Ngôn Tình Vẹt Đi Lấy Chồng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,284,994
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8AQvC3Q2vz_oh0QU75OaZ4s_Dd-_GeML-MF2Jl-ku0vy0xhfMYoEPmvajsJQrt-m2e0tji7jt-ldUh0t6exeSptG_8oWEVnoddC5nsdIBhxeV8hVbX6PEJiQWRtmv-BNq9pf1WxdOobyVYSfSOzhrE=w215-h322-s-no

Vẹt Đi Lấy Chồng
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Vẹt Đi Lấy Chồng

Tác giả: 上风

Edit: Kẹo Bông Gòn

14 chương

VĂN ÁN

Tôi đang khóc sướt mướt vì quá thương cho nam chính thì bất ngờ bị xuyên vào trong truyện.
Nam chính vì cứu nữ chính đã bị người ta gài bẫy, cuối cùng anh đã trở thành một kẻ phản bội vua, thường xuyên làm loạn. Vì có công nên anh ta không chết nhưng bị chỉ hôn cho một con Vẹt. Và con Vẹt bị tra tấn đến chết sau khi kết hôn với một kẻ phản diện là anh ta.
Thế méo nào mà hệ thống lại để tôi thành một con Vẹt chứ không phải nữ chính, bắt tôi phải kết hôn với anh ta.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Vết Bớt Hoa Điền
  • Vạn Vật Lưu Vết
  • Vết sẹo cũ
  • Vết Bầm
  • Người Truy Tìm Dấu Vết
  • Vẹt Đi Lấy Chồng
    Chương 1: Chương 1+2


    Năm nay tôi được 10 tuổi, nhưng đang tuổi ăn tuổi chơi thì bị bắt kết hôn. Người đàn ông sẽ làm chồng tôi được gọi là Cảnh hoàng tử, dung mạo tuấn tú, thông thạo các loại văn chương, võ thuật.

    Tôi lớn lên trong cung điện của hoàng hậu, người thường gọi tôi là bé yêu, và hoàng đế gọi tôi là quả Hồ Trăn bé nhỏ.

    Tôi và anh ấy đã quen nhau được mười năm rồi, có thể coi là bạn thuở nhỏ của tôi. Hôn nhân là chuyện bình thường, nhưng quan trọng một điều anh ấy là con người còn tôi là một con vẹt.

    Trước khi xuyên vào sách, tôi là cô gái nhỏ yêu thương của ba mẹ, thế quái nào tôi bị xuyên vào sách ngay chương Vẹt nhỏ, bây giờ tôi là một loài chim.

    Có thể vì tôi quá uất ức khi ngày nào cũng phải đi làm kiếm miếng ăn, nên tôi mới có thể ngu ngốc mà ao ước trở thành con Vẹt cưng của hoàng hậu. Cầu được ước thấy, tôi đã xuyên thành con Vẹt lười biếng kia. Đang hưởng thụ cuộc sống nhàn nhã của con chim này, thì nghe tin tôi được lệnh phải cưới Mạnh Thần Ngọc.

    Tôi chỉ nhớ rằng thế giới tôi đang ở thực chất là một cuốn tiểu thuyết ngọt ngào, nữ chính là một người phụ nữ mạnh mẽ mà tôi rất ngưỡng mộ. Mạnh Thần Ngọc vốn là người đàn ông yêu thương sâu đậm của nữ chính, nhưng vì bị người khác gài bẫy hãm hại bọn họ, nên anh trở thành kẻ phản bội muốn chống lại nhà vua.

    Nhà vua nổi giận, ra lệnh cho anh kết hôn với con vẹt nhỏ của hoàng hậu, từ đó Mạnh Thần Ngọc trở thành trò cười trong kinh thành, sự nghiệp tiêu tan, nữ chính nhanh chóng bỏ rơi anh.

    Từ đó, anh hận tình yêu và trở thành nhân vật phản diện của cuốn sách này. Anh bắt đầu tàn nhẫn, hung ác… cực kỳ hung ác.

    Đây cũng là đánh giá của tôi về anh ấy thôi, chứ thật ra thì không đến mức đáng sợ vậy đâu.

    Khi trước tôi đang đọc đến đoạn anh kết hôn với Vẹt nhỏ, chắc trong vòng một nốt nhạc nó sẽ vào nồi canh ngay.

    Và bây giờ! CMN sợ cái gì thì gặp cái đó, tôi đã trở thành con Vẹt xui xẻo sắp chết thành Vẹt bảy món rồi!

    Chương 2

    Tôi thực sự muốn chạy trốn, nhưng kể từ khi sắc lệnh được ban hành, tôi luôn bị canh chừng như ở tù. Khi tôi bị nhốt trong lồ ng vàng, các tiểu cung nữ vây quanh tôi, luôn theo dõi, sợ tôi bỏ chạy, đến thả bom cũng bị nhìn ngại dễ sợ.

    Vì thế tôi dự định đợi cho đến khi tôi giảm cân được rồi bỏ chạy mà không ai để ý, sống cuộc sống của một con Vẹt tự do. Thật không may, mọi thứ đã không diễn ra như dự định đối với chú Vẹt này, lần đầu tiên tôi vừa trốn thoát được, tôi đã va phải một bức tường. Là người đã hậu đậu, khi làm Vẹt cũng không khác gì.

    "Gãy cánh bà rồi, trời quơ!"

    Với một âm thanh nghèn nghẹt, tôi choáng váng và ngã thẳng vào lồ ng. Bức tường đến từ đâu, bức tường nào đang cố giết bà đây. Tôi nhìn sang với đôi mắt to bằng hạt đậu xanh, cố gắng đe dọa đối phương. Nhưng tôi tình cờ nhìn thấy một khuôn mặt rất lạnh lùng nhưng vô cùng đẹp trai và có chút quen thuộc.

    “Tịnh Vương điện hạ…” Cung nữ nhỏ run rẩy quỳ xuống.

    Tịnh Vương điện hạ? Là Hoàng tử Cảnh đây mà. Tốt lắm, bốn chữ này làm cho con Vẹt nhỏ như tôi lông tơ dựng hết cả lên. Tôi quá sợ hãi đến nỗi mắt tôi tối sầm lại rồi cứ thế ngất đi. Cuộc đời này đã qua rồi, tạm biệt thế giới tươi đẹp. Người đàn ông kia rơi vào im lặng khi nhìn con Vẹt đầy màu sắc đang ngủ trên bàn, nằm dài ra ngủ lại còn ngáy.
     
    Vẹt Đi Lấy Chồng
    Chương 2: Chương 3+4


    Cuối cùng vì trốn không thành nên buộc phải ở lại Tịnh Vương phủ, không phải là tôi không muốn trốn thoát, mà là tôi thực sự không thể trốn thoát. Vì lần trước Mạnh Thần Ngọc phát hiện ra tôi muốn trốn thoát nên anh ấy lúc nào cũng mang tôi theo, ngay cả khi đi tắm cũng mang theo. Mỗi khi tôi có cử động gì, anh ấy đều quay đầu lại nhìn tôi chằm chằm. Vẻ mặt đó thật u ám, như thể tôi nợ anh năm trăm lượng vàng vậy.

    Anh đang định giết tôi để giải tỏa mối hận thù của mình phải không? Nghĩ đến đây, cả tâm trí chim của tôi đều tệ, một cơn gió lạnh thổi vào qua cửa sổ cũng khiến tôi buồn bã. Tôi rùng mình trong vô thức, khi tôi trở thành một con chim, tôi nhận ra rằng hóa ra ngay cả việc có lông cũng có thể khiến tôi cảm thấy bớt lạnh được. Ngày xưa tôi còn có những chiếc khăn gió ấm, chăn bông để giữ ấm, bây giờ thì có ai thèm lo cho tôi đâu.

    Hiện tại, tôi chỉ có thể ở bên cạnh một kẻ bi3n thái có thể trở thành kẻ giết chim bất cứ lúc nào và đang lăm lễ tới mạng sống của tôi. Đời tôi khốn nạn quá!

    "Bây giờ tôi mới biết hóa ra chim cũng bị cảm lạnh."

    Trong lòng có một trận mưa giông lặng lẽ, kẻ thủ ác ngước mắt lên nhìn tôi.Kẻ ác đã nói chuyện với tôi, chẳng lẽ anh ấy đã nghĩ ra cách đối phó với tôi rồi sao?! Tôi nên làm gì bây giờ, tôi cần tín hiệu của dũ trụ. Đầu óc tôi quay cuồng, cố nghĩ cách trốn thoát. Nhưng tôi quên để ý rằng người đàn ông đó đã đứng dậy và đi về phía lồ ng của tôi, chỉ nghe thấy một tiếng cạch, cửa lồ ng mở ra, giây tiếp theo tôi bị một bàn tay to lớn với những khúc xương sắc nhọn tóm lấy và mang ra ngoài.

    Đã hết! Chấm dứt cuộc đời rồi! Thôi rồi Lượm ơi luôn. Hàng chục cách chết tàn nhẫn và khủng khiếp hiện lên trong đầu tôi. Chiên, luộc, nướng, áp chảo, xiên que BBQ.

    KHÔNG! Tôi muốn tự cứu mình, tôi bắt đầu tựa đầu vào miệng anh và dụi dụi nó một cách quyến rũ. Mạnh Thần Ngọc nắm lấy tay tôi cứng đờ, sau đó đặt cánh tôi vào lòng bàn tay anh, cúi đầu nhìn tôi:

    "Mong được hạnh phúc và thịnh vượng cùng ngươi. "

    Tôi chớp đôi mắt nhỏ bằng hạt đậu xanh của mình, rồi cúi xuống lòng bàn tay anh như thể đang cúi đầu. Thủ thuật này chưa bao giờ thất bại đối với tôi khi đối phó với nhà vua, hoàng hậu, và cả công chúa. Tôi không tin là không có tác dụng, chắc chắn tôi sẽ không bị ăn thịt.Mạnh Thần Ngọc nhìn tôi hồi lâu mới chậm rãi nói:

    "Con chim ngu ngốc, nhiều năm như vậy ngươi vẫn chỉ biết chiêu này."

    Trong giọng điệu này có chút ý cười, khá là say mê tôi, tính ra tôi cũng có giá quá trời. Tôi nhìn lên và nhận ra khóe miệng anh ấy nhếch lên, ngoại hình của anh trở nên đẹp trai hơn, xua tan đi vẻ u ám giữa hai lông mày. Tôi như quay lại mùa hè mười năm trước, nhưng tôi không muốn nhớ.

    Bởi vì năm đó tôi vừa mới trở thành chim quý của hoàng hậu, đang ở đỉnh cao danh vọng, lần đầu tiên nhìn thấy Mạnh Thần Ngọc liền bị anh mắng.

    Chương 4

    Mạnh Thần Ngọc khi còn nhỏ tính tình hống hách và kiêu ngạo, người khác phải thua trước sự dễ thương của tôi, nhưng anh ta lại luôn lạnh lùng với tôi. Anh ấy phớt lờ tôi và tôi cũng không thèm quan tâm anh ấy, nhưng đến nửa đêm anh ấy lại quấy rầy khi tôi đang nghỉ ngơi. Rồi tự dưng dựng đầu tôi dậy, đưa tôi ra vườn sau nhà…có điên không? Kết quả là ngày nào tôi cũng bơ phờ suốt nửa tháng, trông như sắp chết chứ đừng nói đến việc vẫy cánh tung tăng.

    Vào lúc nửa đêm anh ta lại mang tôi ra ngoài sân để cùng tôi tâm sự, tôi muốn đi ngủ rồi ông nội ơi:

    "Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc!" Nhưng quên mất anh không hiểu tiếng Vẹt.

    Những âm thanh "éc,éc" kinh thiên động địa này lập tức khiến rất nhiều cung nữ và thái giám kinh hãi. Mọi người vội vàng chạy tới, Tịnh Vương điện hạ bình thường lạnh như băng, nhưng lại lo lắng muốn bịt miệng một con vẹt. Mọi người tròn mắt nhau, hoàng hậu và nhà vua cũng bị đánh thức, một nửa hậu cung đều ngưỡng mộ bộ dáng bất lực và xấu hổ của Mạnh Thần Ngọc.

    Sau đó, mọi người trong hậu cung đều biết về câu chuyện dễ thương của Tịnh Vương, khi đang lén lút chơi với con Vẹt vào lúc nửa đêm. Nhưng Mạnh Thần Ngọc tự nhận mình đẹp trai dũng mãnh, hai chữ “dễ thương” đối với anh không kém gì sỉ nhục. Từ đó khi nhìn thấy tôi, anh ấy đi đường vòng, không thèm nhìn tôi nữa, chắc chắn anh ấy ghét tôi lắm.

    Nhưng lúc đó tất cả đồ ăn thức uống hấp dẫn tôi hơn cả một hoàng tử bé, nên tôi nhanh chóng quên mất. Ngay cả bây giờ, ước gì tôi có thể quay ngược thời gian để anh ấy đỡ ghét tôi. Nếu lúc đó tôi biết mình sẽ rơi vào tay anh, thì tôi thà chết cũng sẽ không hé răng một chữ. Đáng tiếc là không có nếu như, lúc còn nhỏ tôi đã khiến anh ấy biến thành một kẻ ngốc nghếch, bây giờ lại khiến anh ấy bẽ mặt. Tuy việc thứ hai không liên quan gì đến tôi, nhưng tôi sợ rằng mình sẽ chết vì mối hận cũ cộng thêm hận mới.
     
    Vẹt Đi Lấy Chồng
    Chương 3: Chương 5+6


    Tôi nằm dài trên bàn, hoàn toàn suy sụp. Anh thấy tôi cứ ủ rũ như vậy, lại bắt đầu mắng tôi:

    "Con chim ngu ngốc, không ăn không uống, ngươi muốn chết sao?"

    Haha, nhìn này anh ấy sắp mần thịt tôi rồi, mà còn giả bộ ra dẻ. Đưa tôi đi chầu ông bà nhanh dùm. Đợi đã anh ấy vừa bảo ăn với uống? Tôi nhìn lên thì đã nhìn thấy một bát đồ ăn dưới chân mình. Hạt Kê Vàng và quả Việt Quất yêu thích của tôi! Tôi chỉ muốn vồ lấy thức ăn ngay, nhưng trong giây đầu tiên tôi nhớ ra rằng kẻ ác đang ở ngay cạnh mình. Tôi lập tức dừng mỏ nhỏ của mình lại, đồng thời nhìn kẻ tàn ác kia và thận trọng bước từng bước nhỏ. Hai bước, ba bước, bốn bước, cuối cùng cũng đến đích một cách suôn sẻ, ăn thôi!

    Hạt Kê Vàng quen thuộc, không ngờ sau khi rời cung của hoàng hậu mình vẫn có thể ăn được miếng này. Anh ấy cũng là một người tốt, tôi thầm hối hận vì đã đánh giá sai về Mạnh Thần Ngọc.

    Nhưng giây tiếp theo, bất ngờ giọng nói yếu ớt của anh từ phía trên truyền đến:

    "Ngươi có hài lòng với bữa ăn của mình không? Nếu hài lòng thì đừng nghĩ đến việc bỏ trốn, vì ta cũng sẽ bắt lại thôi."

    Chương 6

    Tôi run rẩy đập đầu vào bát Kê, cố gắng thoát khỏi tầm mắt của anh, giây tiếp theo tôi đã bị ảnh túm đầu rồi dùng sức kéo tôi đi

    "Ngươi còn biết sợ?"

    Tôi nhẹ nhàng mổ vào lòng bàn tay của anh vài lần bằng chiếc mỏ nhọn của mình, phát ra một âm thanh nhỏ để tỏ vẻ đáng thương. Khóe miệng anh hơi nhếch lên, có vẻ có hứng thú, tôi ngu ngơ liền mổ hắn thêm mấy cái.

    “Con chim vô nhân đạo Tịnh Vương, xin đừng để vết mổ làm tổn thương.” Thị vệ của anh nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng.

    Vu khống, mắt nào của ngươi thấy anh ta bị thương hả? Miệng tôi còn nhỏ hơn cả ngón tay, mổ vào làm đau ai được? Tôi nghĩ tên kia không muốn tôi chết, mà là muốn tôi bị hành hạ.

    Tôi muốn mắng mười tám đời tổ tông nhà tên kia rồi lao ra và mổ vào mặt người thị vệ. Nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, lại phát hiện sắc mặt lạnh lùng của anh, tựa hồ là nghe được thị vệ vu khống liền cảm thấy bỗng dưng trời có tuyết.

    Tôi nhanh chóng nắm bắt được vấn đề, giả vờ ngây thơ dùng đầu đập vào đầu anh rồi giơ cái miệng nhọn hoắt ra cho anh xem.

    Nhìn này, cái miệng nhỏ của tôi không có nhọn, mà cũng không có răng luôn, tôi oan quá mà.

    Anh liền ôm chặt tôi trong tay mà không thèm nhìn những người khác lấy một cái.

    Cung nữ thân cận nhất của anh là Kỳ Kỳ thấy anh cưng chiều tôi như vậy, cảm thấy không vui mà mắng tên thị vệ: "Sao ngươi dám nói bậy bạ về công chúa!"

    Vì không thể trốn thoát nên tôi đành sống thật tốt, dù sao thì tôi cũng không phải lo chuyện ăn uống. Chỉ mất nửa tháng tôi đã hoàn toàn thả lỏng bản thân, tự do bay lượn trong phủ. Hằng ngày, tôi và Kỳ Kỳ đang chơi vui vẻ thì tôi lại va vào người nào đó.

    Một khuôn mặt đẹp trai đó, còn ai khác ngoài Mạnh Thần Ngọc, tôi sợ đến mức suýt ngã xuống đất.

    Anh vô cảm nhìn vết bẩn trên bộ quần áo trắng của mình, cười lạnhi: “Ngươi chơi vui vẻ quá ha, hôm nay ngươi không muốn ăn?.”

    Ủa, ai nói tôi biết chuyện gì đang xảy ra không, dơ có xíu mà ổổng cho tôi nhịn đói rồi. Tôi nhớ lại ngày tháng đau khổ, hôm đó tôi lăn lộn nhảy múa suốt hai tiếng đồng hồ mới được một ngụm cơm, chắc anh ta đã thấy hài lòng với tôi nên mới cho tôi ăn.

    Hihi, mùi thơm quá là hạt Hướng Dương,tôi thèm thuồng nhìn nó với đôi mắt sáng ngời, nhưng buộc phải quay đầu đi. Khuôn mặt tuấn tú của anh đang ở rất gần mặt tôi, rất đẹp trai nha quý dị nếu không đòi đem tôi ăn thì đẹp trai hơn nữa.

    Anh thấy tôi cứ nhìn đ ĩa hạt mà không chịu ăn: "Ta có làm gì ngươi đâu mà sợ, mắc công lại mang tiếng giết vợ."

    Tôi choáng váng một lúc trước khi định thần lại, ủa nói vậy là thằng chả chịu tha đúng không, tôi muốn trốn. Tự nhiên bây giờ nhìn khuôn mặt điển trai của anh càng thấy dễ chịu hơn. Tôi vẫy cánh trong niềm vui sướng, những chiếc lông vũ sặc sỡ tỏa sáng như tia nắng dưới ánh mặt trời khi chúng đung đưa.

    Đột nhiên anh nhìn chằm chằm tôi rồi thì thầm:

    "Trông ngươi xinh hơn hồi nhỏ một chút."

    Anh bạn quá khen, chắc chắn là anh ấy phải lòng vẻ đẹp của tôi từ rất lâu rồi. Tôi đã trải qua một tuần trong cung của anh với nỗi sợ hãi, nhưng dần dần dần thả lỏng sau khi phát hiện ra rằng Mạnh Thần Ngọc hề có ý định lấy mạng tôi.

    Tôi cũng được phép đưa ra ngoài sân chơi mỗi khi có Kỳ Kỳ. Vốn là muốn nhân cơ hội này chạy trốn, nhưng khi nhìn thấy một con chim bay ngang qua bầu trời trong cung, giây tiếp theo bị một mũi tên bắn hạ, tôi hoàn toàn từ bỏ ý định này. Nơi này đáng sợ quá, tía má ơi con muốn về nhà.
     
    Vẹt Đi Lấy Chồng
    Chương 4: Chương 7


    Thực ra nếu nghĩ kỹ thì anh ấy khá tốt với tôi. Đồ ăn, thức uống, chỗ ở đều ngon lành như trước, thậm chí còn tốt hơn, tôi không cần phải tốn công sức để lấy lòng ai nữa. Anh ấy thường ở trong phòng học cả ngày, bận đến mức không có thời gian để nói chuyện với tôi. Người luôn ở bên cạnh tôi chính là Kỳ Kỳ, cô ấy là người thân cận nhất của Mạnh Thần Ngọc. Kỳ Kỳ thường xuyên ở trước mặt tôi than thở, có thể vì hôm nay anh không muốn ăn hoặc là vì anh ban đêm không chịu ngủ.

    Thật đáng thương, tôi cũng cùng hoàn cảnh nên rất đồng cảm với cô ấy. Dù sao, trước kia anh là một trong những người thừa kế, là bảo bối của vua, nhưng bây giờ có thể mọi người thấy anh đang sống một cuộc sống thoải mái, nhưng thực chất lại bị vua tạm giam, không được tự do.

    Cuộc sống của một kẻ tạo phản không hề dễ dàng, ngày ngày đọc sách suy ngẫm, nhưng không thể rời khỏi cung. Tôi chậm rãi đỡ bát súp trên đầu và cẩn thận đẩy nó đến trước mặt anh.

    Nhin thấy anh bất động, tôi đành phải kêu lên: "Chủ nhân yêu dấu ăn dùm ta đi."

    Ủa! Không ngờ hôm qua tôi uống ít rượu chung với anh mà bây giờ có thể nói được tiếng người!

    Anh ấy diện lộ ra vẻ nghi hoặc hiếm thấy: “Ngươi…ngươi nói được? Cái này?”

    Chắc cô ấy nghĩ tôi chỉ lặp lại lời cô ấy, nhưng vẫn chưa biết tôi biết nói rồi, Kỳ Kỳ cười giải thích: “Tịnh Vương, hẳn là nô tỳ thường xuyên nói lời này với công chúa, công chúa cũng học được.”

    Cô ấy không ngạc nhiên chút nào, vì chính cô ấy nghĩ mình là người đã dạy tôi, dùng Việt Quất để hối lộ tôi. Tôi lặp lại lần nữa: “Chủ nhân, ăn đi.”

    Anh nhìn tôi hồi lâu rồi mới cầm đũa lên ăn. Thấy vậy tôi liếc nhìn Kỳ Kỳ, ưỡn ngực tự hào, Kỳ Kỳ giơ ngón tay cái lên cho tôi.Kể từ đó… Mỗi lần đến giờ ăn, Kỳ Kỳ đều lẻn vào kêu tôi, chỉ cần anh ấy không chịu ăn, tôi sẽ mở miệng nói đến khi nào anh chịu thì thôi. Chỉ cần tôi mở miệng, anh sẽ ăn một ít, khiến tôi thấy đói nên tôi cũng phải ăn. Bằng cách này, anh ấy ăn và tôi ăn, tôi ăn và anh ấy ăn. Sau nửa tháng, bụng tôi đã tròn hơn và khuôn mặt cũng tròn hơn.

    Kỳ Kỳ một người hâm mộ cuồng nhiệt của Mạnh Thần Ngọc, cô ấy cười đến mức không ngậm được miệng. Cô ấy ôm tôi và hôn tôi mạnh đến nỗi rụng cả nhúm lông trên đầu. Tóc của tôiiii, không ngờ bị ôm có xíu mà đã hói cả đầu. Tôi rất tự hào về mái tóc đẹp của mình nhưng sau khi hôn, tóc tôi lại rụng đi, để lộ phần da thịt hồng hào bên dưới, tr@n trụi và xấu xí.

    Tôi không cầm được nước mắt nữa, đây là lần đầu tiên Kỳ Kỳ gặp phải tình huống này, cô ấy lúng túng lấy vài quả Việt Quất ra an ủi tôi, tôi ngừng khóc nhưng tâm trạng lại rất chán nản. Ngồi trong lồ ng ôm cái cái đầu tr@n trụi, thu lu ở góc lồ ng.

    Anh ấy nghe được chuyện này liền đến tìm tôi, xoa xoa cái đầu nhỏ của tôi, thấp giọng nói: "Sao vậy? Ngươi vẫn còn buồn à?"

    Tôi kêu lên yếu ớt: "Tóc đẹp của tai… Ta chưa già nhưng đã bị hói, thật đau lòng."

    “Ta có mang thuốc của thái y đến cho em, vết thương nhanh chóng khỏi thôi."

    Thấy tôi ngước lên nhìn, anh suy nghĩ một chút rồi nói thêm: “Sẽ đẹp hơn trước”.

    Mắt tôi ngấn lệ, bật chế độ làm nũng, dụi đầu vào tay anh: “Thật không?”

    Anh dường như hiểu ý mỉm cười nhẹ nhàng, tôi nhấc chân lên và rút cánh ra, cảm thấy vui vẻ trở lại. Sau này tôi mới biết rằng loài Vẹt đều rất yêu quý bộ lông của mình, chúng thường giữ lại những chiếc lông rụng để trân trọng, có lẽ ngày đó tôi đã bị ảnh hưởng bởi bản chất của mình nên tôi rất buồn.

    Nhưng nhờ sự việc này mà mối quan hệ giữa tôi và anh đã trở nên thân thiết hơn. Nhìn Mạnh Thần Ngọc bôi thuốc cho mình bằng ánh mắt tập trung dưới ánh nến, tôi vô cùng xúc động.

    Nhưng tóc tôi chưa kịp mọc thì nữ chính trong sách bất ngờ đến cung của anh. Cô ấy mặc đồ màu đỏ trông thật lộng lẫy, khí chất không thua gì một nam tử hán. Thời gian trôi qua, khung cảnh mùa xuân trong vườn dần mất đi màu sắc.

    Không có gì ngạc nhiên khi anh bị nữ chính làm cho say mê.

    Mạnh Thần Ngọc trong mắt tràn đầy kinh ngạc, hắn vừa đi tới trước mặt nữ chính, còn chưa kịp mở miệng, nữ chính liền ném một lá thư vào mặt anh, lạnh lùng nói:

    “Ngươi đã bị vua phế rồi, đừng làm phiền ta nữa, tránh xa ta ra kẻo Minh Ninh hiểu lầm.”
     
    Vẹt Đi Lấy Chồng
    Chương 5: Chương 8


    Minh Ninh là hoàng tử lớn nhất, cũng là vị hôn phu của nữ chính và tình địch của Mạnh Thần Ngọc. Anh ta cũng là kẻ chủ mưu đằng sau việc vu cáo anh về tội phản quốc. Theo như trong sách, nữ chính đã làm ầm ĩ trong cung để hoàn toàn tránh xa anh, điều này cũng chính điều này làm anh nản lòng và biến thành một người đàn ông mang lòng thù hận.

    Những điểm chính của cốt truyện thực sự gây ấn tượng với tôi. Tôi không quan tâm đ ến việc ngắm nhìn bộ lông của mình nữa mà bay đến bàn của anh, để xem kịch. Mạnh Thần Ngọc thậm chí còn không thèm nhìn nữ chính, thay vào đó anh đặt một đ ĩa Việt Quất dưới chân tôi: "Sao vậy? Em lại đói à?"

    Tôi vô thức lắc đầu, dùng chân dời đ ĩa Việt Quất ra xa, chỉ mong chờ màn tiếp theo, tôi gai mắt lắm rồi nha thím. Nữ chính vẻ mặt rất tức giận, hiển nhiên không nghĩ tới anh lại bình tĩnh như vậy.

    Cô ta dậm chân lặp lại: “Thưa Tịnh Vương, xin đừng viết thư cho ta nữa. Ta không thể nhận tình cảm từ một người đã từng nổi loạn.

    Chậc, chậc, chậc, những lời này thật tàn nhẫn, con mụ đã xấu lại còn xa, sida còn mất nết. Hơn nữa, cô ta biết rõ sự thật về cuộc nổi loạn nhất, nhưng cô ấy vẫn cố gắng chọc tức Mạnh Thần Ngọc.

    Như sợ mình sẽ dính dáng đến thứ dơ bẩn vậy, có cần thiết không?

    Tôi trợn mắt không nói nên lời, mẹ ơi con muốn đúm con này. Anh không hề tức giận, mặt vô cảm nhìn chằm chằm cô ta, rồi nhếch môi cười lạnh: “Đây không phải là điều mà hoàng phi mong đợi sao?”

    Nữ chính sửng sốt, ánh mắt có chút kinh ngạc: “Hoàng tử đây là có ý gì, ta không hiểu.”

    Mạnh Thần Ngọc không hề tức giận, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh: "Hy Nhan, tiểu thư coi ta là cái quái gì, là đá lót đường cho nàng?"

    Bầu không khí giữa hai người rơi vào im lặng, tôi đứng bên cạnh mà thấy ngứa mắt, sao không cho tôi xuyên vào nữ chính mà xuyên vào con Vẹt cơ chứ. Trong khi đọc, tôi đã nghi ngờ, nữ chính liệu có tình cảm với Mạnh Thần Ngọc không hay chỉ lợi dụng anh ta mà thôi. Nếu vậy thì tại sao lúc sau lại vô tâm như vậy, những giây phút hạnh phúc ban đầu đầu đều là giả tạo?

    Khi tôi đang lo lắng, Hy Nhân chậm rãi quay người lại, ánh mắt lấp lánh, giọng điệu kiên định: "Ta sẽ trở thành hoàng hậu trong tương lai."

    Trong khoảnh khắc đó, hình như tôi đã hiểu ra mọi chuyện. Nữ chính có thể không yêu ai,thứ cô ta thích chỉ là quyền lực. Đây rõ ràng không phải là thứ mà một hoàng tử đang bị giam cầm có thể làm cho cô ta được. Tôi chỉ thấy ánh mắt của Mạnh Thần Ngọc tối sầm lại, anh thở dài khổ sở: “Ta hiểu rồi, hoàng phi có thể đi.”

    Rồi anh quay người lại, như để che giấu cảm xúc buồn bã của mình. Hy Nhan nhìn anh, do dự muốn nói, nhưng cuối cùng cũng không nói gì mà sải bước rời đi. Mạnh Thần Ngọc hồi lâu không nói cũng không quay lại, như đang rơi vào hôn mê.

    Vốn dĩ sau khi kịch đã hạ màn, tôi nên rời đi, nhưng nhìn bóng lưng cô đơn của anh, tôi lại có chút khó chịu. Vì anh ấy đã phục vụ đồ ăn thức uống cho tôi trong khoảng thời gian này, nên tôi sẽ làm người tốt cho trót vậy.

    Tôi vẫy cánh, đậu lên vai anh ấy và mổ nhẹ vào cổ anh ấy. "Buồn gì chứ, ta mà là người sẽ xinh gấp 10 lần cô ta."

    Mạnh Thần Ngọc tựa hồ vừa mới tỉnh táo lại, anh ôm tôi từ trên vai qua lòng bàn tay, trầm ngâm một lát, không biết đang nghĩ gì. Tôi có chút bất lực trước cái nhìn của anh ấy.

    "Đừng lo lắng cho ta, hãy lo cho bản thân mình trước đi."

    Vừa nói, anh vừa liếc nhìn chỗ tôi bị rụng tóc một cách đầy ẩn ý. Tóc chưa kịp mọc mà nhìn hoài, tôi sẽ cắn chết anh!

    Nhìn thấy tôi như vậy, Mạnh Thần Ngọc vui mừng đặt tôi lên bàn, đưa quả Việt Quất vào miệng tôi: “Ăn đi, nó sẽ nhanh dài hơn.”

    Vốn dĩ tôi đã muốn từ chối, nhưng mùi thơm của quả việt quất rất ngon. Chết tiệt, tôi không thể từ chối được! Nhưng để trút giận, đêm đó tôi đã lăn lộn trong tổ bùn và thành công biến mình thành một con Vẹt dính đầy bùn. Sau đó à, tôi nhảy lên giường của Mạnh Thần Ngọc lăn lộn khắp nơi, cuối cùng mệt mỏi ngủ ở bên gối của anh ấy.

    Nhiều năm sau, tôi vẫn còn nhớ sự bàng hoàng và bối rối trong ánh mắt Mạnh Thần Ngọc khi anh mở mắt ra và nhìn thấy một quả bóng bùn đang ngủ bên cạnh mình vào sáng sớm ngày hôm đó. Anh liền mang tôi đi tắm ngay lập tức, cũng nhờ vậy mà tôi được ngắm cơ thể của anh.
     
    Vẹt Đi Lấy Chồng
    Chương 6: Chương 9+10


    Tôi cứ tưởng sẽ được anh tắm cho nhưng lại không phải, thế là tôi và Mạnh Thần Ngọc rơi vào chiến tranh lạnh. Anh ấy ăn Việt Quất trên đ ĩa của tôi, mùi thơm bay vào làm tôi rất muốn ăn, nhưng vì sĩ diện nên tôi phải cố nhịn. Tôi ước gì một con chim khác sẽ bay đến vồ lấy mình, cho anh khóc đến sưng mắt thì thôi.

    Mạnh Thần Ngọc ngẩng đầu, nhàn nhạt liếc nhìn tôi một cái: "Em có biết mình sai ở đâu không?"

    không nói sao biết được ông nội, hỏi khó tôi vậy. Tôi vặn người quay người lại, để chiếc đuôi sặc sỡ của mình hướng về phía anh ấy. Con Vẹt nhỏ như tôi cũng có phẩm giá của Vẹt, đừng ăn h**p tôi.

    Trừ khi Mạnh Thần Vũ xin lỗi tôi trước rồi tăng lượng quả Việt Quất và hạt kê mà tôi ăn hàng ngày, nếu vậy tôi sẽ miễn cưỡng tha thứ cho anh ấy.

    Trong khi tôi đang mơ mộng, Kỳ Kỳ nhẹ nhàng bước đến trước mặt tôi.

    "Công chúa à, sao em và Tịnh Vương lại cứng đầu như vậy? Nhìn toàn thân em đi, nếu không tắm sẽ biến thành một cục đất sét không ai dám lại gần."

    Sau đó tôi mới nhận ra rằng Mạnh Thần Ngọc đã rời đi từ lúc nào, Việt Quất trên đ ĩa cũng đã biến mất. Bớ người ta có người ăn cướp của chim.

    Kỳ Kỳ vẫn đang thuyết phục tôi: "Công chúa nhỏ của chị, chúng ta đi xin lỗi nào."

    Tên khốn kiếp này chỉ quan tâm đ ến việc làm phản, bình thường anh đối với tôi rất thân thiện, nhưng khi thời khắc mấu chốt đến, anh lại không dám làm gì cả. Nếu anh không tắm giúp tôi, thì để bà đây tự tắm. Dù sao thì trong cung cũng có rất nhiều hồ mà. Lợi dụng lúc Mạnh Thần Ngọc vắng mặt, tôi bay tới ao Sen lớn nhất trong cung. Hoa sen nở rộ, tôi đứng trước ao sen đang cẩn thận duỗi chân ra để kiểm tra nhiệt độ của nước, dù sao tôi cũng là người biến thành Vẹt nên rất sợ lạnh. Chà ấm thật đó, tôi vỗ cánh và bay lên trên cành cây, muốn thực hiện một động tác lặn thật ngầu. Nhưng ngay trước khi tôi bay xuống nước, một bóng đen bất ngờ tóm lấy cánh tôi. Moá ơi! Chim cũng bị bắt cóc nữa nè.

    Chuyện gì đang xảy ra nữa vậy trời, tôi muốn đi tắmm. Sau đó, giọng nói u ám của anh phía trên truyền đến: “Ta không tắm cho em, em liền muốn nhảy xuống nước t. ự s..á.t? Sao lại nóng nảy như vậy?”

    Tôi ngước mắt lên và nhìn thấy vẻ mặt bối rối và không vui của Mạnh Thần Ngọc. Tôi hoàn toàn chết lặng. Đi tắm cũng không yên, ai rảnh đâu đi tự sát chi trời. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi bất bình không thể giải thích được, tôi vỗ cánh hét lên: "Ta đâu có rảnh rỗi đến vậy!"

    Anh nhẹ nhàng nhấc tôi lên rồi đặt tôi vào tay và dùng ngón tay nhẹ nhàng lau mặt cho tôi.

    Giọng nói nhẹ nhàng pha chút nài nỉ: "Tại sao em vẫn như lúc nhỏ, khóc rồi làm loạn khi không đúng ý mình như vậy?"

    Tôi choáng váng và nhận ra rằng mình thực sự đang khóc. Tôi tức giận và xấu hổ đến mức giấu đầu dưới cánh để Mạnh Thần Ngọc không nhìn thấy. Nhưng anh đẩy nó ra một cách nhẹ nhàng, thế là một quả Việt Quất nhỏ được đưa vào miệng tôi.

    "Nó rất ngọt, em có thể ăn một miếng."

    Tôi liếc một cái nhưng vẫn không thèm ăn, Mạnh Thần Vũ thở dài, đưa tôi trở về phòng, trên bàn có bồn tắm tôi thường dùng. Kỳ Kỳ cũng sẵn sàng đứng ở một bên hỗ trợ. Trong lòng tôi có chút chờ mong được anh tắm cho tôi.

    Khi Kỳ Kỳ nhìn anh, cô ấy nở một nụ cười không biết xấu hổ: "Tịnh Vương, xin hãy để cho nô tì."

    Nhưng không ngờ cô ấy lại bị từ chối một cách thảm hại. "Không, ngươi đi ra ngoài đi."

    Sau khi Kỳ Kỳ rời đi, Mạnh Thần Ngọc đã đặt tôi vào bồn tắm và rửa sạch bùn trên cơ thể tôi một cách vụng về. Tôi cảm thấy thoải mái đến mức không thèm động đậy.Anh tưởng tôi vẫn còn chống cự nên ho nhẹ một tiếng nói: “Ta biết em quan tâm ta, ta không nên làm em buồn, em đừng tức giận nữa.”

    Tôi quay lại nhìn anh, ánh mắt anh khá chân thành. Tôi dụi cái đầu nhỏ còn ướt của mình vào đầu ngón tay anh. "Được thôi."

    Mạnh Thần Vũ cảm nhận được tâm tình của tôi, nhẹ nhàng cười một tiếng.

    Chương 10

    Sau khi chiến tranh lạnh, Mạnh Thần Ngọc rõ ràng đối xử với tôi chu đáo hơn, có thể vì bị Hy Nhân làm tổn thương. Mặc dù tất cả người trong cung này đều là nô tì của anh, nhưng người có thể an ủi anh chỉ có con Vẹt nhỏ này thôi. Cho nên mọi người lo lấy lòng tôi đi.

    Không ngờ anh ấy còn cho phép tôi ngủ trên gối của anh ấy. Nhưng tôi sợ nửa đêm anh ấy sẽ đè tôi bẹp dúm nên tôi cứ quay lại lồ ng chim ngủ thì hơn.

    Cuộc sống khá thoải mái, nửa năm trôi qua trong chớp mắt. Ngay lúc tôi suýt quên mất thế giới này nằm trong sách thì nữ chính lại đến trước cửa cung của Mạnh Thần Ngọc. Bà nội này vừa xấu vừa dai như đỉa, bà mà thành người thì biết tay bà. Tôi trốn trên cành cây và nghe rõ giọng nói của cô ta mang theo chút cầu xin

    "Thần Ngọc, lần này hoàng tử không thể giúp ta sao?"

    Đôi mắt cô ta hơi đỏ, giọng nói hơi nghẹn ngào, trông rất quyến rũ. Nhưng anh vẫn không hề động lòng, lạnh lùng: “Ta đã cố gắng hết sức vì tiểu thư rồi, lại sắp thành hoàng phi thì còn mong gì nữa."

    Hy Nhan tức giận hét lên: “ Đồ vô tâm."

    Nhưng cô ta còn chưa kịp nói xong, đã bị anh cợt cắt ngang:

    "Ta là người vô tâm? Không phải ngay từ đầu Hạ tiểu thư đã để lá thư phản quốc vào thư phòng của ta sao? Vậy tại sao vua Cao Ly lại vào cung? Lẽ ra tiểu thư phải biết rõ nhất chứ!"

    Ngay khi những lời này vừa thốt ra, tôi lập tức trở nên thích thú và chăm chú lắng nghe.

    Tuy nhiên, nữ chính trông tái nhợt và nhìn anh bằng ánh mắt hoảng sợ.

    "Hoàng phi nói bị hoàng huynh của ta bắt làm con tin, cầu ta cứu người. Kết quả ta trở thành phản đồ, Mạnh Minh Ninh trở thành thái tử.”

    "Đây không phải đều là kế hoạch của Hạ tiểu thư và hoàng huynh sao?"

    Câu cuối cùng vừa dứt, sắc mặt cô ta trắng bệch, đôi môi đỏ mọng khẽ run lên, đôi mắt mở to đầy hoài nghi. Cô ta thắc mắc tại sao kế hoạch hoàn hảo của mình lại bị bại lộ. Thực ra tôi cũng thắc mắc làm sao Mạnh Thần Ngọc lại biết được những điều này. Chẳng lẽ anh ấy đã điều tra nó trong sáu tháng qua? Không đúng, anh chỉ là một người suốt ngày ở trong cung, làm sao có thể kêu người đi điều tra? Hơn nữa, Mạnh Thần Ngọc không phải yêu nữ chính đến chết đi sống lại sao, tại sao bây giờ nữ chính lại bị dọa đến ngu người rồi?

    Đúng lúc trong đầu tôi tràn ngập thắc mắc, Hy Nhân hít một hơi rồi giải thích: “Thần Ngọc, ta làm như vậy là có nguyên nhân…”

    Tôi lười nghe cô ta nói bậy nên đứng dậy treo cây lên trên cây, đụng nhẹ ổ sâu bướm, nên nó đều rơi vào người Hy Nhan.

    Cô ta cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, đưa tay chạm vào, lập tức hét lên: "A… Cái gì vậy!"

    Nhìn cô ta hoảng sợ vỗ vỗ mấy con sâu bướm trên người, tôi cười ngặt nghẽo trên cành, mém chút xíu là cắm đầu xuống đất. Cô ta muốn trở thành hoàng hậu nhưng lại làm hại người thực sự yêu cô ta, thật đáng khinh. Bị vậy là đáng rồi nè.

    Tôi bay đến trên vai Mạnh Thần Ngọc, anh ta liếc nhìn tôi, trong giọng nói có chút bất lực: "Lại nghịch ngợm. Ta chiều em miết rồi em hư đúng không?"
     
    Vẹt Đi Lấy Chồng
    Chương 7: Chương 11+12


    Vốn tưởng rằng nữ chính sẽ không bao giờ dám tới cung nữa, nhưng không ngờ, lại xảy ra chuyện còn kinh khủng hơn. Mạnh Thần Ngọc không có ở nhà, tôi lại bị cô ta nhét vào trong túi, nói tóm lại là tôi bị bắt cóc đó. Tôi đập cánh thật mạnh trong túi nhưng vô ích, tôi không biết mình đã rời khỏi cung được bao lâu thì nghe thấy giọng nói của ai đó:

    "Công chúa của Mạnh Thần Vũ, ta bắt được ngươi rồi, coi ta sẽ làm gì ngươi."

    Sau đó miệng túi được mở ra và một khuôn mặt xuất hiện nhìn chằm chằm vào tôi, hóa ra là Hạ Hy Nhan. Cô ta túm lấy tôi và giữ chặt tôi trong tay, khiến toàn thân tôi đau đớn dữ dội. Tôi cố gắng vùng vẫy nhưng cô ấy đã bóp chặt đôi cánh của tôi và siết chúng lại thật mạnh.

    Đôi cánh của tôi bị gãy rồi, tôi run lên vì đau đớn và nước mắt chảy dài trên mặt. Đợi đi tôi sẽ báo chù cô, đồ ác độc. Hạ Hy Nhan lại cười phá lên như một người điên: "Ngươi dám ném sâu bọ vào người ta, chim ngu ngốc. Để xem ta có nhổ hết lông của ngươi không!"

    Đây là lần đầu tiên tôi gặp một người đáng sợ như vậy, tôi sợ hãi rụt cổ lại và cố gắng tránh xa cô ta, nhưng không có kết quả. Tôi chưa bao giờ nhớ Mạnh Thần Ngọc nhiều đến thế, nếu anh ấy ở đây, anh ấy có thể bảo vệ tôi rồi.

    Thấy cô ta sắp nhổ trụi lông đầu tôi, nô tì ở một bên khẩn trương khuyên nhủ: "Tiểu thư, chúng ta nhanh chóng giải quyết đi, cẩn thận Tịnh Vương phát hiện."

    Hạ Hy Nhan dừng lại, suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng gật đầu. "Tốt nhất là vứt nó ra đường và cho người khác dẫm lên người nó!"

    Sau đó cô ta thản nhiên ném tôi ra gần cổng kinh thành, tôi ngã mạnh xuống đất. Con đường đầy người và xe ngựa, cánh của tôi lại bị gãy và không thể bay. Tôi chỉ có thể cố gắng bò vào sâu trong góc. Vô tình, tôi đã bò đến một góc tối, tôi đau đớn ôm đôi cánh bị thương của mình.

    "Bà đây mà biến thành người sẽ nhổ hết tóc mày, aaa." Người đàn bà xấu xa, dám âm mưu gi..ết chim!

    Lúc này, đột nhiên có tiếng bước chân từ sâu trong bóng tối truyền đến. Tôi nhìn lên và thấy một con mèo hoang đang ch ảy nước dãi và nhìn chằm chằm vào tôi. Há miệng ra, đầy răng nanh và nước dãi."Meo, meo."

    Tôi run rẩy toàn thân, giờ đây trong đầu tôi chỉ có suy nghĩ bỏ trốn! Tôi chạy như điên, nhanh nhất có thể. Sử dụng cơ thể nhỏ bé của tôi để thoát khỏi móng vuốt của nó. Nhưng đôi chân không thể sánh được với một con mèo. Ngay lúc tôi sắp bị bắt, một bàn tay đột nhiên tóm lấy tôi lên rồi đặt trong lòng bàn tay. Tôi run lên vì sợ hãi và đập cánh điên cuồng.

    Cho đến khi tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Mạnh Thần Ngọc. "Con chim ngốc nghếch, em đã đi đâu vậy?"

    Tôi ngước lên nhìn thấy đôi mắt đang hoảng hốt của anh, không nghĩ gì nữa mà thả lỏng ngã vào vòng tay anh, thút thít. Hy Nhan bắt được tôi, bẻ gãy đôi cánh của tôi và muốn vặt lông tôi và bức tôi đến chết. Mèo hoang cũng đuổi theo và muốn ăn thịt tôi, đau quá đôi cánh của tôi ơi, tôi sẽ không bao giờ bay được nữa.

    Mạnh Thần Ngọc cẩn thận xoa đầu tôi, nhẹ nhàng dỗ dành tôi: "Không sao đâu, có ta ở đây, không ai có thể làm em bị thương, đừng sợ."

    Cuối cùng, có lẽ tôi đã mệt mỏi nên ngủ thiếp đi trong tay anh. Khi tôi mở mắt lần nữa, trời đã tối, tôi tưởng là mơ nên sợ hãi hét lên, khiến Kỳ Kỳ bị giật mình. Cô ấy vuốt v e lông tôi một cách âu yếm và lấy ra vài quả Việt Quất nhỏ, nhưng tôi thực sự sợ hãi và bám chặt lấy cô ấy, dù có thế nào đi nữa cũng không chịu xuống. Thấy tôi như vậy, Kỳ Kỳ bắt chuyện với tôi:

    "Công chúa nhỏ, đối với em mà nói người thương em rất nhiều, Tịnh Vương đã trực tiếp cầm kiếm đi đến Hạ gia, đánh gãy chân Hạ tiểu thư. Cuối cùng, hoàng tử đã bị hoàng thượng triệu vào cung, nếu không như vậy Hạ gia sẽ làm loạn lên.

    Nghe vậy, mắt tôi hơi sáng lên, không ngờ anh lại vì tôi mà tấn công người phụ nữ đó.

    Không hiểu sao, tôi có cảm xúc rất lẫn lộn, ngọt ngào mà ấm áp.

    Kỳ Kỳ cười nhẹ và bắt đầu nói đùa: "Hoàng tử thật tốt với em, tự dưng ta cũng muốn trở thành một con chim nhỏ."

    Tôi dùng đầu mình cọ cọ một bên mặt của cô ấy.

    "Cám ơn chị."

    Khi Mạnh Thần Ngọc trở lại, tôi vẫn đang suy nghĩ về những lời cuối cùng của Kỳ Kỳ. “Hoàng tử biết em bị gãy một cánh nên đã đánh gãy chân Hạ tiểu thư. Nghe nói phủ tể tướng tràn ngập tiếng la hét của Hạ tiểu thư.”

    Nữ chính bị gãy chân thật sao? Thật đáng đời cô ta. Tôi đứng trên gối của Mạnh Thần Ngọc, nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh ấy.

    "Tịnh Vương ổn không?"

    Anh có thực sự ổn không nếu cô ấy bị gãy chân? Không biết tại sao, tôi chỉ cảm thấy Mạnh Thần Ngọc nhất định hiểu được ý của tôi nói.

    Anh xoa đầu tôi và thì thầm: “Ta không sao đâu, em gái đừng lo quá.”

    Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và ngủ thiếp đi bên cạnh anh lần thứ hai. Trong trạng thái buồn ngủ, tôi mơ hồ nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của anh: “Con chim ngốc, đừng bỏ đi một mình nữa.”

    Thì ra là lo lắng cho tôi như vậy.

    Chương 12

    Phải mất ba tháng đôi cánh của tôi mới khỏe hơn và tôi hầu như không thể bay được. Tôi cũng nghe được một số tin tức về Hy Nhan từ miệng của Kỳ Kỳ. Sau khi cô ta bị gãy chân, bị hoàng thượng và hoàng hậu khiển trách, tước vị thái tử phi trong tương lai, chỉ còn trở thành vợ lẻ của thái tử.

    Cho dù Mạnh Minh Ninh có lên ngôi cũng không thể trở thành hoàng hậu mà chỉ có thể là phi.

    Không biết sau này cô ta có hối hận hay không, nhưng hành vi của Mạnh Thần Ngọc đã đủ khiến cô đau khổ rất lâu rồi. Đối với tôi, thế là quá đủ để trút giận, vì thế tôi càng dính với Mạnh Thần Ngọc hơn.

    Mạnh Thần Ngọc rất thích với việc ở bên tôi, cũng không từ chối như tôi đã nghĩ. Cuộc sống sẽ tiếp tục như vậy và sẽ không có gì thay đổi cho đến một ngày tôi ngỏm bất ngờ. Một đêm nọ, tôi chợt tỉnh dậy và thấy mình xuất hiện trong một không gian trắng xóa. Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh, vô thức muốn bay lên nhìn xung quanh. Nhưng tôi phát hiện ra rằng mình không giống một con Vẹt, mà chính là con người trước đây của tôi.

    Tôi ngơ ngác nhìn tay chân mình, cảm thấy gần như không thể nhận ra.

    Lúc này, một giọng nói thanh tao đột nhiên vang lên từ trong không gian: "Tô Vân hãy ước một điều ước, đã đến lúc thực hiện điều ước rồi."

    Tên của tôi từ kiếp trước, hay đúng hơn là khi tôi là người. “Khi nào?”

    Giọng nói đó lại vang lên: “Khi nào cô tới đây, tôi sẽ đón cô đi. Vì lỗi của tôi mà cô vô tình xuyên vào ở kiếp Vẹt này, kiếp sau tôi sẽ đền bù cho cô một cuộc sống hạnh phúc nhất, hoặc trở về cuộc sống hiện tại của cô.”

    Sau đó tôi cảm thấy ánh sáng trắng ngày càng mạnh hơn, như thể nó sắp bao bọc lấy tôi.

    Một cuộc sống hạnh phúc ở kiếp sau, sẽ không có lo lắng, không cần phải nhìn vào thái độ của người khác để sống. Nghe theo lời hệ thống, tôi như nhìn thấy niềm hạnh phúc của chính mình.

    Nhưng tôi chợt suy nghĩ đến Mạnh Thần Ngọc, vì vốn dĩ ở thế giới của tôi, tôi cũng chẳng còn người thân nào: “Còn anh ấy thì sao?”

    Hệ thống dừng một chút, hiển nhiên không ngờ tôi lại hỏi vấn đề này, một lát sau mới trả lời: "Sau khi cô rời đi, thế giới sẽ trở lại bình thường. Thân là kẻ phản diện, Mạnh Thần Ngọc sẽ tự có trách nhiệm của riêng mình."

    Khi đọc sách, tôi chỉ cảm thấy Mạnh Thần Ngọc là một kẻ tàn ác đáng chết, nhưng ở bên anh ấy lâu như vậy, tôi mới phát hiện anh ấy sinh ra cũng là một người tốt, anh ấy chỉ là quá tin người để rồi bị phản bội và được người mình yêu lợi dụng. Anh ấy cũng có khi cười, tức giận và lo lắng cho tôi khi tôi chỉ là một con Vẹt. Anh ấy là một người đàn ông rất hiền lành và lẽ ra anh ấy không nên kết thúc trong bi kịch.

    Tôi che ngực với trái tim đang đập liên hồi của mình: "Tôi có thể ở lại với anh ấy không?"

    Hệ thống càng sửng sốt hơn: "Cái gì? Cô muốn ở lại đây à?"

    Tôi gật đầu: “Ừ.”

    So với cuộc sống tươi đẹp ở kiếp sau, điều tôi muốn trân trọng chính là những người đang ở trước mặt. Nếu tôi rời đi, Mạnh Thần Ngọc sẽ cô độc trong thế giới này. Tôi không muốn anh ấy như thế nữa.
     
    Vẹt Đi Lấy Chồng
    Chương 8: Chương 13+14 (HOÀN)


    Hệ thống im lặng hồi lâu, tôi hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Nó đột nhiên hỏi tôi: “Cô có thích anh ấy không?”

    Tôi sửng sốt một lúc, cảm thấy phần tình cảmriêng tư nhất trong lòng mình đã bị lộ ra, mặt nóng bừng, nhưng tôi vẫn gật đầu: “Có.”

    Hệ thống lại trầm mặc hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng: “Vậy tôi sẽ tặng cô một món quà lớn.”

    Tôi chớp mắt, không ngờ nó lại dễ nói chuyện như vậy, đang định hỏi quà là gì, nhưng tôi còn chưa nói xong, ánh sáng trắng đột nhiên biến mất, tôi đã bị giọng nói của Mạnh Thần Ngọc đánh thức:

    “Con chim ngốc! Ủa cái này…”

    Anh ấy kinh ngạc nhìn tôi, rồi lập tức đắp chăn cho tôi, tôi choáng váng và vô thức nhìn sang. Chỉ khi đó tôi mới nhận ra rằng mình đã biến thành một con người.

    Hóa ra đây là một điều bất ngờ mà hệ thống đã nói. Tôi lật đi lật lại, nhìn vào cánh tay của mình và vui vẻ hét lên:

    "Ta đã trở thành con người! Ta đã trở thành con người!"

    Tôi lại nhìn Mạnh Thần Ngọc: “Mạnh Thần Ngọc, ta đã trở thành người rồi!”

    Mạnh Thần Ngọc ánh mắt lóe lên, anh khẽ ho một tiếng: "Là chuyện tốt."

    Nhưng lòng tôi thắt lại, tôi nén cười, thận trọng hỏi: "Chàng không sợ ta phải không? Ta không phải yêu ma, ta chỉ là... tình huống này có chút đặc biệt."

    Một con chim đột nhiên biến thành người, không có gì đáng ngạc nhiên, hẳn sẽ rất thú vị!

    Toàn thân tôi trở nên căng thẳng, ngại ngùng đến mức tôi muốn thu mình vào một góc. Nhưng Mạnh Thần Ngọc nắm lấy cổ tay tôi, tôi ngước mắt nhìn anh, anh cũng đang nhìn tôi, trong mắt dường như chứa đầy sao:

    "Nàng không cần giải thích, ta đều hiểu."

    Tôi ngạc nhiên nhìn anh: “Chàng hiểu thật không?”

    Lúc này Mạnh Thần Ngọc mới chậm rãi nói cho tôi biết bí mật nhỏ của mình. Hoá ra Mạnh Thần Ngọc có thể cảm nhận được chính xác cảm xúc của tôi từ khi anh ấy còn nhỏ. Dù tôi không biết lý do, nhưng ban đầu anh ấy rất tò mò, nên đã đưa tôi đi ngắm trăng vào lúc nửa đêm.

    Tôi đã nói, đây chính là lý do tại sao Mạnh Thần Ngọc lần nào cũng hiểu rõ suy nghĩ của tôi như vậy. Tôi cười rạng rỡ, thở dài trêu anh: “Xem ra ta và hoàng tử thật sự có duyên.”

    “Ừ, đó là số phận đó.”

    Tôi và anh nhìn nhau mỉm cười.

    Vào lúc đó, tôi nhận thấy bầu không khí giữa chúng tôi đã thay đổi một cách to lớn, nhưng tôi thích nó.

    Chương 14

    Về việc tôi trở thành người, chính thức tiến cung, Mạnh Thần Ngọc cũng không hề công khai với bên ngoài. Suy cho cùng, việc một con chim biến thành người là một điều gây sốc cho mọi người.

    Ngay cả Kỳ Kỳ và Mạnh Thần Ngọc cũng giải thích với mọi người rằng con Vẹt đã được anh ta thả đi, còn tôi là do anh cứu được ở cổng Kinh Thành.

    Không ngờ, Kỳ Kỳ Lần đầu tiên không hài lòng trừng mắt nhìn Mạnh Thần Ngọc, sau đó sải bước rời đi mà không thèm quay đầu lại. Tôi lặng lẽ đi theo và thấy Kỳ Kỳ đang lặng lẽ khóc trong phòng. Lòng tôi chua xót và có chút ngọt ngào.

    Kỳ Kỳ là người tốt thứ hai mà tôi đã gặp khi vào cung. Tuy nhiên, tôi không ngờ sự ra đi của tôi lại khiến cô ấy buồn đến thế, nhưng cuối cùng tôi không nói gì, cứ thế im lặng rời đi.

    Tôi chỉ lén chất vài quả Việt Quất cho cô ấy trong phòng, khi xung quanh không có ai. Giả vờ như con Vẹt đã quay lại gặp cô ấy.

    Quả thực tâm trạng của cô đã tốt hơn rất nhiều, tôi cũng hạnh phúc lây.

    Không biết Mạnh Thần Ngọc nghĩ thế nào về tôi, nhưng tôi muốn cưới anh ấy lần nữa, với tư cách con người. Thành thật mà nói, tôi không biết trong suốt quá trình tổ chức hôn lễ, có lẽ chỉ là tiệc rượu nhỏ để thông báo cho một ít người. Hôn lễ của chúng tôi được tổ chức ở ngoài cung chỉ có hoàng thượng và hoàng hậu, còn có Kỳ Kỳ biết mà thôi. Mãi đến khi Mạnh Thần Ngọc bước vào phòng tân hôn, tôi mới có cảm giác chân thực.

    Tôi nằm trong vòng tay anh ấy: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

    Từ miệng của Mạnh Thần Ngọc, tôi biết được rằng ngay từ khi anh ấy có ý định nổi loạn, mọi hành động của Mạnh Thần Ngọc đã được lên kế hoạch.

    Tôi nhíu mày, lại hỏi: “Hoàng thượng cũng biết?”

    Mạnh Thần Vũ cười khúc khích: "Phụ hoàng còn trẻ đã lên ngôi, cầm quân chống giặc biết bao nhiêu lần. Nàng thật sự cho rằng cha ta không thể nhìn thấu âm mưu đó sao?"

    Tôi kinh ngạc nhìn anh ấy, không thể tin nổi: "Vậy là chàng và hoàng thượng cùng nhau thiết kế ra tất cả những thứ này à?"

    Mạnh Thần Ngọc cười giải thích: “Ta biết Hạ Hy Nhan cùng Mạnh Minh Ninh liên thủ muốn thay thế ta, nhưng việc này cũng không tầm thường, hoàng tử cùng hoàng tức không thể làm được, đằng sau nhất định phải có hậu trường lớn hơn. Để tìm ra những người đã đứng sau hai người, cha con ta đã lên kế hoạch hay này, để khuấy nước bùn lên xem có ai dám tới không”.

    Dù anh ấy nói một cách bình tĩnh nhưng mối nguy hiểm có lẽ nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi.

    Tôi lo lắng nắm lấy tay anh: “Mọi chuyện đã giải quyết được chưa?”

    “Mọi chuyện đã được giải quyết rồi.” Anh nắm tay tôi trong tay, giọng anh dịu dàng.

    "Tốt quá rồi."

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên đầu óc sáng lên, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Nếu vậy thì tại sao hoàng thượng lại gả ta cho chàng? Đó cũng là một phần trong kế hoạch à?”

    Ánh mắt Mạnh Thần Ngọc lóe lên, muốn né tránh nhưng tôi buộc anh phải quay người lại.

    Thấy tôi cố chấp, anh bất lực cười nói: “Không, là ta cố ý. Có nàng ở bên cạnh ta từ nhỏ, cuộc sống buồn tẻ cũng sẽ trở nên thú vị".

    Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng, ngượng ngùng trừng mắt nhìn anh: “Ta không tin."

    Dưới cái nhìn nóng bỏng của anh, tôi vô thức rút tay đang sờ mặt anh lại, nhưng lại bị Mạnh Thần Ngọc bắt được. Đôi môi lành lạnh của anh bắt đầu chạm vào môi tôi. Bùm một tiếng trong đầu tôi, cả hai chúng tôi cùng ngã xuống giường. Tôi sắp sửa bị anh ăn thịt phải không, nhưng tôi chấp nhận.

    Giọng Mạnh Thần Ngọc bắt đầu khàn khàn: “Công chúa của ta, trong một đêm tuyệt vời như vậy, chúng ta hãy làm một việc gì đó nghiêm túc nào.”

    Tôi sửng sốt, nghĩ rằng tôi vẫn chưa chuẩn bị gì cả, cứ thế mà… Nhưng cuối cùng tôi không nói gì và nhắm mắt hưởng thụ thôi. Đây là một đêm tuyệt vời sau khi chúng tôi chính thức trở thành vợ chồng. Không lâu sau, hoàng thượng ra chiếu chỉ phong anh làm thái tử, tôi cũng được làm hoàng phi, còn một tin tốt quan trọng nữa là tôi đã mang thai hai tháng rồi.
     
    Back
    Top Bottom