thuyền trưởng lẩm bẩm khi hình ảnh vụt tắt.
"Và theo bối cảnh, có thể suy đoán, vào thời điểm đó họ hoàn toàn vô danh." một người khác bổ sung.
Sengoku mở to mắt nhìn Aokiji, các đô đốc còn lại cũng phản ứng tương tự.
Nhận định của Aokiji hiếm khi sai.
Nếu ngay từ đầu ông đã coi họ là một mối đe dọa...
"Lady Bessy."
Kizaru cất tiếng.
"Cô có thể cho chúng tôi biết thêm về những gì vừa xem không?"
"Tôi chỉ trình chiếu những gì cần thiết." cô nàng mỉm cười.
"Tôi sẽ không tiết lộ liệu Đô đốc có giao chiến với họ hay không, vì tôi thấy điều đó không quan trọng.
Nhưng nếu ông muốn biết về băng hải tặc đó, thì vào thời điểm này, họ mới thành lập được vài tháng."
Khi mọi người đều chấp nhận lời giải thích, màn hình lại sáng lên lần nữa.
[Đoạn phim lần này vô cùng ồn ào.
Tiếng đại bác, tiếng súng nổ và tiếng hét vang dội.
Đó là âm thanh của một trận chiến quy mô lớn.
Dracule Mihawk, kiếm sĩ mạnh nhất thế giới, xuất hiện và lao đi trên mặt băng trơn lạnh với ý định chém hạ ai đó.
Hai thanh kiếm lập tức chặn đứng ông.
"Chỉ huy đội 5 của Băng hải tặc Râu Trắng."
Mihawk nhận ra.
"Hoa Kiếm, Vista."
"Rất hân hạnh được gặp ngươi, Mắt Diều hâu, Mihawk." ]
"Ưm... phía sau chẳng phải là Marineford sao?"
Những ai quen thuộc với nơi đó đều mở to mắt vì sốc.
"Đó là... một cuộc chiến sao?"
"Một cuộc chiến... giữa Chính phủ Thế giới và băng hải tặc Râu Trắng!"
Tất cả đều cần thời gian để tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ ấy.
Một trận chiến ở quy mô ấy, dù kết cục ra sao, cũng sẽ làm cả thế giới bị đảo lộn.
"Tại sao chúng tôi lại gây chiến với Chính phủ?"
Marco quay sang hỏi nàng tiên cá.
Nàng nhún vai.
"Tôi không biết.
Nhưng nếu tôi thấy cần thiết, sau này các vị cũng sẽ thấy thôi."
"Ít nhất cô có thể cho ta biết ai là người chiến thắng không?"
Sengoku hỏi, không hề che giấu sự tò mò của mình.
"Chiến thắng..." cô lặp lại, trầm ngâm.
"Không ai chiến thắng cả.
Trong chiến tranh, tất cả đều là kẻ thua cuộc." cô suy ngẫm.
"Dù vậy, tôi phải thừa nhận rằng cuộc chiến đó chính là ngòi nổ cho hàng loạt biến cố sau này.
Và cậu ta... luôn ở trung tâm của mọi chuyện."
"Tên đó liên quan đến cuộc chiến giữa Chính phủ Thế giới và Băng Râu Trắng sao?"
Sengoku hỏi lại.
"Hắn ta có phải một trong số chúng không?"
Marco để ý thấy một thành viên của đội hai, Teach đang ưỡn ngực đầy mong đợi và tự hào, rồi ngay sau đó gã chùng xuống khi Sengoku nhận được lời phủ nhận.
Hành vi kỳ lạ ấy được Marco ghi nhớ trong đầu, để sau này nói lại với cha mình.
"Không."
Bessy đáp.
"Nhưng trong cuộc chiến đó, cậu ta đã nhận được sự bảo hộ của Râu Trắng."
"Wow."
Thatch huýt sáo.
"Để Bố già chấp nhận... hẳn phải là người tài giỏi."
"Gurararara, ta bắt đầu mong chờ xem tiếp rồi."
Ace vẫn không khỏi cảm thấy bất an trước việc họ đang chứng kiến một cuộc chiến.
Đoạn phim tiếp tục chạy.
["Không phải vì sức mạnh của thằng nhóc đó."
Mihawk nghĩ thầm khi giao chiến với Vista.
"Nhưng nó có thể biến tất cả những kẻ xung quanh thành đồng minh của mình." ]
"Đó là suy nghĩ sao?" ai đó tò mò hỏi.
"Tôi không thấy hắn mở miệng nói."
Bessy chỉ nở một nụ cười bí ẩn.
[Trong đoạn phim, người ta thấy một đôi chân đi dép lê chạy trên mặt băng trơn lạnh.
Khung hình chuyển cảnh, hiện ra một gương mặt quen thuộc của quân Cách mạng, Emporio Ivankov đang nói điều gì đó mà không ai nghe được.
Rồi hai Thất Vũ Hải xuất hiện, là Jinbe và Boa Hancock.
Hải quân và hải tặc, tất cả đều đang giao chiến.
Mihawk lại xuất hiện, đôi mắt vàng của hắn nhìn về một hướng nào đó với vẻ đầy hứng thú.
"Hơn tất thảy những người ở ngoài kia...đó mới là kẻ có sức mạnh đáng sợ nhất!"]
"Có cả quân Cách mạng nữa sao?" một lính hải quân hét lên.
Sengoku trừng mắt nhìn lên màn hình, nhưng ông không phải là người lên tiếng.
"Cô đâu có nói rằng cuộc chiến này liên quan đến chúng tôi." một giọng nói vang lên từ phía sau.
Nhiều người quay đầu lại, nhưng một số khác, như Đô đốc Akainu thì bật dậy khỏi chỗ ngồi, không giấu nổi vẻ sững sờ.
"Dragon, Thủ lĩnh của Quân Cách mạng."
Akainu gầm lên, ánh mắt rực lửa nhìn về phía người đàn ông trùm kín đầu.
"Ta phải tiêu diệt tên khốn đó!"
"Sakazuki, dừng lại!"
Sengoku ra lệnh, mắt vẫn không rời khỏi Thủ lĩnh Quân Cách mạng.
"Chúng ta không thể giao chiến ở đây."
Bessy mỉm cười bình thản, rồi quay sang nhìn tên tội phạm nguy hiểm nhất thế giới.
"Không.
Cuộc chiến đó không liên quan trực tiếp đến các vị." cô giải thích.
"Nó chỉ là chuyện của một cá nhân.
Emporio Ivankov có lý do riêng để theo người đàn ông ấy ra chiến trường." cô ngừng lại một nhịp.
"Dĩ nhiên, băng hải tặc đó trong tương lai sẽ trở thành đồng minh lớn của Quân Cách mạng, nhưng chưa phải lúc này."
"Nhưng Emporio Ivankov bị tuyên bố là chết từ nhiều năm trước, hắn đã biến mất khỏi Impel Down rồi."
Magellan phản bác.
"Ồ không, hắn không chết."
Bessy nói.
"Hắn vẫn ở trong ngục Impel Down... tất nhiên là cho đến khi người kia xuất hiện."
"Cô đang ám chỉ rằng người đàn ông đó...
đã tổ chức một cuộc vượt ngục quy mô lớn ở nhà tù Impel Down sao?"
Khi cô không trả lời, hàng ngũ hải quân lập tức náo loạn.
Hải tặc và Quân Cách mạng cũng không kém phần kinh ngạc.
Riêng phía Cách mạng, họ cố gắng hình dung xem chuyện gì có thể khiến Ivankov làm đến mức đó.
Dragon lặng lẽ đưa mắt về phía hai anh em tóc đen đang ngồi cạnh Râu Trắng.
Chỉ là một khả năng rất mong manh, nhưng...
Bất chấp mối bận tâm riêng của Dragon, phe hải quân đã hoàn toàn bị kích động.
Nghe Aokiji và Mihawk thừa nhận mối nguy từ người đàn ông đó là một chuyện; nhưng tận mắt nhìn thấy những đồng minh hùng mạnh của hắn trong tương lai lại là chuyện khác.
"Cả Thất Vũ Hải cũng ủng hộ hắn sao?"
"Jinbe thì còn hiểu được, nhưng Nữ Hoàng Hải Tặc thì..."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nữ hải tặc xinh đẹp.
Nàng nhíu mày, im lặng tranh luận với các chị em của mình.
Rốt cuộc... hắn là người như thế nào?
"Tôi muốn xem thêm nữa." một người trong phe Cách mạng nói, không giấu được sự phấn khích.
Và để đáp lại mong muốn đó, màn hình lại sáng lên.
Một người đàn ông khổng lồ xuất hiện, tu rượu sake như thể nó chỉ là nước lã.
Nhân vật chính của cảnh này hơi nghiêng người về phía trước khi thấy chính mình trên màn hình.
["Kaido-sama!" một tên đàn ông hớt hải chạy tới.
Phía sau hắn, hai người khác kéo theo một con Den Den Mushi.
"Mamamama." một giọng cười vang lên từ con ốc sên.]
"Trời đất... chuyện này rắc rối rồi đây!" ai đó lẩm bẩm khi nhận ra danh tính kẻ đang gọi cho Kaido.
[Cảnh quay chuyển sang Big Mom, xuất hiện trước con Den Den Mushi.
"Ngươi muốn gì?"
Kaido hỏi với giọng bực bội.
"Là chuyện về thằng nhóc đó." người phụ nữ mỉm cười.
"Nó đang trên đường tới chỗ ngươi."
Kaido cau mày.
"Thì sao?"
"Nghe đây, đừng có động vào nó!"
"HẢ?!"
"Ta sẽ đến Wano để tự tay chặt đầu nó."
"Đùa à.
Còn lâu nhé!"
Kaido gầm lên.
"Không phải việc của ngươi."
Big Mom khiêu khích.
"Ta phải chặt đầu nó để giữ thể diện.
Và có một thứ ta muốn cướp lại nữa!" ]
"Rốt cuộc hắn đã làm gì để chọc giận Big Mom vậy...?"
["Ta không quan tâm!"
"Ta nghĩ ngươi nợ ta một ân huệ."
"Ân huệ?"
"Ngươi không nhớ sao?"]
Kaido nhìn Tứ Hoàng còn lại với vẻ khó chịu khi bị nhắc lại chuyện cũ.
Trái lại, Big Mom chỉ cười đầy hứng khởi trước những gì đang hiện ra trên màn hình.
["Chuyện đó đã từ rất lâu rồi."
"Nhưng lại là món nợ cả đời."
Kaido giận dữ ném chai sake xuống đất.
"Ta còn căm thù tên nhãi đó hơn cả ngươi!
Chính ta sẽ chém chết lũ oắt con đó!
Nếu ngươi đến đây, ta sẽ giết luôn cả ngươi, Linlin!" ]
"Hả?
Hắn cũng chọc giận cả Kaido sao?
Rốt cuộc hắn đã làm gì mà khiến hai Tứ Hoàng tranh nhau giết hắn thế?"
["Cứ thử đi.
Ta không gọi để hỏi ý ngươi.
Ta gọi để cảnh báo.
Được chứ?
Ta sẽ tự tay chặt đầu nó!"
Rồi Big Mom bất ngờ đề nghị: "Hãy thân thiện lên nào... như cách chúng ta đã từng ấy!" ]
"Vừa rồi, có phải bà ta đề nghị...?"
"Một liên minh!"
"Một người có thể khiến hai con quái vật bắt tay nhau chỉ để giết hắn...
đúng là thảm họa!"
Cả căn phòng chìm trong im lặng, rồi ngay lập tức nổ ra hỗn loạn.
Hải quân trông như vừa thấy ngày tận thế.
Big Mom liếc nhìn Kaido, Chẳng phải một liên minh như thế sẽ vô cùng thuận lợi cho mục tiêu của họ sao?
Kaido dường như cũng đang cân nhắc.
"Hắn chắc chắn là người khổng lồ!" một hải tặc hét lớn.
"Không người bình thường nào có thể đối đầu với hai con quái vật đó cả.
Chắc chắn là người khổng lồ."
"Nhưng rất có thể hắn sở hữu Trái Ác Quỷ." một lính hải quân cau mày phản bác.
"Cũng đâu nhất thiết phải là người khổng lồ.
Biết đâu hắn là một gã lực lưỡng thì sao?"
Râu Trắng tặc lưỡi.
"Xem ra tên này rắc rối thật.
Không biết hắn đã làm gì để chọc giận cả hai người đó nữa...
Gurararara!"
"Tôi cũng đang tò mò đây."
Shanks nói, liếc nhìn các Tứ Hoàng khác.
"Dù sao thì tôi cũng thấy hơi bực vì mình là người duy nhất chưa xuất hiện." anh than vãn.
"Đừng lo, Shanks!
Chúng ta đã hứa rồi, nên chú sẽ là người cuối cùng cháu đánh bại!"
Râu Trắng và gã tóc đỏ đồng loạt nhìn về phía cậu nhóc đứng giữa họ với vẻ kinh ngạc.
Câu đó không đủ to để cả căn phòng nghe thấy, nhưng hai băng hải tặc đều nghe rất rõ.
Shanks thú nhận rằng giữa bao nhiêu kích thích và tò mò, anh đã quên mất Luffy trong chốc lát.
Rồi anh nhận ra mình ngu ngốc đến mức nào.
Làm sao anh có thể quên được Luffy chứ?
Shanks nhìn lên màn hình, rồi lại nhìn cậu nhóc.
Không còn nghi ngờ gì nữa, chỉ có một người đủ khả năng chọc giận từng ấy kẻ cùng một lúc.
Nhưng trước khi điều đó thành hiện thực, Shanks sẽ không bỏ lỡ cơ hội chọc ghẹo chiếc mỏ neo nhỏ bé kia.
"Nhóc nghĩ mình là kẻ mà họ đang nói tới à?" anh cười cợt.
"Làm sao nhóc có thể trở thành hải tặc được chứ!
Dahahaha!"
Cả băng đồng loạt cười theo thuyền trưởng, rõ ràng là nhớ tới việc Shanks thích trêu chọc thằng bé đến mức nào.
"Shanks đáng ghét!
Cháu đã tập luyện rất nhiều rồi!
Bây giờ cú đấm của cháu giống như súng lục vậy!"
"Hả?
Súng lục á?" gã tóc đỏ lặp lại, giọng điệu chán chường.
"Phản ứng kiểu gì thế hả, tên ngốc?!"
"Dahahaha!"
Râu Trắng nhìn Ace, người đang mỉm cười dịu dàng khi chứng kiến màn tương tác giữa gã tóc đỏ và cậu em trai.
"Em trai con thú vị thật đấy, con trai." lão già mỉm cười nói.
"Luffy là một thằng ngốc."
Ace đáp lại, nụ cười hướng về phía người cha của mình.
"Nhưng đừng nghĩ đến chuyện mời nó vào băng.
Nó sẽ từ chối ngay thôi."
Vị Tứ Hoàng gật đầu, rõ ràng đã ý thức được điều đó.
"Không phải kiểu người chịu dưới trướng kẻ khác."
ông nói, ánh mắt chăm chú nhìn chiếc mũ rơm quen thuộc.
Thật thú vị.