Ngôn Tình Vị Hôn Thê Trà Xanh Của Thái Tử

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
503,824
0
0
AP1GczOVmQAZpseruh2HnqD1GM3qYZYXpZOqFYJo-DwvqY2_HkbDKOqg3Di0xUPI_Mm1M_xb1Rm_vVkkNq8Yaf4I96h9a_y8exaY-4x6_ELJwzWvp0zmGz1I0c3wr3R6jnP97lT04VzolOvkrn8UIicDpm9g=w215-h322-s-no-gm

Vị Hôn Thê Trà Xanh Của Thái Tử
Tác giả: Sương Nhạc
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Sương Nhạc

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Vả Mặt, HE, Sủng, Trả Thù, Ngọt, Sảng Văn

Team dịch: Lộn Xộn page

Giới thiệu:

“Thái tử ca ca, huynh đi xem tỷ tỷ trước đi, muội không sao mà.”

Ta ngồi dưới đất, bộ y phục ướt sũng, cẩn thận xoa bóp cổ chân của mình. Ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi đỏ, ánh lệ long lanh, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi đỏ khẽ chu lên, trông thật đáng thương.

Thái tử Tô Triệt mặt lạnh bế ta lên, giọng trách mắng nhưng lại ẩn chứa vài phần dịu dàng:

“Muội luôn nghĩ cho nàng ta, nhưng nếu nàng ta hiểu được lòng muội, đã chẳng hại muội thành ra thế này!”

Nói rồi, chàng ôm ta rời đi, chẳng buồn liếc nhìn An Ngữ Như yếu đuối vô tội đang ngồi đó.

Nói ta trong lòng không vui ư? Thì đó là giả đấy!​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hóa Ra Tôi Là Bậc Thầy Nuôi Vi Khuẩn!
  • Cửu Long Đoạt Vị - Tuyệt Thế Thái Tử
  • Trần Nhạc Xuyên Việt - Linh Giác Tử
  • Đường Sắt Đôi - Thời Cửu Viễn
  • Hương Vị Tình Yêu - Nguyệt Dã Sơn Hồ
  • Bé Đáng Thương Vạn Người Ghét Được Tác Giả Thiên Vị
  • Vị Hôn Thê Trà Xanh Của Thái Tử
    Chương 1


    1

    Ta là đích nữ của đương triều Thừa tướng Tần Hựu, mẫu thân ta là Vân Nhiễm, tuy xuất thân bình thường, nhưng từng cứu Hoàng hậu nương nương một mạng, trở thành nghĩa tỷ muội, tình cảm khăng khít mà người ngoài khó sánh. Thân phận này quả thực khiến nhiều người ghen tỵ.

    Trong số đó có cả An Ngữ Như.

    Như tên gọi, nàng ta mang vẻ ngoài dịu dàng yếu đuối, nói năng nhỏ nhẹ.

    Nàng là nghĩa nữ mà phụ thân ta nhận khi đi cứu nạn tại Lân Châu, nghe nói cha mẹ đều mất, bị lưu manh ức h**p, phụ thân thấy nàng đáng thương, mới nhận nuôi.

    Mẫu thân ban đầu không đồng ý, cảm thấy một cô nương lạ ở trong phủ sẽ không hay, chi bằng chuẩn bị cho nàng ta một ít của hồi môn, gả cho người đàng hoàng, có nơi nương tựa.

    Nhưng cô nương này thật giỏi lấy lòng, dám quỳ suốt một ngày dưới nắng ngoài viện, nói mình cô đơn không nơi nương tựa, nguyện ở lại phủ để báo đáp ân cứu mạng của phụ thân.

    Mẫu thân ta vốn mềm lòng, cuối cùng cũng đồng ý giữ nàng lại, nhưng trong mắt ta, nàng chỉ là kẻ lợi dụng mà thôi.

    Vậy là nàng ở lại phủ với thân phận nghĩa nữ, không những vậy, nàng hầu hạ cha mẹ ta rất chu đáo, ân cần từng chút một, khiến mẫu thân cũng dần dần mở lòng với nàng.

    Nhưng nàng lại không hài lòng với thân phận nghĩa nữ, mà muốn trở thành thiên kim duy nhất của phủ Thừa tướng.

    Ta khinh thường những thủ đoạn của nàng, cũng không buồn phí thời gian để ý, nhưng không ngờ nàng lại có thể từng chút một chia rẽ lòng tin của cha mẹ dành cho ta.

    Tích tụ từng chút mâu thuẫn, cộng với gương mặt luôn tỏ vẻ tội nghiệp của An Ngữ Như, cuối cùng phụ thân thật sự nghi ngờ rằng mình có phải đã nuông chiều ta quá mức.

    Ngay cả Tề Vương, người từng nói thích ta, cũng cho rằng ta không ưa nàng ta mà cố tình kiếm chuyện.

    Ta vốn kiêu ngạo từ nhỏ, không thích giải thích, chỉ lạnh lùng nhìn hiểu lầm ngày càng sâu sắc, để rồi cha mẹ thất vọng, lang quân xa lánh, cuối cùng trong phủ chỉ còn mình ta lẻ loi.

    Nhưng An Ngữ Như lại có những ngày tháng rực rỡ, nhưng nàng lại không phải là kẻ biết đủ.

    Phụ thân ta là bề tôi trung thành chỉ phò tá hoàng thượng, vậy mà nàng lại tư tình cùng Tề Vương, gả vào Vương phủ.

    Cha mẹ ta dù thất vọng nhưng vẫn chuẩn bị cho nàng một món hồi môn hậu hĩnh, nhưng nàng lại khuyên phụ thân ủng hộ Tề Vương đoạt ngôi.

    Phụ thân không chịu, nàng liền lan truyền tin đồn, chia rẽ phụ thân với hoàng thượng, thậm chí còn đặt trong thư phòng phủ Thừa tướng một phong thư có thể buộc tội phụ thân thông đồng với địch quốc.

    Phụ thân cả đời thanh liêm nhân đức, vậy mà cuối cùng phủ Thừa tướng lại sụp đổ vì một cô nhi tầm thường.

    Từ khi xa cách cha mẹ, ta đã ở hậu viện, giận dỗi không gặp, không ngờ đến lúc gặp lại lại là cảnh sinh ly tử biệt.

    Phụ thân bị bắt vào đại lao, mẫu thân thu dọn chút bạc và đồ đạc rồi sai tâm phúc đưa ta đi, để bảo vệ ta mà tự thiêu, đốt cháy phủ Thừa tướng.

    Nhưng ta vẫn không thể trốn thoát, Tề Vương đích thân dẫn người đuổi theo.

    Hắn có lẽ vẫn có chút không nỡ.

    Hắn nói rằng chỉ cần ta theo hắn trở về, hắn có thể bảo toàn mạng sống cho ta.

    Ta khẽ lắc đầu, quay lưng nhảy xuống vách đá, không muốn nói với hắn dù chỉ một lời.

    Từ ngày hắn toan tính phụ thân ta, chúng ta đã là kẻ thù.

    Ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ mở mắt ra lần nữa, lại trở về thời điểm khi An Ngữ Như mới vào phủ, nàng ta còn chưa phải nghĩa nữ chính thức, mà ta vẫn chưa chia xa cha mẹ.

    Kiếp này, ta sẽ xoay chuyển càn khôn, không để bi kịch tái diễn.

    Đang nhớ lại chuyện cũ, cung nữ đã giúp ta thay bộ y phục ướt sũng.

    Ta chạm vào mái tóc còn hơi ẩm, bèn tháo búi tóc, từ từ lau khô.

    Khi ta sửa soạn xong, thái y mà Thái tử phái đến đã chờ ngoài cửa.

    Trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, hắn luôn quan tâm chu đáo đến ta như vậy, nhưng…

    Người đến là Thái y lão sư phụ Lý thái y của Thái y viện, y thuật tinh thông, được mệnh danh là thần y.

    “Ta chỉ là trẹo chân thôi, lại làm phiền đến Lý thái y thế này.”

    Lý thái y thoáng ngạc nhiên, nghe nói đích nữ nhà họ Tần là kẻ ngang ngược, sao lại lễ độ chu toàn đến vậy.

    Lý thái y xem qua vết thương ở mắt cá chân, cẩn thận bôi thuốc, băng bó xong thì nhìn cô nương nhỏ nhắn trước mặt, dù sợ đau nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, trong lòng cảm thấy thương cảm, an ủi:

    “Tiểu thư yên tâm, không nghiêm trọng, bôi thuốc sẽ nhanh chóng lành thôi.”

    “Đa tạ Lý thái y.”

    Lý thái y khẽ gật đầu, thu dọn hòm thuốc rồi lui ra ngoài, càng nhận thấy lời đồn thật khó tin.

    Vừa xong xuôi, Tô Triệt liền bước vào, nhìn thấy mắt cá chân ta băng bó kỹ càng như chân lợn, lông mày khẽ nhíu lại:

    “Đau không?”

    ~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

    Nghe giọng nói lạnh lùng của chàng, ta không nhịn được bật cười.

    “Thái tử ca ca, đây đâu phải là thái độ để quan tâm người bệnh đâu.”

    Tô Triệt ngây người, dường như cách ta gọi khiến chàng thấy xa lạ, có chút gượng gạo đưa chén canh gừng trên bàn cho ta:

    “Uống đi, kẻo bị cảm lạnh.”
     
    Vị Hôn Thê Trà Xanh Của Thái Tử
    Chương 2


    Ta nghe giọng nói lạnh lùng của chàng, thở dài một tiếng, nghĩ rằng sau này sẽ từ từ dạy lại chàng, cúi đầu vừa uống canh gừng vừa hỏi:

    “Đúng rồi, An Ngữ Như đâu rồi?”

    “Ai cơ?”

    Ta không nhịn được giật giật khóe môi, lúc nãy còn mắng người ta mà, hóa ra chàng thậm chí chẳng nhớ nổi mình vừa dạy dỗ ai.

    “Chính là vị cô nương đã cùng ta rơi xuống nước.”

    “Hả, nàng ta à...”

    Tô Triệt nhíu mày, vẻ mặt đầy chán ghét:

    “Vừa rồi ta cho người đi xem, nàng ta cứ khóc mãi, khóc đến mức người ta thấy phiền, nên đã sai người đưa ra khỏi cung rồi, khỏi chiếm chỗ.”

    Ta bật cười, chỉ e rằng đời này An Ngữ Như chưa bao giờ lâm vào cảnh khó xử như thế, gặp phải một kẻ không biết thương hoa tiếc ngọc như vậy!

    Rơi xuống nước, lại bị đuổi ra khỏi cung, chỉ sợ nàng ta về phủ lại sẽ lải nhải với cha mẹ nữa đây.

    Nhưng không sao, ta đâu còn là Tần Tử Cầm của kiếp trước.

    “Thái tử ca ca, muội rơi xuống nước bị kinh sợ, huynh đưa muội về phủ nhé.”

    Ta chớp chớp đôi mắt long lanh nhìn chàng, thầm biết rằng chàng sẽ không từ chối.

    Quả nhiên, Tô Triệt gật đầu, sai người chuẩn bị xe ngựa.

    Tô Triệt thích ta, ta luôn biết điều đó.

    Chỉ là ở kiếp trước, ta đem lòng si mê Tề Vương nên ta chắc chắn chúng ta sẽ không có kết cục tốt. Nhưng nếu nói cho cùng, ta và Tô Triệt mới thực sự là thanh mai trúc mã.

    Chàng đối với ta, là thật lòng tốt.

    Kiếp trước khi phủ Thừa tướng sụp đổ, chỉ có mình chàng dám lên tiếng bảo vệ ta, thậm chí còn quỳ trước Ngự Thư Phòng ba ngày ba đêm để xin Hoàng thượng tha tội cho phụ thân ta. Ân tình ấy sao có thể không khiến người ta động lòng.

    Sống lại một đời, ta sẽ không để phủ Thừa tướng rơi vào kết cục cũ, cũng sẽ không phụ lòng chàng.

    Đúng như ta đoán, An Ngữ Như đã về phủ Thừa tướng trước một bước, lúc này đang ngồi trong phòng khách khóc lóc.

    Vì Tô Triệt đi cùng ta, quản gia liền dẫn chúng ta vào thẳng phòng khách.

    Vừa thấy ta bước vào, sắc mặt phụ thân trầm xuống, mẫu thân cũng không vui.

    Nếu không phải vì có Tô Triệt đứng phía sau, phụ thân chắc hẳn đã mắng ta rồi.

    Tuy ngày thường ông yêu chiều ta, nhưng nếu ta phạm lỗi, ông nhất định không dung thứ.

    Ta lại khác, trải qua mọi chuyện của kiếp trước, khi gặp lại cha mẹ, hốc mắt ta hơi đỏ lên, lòng ẩn chứa chút nghẹn ngào, ta khẽ quỳ gối hành lễ:

    “Phụ thân, mẫu thân.”

    Tô Triệt có chút không vui:

    “Muội vừa rơi xuống nước, thân mình yếu, trong phủ nhà mình sao phải khách khí vậy?”

    Vừa dứt lời, Tô Triệt nhận ra mình nói sai, vì đây là phủ Thừa tướng, chàng là người ngoài.

    Phụ thân nhìn ta, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa lo lắng:

    “Tử Cầm, con cũng rơi xuống nước sao?”

    Ta gặp lại cha mẹ, không cần cố tình cũng đã lộ ra vẻ đau buồn:

    “Dạ, con và An tỷ tỷ sau khi bái kiến Hoàng hậu nương nương, có cho cá ăn trong Ngự Viên, không cẩn thận trượt chân rơi xuống nước. Là lỗi của con khiến phụ thân mẫu thân lo lắng.”

    Mẫu thân vội bước đến, nhìn kỹ từ đầu đến chân, lo lắng hỏi:

    ~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

    “Con sao không nói với ta? Có bị cảm lạnh không? Bên hồ có nhiều đá nhọn, có bị trầy xước chỗ nào không?”

    Ta khẽ lắc đầu, cúi đầu tỏ vẻ uất ức.

    An Ngữ Như ngồi dưới đất, thấy vậy thì không nhịn được nữa. Vốn dĩ định lợi dụng chuyện này để gây chia rẽ, sao nàng có thể để chuyện xoay chuyển thế này được.

    Chỉ thấy nàng ta khẽ lấy ngón tay lau nước mắt, giọng nói yếu đuối, sáu phần buồn bã bảy phần tự trách:

    “Đó là lỗi của con, con từ nhỏ đã xuất thân nghèo khó, chưa từng thấy cảnh tượng nào như hôm nay, lại rơi xuống nước trong cung, thực sự quá hoảng sợ, nên mới quên không bẩm báo với nghĩa phụ.”

    Phụ thân nhìn nàng ta tự trách như vậy, định lên tiếng an ủi, nhưng Tô Triệt lại mở lời:

    “Đã biết lỗi của mình, sao không đi suy ngẫm, lại ở đây làm gì?”

    An Ngữ Như ngẩn ra, mặt càng thêm ấm ức.

    Tô Triệt không nhìn nàng, chỉ hành lễ với phụ thân:

    “Đây là việc trong phủ Thừa tướng, vốn dĩ ta không nên can thiệp. Nhưng nếu không lên tiếng, e rằng Tần tiểu thư sẽ bị oan uổng. Ta đã mạo phạm, mong Thừa tướng đừng trách.”

    “Điện hạ nói vậy, hạ thần sao dám trách tội.”
     
    Vị Hôn Thê Trà Xanh Của Thái Tử
    Chương 3


    Tô Triệt quay sang nhìn An Ngữ Như:

    “Cô nương này, nếu cô nương không từng thấy qua lễ nghi, không biết quy củ trong cung cũng có thể hiểu được. Nhưng Tần tiểu thư rơi xuống nước là chuyện lớn, bản Thái tử đã cho người điều tra. Có mấy cung nữ ở không xa đã nhìn thấy rõ ràng, chính cô nương cố chấp muốn hái đóa sen trong hồ nên mới trượt ngã, Tần tiểu thư thấy vậy mà có lòng tốt cứu cô nương, lại bị cô nương kéo xuống cùng.”

    “Không bàn đến việc hoa cỏ trong Ngự Viên là quý giá, hay cô nương muốn vong ân bội nghĩa để hãm hại Tần tiểu thư, nhưng chỉ nhìn bộ y phục cô nương đang mặc cũng đủ thấy không ổn.”

    “Cô nương vào cung cùng Tần tiểu thư, sau khi rơi xuống nước, ta đã sai người đưa cô nương đi thay y phục sạch sẽ, nhưng giờ cô nương lại trông thế này là có ý gì? Là cố tỏ vẻ đáng thương để người khác cảm thông, hay muốn phủ Thừa tướng nghĩ rằng mẫu hậu ta làm việc không chu toàn?”

    Ta có chút ngẩn ngơ, nhưng lòng thấy ấm áp vô cùng. Đã lâu rồi không có ai bảo vệ ta như vậy, cũng không nghĩ rằng một Thái tử lạnh lùng như chàng lại có thể lý lẽ chặt chẽ đến thế.

    Mắt An Ngữ Như rưng rưng, nước mắt lăn dài, giọng ấm ức:

    “Con không có, nghĩa phụ, con thực sự quá sợ hãi nên mới về phủ, con không cố ý hại muội muội! Con không có!”

    “Nghĩa phụ?”

    Tô Triệt nhìn phụ thân ta, ngạc nhiên hỏi:

    “Bề tôi trọng thần trong triều nhận nghĩa nữ, phải làm đủ thủ tục vào gia phả, sao ta chưa từng nghe đến việc này?”

    “Việc này…”

    Thấy phụ thân hơi khó xử, ta liền dịu giọng giải thích:

    “Thái tử ca ca không biết, An tỷ tỷ là cô nhi được phụ thân cứu khi đi cứu nạn ở Lân Châu, vì lòng biết ơn nên muốn nhận phụ thân làm nghĩa phụ, nhưng phụ thân bận rộn nên chưa làm thủ tục.”

    “Vậy thì danh nghĩa phụ ấy vẫn chưa nên gọi vội, nếu truyền ra ngoài e rằng không hay.”

    “Điện hạ nói đúng, cũng chỉ là chuyện nhỏ, đâu cần lấy thân thích ra mà báo đáp.”

    Mẫu thân cười dịu dàng, nhưng ta biết tính mẫu thân, càng cười tươi càng tức giận.

    ~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

    Quả nhiên, mẫu thân đổi giọng, hỏi An Ngữ Như:

    “An cô nương, chuyện rơi xuống nước hôm nay có nhiều điểm đáng ngờ, không biết cô nương có thể cho chúng ta biết sự thật không?”

    Ánh mắt An Ngữ Như lảng tránh, giọng ngập ngừng:

    “Việc này… việc này…”

    Nhìn bộ dạng của nàng ta, ta chỉ cảm thấy thú vị, nhưng trò chơi mà kết thúc sớm thì sẽ không còn vui.

    Ta mỉm cười nói:

    “Mẫu thân, có lẽ An tỷ tỷ đúng là đã sợ hãi, khi ngã xuống nước mới không may kéo theo con. May mà cả hai đều không sao, vậy thì đừng truy cứu thêm nữa.”

    “Vả lại, An tỷ tỷ đã ở trong phủ chúng ta một thời gian, tính tình nàng hiền hòa nhất mực, làm sao có lòng hại người được?”

    Mẫu thân thấy ta nói như vậy, đành thôi không truy cứu thêm, còn sai người mang nhiều đồ bổ đến viện của ta.

    Phụ thân không nói gì, nhưng ta biết, hình ảnh dịu dàng lương thiện của An Ngữ Như đã bắt đầu nứt vỡ trong lòng cha mẹ.

    Kiếp trước, mẫu thân vốn đã không thích nàng, nếu không phải vì sau này nàng quá khéo lấy lòng và hiểu chuyện, còn ta lại bướng bỉnh, thì một cô nhi như nàng làm sao có thể nắm quyền trong phủ Thừa tướng được.

    *

    Trong hậu viện phủ Thừa tướng.

    “Việc hôm nay, cảm tạ Thái tử ca ca.”

    Tô Triệt nhìn ta một lúc rồi mở lời:

    “Muội không thích nàng, nhân cơ hội này đuổi đi là xong.”

    Ta lắc đầu:

    “Người nhất định phải đuổi, nhưng chưa đến lúc.”

    “Muội từ bao giờ lại có nhiều tâm tư đến vậy?”

    “Tâm tư vốn giấu trong lòng, nhiều hay ít, làm sao Thái tử ca ca biết được?”

    Tô Triệt bị ta chặn họng, hơi bối rối, không nói nên lời.

    Ta bèn đổi sang vẻ nghiêm túc, nói:

    “Thái tử ca ca, muội hiểu lòng ca ca, có thể phân biệt thật giả, cho nên dù muội có bao nhiêu tâm tư đi chăng nữa, cũng sẽ không bao giờ dùng với Thái tử ca ca.”

    Đồng tử của Tô Triệt hơi co lại, tựa như bị chấn động lớn, bởi nữ tử chàng yêu đang nói với chàng rằng, nàng hiểu rõ tình cảm của chàng, nàng cảm nhận được, và nàng cũng nguyện ý đáp lại.

    Trên thế gian còn có chuyện gì khiến người ta vui mừng hơn điều này?

    Ánh nắng buổi chiều rọi lên hai bóng hình như ngọc của chúng ta, khung cảnh yên bình tĩnh lặng vô cùng.
     
    Vị Hôn Thê Trà Xanh Của Thái Tử
    Chương 4


    2

    Vì chuyện rơi xuống nước mà phụ thân và mẫu thân thay đổi cái nhìn về An Ngữ Như, thái độ cũng lạnh nhạt đi vài phần. Dù gì cha mẹ nào cũng không thích kẻ có ý đồ xấu với con cái mình.

    Từ trước đến nay, họ yêu thích nàng chỉ vì nàng diễn xuất tốt, nhẫn nhịn khéo léo. Còn việc ta cần làm lúc này chính là kéo tấm mặt nạ giả nhân giả nghĩa của nàng xuống, để lộ bộ mặt sói lang.

    Cha ta bận rộn công việc, có khi buổi tối còn phải đi tiệc tùng bên ngoài, ta chuẩn bị một bát canh bổ dưỡng và vài món ăn đơn giản, mang đến viện của mẫu thân cùng người dùng bữa.

    Ta thật không muốn thừa nhận, nhưng phải nói rằng kiếp trước ta đã quan tâm cha mẹ quá ít, để đến mức dễ dàng cho kẻ khác xen vào. Kiếp này, tất cả những điều hối tiếc, ta đều muốn bù đắp.

    Ta tự tay rửa tay và dọn thức ăn cho mẫu thân, bận rộn một hồi mới ngồi xuống:

    “Đây là con đích thân sai người chuẩn bị, mẫu thân xem có hợp khẩu vị không ạ?”

    Mẫu thân mỉm cười gật đầu, rồi nói:

    “Con bé này, bình thường đâu có để tâm thế này, hôm nay sao lại thế? Có chuyện gì cần nhờ ta chăng?”

    “Mẫu thân...”

    Ta kéo dài giọng nũng nịu:

    “Sao mẫu thân lại nói vậy, chẳng lẽ con không có việc gì cần nhờ thì không thể cùng mẫu thân dùng bữa sao?”

    Mẫu thân nhìn ta, thấy dáng vẻ đáng yêu của nữ nhi nhà mình, trong lòng không khỏi vui sướng. Từ ngày An Ngữ Như đến, đã lâu lắm rồi con gái bà chưa gần gũi với bà đến vậy.

    “Con bé này đúng là lúc nào cũng nghịch ngợm!”

    Thấy mẫu thân vui vẻ, ta nhanh tay múc một chén canh gà đưa lên cho người:

    “Mẫu thân thử xem, đây là con tự hầm đấy, không nhờ ai giúp đâu!”

    Mẫu thân uống một ngụm, mỉm cười gật đầu, không khỏi cảm thán rằng con gái của bà quả thực đã trưởng thành, hiểu chuyện hơn.

    Khung cảnh ấm áp của mẫu từ tử hiếu quả thực rất đỗi ấm lòng, nhưng đáng tiếc thay lại có kẻ không biết điều, đến làm phiền.

    “Phu nhân, tiểu thư, An tiểu thư đến ạ.”

    Mẫu thân nhíu mày:

    “Nàng ta đến làm gì?”

    “Nói là hầm canh, mang đến cho phu nhân.”

    “Không cần, nói ta đã ăn rồi, bảo nàng ta quay về đi.”

    “Mẫu thân!”

    Ta gọi giật tiểu nha đầu đang truyền lời:

    “An tỷ tỷ cũng là có ý tốt, mẫu thân không muốn gặp nàng, cứ để nàng vào đặt đồ xuống rồi đi là được, từ chối ngay ngoài cửa thì nghe không hay lắm.”

    ~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

    “Con bé này, sao lại đối xử tốt với nàng ta như vậy? Chuyện rơi xuống nước hôm ấy con thật sự nghĩ ta không biết sao? Ta tuy không qua lại với nàng ta, nhưng cũng thấy nàng không phải người đơn thuần, con đừng khờ dại mà bị người ta bán đi còn đếm tiền giúp người ta!”

    Mẫu thân khuyên bảo nữ nhi của mình, đâu biết rằng nữ nhi của bà vốn không dễ bắt nạt như vậy!

    Ta khoác tay mẫu thân, mỉm cười:

    “Nữ nhi biết rõ mà. Nhưng dù sao phụ thân cũng đã giữ nàng lại phủ, nàng đơn thân một mình thật đáng thương. Nếu mẫu thân không thích nàng ta, cứ để nàng để lại đồ rồi rời đi là được, chứ chặn ngay trước cửa, người ngoài nghe thấy sẽ nghĩ phủ Thừa tướng ức h.i.ế.p kẻ yếu đuối.”

    “Được rồi, nghe theo con vậy.”

    Mẫu thân vẫy tay:

    “Cho nàng ta vào.”

    Một lát sau, An Ngữ Như bưng bát canh bước vào, thấy ta, thoáng ngạc nhiên, rồi hành lễ:

    “Tham kiến phu nhân.”

    Mẫu thân khẽ gật đầu coi như đáp lễ.

    An Ngữ Như mỉm cười:

    “Muội muội cũng ở đây à, ta hầm chút canh cho nghĩa mẫu, cùng uống nhé?”

    Ánh mắt ta dừng lại trên chiếc bát nàng đang cầm:

    “Đúng là không khéo rồi, sớm biết tỷ tỷ sẽ đến thì muội đã không đến. Canh tỷ tỷ mang đến thật đúng lúc.”

    Mẫu thân cũng nói thêm:

    “Tử Cầm đã mang thức ăn đến, giờ ta cũng no rồi, cứ để bát canh ở đó đi.”

    An Ngữ Như đặt bát canh xuống, nụ cười có chút gượng gạo:

    “Là ta không tốt, không thể chu đáo được như muội muội.”

    “An tỷ tỷ nói gì vậy chứ, nếu so việc chào hỏi, tỷ tỷ sớm tối vấn an mẫu thân đều đặn; so thêu thùa, mỗi sáng tỷ đều dậy sớm làm việc. Muội chỉ mới chu đáo được một lần, làm sao sánh bằng tỷ!”

    Nói rồi, ta quay lại nói chuyện với mẫu thân, toàn kể về những chuyện ngày xưa, hai mẹ con nói chuyện rất vui vẻ, còn An Ngữ Như thì có chút ngại ngùng.

    Lúc đang hăng say kể chuyện, ta đột nhiên đổi giọng:

    “Hội thơ ở Nguyên Lâu hôm tới, chi bằng An tỷ cùng muội đi, tiện thể gặp gỡ thêm nhiều người ở kinh thành.”

    An Ngữ Như vốn đang ngồi không yên, nghe ta nói thế liền ngẩn ra, ngập ngừng:

    “Ta... ta có thể đi sao?”

    “Tất nhiên là được rồi, đây không phải hội thơ bình thường, khi ấy các vương công quý tộc đều sẽ đến, rất là náo nhiệt.”

    Ta đang chờ nàng ta gật đầu. Ta quá hiểu lòng tham của An Ngữ Như, làm sao nàng bỏ qua cơ hội tốt như thế này được.

    Quả nhiên, sau một hồi giả vờ ngập ngừng, nàng lí nhí đồng ý.

    Ta khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh khó ai nhận ra, tốt lắm, cứ đi đi, khi đó, ta nhất định sẽ tặng nàng một món quà lớn.
     
    Vị Hôn Thê Trà Xanh Của Thái Tử
    Chương 5


    3

    Đây chẳng qua là hội thơ ở Nguyên Lâu tổ chức hàng năm, mục đích chủ yếu là để các công tử tiểu thư danh gia vọng tộc có cơ hội giao lưu với nhau.

    Nhưng thời gian không cố định, nhà nào muốn tổ chức thì chỉ cần nộp phí là có thể mở tiệc, vậy mà vẫn không làm giảm sự yêu thích của các tiểu thư công tử.

    An Ngữ Như rất thích bám víu vào quyền quý, làm sao bỏ qua cơ hội này được.

    Đến ngày hội, gia nhân chuẩn bị xe ngựa từ sớm, ta thay một bộ váy lụa tím nhạt, cài hai chiếc trâm đơn giản, vậy là đủ.

    Ta đứng chờ ngoài cửa gần nửa canh giờ, An Ngữ Như mới bước ra. Nàng xuất thân thấp hèn, nhưng quả thực có mắt thẩm mỹ tốt, biết lựa chọn kiểu váy phù hợp với mình.

    Bộ váy trắng tinh khiết, mái tóc đen buông xõa kết hợp với dáng vẻ yếu ớt của nàng, tựa như một đóa bạch liên nhỏ nhắn mong manh khiến người ta động lòng.

    “Để muội đợi lâu rồi, là lỗi của ta.”

    “An tỷ tỷ khách khí rồi, lên xe thôi.”

    Ta lười đôi co với nàng, bước lên xe ngựa trước.

    Hôm nay sẽ là bước đầu tiên trong kế hoạch của ta.

    Nguyên Lâu cách khá xa, nên ta tranh thủ ngủ một chút trên xe. Đến nơi, khi vừa vén rèm lên, đập vào mắt ta là khuôn mặt của Tô Triệt.

    Ta vội lau khóe miệng, may mắn là không có chút nước miếng nào:

    “Đã tới rồi sao? Sao không gọi ta dậy?”

    Nha hoàn bên cạnh nhoẻn miệng cười:

    “Đến được một lúc rồi, nhưng Thái tử điện hạ thấy tiểu thư ngủ say nên bảo không gọi, đợi khi nào tiểu thư tỉnh thì vào cũng không muộn.”

    Tô Triệt đưa tay ra, ta ngẩn người, nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay chàng để bước xuống xe ngựa.

    ~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

    “Đa tạ Thái tử ca ca.”

    Ta mỉm cười dịu dàng, giọng nói ngọt ngào mang chút gì đó mềm mại của người mới tỉnh:

    “Thái tử ca ca sao lại đến sớm vậy? Ta nhớ huynh vốn không thích những nơi như thế này mà.”

    Tô Triệt hơi mím môi, bình thản đáp:

    “Nhàn rỗi không có việc gì, đến xem một chút.”

    “Vậy huynh có thể đi cùng muội chứ? Huynh đã có thể làm thơ từ năm năm tuổi, lát nữa nhất định sẽ là: "Bút hạ mưa gió nổi, thơ thành quỷ thần khóc".”

    Nhìn vẻ cười tươi tắn, trong sáng của ta, khóe môi Tô Triệt khẽ nhếch lên.

    An Ngữ Như bước ra, cố gắng chen vào, bằng giọng điệu yếu đuối đặc trưng:

    “Muội muội và Thái tử điện h* th*n thiết như vậy, thật khiến người ta ngưỡng mộ.”

    Lời nói này nghe qua như không có gì, nhưng đặt vào hoàn cảnh hiện tại lại như đang ám chỉ mối quan hệ giữa ta và Tô Triệt không bình thường, khiến không ít người có mặt biến sắc.

    Sắc mặt Tô Triệt cũng hơi khó chịu, nhiệt độ xung quanh như giảm đi vài phần.

    Ta thì không để tâm, chỉ mỉm cười nói:

    “Chắc An tỷ tỷ chỉ có thể ngưỡng mộ thôi, mối quan hệ của ta và Thái tử ca ca, người ngoài khó mà học theo.”

    Vừa nói xong, mặt An Ngữ Như tái nhợt thêm vài phần, ta lại cố tình kéo áo Tô Triệt, khẽ lay lay:

    “Thái tử ca ca, huynh nói có đúng không?”

    Tô Triệt nhìn bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn đang nắm lấy tay áo mình, lòng ngón tay như ngọc bích, thanh mảnh, trắng ngần như chủ nhân của nó, đúng vào độ tuổi thanh xuân tươi đẹp. Chàng khẽ đáp:

    “Tử Cầm nói đúng. Những kẻ không đáng, không cần để ý đến làm gì!”

    Nói xong, chàng trực tiếp nắm lấy tay ta, dắt ta vào trong Nguyên Lâu.

    Ta ngẩn người, rồi để chàng nắm tay mà đi, nhớ đến kiếp trước, chàng đối với ta như ngọc như vàng, vậy mà ta lại phụ lòng chàng đến vậy.

    Sống lại lần nữa, ta tuyệt đối không để chàng phải đau lòng thêm chút nào nữa.

    Sự thân thiết công khai này khiến đám người xung quanh rì rầm bàn tán:

    “Vị tiểu thư Tần phủ và Thái tử điện h* th*n thiết như vậy, có lẽ sớm đã...”

    “Ngươi biết gì chứ! Ta nghe nói mẫu thân của Tần tiểu thư là bạn thâm giao kết nghĩa với Hoàng hậu nương nương, Thái tử và Tần tiểu thư lớn lên cùng nhau, chính là thanh mai trúc mã. Hơn nữa, Hoàng hậu rất yêu mến Tần tiểu thư!”

    “Vậy thì Tần tiểu thư hẳn là Thái tử phi đã được định trước rồi?”

    “Đúng vậy, Tần tiểu thư là đích nữ của phủ Thừa tướng, thân phận tôn quý, hai người môn đăng hộ đối, thật là một câu chuyện đẹp.”

    “Tần tiểu thư là đỉnh cao trong các tiểu thư danh gia, thơ văn cầm kỳ đều xuất sắc, còn Thái tử điện hạ từ nhỏ đã nổi danh thần đồng, yêu quý người hiền tài, lòng dân ủng hộ, mối lương duyên này quả thực là trời định.”

    “Phải đó, một đôi trai tài gái sắc, thật là một câu chuyện đẹp.”

    Mọi người thi nhau khen ngợi.

    An Ngữ Như chỉ hận đến muốn phát điên, nhưng bên ngoài lại vẫn giả vờ là một đóa hoa mai yếu đuối.

    Nàng vốn định phá hoại danh tiếng của Tần Tử Cầm, không ngờ không những không đạt được mục đích mà còn tự chuốc thêm bực dọc.
     
    Back
    Top Dưới