Khác Veil of Normalcy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
356,196
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
388752546-256-k744222.jpg

Veil Of Normalcy
Tác giả: Je37_fl2
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nhân vật chính là Ivan.

Cậu khi ở trường là một học sinh bình thường không có gì nổi bật cả.

Nhưng cậu luôn nhận các công việc từ một người và phải làm nó với lý do ...



intelligent​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Law Of Survival
  • Trash of the count's family
  • (OffGun) Chồng Tôi Là Mafia
  • VEIL ( Tấm Màn )
  • Veil Of Normalcy
    Chap 1


    Thế giới này có công bằng công bằng không?

    Với tôi thì câu trả lời sẽ là không.

    Có những người khi sinh ra đã ở vạch đích, trong khi kẻ khác còn loay hoay tìm vạch xuất phát.

    Lại có những người ngỡ rằng mình sắp chạm tay vào đích đến, nhưng rồi một biến cố bất ngờ buộc họ phải quay trở lại điểm bắt đầu.

    Quy luật của thế giới này luôn như vậy – kẻ mạnh chèn ép kẻ yếu để đạt được tham vọng.

    Người tốt thường trở thành con cờ trong tay những kẻ đứng đầu, bị lợi dụng mà chẳng hay biết.

    Chúng ta không thể chắc chắn rằng người lãnh đạo của mình là tốt hay xấu, bởi đôi khi bộ mặt thật của họ được che giấu sau lớp vỏ bọc hoàn hảo.

    Công bằng chỉ là khái niệm xa vời, được tạo ra để an ủi những kẻ yếu đuối, còn thực tế luôn nghiêng về kẻ có quyền lực.

    Có thể lấy quốc gia nơi tôi sinh sống là một ví dụ điển hình.

    Gia Nam là một vương quốc nằm ở Châu Á, chỉ giáp với quốc gia Gia Bắc nằm ở phía Bắc.

    Trước đây, hai quốc gia vốn dĩ là một, nhưng trong chiến tranh thế chiến thứ hai, chính vì lòng tốt của vị vua nước tôi thời đó mà đất nước bị lợi dụng, dẫn đến việc bị chia rẽ thành hai.

    Khi đó, quốc gia tôi cũng đã đấu tranh, kiện lên chính phủ, đàm phán hay thậm chí là chiến tranh, nhưng tất cả đều vô vọng chỉ vì họ luôn nghĩ công bằng sẽ đứng về phía mình.

    Đổi lại, chỉ là sự thất bại nhục nhã.

    Đến hiện tại, cả Gia Nam và Gia Bắc vẫn không thể thống nhất, vết thương lịch sử ấy mãi chưa được hàn gắn.

    Và vị vua kia cũng bị nhiều người gọi là 'vị vua dễ tin người'.

    Chưa kể đến khi thua thì vị vua ấy lại biện mình cho sự thất bại của mình là không có sự công bằng quân sự ở hai bên.

    Mặc dù hơi thô tục nhưng tôi thấy khá buồn cười khi vị vua đó nói thế, vì đơn giản là công bằng làm gì tồn tại cơ chứ

    À phải rồi, tôi vẫn chưa giới thiệu bản thân.

    Tôi là Ivan Naismith, năm nay mới có 15 tuổi thôi và đang học lớp 9.

    Lý do tại sao tôi lại suy nghĩ đến mấy vấn đề đó chỉ là vì tôi từng là kẻ bị lợi dụng, điều đó giúp tôi nhận ra rằng thế giới này tàn nhẫn thế nào

    Tôi đang đi về nhà sau giờ học.

    Nhà tôi khá xa trường, phải đi 2,3 chuyến tàu điện ngầm mới về nhà được.

    Trên đường về tôi luôn luôn phải tác qua chợ để mua thức ăn và vài thứ cần thiết khác, tôi vào suốt nên thành khách quen của nhiều cửa hàng ở đây từ lúc nào không biết

    Cuối cùng sau ngày dài cũng về được đến nhà.

    Căn biệt thự nhỏ hai tầng hiện đại nằm lặng lẽ giữa khu vườn rộng lớn, đủ không gian cho vài bữa tiệc BBQ mà vẫn còn dư chỗ.

    Xung quanh là bức tường vàng nhạt, loang lổ dấu tích của thời gian.

    Cánh cửa kim loại sáng bóng, như vừa được sơn lại, tương phản hoàn toàn với vẻ cũ kỹ của bức tường.

    Những khóm hoa dại mọc len lỏi bên lối đi lát đá, tạo nên vẻ bình yên hiếm có giữa sự xô bồ của thế giới bên ngoài.

    Khi vào bên trong thì thiết kế cũng mang phong cách hiện đại, bức tường không mang hoa văn sặc sỡ gì cả chỉ có một màu trắng xoá.

    Không có quá nhiều điểm để kể ngoại trừ nó có khá nhiều phòng trống

    Tôi đi lên cầu thang được đặt đối diện với cửa chính của nhà, lên phòng thay đồ rồi lại phải xuống bếp nấu ăn

    Nếu thắc mắc là nếu tôi sống ở biệt thự thì phải có người hầu chứ thì thưa, tôi sống một mình.

    Tôi còn không biết bố mẹ tôi là ai nữa vì nhiều lý do.

    Ngôi biệt thự này là tôi được một người đàn ông có thể coi là người giám hộ của tôi với điều kiện là luôn phải làm những công việc anh ta giao cho

    Còn về công việc đó là gì thì tối sẽ biết vì tối này tôi cũng có nhiệm vụ anh ta giao.

    Đến tối khuya, khi gần như cả thành phố tôi sống đều đã đi ngủ.

    Đây là giờ tôi làm việc, tôi diện lên mình một bộ đồ kín mít màu đen, bên hông còn đeo một cái túi.

    Tôi đi bộ ra gara được đặt trong sân vườn, bên trong có một chiếc mô tô phân khối lớn.

    Tôi vơ tay lấy chiếc nón bảo hiểm che kín mặt rồi phóng xe đi ra ngoài

    Địa điểm tôi muốn đến cách khá xa nơi tôi sống, phải băng qua một tỉnh thì mới tới nơi.

    Đến khi tới thì cũng đã gần một giờ sáng mà tôi đi lúc 10 giờ tối

    Nơi tôi đến là một hộp đêm.

    Không phải công việc như mọi người nghĩ đâu nên đừng có nghĩ tới mấy thứ bậy bạ.

    Công việc của tôi là xử lý những kẻ ngoài vòng pháp luật, triệt tiêu toàn bộ đường dây bất hợp khác.

    Nhiệm vụ hôm nay là thu thập thông tin về một đường dây buôn ma tuý

    Tôi cất chiếc mô tô của mình vào một bãi đổ xe gần đó rồi lén vào trong cái hộp đêm đó từ cửa sau cho nhân viên.

    Cải trang thành một nhân viên, tôi di chuyển tự nhiên trong đó, một tay còn cầm khay rượu đưa cho vài người.

    Vừa đi tôi phải vừa đảo mắt xung quanh tìm kiếm đối tượng

    Rồi tôi cũng tìm được đối tượng tôi đang tìm ở chỗ đường dẫn lên tầng 2.

    Hắn ta là tên là Luke, có mái tóc xanh lá đậm gọn gàng, diện cho mình bộ đồ vest trái ngược với chốn ăn chơi thế này, xung quanh hắn còn có vài tên vệ sĩ nên tiếp cận khá là khó, đi kế bên hắn có lẽ là vệ sĩ trưởng

    Tôi quan sát những người nhảy múa xung quanh để tìm kiếm cơ hội và may mắn nó đã tới.

    Tôi gạt chân một nhân viên khác gần đó làm tên đó đổ khay rượu về người hắn và vài tên vệ sĩ

    Tôi nhanh chóng lấy khăn ra vừa lau cho Luke và tên vệ sĩ trưởng vừa xin lỗi vì sai sót của nhân viên.

    Tên Luke trông rất tức giận mắng cậu nhân viên xui xẻo đó, suốt chút nữa thì lao vào đánh cậu nhân viên cũng may tên vệ sĩ trưởng đã ngăn cản hắn

    Tôi cúi đầu xin lỗi thay anh ta rồi đưa cậu nhân viên kia rời khỏi đó.

    Cậu nhân viên đó cảm ơn tôi rối rít làm cho tôi cũng hơi khó xử vì vốn dĩ do tôi mà anh ấy mới làm đổ nước vào mấy tên kia.

    Tôi chỉ có thể lấy cớ quay lại làm việc để trốn một góc, lấy từ trong túi quần tai nghe rồi bắt đầu nghe cuộc trò chuyện

    "Xin chào ngài Luke, vậy vinh dự khi ngài mất thời gian đến gặp chúng tôi"

    "Người là Amory nhỉ.

    Ta là người không thích dài dòng nên sẽ nói thẳng luôn, nếu muốn bọn ta đồng ý hợp tác thì cần phải đưa ít nhất là 5000 đô la"

    Một số tiền khủng khiếp chỉ để hợp tác với hắn sao.

    Nhưng nó cũng hợp lý vì để có thể hợp tác với một tên buôn ma tuý có tiếng như hắn thì hoàn toàn cần giá, hắn không thiếu người chấp nhận giao dịch, quan trọng là hắn có thể kiếm bao nhiêu từ họ

    "5000 đô la sao?

    Ngài có hơi chặt chém quá không vậy ạ?"

    "Không không, giá 5000 đô la là ta còn quá nhân tư rồi đó.

    Ta không thiếu người nhập hàng của ta nên người hãy mau mau cho ta đáp án, đừng có làm tốn thời gian của thiếu gia ta đây"

    Giọng nói lúc đầu của hắn còn nhẹ nhàng nhưng dần ra sau, giọng nói trở nên to hơn để thể hiện rõ vị trí của hắn trong căn phòng đó.

    Rồi tên Luke bắt đầu đếm từ 10 đến 1 để tạo thêm áp lực cho tên Amory.

    Đến giây cuối cùng, hắn ta van xin giảm xuống còn 3500 đô la, đó là toàn bộ ngân sách còn lại của bọn chúng.

    Tôi đoán tên Amory đó còn cúi xuống van xin nữa cơ.

    Rồi tên Luke đó bắt đầu cười như đang giẫm đạp lên lòng tự tôn của đối phương, hắn còn chế giễu đối phương liên tục

    Đến cuối cùng hắn ta cũng đồng ý.

    Tôi ở bên ngoài nghe ngóng cuộc nói chuyện nãy giờ chỉ thở dài

    "Đúng là thằng ngu mà"

    Tôi đã nhận ra ý đồ của tên Amory đó.

    Ai cũng biết Luke là một tên ngạo mạn, thích coi mình là trung tâm nên việc hạ thấp bản thân mình xuống để hắn chấp nhận cũng là một cách.

    Mặc dù việc đó sẽ gây tiếng cho hắn nhưng hắn ta không quan tâm thì phải?

    Mà thôi kệ đi, dù sao việc làm sao để tên Luke chịu hợp tác cũng không liên quan đến tôi

    "Được rồi.

    Ta rất nhân từ nên sẽ chấp nhận.

    Hãy chuẩn bị hợp đồng đi, Darryl.

    Chúng ta sẽ hợp tác giao dịch hàng hoá với bọn trong 6 tháng này"

    "Khoan đã thưa ngài.

    6 tháng?

    Ngài đang nói giỡn à?

    Ít nhất chúng tôi cần trong 1 năm"

    "Giỡn?

    Người nghĩ tao bị ngu à?

    Đã lừa tao giảm xuống còn 3500 đô la thì có 6 tháng là may mắn cho mày rồi đó.

    Hay muốn ta giảm thêm"

    Lời nói của hắn như một lời đe dọa làm cho tôi chỉ nghe thôi cũng có chút áp lực.

    Hoá ra hắn đã điều tra từ trước, cũng phải thôi vì để duy trì được cái tổ chức thì hắn phải điều tra trước mọi nguồn nhận hàng chứ

    Áp lực từ tên Luke đó có vẻ ngày càng lớn, tôi mà ở đó có khi nghe được tiếng tim đập của Amory.

    Cuối cùng Amory cũng đồng ý ký hợp đồng 6 tháng này.

    Không những thế, hắn còn phải chia số 50% doanh thu mỗi tháng làm cho việc buôn bán của hắn càng khó khăn hơn

    Mà thôi, thế cũng đủ rồi.

    Giờ phải làm việc thôi.

    Tôi lấy khăn bịt mặt và mũ chỉ để lộ mắt rồi.

    Khi hắn vẫn còn ở bên trong, tôi nhân cơ hội lén cài che toàn bộ camera xung quanh và lắp thiết bị theo dõi lên xe hắn

    Rồi tôi trốn một góc gọi một cuộc điện thoại.

    Một lát sau, Luke và vệ sĩ của hắn đã bỏ đi, tôi chờ sẵn trong ngõ khởi động xe đuổi theo cẩn thận

    Khi đuổi đến một con đường vắng vẻ, tôi tăng tốc chặn đầu xe hắn.

    Một tên vệ sĩ ra khỏi xe định dọa tôi nhường đường, tôi không nói gì rút súng giấu phía sau ra bắn vào chân hắn

    BẰNG

    Cả không gian ở đó bỗng chốc trở nên im lặng lạ thường
     
    Back
    Top Bottom