Cập nhật mới

Fanfiction [VegasPete] Lá thư thứ 17

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
315388517-256-k832047.jpg

[Vegaspete] Lá Thư Thứ 17
Tác giả: lk4sth
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

vegaspete​
 
[Vegaspete] Lá Thư Thứ 17
🛑MUST READ🛑


Chào các Bubble, chúng mình là 𝙇𝙤𝙤𝙠𝙞𝙣𝙜 𝙛𝙤𝙧 𝙨𝙤𝙢𝙚𝙩𝙝𝙞𝙣𝙜 !

VegasPete hay BibleBuild đều khiến cho chị em mình có nhiều động lực để làm những thứ mà chúng mình không nghĩ là sẽ làm =)))))))))))))) Tất cả là vì tình yêu đối với hai bạn nhỏ này thôi đó ~

Fanfic VegasPete 《Lá thư thứ 17》chính là tác phẩm đầu tiên mà bọn mình dịch.

Chúng mình đã rất cố gắng để hoàn thiện nó một cách chỉn chu nhất.

Mong là mọi người sẽ thích!

Cám ơn mọi người đã chờ đợi bọn mình hoàn thành bản dịch của truyện, dù nó không nhanh lắm.

Cám ơn những bạn Bubble đáng yêu đã gửi tặng cho mình cover của truyện, chúng mình đều save cả rồi, sau đó sẽ lần lượt thay cover cho truyện ná 💙 Cám ơn cover của mọi người nhiều!!!

Lời cuối cùng, như cảnh báo ở mô tả truyện, 《Lá thư thứ 17》mang hướng nữ hóa.

Nếu bạn không đọc được thể loại này, xin hãy clickback để tránh tụt cảm xúc và mắng bọn mình =)) Đã cảnh báo trước rồi á nha, mắng mình là mình giựn bạn, mình ghét bạn, mình lóc bạn á nha =))))))))))))))))))))))

À, nhớ cmt nha mí bà, chị em tui thích đọc cmt, mí bà biết mà =))))))) Được rồi, đọc thôi!
 
[Vegaspete] Lá Thư Thứ 17
1.


-Venice-

Tôi phân hoá thành Alpha khi tôi sắp 18 tuổi.

Một kết quả không nằm ngoài dự đoán, dù gì ba tôi cũng là Alpha.

Mẹ tôi trước đây là Alpha nhưng ở lần thứ hai phân hoá lại trở thành Omega.

Sau khi phân hoá tôi cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt, chỉ là trong giờ tự học hình như bản thân hơi phát sốt.

Thật may, chủ nhiệm lớp chúng tôi là một người có kinh nghiệm, trực tiếp mang tôi đến phòng cách ly, tiêm cho tôi một mũi thuốc ức chế.

Toàn bộ quá trình đều không có rắc rối gì xảy ra.

Sau khi đến bệnh viện kiểm tra xong, tôi thậm chí còn kịp giờ đến lớp Tiếng Anh vào buổi chiều.

Nhưng bác Porsche của tôi lại rất lo lắng: "18 tuổi liệu có phải là quá sớm rồi không?", ông ấy nói.

"Không sớm đâu" tôi trả lời, "Người hiện đại bây giờ dinh dưỡng tốt lắm, bạn học của con 16 - 17 tuổi đã phân hoá rồi."

Bác Porsche không nói nữa, đầu lông mày cau chặt lại.

Tôi biết ông ấy không muốn cùng tôi tranh luận vấn đề về tuổi trưởng thành của thanh thiếu niên.

Thấy tình hình không ổn, bác Kinn liền ngắt lời và chuyển đề tài: "Vậy con muốn quà gì vào sinh nhật 18 tuổi?"

Bác Tankul của tôi ngồi bên cạnh phàn nàn: "Càng lớn càng cứng nhắc.

Con muốn cái gì cứ trực tiếp nói với mọi người."

"Con sẵn sàng nhận mọi thứ." tôi nhún vai, "Đắt tiền là được, càng nhiều càng tốt."

Mọi người đều cười, cười xong bầu không khí tiếp tục rơi vào im lặng.

Bầu không khí này lại bắt đầu trở nên kì lạ, bác Porsche cuối cùng cũng không chịu được, ông ngập ngừng nói: "Thư của năm nay... không ở chỗ của bác."

"Nó đang ở chỗ bác Chan."

"Con biết rồi." tôi nói, "Mấy hôm trước con có hỏi ông ấy, tới lúc đó ông ấy sẽ mang đến cho con."

Là thư mà mẹ tôi gửi cho tôi.

Từ lúc sinh nhật 2 tuổi của tôi, mỗi năm đều có một bức thư được gửi đến.

Thật ra, tôi thực sự rất tò mò, ông ấy làm thế nào mà có thể dứt ra khỏi lịch trình bận rộn để viết thư cho tôi.

Đương nhiên là không ai có thể giải đáp thắc mắc này của tôi.

Lúc mẹ tôi rời đi, tôi chỉ mới hơn 1 tuổi.

Cái lứa tuổi mà tôi mới biết đặt câu với từ "Pete".

Đó là vào một ngày đầu xuân.

Trời rất mát mẻ cũng rất trong xanh, mẹ tôi mặc cho tôi chiếc áo len mà bà cố đã đan.

Tôi chạy khắp sân chỉ vì tôi không muốn ăn cà rốt, vừa chạy vừa hét: "Con không ăn cà rốt.

Pete ăn cà rốt đi.

Pete là quỷ tham ăn."

Mẹ bị tôi chọc cười, ông ấy mặc kệ tôi, bắt đầu ăn bữa trưa một mình.

Tôi chỉ chạy hai vòng sân đã mệt rồi.

Liền trở về bên cạnh mẹ nhìn chằm chằm món cà ri mà ông ấy đang ăn.

"Venice có muốn ăn thử cà ri không?"

Tôi gật đầu, mẹ tôi liền lấy cái muỗng múc một ít đút cho tôi.

Tôi đã nôn ra ngay.

"Cà rốt!!" tôi hét lên, sau đó tôi bật khóc bởi vì chiếc áo len của tôi đã bị dính bẩn.

Đây là một trong số ít những kỉ niệm về thời gian tôi ở cạnh mẹ.

Thật không may, khuôn mặt của mẹ đang mờ dần trong tâm trí tôi.

Tất cả những gì tôi nhớ được chỉ là mái tóc vàng trong ánh nắng buổi chiều và những ngón tay thô ráp nhẹ nhàng lau đi cà ri dính trên mặt tôi.

Còn về "má lúm đồng tiền" và "đôi mắt cười lên như trăng lưỡi liềm" hầu hết đều do bác Porsche của tôi kể lại.

Điều này khiến cho tôi lúc nhỏ ở trường mẫu giáo rất khó để hoàn thành bài tập vẽ ba mẹ của em mà cô giáo giao về nhà.

Tối hôm đó, tôi chỉ mất 10 phút để vẽ xong ba của tôi, sau đó tốn mất một buổi tối để vẽ mẹ của tôi, một bên nghe bác Tankul kể chuyện một bên vẽ tranh.

Ngày hôm sau khi đến trường, cô giáo chỉ vào người đàn ông có mái tóc vàng cùng với đôi mắt to, hỏi tôi: " Đây là Venice sao?"

"Không phải ạ." tôi nói, "Đây là Pete."

"À, vậy đây là mẹ của Venice sao.

Mẹ tại sao lại cao bằng Venice vậy nhỉ?"

Tôi không trả lời.

Cô giáo lại chỉ vào những hình vẽ bên cạnh: "Đây là chim nhỏ và hoa của mẹ Venice nuôi có phải không?"

"Không phải ạ.

Chim nhỏ là Pete, hoa cũng là Pete.

Mặt trời nhỏ ở đây, cũng là Pete."

Tôi không hề nói bừa, tôi đã vẽ nó vô cùng nghiêm túc sau khi nghe chú Arm và chú Pol nói.

Chỉ là lúc đó tôi không biết vẽ thiên thần, nếu không sẽ còn có thêm một thiên thần trong bức tranh.

Điều quan trọng nhất là mẹ tôi cũng có nói, có thể xem chim và hoa hồng ở trong sân là mẹ.

"Venice gần đây có ăn món ngon nào mới không?

Có phải là rất nhớ mẹ phải không?

Mẹ khi nhỏ, lúc lớn hơn một chút so với Venice bây giờ, cũng sẽ rất nhớ rất nhớ mẹ.

Nhưng mà mẹ của mẹ không có cách nào trở về, nên mẹ đã học được một mẹo nhỏ: Xem cái cây to trong sân như là mẹ của con.

Hãy nói những gì mà con muốn với cô ấy.

Mẹ thì thường nói với cô ấy là hôm nay mẹ đấm bốc rất mệt, nhưng ngày mai mẹ sẽ được đến nhà bà ngoại và được ăn trứng rán rất ngon.

Nếu Venice nhớ mẹ, con cũng có thể làm như thế.

Con có thể trò chuyện với những chú chim nhỏ và những bông hoa hồng mà ba đã trồng trong sân.

Con biết không, thật ra mẹ có thể nghe được đó, bởi vì mẹ dường như không có ở bên cạnh con, nhưng thật ra mẹ đang ngồi trên lưng chú chim hoặc trong những bông hoa, lúc nào cũng ở bên Venice."

Thời điểm đó tôi không biết hết chữ, thư là bác Porsche đọc cho tôi nghe, tôi đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần.

Mẹ tôi gửi hết mười sáu bức thư cho bác Porsche của tôi, vì ông ấy nghĩ rằng chỉ có bác Porsche mới có thể cưỡng lại việc tò mò mở phong bì ra xem khi nhìn thấy dòng chữ "For my sweetheart, Venice".

Sự thật chính là như vậy.

Mãi cho đến khi tôi không còn hỏi: "Vì sao con không nhìn thấy Pete ở trong những bông hoa?" và tôi thật sự đã làm theo những gì mà mẹ tôi nói, bác Porsche mới trịnh trọng giúp tôi gập lá thư lại, bỏ nó vào hộp socola yêu thích của tôi.

Tôi nhìn chiếc hộp, sau đó ngẩng đầu lên hỏi bác Porsche: "Có phải Pete đã đến một nơi rất xa rồi phải không ạ?

Lúc con hỏi cô giáo, cô ấy đã nói như thế."

Ông ấy khó khăn mở miệng: "Đúng vậy."

"Thật kì lạ, cô giáo của con không quen biết Pete, cô ấy làm sao biết được Pete đi đến một nơi xa."

Bác Porsche im lặng không trả lời, tôi tiếp tục nói: "Cô ấy còn nói, con có thể rất lâu rất lâu nữa mới có thể gặp lại Pete.

Rất lâu rất lâu là bao lâu, ngày mai hay là ngày mốt?

Khi nào Vegas trở về, Pete cũng sẽ trở về đúng không?"

Bác Porsche vẫn im lặng, ông ấy chỉ hơi run, ngồi xổm xuống và ôm tôi vào lòng.

Nhiều ngày sau, mẹ tôi vẫn không trở về.

Lúc ba tôi quay lại, mẹ tôi cũng không trở về cùng.

Tôi đã đọc đi đọc lại bức thư mà mẹ gửi cho tôi, tôi ở trong sân nói chuyện với chim nhỏ và hoa hơn 600 ngày, mẹ tôi vẫn không trở về.

Bỗng đến một ngày tôi đột nhiên hiểu ra, rất lâu rất lâu có nghĩa là mẹ tôi sẽ không trở về nữa.

Bởi vì, một tháng sau cái ngày tôi ăn xong bữa trưa là cà ri thì ông ấy đã chết rồi, bị một người không rõ là người Ý hay người Nhật bắn chết.

Một tuần sau ngày ông ấy mất, bác Porsche đã giật lại xác của mẹ đang dần thối rữa từ tay ba tôi, mặc quần áo sạch sẽ cho ông ấy để che đi vết đạn bắn ở trên ngực.

Sau đó an táng ông ấy ở Chumphon.

Ngoại trừ gửi cho tôi 17 lá thư và nhắn nhủ với ba tôi một câu, mẹ tôi dường như không để lại thêm bất cứ thứ gì nữa.

Lúc đó tôi không biết, cũng không quan tâm mẹ tôi để lại lời gì cho ba tôi, tôi chỉ quan tâm những lá thư của mình.

Năm 4 tuổi, bác Porsche dẫn tôi đến Chumphon.

Nhưng tôi không muốn đến mộ của mẹ, tôi ngồi trước cửa nhà của bà cố khóc lóc om sòm: "Con muốn thư của Pete!

Con muốn thư của Pete!"

"Nhưng mấy ngày trước con vừa mở bức thư thứ ba mà.

Chúng ta đã nói rõ, mỗi năm một bức."

"Con muốn thư của Pete!"

"Venice, bác biết con nhớ mẹ, hiện tại chúng ta không phải là đi gặp mẹ sao, con có lời gì muốn nói đều có thể nói cho mẹ nghe."

"Con muốn! thư ! của Pete!"

Bác Porsche không hiểu tôi, nói chuyện với phiến đá có khắc tên mẹ thì có ích gì chứ, cũng giống như nói chuyện với chim nhỏ và hoa trong vườn, mãi mãi sẽ không nhận được hồi âm.

Nhưng ông ấy không hổ là người mẹ tôi tin tưởng, ông ấy chỉ đứng đấy, nhìn tôi khóc ngất đi cũng không chịu lấy ra bức thư thứ tư.

Thậm chí đêm hôm đó lúc tôi sốt cao ông ấy cũng không đồng ý cho tôi xem.

Ông ấy chỉ đọc đi đọc lại ba bức thư mà mẹ đã gửi cho tôi, để tôi ổn định trở lại sau khi nghe chuyện xưa của mẹ.

Sau này khi tôi nghĩ lại, thật sự lúc đó không tính là khó giải quyết, chỉ cần để tôi khóc náo vài lần là ổn thôi.

Người cần lo lắng, vẫn nên là ba tôi.

Mọi người đều nghĩ ngày thứ hai sau khi tìm thấy thi thể của mẹ tôi, ba tôi đã đi cùng với mẹ luôn rồi.

Nhưng ông ấy không làm vậy.

Ông ấy đã tự nhốt mình trong phòng với mẹ, nghe đi nghe lại giọng nói của mẹ trong đoạn ghi âm mà mẹ đã gửi cho ông ấy trước khi mất.

Khi bác Kinn và chú Macau phá cửa xông vào, họ đã chuẩn bị sẵn sàng rằng có thể sẽ bị bắn, nhưng một lần nữa ông ấy lại khiến mọi người bất ngờ.

Ba tôi sau khi nghe bác Tankul hét lên: "Mày muốn nó đời đời kiếp kiếp đều không được an nghỉ sao?" liền buông tay, gọi người đến mang thi thể mẹ tôi đi.

Tất cả các nghi lễ trong đám tang của mẹ tôi kéo dài bảy ngày.

Ba của tôi đến ngày thứ ba đã rơi vào hôn mê bởi vì ông không ăn không ngủ trong nhiều ngày liền.

Sau khi ba tôi tỉnh dậy, bác Porsche đến và chỉ nói với ông ấy một câu: "Hoặc là làm theo lời Pete nói, hoặc là tao sẽ giết mày ngay lập tức."

Tôi không biết lúc đó ông ấy có phản ứng ra sao.

Sau khi ông ấy xuất viện và đưa quan tài của mẹ tôi về Chumphon thì liền trở nên bận rộn.

Ông ấy không bận việc ở công ty, thì cũng bận giết đám người Ý và người Nhật.

Nhưng điều kỳ lạ là, sau khi mẹ tôi mất, số lần về nhà của ông ấy cũng không ít đi.

Tuy rằng tôi không khi nào nhìn thấy ông ấy, nhưng khi nửa đêm lúc mơ mơ hồ hồ, sẽ nghe được tiếng nói chuyện của ba và chú Macau.

Tôi sẽ lầm bầm nói một tiếng: "Vegas?", sau đó tôi chưa đợi được câu trả lời đã ngủ mất, sáng sớm thức dậy mới nghe chú út tôi bảo ba tôi tối qua có trở về, nhưng đã ra ngoài từ rất sớm rồi.

Tôi thường "Oh" một tiếng cho qua chuyện.

Không sao, tôi được dì bảo mẫu chăm lo từ chế độ ăn uống cho đến sinh hoạt hằng ngày.

Ngoài ra, có bác Kinn và bác Porsche sẽ đưa tôi ra ngoài chơi, tối đến tôi sẽ ngủ cùng chú út, cho nên ba tôi có nhà hay không cũng không có vấn đề gì.

Một vài ngày trước khi đến ngày sinh nhật của tôi, mọi việc có thay đổi một chút.

Tôi nghe bác Porsche nói, ba ngày sau sinh nhật 2 tuổi của tôi, ông ấy mở cửa ra ngoài vào lúc sáng sớm đã thấy ba tôi ngồi xổm trước cửa, trên người vẫn còn dính vết máu, ông ấy lên tiếng: "Porsche phải không, tao biết Pete đã đưa hết số thư em ấy muốn gửi đến Venice cho mày giữ an toàn, vậy... có thể để tao đọc bức thư đầu tiên được không?"

Bác Porsche giận dữ nói rằng đã đưa bức thư ấy cho tôi và bảo ông ấy trước hết phải chỉnh đốn lại bản thân mình.

Cho nên ngày hôm đó sau khi tôi tỉnh giấc đã thấy cánh tay của ba tôi quấn băng gạc trông rất buồn cười, ông ấy đang ngồi ở đầu giường nhìn chằm chằm tôi.

Do đó, tôi phải đưa hộp socola đựng thư của Pete mà tôi đã nhét dưới gối cho ông ấy, đồng thời đe dọa ông ấy phải trả lại cho tôi ngay khi đọc xong, bởi vì ban đêm tôi sẽ không thể ngủ nếu thiếu nó.

Bức thư chỉ dài một trang nhưng ba tôi đã đọc cả một ngày, đến tối tôi đã chuẩn bị đi mách với chú út thì ba tôi mới trả lại thư cho tôi.

Ông ấy nhìn thấy tôi ôm chiếc hộp vào lòng, ngập ngừng hỏi: "Venice... tối hôm nay con có muốn ngủ cùng ba không?"

Tôi mở to mắt, lắc đầu, nhưng nghĩ một hồi, lại cảm thấy cũng được.

Mắt của chú út còn mở to hơn mắt của tôi.

Thật ra tôi ngủ với ba cũng không khác với ngủ với chú út là mấy, nhưng bác Tankul sau khi biết chuyện liền thở dài, lẩm bẩm nói: "Macau gan thật, không sợ Vegas nhân lúc nửa đêm mà bóp cổ con mình rồi sau đó tự sát hay sao."

Lúc đó tôi không cách nào hiểu được tại sao bác Tankul lại nói như thế.

Mặc dù tôi không giống với các bạn nhỏ khác được cưỡi ngựa trên lưng ba, nhưng tôi cũng chưa từng bị ba đánh mắng cho nên tôi không sợ ba.

Vegas chỉ có chút kỳ lạ, tôi nghĩ vậy.

Ba tôi chỉ là có chút kỳ lạ thôi.

----

Mọi thứ thay đổi khi tôi sắp vào tiểu học.

Tối hôm đó tôi xem phim cùng bác Tankul và mọi người.

Xem được một lúc, tôi đột nhiên phát hiện, chỉ còn một mình tôi ở trong phòng.

Tôi vặn nhỏ âm lượng tivi, nghe được tiếng ồn ào ở dưới lầu.

Đi xuống dưới lầu, tôi thấy có rất nhiều người đang ở trong phòng khách.

Ba tôi đang đứng trên tấm thảm ở giữa phòng, ông ấy dùng một tay kéo tóc một người đàn ông, tay còn lại cầm súng chĩa vào thái dương của hắn.

Theo bối phận tôi phải gọi một tiếng ông, nhưng ba tôi không bao giờ để tôi gọi bằng ông, ông ấy chỉ bảo tôi gọi là "ngài Korn".

Tôi chưa bao giờ thấy ngài Korn nhếch nhác như thế, khuôn mặt đầy vết bầm tím bị đè xuống đất.

Ông ấy hét lên cái gì mà: "Tao không biết đám người Ý đó sẽ thật sự nổ súng.

Pete nó..."

Mắt ba tôi đỏ hoe, sau đó ông ấy vung tay đấm ngài Korn một đấm: "Ông không biết sao, chỉ là do ông không để tâm đến.

Đừng cố vùng vẫy, tôi chưa từng nghĩ người như ông cũng biết sợ hãi."

Korn nhổ máu trong miệng ra, bất giác bật cười: "Đúng vậy, mày có biết hay không thì dù sao nó cũng chỉ là một con chó không còn trung thành, muốn chạy trốn.

Chẳng qua nó chết rồi, đúng là có chút đáng tiếc, dù gì cũng nuôi nó lâu như vậy rồi.

Tao cũng không ngờ rằng nó lại thông minh như vậy, lúc đoán ra được tao đã định dùng nó để uy hiếp mày.

Nhưng đoán được thì phải làm sao, ngay cả khi nó chết cũng có thể khiến mày quay lại, giúp tao xử lý đám người đó."

Xung quanh đó, có bác Tankul, bác Kinn và bác Kim đang đứng, bọn họ đều không lên tiếng ngăn cản ba tôi.

Korn càng cười lớn: "Hiện tại, Vegas, mày có thể giết tao rồi, mày thắng rồi.

Mày đã thắng nhưng như thế thì sao?"

Tôi nhìn ba, ông ấy lại nhìn tôi đang đứng ở chân cầu thang.

Khi ba tôi bóp còi, bác Kim đã kịp lấy hai tay bịt chặt tai tôi và đứng trước mặt tôi để che đi cảnh đó.

Tôi ngẩng đầu lên, trong im lặng tôi nhìn thấy nước mắt chảy dài trên mặt ông ấy.

Ngày hôm đó, ba tôi đã đưa tôi trở về nhà, tôi đứng trong phòng tắm nhìn ông ấy từ từ lau đi vết máu dính trên mặt, sau đó ông ấy kéo tôi lại rửa tay cho tôi.

"Con có muốn ăn mì không?"

- ba hỏi tôi.

Tôi lắc đầu, lại gật đầu.

Vậy là ba tôi vẫn nấu hai bát mì.

Tôi ăn một nửa bát, ông ấy ăn một bát rưỡi.

Lúc nhỏ, buổi tối đầu tiên tôi bị mất ngủ, trong đầu tôi lúc thì hiện lên câu nói của bác Tankul "Bóp cổ chết con mình", lúc thì loé lên rất nhiều khuôn mặt.

Ba tôi đã giết chết bác cả của ông ấy, tôi nghĩ, vậy thì bác Tankul, bác Kinn và bác Kim có lẽ sẽ không gọi tôi đến nhà của họ chơi nữa.

Nhưng ba tôi không đến bóp cổ tôi, dù sao trước khi tôi rơi vào giấc ngủ ông ấy cũng không có đặt tay lên cổ tôi.

Ông ấy nằm quay lưng về phía tôi, một lúc sau ông ấy lần mò lấy thứ gì đó trong túi quần pijama ra.

Ông ấy lại nghe ghi âm giọng nói của mẹ tôi đã để lại, tôi biết hết.

Tôi cũng rất muốn lấy mấy bức thư ở dưới gối nằm của tôi lên đọc, nhưng đèn đã tắt rồi.

May mắn là, tôi nhớ nội dung của từng bức thư, vậy nên tôi đã ép buộc bản thân không được nghĩ về bất cứ điều gì khác, bắt đầu hồi tưởng lại những gì mà mẹ đã viết cho tôi.

"....

Mẹ đang tập chạy xe trên cát.

Nhưng không phải là loại xe có bánh xe nhỏ được đặc biệt thiết kế dành cho trẻ em, mà là loại xe có bánh lớn.

Lúc đầu mẹ thường xuyên bị ngã, nhưng cát mềm nên có ngã cũng không đau, chỉ là có thể những chú cua bên cạnh đang cười nhạo mẹ.

Vậy nên mẹ đã chạy sang bên cạnh, dùng một tấm lá chuối thật to xếp thành cái hộp, sau đó bắt hết mấy con cua đó bỏ vào hộp.

Để coi nó làm sao cười được mẹ, phải không.

Nhưng mà, haiz, đợi mẹ chạy xong một vòng quay lại, mấy con cua đó đã tẩu thoát hết rồi.

Không còn cách nào, mẹ chỉ đành lấy ít lá chuối đó mang về giúp bà ngoại làm bánh nếp hoa vàng.

..."

Ngày hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy, ba tôi vẫn còn đang ngủ.

Từ tối hôm đó ba tôi trở nên nhàn rỗi hơn, nhưng với tôi mà nói thì chẳng có vấn đề gì.

Trong cái nhà này, mối quan hệ cha con thật kì quái.

Giống như việc hai tuần sau cái chết của ngài Korn, tôi lại có thể thoải mái ra vào nhà bác tôi và cùng xem phim với ông ấy.

Bình thường ba tôi trừ những lúc phải đưa đón tôi đến trường ra ông ấy đều ngủ.

Dù ngủ không được ông ấy cũng nằm trên giường nhắm mắt lại.

Tôi biết ông ấy đang nhớ mẹ tôi.

Đợi tới khi tôi tan học, ông ấy nhất quyết bắt tôi phải ở cùng phòng với ông ấy.

Cũng không thành vấn đề, tôi làm bài tập, ông ấy ngủ, chúng tôi từ trước tới nay không hề tâm sự hay trò chuyện với nhau.

Nhưng sau đó có lẽ do ngủ quá nhiều nên ông ấy bị đau đầu, ba tôi nằm nghiêng trái nghiêng phải một lúc, rồi ngồi dậy tìm thuốc giảm đau.

Tôi nghe được động tĩnh lớn của ông ấy phía sau, liền nói: "Ba, ba có thể nhỏ tiếng một chút được không?"

Ông ấy không để ý đến tôi, tìm thấy thuốc, rót nước, uống thuốc xong lại bắt đầu ồn ào, tôi không biết ông tìm được quyển sách xem chỉ tay ở chỗ nào, nhất quyết phải xem cho tôi.

Tay tôi lúc đó vẫn chưa to bằng một nửa bây giờ, chịu không nổi vì bị ông ấy làm phiền nên tôi đã đưa tay trái cho ông ấy, tay phải tiếp tục làm bài tập.

Ba nắm lấy tay tôi, thích thú lật tới lật lui cuốn sách, lớn tiếng phân tích chỗ này chỗ kia, tương lai của tôi sẽ thế này thế kia, tôi à à xem như trả lời, nhưng một câu cũng không nghe lọt tai.

Cuối cùng, ông ấy vỗ một cái vào lòng bàn tay tôi và hét lên: "Chao ôi Venice, con sẽ đại phú đại quý, sống rất thọ."

Lời này nghe qua không khác gì một lang băm, mà ba tôi còn mặc một chiếc quần pijama xắn tới đầu gối, râu tóc xuềnh xoàng, lại còn ngồi nói trong phòng ngủ trông càng không có tính thuyết phục.

Tôi nghĩ, nếu tôi không phát hiện ra vỏ thuốc trong thùng rác, ba tôi nhất định sẽ còn làm phiền tôi rất lâu nữa.

Chú út tôi đã đưa ông ấy đến bệnh viện để rửa dạ dày, bác sĩ đề nghị ở lại viện để theo dõi thêm.

Vẫn là bác Tankul đứng ra nói, không cần ở lại bệnh viện, đưa nó đến Chumphon đi.

Khi đến Chumphon, chú út không dám đem theo bất cứ loại thuốc gì, thậm chí ba tôi bị côn trùng cắn cũng chỉ có thể dùng cách trị dân gian của bà cố.

Không có thuốc để uống, ba tôi lại ám ảnh với việc lặn biển.

Có thể là do bà cố nói việc hối tiếc nhất của mẹ tôi trước rời nhà đi đến Bangkok là chưa kịp học cách lặn.

Từ đó, ba tôi bắt đầu bị mắc kẹt trong trong không gian giữa sự sống cái chết, không có trọng lượng, không có âm thanh, không có cách nào tự thoát ra được.

Lúc mới đầu vẫn còn tốt, ông ấy ở trong nước hai ba tiếng mới lên bờ.

Nhưng có một hôm ông ấy vẫn chưa về nhà dù trời đã sập tối, chú út tôi lo lắng không yên, nhưng chú ấy không biết bơi, cuối cùng vẫn là nhờ ông cố cứu ba tôi lên, lúc đó ông ấy đã rơi vào tình trạng hôn mê rồi.

Bà cố niệm kinh tới nửa đêm, ba tôi mới tỉnh.

Bà cố kiểm tra cho ba, không nói gì với ông ấy, chỉ là bản thân không tiếp tục niệm và nói "Tỉnh là tốt rồi, sống là tốt rồi."

Bà đi vào phòng bếp làm cơm, tôi lê chân bước tới ngồi cạnh giường nhìn ba, tôi hỏi: "Ba, ba muốn chết sao?"

"Ba ở dưới nước...gặp được Pete."

Tôi lắc đầu, ba thật kỳ quặc, khi tôi 3 tuổi tôi đã hiểu rõ mẹ sẽ không có ở trong những bông hoa, mà ba tôi sắp 30 tuổi rồi vẫn không hiểu rõ điều đó.

Tôi không hiểu, càng không lý giải nổi.

Ông ấy không mở nổi miệng khi đối mặt với đôi mắt ngấn lệ của ông cố, bà cố và chú út, chỉ có thể vừa ăn cà ri vừa không ngừng nói "Xin lỗi", tôi cũng không rõ là đang xin lỗi ông cố đã lớn tuổi mà phải xuống nước cứu ông ấy, hay là xin lỗi bà cố đã lớn tuổi vẫn phải xuống bếp làm đồ ăn cho ông ấy vào lúc nửa đêm.

Một khoảng thời gian sau lần hôn mê vì bị đuối nước, ông ấy không còn sống như người mất hồn nữa.

Lúc đó tôi nghĩ ba tôi đã ổn hơn nhiều rồi, ít nhất ông ấy cũng không nằm trên giường cả ngày.

Ban đầu ông ấy không nguyện ý để tôi trở về Bangkok, không ngừng nói với tôi là lúc nhỏ mẹ tôi đã ao ước được lớn lên ở Chumphon ra sao.

Từ lúc tôi còn mơ mồ khi thức dậy vào buổi sáng đã bắt đầu được nghe, tôi phải nghe ông ấy nói đến tận khi mặt trăng đã treo trên những ngọn cây.

Ban đầu tôi rất vui vì được nghe những điều đó, nhưng sau đó tôi phát hiện ông ấy chỉ nói đi nói lại những điều mẹ tôi đã viết trong thư cho tôi, tôi liền hỏi ông: "Ba không có chuyện nào khác về Pete sao?"

Ba tôi sững sờ, ông ấy đứng ngây ra đó do dự không biết nên nói gì.

Tôi cảm thấy buồn chán nên muốn rời đi, ba tôi liền nói: "Đừng, đừng đi.

Có mà có mà!

Mẹ của con lúc mang thai con, rất kén ăn.

Em ấy trước giờ chỉ cần có cơm, có thịt, sau khi ăn cơm có đồ ăn vặt là đủ rồi.

Nhưng từ lúc biết mình mang thai con thì bắt đầu bỏ cơm."

"Vậy ông ấy ăn cái gì?"

"Em ấy có lúc muốn ăn mì, có lúc muốn ăn bánh gạo."

Ba tôi chìm dần vào hồi ức, nét mặt của ông vừa an bình vừa dịu dàng: "Vào một buổi sáng, ba phát hiện Pete thức sớm hơn ba, ba liền hỏi Pete làm sao vậy.

Mẹ con lúc đó ngại ngùng nói với ba là muốn ăn hạt dẻ."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó ba liền nói với Pete, sau này có muốn ăn cái gì cứ trực tiếp gọi ba dậy.

Ba liền ra ngoài tìm hạt dẻ.

Nhưng lúc đó đang là mùa hè, làm gì có hạt dẻ, nên ba..."

Tôi bị cuốn vào câu chuyện của ba.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn nói với ba tôi, tôi phải trở về Bangkok, hoặc là phải đi học ở Chumphon.

Dù sao tôi vẫn phải đi học, vì mẹ tôi có nói trong thư, hy vọng tôi có thể kết bạn nhiều hơn ở trường.

Ba tôi nghĩ rồi lại nghĩ, ngày hôm sau ông ấy vẫn để tôi trở về Bangkok.

Bản thân ông ấy ở lại Chumphon rất lâu, suốt thời gian đó ông ấy ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho tôi, đợi đến sinh nhật của tôi ông ấy mới xuất hiện.

Từ khi tôi biết chữ, mỗi năm sinh nhật tôi đều như thế, bác Porsche sẽ đưa thư cho tôi.

Tôi trước hết sẽ mở ra đọc đi đọc lại mấy lần, sau đó sẽ đưa cho ba xem.

Tiếp đó chúng tôi sẽ đọc cho nhau nghe.

Chỉ cần ba tôi thấy tôi không đang làm bài tập, hoặc là đang xem tivi, ông ấy sẽ tới ngồi xuống cạnh tôi, mang cả hộp socola đến, lấy bức thư ra đọc thêm lần nữa.

Mấy ngày đó có lẽ là khoảng thời gian mà tôi và ba trò chuyện với nhau nhiều nhất, dù chỉ là lặp đi lặp lại những câu nói trong bức thư.

Lên cấp hai, tôi bắt đầu tham gia những tiết học về sinh lí, tôi mới biết được rằng Alpha và Omega sau khi mất đi bạn đời, kí hiệu đánh dấu của họ sẽ biến mất, do đó mà ba tôi vẫn phải tiếp tục trải qua kỳ phát tình.

Nhưng sau khi mẹ tôi mất, ba tôi chưa từng tiếp xúc, qua lại với bất kỳ Alpha hay Omega nào khác.

Ông ấy cũng không sử dụng thuốc ức chế, mỗi lần phát tình ông ấy đều tự nhốt mình trong phòng.

Lúc đó tôi vẫn chưa phân hoá, nên không ngửi thấy mùi rượu vang nồng nặc đang lan khắp nhà.

Nhưng tốt xấu gì tôi vẫn là con của ba, nên tôi ít nhiều gì cũng cảm nhận được.

Đôi lúc tôi sẽ áp tai lên cửa phòng của ba, nghe thấy tiếng ông ấy đang khóc ở bên kia tấm ván cửa.

"Cho nên trước hay sau lần phân hoá thứ hai, mẹ con đều có tin tức tố vị cam phải không?" tôi hỏi bác Porsche.

Ông ấy ngạc nhiên trả lời: "Đúng vậy, tin tức tố không bị thay đổi.

Là Vegas nói với con sao?"

Tôi lắc đầu.

Ba tôi không bao giờ nói mấy chuyện này cho tôi biết, tôi chỉ là thấy ông ấy mỗi lần phát tình ba hoặc năm ngày ông ấy đều không ăn cơm, chỉ ăn mấy hộp cam đã để trong phòng từ trước.

Có thể thấy rằng ba tôi thật sự có bệnh nhưng bệnh không nặng lắm, đáng tiếc loại thuốc có thể chữa khỏi cho ông ấy từ mười năm trước đã bắt đầu thối rữa dưới lòng đất rồi.

Sau tiết học sinh lí tôi đã chặn thầy giáo lại, hỏi ông những việc liên quan đến việc phân hoá lần hai.

"Việc phân hoá lần hai... có rất nhiều nguyên nhân.

Nhưng hầu hết trong các trường hợp, là do một số tổn thương về mặt thể chất và tinh thần.

Tất nhiên vẫn có trường hợp ngoại lệ, những người bẩm sinh đã có thể phân hoá lần hai cũng có."

Thầy không nói rõ, nhưng tôi cũng không tiếp tục hỏi.

Thực ra trong lòng tôi cũng có linh cảm mơ hồ, ba mẹ tôi lúc đó có một món nợ khó đòi.

Mấy chuyện đó ba tôi sẽ không bao giờ kể cho tôi nghe.

Bác Tankul và bác Porsche cũng không bằng lòng nói cho tôi nghe, đương nhiên những gì họ biết cũng không nhiều.

Tôi hỏi rất nhiều lần mới được biết thì ra sau khi mẹ tôi hay tin mình mang thai, đã bỏ trốn khỏi ba tôi, mang theo một thân đầy vết thương trở về nhà bác Tankul.

"Thật ra ông ấy không cần con phải không?"

Tôi nhét miếng cà rốt trộn vào miệng, rồi nói với bác Porsche.

"Không phải vậy đâu, Venice, không phải đâu.

Mẹ con rất yêu con, cũng rất yêu ba con.

Con xem, cậu ấy đến cuối cùng vẫn chọn ba con.

Đó là quyết định của bản thân cậu ấy, không có ai uy hiếp bắt cậu ấy chọn cả."

Nhưng ông ấy chọn Vegas, cũng thể hiện việc ông ấy sẽ chọn tôi sao?

Hay bởi vì có tôi, nên ông ấy mới phải chọn ba tôi?

Tôi không cách nào hiểu được.

Trong tiết học sinh lí tôi đã xem qua một vài bức ảnh Omega đang mang thai, bụng giống như một quả bóng bị thổi căng phồng, khiến tay chân gầy tong càng trở nên nổi bật.

Tôi biết lúc Pete mang thai tôi không thích ăn mà cứ nôn mãi, biết rõ ông ấy nửa đêm bởi vì đột ngột lên cơn đau mà không cách nào ngủ được, biết rõ lúc đó ông ấy bởi vì mặt và chân bị phù nề mà khóc suốt mấy tuần liền, cuối cùng vẫn là ba tôi vì mẹ mà trồng cả một vườn hoa và chấp nhận hoãn lại đám cưới thì mới dỗ được ông ấy.

Thế nhưng, tôi vĩnh viễn không thể nào giống như các bạn đồng trang lứa khác được sờ vào vết sẹo trên bụng của ông ấy và hỏi rằng mẹ có đau không, sau nó hỏi ông ấy, mẹ có thấy vui khi sinh con ra không.

Tôi chỉ có thể đọc lại những bức thư của mẹ tôi, sau đó lại tự nhủ với mình là phải tin lời của bác Porsche.
 
[Vegaspete] Lá Thư Thứ 17
2.


Một ngày thu năm lớp bảy, đã xảy ra một chuyện mà không ai có thể ngờ tới:

Tôi bị bắt cóc.

Bọn bắt cóc có liên quan tới đám người từng bắt mẹ tôi, đợi tôi vừa xuống xe buýt của trường bọn chúng liền ra tay.

Lúc tôi tỉnh dậy phát hiện mình bị trói và nhốt trong một nhà máy bỏ hoang, phản ứng đầu tiên của tôi là: Rồi xong, mới đi xe buýt của trường ngày đầu tiên đã gặp chuyện, đời này của tôi đừng mơ sẽ lại được đi xe buýt của trường một lần nữa.

Tiếp đó tôi lại bắt đầu đoán sẽ là chú Macau cử người đến trước hay là bác Porsche sẽ tìm thấy tôi trước.

Dù gì cũng không thể là ba tôi, ông ấy đến cũng chẳng có tác dụng gì, ông ấy đã nhiều năm không làm Mafia rồi, nghĩ như thế, tôi lại thấy có chút buồn cười.

Tôi nghĩ rằng mẹ tôi khi đó cũng bị như thế này, bị trói, bị đánh bằng roi, bị tra khảo, cuối cùng bị bắn chết.

Nếu như tôi có thế chết giống như mẹ tôi, hình như cũng không tệ.

Tiếc là tôi không chết, thậm chí không có ai xuất hiện và đến đánh tôi, tôi chỉ bị trói và bỏ đói ở đấy một lúc.

Trước khi ngất tôi nghe rất nhiều tiếng nói, đều rất quen thuộc, nhưng tôi không phân biệt nổi là bác Porsche hay là chú Macau, hay có thể là, ba tôi.

Trừ những vết trầy da ở cổ tay, tôi không bị thương thêm ở chỗ nào khác, nhưng vẫn bị bắt nằm viện hết một tuần.

Bởi vì tôi bị sốt cao suốt ba ngày, đằm chìm trong giấc mộng, ai gọi cũng không tỉnh dậy.

Nói một cách chính xác, đó là một đoạn hồi ức.

Lúc tôi vẫn còn nói chuyện với hoa hồng, có lần tôi ở trong sân gặp qua một chú chim, không biết nó là loài chim gì và cánh trái của nó bị thương.

Tôi mất rất nhiều sức mới bắt được nó, nhưng không tìm thấy lồng chim, nên tôi phải buộc dây vào chân nó sau đó mang đến chỗ bác sĩ Top để chữa trị vết thương.

Khi tôi đang tìm côn trùng đút cho nó ăn thì ba tôi, người đáng lẽ đang ở công ty, không biết sao lại đột nhiên trở về nhà.

Tôi vẫy vẫy tay chào ông, kết quả ông ấy không đi vào nhà, mà lại đứng sau lưng nhìn tôi và chú chim.

"Con đang làm cái gì vậy?"

Giọng của ba nghe rất lạ, giống như đang tức giận lại giống như đang đau buồn.

"Con đang cứu nó."

"Vậy con trói nó lại làm gì?"

Ba đột nhiên quát to, dọa tôi ngây người.

"Con không trói, nó sẽ chạy mất."

"Nó không sẽ chạy.

Nó sẽ không chạy!"

Ba tôi ngồi thụp xuống, đưa tay ra muốn cởi trói cho chú chim.

"Ba làm cái gì vậy?"

Tôi cũng nôn nóng, "Nó đang bị thương, nếu chạy đi nó có thể sẽ chết!"

Ba tôi vừa nghe câu này liền buông tay, ngồi một bên ngơ ngẩn nhìn tôi đút nó ăn.

"Con không thể nuôi nó được đâu."

Ông ấy đột nhiên lên tiếng.

"Con không muốn nuôi nó."

"Con không thể nuôi nó.

Nó sẽ chết."

Ông ấy cơ hồ như là đang thủ thỉ thần chú bên tai tôi.

"Nó sẽ không chết!

Con cũng sẽ không nuôi nó!"

Tôi tức giận nói, sau đó đẩy ông ấy ra và trở về phòng.

Kết quả, hôm sau khi tôi thức dậy tôi không thấy con chim đâu cả, chỉ còn lại sợi dây nằm ở đấy.

Tôi nghi là ba tôi đã thả nó đi, nhưng tôi không cách nào liên lạc được với ông ấy, tôi ngẩng đầu nhìn khắp phía trên bầu trời, không thấy hình bóng của chú chim đâu.

Tôi không yên tâm vì vết thương của nó vẫn chưa tốt lên, thế là tôi bắt đầu kiểm tra từng tất đất, từng bãi cỏ xem có gò đất nào mới đắp không, nhưng tôi tìm rất lâu mà không tìm thấy.

Tôi không yên tâm, nên cứ tìm mãi, tìm mãi...

Cuối cùng là ba tôi đã gọi tôi tỉnh dậy, ông ấy nói: "Venice, con tỉnh dậy, ba sẽ cho con xem ảnh của Pete."

Tôi liền tỉnh dậy, mang theo cơn giận tràn đầy.

Lúc đến Chumphon tôi từng thấy qua ảnh của mẹ, nhìn thấy ông ấy từ lúc còn là một đứa nhóc để đầu nấm thành một chàng thanh niên vẫn để đầu nấm.

Tiếc là album ảnh mà ông bà cố giữ đã dừng lại khi mẹ tôi học xong cấp ba và đến Bangkok làm việc.

Khi làm việc ở nhà bác Tankul, mẹ tôi chỉ chụp mỗi một tấm ảnh.

Vệ sĩ không cần chụp nhiều ảnh làm gì, một tấm là đã đủ dùng làm giấy tờ, nhận diện khuôn mặt và làm di ảnh cho đám tang.

Có lần lúc bác Tankul uống say vừa khóc vừa nói với tôi, ông ấy đã mua biết bao nhiêu là máy chiếu và tivi, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ mua một chiếc máy ảnh, nhưng bác Tankul nhất quyết không chịu đưa tấm ảnh thẻ của mẹ cho tôi xem, bác ấy nói như thế là không may mắn.

Ông ấy không biết rằng, khi tôi 9 tuổi đã đi đến mộ của mẹ chụp lại bức ảnh trên tấm bia, sau đó lại photoshop thành ảnh có màu, đem in ra rồi để chung với mấy bức thư.

Đó là tấm ảnh có một không hai, bởi vì tóc của mẹ tôi màu vàng.

Trời đất chứng giám, tôi luôn nghĩ rằng có lẽ lúc mang thai tôi mẹ không chịu chụp ảnh, sau khi sinh xong lại bận rộn nên không chụp được, cho nên ba tôi không có ảnh của ông ấy là điều hết sức bình thường.

Nhưng tôi không ngờ ông ấy có, mà không phải chỉ có một tấm.

Tôi nằm trên giường bệnh cầm lấy những tấm ảnh mà ba tôi đưa cho, cũng khoảng hơn mười tấm.

"Chỉ có từng đấy thôi sao?"

"Chỉ có từng đấy thôi."

Ba tôi sờ sờ mũi.

Tôi không đủ sức để bóc mẽ ông ấy nên cụp mắt bắt đầu xem ảnh.

Chàng thanh niên với mái đầu nấm màu vàng trong trí nhớ của tôi đã biến thành một người đàn ông với mái tóc đen với má lúm đồng tiền, ông đang đứng trước của nhà bác Tankul, tay phải cầm que kem, cười nói với bác Porsche điều gì đó, bác Porsche lại cau mày nhìn điếu thuốc bên tay trái.

"Ba chụp trộm ông ấy."

Tôi nói.

"Đúng vậy."

Ba tôi nhanh chóng thừa nhận.

Mấy tấm ảnh sau đa phần đều là chụp lén hết, ông đã bí mật chụp lại ảnh mẹ tôi đang ngủ với mái tóc mướt mồ hôi, dáng vẻ của mẹ đang ngắm hoa hồng ở trong sân và cả khi mẹ tôi đang ôm tôi đứng cạnh nôi.

Tôi biết ba tôi đã cắt ảnh rồi, tôi chỉ có thể xem được nửa góc nghiêng của gương mặt mẹ, bờ vai trần mượt mà và cánh tay đang đưa về phía tôi.

Ba tôi bất luận ra sao cũng sẽ không để cho tôi xem hết toàn bộ ảnh, nên tôi dứt khoát không hỏi tiếp nữa.

Tôi chỉ nói: "Con có thể dùng mấy tấm này làm thành khung ảnh được không?

Để ở phòng khách, con và ba đều có thể nhìn thấy được."

Ba tôi gật đầu, lại dặn dò thêm một câu: "Nhưng đừng nói cho bác Tankul của con và những người khác biết."

Hôm sinh nhật năm lớp tám, buổi sáng hôm đó như thường lệ tôi sẽ được nhận thư, sau khi xem xong sẽ đưa cho ba đọc.

Ba tôi đang ở phòng bếp nấu cà ri, nhìn thấy tôi cầm bức thư đi tới, ông ấy vội vàng lau hai tay vào tạp dề, nhận lấy bức thư rồi dựa vào kệ gia vị để đọc.

Lúc đầu phản ứng của ông ấy không khác nhưng lần trước là bao, vẫn là mắt dịu dàng đó, từ trước tới nay chưa hề thay đổi.

Đọc tới trang thứ ba, không hiểu vì sao ông ấy đột nhiên trở nên kích động, bàn tay run rẩy không kiềm lại được, khóe mắt cũng đỏ cả lên.

"Ba muốn bức thư này."

Ông ấy nói.

"Sao ạ?"

Tôi không hiểu ý ông ấy là sao.

"Ba muốn bức thư này, muốn cất giữ nó."

Tôi vốn dĩ đang ngồi ở bàn ăn, nghe xong câu đó tôi chậm rãi đứng dậy.

Tôi hiểu rồi, trong bức thư đó, mẹ tôi có viết cho ba một câu.

"... ui, mẹ không biết có phải do gần đây ăn quá nhiều kem không mà răng có hơi đau.

Venice, chắc bây giờ đã thay răng hết rồi phải không, nhớ chú ý chăm sóc răng miệng nhé.

Vegas, nếu anh đọc được lời này, phải nhớ đưa Venice đi đến nha sĩ khám nhé, bản thân anh cũng phải đi kiểm tra định kì đó..."

Tôi nhìn ông ấy, nói "Không được."

"Chỉ một bức này thôi, một bức này thôi."

Ba tôi gần như van nài "Vậy chỉ một trang này thôi."

"Không."

Tôi nói.

Tôi đưa tay nắm giật nhẹ trang thư, nhưng ba tôi không buông tay.

Cà ri trong nồi đã bắt đầu sôi ùng ục, nhưng không ai quan tâm đến nó.

Tôi hét lên: "Đây là thư mẹ viết cho con cơ mà!"

Không biết là tôi hay ba tôi dùng sức trước, tóm lại trang giấy đột nhiên bị chia năm xẻ bảy.

Có một nửa trang giấy bị bay đến cạnh bếp lửa, ba tôi vội vàng vươn tay chụp lấy.

Tờ giấy thì không sao, nhưng ông ấy không cẩn thận làm đổ cái nồi đang để trên bếp, toàn bộ phần cà ri đang sôi ùng ục trong nồi đổ hết lên chân ông ấy.

Ông ấy mặc kệ vết bỏng trên người, chỉ lo để những mảnh giấy lên trên bàn ăn.

"Ghép lại được ghép lại được, không bị bẩn..."

ông ấy cứ lẩm bẩm câu đó như một người mắc bệnh thần kinh, sau đó ông ấy ngước mặt nhìn tôi với cặp mặt rưng rưng chực khóc.

Tôi thẫn thờ nhìn ba, không thể nào thốt ra được chữ "Vâng."

"Venice, Venice, ba xin con đấy." cuối cùng ông ấy bật khóc thành tiếng, "Pete để lại cho con nhiều thư như thế, nhưng trừ câu nói kia, thì không để lại cho ba thêm bất cứ cái gì hết."

Khi chú út tôi đến, ba tôi đang ôm đầu quỳ gối trên bãi cà ri.

Ông ấy mặc một chiếc tạp dề màu hồng trông rất buồn cười, trên chân đầy những vết phồng rộp, mặt thì đầm đìa nước mắt và nước mũi.

Lúc chú út và vệ sĩ kéo ba đi thì tôi đang đứng ngây ngốc bên cạnh bàn ăn, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người khóc đau lòng đến vậy, điên loạn đến vậy.

Thật ra bây giờ nghĩ lại, ngày đó lẽ ra tôi nên cực lực phản bác lại ba.

Mẹ không để lại gì cho ba sao, ông ấy gần như đã để lại hết tất cả tình yêu cho ba rồi.

Nhưng lúc đó tôi thật sự bị doạ sợ.

Tôi biết ba tôi là một kẻ điên, nhưng không ngờ ông ấy lại có thể điên đến như thế.

Tôi đi tìm bảo mẫu lấy cây lau nhà, tự tay dọn sạch đống hỗn độn mà ba để lại, sau đó đem hết những mảnh giấy về phòng, tỉ mỉ dán chúng lại.

Tôi trằn trọc suốt một đêm, cuối cùng vẫn quyết định cho ba lá thư đó, nhân lúc ông ấy còn chưa tỉnh lại do tác dụng của thuốc an thần, tôi đặt nó ở trên tủ đầu giường, cho nên tôi đã không thể chứng kiến được dáng vẻ vui sướng muốn phát điên của ông ấy.

Nhưng tôi biết, kể từ ngày hôm đó mỗi bộ quần áo của ông ấy đều may thêm một chiếc túi, dùng để đựng bức thư đã được gói kĩ bởi một chiếc túi nhựa trong suốt.

Sau ngày hôm đó ba tôi dường như quyết tâm trở thành một người ba tốt, ông ấy dần dần không còn nói những câu khó hiểu nữa, bắt đầu mỗi ngày đều xuống bếp nấu ăn cho tôi.

Tôi không ngờ bức thư ấy lại có hiệu quả tốt như vậy, nhưng tốt cách mấy tôi cũng sẽ không cho ông ấy thêm lần nữa đâu.

Tôi tốn mất một năm trời để bắt chước nét chữ của mẹ, vào ngày sinh nhật tôi đã đến tìm bác Porsche để nhận bức thư, sau khi đọc xong tôi đã tự chép ra thêm một bản.

Nếu ba tôi vẫn muốn xin lần nữa, tôi nghĩ tôi sẽ đưa bức thư giả này cho ông ấy.

Nhưng ba tôi lại không xin bức thư năm nay, hình như chỉ cần một trang đó đã đủ khiến ông ấy thoả mãn rất lâu.

Năm 16 tuổi tôi dẫn bạn gái về nhà ra mắt.

Cô ấy tên là Wendy, khi đó đã phân hoá thành Omega.

"Lúc con thích cô ấy, con chỉ biết cô ấy tên là Wendy, không biết cũng không quan tâm cô ấy là Omega."

Tôi nói.

Lý do tôi thích Wendy cũng rất đơn giản, cô ấy là người duy nhất tôi bằng lòng kể mọi chuyện và cô ấy cũng bằng lòng nghe những chuyện mà mẹ tôi viết cho tôi.

Bác Porsche và mọi người lần lượt bước đến, xoa đầu tôi, bày tỏ Wendy là một cô gái rất tốt.

Ba tôi trái lại không nói gì, chỉ đến khi Wendy sắp ra về, ba tôi đã đi cắt vài nhánh hoa hồng trồng ngoài sân để cô ấy mang đi.

Mọi việc đang bắt đầu theo chiều hướng tốt đẹp.

Nhưng trong lòng tôi lại có một linh cảm mơ hồ, rằng nó không đúng lắm.

---

Vào đêm trước ngày tốt nghiệp cấp ba, trường tôi tổ chức hoạt động cắm trại cho học sinh và phụ huynh, tôi đã hỏi ba rằng ba có muốn đi không.

Ông ấy đứng bật dậy khỏi sofa, cắm trại sao, ông ấy nói, "Ba có thể đi sao?

Ba chưa từng đi cắm trại bao giờ".

Tại sao lại không thể, tôi nói, chúng ta chỉ cần mua một cái lều và một số vật dụng là được, ông sáp đến gần xem tôi để đồ vào giỏ hàng một cách thích thú, vừa nhìn vừa kêu tôi nhớ mua thêm mì gói.

Đêm trước khi đi cắm trại ông ấy háo hức như một đứa trẻ, tôi tỉnh dậy để đi vệ sinh vào lúc nửa đêm phát hiện ông ấy đang ngồi xổm trong phòng khách kiểm tra lại những thứ cần mang theo.

Tôi đuổi ông ấy về phòng ngủ, sau đó dặn ông ấy chiều mai đừng đến muộn.

Nhưng qua ngày hôm sau, tôi đứng ở cổng trường, nhưng lại không đợi được ba tôi.

Thầy cô và các bạn khác đã lên xe đi trước, tôi không gọi được cho ba, cứ gọi mãi, đợi từ trưa đến chạng vạng tối.

Khi tôi cuối cùng cũng bỏ cuộc và chuẩn bị trở về nhà, tôi nhận được một cuộc điện thoại, báo rằng ba tôi đang ở đồn cảnh sát.

Nguyên nhân cực kỳ vớ vẩn, ông ấy ở trong chùa cãi nhau với một đứa trẻ, sau đó đánh nhau với phụ huynh của đứa bé đó.

Lúc tôi và chú Macau đến bảo lãnh ông ấy ra đã rất muộn rồi.

Tôi im lặng dựa vào ghế lái phụ, trong xe chỉ có ba tôi đang ầm ĩ: "Hai người có biết đứa nhỏ đó đã nói gì không?

Nó bảo người chết rồi sẽ bị phân huỷ, còn nói mấy câu hỏi mà tôi hỏi sư thầy về chuyện vãng sanh thật sự rất ngu ngốc."

Chú út nhỏ nhẹ an ủi ông ấy: "Đứa nhỏ đó không hiểu chuyện, đừng tính toán với nó."

Đứa nhỏ đó không hiểu chuyện sao, tôi thầm nghĩ, nó mặc dù vẫn còn làm nũng đòi kẹo trong lòng mẹ, nhưng nó cái gì cũng hiểu.

Lúc vào nhà, bác Tankul và mọi người đã chờ ở đấy, ba tôi vẫn không ngừng nói nham nhảm, rất ồn ào.

Ông ấy nhìn thấy chiếc túi cắm trại to trên vai tôi, dù miệng đang mắng đứa nhỏ đó, nhưng tay vẫn vô thức vươn ra định giúp tôi lấy xuống chiếc balo nặng nề tôi đang đeo.

Nhưng tôi đã gạt phăng tay của ông ấy ra.

"Có thôi đi không, Vegas!"

Tôi cuối cùng cũng lên tiếng, "Đứa nhỏ đó không nói sai gì hết, Pete chết rồi, mục rữa rồi!!"

Tôi đặt balo xuống đất, nhìn ba tôi chằm chằm: "Nếu con có thể chọn, con cũng không muốn ông ấy chết.

Nếu con có thể chọn, con hy vọng người sẽ ở cạnh con là mẹ, chứ không phải ba."

Thật ra trong lòng tôi có một giọng nói không ngừng ngăn cản tôi lại, nhưng tôi không nghe thấy, chỉ vô thức nói ra những lời tổn thương ba nhất: "Có lẽ nỗi bất hạnh lớn nhất của Pete, chính là quen biết ba.

Mà bất hạnh lớn nhất của con, chính là được ông ấy sinh ra trên đời này."

Bốn bề đều lặng ngắt như tờ, chỉ có tôi đứng đó thở hổn hển.

Ba tôi đứng ngẩn ra như tượng, qua một lúc lâu ông ấy mới cử động, hình như ông ấy không biết phản ứng như thế nào mới đúng, có chút ngơ ngác.

Ông ấy gãi gãi đầu, sau đó ngồi xổm xuống thu dọn balo cắm trại của tôi.

Thật ra ông ấy cũng chẳng thu dọn gì, ông ấy chỉ mở khoá sau đó đóng lại, sau khi lặp lại mấy lần ông ấy mới lấy đồ bên trong túi ra, loay hoay mang đống đồ đấy về phòng.

Bác Tankul là người đầu tiên bước đến, ông ấy đã hơi nghẹn ngào.

"Venice, trước đây bác cũng từng nghĩ, nếu Pete không yêu Vegas có lẽ mọi chuyện đều trở nên tốt đẹp.

Nhưng qua nhiều năm như thế, bác nhận ra, tất cả chúng ta không ai có tư cách nói như thế."

Chú út tôi đứng bên cạnh dùng tay che mặt, vừa khóc vừa nói: "Venice, cho dù là con, cũng không thể nói như vậy."

Sau khi đợi mọi người bình tâm trở lại, bác Tankul bảo tôi ngồi xuống sofa.

Ông ấy lấy điện thoại ra, hỏi tôi: "Con có biết, trước khi mất mẹ con đã để lại lời nhắn gì cho ba con không?"

Tôi lắc đầu.

Ông ấy nhấn mở đoạn ghi âm, để tôi tự mình nghe.

Điện thoại vang lên một giọng nói xa lạ.

Rất lâu, rất lâu rồi tôi không còn được nghe người ấy nói chuyện, nhưng kì lạ là, tôi có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ lúc ông ấy nói chuyện.

Ông ấy hít thở vô cùng nặng nhọc, rõ ràng không ai nhìn thấy nhưng ông ấy vẫn nặn ra nụ cười thành tiếng rồi mới mở lời.

"Vegas," Pete nói: "Em hi vọng, anh có thể trở thành một người ba tốt của Venice, mang đến cho con những điều mà trước đây hai ta chưa từng có, được không anh?

Vegas..."

Giọng nói đến đây liền đứt đoạn.

Mẹ tôi có lẽ vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng ông ấy không còn thời gian nữa.

Cho nên đây là đoạn ghi âm mà ba tôi phải nghe hàng trăm lần mỗi đêm, vỏn vẹn chỉ có mười mấy giây.

"Hoá ra ông ấy không điên."

Tôi nói.

"Cái gì?"

Chú út tôi không nghe rõ.

Hoá ra ông ấy không hề điên, tôi cứ nghĩ ông ấy bị điên, nhưng không phải.

Ông ấy chết rồi.

Ngày mẹ tôi chết, ông ấy cũng chết theo rồi.

Chẳng qua đoạn ghi âm giọng nói của mẹ trở thành sợi dây điều khiển ông ấy, không ngừng nhắc nhở ông ấy mỗi sớm mai phải nhớ mở mắt, phải nhớ ăn cơm, phải một mình trải qua rất nhiều đêm dài thiếu vắng Pete để nuôi dưỡng con trai họ trưởng thành.

Tối hôm đó tôi úp một bát mì, sau đó cứ đứng gõ cửa phòng ba, cho đến khi ông ấy chịu mở cửa và đứng trước cửa ăn hết bát mì.

Nhưng tôi đã không nói ra câu: "Xin lỗi ba."

Hôm sinh nhật 18 tuổi, tôi thức dậy từ rất sớm, sau khi ăn xong mì ba tôi nấu, tôi liền ngồi ở trước cửa đợi người mang thư của mẹ đến.

Đến khi nhận được bưu kiện, tôi đã hiểu lí do tại sao mẹ tôi không đưa bức thư năm nay cho bác Porsche.

Bên trong có một chiếc USB, đây là một bức thư video.

Tôi quay về phòng kéo rèm cửa lại, không kiềm được sự run rẩy, mất một lúc lâu tôi mới lấy chiếc USB ra và ghim được vào máy tính.

Không có mật mã, bên trong chỉ có một tệp video.

Tôi hít thở một cái thật sâu, cố nặn ra nụ cười đón chờ bức thư thứ mười bảy của mẹ tôi.

Người đầu tiên xuất hiện trong khung hình là ba tôi.

ông ấy có lẽ đang điều chỉnh camera, sau mấy giây ông ấy mới rời khỏi camera, để lộ ra mẹ tôi đang ngồi trên ghế sofa.

"Anh không hiểu nổi, em mỗi ngày đều ở bên cạnh Venice.

Còn quay video gửi cho nó làm gì."

Ba tôi đi đến bên cạnh mẹ.

"Ayda, anh không nghĩ chuyện này rất có ý nghĩa sao, được rồi được rồi mà, anh đồng ý với em là anh không xem trộm đấy nhé, anh nhanh đi làm đi."

Mẹ tôi đưa chiếc cặp táp trên sofa đưa cho ba.

Ba tôi nhận lấy cặp táp, cúi người hôn mẹ một cái rồi mới rời đi.

Sau khi xác nhận chắc chắn là ổng ấy đã rời khỏi nhà, mẹ tôi mới nhìn vào camera và bắt đầu nói.

Ông ấy trước tiên chào hỏi có phần thận trọng:

"Xin chào con, Venice.

Lúc con xem được video này, có lẽ con đã 18 tuổi rồi.

Không biết mấy năm qua con sống có vui vẻ không, quan hệ của con và ba có tốt không?

Con có lẽ đã biết, lí do mẹ viết thư cho con, là bởi vì mẹ cảm giác có một số chuyện... không hay sẽ xảy ra.

Sau khi mang thai con, mẹ đã hạ quyết tâm sẽ đưa Vegas và Macau nhanh chóng rời khỏi cái giới này.

Nhưng mẹ thật sự quá ngây thơ rồi, ngài Korn sẽ không để ba con rời đi, cũng sẽ không buông tha cho con."

Ông ấy nhìn ra cửa sổ sau đó cười khẽ, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Gần đây có rất nhiều người theo dõi bên ngoài nhà của chúng ta, vẫn là sợ bọn mẹ bỏ trốn."

Ông ấy cúi đầu cười khổ, "Làm sao chúng ta có thể chạy thoát được, bà cố con vẫn còn ở trên đảo kia mà."

"Ayda nhưng mọi việc vẫn chưa đến mức tồi tệ nhất, đúng không?

Có khi lúc này con với mẹ đang cùng xem video, con nhất định sẽ cười mẹ.

Nhưng mà...

Venice, cho dù lúc này mẹ có đang ở bên cạnh con hay không, mẹ vẫn hi vọng con có thể nhớ lấy những lời sau:

Mẹ trước đây luôn tự hỏi, mẹ sẽ có đứa con của riêng mẹ chứ?

Nếu có con, mẹ nên nuôi dưỡng đứa trẻ đó thành một người như thế nào?

Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của con mẹ liền có đáp án.

Venice của mẹ, lớn lên không cần phải thành nhân vật lớn, thành người nổi tiếng, con chỉ cần từ một đứa nhỏ đáng yêu lớn lên thành một người vừa đáng yêu vừa khoẻ mạnh, có một cuộc sống vui vẻ là được.

Cho nên, nếu con không thích ăn cà rốt, vậy chúng ta liền không ăn nó nữa.

Nếu con phân hoá thành Alpha mà lại thích một Alpha khác, vậy con cứ dũng cảm theo đuổi tình yêu của con.

Mẹ hi vọng Venice của mẹ sẽ vui vì ngày nắng được ăn món ngon, sẽ cảm thấy thích thú khi được rảo bước trên đường vào những ngày mưa và sẽ mỉm cười vì gặp được một ngôi sao hay một bé cún bên vệ đường.

Hi vọng Venice có thể nhận được thật nhiều hạnh phúc, cũng sẽ cho đi thật nhiều hạnh phúc như thế nhé.

Một đời này của mẹ, có rất nhiều khoảnh khắc hạnh phúc, khoảnh khắc khi biết mình mang thai con là một trong số đó, lần đầu tiên nhìn thấy con là một trong số đó, con lần đầu tiên mở miệng gọi mẹ cũng là một trong số đó.

Venice, bảo bối của mẹ.

Xin con đừng nghi ngờ, mỗi ngày mẹ lại yêu con nhiều hơn ngày hôm trước một chút."

Khi nói đến đây trên mặt Pete đã ướt đẫm nước mắt, ông ấy từ từ cúi đầu đến gần máy quay, nói ra những câu nói cuối cùng:

"Cho nên, con yêu, dù có xảy ra chuyện gì, con cũng đừng sợ.

Nếu như ba con muốn làm gì đó, mẹ cầu xin con, đừng cản ông ấy.

Mẹ biết con không mặc kệ được, nhưng mẹ... mẹ cũng sẽ rất nhớ ông ấy.

Xin lỗi, Venice.

Mẹ yêu con, bảo bối của mẹ."

Tôi học theo dáng vẻ của mẹ, áp trán lên màn hình máy tính lạnh lẽo.

Tôi nhớ ra rồi, lúc tôi vừa tập đi, cứ ngã miết, ngã xong liền khóc.

Bác Tankul sẽ đứng một bên cười tôi, nói tôi một chút cũng không giống mẹ.

Mẹ tôi bước đến, bế tôi từ trên đất lên, phủi rơi cỏ trên người tôi, dùng trán ấm áp tì vào trán tôi và nói: "Khóc thì làm sao, đau thì phải khóc chứ.

Nhưng mà, Venice, con đừng sợ."

Lúc tôi đi ra khỏi phòng ba tôi đang xem phim với Wendy, xem một bộ phim hoạt hình đã cũ.

Ông cũng giống như những người đàn ông trung niên khác, lúc xem phim sẽ ngủ gật.

Tôi đi đến ngồi bên cạnh ba tôi, nhìn những nếp nhăn trên mặt của ông ấy.

Ông ấy và Vegas trong video không giống nhau một chút nào, tôi thầm nghĩ.

"Ba" Tôi gọi ông ấy.

"Hả?"

Ba tôi mơ màng nói, cũng không biết ông ấy có ngủ hay không, ông ấy nói: "Cây đàn là của Hector."

"Đúng vậy, cây đàn là của Hector."

"Ba chắc là cũng muốn xem thư của mẹ.

Xem xong không cần phải xác nhận lại bất cứ điều gì với con cả, dù sao ba vẫn còn nợ mẹ một lễ cưới."

Ba tôi qua đời một tuần sau sinh nhật 18 tuổi của tôi.

Không bởi vì nguyên nhân gì cả, chỉ vào một buổi sáng ông ấy không còn tiếp tục mở mắt nữa.

Tang lễ ngày hôm đó, trời trong xanh không giống ở Bangkok, mà giống như ở Chumphon.

Trong vườn đều là mùi hoa hồng thơm ngát.

Ba tôi nằm trong quan tài gỗ chưa đóng nắp, rõ ràng chỉ là một thi thể tái nhợt nhưng lại đẹp trai đến lạ lùng.

Wendy mặc bộ váy xanh lam đứng cạnh tôi.

Có lẽ chỉ có tôi và cố ấy không mặc đồ đen trong đám tang.

Cô ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

Tôi nghĩ, tôi phải tiến về phía trước, bảo ban nhạc tấu một bài nhẹ nhàng hơn một chút, sau đó đặt một bó hồng lên ngực ba tôi, và nói với ông ấy một câu:

"Tân hôn vui vẻ."

— END —
 
Back
Top Bottom