em của sếp, coi bộ có tửu lượng rất kém...
khi cái cốc to đùng được đem ra đặt trên bàn, tiếp đến là chút đá viên mát lạnh được xúc vào ngập ly, rồi sau đấy-lượng bia ồ ạt như thác đổ tràn cốc, dây cả ra tay; đã làm sếp em tưởng rằng tửu lượng em cao phết ấy chứ.
nhưng ực ực được hai phút thì mặt em đỏ gây, mắt em ngập trong mơ màng, còn khóe miệng hay phô nét cười thường ngày giờ cong xuống lạ lùng. sếp em khi đấy còn nghĩ- à, chắc do em mệt, định bụng vươn tay xoa đầu thì tự nhiên bị mái tóc bù xù của em huỵch vào lòng bàn tay một cái đau điếng.
ơ, đâu phải, nên nói như thế nào cho đúng nhỉ? là em tự dưng đứng lên rồi lại gục xuống; và vô tình, khoảng khắc em nhảy cỡn chả ra làm sao ấy lại va đầu trúng tay của người đang muốn làm rối bời những dải tóc rũ trên hàng mi dài- ô, cái này nên được xem là vô ý đánh người hay phòng vệ chính đáng đấy ta? sếp em không nhớ mình có tự hỏi bản thân như thế không.
sếp em thả mình xoa tay một tích tắc rồi lại di sự chú ý tới em. da thịt em giờ như hòn lửa, nói không ngoa thì thực dễ lẫn màu vào con mắt đỏ lòm đang gắng khóa chặt áng màu nắng trước mình.
ồ, thế là em say rồi à? sếp em bất ngờ đôi chút, rồi lại than thở vu vơ nào là lẩu chưa xong mà đã xỉn quắc cần câu ư? hay em gục lẹ quá thì sếp em bàn chuyện sai vặt lương bổng kiểu chi?
nhưng nhìn nét mặt em khi ngất (?) cũng không tệ lắm. cái cau mày đã thôi, những nếp nhăn dưới mắt nhường chỗ cho sự mịn màng của da dẻ trẻ đôi mươi vẫn còn đọng một gợn nước. sếp em đưa tay gạt phắt nó đi, sau đó xoa đầu em vỗ về.
- có vẻ là cậu khá mệt nhỉ?
không một lời hồi đáp, nhưng đầu tóc bị vo rối khẽ động như ý tán thành hộ đôi môi mỏng. nhìn đôi môi ấy, sếp em lại nhớ về hôm lần đầu cả hai gặp nhau. cả người em ướt như chuột lội, đến ánh mắt cam (chịu) cũng tắm mình dưới những giọt nước nhẹ tênh mà trơn mịn chẳng gấp sáng-chỉ riêng bờ môi lại trầy da tróc vỏ trông thật thảm thương. hừm, có phải tiếp theo sau là mình đã gợi ý son dưỡng cho em không nhỉ? sếp em tự hồi tưởng rồi gật gù. lại tia ánh nhìn nơi tiếng thở tựa li ti trong gió, ngấm nghía đôi môi khô khan bấy giờ giờ ngập màu hồng đào và cảm giác mềm mại, tự nhiên cũng có một chút cảm giác thành tựu nở hoa trong lòng. kể ra thì, em của sếp đã khác với hồi đó, dù cả hai vẫn chưa đi cùng nhau lâu đến thế. kính mắt em không dùng nữa, tóc tai đã gọn gàng hơn, đồ mặc cũng chẳng phải tạm bợ, dáng vẻ em cũng khỏe khoắn khác xưa.
nói cho oai lần đầu gặp nhau chính thế chứ mối quan hệ của cả hai cũng chẳng nên hình nên dạng chi. thường thức trong mối quan hệ này là một em một tiếng sếp hai tiếng dạ vâng; và một sếp em sẽ hay đáp lại lời em. hoặc ngược lại, hoặc không luôn, ai mà biết? sếp em cũng chịu. nom mối quan hệ cả hai đơn thuần là thế nên giờ sếp em mới đau đầu.
vì đơn thuần quá nên sếp em muốn tiến thì chẳng xong mà chịu lùi cũng chẳng được. bỏ rơi em thì em hẳn sẽ vô định lắm? nhưng kéo em cùng lún sâu, liệu có tốt cho em? sớm máu tươi đã là án chung thân được ban cho ánh mắt này, sớm máu tươi đã phủ thân thể này thành hình những lọn tóc rỏ dài vĩnh viễn không thể nhuộm lại; như lời nguyền về bờ vai vạm vỡ tuyệt đối sẽ không vụn vỡ, như minh chứng mà hằn rõ là vết chai sạn trên bàn tay đã lấy đi biết bao khoảnh khắc một mai sau, hay đế giày đã quen mình khắc dấu ấn trên con đường dựng từ bóng lưng bao kẻ cong veo mình nằm sấp-tất thảy đã lấm lem đến mức không còn có thể gột rửa.
- owow... xao sếp lại ở nhà cụa em vậy ạ...?
sếp em bừng tỉnh, bỏ ngỏ một câu hỏi của cuộc đời
để đến với một đề bài khó nhằn khác.
nhà?
đây là quán ăn đấy? còn nữa, cách nói năng lộn xộn gì đây?
à, là men vào khờ ra nhỉ? sếp toan búng trán em lại thôi.
- thì tại, tôi là sếp em cơ mà.
xin thú thì tại bỡn cợt với đôi mắt nai này chút cũng không tệ.
- ò... da là vậy ạ...
má em áp lên mặt bàn, cứ trông như một miếng bánh mịn màng đầy nhân chẳng vô tình lại rơi vãi khắp bàn nên đang rất tức tối, vậy. còn vì sao là tức tối ư? do em đang cau mày nhìn sếp em chứ gì nữa...
- không dui tí nào đâu xếp! người ta gọi cái này là... là sâm phạm hân hể đó!
là xâm phạm chỗ ở cái em ngốc này, tại sếp em đã làm gì em đâu! sếp em cảm tưởng như em đang nỗ lực chọc lại mình vậy, nhưng hai vành tai như mấy miếng cà chua thái lát gắn lên thế kia thì quả thực đây chính là say đến ngu người chứ chả sâu xa được chi sất.
- làm thêm giấc nữa đi.
ánh mắt cam ngờ nghệch ráng xếch lên một tí thì lại ụp xuống cái rụp, coi bộ vẫn rất nghe lời.
- xếp oi...
hoặc không.
- tôi đây.
hắt ra một tiếng thật khẽ, em vùi mình trong cú ôm chỉ trọn hai cánh tay mình đặt trên bàn nối thành, dường như vẫn chưa muốn nói thêm câu từ gì. sếp em không nổi nóng chi, chỉ lặng lẽ đợi chờ em lên tiếng tiếp.
- em không biết nên kể cái nầy cho ai nửa...
nói đi, sếp em đáp.
- ý là... nếu mình đang yêu một người thì mình nên làm cái dì để bày tỏ tình yêu ó xếp...?
lần đầu tiên, sếp em vớ lấy cốc bia rồi tu ực ực đến ngây người ba giây sau đấy.
- là ai đã lọt vào mắt xanh cậu người mẫu của tôi đấy?
gương mặt sếp em có ửng đỏ một chút, nhưng dáng vẻ lạnh tanh lại đậm màu hơn.
thích, em của sếp thích ai cơ? sếp em biết, sẽ tốt hơn rất nhiều nếu trái tim em được một lần đập vì tình yêu, được ngập trong tình yêu. nhưng trái táo đỏ mà sếp em kì công giũa cho theo điệu hẳn sẽ hẫng đi đến chệch nhịp nếu tiếng gọi sếp ơi thân thuộc em hay liến thoắng lại bỗng dưng xa rời nẻo đường cả hai vẫn hay đi qua, hai gót chân vốn ngang hàng nhau rồi sẽ rẽ nơi hai lối rẽ khác nhau của cuộc đời, và đôi mắt biết cười em từng dành cho riêng sếp em giờ sẽ là dành cho ai đó khác- một ai đó khác biệt với sếp em, khác biệt với kẻ đã không thể xối sạch sự xú uế và vứt được nỗi u sầu để được sánh bước bên đóa hoa trắng thực vô ưu là em.
bờ vai sếp em khẽ run.
- dạ hông... bài tập... là bài tập lớp học chực tiến của em thôi ạ...
em ngọ nguậy.
- chuyện là, em có đăng cí mấy cái lớp hộc kỉ năng đồ ó... thì thì... em nghĩ mình nên hộc để không bị bắt nạt nửa... sếp giúp em nhiều vậy em củng... cũng ngại...
à.
- vậy sao... cứ tưởng bở là ai tốt số được cậu thích cơ đấy. luyến tiếc ghê.
sếp em có chút vui, cũng có chút thất vọng. tầm mắt sếp em có hơi choáng.
- cuộc đời em bay giờ là cống hiến vì công diệc!
hết thuốc chữa. sếp em búng trán em một cái, em vật ra bàn.
- rồi... nếu là về mấy cái hành động tình cảm gì đấy thì tôi nghĩ mình có thể dạy cậu chút đỉnh đấy, miễn là cậu không động đậy.
em yeah một cái rồi ngẩng đầu lên nhìn sếp em, dáng vẻ đẹp đẽ như gở,
sếp em thì cúi người, trao cho em ái tình vội vã.
đôi môi sếp em phớt trên vầng trán ấm, di trên sống mũi thường ngày mình tâm đắc vô cùng rồi nương náu chút nơi chóp mũi, lại đến nét mày vẹo vọ vì nhột nhạt, chẳng quên gì mí mắt tự dưng khép hờ như đợi chờ gì kia, đôi môi em dưỡng cho xinh cũng bị đàn áp tức thì, riêng đến đôi gò má thì lại dịu dàng vô cùng.
tất cả diễn ra vỏn vẹn sáu giây.
thì, hôn hít ở quán ăn thật chẳng ra làm sao. sếp em tự nhủ.
cũng chắc gì em sẽ nhớ mấy chuyện này cơ chứ... sếp em tự nhủ.
phải kể, sếp em làm sao mà say được chỉ với một cốc bia? chỉ là giờ đây, họ tiêu này lại muốn mượn hơi men để buông lỏng đôi vai, khờ dại tâm trí, hòng quá quắt với vầng trán, sống mũi-chóp mũi, nét mày, mí mắt, đôi môi và đôi gò má họ hạ một tí hin thời gian. sếp em hứa mình chỉ như thế ngay lúc này thôi, đến khi ngày mai lay em tỉnh giấc sau buổi say nồng, giữa chúng ta vẫn sẽ lại là mối quan hệ đơn thuần như trước.
.
tôi xin được bao biện đôi điều trước khi đóng hòm sự delulu này.
xin hứa đây sẽ là cái fic duy nhất tôi gọi tổng đài họ tiêu là "sếp" của tiểu bức bối họ phỉ ạ! về sau sẽ về lại "ông chủ" ạ (nếu có viết tiếp)! chỉ là do tôi có mấy cái kỉ niệm buồn cười về mấy cái kiểu xưng sếp gọi em xưng em gọi sếp quá nên muốn viết một cái cho thỏa mình thôi ạ!
tiếp thì tôi muốn thử viết thiết lập vein yêu thầm x hạ phỉ trai thẳng! cộng thêm việc mập mờ luôn cho vui! nên là mới có cái này! chỉ lần này thôi ạ (hoặc nao nghẹo tiếp thì viết tiếp)!
lời cuối thì tôi xin lỗi vì ngôn từ mình dùng buồn cười quá ạ!
đầu bếp âm năm sao mi chê lin xin mời bạn dùng bữa!
à quên, đọc đến đây là bạn dùng bữa xong mất rồi... hi.
(mai beta lại ạ, sợ sập web quá nên đăng luôn).
19.12.2025: tôi trở lại để bảo mình không cổ súy cho bất kì hành động xâm thực nào ở đây. tôi không phải nàng thơ du túp, tôi là người dựng túp liều tranh vì veinfei. 💔 xiao wei sờ ma? xia xỉa fei!