Ngày hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ, rọi thẳng vào giường bệnh của Quang Hùng.
Cậu ngồi dậy, hơi choáng váng một chút, nhưng nụ cười đã hiện trên môi.
Quang Hùng:
"Anh Dương... hôm qua anh không về ngủ hả?"
Đăng Dương (nhún vai, giọng trêu):
"Anh ngủ ở ghế cạnh giường, nhớ rõ không?"
Quang Hùng nhíu mày, cố nhớ.
Rồi bật cười khẽ:
"Ừ... nhớ... một chút thôi."
Hiếu bước vào, tay ôm một hộp sữa chua.
"Ăn đi, để hồi phục nhanh hơn."
Quang Hùng nhìn Hiếu, rồi lắc đầu:
"Anh đừng ép em nữa."
Hiếu cười:
"Không ép nữa, lần này tự nguyện nha."
Cap, Nagav, Rhy, Jsol, Nicky cũng lần lượt mang đồ ăn, vài cuốn sách, vài tờ báo.
Căn phòng bệnh vốn tĩnh lặng giờ trở nên ấm áp hẳn.
Quang Hùng nhìn tất cả, mắt sáng lên:
"Em... nhớ tên tất cả rồi!"
"Nhưng... sao ai cũng trông mệt dữ vậy?"
Đăng Dương bật cười, quơ tay về phía Quang Hùng:
"Chắc là vì tối qua em ngủ quá lâu, anh em lo lắng nhiều quá thôi."
Quang Hùng nghiêng đầu, mỉm cười:
"Thì ra... em được nhiều người quan tâm quá nhỉ."
Đăng Dương (vừa cười vừa nghiêng người về phía cậu):
"đúng òi, ai mà không quan tâm được."
Một khoảnh khắc im lặng, chỉ có tiếng cười khẽ len trong phòng bệnh.
Không còn nấc nghẹn, không còn ánh mắt lo lắng.
Chỉ còn lại một căn phòng ấm áp,
và một cảm giác... bình yên, như đã tìm lại được thứ quan trọng nhất.
Buổi chiều trôi qua, Quang Hùng dần nhớ lại nhiều thứ hơn.
Một thói quen cũ, một câu nói quen, một trò đùa từng làm cậu bật cười.
Mọi thứ quay trở lại chậm rãi, nhưng chắc chắn.
Đăng Dương quan sát, nụ cười dịu dàng trên môi.
Chỉ cần thấy em cười, mọi lo lắng đều tan biến.
Hiếu, các bạn, và cả phòng bệnh bây giờ đầy tiếng cười.
Không còn mùi sợ hãi hay nỗi cô đơn.
Chỉ còn lại những người thân bên nhau,
và một Quang Hùng đang học cách nhớ lại thế giới của mình.
Ngày xuất viện cuối cùng cũng đến.
Căn phòng bệnh vốn yên tĩnh giờ tràn đầy tiếng cười nói.
Quang Hùng mở mắt ra, ánh nhìn lấp lánh khi nhìn quanh.
Bạn bè, anh em, tất cả đều tụ tập xung quanh em, như một bữa tiệc mini vui nhộn trong căn phòng bệnh.
Quang Hùng:
"Em... sắp được ra khỏi đây thật à?"
Đăng Dương (cười, nắm tay em):
"Ừ.
Nhưng nhớ, đừng quên anh nha."
Quang Hùng nghiêng đầu, nụ cười tinh nghịch nở trên môi:
"Em không quên đâu... nhưng mà... anh chắc sẽ đi theo em chứ?"
Đăng Dương (giả vờ nghiêm, trêu em):
"Đi theo là hiển nhiên.
Ai mà bỏ em được!"
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào căn phòng, làm mọi thứ trở nên ấm áp.
Trí nhớ của Quang Hùng hồi phục dần từng chút một.
Một trò đùa nhỏ của Cap làm em bật cười.
An nhắc lại câu chuyện hài hước mà em từng quên.
Jsol đưa một bức ảnh cũ, Nicky thêm mấy lời chế, Thành An thì cười toe toét bên cạnh.
Mỗi ký ức quay về là một nụ cười, một tiếng cười khẽ trong phòng.
Đỗ Nam Sơn thì lúc nào cũng rình rập để "trêu" anh trai, còn Khôi Vũ chỉ đứng nhìn, thỉnh thoảng giả vờ la mắng.
Hiếu thì cười, vừa nhắc nhở Đăng Dương, vừa khoe anh trai cậu đã chăm em cẩn thận như thế nào.
Quang Hùng nhìn Đăng Dương, ánh mắt đầy tin tưởng:
"Anh... anh sẽ luôn ở bên em chứ?"
Đăng Dương (mỉm cười, dịu dàng):
"Ừ.
Anh sẽ ở bên em, dù em quên hay nhớ."
Ánh nắng chiếu rọi, tiếng cười vang lên, tiếng trêu chọc và tiếng gọi nhau vui vẻ.
Một nhóm người,
một Quang Hùng đang hồi phục trí nhớ,
và một Đăng Dương luôn sát cánh bên cạnh.
Cả bọn cùng nhau đứng lên, cười nói rộn ràng.
Sau những ngày dài lo lắng và chờ đợi,
mọi thứ trở về với nhịp điệu bình yên,
ấm áp và đầy yêu thương.
Cuối cùng, ngày em được xuất viện cũng đến.
Em bước ra khỏi phòng bệnh, ánh nắng chiếu vào dịu dàng, nhưng em vẫn còn hơi choáng.
Tay em được Đăng Dương nắm chặt, nhẹ nhàng dìu em đi.
Khôi Vũ (đứng bên cạnh, cười toe toét)
"Chuẩn bị tinh thần nha Hùng!
Về nhà Đăng Dương là sẽ có thêm... bao nhiêu trò trêu nhau nữa đó!"
Hiếu (anh trai Đăng Dương) đứng cạnh, giọng dịu nhưng nghiêm:
"Anh Dương, nhớ trông chừng Hùng cẩn thận nha, không được để cậu ấy mệt quá."
Bạn bè tụ tập phía ngoài: Cap, An, Jsol, Nicky, Thành An.
Mọi người cười nói rộn ràng, ánh mắt tràn đầy niềm vui.
Cap:
"Chuẩn bị tinh thần, Hùng, tụi mình sẽ làm cậu cười tới khi nhớ hết mọi chuyện luôn đó!"
Em nhìn mọi người, ánh mắt dịu dàng, mỉm cười.
Dù trí nhớ chưa hoàn toàn hồi phục, em đã nhận ra từng người, cảm nhận được tình cảm và sự quan tâm của mọi người.
Trên đường về nhà Đăng Dương, gió nhẹ thổi qua, hòa cùng tiếng cười rộn ràng của mọi người.
Đăng Dương đi bên cạnh, nắm tay em thật chặt, giọng dịu dàng:
"Giờ về nhà rồi... anh sẽ ở bên em từng bước."
Em quay sang, nụ cười thật sự hiện ra trên môi:
"Ừ... em nhớ... em nhớ... cảm giác này..."
Khôi Vũ nháy mắt, trêu:
"Nhớ rồi thì phải chuẩn bị tinh thần cho mấy trò vui ở nhà nha, Hùng!"
Hiếu thì nhìn Đăng Dương, nháy mắt:
"Nhớ trông chừng nó cẩn thận nha.
Nhóm này quậy dữ lắm đó."
Khi bước vào nhà Đăng Dương, em hít thật sâu, cảm nhận mùi ấm áp quen thuộc.
Căn nhà không quá lớn, nhưng tràn đầy ánh sáng và tiếng cười.
Em biết, giờ đây em an toàn, có Đăng Dương và mọi người bên cạnh.
Em đặt ba lô xuống, quay sang Đăng Dương, giọng run run nhưng dịu dàng:
"Anh... cảm giác này... em nhớ rồi..."
Đăng Dương mỉm cười, nghiêng đầu nhìn em:
"Ừ, giờ cứ từ từ nhớ thôi.
Anh sẽ ở bên em, từng bước một."
Cả nhóm cười nói, trêu nhau, nhịp điệu bình yên len vào căn nhà.
Em dần hồi phục ký ức, nụ cười rạng rỡ hơn.
Những lo sợ trước đây đã nhạt dần, thay bằng ấm áp, quan tâm, và niềm vui khi được ở bên mọi người.
Em vừa bước vào nhà, cảm giác ấm áp từ căn phòng nhỏ lập tức len vào tim.
Mọi thứ quen thuộc, nhưng vẫn hơi lạ lẫm vì em đã lâu không ở đây.
Đăng Dương:
"Ngồi nghỉ đi, em mệt rồi mà.
Anh đi lấy nước cho."
Em gật đầu, hít thật sâu, mắt nhìn quanh phòng.
Khôi Vũ đứng bên ghế, cười toe toét, vỗ nhẹ vai em:
"Chuẩn bị tinh thần nha Hùng, Khôi Vũ sẽ kể mấy trò dở hơi hồi nhỏ, đảm bảo cười rớt nước mắt!"
Em mỉm cười, ánh mắt dịu dàng:
"Em... nhớ... bánh... nhớ mùi này..."
Hiếu đứng gần cửa, nhìn Đăng Dương, nghiêm nhưng vẫn dịu:
"Anh Dương, nhớ trông chừng Hùng nha.
Nhóm bạn quậy lắm đó."
Các bạn cũng bắt đầu vào nhà: Cap, An, Jsol, Nicky, Thành An.
Mọi người cười nói, giọng vừa nhỏ vừa vui:
Cap:
"Hùng, chuẩn bị tinh thần nha!
Tụi mình sẽ nhắc em mấy trò hồi xưa, chắc chắn em cười không dừng được!"
An:
"Đúng rồi, Hùng!
Về nhà Đăng Dương là phải vui, không được buồn đâu!"
Em nhìn từng người một, nhịp tim dịu lại.
Dù trí nhớ chưa hoàn toàn hồi phục, em nhận ra mọi người, cảm nhận được tình cảm và sự quan tâm.
Khôi Vũ bước tới, cười hiền:
"Em Hùng, để anh kể trước một câu chuyện dở... xem em còn nhớ không nhé!"
Em bật cười khẽ, cảm giác ấm áp tràn vào lòng:
"Em... nhớ... chút chút... nhưng... kể đi, em muốn nghe."
Đỗ Nam Sơn leo lên ghế, làm điệu:
"Anh Hùng, câu chuyện này em chắc chắn sẽ khiến anh cười luôn đó!"
Đăng Dương nắm tay em thật chặt, giọng dịu dàng:
"Anh ở đây, em cứ từ từ nhớ hết, không phải vội đâu."
Cả nhóm cười nói, trêu nhau, nhịp điệu bình yên lan tỏa khắp căn nhà.
Em cảm nhận được một chút ký ức trở lại, nhưng quan trọng hơn là cảm giác an toàn, được yêu thương, và không cô đơn.
Em nhắm mắt một lúc, hít thật sâu, rồi mở ra với nụ cười nhẹ nhàng:
"Em... vui... em nhớ cảm giác này...
được ở bên mọi người."
Đăng Dương mỉm cười, nghiêng đầu:
"Ừ, giờ cứ từ từ thôi.
Anh sẽ ở bên em, từng bước một."
Khôi Vũ cười, vỗ vai em:
"Chuẩn rồi, Hùng!
Cứ để tụi anh trêu em thoải mái đi, cười thật nhiều là tốt nhất!"
Những tiếng cười, trêu đùa, và ánh mắt quan tâm len lỏi khắp nhà.
Em biết rằng, dù ký ức chưa đầy đủ, em đã tìm thấy nơi thuộc về mình:
bên cạnh Đăng Dương, gia đình, và những người bạn thân.
END CHAP 5
Hơi ngắn xíu thông cảm nhoa