Cập nhật mới

Fanfiction Vết Máu Và Khói Thuốc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401726674-256-k168267.jpg

Vết Máu Và Khói Thuốc
Tác giả: ht3hhthehtenhgy
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tiểu Thuyết về Choi Mujin và Yoon Jiwoo (My Name).



yoonjiwoo​
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chap 1: Hợp Đồng Tử Thần


Đêm Seoul chìm trong sương mù và mùi khói thuốc lá nồng nặc.

Tiếng nhạc điện tử từ một club ngầm vọng ra, hoà cùng nhịp tim dồn dập của Yoon Ji-woo.

Cô 22 tuổi, mái tóc đen buộc cao, đôi mắt lạnh như thép.

Trên tay cô, khẩu Glock đã lên đạn, nòng súng giấu dưới lớp áo khoác dài.

Mục tiêu của cô đêm nay: Choi Mu-jin, ông trùm mafia lừng danh, kẻ mà giới xã hội đen vừa kính nể vừa khiếp sợ.

Hợp đồng trị giá một số tiền đủ để Ji-woo biến mất khỏi cái thế giới đẫm máu này mãi mãi.

Cánh cửa VIP mở ra.

Ánh đèn vàng loé lên, khói cigar phả ra đặc quánh.

Ông ngồi đó—Choi Mu-jin, 55 tuổi, dáng cao lớn, ánh mắt sâu thẳm như thể thấy xuyên qua từng lớp da thịt người khác.

Mái tóc điểm bạc, bộ vest đen cắt may hoàn hảo, bàn tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh.

Ji-woo đứng trong bóng tối, ngắm nghía mục tiêu.

Tim cô đập nhanh.

Chỉ một viên đạn, tất cả kết thúc.

Nhưng ngay khoảnh khắc cô siết cò, ông ngẩng đầu lên.

Đôi mắt ấy—ánh mắt từng trải, bình thản, nhưng lại như đang chờ đợi cô.

– “Thú vị đấy.

Người ta gửi một con sói nhỏ đến xử ta sao?” – Mu-jin cất giọng trầm, khàn, vang lên như nhát dao cứa vào không khí.

Ji-woo sững lại.

Cô chưa kịp phản ứng thì hai gã thuộc hạ xuất hiện sau lưng, súng chĩa thẳng vào thái dương cô.

Thay vì ra lệnh giết, Mu-jin chỉ bật cười khẽ.

Ông đặt ly rượu xuống, tiến lại gần.

Mùi cigar và gỗ sồi quện lại, áp đảo mọi giác quan của Ji-woo.

– “Ánh mắt của cô… không giống một kẻ sát thủ chuyên nghiệp.

Cô run rồi.”

Ji-woo nghiến răng, lạnh lùng đáp:

– “Chỉ cần một giây thôi, ông đã chết.”

Mu-jin nắm lấy cổ tay cô, xoay súng ngược lại, dí vào trán mình.

Cử chỉ đầy thách thức.

– “Vậy thì bắn đi.

Nhưng nếu ngón tay cô không dứt khoát… thì từ giây phút này, cô thuộc về ta.”

Không gian im phăng phắc.

Tiếng nhạc ngoài hành lang dường như biến mất.

Chỉ còn nhịp tim Ji-woo và ánh mắt rực cháy của người đàn ông đối diện.

Ngón tay cô run lên.

Một giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương.

Và cuối cùng—cô hạ súng.

Mu-jin khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng lên như thể vừa bắt được một con mồi quý giá.

– “Khá lắm.

Yoon Ji-woo… từ hôm nay, cô nợ ta mạng sống.

Và ta sẽ dạy cô, thế nào là trung thành.”

Trong khoảnh khắc ấy, Ji-woo biết… cô vừa bước vào một thế giới không lối thoát.

---
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chap 2: Dưới Bóng Của Sói


Đêm Seoul vẫn đặc quánh khói thuốc và hơi rượu.

Ngoài khung cửa kính, những giọt mưa đầu mùa trượt dài như những vệt máu loang.

Trong căn phòng xa hoa, Yoon Ji-woo quỳ gối, đôi tay siết chặt đến trắng bệch.

Choi Mu-jin đứng trước cô, bộ vest đen phủ ánh đèn vàng nhạt, giọng nói trầm khàn phá tan khoảng lặng:

– “Ta đã cho cô một cơ hội để giết ta.

Giờ thì…

đến lượt ta xem cô có thể sống bao lâu trong thế giới của ta.”

Ji-woo ngẩng lên, ánh mắt vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn sâu là cơn giằng xé.

– “Ông định làm gì?”

Mu-jin cười nhẹ, nhả một làn khói cigar, đôi mắt sâu thẳm như vực đen:

– “Dạy cô cách sống sót.

Nếu cô muốn rời khỏi đây, trước hết phải học cách trở thành con sói.”

Ông ra hiệu cho thuộc hạ.

Một gã kéo Ji-woo đứng dậy, lôi cô ra ngoài hành lang tối om.

Cửa sắt khép lại sau lưng, để lại trong cô âm thanh lạnh buốt như bản án tử hình.

Ba ngày sau.

Cô tỉnh dậy trong một căn phòng trống, chỉ có một tấm gương lớn đối diện.

Trên bàn là khẩu Glock quen thuộc – và một tờ giấy.

"Giết hắn.

Hoặc bị giết."

Cánh cửa bật mở.

Một người đàn ông bước vào – kẻ từng là đồng đội cũ trong tổ đặc nhiệm.

Ji-woo khựng lại, nắm chặt khẩu súng.

Anh ta cũng giơ súng lên, run rẩy.

– “Ji-woo… chúng ta không cần làm thế này.”

– “Tôi không có lựa chọn.”

Tiếng súng vang lên.

Một viên đạn, một người ngã xuống.

Mùi máu tanh lan ra, quyện với mùi thuốc súng hăng hắc.

Cánh cửa bật mở lần nữa.

Mu-jin đứng đó, ánh mắt không biểu cảm.

Ông bước đến, đặt tay lên vai cô, giọng nói khẽ như hơi thở:

– “Tốt.

Cô đã chọn sống.”

Ji-woo quay lại, đôi mắt rực cháy:

– “Ông đang biến tôi thành quái vật.”

Mu-jin nhếch môi, thì thầm bên tai cô:

– “Không, Ji-woo.

Ta chỉ kéo con sói thật sự trong cô ra ánh sáng thôi.”

Ngoài kia, mưa vẫn rơi, và trong căn phòng lạnh lẽo ấy, một khế ước ngầm đã được ký bằng máu — không phải trên giấy, mà trong ánh nhìn của hai kẻ cùng cô độc.
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chap 3: Máu Và Dối Trá


Hai tháng trôi qua.

Yoon Ji-woo giờ đã khác.

Không còn là cô gái với ánh mắt run rẩy giữa đêm đầu tiên.

Dưới bàn tay của Choi Mu-jin, cô trở thành kẻ lạnh lùng, chính xác - một con dao găm biết thở.

Nhưng giữa họ, thứ không ai muốn gọi tên...

đang lớn dần.

Mỗi buổi đêm, khi cả thế giới mafia im lặng, Ji-woo thường đứng trên ban công tầng 30 của trụ sở tổ chức, nhìn xuống Seoul rực ánh đèn.

Bên cạnh cô, Mu-jin vẫn là bóng người cao lớn, ly rượu vang sóng sánh trong tay.

- "Chú không ngủ sao?"

- "Những kẻ mang tội không bao giờ ngủ yên, Ji-woo à."

Cô quay sang nhìn ông.

Trong ánh sáng lờ mờ, nếp nhăn bên khóe mắt ông hòa với vẻ điềm tĩnh như khói thuốc.

Cô không biết từ khi nào, giữa những bài huấn luyện đẫm máu, những nhiệm vụ thấm mùi tử khí... cô lại bắt đầu sợ - sợ ánh mắt ông, và sợ cảm giác mình đang thuộc về ánh mắt đó.

Đêm đó, Ji-woo nhận được một tin nhắn lạ.

> "Chúng tôi biết cô đang ở đâu.

Hợp tác với chúng tôi, cô sẽ được tự do."

"Chỉ cần giết Choi Mu-jin."

Tin nhắn đến từ một tổ chức phản bội - kẻ thù của Mu-jin.

Và Ji-woo biết...

đây là cơ hội duy nhất để thoát khỏi thế giới mà ông trùm ấy đã trói cô vào.

Nhưng trái tim cô lại phản bội chính lý trí mình.

Đêm hôm đó, khi cô đứng ngoài phòng làm việc của Mu-jin, tay cầm khẩu Glock đã lên đạn, tiếng bước chân ông vang lên sau lưng.

- "Cô lại muốn giết ta lần nữa sao, Ji-woo?"

Giọng ông vẫn trầm, ấm, như thể hiểu rõ tất cả.

Cô không quay lại.

- "Tôi... chỉ muốn kết thúc tất cả."

Mu-jin tiến lại gần, từng bước chậm rãi.

Hơi rượu, mùi cigar và cả cái khí lạnh quen thuộc bao trùm cô.

- "Kết thúc?

Hay là cô sợ mình đã không thể ghét ta nữa?"

Câu nói ấy như một nhát dao.

Ji-woo quay phắt lại, súng chĩa thẳng vào ngực ông.

- "Im đi!"

- "Nếu muốn bắn, hãy bắn vào tim.

Ở đó... là nơi cô đã đặt mình vào."

Tiếng súng không vang lên.

Chỉ có tiếng thở gấp và ánh mắt đan xen giữa thù hận và một thứ gì đó không tên.

Một giọt nước mắt lăn trên má cô - thứ mà Ji-woo tưởng mình đã đánh mất cùng nhân tính.

Ông trùm nhẹ nhàng nắm lấy khẩu súng, hạ nó xuống.

- "Từ giờ, cô không cần phải trốn.

Nhưng nếu đã chọn ở lại... thì hãy nhớ, Ji-woo, không ai thoát được khỏi ta - kể cả khi ta chết."

Cô siết chặt bàn tay run rẩy.

Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu - giữa họ không còn là hợp đồng máu, mà là lời nguyền.
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chap 4: Viết Thương Không Tên


---

Buổi sáng hôm sau, Seoul đổ mưa.

Những hạt mưa nặng trĩu rơi lên ô kính, loang ra như những vết máu chưa kịp rửa.

Trong căn phòng của Choi Mu-jin, không khí đặc quánh mùi thuốc lá và whisky.

Yoon Ji-woo đứng trước gương, nhìn những vết bầm tím trên cánh tay — kỷ niệm của đêm huấn luyện hôm qua.

Nhưng đau đớn thể xác chưa bao giờ khiến cô sợ, thứ khiến cô run lại là ánh mắt của ông, khi ông nắm lấy tay cô lúc cô sắp gục ngã.

Nó không giống ánh mắt của một ông trùm, mà của một người… không muốn mất cô.

Cô ghét điều đó.

Ghét vì tim mình phản bội.

Ghét vì trong thế giới mafia này, “cảm xúc” là thứ yếu mềm đáng chết.

> Tình cảm, ở đây, chỉ khiến người ta chết nhanh hơn.

– “Còn đau không?”

Giọng nói ấy vang lên sau lưng, trầm, khàn, nhưng lại mang chút quan tâm không giấu được.

Ji-woo quay lại, thấy ông trùm đứng trong bóng tối, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay.

Ánh lửa lóe lên, phản chiếu trong mắt ông.

– “Không sao.

Tôi quen rồi.”

– “Cô nói dối dở lắm.”

Mu-jin bước đến gần, bàn tay ông khẽ chạm lên cánh tay bầm của cô.

Cảm giác lạnh lẽo, xen lẫn ấm nóng nơi đầu ngón tay khiến cô khựng lại.

– “Chú đang làm gì vậy?”

– “Xem thử… vết thương nào sâu hơn.

Ở da thịt hay trong lòng.”

Câu nói khiến cô sững người.

Một thoáng im lặng, chỉ còn tiếng mưa đập vào cửa kính.

Cô muốn tránh đi, nhưng ông không buông.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn bằng hơi thở.

– “Đừng thử thách tôi, Ji-woo.”

– “Tôi không…”

– “Cô đang làm điều đó ngay lúc này.”

Ông nói nhỏ, rồi bỏ đi.

Nhưng khi cửa khép lại, tim cô vẫn đập loạn, và thứ cảm giác mơ hồ ấy vẫn chưa chịu tan biến.

Tối đó, cô được giao một nhiệm vụ mới: ám sát đặc vụ ngầm của cảnh sát, kẻ từng tiếp cận Mu-jin.

Nhưng khi nhìn vào hồ sơ, cô chết lặng — đó là người đã gửi tin nhắn cho cô, kẻ biết rõ cô đang bị trói trong bóng tối.

Cô hiểu, đây không chỉ là nhiệm vụ, mà là một lời cảnh cáo.

Choi Mu-jin đã biết mọi thứ.

Đêm, cô trở lại căn cứ.

Cửa phòng ông hé mở, ánh sáng hắt ra mờ ảo.

Ông đang ngồi, lặng lẽ rót rượu, nhưng giọng nói cất lên không hề lạc đi:

– “Cô định nói với ta điều gì, Ji-woo?”

Cô im lặng.

– “Hay là ta nên hỏi, ai đã khiến cô muốn phản bội?”

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có một giọt nước mắt lăn dài, rơi xuống nền lạnh.

Mu-jin khẽ thở dài, ánh nhìn thoáng buồn – lần đầu tiên.

– “Nếu cô muốn tự do, ta sẽ cho.

Nhưng đừng bao giờ quên… một khi bước ra khỏi đây, thế giới này sẽ không còn ai gọi tên cô nữa.”

Ji-woo ngẩng lên, nhìn ông thật lâu, như muốn khắc ghi từng đường nét.

– “Tôi chưa bao giờ sợ chết.

Tôi chỉ sợ… quên mất chú.”

Rồi cô quay đi, biến mất trong màn mưa xám.

Mu-jin vẫn ngồi đó, im lặng.

Điếu thuốc cháy dở trên tay, khói uốn lượn, tan dần vào không khí — như một lời tiễn đưa cho thứ tình cảm không bao giờ được thừa nhận.

........

Mất bạn muốn mih viết tiếp hong,

đáng úp 1 bữa 3 chap liền😝😝
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chap 5: Khoảng Cách Chưa Đặt Tên


Đêm xuống

Trụ sở của tổ chức chìm trong ánh đèn vàng nhạt.

Tầng cao nhất, nơi chỉ có Choi Mu-jin ở, vẫn sáng đèn.

Ji-woo bước chậm dọc hành lang, đôi giày da ướt sũng sau cơn mưa.

Trong tay cô là một tập hồ sơ - báo cáo nhiệm vụ.

Nhưng thật ra, thứ khiến cô đến đây... không chỉ là giấy tờ.

Cánh cửa mở ra.

Mu-jin đang đứng bên cửa sổ, bóng ông hòa trong ánh sáng của thành phố.

Khói thuốc vờn quanh, lưng áo sơ mi đen sẫm một phần vì mưa.

-"Cô đến muộn."

Giọng ông trầm, không gay gắt, nhưng đủ khiến tim cô chùng xuống.

- "Tôi vừa hoàn thành nhiệm vụ."

Cô đặt hồ sơ lên bàn.

Ông không nhìn tập giấy đó - ánh mắt ông chỉ dừng ở gò má cô, nơi có vệt xước mờ.

- "Bị thương à?"

- "Không đáng kể."

- "Lần sau, đừng để ai làm cô bị thương.

Dù là địch hay đồng minh."

Câu nói khiến Ji-woo hơi khựng lại.

Cô không hiểu đó là mệnh lệnh, hay là... một sự lo lắng hiếm hoi.

- "Tôi không yếu đến vậy đâu."

- "Ta biết."

- Ông châm một điếu thuốc khác, khẽ thở ra.

- "Nhưng đôi khi, người mạnh nhất lại là người dễ bị thương nhất."

Không khí trong phòng dần đặc lại.

Mùi thuốc lá hòa với mùi mưa từ áo cô.

Cả hai im lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ kêu tích tắc.

Ji-woo định quay đi, nhưng Mu-jin lên tiếng:

- "Ngồi xuống đi."

Cô khựng lại, rồi ngồi xuống ghế đối diện.

Ông tiến lại gần, cầm một chai rượu đặt xuống bàn, rót ra hai ly.

- "Whisky.

Giúp ấm người."

Cô im lặng nhận lấy.

Rượu chạm môi, vị cay xộc lên, khiến mắt cô hơi nhòe.

- "Chú không nên uống với cấp dưới của mình như thế."

- "Cô đâu chỉ là cấp dưới."

Câu nói khiến không gian chao nhẹ.

Ji-woo ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt ông - sâu, lạnh, và có thứ gì đó ẩn dưới lớp bình thản ấy.

- "Vậy tôi là gì?"

- "Là người ta không nên quan tâm, nhưng vẫn không thể bỏ mặc."

Cô mím môi, không đáp.

Trong khoảnh khắc, mưa lại bắt đầu rơi ngoài cửa kính.

Tiếng mưa hòa cùng nhịp tim lạ thường.

Mu-jin rời khỏi chỗ, đến gần cô, lấy trong tủ một hộp thuốc.

- "Ngồi yên."

Ông nói nhỏ, rồi dùng bông gạc chấm thuốc sát trùng lên vết xước trên má cô.

Hơi thở ông phả nhẹ lên da - đủ gần để khiến cô thấy tim mình không còn ổn định.

- "Chú không cần phải làm thế."

- "Ta biết.

Nhưng ta muốn làm."

Giọng ông khàn đi.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài phân - ánh mắt cô lạc trong ánh nhìn của ông, vừa ấm, vừa đáng sợ.

Một giọt máu từ vết thương rơi xuống tay ông.

Ông khẽ siết nhẹ cổ tay cô.

- "Đừng để ta thấy em đổ máu thêm lần nào nữa."

Cô cúi đầu, tránh ánh mắt ấy.

Bởi cô sợ... nếu nhìn thêm một chút nữa, cô sẽ không còn đủ can đảm để rời khỏi nơi này.

Mưa vẫn rơi, ánh đèn vẫn vàng, và trong căn phòng tĩnh lặng ấy - giữa tội lỗi, quyền lực và khao khát - có một thứ tình cảm chưa được gọi tên, nhưng ai cũng biết nó đang tồn tại.

--------------
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chap 6: Lưỡi Dao Ghen Tuông


Sân tập khuya.

Ánh đèn trắng lạnh phủ lên nền xi măng, nơi những tiếng đấm, tiếng thở gấp vang vọng trong không gian rộng.

Ji-woo vừa hoàn thành buổi huấn luyện với đội đặc nhiệm mới của tổ chức — lần đầu tiên, cô được chỉ định làm việc với Han-seok, một tay súng giỏi, trẻ và táo bạo.

Cả hai đang kiểm tra lại súng.

Han-seok nói khẽ, giọng nửa đùa nửa thật:

- “Chị mà vào đội của tôi lâu thêm chút nữa, mấy thằng kia chắc chẳng dám bắn đâu.

Sợ chị quá.”

Ji-woo cười nhẹ:

- “Sợ thì tốt.

Như vậy mới không chết.”

Cô quay đi, không nhận ra ánh mắt đang dõi theo từ tầng hai của khu tập.

Choi Mu-jin đứng đó, tay cầm điếu thuốc dở, khói tản ra chậm rãi.

Ánh nhìn ông lạnh hơn bình thường.

---

Một giờ sau, khi Ji-woo rời sân tập, ông đang đợi ở hành lang.

Không nói một lời, ông bước thẳng về phía cô.

- “Tập xong rồi à?”

- “Vâng.”

- “Với Han-seok.”

Câu nói nghe như nhận xét, nhưng giọng lại có gì đó nén chặt, không bình thường.

Ji-woo khẽ gật, cảm thấy luồng không khí nặng nề bao quanh.

- “Cậu ta chạm vào em.”

- “Hả?”

- "Lúc hắn đứng sau em , chỉnh tầm ngắm.

Ta thấy.”

Cô im lặng.

Ông tiến thêm một bước, đủ gần để mùi khói thuốc trộn với mùi mưa trên áo cô.

-“Em cho phép người khác chạm vào mình như thế à?”

Giọng ông khàn, nhưng thấp và gắt.

Ji-woo ngẩng đầu, nhìn thẳng:

- “Đó là huấn luyện, không phải—”

“Đừng nói dối.”

Câu nói cắt ngang.

Bàn tay ông chạm vào cằm cô, nâng nhẹ lên.

Ánh mắt ông lạnh, nhưng sâu — sâu đến mức khiến cô không dám thở.

- “Ta đã dạy em cách nhìn vào mắt người khác khi định bóp cò.”

- “…”

- “Nhưng em lại không dám nhìn ta.

Vì sao?”

Cô gạt tay ông ra, lùi lại.

- “Chú đang ghen sao, chủ tịch?”

Một thoáng im lặng.

Rồi ông khẽ cười, nụ cười vừa cay đắng vừa bất lực.

- “Ta không có quyền ghen.

Nhưng ta lại muốn bẻ gãy tay bất kỳ ai chạm vào em.”

Câu nói như rơi vào khoảng không, khiến tim cô siết lại.

Cô không trả lời, chỉ nhìn ông.

Ánh đèn vàng phản chiếu trong mắt Mu-jin — ánh nhìn ấy không còn là của một ông trùm, mà của một người đàn ông đang cố che giấu cảm xúc mà chính ông cũng không thừa nhận.

- “Ông nói nghe như tôi là tài sản của ông vậy.”

- “Không.”

- “Thế là gì?”

- “Là người duy nhất khiến ta thấy… mình vẫn còn sống.”

Cô lặng đi.

Khoảng cách giữa hai người lại gần hơn, chỉ còn hơi thở.

Một giọt nước mưa từ trần rơi xuống giữa họ, vỡ tan trên nền gạch.

Ji-woo khẽ nói, giọng nghẹn:

- “Nếu chú cứ nhìn tôi như vậy… tôi sẽ không thể rời đi.”

Mu-jin khựng lại, ánh mắt dao động.

Ông hít sâu, rồi quay đi, giọng khàn hẳn:

- “Vậy thì đừng rời đi.”

Ông bước đi, để lại cô đứng lặng giữa hành lang — lòng đầy những cảm xúc vừa ngọt vừa đau, như vết thương không thể khâu lại.

Đêm ấy, mưa không dứt.

Ji-woo vẫn chưa rời khỏi khu tập, dù đèn đã tắt hết.

Cô ngồi một mình trên bậc thềm, tay siết chặt chiếc bật lửa bạc — thứ mà cô chưa bao giờ trả lại cho ông.

Lúc sau Mujin quay lại phòng tập vẫn thấy Jiwoo ngồi ở đó.

- “Ta tưởng em đã về.”

Giọng ông trầm khàn, vẫn là thứ âm thanh khiến tim cô chùng xuống mỗi khi nghe.

- “Tôi định vậy.

Nhưng mưa chưa tạnh.”

Ông im lặng.

Bước lại gần.

Khi chỉ còn cách cô một nhịp thở, ông dừng lại, bóng đổ dài trên sàn ướt.

- “Em vẫn còn giận?”

- “Không.

Nhưng chú không có quyền ghen như thế.”

Ông khẽ cười.

- “Ta biết.

Nhưng khi thấy người khác chạm vào em… ta không thể bình tĩnh.”

Cô quay lại nhìn.

Ánh mắt ông khác hẳn — không còn là ánh nhìn của một ông trùm ra lệnh, mà là của một người đàn ông đang cố kìm cơn bão trong lòng.

- “Chú nghĩ tôi là gì?”

- “Là người khiến ta quên mất mình là ai.”

Không khí giữa họ như đặc lại.

Mùi khói thuốc, mùi mưa và hơi ấm từ cơ thể ông hòa lẫn.

Ji-woo hít sâu, nhưng tim lại đập loạn.

> “Chú đang đi quá giới hạn rồi.”

“Vậy em bảo ta dừng đi.”

Câu nói ấy nhẹ như gió, nhưng khiến cô không thể nói thêm.

Ông đưa tay chạm vào mái tóc cô, vuốt nhẹ một sợi ướt dính trên má.

Cái chạm ấy dịu dàng đến mức đau.

Cô không tránh, chỉ đứng im.

Khoảng cách dần biến mất, hơi thở hòa vào nhau.

> “Mu-jin…”

“Đừng gọi tên ta như thế, Ji-woo.

Ta sẽ không kiềm được đâu.”

Giọng ông khàn, run nhẹ, như người đang tự dằn lòng.

Cô nhắm mắt lại.

Một thoáng, ông tưởng cô sẽ lùi ra — nhưng không.

Cô chỉ nói nhỏ, rất khẽ:

> “Tôi không muốn chú kiềm lại.”

Không có lời nào nữa.

Chỉ còn hơi thở, mùi rượu, và nhịp tim dồn dập trong bóng tối.

Cánh tay ông siết lấy cô, không mạnh, không vội — chỉ là một cái ôm dài, sâu, nặng trĩu những điều chưa thể nói.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi, rửa trôi đi khói thuốc, máu, và cả lý trí.

Còn trong căn phòng nhỏ, hai con người mang vết thương giống nhau chỉ biết tìm chút ấm áp tạm thời trong bóng đêm.

---------------
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chap 7: Giới Hạn Mỏng Manh


Đêm ấy, mưa không dứt.

Ji-woo vẫn chưa rời khỏi khu tập, dù đèn đã tắt hết.

Cô ngồi một mình trên bậc thềm, tay siết chặt chiếc bật lửa bạc — thứ mà cô chưa bao giờ trả lại cho ông.

Cánh cửa phía sau mở ra, tiếng bước chân chậm rãi vang lên.

Không cần quay lại, cô cũng biết là ai.

> “Ta tưởng em đã về.”

Giọng ông trầm khàn, vẫn là thứ âm thanh khiến tim cô chùng xuống mỗi khi nghe.

> “Tôi định vậy.

Nhưng mưa chưa tạnh.”

Ông im lặng.

Bước lại gần.

Khi chỉ còn cách cô một nhịp thở, ông dừng lại, bóng đổ dài trên sàn ướt.

> “Em vẫn còn giận?”

“Không.

Nhưng ông không có quyền ghen như thế.”

Ông khẽ cười.

> “Ta biết.

Nhưng khi thấy người khác chạm vào em… ta không thể bình tĩnh.”

Cô quay lại nhìn.

Ánh mắt ông khác hẳn — không còn là ánh nhìn của một ông trùm ra lệnh, mà là của một người đàn ông đang cố kìm cơn bão trong lòng.

> “Chú nghĩ tôi là gì?”

“Là người khiến ta quên mất mình là ai.”

Không khí giữa họ như đặc lại.

Mùi khói thuốc, mùi mưa và hơi ấm từ cơ thể ông hòa lẫn.

Ji-woo hít sâu, nhưng tim lại đập loạn.

> “Chú đang đi quá giới hạn rồi.”

“Vậy em bảo ta dừng đi.”

Câu nói ấy nhẹ như gió, nhưng khiến cô không thể nói thêm.

Ông đưa tay chạm vào mái tóc cô, vuốt nhẹ một sợi ướt dính trên má.

Cái chạm ấy dịu dàng đến mức đau.

Cô không tránh, chỉ đứng im.

Khoảng cách dần biến mất, hơi thở hòa vào nhau.

> “Mu-jin…”

“Đừng gọi tên ta như thế, Ji-woo.

Ta sẽ không kiềm được đâu.”

Giọng ông khàn, run nhẹ, như người đang tự dằn lòng.

Cô nhắm mắt lại.

Một thoáng, ông tưởng cô sẽ lùi ra — nhưng không.

Cô chỉ nói nhỏ, rất khẽ:

> “Tôi không muốn chú kiềm lại.”

Không có lời nào nữa.

Chỉ còn hơi thở, mùi rượu, và nhịp tim dồn dập trong bóng tối.

Cánh tay ông siết lấy cô, không mạnh, không vội — chỉ là một cái ôm dài, sâu, nặng trĩu những điều chưa thể nói.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi, rửa trôi đi khói thuốc, máu, và cả lý trí.

Còn trong căn phòng nhỏ, hai con người mang vết thương giống nhau chỉ biết tìm chút ấm áp tạm thời trong bóng đêm.

Mưa vẫn chưa ngừng.

Tiếng nước rơi xuống mái tôn hòa cùng nhịp thở nặng nề trong căn phòng nhỏ.

Mu-jin vẫn đứng đó, một tay ôm lấy Ji-woo, tay còn lại đặt trên vai cô, như sợ nếu buông ra thì mọi thứ sẽ biến mất.

Ji-woo không nói gì.

Cô chỉ đứng im, nghe hơi thở ông sát bên tai — ấm, khàn và lẫn mùi khói thuốc quen thuộc.

Cô đã quá quen với mùi này… nhưng đêm nay, nó khiến tim cô nhói.

> “Ji-woo…”

Ông gọi tên cô, rất khẽ.

Cô khẽ đáp, giọng run:

> “Tôi đây.”

Ông không nói thêm.

Chỉ khẽ ngả trán mình chạm vào trán cô.

Một cử chỉ đơn giản, nhưng khiến thế giới ngoài kia như tan biến.

Ánh đèn phản chiếu qua ô cửa kính mờ, vẽ lên họ hai bóng hình kề sát, không biết là đang tìm ẩn náu, hay đang tự thiêu mình trong ngọn lửa cảm xúc.

> “Tôi không biết đây là sai hay đúng nữa.” – cô nói, giọng như hơi thở.

“Trên đời này chẳng có gì hoàn toàn đúng, Ji-woo.

Chỉ có điều ta thật lòng muốn… và điều ta buộc phải làm.”

Ông nói rồi khẽ đặt tay lên má cô, ngón cái lướt qua vết thương đã khô.

Cái chạm nhẹ thôi, nhưng khiến cô run.

Không phải vì sợ — mà vì lần đầu cô nhận ra, ông đang dịu dàng.

> “Chú từng nói không để ai chạm vào tôi.”

“Ta biết.

Và giờ ta đang phá luật của chính mình.”

Một thoáng im lặng.

Chỉ còn tiếng tim đập và mưa rơi ngoài kia.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt chạm ánh mắt.

Khoảng cách giữa họ chỉ là một hơi thở — gần đến mức cô nghe được cả tiếng nuốt khan nơi cổ họng ông.

> “Nếu chú cứ nhìn tôi như vậy… tôi sẽ không còn dừng lại được.”

“Thì đừng dừng.”

Câu nói của ông trầm, chậm và thật.

Không còn là mệnh lệnh, mà như một lời thú tội.

Họ đứng đó rất lâu, không nói, không cần nói.

Chỉ có một cái siết tay chậm rãi, một cái tựa đầu ngắn ngủi, một giây bình yên giữa cơn bão.

Khi cô rời khỏi vòng tay ông, cả hai đều im lặng.

Mu-jin nhìn xuống bàn tay mình — bàn tay từng dính máu, giờ vẫn còn vương lại hơi ấm của cô.

Ông biết… một khi đã chạm, thì chẳng thể quay lại được nữa.

> “Ji-woo.”

“Vâng?”

“Đừng để ai biết đêm nay em ở đây.”

“Tại sao?”

“Vì nếu ai biết… ta sẽ không thể kiềm lòng mà giữ em lại.”

Ánh đèn chập chờn tắt dần.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng họ — đã có thứ khác vừa bừng cháy.

___________________________________________

mấy nay làm biếng qá
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chap 8: Giữa Khói Thuốc Và Hơi Thở


Buổi sáng hôm ấy không lạnh, nhưng Jiwoo vẫn cảm thấy rùng mình khi thức dậy.

Không phải vì gió, mà vì hơi ấm từ người đàn ông đang ngồi cách cô chỉ vài bước — Choi Mujin.

Ông không ngủ.

Vẫn ngồi đó, tựa lưng vào ghế da, điếu thuốc cháy dở trên tay, ánh mắt nhìn vào khoảng không phía cửa sổ.

Ánh sáng hắt lên gương mặt ông, làm rõ những vết sẹo nhỏ và những mệt mỏi giấu kín.

Jiwoo đứng dậy, bước chậm đến gần.

> “Chú chưa ngủ sao?”

“Ta quen rồi.

Người có nhiều tội… không dễ ngủ.”

Cô khẽ mỉm cười.

> “Thế mà tôi lại ngủ ngon.

Có lẽ vì biết mình vẫn còn sống.”

Ông quay sang, đôi mắt trầm sâu như muốn nói điều gì nhưng lại thôi.

Một lúc sau, ông khẽ nói:

> “Nếu muốn đi, hôm nay là lúc thích hợp nhất.”

Jiwoo im lặng.

Câu nói ấy từng khiến tim cô thắt lại — nhưng hôm nay thì khác.

Cô bước thêm một bước, đứng ngay trước mặt ông.

> “Tôi không đi.”

Mujin hơi giật mình, dù ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản.

> “Không đi?”

“Không đi nữa.” – Jiwoo đáp, giọng chắc nịch. – “Tôi đã chạy đủ rồi.

Còn nếu ông muốn đuổi, thì tôi sẽ ở đây cho đến khi ông thực sự muốn.”

Một thoáng yên lặng, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường.

Rồi Mujin đứng dậy, tiến lại gần, chậm rãi như con thú săn mồi đang dò xét.

Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn một hơi thở.

> “Em biết mình đang nói gì không, Jiwoo?”

“Biết chứ.

Tôi không còn là đứa con gái chỉ biết căm hận chú.”

Ông nhìn cô thật lâu, rồi nhẹ nhàng đưa tay lên, khẽ gạt một lọn tóc rơi trên má.

Cử chỉ ấy nhẹ như gió, nhưng khiến tim Jiwoo đập mạnh.

> “Ta không tốt đâu.” – ông khẽ nói.

“Tôi biết.

Nhưng tôi chưa từng gặp ai khiến tôi muốn ở lại, ngoại trừ chú.”

Mujin khẽ cười, nụ cười hiếm hoi, nhưng sâu sắc đến mức khiến căn phòng như ấm hơn.

Ông đặt điếu thuốc xuống, tiến thêm nửa bước.

Khoảnh khắc ấy, không cần lời nói, mọi thứ đều rõ ràng — họ đều biết, ranh giới giữa “bảo vệ” và “yêu” đã biến mất từ lâu.

Cả hai đứng lặng, không chạm, nhưng hơi thở hòa làm một, khói thuốc tan giữa không khí ẩm, vương lại mùi gỗ, mùi da, và thứ cảm xúc mà cả hai không thể gọi tên.

> “Jiwoo…”

“Gì?”

“Nếu em đã chọn ở lại, đừng bao giờ phản bội ta.”

“Còn ông, đừng khiến tôi phải hối hận.”

Ông khẽ gật đầu, không nói thêm.

Bàn tay ông siết nhẹ lấy cổ tay cô — không đau, chỉ như một lời hứa âm thầm.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa nhẹ.

Trong căn phòng ấy, hai linh hồn từng bị tổn thương giờ tìm thấy nhau — không cần lời yêu, không cần lý do, chỉ cần ở lại.
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chap 9: Dưới Ánh Đèn Và Mùi Khói Thuốc


Khách sạn hạng sang nằm trên tầng cao nhất thành phố, đèn vàng dịu phủ lên khung cảnh tiệc đêm như được dát bằng thứ ánh sáng của quyền lực.

Âm nhạc du dương, những tiếng cười nhã nhặn vang lên xen lẫn tiếng chạm ly, và mùi khói thuốc đắt tiền quyện vào mùi nước hoa nồng nàn.

Tất cả đều đang đóng vai của mình trong thế giới này — một thế giới của vẻ hào nhoáng che phủ máu và bí mật.

Còn Choi Mujin, người được mọi người tôn trọng cúi chào, chỉ lặng lẽ đứng một góc, ly rượu sóng sánh trong tay.

Từ vị trí của ông, có thể nhìn thấy toàn bộ khán phòng, nhưng ánh mắt lại chỉ dừng ở một người duy nhất.

Jiwoo bước vào — lạnh lùng, bình thản, như chưa từng thuộc về ai.

Chiếc váy đen ôm sát khiến cô trở nên khác hẳn hình ảnh “người của tổ chức” thường ngày.

Không một trang sức thừa, không một cử chỉ mềm yếu, nhưng từng bước chân của cô vẫn khiến không ít ánh mắt ngoái nhìn.

Ánh đèn quét qua khuôn mặt cô, và trong khoảnh khắc đó — ánh mắt của Mujin khẽ tối lại.

Ông không nhúc nhích, nhưng khớp ngón tay trên ly rượu đã siết lại.

Chỉ những người quen thân mới biết — đó là dấu hiệu nguy hiểm nhất.

Một đàn em tiến lại, khẽ nói:

> “Chủ tịch, ông muốn tôi đi cùng cô ấy—”

“Không cần.” – giọng ông dứt khoát, lạnh như gió lùa qua thép.

Từ xa, Jiwoo đang nói chuyện với Kang — một tay súng trẻ, mới được thăng chức.

Hắn cười, nghiêng người rót rượu cho cô.

Một cử chỉ đơn giản, nhưng khiến Mujin cảm thấy… chướng mắt.

Ly rượu trong tay ông nghiêng đi, thứ chất lỏng đỏ sẫm phản chiếu ánh đèn như máu.

Ông nhấp một ngụm, ánh mắt vẫn dõi theo, yên lặng như thể đang cân nhắc xem có nên ra lệnh cho ai đó biến Kang khỏi bữa tiệc này không.

Jiwoo cười nhẹ, chỉ là lịch sự, nhưng ánh mắt cô thoáng lướt qua ông — và cô biết.

Cái nhìn đó, dù ngắn ngủi, nhưng nặng trĩu như lời cảnh báo.

Không một ai khác trong căn phòng nhận ra điều đó, chỉ có cô.

Khi bữa tiệc tản ra, mọi người tán gẫu, rượu chảy như nước, và âm nhạc đổi sang nhịp chậm, Mujin bước đi giữa đám đông, từng bước nặng nề.

Ông không lại gần ngay, chỉ đứng phía sau — đủ để mùi thuốc lá quen thuộc của ông thoảng đến bên cổ cô.

Jiwoo khẽ quay đầu, không nhìn thẳng, giọng thấp:

> “Chú đi đâu mà đứng sau lưng tôi thế này?”

Mujin đáp, giọng trầm, hơi khàn vì rượu:

> “Trông em uống rượu với người khác giỏi lắm.”

Cô mỉm cười nửa miệng.

> “Chỉ là phép xã giao thôi.

Chú cũng làm vậy còn gì?”

Ông khẽ nghiêng người, đủ gần để hơi thở lướt qua cổ cô, khiến cô rùng mình.

> “Khác.

Họ không dám nhìn ta lâu như hắn nhìn em.”

Câu nói đơn giản, nhưng mang theo âm sắc chiếm hữu rõ rệt, được che giấu khéo léo dưới giọng điệu điềm tĩnh.

Cô không đáp.

Chỉ nâng ly, hớp rượu, mắt vẫn nhìn về phía trước.

> “Nếu tôi nói… tôi thích cảm giác đó thì sao?” – cô nói khẽ.

Ông cười nhẹ, không vui cũng chẳng buồn.

“Thì có lẽ em chưa hiểu hết hậu quả của việc khiến ta ghen.”

Giọng nói ấy như lưỡi dao lướt qua làn da — không làm đau, nhưng khiến tim cô đập nhanh.

Cô biết ông không đùa.

Chưa bao giờ ông đùa.

Khi một vài người tiến lại gần chào hỏi, Mujin bước lùi lại nửa bước, quay về dáng vẻ ung dung quen thuộc.

Không ai thấy ánh mắt ông vừa nhìn Jiwoo.

Không ai biết sự im lặng đó chứa đầy khao khát bị giam chặt trong lớp vỏ quyền lực.

Cô chỉ khẽ cười, cúi đầu đáp lễ, nhưng bàn tay đang cầm ly rượu vẫn còn run nhẹ.

Không vì sợ, mà vì tim cô vừa bị một người như Choi Mujin chạm đến — không bằng tay, mà bằng ánh mắt.

Khi bữa tiệc dần tàn, Mujin đi ngang qua cô, chẳng nói gì, chỉ khẽ dừng lại bên vai, giọng trầm thấp như hơi gió:

> “Tối nay, đừng đi đâu.”

Câu nói đó, với người khác, chỉ như một lời dặn nhẹ.

Nhưng với Jiwoo, nó là một mệnh lệnh, một lời thú nhận, và cũng là sự chiếm hữu không thể công khai.

Cô không quay đầu lại, chỉ nhắm mắt khẽ mỉm cười.

> “Nếu tôi vẫn đi thì sao?”

Ông không trả lời.

Chỉ bước đi, bóng ông hòa vào ánh sáng vàng nhạt của sảnh, bỏ lại mùi thuốc và cảm giác nghẹn lại giữa ngực cô — như thể mọi lời yêu đều bị khóa chặt trong thế giới tội lỗi mà họ đang sống.

Cơn mưa đến bất ngờ sau bữa tiệc.

Tiếng mưa gõ lên khung kính, từng nhịp đều đặn, hòa cùng mùi thuốc lá trong căn phòng im lặng.

Ánh sáng từ ngọn đèn bàn hắt lên khuôn mặt Choi Mujin, nửa sáng nửa tối — lạnh, nhưng ẩn dưới đó là điều gì đang nén chặt.

Jiwoo đứng trước bàn, tay vẫn còn ướt nước mưa.

Cô không nói gì, chỉ nhìn ông đang ngồi tựa ghế, khói thuốc vờn quanh, ánh mắt dường như chẳng nhìn vào đâu — nhưng cô biết, ông đang đợi.

> “Tôi không đi đâu cả.” – cô lên tiếng trước, giọng bình thản.

Ông không đáp, chỉ gạt tàn thuốc, chậm rãi:

“Tốt.

Vì nếu em đi, ta sẽ tìm.”

Câu nói ngắn, mà khiến tim Jiwoo khẽ thắt lại.

Không phải vì lời đe dọa, mà vì cách ông nói – như thể chính ông cũng không hiểu vì sao lại không muốn cô rời đi.

Cô tiến lại gần, từng bước, tiếng giày vang nhỏ trên sàn gỗ.

> “Chú đang ghen thật à?”

Mujin ngước mắt lên, nhìn thẳng vào cô.

Ánh nhìn ấy khiến cả căn phòng như đặc quánh lại — sâu, lạnh và cháy âm ỉ như than hồng.

> “Nếu ta nói có, thì sao?”

Cô hơi sững, nhưng rồi khẽ cười:

> “Vậy còn danh tiếng, tổ chức, luật lệ của ông thì sao?”

> “Tất cả vẫn ở đó.” – ông đáp, giọng trầm – “Nhưng chỉ khi ta nhìn thấy em với người khác… chúng đều chẳng còn nghĩa lý gì.”

Khói thuốc tan dần, mùi thuốc nặng bám lên không khí.

Cô nhìn ông, đôi mắt vốn quen với sự lạnh lùng nay lại có chút lạc hướng.

> “Chú không được phép yếu lòng, Choi Mujin.” – cô nói, giọng run nhẹ, nhưng ánh mắt kiên định.

“Ta biết.” – ông đáp – “Và chính vì biết… nên ta càng sợ.”

Một cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm tàn thuốc rơi xuống bàn.

Mujin dụi điếu thuốc, đứng dậy.

Ông tiến đến gần, rất chậm.

Mỗi bước ông đi, Jiwoo lại cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

Khi khoảng cách chỉ còn nửa bước, ông dừng lại.

Không chạm, chỉ nhìn — ánh mắt như muốn nói thay tất cả những điều ông không thể nói ra trước mặt người khác.

> “Ta không thể công khai điều này.

Nhưng nếu có ai chạm vào em lần nữa…” – giọng ông thấp, nghèn nghẹn – “ta sẽ không kiềm chế nổi.”

Jiwoo nhìn ông thật lâu.

Cô không sợ, cũng không né tránh.

Chỉ khẽ nói:

> “Tôi biết.

Và có lẽ… tôi không muốn chú kiềm chế nữa.”

Một khoảng lặng rơi xuống, kéo dài đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa bên ngoài.

Mujin nhắm mắt, như thể đang đấu tranh giữa lý trí và điều gì đó sâu hơn, hoang dại hơn.

Rồi ông mở mắt, cúi đầu, chỉ nói đủ để cô nghe:

> “Em không hiểu đâu, Jiwoo.

Một khi ta đã muốn giữ thứ gì, ta sẽ không để nó rời khỏi tay mình… dù có phải đốt cả thế giới này.”

Giọng ông khàn, nhưng đầy thật.

Cô khẽ thở ra, đáp lại bằng nụ cười mơ hồ:

> “Tôi biết.

Và vẫn chọn ở lại.

Dù chú có đốt cả thế giới thật đi nữa.”

Hai ánh nhìn chạm nhau — một cái nhìn chứa cả khổ đau, lẫn thứ tình cảm bị chôn vùi quá sâu dưới lớp băng lạnh của quyền lực.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi.

Trong căn phòng ấy, giữa khói thuốc và im lặng, hai con người biết rõ mình đã vượt qua ranh giới nguy hiểm — nhưng không ai muốn quay lại nữa.
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chap 10: Em Là Thứ Duy Nhất Thuộc Về Chú


Jiwoo nhận ra Choi Mujin thay đổi từ khi nào, cô không nhớ rõ.

Chỉ biết rằng ánh mắt ông nhìn cô… không còn giống một người thầy.

Không phải quan tâm.

Mà là chiếm giữ.

“Em đã gặp ai hôm nay?”

Giọng ông bình thản, nhưng tay siết chặt ly rượu đến mức nứt vỡ.

“Không liên quan đến chú.”

Jiwoo đáp, mắt không nhìn thẳng.

Mujin cười.

Một nụ cười lạnh khiến không khí trong phòng đặc quánh.

“Jiwoo,” ông bước đến, đặt tay lên cằm cô, ép cô ngẩng đầu

“Trên đời này, không có gì của em là không liên quan đến chú.”

Cô muốn gạt tay ông ra, nhưng dừng lại.

Không phải vì sợ.

Mà vì cô biết — phản kháng chỉ khiến ông điên hơn.

“Chú đã tạo ra em,” Mujin thì thầm sát bên tai cô.

“Máu, hận thù, sức mạnh… tất cả đều là của chú.”

Jiwoo nhắm mắt.

“Vậy chú coi em là gì?”

Một thoáng im lặng.

Rồi Mujin bật cười khẽ — trầm, thấp, nguy hiểm.

“Là điểm yếu duy nhất của anh.”

“Và cũng là thứ chú không cho phép ai chạm vào.”

Bàn tay ông trượt xuống cổ tay cô.

Không đau.

Không thô bạo.

Chỉ đủ chặt để nhắc cô nhớ: cô không có đường lui.

“Kể cả em,” ông nói tiếp.

“Cũng không được rời khỏi chú.”

Jiwoo mở mắt, nhìn thẳng vào ông.

“Đây không phải yêu.”

Mujin nghiêng đầu, ánh mắt tối sầm.

“Chú chưa từng nói đó là yêu.”

Ông cúi xuống, trán chạm trán cô.

“Yêu là thứ yếu đuối.”

“Còn thứ chú dành cho em… là sở hữu."

Bên ngoài, tiếng súng vang lên từ xa.

Nhưng Jiwoo không còn nghe thấy gì nữa.

Cô nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là Choi Mujin sẵn sàng hủy diệt cả thế giới —

mà là ông ta sẵn sàng hủy diệt chính cô,

chỉ để giữ cô mãi mãi bên mình.

Và tệ hơn cả…

là trong khoảnh khắc đó,

Jiwoo không chắc mình có thực sự muốn trốn thoát hay không.
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chương 11: Vì Em, Chú Không Cần Lý Do


Người đàn ông đó chỉ phạm một sai lầm.

Hắn nghĩ Jiwoo là thứ có thể chạm vào.

Khi Jiwoo được gọi đến phòng làm việc của Choi Mujin, trời đã quá nửa đêm.

Căn phòng sáng vừa đủ, rèm kéo kín.

Mujin đứng quay lưng, tay đặt trên bàn, bất động.

“Chú gọi em?”

Giọng Jiwoo bình tĩnh, nhưng cô nhận ra — không khí ở đây khác thường.

Mujin không quay lại ngay.

“Em có sợ không?”

Ông hỏi, giọng thấp.

“Sợ gì?”

“Sợ việc có người dám nghĩ rằng,”

ông chậm rãi nói tiếp,

“em không còn nằm trong phạm vi của chú.”

Jiwoo cau mày.

“Chú đang nói ai?”

Lúc này Mujin mới quay người.

Ánh mắt chú không giận.

Không lạnh.

Chỉ là trống rỗng — thứ trống rỗng chỉ xuất hiện khi mọi quyết định đã được đưa ra.

“Người đã chạm vào cổ tay em chiều nay.”

“Người đã hỏi em những câu không nên hỏi.”

“Và người đã nghĩ rằng chú sẽ nhắm mắt làm ngơ.”

Jiwoo sững lại.

“Chú…

đã làm gì?”

Mujin nhìn cô rất lâu.

Lâu đến mức Jiwoo thấy khó thở.

“Chú đã cho hắn cơ hội rút lui,” ông nói.

“Nhưng hắn không hiểu."

“Chú giết rồi?”

Cô hỏi.

Giọng khẽ, nhưng rõ.

“Ừ.”

Không biện minh.

Không vòng vo.

Một từ duy nhất, rơi xuống như dấu chấm hết.

Jiwoo lùi nửa bước.

“Chỉ vì… chuyện đó?”

Mujin bước tới.

Mỗi bước đều chậm rãi, chắc chắn.

“Không.”

“Vì ánh mắt hắn nhìn em.”

Jiwoo ngẩng lên.

“Chú không quan tâm hắn muốn gì.”

“Chú chỉ quan tâm em đã bị nhìn thấy theo cách không thuộc về chú.”

Cô run lên.

“Chú điên rồi.”

Mujin dừng lại ngay trước mặt cô.

“Có thể.”

Ông đáp.

“Nhưng chú tỉnh táo khi quyết định xuống tay.”

Jiwoo siết chặt tay.

“Em không yêu cầu chú làm vậy.”

“Chú biết.”

Mujin đưa tay lên, dừng lại trước má cô — không chạm.

“Chú làm vì chú muốn.”

Giọng ông trầm xuống, khàn đi.

“Chú không giết người vì em yếu đuối.”

“Chú giết vì chú không cho phép thế giới này nghĩ rằng em có thể bị xâm phạm.”

Jiwoo nhìn vào mắt chú.

Lần đầu tiên, cô hiểu rõ:

Đây không phải bảo vệ.

Đây là xóa bỏ nguy cơ từ trong trứng nước.

“Nếu một ngày,” cô nói chậm,

“em là người khiến chú phải đối đầu với cả thế giới thì sao?”

Mujin cười.

Nụ cười rất nhẹ.

“Vậy chú sẽ để thế giới thua.”

Ông hạ giọng, từng chữ như đóng đinh.

“Em còn sống là đủ.”

“Còn lại… không quan trọng.”

Jiwoo nhắm mắt.

Không phải vì sợ máu.

Mà vì cô nhận ra: từ khoảnh khắc này trở đi, mạng sống của người khác không còn nặng bằng sự an toàn của cô trong mắt chú.

“Chú không thấy tội lỗi sao?”

Cô hỏi.

Mujin im lặng vài giây.

“Có,” ông nói.

“Nhưng chú chấp nhận mang nó một mình.”

Ông cúi xuống, trán gần chạm trán cô.

“Em không cần biết.”

“Không cần nhớ.”

“Chỉ cần đứng ở đây… và tiếp tục sống.”

Jiwoo mở mắt.

“Còn chú thì sao?”

Mujin nhìn cô, ánh mắt sâu và tối.

“Chú quen rồi.”

“Quen đứng trong bóng tối, miễn là em không phải.”
 
Vết Máu Và Khói Thuốc
Chương 12: Không Công Khai


Jiwoo không cố ý.

Chỉ là cô đứng quá gần Mujin trong kho hồ sơ, còn Mujin thì cúi xuống quá thấp để nghe cô nói.

“Chú để tài liệu sai chỗ rồi.”

Jiwoo nói nhỏ.

“Ở đâu?”

Mujin hỏi, nghiêng đầu lại gần hơn.

Jiwoo giơ tay lên, chỉnh lại cổ áo cho chú — rất tự nhiên, như đã làm chuyện đó hàng trăm lần.

Đúng lúc đó, cửa kho mở ra.

“…Ơ?”

Cả hai đồng thời lùi ra cùng một lúc, gần như bản năng.

Người đứng ngoài cửa khựng lại.

“À… tôi xin lỗi.

Tôi tưởng—”

“Tưởng sai rồi.”

Mujin nói ngay, giọng bình thản.

Jiwoo quay sang, gật đầu rất nghiêm túc.

“Chúng tôi đang làm việc.”

Người kia nhìn hai người.

Rồi nhìn cái khoảng cách… vẫn còn quá gần.

“Vâng.”

“Làm việc.”

Cửa đóng lại.

Jiwoo nhìn Mujin một giây.

Rồi bật cười.

“Chú thấy chưa,” cô nói khẽ,

“suýt nữa là xong rồi.”

“Em làm thế là cố ý.”

Mujin nói.

“Chú có chứng cứ không?”

Mujin nhìn cô.

“Có.”

“Ở đâu?”

“Ở việc em không hề xin lỗi.”

Jiwoo cười càng tươi hơn.

Chiều hôm đó, Jiwoo bị một người khác giữ lại hỏi chuyện lâu hơn bình thường.

Không động chạm.

Không vượt giới hạn..

Chỉ là… quá lâu.

Khi Jiwoo quay lại, Mujin đang đứng dựa tường.

“Xong rồi?”

Chú hỏi.

“Ừ.”

“Chú chờ em à?”

“Không.”

“Chú đang đi ngang.”

Jiwoo nhìn chú từ đầu đến chân.

“Chú đi ngang mà tay khoanh thế kia à?”

Mujin không đáp.

Jiwoo tiến lại gần, hạ giọng..

“Chú ghen thật hả?”

“Không.”

Mujin nói rất nhanh.

“Vậy sao chú đứng đây?”

“…Vì hành lang này đông.”

Jiwoo bật cười.

“Ừ.

Đông mỗi mình chú.”

Mujin thở ra một hơi rất nhẹ.

“Em đừng để người khác ở cạnh em lâu như vậy.”

Chú nói.

“Chú lo à?”

“Chú không thích.”

Jiwoo nghiêng đầu.

“Không thích… hay không chịu được?”

Mujin nhìn cô.

“…Cả hai.”

Buổi tối, Mujin nói một câu rất bình thường:

“Đi ăn.”

“Với mọi người à?”

Jiwoo hỏi.

“Không.”

Chú đáp.

“Với chú.”

Jiwoo chớp mắt.

“Vậy có bị coi là công khai không?”

“Không ai biết.”

Mujin nói.

“Chú đã sắp xếp rồi.”

Quán nhỏ.

Không sang trọng.

Chỉ đủ yên tĩnh.

Jiwoo nhìn thực đơn.

“Chú chọn chỗ này hả?”

“Ừ.”

“Lạ ghê.”

“Em tưởng chú chỉ ăn mấy chỗ nghiêm túc.”

Mujin nhìn cô.

“Chú muốn em ăn ngon.”

Jiwoo im lặng vài giây.

Rồi nói khẽ:

“Chú nói mấy câu kiểu này… nguy hiểm lắm.”

“Nguy hiểm chỗ nào?”

“Nghe giống bạn trai lắm.”

Mujin nhấp một ngụm nước.

“Vậy em định tố cáo à?”

Jiwoo cười.

“Không.”

“Em thích.”

Trên đường về, Jiwoo đi chậm lại.

“Chú,” cô gọi.

“Gì?”

“Nếu có người hỏi… chú là gì của em?”

Mujin không do dự.

“Chú của em.”

“Còn nếu họ không hỏi?”

Mujin nhìn cô.

“Thì không cần trả lời.”

Jiwoo bước sát hơn một chút.

“Còn nếu em hỏi?”

Mujin dừng lại.

“Em muốn chú là gì?”

Jiwoo ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt chú.

“Là người nắm tay em khi không ai nhìn.”

Mujin đưa tay ra.

Không nắm.

Chỉ để ở đó.

“Lại đây.”

Chú nói.

Jiwoo chủ động đặt tay mình vào.

Chỉ vài giây.

Rồi buông ra.

Nhưng đủ để cả hai cùng cười rất khẽ.

Không có lời yêu.

Không có danh phận.
 
Back
Top Bottom