Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nắng chiều nhẹ nhàng hắt lên gương mặt thanh tú đang ngẩng lên trên băng ghế đá ngoài công viên.
Gió chiều bắt đầu thổi, cậu cởi mũ áo xuống, bắt đầu thở dài.
Mỗi ngày là mỗi ngày, tẻ nhạt đến cùng cực.
Cậu đảo mắt, chớp nhoáng cái đã thấy xác con mèo hoang bị xe nghiền nát dưới đất.
Thú vui trước mắt, cậu không nỡ từ chối liền đi tới kiểm tra con mèo.
Cậu ngồi xổm trước cái xác mèo đang dần mục nát từ sáng sớm.
Nội tạng của nó lồi hết ra ngoài, mắt trợn ngược, máu bắn tung tóe trên nền gạch đỏ của công viên.
Cảnh tượng trước mắt vừa buồn nôn, vừa chướng mắt nhưng lại chẳng ai dám dời cái xác ấy đi.
Cậu ngẩn ra, dù gì con mèo cũng là 1 sinh mạng, chết uổng đã đành lại còn không có ai đem nó đi, cậu lại phát bệnh rồi.
Tay cậu thò vào túi áo kéo ra đôi găng tay đen, cậu đeo vào tay rồi bắt đầu nhấc con mèo lên chuẩn bị đi về nhà.
Bước chưa được 3 bước, một giọng nói trầm đặc đến rợn người vang lên phía bên trái của cậu.
Vừa ngoái đầu lại, cả người cậu lạnh toát chưa từng thấy, người kia đứng trước mặt cậu, khoác áo hoodie đen cầm gậy sắt nhìn cậu.
Khóe mắt và môi cậu giật giật, không thốt nổi lời nào, cả người cậu căng cứng lại.
Tên kia bắt đầu nhúc nhích, 1 bước rồi 2 bước, tiến lại phía của cậu.
Cậu theo phản xạ, chân lùi một bước.
Người kia nhướn mày rồi dừng lại, đặt cái gậy sắt ra sau gáy rồi chầm chậm vuốt tóc.
Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ lười nhác và chán ghét, nhưng rồi hắn vẫn nhấc mắt nhìn chằm chằm cậu.
Ánh mắt hắn có phần dò xét, phần đánh giá, cũng có phần châm biếm rồi mấp máy môi :
"Trần Anh Tuấn, mày vẫn như thế nhỉ?
Tao cũng thắc mắc lắm, tại sao đại ca lại thả mày đi rồi bắt đầu sai tao đánh đập mày, dồn mày vào bước đường cùng vậy?"
Anh Tuấn im lặng, cậu biết người này không dễ chọc, càng chớ nói điều thừa thãi.
...
Chuyện xảy ra vào nửa tháng trước, trong 1 lần lang thang trên phố, cậu đã nhìn thấy 1 cái xác.
Người bình thường thấy xác sẽ hét toáng lên rồi báo cảnh sát, còn cậu thì chỉ chầm chậm lại gần rồi ngồi nhìn cái các đó.
Thú vui nổi lên, cậu lấy đống đồ nghề nhỏ gọn trong tay áo và túi quần ra.
Toàn bộ đồ nghề chỉ có găng tay, dao phẫu thuật dạng kim nằm trong bút máy, và cái nhíp chuyên dụng.
Cả cái xác trắng bệch, nạn nhân là 1 người đàn ông trung niên tầm 40-45 tuổi.
Lý do chết là vì bị thắt cổ.
Hiện trường là dưới gầm cầu, gần bờ sông, ít người qua lại, trông như 1 vụ t.ự t.ử thông thường .
Mẩu dây thừng dài tầm 2 mét có dấu hiệu bị đứt đã tố cáo tất cả.
Trên đầu nạn nhân có vết lõm sâu và chảy máu rất nhiều.
Máu đã khô lại, chuẩn đoán đã chết được 5-6 tiếng, các khớp tay gần như tím đến đáng sợ.
Cậu dùng dao phẫu thuật chọc nhẹ vào cổ áo người đàn ông và dùng nhíp gắp vật gì đó ở ông ta ra.
Đó là 1 con chip siêu nhỏ, nên người đàn ông này chắc chắn là chết do bị sát hại chứ không phải t.ự t.ử như hiện trường cho thấy.
Cậu nhét con chip vào túi zip mang sẵn trong người, cất đồ nghề và chuẩn bị đứng lên để đu báo cảnh sát thì có thứ gì đó đang được chọc vào tóc cậu.
Đó là súng, và người đàn ông cầm súng chĩa vào đầu cậu bây giờ cùng kà một người đang cầm gậy sắt nhìn cậu.
...
Hắn nhìn cậu, nhớ lại lần gặp mặt đầu tiên, lòng cảm thấy có chút phấn khích.
"Anh Tuấn này, hôm nay tôi không đánh cậu, khuyên cậu cút khỏi cái thành phố thối nát này đấy.
Đừng nghi ngờ tôi nhé, tôi buồn lắm~"
Cái kiểu thay đổi xưng hô trong tích tắc của hắn khiến cậu rợn cả người, da gà nổi lên từng đợt, làm cậu lạnh sống lưng.
Cậu thả con mèo xuống đất, nơi cậu nhặt nó lên rồi ném đôi găng tay lại đó.
Cậu đội mũ lên, tiến thẳng đến chỗ cái người mặc áo hoodie đen cầm gậy sắt, lòng nửa sợ nửa ghét bỏ.
Cậu ghé vào tai hắn, thì thầm:
"Xuân Bách, anh hay đấy.
Cảm ơn vì từng phản đối việc cưỡng chế tôi vào làm gián điệp pháp y, nhưng mà...
Mắc gì tôi phải bỏ nhà đi bụi cơ chứ?"
Anh Tuấn liếc hắn một cái rồi nhanh chóng bỏ đi, lòng run cầm cập.
Xuân Bách ngẩn ngơ trước hơi thở lạnh như băng của hả vào tai, lòng gợn sóng không ít.
Hắn nhếch mép, hét về phía cậu:
"ĐỪNG ĐỂ TỐI NAY TÔI BÒ LÊN GIƯỜNG CẬU NHÉ BÉ YÊU!!"
...
Hai tuần trôi qua, cậu không còn gặp lại hắn nữa, càng không muốn nhìn thấy.
Cậu vẫn vô tư nằm lì ở nhà, ở lì trong thành phố chứ không có ý định nghe lời hắn chuyển đi.
Hôm nay trời mưa to, sấm chớp giật đùng đùng, cậu đứng dưới mái hiên của một tiệm đồ ăn đã đóng cửa từ lâu.
Gió lạnh lùa vào người, cậu run lẩy bẩy trong màn đêm đen tối, chỉ lẻ loi ánh đèn đường mờ ảo.
Cậu nhắm nhẹ mắt rồi mở ra, Xuân Bách đã đứng trước mặt cậu từ bao giờ, miệng nở nụ cười xảo trá khiến cậu không khỏi rùng mình.
Hắn chạm nhẹ vào tóc cậu, thở ra hơi lạnh như người âm vào mặt cậu :
"Chạy đi, đừng để bị bắt."
Trời tối thui, nửa mặt hắn gần như bị bóng tối ôm trọn, nhưng khóe miệng rỉ máu kia khiến cậu cảm thấy bất an, chưa kịp hiểu chuyện gì, Xuân Bách lại biến mất khỏi tầm mắt cậu.