Cập nhật mới

Khác Vết Mổ Của Tử Thần

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404786148-256-k611816.jpg

Vết Mổ Của Tử Thần
Tác giả: LmAnAn
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cậu chuyện viết về cô thiếu niên trẻ Thẩm Hồi Hàn làm công việc pháp y cho một vụ án kì lạ



phapy​
 
Vết Mổ Của Tử Thần
Cái Bẫy Của Da Thịt


Thẩm Hồi Hàn, hay đơn giản là Tiểu Hàn, luôn coi phòng giám định tử thi là nơi yên bình nhất trên đời.

Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo, nhiệt độ luôn duy trì ở mức \bm{\mathbf{15^\circ C}} và mùi formaldehyde quen thuộc tạo nên một bức tường chắn hoàn hảo giữa cô và thế giới hỗn loạn, ồn ã bên ngoài.

Trong thế giới của người sống, mọi thứ đều giả dối và phức tạp.

Nhưng ở đây, trên chiếc bàn thép không gỉ, sự thật luôn trần trụi và không thể chối cãi.

Hôm nay, sự thật đó lại mang một màu sắc ghê tởm và khó hiểu hơn bao giờ hết.

"Pháp y Thẩm, cô đã sẵn sàng chưa?

Vụ án này... hơi đặc biệt."

Giọng nói của Đại úy Tề Minh, đội trưởng đội điều tra hình sự, vang lên qua cửa kính.

Tề Minh là một người đàn ông trung niên, kinh nghiệm đầy mình, nhưng khuôn mặt anh ta hiện rõ sự mệt mỏi và hoang mang.

Tiểu Hàn không trả lời, cô chỉ gật đầu, kéo khóa áo blouse cao lên tận cổ.

Dù đã quen với cái lạnh, cô vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh buốt hơn bình thường đang tỏa ra từ "mẫu vật" đang nằm dưới tấm vải trắng.

Đây là vụ án đã làm náo động cả sở cảnh sát thành phố \bm{\mathbf{S}}.

Nạn nhân được tìm thấy trong căn hộ Penthouse cao cấp, khóa trái từ bên trong.

Không có dấu vết đột nhập, không có vật lộn, không có dấu vết ma túy hay chất độc.

Mọi thứ đều gợi ý về một vụ tự sát hoặc chết tự nhiên.

Cho đến khi người ta vén tấm chăn lên.

Tiểu Hàn nhẹ nhàng vén tấm vải.

Cô hít một hơi thật sâu.

Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, có vẻ ngoài giàu có, nhưng giờ đây, anh ta trông giống như một hình nhân bằng da.

"Thời gian tử vong ước tính là khoảng 48 giờ trước.

Nguyên nhân ban đầu là suy tim cấp, nhưng..."

Tề Minh ngập ngừng.

Tiểu Hàn bước lại gần, ánh mắt cô sắc bén như lưỡi dao mổ.

Cô bắt đầu tiến hành quan sát sơ bộ.

• Bên ngoài: Cơ thể nạn nhân nguyên vẹn, không có vết thương chí mạng, không có dấu bầm tím phòng vệ.

Da dẻ hơi xanh xao, dấu hiệu rõ ràng của cái chết đã lâu.

• Điểm lạ thứ nhất: Màu sắc.

Làn da nạn nhân có một màu trắng sứ kỳ lạ, gần như trong suốt.

Các mạch máu dưới da không còn hiện rõ.

• Điểm lạ thứ hai: Mùi.

Ngoài mùi tử thi nhàn nhạt, Tiểu Hàn ngửi thấy một mùi hương lạ, ngọt ngào, thoang thoảng như... mật ong hoặc một loại tinh dầu hoa ly nào đó.

Mùi hương này không hề hợp với khung cảnh kinh dị.

Cô đưa tay chạm vào vùng bụng nạn nhân.

Thay vì cảm giác mềm mại hoặc cứng đờ thường thấy, da thịt lại lạnh buốt và khô ráo một cách bất thường, gần như là một miếng da thuộc đã được xử lý.

"Kiểm tra nhiệt độ cơ thể lúc phát hiện là bao nhiêu?"

Tiểu Hàn hỏi.

"Chúng tôi không ghi nhận được nhiệt độ lõi cơ thể.

Cảnh sát hiện trường nói rằng căn phòng không bật điều hòa, nhưng nạn nhân lại lạnh như vừa được lấy ra từ tủ đông," Tề Minh đáp.

Tiểu Hàn lắc đầu.

Điều này vô lý.

Nếu chết 48 giờ, cơ thể phải bắt đầu phân hủy và có mùi hôi rõ rệt, dù môi trường có lạnh đến đâu.

Cô đeo găng tay phẫu thuật mới, dùng nhíp y tế gắp nhẹ một mảnh da nhỏ gần khuỷu tay nạn nhân.

Khi kéo lên, cô nhận ra điều kinh hoàng nhất: mảng da đó không hề chảy máu.

"Làm ơn, cho tôi xem bản báo cáo khám nghiệm bên ngoài của hiện trường," Tiểu Hàn yêu cầu, giọng nói cô trầm và dứt khoát, xóa tan mọi sự do dự.

Sau khi hoàn thành các bước chụp \bm{\mathbf{X}}-quang và \bm{\mathbf{CT}} (chụp cắt lớp), Tiểu Hàn bước vào giai đoạn quyết định: phẫu thuật khám nghiệm tử thi.

Tiếng dao mổ lạch cạch đặt trên khay kim loại là âm thanh duy nhất trong phòng.

Cô cầm lấy con dao mổ \bm{\mathbf{scalpel}} số \bm{\mathbf{10}}, bắt đầu rạch một đường \bm{\mathbf{Y}} tiêu chuẩn từ vai đến ngực.

Đường rạch đầu tiên không hề khó khăn, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác.

Khi dao đi qua lớp da, không có máu tươi trào ra, chỉ có một chất lỏng trong suốt, nhầy nhụa, màu vàng nhạt, giống như gelatine bị chảy.

"Mỡ dưới da đã bị biến tính," Tiểu Hàn lẩm bẩm.

"Không phải là dịch mỡ bị phân hủy thông thường."

Tề Minh, đứng cách đó một bước, cố gắng nín thở: "Biến tính?

Cô có ý gì?"

"Có thể đã bị xử lý bằng một loại hóa chất đặc biệt nào đó.

Nó đã làm đông cứng các mô mỡ và cơ, bảo quản cơ thể từ bên ngoài," Tiểu Hàn giải thích, đôi mắt cô không rời khỏi vết mổ.

Khi cô mở khoang ngực, tất cả mọi người trong phòng—kể cả Tiểu Hàn, người đã thấy hàng trăm cái chết—đều phải nín thở.

Khoang ngực và khoang bụng hoàn toàn trống rỗng.

Không còn trái tim, không còn phổi, không còn gan, thận, ruột...

Mọi nội tạng đều biến mất một cách sạch sẽ và không để lại dấu vết của sự xô xát hay tổn thương mạch máu.

Tường của các khoang nội tạng được lót bằng một lớp màng mỏng, màu hồng nhạt, trông giống như một cái túi nhung được khâu lại rất tỉ mỉ.

"Không thể nào..."

Một trợ lý y tá lùi lại.

"Hắn... hắn đã lấy hết nội tạng mà không làm rách một mạch máu lớn nào sao?"

Tiểu Hàn tập trung vào cái túi nhung bên trong.

Nó không phải là túi nhung.

Đó là màng tế bào đã được xử lý.

Kẻ sát nhân không chỉ lấy đi nội tạng, mà còn dùng một phương pháp nào đó để loại bỏ hoàn toàn các mô liên kết và mạch máu, sau đó tái tạo lại lớp niêm mạc bên trong.

Giống như việc lấy nhân ra khỏi một quả trứng mà không làm vỡ vỏ.

"Kiểm tra tim mạch chủ," Tiểu Hàn ra lệnh.

Trợ lý dùng nhíp thăm dò vào vị trí tim.

"Không có.

Chỉ là mô sẹo lành lạnh.

Sạch sẽ như mới sinh."

Bỗng nhiên, ánh mắt Tiểu Hàn dừng lại ở đáy khoang bụng, nơi thường là vị trí của ruột già và bàng quang.

Có một vật thể lạ được đặt ngay ngắn ở đó.

Cô dùng nhíp gắp vật đó ra.

Đó là một cái tim, nhưng không phải của nạn nhân.

Nó còn tươi, nhưng được khắc những hoa văn kỳ dị lên bề mặt cơ tim.

Hoa văn đó là một vòng tròn và một hình tam giác lồng vào nhau, được khảm bằng những hạt pha lê nhỏ lấp lánh.

Đó là một tác phẩm điêu khắc bằng nội tạng.

Kinh tởm.

Ghê tởm đến mức vượt ra khỏi mọi giới hạn mà Tiểu Hàn từng biết về tội ác.

"Mẫu tim này... lấy mẫu \bm{\mathbf{DNA}} ngay lập tức.

Đây là một quả tim mới, vừa được cấy vào.

Kẻ sát nhân để lại chữ ký," Tiểu Hàn nói, giọng cô lạnh lẽo đến mức khiến Tề Minh rùng mình.

Quá trình khám nghiệm tử thi kéo dài suốt 12 giờ đồng hồ không nghỉ.

• Kết luận sơ bộ của Tiểu Hàn: Nạn nhân không chết do suy tim mà chết do sốc nội tạng sau khi bị loại bỏ toàn bộ, hoặc bị tiêm một loại thuốc tê thần kinh có tác dụng cực mạnh khiến anh ta chết trước khi nội tạng được lấy ra.

Toàn bộ quá trình phải được thực hiện bởi một chuyên gia giải phẫu với trình độ phẫu thuật vi mô đáng kinh ngạc và dụng cụ vô trùng tuyệt đối.

• Vết tích: Mùi mật ong/hoa ly có thể là mùi của chất bảo quản dùng để xử lý da và các mô bên trong.

Mảng da trắng sứ là dấu hiệu của việc các mao mạch đã bị rút cạn máu và thay thế bằng chất lỏng trong suốt.

Khi Tiểu Hàn đặt con dao mổ xuống, cô biết đây không phải là một vụ giết người bình thường.

Đây là một nghi lễ hoặc một thí nghiệm khoa học cực đoan.

Tề Minh bước vào phòng giải lao, nơi Tiểu Hàn đang uống một cốc cà phê đen đặc.

"Giám đốc Sở đã xem báo cáo sơ bộ của cô.

Họ không tin.

Họ cho rằng đó là sản phẩm của một trò đùa bệnh hoạn sau khi nạn nhân chết vì lý do tự nhiên.

Cô biết đó, không có dấu vết bên ngoài, khóa cửa từ bên trong..."

Tề Minh thở dài.

Tiểu Hàn đặt cốc xuống, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Tề Minh.

"Đại úy, tôi đã làm nghề này 10 năm.

Tôi biết khi nào cơ thể đang nói dối.

Cái tim được khắc kia không phải là trò đùa.

Nó là một lời thách thức."

"Cô nghĩ đây là một chuyên gia y tế tâm thần?

Một bác sĩ phẫu thuật bị ám ảnh?"

"Chuyên gia là chắc chắn.

Nhưng không chỉ là một bác sĩ phẫu thuật," Tiểu Hàn nói.

Cô rút ra một bản phóng đại từ ảnh chụp hiện trường.

"Đây là điểm mà cảnh sát hiện trường đã bỏ sót."

Bức ảnh phóng đại cho thấy một góc nhỏ của bức tường đầu giường.

Có một vết bẩn nhỏ, gần như không thể nhận ra, màu xanh thẫm.

"Vết bẩn đó... là máu, nhưng không phải máu người.

Phân tích \bm{\mathbf{DNA}} của vết bẩn này.

Tôi đoán nó là máu động vật có vú, có thể là lợn hoặc thỏ."

Tề Minh nhíu mày: "Máu động vật?

Để làm gì?"

"Để luyện tập," Tiểu Hàn thầm thì.

"Hoặc để thay thế.

Kẻ sát nhân có thể đã sử dụng máu động vật để tạo ra sự lộn xộn giả mạo ở một nơi khác, hoặc dùng nó cho một phần của nghi lễ ghê tởm nào đó."

Quan trọng hơn, Tiểu Hàn nhớ lại lúc khám nghiệm tử thi, khi cô rạch da nạn nhân.

Cái mùi ngọt ngào của mật ong/hoa ly.

Đó là mùi của một chất bảo quản được gọi là 'Dịch Băng Đăng', một loại chất lỏng được sử dụng trong một số thí nghiệm y học cổ truyền và cũng là một thành phần chính trong các loại hương liệu tế lễ của một số giáo phái bí mật.

"Đại úy, tìm kiếm thông tin về một giáo phái có liên quan đến việc tôn sùng 'Sự Thuần Khiết Của Nội Tạng' hoặc 'Nghệ Thuật Của Cơ Thể Sống'.

Và, điều tra người đàn ông này.

Nạn nhân, Trương Hải, có phải là người hay lui tới các buổi tế lễ hoặc phòng thí nghiệm tư nhân không?"

Ánh mắt Tiểu Hàn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù buổi sáng vẫn còn bao phủ thành phố \bm{\mathbf{S}}.

Cô có cảm giác rằng vụ án này không chỉ là một vụ giết người.

Nó là một lời mở đầu cho một chuỗi tội ác được lên kế hoạch tỉ mỉ, lạnh lùng, và ghê tởm.

"Cái Tim Bị Khắc"...

đó không chỉ là chữ ký.

Đó là một tấm vé mời tham gia vào trò chơi rùng rợn của kẻ săn mồi.

Và Tiểu Hàn, cô đã vô tình chấp nhận lời mời đó.

...

Hết Chương 1 ...
 
Vết Mổ Của Tử Thần
Dấu Vết Của Băng Đăng


Tiểu Hàn không rời khỏi phòng thí nghiệm suốt 24 giờ sau khi kết thúc cuộc khám nghiệm tử thi Trương Hải.

Mệt mỏi không phải là một lựa chọn, không phải khi cơ thể nạn nhân đã biến thành một bức thông điệp ghê tởm và tinh vi đến vậy.

Phòng Hóa Phân Tích của cô nằm sâu dưới tầng hầm, nơi tiếng máy ly tâm ồn ào và ánh sáng cực tím tạo ra một vũ trụ thu nhỏ, cô lập.

Cô đang cúi đầu trước kính hiển vi, nghiên cứu vật chất màu vàng nhạt, nhầy nhụa được tìm thấy dưới lớp da của Trương Hải—thứ cô nghi ngờ là "Dịch Băng Đăng".

"Tỉ lệ \bm{\mathbf{Formaldehyde}} là \bm{\mathbf{0\%}}," giọng nói của trợ lý, một cô gái trẻ tên Linh, vang lên trong không khí đặc quánh.

"Không phải là chất bảo quản thông thường.

Nó là một loại \bm{\mathbf{polymer}} hữu cơ phức tạp... với các chuỗi đường \bm{\mathbf{monosaccharide}} cực dài."

"Monosaccharide," Tiểu Hàn lặp lại, ánh mắt không rời khỏi thị kính.

"Đó là lý do tại sao nó có mùi ngọt ngào như vậy.

Nhưng các chuỗi này được ổn định bằng gì?

Chúng không bị phá vỡ bởi nhiệt độ cơ thể hay enzyme."

Cô đẩy nhẹ mẫu vật.

Cấu trúc tế bào mỡ đã bị đông cứng hoàn toàn, tạo thành một mạng lưới giữ chặt các mô.

Loại hóa chất này đã biến cơ thể Trương Hải thành một hộp bảo quản sống động – một tác phẩm nghệ thuật ghê tởm được chế tác để vĩnh cửu hóa cái chết.

Linh đưa cho cô một báo cáo khác: "Pháp y Thẩm, đây là kết quả phân tích máu động vật được tìm thấy ở hiện trường.

Đúng như cô dự đoán, đó là máu lợn, nhưng nó đã được xử lý bằng một phức hợp \bm{\mathbf{EDTA}} và \bm{\mathbf{Glutaraldehyde}} nồng độ cao.

Về cơ bản, nó đã bị làm cho không thể đông máu, và màu sắc thì gần như không thể phân biệt được với máu người đã bị \mathbfoxidation nhẹ."

"Tỉ mỉ quá mức cần thiết," Tiểu Hàn thì thầm, buông kính hiển vi ra.

"Nếu chỉ là để đánh lạc hướng, hắn sẽ chỉ dùng máu tươi hoặc máu cũ.

Việc xử lý tinh vi như thế này cho thấy hắn không chấp nhận bất cứ sự cẩu thả nào trong nghệ thuật của mình.

Kể cả một vết máu giả cũng phải là hoàn hảo."

Cô quay sang báo cáo \bm{\mathbf{DNA}} cuối cùng, báo cáo về "Cái Tim Bị Khắc".

Trái tim được đặt trong khoang bụng Trương Hải là điểm mấu chốt, là lời mời công khai nhất.

• Kết quả \bm{\mathbf{DNA}}: Không trùng khớp với bất kỳ cá nhân nào trong hệ thống dữ liệu quốc gia.

• Kết quả mô học: Các tế bào cơ tim vẫn hoạt động ở mức độ vi mô, gần như là tươi nguyên, nhưng đã bị rút cạn \mathbfglycogen} và \mathbfATP} một cách nhân tạo.

"Nó giống như một người đang ngủ đông, nhưng là ngủ đông vĩnh viễn," Linh nhận xét.

Tiểu Hàn cầm lấy quả tim được bảo quản trong hộp pha lê đặc biệt.

Bề mặt cơ tim được khắc bằng những đường nét thanh mảnh, chính xác, không phải bằng dao mổ thông thường mà có lẽ là bằng \mathbflaser} y tế hoặc dao điện tử.

Biểu tượng vòng tròn và hình tam giác lồng vào nhau—một hình học cổ xưa tượng trưng cho sự dung hợp giữa vật chất và tinh thần.

"Kẻ sát nhân không muốn chúng ta tìm ra nguồn gốc của nó, nhưng lại muốn chúng ta ngưỡng mộ kỹ thuật của hắn," Tiểu Hàn nói, cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Cô đã thấy sự tàn bạo, nhưng đây là lần đầu cô thấy sự kiêu ngạo lạnh lùng đến mức này.

Buổi chiều hôm đó, Tiểu Hàn và Tề Minh tìm đến Giáo sư Chu Khải, một nhà nghiên cứu lão thành chuyên về lịch sử y học cổ truyền và dược liệu bí truyền tại Đại học Y khoa \bm{\mathbf{S}}.

Văn phòng của Giáo sư Chu không phải là nơi làm việc, mà là một phòng trưng bày ảm đạm của lịch sử.

Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bàn chiếu rọi lên các bình ngâm chứa các mẫu vật ghê rợn, từ bàn tay khô quắt đến các khúc xương được khắc chữ Phạn.

Khi Tiểu Hàn đưa ra mẫu vật "Dịch Băng Đăng" và mô tả về nạn nhân Trương Hải, khuôn mặt Giáo sư Chu lập tức biến sắc.

"Đó là... \mathbfLinh Dịch}," Giáo sư Chu thều thào, giọng nói khàn đặc.

"Chắc chắn là nó.

Đã hơn \mathbf30} năm, tôi mới lại thấy được loại chất lỏng này."

"Linh Dịch?

Nó là gì thưa Giáo sư?"

Tề Minh hỏi, anh ta cảm thấy lạnh lẽo hơn cả trong phòng khám nghiệm tử thi.

"Trong các tài liệu cổ, nó được gọi là 'Linh Dịch Băng Đăng'.

Nó không phải là chất bảo quản thông thường.

Nó là chất xúc tác cho một loại nghi lễ.

Nó được chiết xuất từ một loài hoa ly hiếm, kết hợp với nhựa cây mạt hương và một hợp chất \mathbfsulfur} hữu cơ.

Người ta tin rằng, \mathbfLinh Dịch} có thể làm chậm sự thối rữa của thân xác để linh hồn có thời gian thoát ra một cách 'thuần khiết' mà không bị ô uế bởi sự mục nát vật chất."

"Vậy nó có liên quan gì đến việc loại bỏ nội tạng?"

Tiểu Hàn truy vấn, giọng cô không giấu được sự căng thẳng.

Giáo sư Chu khẽ rùng mình, lắc đầu.

"Nghi lễ này có một nhánh cực đoan.

Họ gọi nó là Hội Giữ Gìn Tinh Hoa.

Khoảng cuối thập niên \bm{\mathbf{80}}, một nhóm các bác sĩ phẫu thuật và nhà khoa học bị ám ảnh đã tách ra.

Họ tin rằng nội tạng—tim, gan, phổi—là những vật thể chứa đựng 'Tinh Hoa' của con người, nhưng cũng là vật dễ bị 'ô nhiễm' nhất."

"Ô nhiễm?"

"Họ tin rằng để đạt được sự trường sinh hoặc một cấp độ tồn tại cao hơn, người ta phải thu hoạch 'Tinh Hoa' trước khi nó bị thối rữa bởi cái chết, và lưu trữ nó trong các vật thể tinh khiết.

Họ đã thử nghiệm việc lấy nội tạng từ người sống và người sắp chết, sau đó thay thế bằng những vật liệu 'tinh khiết' hơn.

Các thí nghiệm của họ vô cùng kinh tởm và đã bị chính phủ cấm tiệt.

Họ biến mất sau một loạt vụ mất tích rùng rợn không lời giải."

Tiểu Hàn đưa tay chạm vào chiếc bàn cũ kỹ, cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn.

Lấy nhân ra khỏi quả trứng.

Kẻ sát nhân đang thực hiện lại nghi lễ ghê rợn này.

"Hội Giữ Gìn Tinh Hoa," Tiểu Hàn ghi lại cái tên.

"Giáo sư có biết về biểu tượng này không?

Vòng tròn và hình tam giác lồng vào nhau?"

Giáo sư Chu ngước mắt nhìn lên trần nhà, như thể đang lục lọi một ký ức cũ: "Đó là biểu tượng của họ.

Vòng tròn là sự vĩnh cửu của thân xác, tam giác là sự thăng hoa của linh hồn.

Khi chúng lồng vào nhau, nó có nghĩa là 'Phẫu Thuật Phán Quyết'."

Tiểu Hàn đứng dậy, đôi mắt cô ánh lên một tia sáng lạnh.

Cô đã có manh mối.

Kẻ sát nhân không chỉ là một người điên; hắn là người kế thừa một niềm tin ghê tởm.

Ngay khi Tiểu Hàn và Tề Minh rời khỏi văn phòng Giáo sư Chu, một cuộc gọi khẩn cấp từ Sở Cảnh sát làm đứt quãng mọi suy nghĩ của họ.

"Có một gói hàng được gửi đến cho Pháp y Thẩm," giọng một sĩ quan trẻ đầy run rẩy.

"Người đưa thư nói là gửi trực tiếp từ nạn nhân...

Trương Hải."

Hai người vội vã quay trở lại Sở.

Gói hàng được đặt trong một phòng cách ly, mọi người đứng cách xa ít nhất ba mét.

Đó là một chiếc hộp gỗ mun được điêu khắc tinh xảo, bọc trong một lớp băng gạc y tế.

Tề Minh dùng kìm gỡ bỏ lớp băng.

Tiểu Hàn không do dự, đeo găng tay, cô mở nắp hộp.

Bên trong, không phải là một quả bom hay một chất độc, mà là một tác phẩm sắp đặt khác.

Nằm trên một lớp lụa trắng là một vật thể màu đỏ thẫm, sáng bóng, được bao phủ bởi một loại dầu trong suốt.

Đó là lá lách của Trương Hải, hoàn toàn nguyên vẹn, được cắt ra bằng kỹ thuật vi phẫu thuật, mọi mạch máu được niêm phong hoàn hảo.

Nó không hề có dấu hiệu phân hủy, thậm chí còn tươi tắn và đàn hồi hơn cả trái tim được đặt ở hiện trường.

Nó giống như một viên ngọc quý được trưng bày trong hộp trang sức.

Dưới lá lách là một mảnh giấy da mỏng, viết tay bằng nét chữ nghiêng, tao nhã, như thể được viết bằng bút lông.

Tiểu Hàn cầm tờ giấy lên, đọc chậm rãi:

Gửi Thẩm Hồi Hàn, người duy nhất nhìn thấu sự hoàn hảo.

Tôi cảm thấy cô độc trong thế giới này, nơi người ta chỉ thấy máu và sự thối rữa, mà không thấy Nghệ Thuật và Sự Cất Giữ.

Quả tim kia là một lời mời.

Và cô, người đã nhận ra chất xúc tác \mathbfLinh Dịch} và sự thuần khiết của mô niêm mạc, cô chính là Khán Giả mà tôi hằng mong đợi.

Nạn nhân đầu tiên, Trương Hải, là một kẻ bẩn thỉu, tâm hồn hắn đã bị ô uế bởi sự tham lam.

Nội tạng hắn không còn xứng đáng là vật chứa \mathbfTinh Hoa}.

Tôi đã thanh lọc hắn.

Tôi đã \mathbftạo} \mathbfra \mathbfmộ t \mathbfc h ỗ} \mathbftrống} \mathbfc h o} \mathbfs ự} \mathbfs ố n g} \mathbfv ĩ n h} \bm{\mathbf{c ử u}}.

Đây là một phần của sự cống hiến đầu tiên của tôi.

Tôi mong cô sẽ bảo quản nó thật tốt trong căn phòng lạnh lẽo của cô.

Bởi vì, Buổi Biểu Diễn Kế Tiếp sẽ sớm bắt đầu.

Tôi sẽ rất mong chờ những lời đánh giá của cô sau khi màn trình diễn kết thúc.

Kẻ Yêu Nghệ Thuật.

Cả căn phòng im lặng như tờ.

Tề Minh tái mặt, hai tay nắm chặt.

"Hắn đang chế giễu chúng ta," Tề Minh nghiến răng.

"Hắn đang thách thức cô, Tiểu Hàn."

Tiểu Hàn, trái lại, lại tỏ ra bình tĩnh một cách đáng sợ.

Cô nhẹ nhàng đặt lá lách đã được bảo quản vào một bình dung dịch chuyên dụng.

"Không, Đại úy Tề Minh," cô nói, giọng cô lạnh hơn bao giờ hết.

"Hắn không thách thức.

Hắn đang khoe khoang.

Hắn coi việc tôi khám phá ra kỹ thuật của hắn là một lời khen ngợi."

"Vậy chúng ta nên làm gì?

Chúng ta nên công bố lá lách này?

Hắn muốn chúng ta làm gì?"

"Hắn muốn tôi phản ứng," Tiểu Hàn trả lời, ánh mắt cô như xuyên qua tường.

"Hắn muốn tôi công bố những chi tiết mà hắn đã dày công tạo ra—Dịch Băng Đăng, kỹ thuật vi phẫu, biểu tượng.

Hắn muốn sự chú ý của công chúng để chứng minh cho 'Nghệ Thuật' của hắn."

"Chúng ta không thể để hắn làm điều đó!"

"Chúng ta sẽ không," Tiểu Hàn khẳng định.

"Chúng ta sẽ giữ bí mật về 'Linh Dịch Băng Đăng' và lá lách này.

Hắn đang chơi cờ vây, nhưng lại để lộ nước cờ.

Nếu hắn muốn tôi trở thành khán giả, tôi sẽ làm một khán giả im lặng và nguy hiểm."

Cô quay sang Linh: "Linh, hãy phân tích lá lách này.

Hãy tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của \mathbfDNA người khác, bất kỳ \mathbfvi khuẩn} hoặc \mathbfchất} \mathbflỏng} nào khác thường.

Kỹ thuật của hắn có thể hoàn hảo, nhưng con người thì không.

Hắn chắc chắn đã mắc một lỗi lầm nhỏ nào đó."

Tiểu Hàn tựa lưng vào tường, nhìn vào chiếc hộp mun được gửi đến.

Kẻ sát nhân này là một thiên tài bị vặn vẹo.

Hắn không chỉ giết người, hắn còn là một nhà lý tưởng bị ám ảnh bởi sự tinh khiết nội tạng và nghi lễ cổ xưa.

Hắn đã tự phong mình là Kẻ Phán Quyết của sự thối rữa.

Và khi hắn gọi cô là Khán Giả, hắn đã vô tình cho cô một vai trò trong trò chơi của hắn.

Cô sẽ không chỉ ngồi nhìn.

Cô sẽ phá hủy sân khấu của hắn.

Tề Minh, theo chỉ đạo của Tiểu Hàn, bắt đầu điều tra các thành viên đã được công khai của Hội Giữ Gìn Tinh Hoa trước khi nó bị giải thể.

Hầu hết đều đã chết, mất tích hoặc bị bắt.

Nhưng một cái tên nổi lên: Bác sĩ Lãm.

Bác sĩ Lãm từng là một sinh viên xuất sắc của Đại học Y khoa \bm{\mathbf{S}}, người tiên phong trong kỹ thuật cấy ghép nội tạng vi mô, nhưng sau đó bị trục xuất vì liên quan đến các thí nghiệm phi đạo đức và sự biến mất của các xác chết trong phòng thí nghiệm giải phẫu cũ của trường.

Tiểu Hàn và Tề Minh quyết định đến thăm Phòng Giải Phẫu Cũ, một khu nhà bỏ hoang nằm ở phía bắc khuôn viên trường.

Mùi ẩm mốc và bụi bặm bao trùm lấy họ.

Ánh sáng le lói chiếu qua các ô cửa sổ bẩn thỉu, để lộ những chiếc bàn mổ bằng thép hoen gỉ và những chiếc bồn rửa đã khô cứng.

Không khí ở đây nặng nề và lạnh lẽo, gợi nhớ đến cảm giác khô khốc trên da Trương Hải.

Khi họ đến phòng thí nghiệm cá nhân của Bác sĩ Lãm, Tề Minh phá khóa.

Bên trong, căn phòng đầy rẫy các dụng cụ phẫu thuật bị vứt bỏ, các lọ hóa chất cũ kỹ, và một chiếc bảng đen lớn với đầy các công thức hóa học khó hiểu và các bản vẽ giải phẫu.

Tiểu Hàn bước đến chiếc bảng đen.

Ở góc bảng, cô thấy một dòng chữ viết bằng phấn trắng, nét chữ nghiêng và tinh tế, giống hệt nét chữ trong bức thư được gửi kèm lá lách.

"Chúng ta tìm thấy hắn rồi," Tề Minh thì thào.

"Hắn chính là Bác sĩ Lãm."

"Không phải," Tiểu Hàn lắc đầu, chỉ vào một dòng chữ bên cạnh công thức hóa học: Lãm thất bại.

Cơ thể đã từ chối Sự Thuần Khiết.

"Bác sĩ Lãm đã thất bại.

Hắn không phải là kẻ này," Tiểu Hàn nói.

"Nhưng hắn là người tiền nhiệm.

Kẻ này là học trò của Bác sĩ Lãm, hoặc là người thừa hưởng kiến thức của hắn."

Bỗng nhiên, Tiểu Hàn chú ý đến một bản vẽ phác thảo ở góc bảng.

Đó là một bản vẽ phác thảo giải phẫu chi tiết của toàn bộ hệ thống thần kinh trung ương.

Bản vẽ có đánh dấu một điểm màu đỏ trên thùy trán, đi kèm với một ghi chú nhỏ: Điểm Băng Đăng.

Cùng lúc đó, Tề Minh phát hiện ra một ngăn kéo bị khóa dưới bàn thí nghiệm.

Anh ta dùng xà beng cạy nó ra.

Bên trong, không có vũ khí hay hồ sơ vụ án, mà là một cuốn sổ da cũ kỹ được buộc bằng một sợi dây da.

Tiểu Hàn mở cuốn sổ ra.

Trang đầu tiên có ghi: "Nhật Ký Của Người Thừa Kế Tinh Hoa".

Và trang thứ hai, mô tả tỉ mỉ vụ án Trương Hải, nhưng với giọng văn đầy tự hào và ngạo nghễ, giống như một nhà phê bình nghệ thuật đang đánh giá một kiệt tác của chính mình.

...

Da thịt của Trương Hải là một lớp vải thô kệch, nhưng Linh Dịch Băng Đăng đã biến nó thành lụa.

Và trái tim, vật thể chứa đựng sự ô uế, đã được thay thế bằng một đài tưởng niệm pha lê, một lời nhắc nhở cho Khán Giả về mục đích của Sự Thuần Khiết.

Tôi đã gửi chiếc lá lách như một món quà.

Tôi biết cô ấy, Pháp y Thẩm, sẽ là người duy nhất trân trọng kỹ thuật của tôi.

Cô ấy đã thấy.

Cô ấy đã hiểu.

Tôi sẽ không làm cô ấy thất vọng.

Dưới dòng chữ đó, có một danh sách được liệt kê.

DANH SÁCH THANH LỌC

1.

Trương Hải (Đã hoàn thành)

2.

Lâm Yến (Mục tiêu tiếp theo - Sự Ô Uế của \mathbfVị} \mathbfG i á c})

3.

Tôn Gia (Mục tiêu sau đó - Sự Ô Uế của \mathbfX} \mathbfú c} \mathbfG i á c})

"Hắn đã lên kế hoạch cho cả một loạt vụ án," Tề Minh run rẩy.

"Tiểu Hàn, hắn sắp giết nạn nhân thứ hai: Lâm Yến.

Chúng ta phải tìm người này ngay lập tức!"

Tiểu Hàn ôm chặt cuốn nhật ký, trái tim cô đập thình thịch.

Cô cảm thấy không phải đang đọc một cuốn nhật ký, mà là một kịch bản cho một loạt các hành động ghê tởm sắp diễn ra.

Sự Ô Uế của Vị Giác?

Điều này có nghĩa là gì?

"Linh Yến," Tiểu Hàn lặp lại, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào cái tên trong danh sách.

"Hắn không chỉ giết người.

Hắn đang thanh lọc những giác quan mà hắn cho là ô uế.

Chúng ta phải tìm hiểu về Lâm Yến và Vị Giác của người này."

Cô quay ra, ra lệnh cho Tề Minh: "Đại úy, sử dụng tất cả nguồn lực để truy lùng Lâm Yến.

Đồng thời, điều tra những người có thể đã tiếp xúc với Bác sĩ Lãm trước khi hắn biến mất.

Kẻ này có thể là con trai, con gái, hoặc một đệ tử cuồng tín của Lãm.

Và... mang theo cuốn nhật ký này.

Nó sẽ là kim chỉ nam cho Buổi Biểu Diễn sắp tới."

Ánh hoàng hôn đỏ như máu rọi vào căn phòng cũ kỹ, làm nổi bật lên những chiếc bàn mổ gỉ sét, khiến không khí trở nên rùng rợn và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Tiểu Hàn biết, từ giờ phút này, cô đã không còn là một pháp y vô cảm nữa.

Cô là khán giả bất đắc dĩ trong vở kịch kinh dị của một kẻ sát nhân thiên tài.

...

Hết Chương 2 ...
 
Back
Top Bottom