Mùi súng đạn nồng nặc ngập tràn khu hẻm nhỏ.
Nhưng nói là "khu ổ chuột" nghe còn hay hơn, nơi mà bị người đời xem thường, chứa đựng những thứ đen tối, nguy hiểm; các băng đảng, những tên nghiện ngập, tội phạm ở nơi này được xem như là "lũ chuột cống" ở một khu đô thị sa hoa, lộng lẫy.
Như cái tên, chúng chả mang lại lợi ích hay ý nghĩa tốt đẹp gì cho xã hội cả, nó cũng được gọi như vậy một phần là vì "địa vị" của chúng ở đây được xem không khác gì lũ chuột rác rưởi.
Đến cảnh sát ba lần bảy lượt cũng chẳng thể nào dẹp được cái chốn ăn chơi khốn nạn ấy nên mới phải bất đắc dĩ nhờ đến tổ chức sát thủ nổi tiếng bậc nhất nước Nga - ZNX.
Đương nhiên phải thông qua nhiều mối quan hệ ngầm mới thuê được cái đám người ở trong đó chứ chẳng dễ gì mà bắt chúng nó phục tùng.
"Đám người dân bên thành phố Kyzyl lại tìm đến nữa à, sếp?"
Nevarin hỏi.
"Ừ, thật sự chả hiểu kiểu đếch gì mà tỉ lệ giết người ở bên đấy lại ngày một cao hơn nữa, bộ cảnh sát bên đó não gắn dưới đít hết rồi à?"
Bà ta cau có nhăn mặt, tay xoa xoa sống mũi như bất mãn lắm.
"Thế ngài có định chấp nhận lời cầu cứu của họ không?"
Nevarin đứng trước mặt bà ta, khoanh tay nhìn như thể đã biết trước được câu trả lời.
"Đương nhiên là có rồi!
Thật sự thì dính vào đó chỉ có mà làm ô uế danh dự của cả tổ chức thôi!"
Bà ta mất kiểm soát, đứng dậy đập bàn và nhìn thẳng vào mắt cô.
"...
Gọi Seliana đến đây, ngay lập tức!"
Mụ già đó gằn giọng, như muốn xé thẳng mặt Nevarin ra.
Dường như bây giờ chỉ có một mình "quân cờ tốt" của bà mới có thể làm nguội cơn hoả hoạn ấy.
"Vâng."
Nói xong, cô ra khỏi phòng ngay lập tức, khuôn mặt vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh như thường ngày nhưng bên trong như muốn xé xác bà ta ra.
"A...
Con khọm già khốn kiếp đó gọi mình đến đây chỉ để trách móc rồi nhờ mình kêu 'con khốn' đó đến thôi à?"
Cô nghĩ, đóng cửa xong cô đứng yên ở đấy một lúc lâu, mặt hơi ngước lên, thở một hơi dài như muốn kiềm chế cơn tức giận của mình.
Gân cổ cô nổi lên rõ rệt, nhìn bằng mắt thường cũng đủ thấy.
Tất cả những thứ trên cũng phần nào chứng minh được cô ta 'căm ghét' Seliana như nào.
Sau khi cơn giận đã nguôi ngoai được phần nào, cảm xúc cũng đã quay trở về đúng quỹ đạo của nó thì cô mới đi tìm Seliana.
Tổ chức ZNX chia ra thành hai bang, một bang là chuyên về sử dụng vũ khí, bang còn lại là chuyên sử dụng thể lực, đánh cận chiến; Nevarin - là nhóm trưởng ở bang Thể Chất, còn Seliana - là nhóm trưởng ở bang Vũ Khí.
Từ xưa đến nay không ai là không biết mối hận thù giữa hai người họ, dường như mối hận ấy đã ăn sâu vào từng tế bào, từng mạch máu của cả hai đến nỗi nhìn mặt nhau cũng đủ để khiến đối phương mất kiểm soát mà lao vào cắn xé như con ác thú.
Khi Nevarin đã đến trước cánh cửa của bang Vũ Khí, sắc mặt lại thay đổi một cách nhanh chóng, như thể đó là 'phản xạ tự nhiên' của cô.
Không hổ danh là 'sát thủ', nếu chỉ dùng ánh mắt ấy cũng đủ để giết người rồi đấy.
"Chào Nevarin, em tới đây có chuyện gì hả?"
Một cô gái tóc xoăn dài màu vàng nhạt, mắt xanh - mang tên Angel hỏi.
Nói về cô nàng này một chút, ngoại hình của cô ấy có phần hơi đặc biệt với đôi cánh lớn màu trắng đằng sau lưng, phần nào nói lên ý nghĩ của cái tên 'Angel' ấy.
Cô ấy là một vật thí nghiệm của một tổ chức khác nhưng bị ZNX bắt sống và mang về tẩy não rồi rèn luyện, nhằm mục đích biến cô ấy thành người của bên này.
Angel là bậc tiền bối của cả Seliana và Nevarin, tính cách có phần hơi rụt rè nhưng bù lại cô lại có một trái tim ấm áp và một tâm hồn trong sáng.
Sau khi quan sát sắc mặt của Nevarin, Angel có chút rợn người.
Thấy cô ấy không trả lời thì Angel cũng biết cô ta đang đến tìm ai rồi nên cũng không nói gì thêm.
"À...
Thế thôi, chị đi trước nhé.
Gặp em sau!"
Nói rồi cô vọt lẹ, kẻo lại bị lườm cho lủng mặt.
Quẹt thẻ, kiểm tra thân thể, thẻ nhân viên xong; cánh cổng sắt to lớn, nặng nề ấy mở ra như đang ngày một đè nặng lên cảm xúc của ả.
"...
Địt mẹ, nghĩ lồn nghĩ lắm.
Đi nhanh rồi về!"
Cuối cùng cũng chịu trấn tĩnh lại, thẳng chân bước vào cái khu chết tiệt ấy.
Những thành viên trong bang Vũ Khí khi thấy Nevarin ghé qua đây với sắc mặt khó coi là đủ hiểu cô ta đến tìm ai.
Giờ mà lỡ có người ghẹo nó tí thôi là lát sau có án mạng liền ấy.
Những lời thì thầm khi cô đi xa bắt đầu vang lên:
"Nevarin à?
Sao cô ta lại đến đây?".
"Cậu bị gì vậy?
Ả ta không bao giờ chịu đến đây trừ khi đó là lệnh của boss đâu!".
"Ừ đúng đấy!
Mỗi lần như vậy là y như rằng chuẩn bị có 'chiến tranh' cho mà coi...".
"Ơ thế sao sếp không gọi trực tiếp Seliana đến luôn mà phải nhờ Nevarin đến để gọi?".
"Sao mà tôi biết được, cũng có thể là vì một số lí do nào đó chăng?
Ví dụ như để bảo mật chẳng hạn?".
"Bị ngu à?
Bảo mật kiểu gì mà cô ta đến đây một cách thanh thiên bạch nhật, lộ liễu như thế được?".
"Ô các người không nghi ngờ bà sếp của mình à?
Theo tôi nghĩ thì bà ta thích hai người họ đấm nhau hay gì đó chẳng hạn, chẳng phải hai người họ là quân cờ tốt nhất của bà ta hay sao?
Việc Seliana và Nevarin như nước và lửa ở cái tổ chức này ai lại không biết được cơ chứ?".
"Ừ nhỉ...
Nhưng tôi tưởng Seliana ghét Miranda mà?
Hổm còn thấy chửi con bé còn hơn con thú nữa".
"Sao mà qua được Nevarin, nghe bảo cả hai có thù từ năm cấp ba rồi.
Không ngờ lại gặp nhau ở đây thôi".
"À!
Tiện thể có Imei ở đây thì hỏi cô ta đi, chả phải cô ấy là nhóm phó hay sao?
Cũng được xem như là tiếp xúc nhiều với Seliana rồi còn gì".
"Hả?!
À...
Chuyện đó...
Trưởng bang còn chả thèm nhìn mặt tôi một lần nữa...
Đừng nói đến là tâm sự hay nói chuyện."
Imei khá hốt hoảng khi mình bị lôi vào cuộc trò chuyện này.
"Chậc!
Thủ lĩnh lúc nào cũng thế!
Chảnh hết chỗ nói luôn ấy".
"Nói nhỏ thôi...
Coi chừng đằng sau lưng cô ta xuất hiện bất thình lình đấy!".
"Hahaha!
Đừng có doạ em như thế chứ!".
"Hahahaha!
Nhưng cũng có thể mà mày?".
Nói xong cảm đám người cười ồ lên, trừ Imei vì cô ta 'yếu sinh lý' nên chả bao giờ dám cười cợt hay nói xấu cấp trên sau lưng cả.
Trái ngược với bầu không khí vui tươi đầy tiếng cười ở khu XX-A thì bên XX-B không khí đang dần tụt xuống, cả về 'nhiệt độ' lẫn cảm xúc.
Đứng ngay trước cửa văn phòng của Seliana, Nevarin như phải cố gồng cho các dây thần kinh mình phải tỉnh táo trước cái con nhỏ tóc trắng xấc xược này.
"RẦM!".
Nevarin đạp cửa bước vào mà chả thèm gõ, cứ như đang xúc phạm đến 'địa vị' của Seliana rằng "mày với tao chả khác gì nhau, thậm chí tao còn có quyền để làm như thế này với mày đấy!".
Trong phòng làm việc của Seliana mọi thứ đều ngăn nắp, gọn gàng và sạch sẽ tinh tươm.
Trên ghế, ả ta đang người quay lưng lại với Nevarin, tay đang lau kiếm, cũng chả thèm quan tâm ai đang đạp cửa hiên ngang bước vào.
Và ả ta biết người ấy chắc chắn là Nevarin vì chỉ có mỗi mình cô ta mới dám làm vậy với ả.
"Sếp gọi cô tới kìa.
Nhanh đến đi kẻo bà ta lại khóc ầm ĩ lên đấy!"
Nevarin nói với giọng chả mấy vui vẻ, tay châm điếu thuốc lên mà hút để kiềm chế cảm xúc.
Trước mặt cô, Seliana đang từ từ đứng dậy.
Khi Nevarin đang cúi đầu xuống để chỉnh lại găng tay của mình thì-
"XOẸT!".
Một lưỡi kiếm cắm thẳng vào ngay mặt Nevarin, cũng nhờ phản xạ nhanh nên cô đã né đầu ra được.
Thanh katana cắm thẳng vào ngay bên trái Nevarin, cứ như đó là lời khiêu chiến của Seliana vậy.
"Địt mẹ, ý gì?"
Nevarin ngẩng mặt lên, đồng tử co lại, mặt tối sầm nhìn Seliana.
"Tôi cho cô hút thuốc ở đây à?"
Ả ta đứng ngay trước mặt Nevarin, nhìn trực diện với cặp mắt khó coi ấy.
Thậm chí còn không phải là 'nhìn' mà đây gọi là 'lườm' luôn rồi.
"À...
Rồi sao?
Định giết tôi à?".
"Tôi không dư thời gian để giết một kẻ 'đưa tin' như cô đâu.".
Câu nói ấy như chạm vào lòng tự trọng của Nevarin, bị sếp cho gọi lên chỉ để kêu Seliana đến thì cũng hơi quá đối với một người có cấp bậc cao như cô ta.
Chẳng giữ được bình tĩnh nữa, cô ta gào lên túm lấy cổ áo của Seliana.
"Con khốn!
Mày vừa nói cái đéo gì cơ?!".
"Không nghe rõ à?
Có tai vào để cho đủ 5 giác quan hả, tên đưa tin?"
Dù bị túm cổ áo, mặt của ả ta vẫn rất ngông nghênh, hất cao hơn, mắt nhìn xuống Nevarin như đang khinh miệt.
"Ha!
Nói người khác mà không nhìn lại mình à, 'chó cưng'?
Ở trong 'sân' được chủ chăm sóc, nâng niu quá nên sinh ra ảo tưởng hả?".
Vừa nói, tay cô vừa chỉ và ấn vài cái vào vai Seliana.
Đối với Nevarin, lực tay vừa rồi chả là gì nhưng đối với Seliana, nó làm cô nhói ngay lập tức khi Nevarin ấn vào, vì với một người chuyên sử dụng sức mạnh thể chất thì cả lực tay và chân của họ đều rất mạnh; thậm chí Nevarin còn là trưởng bang của bên Thể Chất.
Mặt khác, lời nói vừa rồi của Nevarin như đang xúc phạm lên lòng trung thành của ả đối với cấp trên.
"Câm miệng!
Đừng xếp tao ngang hàng với loại thất bại như mày!"
Ả ta trừng mắt nhìn xuống Nevarin, khuôn mặt dần tối đi.
Phắt một cái, lưỡi kiếm đã ở ngay dưới cổ Nevarin.
"Làm sao?
Biết được sự thật thất vọng đến vậy hả?"
Nevarin cũng kê họng súng dưới cằm Seliana, đã sẵn sàng để bóp cò bất cứ lúc nào.
"Soạt!".
Cả hai nhanh chóng quay qua bên phía nơi đã phát ra âm thanh, trừng mắt như đang muốn thiêu cháy cái thứ vừa làm gián đoạn cuộc chiến.
"À...
Ch...Chào hai chị, boss mới nhờ em gọi hai chị đến ạ!".
Là Miranda, có vẻ như cô ấy đến không đúng lúc rồi.
Mở cửa bước vào thôi mà đã nhận liền ánh mắt giết người của hai người đó, nhiêu đó thôi cũng đã đủ để khiến nó bủn rủn chân tay.
Thái dương đổ mồ hôi, môi run run thốt ra từng câu chữ.
"H-hai chị mau đến nhanh nhé...
Có vẻ như boss đang đợi- A!?".
Chưa đợi cô ta nói xong, Seliana đã ngang nhiên đi qua và dường như cố tình để vai mình va chạm mạnh với vai của Miranda, làm nó giật mình lùi lại vài bước.
"A...
Đau thật đấy..."
Miranda ôm vai phải của mình vừa mới bị va chạm mạnh.
"Em có sao không?
Con khốn đó lúc nào cũng thô lỗ như thế đấy, chậc!"
Nevarin cúi xuống hỏi han cũng như đưa tay đỡ Miranda.
"Em không sao đâu ạ, chị mau đi đi kẻo lại bị boss mắng."
Má cô ta hơi đỏ lên khi được Nevarin đỡ lấy.
"Ừ, tạm biệt em nhé!"
Nói xong, cô bước nhanh về phía cổng chính, để lại một mình Miranda đứng ngây ngốc ở đấy.
"...
Mình muốn chị ấy chạm vào mình nhiều hơn..."
Miệng cô ta lí nhí thốt ra những lời đấy.
Sâu bên trong trái tim, cô ấy đã rung động với Nevarin.
Mặc dù biết là chẳng thể nào với lấy nhưng nó vẫn cương quyết muốn theo đuổi cô cho đến cùng, chẳng ngại dùng gia thế khủng của mình chỉ để có được sự chú ý của Nevarin.
Cũng phải thôi, với cái vẻ ngoài bí ẩn và cuốn hút như thế thì ai chả thích cho được, chưa kể đến Nevarin cũng hay quan tâm đến các thành viên xung quanh mình; kiên định, dũng cảm, thông minh và hoàn hảo.
Tất cả những thứ trên cũng đủ để khiến người khác quý mến Nevarin hơn Seliana rồi.
Cũng may là lần này 'nhờ' có Seliana nên cô ta mới được 'tiếp xúc' với Nevarin được một chút.
"...
Mình không muốn chị ấy dính dáng đến chị Seliana một chút nào, như thế sẽ khó khăn cho chị ấy lắm!".