Đam Mỹ Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 20: Bị sốt (1)


Người mở cửa là Khương Hoà Tông.

Nhà của anh không bật đèn lớn, phía sau lưng là ánh sáng từ chiếc đèn bàn nhỏ chiếu tới khiến cho cả người Khương Hoà Tông bị kéo vào hợp thành một bóng đen làm anh trông không rõ sắc mặt.

Thẩm Bồi mỉm cười, lớn giọng rủ rê: “Đi ăn bữa khuya không? Tôi đói quá, tâm trạng cũng không tốt nữa, bạn cùng bàn bên cạnh đi với tôi đi.”

Giọng nói lớn khiến đèn cảm ứng trong hành lang bật sáng, từng “khoảng” sáng lọt vào trong đôi mắt cong của Thẩm Bồi, hắt lên vẻ đờ đẫn, nụ cười gượng gạo cùng với gương mặt tiều tụy.

Khương Hoà Tông đáp “ừm”, nhỏ giọng nói với người trong phòng: “Mẹ, con ra ngoài đây, chút nữa sẽ về ký túc xá luôn, cuối tuần cũng không về nhà ạ.”

Lúc Khương Hoà Tông nói chuyện Thẩm Bồi mới nhận ra giọng của anh đã khàn đặc, cậu không hỏi nhiều mà chỉ xoay người đi, mấy ngón tay gõ gõ tường, không quay đầu nhìn Khương Hoà Tông.

Thật ra tâm trạng Khương Hoà Tông cũng không tệ đến mức như Thẩm Bồi nghĩ, chỉ là hai khoé mắt hơi đỏ hơn bình thường.

Sau khi bước vào thang máy Thẩm Bồi mới nhìn thấy trên tay Khương Hoà Tông có một vết thương đang rỉ máu, tất cả sự chán nản mệt mỏi như tức khắc biến mất hết: “Trời ạ, tay cậu chảy m.á.u rồi, tôi đưa cậu đi trạm y tế xử lý vết thương, trước tiên cậu bảo vệ chỗ đó cẩn thận một chút, đừng đụng vào nữa.”

Dường như Khương Hoà Tông vừa mới tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn vết cắt trên cổ tay trái, anh muộn màng nhận ra nỗi đau nhức đang truyền đến.

Trạm y tế của khu dân cư cách chỗ bọn họ ở không xa, thế nhưng Thẩm Bồi vẫn chạy xe đạp qua, định sau khi khám vết thương xong thì không trở về nữa.

Tính tình của bác sĩ trực trạm y tế ca đêm rất tốt, khoác vội chiếc áo ngoài tỉnh dậy, sau khi xử lý vết thương cho Khương Hoà Tông còn căn dặn thêm vài điều. Lúc này Khương Hoà Tông đang mải nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Bồi mơ màng dựa vào bức tường của trạm y tế ngủ thiếp đi, rồi lại thôi không nhìn nữa.

Não Cá Vàng team

“Những gì tôi nói cậu đã nhớ chưa?” Bác sĩ đột nhiên hỏi.

Người vốn có trí nhớ tốt như Khương Hoà Tông thế mà lúc nãy lại phân tâm, những lời căn dặn ấy anh nghe câu được câu mất, khe khẽ gật đầu.

“Vậy cậu nhắc lại một lần nữa xem.” Bác sĩ nói.

Ngay lúc Khương Hoà Tông muốn trả lời, Thẩm Bồi đứng ở một bên đang nửa tỉnh nửa mơ giành nói: “Hai ngày thay thuốc một lần, kiêng đụng nước, tránh dùng sức, không ăn những đồ cay nóng, sau một tuần nếu không đỡ thì đến khám lại, cần phải học cách bảo vệ bản thân, thật ra đối với các bạn vẫn đang là học sinh, vết thương trên tay này ảnh hưởng rất lớn đến việc học tập cũng như cuộc sống hằng ngày.”

Vị bác sĩ cười trấn an: “Tôi còn tưởng cậu đã ngủ rồi, thế mà trí nhớ lại tốt thế.”

Thẩm Bồi nhếch khóe miệng, cười bảo: “Cháu giữ lại một bên tai nghe dặn đấy ạ.”

Ra khỏi trạm y tế, hai người đứng ở trước phố xá rộng lớn, gió lạnh không bị điều gì ngăn cản lùa tới, luồn vào trong quần áo hai người, Thẩm Bồi bị điện thoại gọi về đột ngột, gấp gáp đến độ quên mang áo khoác, giờ phút này đã bị lạnh đến mức rùng mình.

Khương Hoà Tông đưa chiếc áo khoác vắt trên tay anh cho cậu.

“Tôi không lạnh, cậu đang là bệnh nhân, cậu mặc đi, bệnh còn chưa khỏi hẳn bây giờ lại thêm vết thương ở tay, đúng là đứa trẻ đáng thương.” Thẩm Bồi xua tay, quay người đạp xe.

Khương Hoà Tông vắt chiếc áo lên vai Thẩm Bồi, nghiêm túc nói: “Cậu ngồi phía trước gió lớn, coi như là tôi đang cảm ơn cậu đi.”

Thẩm Bồi ngập ngừng một hồi, sau khi chậm rãi mặc xong áo khoác thì thở dài hỏi anh: “Có phải mọi chuyện đều có thể tính toán rõ ràng không?”

Khương Hoà Tông: “Không chắc chắn, thế như có thể cố gắng hết sức để không cảm thấy hối tiếc.”

Thẩm Bồi mỉm cười mệt mỏi, không còn đủ năng lượng để tìm chủ đề, khuấy động không khí như thường này. Chiếc xe chạy trong gió thu, suốt cả quãng đường cậu chỉ hỏi một câu: “Đồ nhậu ven đường, cậu có ăn không?” Khương Hoà Tông chỉ trả lời một câu đồng ý.

Thẩm Bồi thật sự đã đói rồi. Bữa tối cậu gọi một đĩa khoai tây sợi, thế nhưng dì bán hàng thật sự “quá sáng tạo”, trong đĩa khoai tây sợi còn bỏ thêm gừng sợi vào, bọn chúng trộn lẫn vào nhau khiến cậu không phân biệt được đâu ra đâu. Thẩm Bồi chỉ ăn được một miếng, bát đồ ăn còn dư lại chỉ để đấy chứ không nuốt nổi nữa, thật không dễ gì cậu mới miễn cưỡng vượt qua được tiết tự học buổi tối, ra ngoài với Sài Xuyên, ngồi còn chưa kịp ấm ghế đã bị cuộc điện thoại giục về nhà gấp.

Đồ ăn ở nhà Thẩm Bồi cũng không hợp.

Lại cộng thêm việc phải vất vả làm thùng rác chứa cảm xúc và cố vấn tâm lý cho gia đình, lúc Thẩm Bồi ra khỏi nhà đã đói đến sắp ngất.

Khương Hoà Tông thấy vậy không nhịn được mà nhắc nhở: “Ăn từ từ thôi.”

Thẩm Bồi đáp hai chữ “ừm, ừm” rồi lại tiếp tục cúi đầu ăn uống điên cuồng, cậu cầm lấy chai bia đã mở sẵn ngay bên cạnh mà nốc, trông không khác gì uống nước lọc.

Khương Hoà Tông nhận món cá hấp từ tay ông chủ, lấy đũa lựa hết gừng và hành lá ra một bên, sau đó lại bắt đầu nhặt dưa chuột thái sợi từ trong đĩa cơm chiên.

Thẩm Bồi cuối cùng cũng nhận ra, dừng đũa nhìn về phía Khương Hoà Tông cười nói: “Cậu nhớ được những món tôi không ăn hả?”

Khương Hoà Tông vừa lựa dưa chuột thái sợi vừa trả lời: “Không ăn hành, gừng, tỏi, không ăn rau mùi, không ăn dưa chuột, không ăn cần tây, cải xanh, không ăn thịt mỡ.”

“Còn gì nữa không?”

Khương Hoà Tông ngẩn người: “Những món này đều là hồi trước cậu có nhắc qua, nếu còn món gì thì chắc là cậu chưa nói, mấy món đó thì tôi không biết.”

Thẩm Bồi mỉm cười cầm chai bia lên uống thêm một ngụm. Thật ra tửu lượng của cậu cũng khá tốt, hơn nữa uống xong sẽ không đỏ mặt, chỉ là sau khi uống sẽ nói chuyện nhiều hơn, còn chưa yên lặng được bao lâu thì cậu lại bắt đầu nói nhảm: “Bạn cùng bàn đã từng uống rượu chưa?”

Khương Hoà Tông lắc đầu.

Thẩm Bồi ồ một tiếng, vươn tay với lấy chai rượu của Khương Hoà Tông, cười nói: “Vậy lần sau cậu thử đi, bệnh dạ dày của cậu chưa khỏi, hơn nữa lần này tôi không chắc tôi có thể tỉnh táo, một lúc nữa nếu như tử lượng của cậu một ly đã say thì tôi không chăm sóc nổi, có khi còn kéo cậu ngã theo.”

Khương Hoà Tông rũ mắt nhìn bia đang sóng sánh bên trong chai rượu, không trả lời.

Thẩm Bồi nhỏ mắt một lúc, thở dài mà nói: “Thật sự không được đâu, bệnh dạ dày của cậu còn chưa khỏi.”

Khương Hoà Tông dừng lại một lúc, cầm lấy thân chai rượu, tìm một góc bàn nhẹ nhàng gõ, nắp chai rượu bật mở, chưa bay xuống dưới đất đã bị một bàn tay khác của Khương Hoà Tông bắt được, sau đó, anh đưa chai rượu về lại cho Thẩm Bồi.

Thẩm Bồi giơ ngón tay cái tỏ ý khen ngợi, nói mấy câu “rất tốt” thì lại hỏi: “Cậu thật sự chưa từng uống rượu à? Sao động tác mở nắp chai lại thuần thục thế?”

Tốc độ nói chuyện của Khương Hoà Tông bỗng chốc chậm đi một ít, giống như đang gặm nhấm lại đoạn ký ức đã cũ: “Thời gian trước kinh tế gia đình tôi gần như trì trệ, không có đồng ra đồng vào, tôi đi làm kiêm chức ở một quán bar cạnh trường.”

Thẩm Bồi chớp mắt, cầm lấy chai rượu của cậu cụng với Khương Hoà Tông, cười nói: “Là nhân viên tạm thời hả? Chưa đủ 18 tuổi không thể làm ở quán bar lâu dài được.”

Khương Hoà Tông gật đầu.

Thẩm Bồi lại chậm rãi tiếp tục nói: “Tôi cũng kể cho cậu một bí mật vậy, ngoại trừ việc viết content quảng cáo ra, tôi còn viết bản thảo cho rất nhiều tạp chí, thật ra là chúng đều được chỉnh sửa lại từ các bài viết trước đây, chút yếu là bởi vì muốn kiếm tiền nhuận bút. Tôi đang dành dụm tiền, muốn để dành tiền thuê một năm tiền phòng.”
 
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 21: Bị sốt (2)


Khương Hoà Tông hỏi: “Không phải cậu ở ký túc xá à?”

Thẩm Bồi lại uống thêm một ngụm bia: “Đúng vậy, thế nhưng năm sau tôi không ở đó nữa, năm sau là đại học năm ba rồi, chắc cũng có rất nhiều người rời ký túc xá, trong ký túc xá không có máy giặt, không có điện, không có nhà bếp, những điều này gây khó khăn khá lớn đối với sinh viên năm ba.”

“Sao cậu không về nhà ở?”

“Ừm, về nhà thì, không có cách nào tập trung học được, tôi muốn thuê một căn phòng phía dãy trọ chỗ con hẻm đối diện trường chúng ta, chính là chỗ ngay phía trên quán thịt nướng BBQ của bác Triệu. Tôi tính toán hết bên này bên kia, vốn là khoảng học kì hai năm hai sẽ tích đủ tiền, thế nhưng mấy ngày trước bên đó lại tăng giá nhà, vậy nên tôi mới liên hệ với chủ nhà giao tiền cọc cho một năm tiếp theo trước.

Thẩm Bồi lôi ra một cuốn sổ ghi chép, lật đến một trang giấy đã quăn góc, định bắt tay vào việc tính toán. Thế nhưng có lẽ vì uống quá nhanh, não bây giờ hoạt động rất chậm, cậu dứt khoát đẩy cuốn sổ và cây bút đến trước mặt Khương Hoà Tông, nhẹ giọng nhờ vả: “Bạn cùng bàn giúp tôi tính toán lại một chút, tôi còn phải nhận thêm bao nhiêu đơn nữa.”

Khương Hoà Tông nhìn về phía những mục chi tiết về thu chi, vừa tính nhẩm vừa nói: “Nếu như rất cần tiền thì tiền mua đồ ăn vặt hằng ngày có thể giảm đi.”

Thẩn Bồi xua tay: “Không, không, không được, nói thế này đi, để tích được tiền nói đơn giản là có hai cách, tăng thu giảm chi, tôi lựa chọn việc tăng thu nhập. Những số tiền dùng để mua đồ ăn vặt, ăn bữa khuya đều là nguồn tiền không thể tiết kiệm được, bởi vì bọn nó có thể đem lại niềm vui cho tôi. Tôi có cách để kiếm tiền, hơn nữa lại có thể kiếm đủ, thế nên tôi không muốn từ bỏ niềm vui của tôi.”

Khương Hoà Tông sau khi nghe “lý luận” của cậu nhịn không được bĩu môi: “Tôi viết trực tiếp lên đây sao?”

“Đúng vậy, viết thẳng lên!”

Khương Hoà Tông vẽ một cái bảng biểu lên, dựa vào đơn vị là “tuần” đem những đơn đặt content quảng cáo phức tạp chia ra thành các cột khác nhau tuỳ theo độ dài yêu cầu và thời gian dự định, trước mỗi cột còn viết ngày tháng.

Khoé mắt anh nhìn thấy Thẩm Bồi chẳng biết từ lúc nào đã vươn người đến bên cạnh anh, cúi đầu chăm chú nhìn bảng biểu, anh hắng giọng bắt đầu giải thích: “Trước tiên, cậu có thể dựa vào độ khó dễ của từng đơn quảng cáo mà xếp theo các cấp khác nhau, sau đó lại phân bổ các nhiệm vụ đó theo hàng tháng. Như đây là bảng nhiệm vụ cần làm trong tháng chín và tháng mười, tuần này và tuần này đều là tuần diễn ra kỳ thi tháng, sức lực và thời gian lúc đó đều có hạn, quảng cáo cho việc chụp ảnh trên đường phố này có hơi gấp gáp, số chữ cần đạt được cũng nhiều, nếu độ khó được đánh giá là bốn sao thì cậu tốt nhất nên hoàn thành nó trước kỳ thi tháng hai tuần, sau đó cứ tương tự như thế.”

Thẩm Bồi nghiêm túc gật đầu thật mạnh, chỉ về phía đơn quảng cáo bút máy rồi nói với Thẩm Hoà Tông: “Đơn này là ba sao.”

Khương Hoà Tông ở bên cạnh nó vẽ xuống ba ngôi sao.

“Đơn này không cần gấp gáp, thế nhưng phía khách hàng rất khó thương lượng, yêu cầu đặt ra rất nhiều, cho bốn sao.”

Khương Hoà Tông ở bên cạnh đơn quảng cáo dù che nắng vẽ xuống bốn ngôi sao, chốc lát sau, anh nói: “Thật ra thì đánh số trực tiếp sẽ tiện hơn nhiều.”

Thẩn Bồi lắc đầu: “Không, cứ vẽ ngôi sao đi. Cậu vẽ rất đẹp.”

Vì thế, hai người ngồi trước một bàn đồ nhậu, nhìn một cuốn sổ, vẽ ngôi sao nhỏ một tiếng đồng hồ.

Sau khi lập xong bảng kế hoạch, Thẩm Bồi “tâm viên ý mãn” nhét cuốn sổ về lại trong túi, cụng ly với cháu bữa mà Khương Hoà Tông mở cho cậu.

“Tôi cứ tưởng rằng cuốn sổ nhỏ đó để ghi lại thực đơn chứ.” Khương Hoà Tông nói.

Thẩm Bồi không quay trở về phía đối diện nữa, thay vào đó cứ thế ngồi ngay cạnh Khương Hoà Tông, hai cánh tay san sát như có như không chạm nhẹ vào nhau. Có lẽ bởi vì thỉnh thoảng cũng có gió lùa qua, ngồi cạnh nhau cũng không cảm thấy nực nội, chỉ là hai bên đường rất yên lặng, người đã uống nhiều bia rượu bên cạnh cũng đã bắt đầu mê mang, lẩm bẩm trong cơn say bằng âm mũi, thế nên nhịp tim bắt đầu trở nên rõ ràng hơn.

“Cũng ghi, chỉ cần là những chuyện quan trọng thì đều ghi lại.” Thẩm Bồi trả lời.

Khương Hoà Tông không nói gì nữa.

Thẩm Bồi uống hết ngụm cuối cùng của chai rượu thấy đáy, đối diện với chiếc bình cười ngốc nghếch, ngân nga thành giai điệu bài hát.

Bài này Khương Hoà Tông chưa bao giờ nghe qua.

Hai người ngồi lê lết ở quán nhậu bên đường cho đến năm giờ sáng.

Thành phố F tuy rằng mùa xuân và mùa thu không phân rõ ràng, thế nhưng mặt trời vẫn luôn rất đúng giờ, chưa đến lúc trời sáng thì sẽ không “mọc lên.”

Sắc đêm đã tàn phân nửa, một nửa còn lại vẫn chưa sáng lên, cả con phố chìm trong một sắc xanh nhàn nhạt.

Thẩm Bồi không nghĩ tới việc cậu sẽ uống nhiều đến như thế, uống đến mức đầu nhẹ tênh còn chân thì nặng trĩu.

Khương Hoà Tông đi bên cạnh, một tay dắt theo chiếc xe đạp, một tay dìu lấy Thẩm Bồi, bước chân ổn định.

Thẩm Bồi nhìn chằm chằm vào bàn tay của Khương Hoà Tông đang dìu cậu đi hồi lâu, cuối cùng mới thả lỏng cơ thể, tuỳ ý để những bước chân của cậu giẫm đạp nghiêng ngả, trong miệng còn ngân nga mấy lời nói nhảm nhí của mấy tên say rượu.

Cậu suy nghĩ lung tung, bất chợt lại có một ý nghĩ nảy ra trong đầu, cậu cảm thấy Khương Hoà Tông rất hợp để làm “anh trai”. Sau khi ý thức được bản thân vừa mới suy nghĩ điều gì, cậu cố gắng gạt bỏ suy nghĩ nghiêm trọng ấy ra khỏi đầu. Cậu chặc lưỡi hỏi ngày sinh của Khương Hoà Tông.

Khương Hoà Tông trả lời một ngày.

Thế nhưng không biết cậu có nghe được rõ hay không.

Não Cá Vàng team

“Đừng gọi cậu ấy nữa, cậu ấy bình thường cũng ngủ đến trưa mới tự nhiên tỉnh lại đó thôi, để cậu ấy ngủ thêm chút nữa đi. Hơn nữa, chứng gắt ngủ của cậu ấy rất dữ dội, người nào làm phiền giấc mộng đẹp của cậu ấy vào cuối tuần thì xác định cả tuần đó sẽ không nhận được miếng cơm nào…” 整星期都别想接受任何投喂了……”

“Tối qua cậu ấy nôn rồi, trong dạ dày gần như là trống rỗng, nếu không gọi cậu ấy tỉnh lại ăn tí gì lót dạ thì dễ xuất hiện vấn đề lắm.”

“Cậu nói cũng đúng, nhưng mà Thẩm Bồi vào cuối tuần rất dữ…”

Thẩm Bồi hắt xì hơi, không nghĩ đến chỉ mới dùng sức đã khiến phần huyệt thái dương và sau đầu đau nhức, vốn còn đang nửa tỉnh nửa mê, bây giờ bởi vì cơn đau mà phải nghiến răng tỉnh lại.

Thế nhưng, hai mí mắt nặng nề mở không ra.

Cậu há miệng muốn nói điều gì đó, thế nhưng miệng cậu giống như bị dính keo, không thể nói chuyện, đến cuối cùng chỉ có hai tiếng ậm ừ thoát ra từ khe hở giữa hai môi.

Ngay lập tức có một bàn tay lạnh băng sờ lên trán cậu, Thẩm Bồi mới cảm giác đầu cậu vẫn chưa bị “đốt cháy.”

Qua một lúc sau, từ lòng bàn tay chuyển sang mu bàn tay, thế nhưng nhiệt độ vẫn thấp hơn trán cậu.

Thẩm Bồi có chút tuyệt vọng mà “hiểu ra” hoàn cảnh của cậu. Tối hôm qua chạy xe mặc quá ít quần áo, gió lại mạnh, cộng thêm buổi tối uống rượu, thức đêm, sau đó lại tiếp tục hứng gió, không ngoài dự đoán, hôm nay sốt rồi.

“Đắp chăn kỹ vào.”

Cậu nghe thấy một giọng nói lạnh băng.

Thẩm Bồi nghe lời khuyên, ở trong lòng từ tốn “ừ” một tiếng, đang lúc muốn vươn tay kéo chăn, thì phía bên vai đã bị nhét vào trong góc chăn, đến bả vai bên kia, rồi đến eo, đến chân. ”Kỹ thuật” nhét góc chăn của người kia tuy rằng không thạo nghề lắm, nhưng lại khiến cho Thẩm Bồi bị quấn chặt trong chăn, chặt đến nỗi cả người Thẩm Bồi đều nóng bừng, khói chịu đến mức muốn đã chăn.

“Không được đá chăn.”

Lần này Thẩn Bồi đã nghe rõ là giọng của Khương Hoà Tông.

Thẩm Bồi rất sợ nóng, rất ghét việc phải đổ mồ hôi. Hai hàng lông mày cậu nhíu chặt hơn, tựa như một chiếc giẻ.

Khương Hoà Tông đặt một chiếc khăn lông ướt nước lên trán Thẩm Bồi, vẻ mặt cậu dịu đi trông thấy, hàm răng đang nghiến chặt cũng không biết từ lúc nào đã thả lỏng ra.

Khương Hoà Tông giao cho Sài Xuyên công việc giúp cậu uống ly nước ấm, sau đó cầm áo khoác chạy ra ngoài, chạy thẳng đến trạm y tế của trường.

Lúc thuốc được sắc xong thì Thầm Bồi đã ngủ được vài lần rồi, cậu năm lần bảy lượt bị cái nóng làm tỉnh giấc, trên trán đều rịn mồ hôi, tấm lưng áo phông mỏng dính vào người khiến cậu càng thêm khó chịu.

Khương Hoà Tông đứng ở bên cầu thang lên giường tầng, đặt chiếc khăn lông ướt nước và chiếc áo khoác mỏng mùa thu lên giường của anh phía đối diện, rồi nhẹ nhàng vỗ vai Thẩm Bồi gọi cậu uống thuốc.

Thẩm Bồi xoay lưng đi, lộ ra cái gáy sau đầu.

Khương Hoà Tông lại vỗ nhẹ cậu.

Thẩn Bồi vẫn như cũ không nhúc nhích gì.

“Uống thuốc đã rồi lại ngủ.” Khương Hoà Tông nói.

Sài Xuyên ở giường dưới này ra một ý tưởng: “Tớ thấy hay là mình cứ đút thẳng thuốc vào miệng cậu ấy đi, hiện tại dường như cậu ấy lười nghĩ ngợi rồi, thế nhưng cứ để sốt như vậy cũng không phải là cách.”

Khương Hoà Tông gật đầu, đỡ Thẩm Bồi ngồi dậy, nửa người cậu dựa vào lòng anh. Sài Xuyên cũng leo lên giường, khi nói thì đơn giản thô bạo lắm, thế nhưng lúc bóp cằm thì vẫn rất cẩn thận, không dám dùng lực quá mạnh.

Hai người sau khi cùng nhau đút hết thuốc cho cậu, Khương Hoà Tông giúp Thẩm Bồi lau mặt, thay một bộ đồ rồi mới quay trở về giường của anh.

Anh khẽ nhúc nhích cổ tay đang đau nhức của anh, cảm giác như nhịp tim đập điên cuồng khi anh chạy đua về phía trạm y tế của trường đến bây giờ mới bắt đầu dần ổn định lại.

Anh thở ra một hơi, lần đầu tiên cảm giác được cơn buồn ngủ đột ngột ập đến như thế, lúc có lúc không, anh gắng hé mắt, đặt đồng hồ báo thức xong rồi mới chìm vào giấc ngủ.

Cơn sốt của Thẩm Bồi đỡ rất nhanh, hai ba giờ đêm ngày hôm đó đã không còn sốt nữa. Khương Hoà Tông cất nhiệt kế đi, tắt những lần báo thức tiếp theo, đang khi định tất cả ngọn đèn thì thấy Thẩm Bồi lật người.

Chiếc chăn gần như che kín phần mũi của cậu, chỉ nhìn thấy một đôi mắt đen sáng long lanh.

Khương Hoà Tông ngơ ngẩn.

Thẩm Bồi kéo chăn xuống, lộ ra cái miệng, dùng khẩu hình nói với Khương Hoà Tông điều gì đó, dường như là “cảm ơn cậu.”

Khương Hoà Tông hạ giọng nói: “Không có việc gì, chuyện này vốn cũng có liên quan đến tôi.”

Thẩn Bồi chậm rãi chớp mắt hai cái, rũ mắt xuống “ồ” một tiếng, không nói chuyện nữa.

Khương Hoà Tông cho rằng cậu đã mệt, nhẹ nhàng chúc ngủ ngon rồi tắt đèn.

Không biết qua bao lâu, cậu mới dùng chất giọng nghèn nghẹt đáp lời, cũng là chúc ngủ ngon.
 
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 22: Bạn tốt (1)


Bệnh đi chậm như tơ quay, ba con cá đen nhỏ đều béo thêm một vòng, Thẩm Bồi khi nói chuyện còn mang giọng mũi.

Ban ngày vốn đã không thể tỉnh táo, hơn nữa còn ốm liên tục, việc học của Thẩm Bồi đã bị thụt lùi rất nhiều, hơn nữa dạo này cậu còn phải bận sắp xếp công việc tuyển người cho câu lạc bộ, đầu óc choáng váng một lúc.

Tới gần cuối tháng sẽ có bài kiểm tra tháng ngay, lúc này Thẩm Bồi mới vỗ đầu nhớ ra mình phải đuổi theo kịp tiến độ, ban ngày bắt đầu uống cà phê.

Khi mùi cà phê đang lan tỏa, Thẩm Bồi bắt đầu thấy choáng khi nhìn trang đầy chữ tiếng Anh.

Tiết đọc sáng nay thầy Triệu chủ nhiệm tới đứng lớp, cầm bình giữ nhiệt của thầy đi trong lớp, cứ một lát là lại đi ra ngoài hít thở không khí mới, nhìn tấm biển cắm bên cạnh ao nhỏ viết “Hôm nay đã cho ăn”, cảm thán một câu tốt lắm, rồi chậm rãi đi vào tìm Thẩm Bồi.

Chỉ thấy Thẩm Bồi vừa đọc hai từ đã nhấp một ngụm cà phê, đọc thêm hai từ nữa thì mí mắt bên trên và bên dưới dưới lại bắt đầu không muốn xa nhau, vì thế thầy đi đến bên cạnh vỗ vai cậu.

Cơn buồn ngủ của Thẩm Bồi tan đi hơn một nửa, nhìn thầy Triệu.

“Hay em thử đọc thành tiếng xem? Đọc thành tiếng thì sẽ không buồn ngủ, không được nữa thì đứng lên đọc, như vậy cũng không dễ bị mệt.”

Thẩm Bồi gật đầu ôm sách đứng lên, nhỏ giọng đọc vài câu.

Thầy Triệu vừa đi xa, cậu ngay lập tức không chịu nổi, trong lòng nhắc mãi phải đánh giá 1 sao cho thương hiệu cà phê đen này rồi bắt đầu mơ màng, đong đưa nghiêng ngả, cảm giác mất trọng lực lúc ẩn lúc hiện, mỗi lần tim bị thắt lại thì Thẩm Bồi cảm thấy khó chịu đến mức bắt đầu bốc khói.

Vì thế mà cậu chấp nhận số phận ngồi xuống, úp sách giáo khoa rồi nằm sấp xuống ngủ.

Khương Hòa Tông nhìn cậu loay hoay như vậy được một lúc thì anh đẩy mạnh cái cốc mà cậu đặt ở cạnh bàn lùi vào một chút, tiếp tục cúi đầu xuống làm bài.

Nói đến mới thấy lạ, từ sau buổi tối hôm bị sốt, sự nhiệt tình của Thẩm Bồi đối với Khương Hòa Tông dường như cùng hạ xuống theo nhiệt độ cơ thể vậy.

Thật ra cũng không xem như là xa cách lạnh nhạt, mượn bút, mời ăn đồ ăn vặt, thỉnh thoảng còn hỏi Khương Hòa Tông có cần cậu mang cơm cho anh không, nhưng mà dù thế nào cũng chưa bao giờ hỏi có muốn cùng ăn cơm không.

Nhưng cứ có chỗ nào đó hơi khác.

Ban đầu Khương Hòa Tông còn cân nhắc một chút xem rốt cuộc là có vấn đề gì, sau đó lại nghĩ tới ân huệ về bản đồ địa lý kia của mình thật ra đã được đền đáp bằng từng vụn giấy nên cũng lập tức không cân nhắc nữa.

Anh nghĩ là từng việc này trong lòng Thẩm Bồi khéo còn nhớ rõ hơn anh.

Mũi Thẩm Bồi vẫn còn bị tắc, lúc ngủ rất khó chịu, thỉnh thoảng muốn nghiêng người, lúc này quay mặt sang nghiêng về phía Khương Hòa Tông. Nhưng đối diện với chồng sách cao mà Thẩm Bồi thuận tay đặt ở bên cạnh bàn thì cậu chỉ có thể nhìn thấy cái mũi và cái miệng bị cánh tay che mất.

Ngủ nghiêng thật ra dễ khiến mặt bị lệch, nhưng theo cách chia ra ngủ hai bên mặt này của Thẩm Bồi, có lẽ ngủ đến mấy trăm năm sau mặt vẫn còn có thể cân đối.

Khương Hòa Tông thu lại ánh mắt, vươn tay đóng cửa sổ lại, trong lúc cử động không cẩn thận chạm vào hộp đồ ăn vặt ở giữa hai người, phát hiện ra không biết từ khi nào đã hết rồi, Thẩm Bồi cũng không mua thêm đồ cho vào.

Mấy ngày nay Sài Xuyên và Dương Hi cũng không hay đến tìm Thẩm Bồi, một người chuẩn bị cho cuộc thi gần đây, một người thì hình như có mâu thuẫn với lớp trưởng ngồi ở bàn trên, vì thế không ai phát hiện ra hộp đồ ăn vặt đã trống rỗng.

Khương Hòa Tông bỗng nhiên nhớ tới chiếc chìa khóa bị cậu trả lại.

Nhưng chỉ nghĩ tới một lúc, sau đó lại bắt đầu giải đề.

Tuy bị một nửa cánh tay che mất, góc mắt của Khương Hòa Tông cũng nhìn thấy Thẩm Bồi không còn mở mắt nữa rồi, cậu s* s**ng phía trước phía sau muốn tìm cái gì đó, đập lên cánh tay phải của anh mấy lần vẫn không thấy.

Thẩm Bồi khịt mũi, lười tìm tiếp, chậm rãi thu tay lại, chưa thu tay lại hết đã tiếp tục bất tỉnh không còn cử động nữa.

Ngón trỏ để lên cổ tay phải của Khương Hòa Tông, nhẹ đến mức không có cảm giác gì.

Tay trái của Khương Hòa Tông đẩy một hộp khăn giấy đến tầm tay của cậu, tay phải không cử động, không buông bút xuống, cũng không tiếp tục viết, yên lặng từ tính bằng bút thành tính nhẩm.

Khương Hòa Tông không muốn đánh thức Thẩm Bồi.

Do đặt xuống quá nhẹ nên ngón tay thu lại từ lúc nào Khương Hòa Tông cũng không biết. Khi anh giải đề xong lấy lại tinh thần thì tiết học buổi sáng đã tan rồi.

Khương Hòa Tông xoay cổ tay, lấy một tờ giấy nháp ra bắt đầu vẽ sơ đồ tư duy. Phần địa lý tự nhiên này anh đã hiểu được kha khá rồi, phương pháp học tập địa lý nhân văn và địa lý tự nhiên khác hẳn nhau, nó thiên về sự phát tán và hình thức tư duy ngang bằng hơn, học sẽ nhẹ nhàng hơn địa lý tự nhiên, nhưng các điểm kiến thức khá rời rạc, thỉnh thoảng cũng đúng thật là phải sửa lại mẫu câu trả lời một chút.

Khương Hòa Tông nhìn chồng sách mà Thẩm Bồi chất ở trên bàn kia, cái ở bên trên cùng là sách bản đồ anh đưa cho cậu, thấy thẻ kẹp sách còn đang kẹp ở phần đằng trước, chắc cũng không lật xem.

Phía dưới sách bản đồ là cuốn mà hôm đó Sài Xuyên cho cậu, thẻ kẹp sách kẹp ở mặt gần sau cùng, như là đã đọc rất nhiều.

Khương Hòa Tông không nhìn nữa, đặt sơ đồ chưa vẽ được vài nét sang bên cạnh, lấy quyển vở mới có dòng kẻ ra, viết bốn chữ to “Địa lý nhân văn” lên trang bìa trong.

“Chào bạn học, có thể gọi Thẩm Bồi giúp tớ được không?” Cửa sổ bị mở ra một cách cẩn thận, gió lạnh chầm chậm vọt vào. Có một bạn học sinh nữ đang đứng ở cửa sổ, Khương Hòa Tông nhận ra cô ấy, khoảng thời gian này cô ấy thường xuyên đến tìm Thẩm Bồi, kết nối với cậu về việc tuyển thành viên mới cho câu lạc bộ.

Khương Hòa Tông gật đầu, vỗ Thẩm Bồi như đã quen.

“Hả?” Có lẽ là vì mới tỉnh nên giọng mũi của Thẩm Bồi rất nặng.

Não Cá Vàng team

“Tìm cậu.” Khương Hòa Tông nói.

Thẩm Bồi chậm rãi đứng dậy, vừa dụi mắt vừa đi ra ngoài.

Lý Giai Di và Thẩm Bồi đều ở hội học sinh, việc chuẩn bị cho đại chiến hàng trăm câu lạc bộ tuyển người mùa thu rất tốn công sức, cho dù là việc phân chia địa điểm, đăng kí xét duyệt hay là tổ chức trật tự đều phải tuân theo, gần hết một tháng mới xem như là đã chuẩn bị xong xuôi.

Lúc này Lý Giai Di đến tìm Thẩm Bồi để kết nối ít tài liệu cuối cùng, nhân tiện lôi kéo cậu —— đồng thời cô ấy cũng là trưởng câu lạc bộ Tiếng Anh, cô ấy rất hy vọng Thẩm Bồi gia nhập vào câu lạc bộ Tiếng Anh.

“Không đùa, cậu mà gia nhập vào câu lạc bộ Tiếng Anh của chúng tớ, tớ chắc chắn cậu sẽ thích tiếng Anh.” Lý Giai Di cười tủm tỉm nói.

Thẩm Bồi dựa vào tường, cười kiểu lười biếng: “Đừng giày vò tôi, thành tích tiếng Anh của tôi cũng không phải là cậu không biết, đội sổ, hơn nữa tôi đã là người câm tiếng Anh rồi, không thích nói tiếng Anh, phát âm rất tệ, không đi kéo chân sau mọi người đâu, đến lúc đó tập thể phải giúp đỡ, làm mất thời gian của mọi người.”
 
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 23: Bạn tốt (2)


Lý Giai Di xua tay: “Những điều đó đều không thành vấn đề, nói thật đi, tớ hy vọng cậu gia nhập vào trợ giúp một chút, phối hợp với cậu khá là ăn ý, cậu cũng khá quen thuộc với việc chạy hoạt động, phó câu lạc bộ của chúng tớ năm nay muốn tập trung học nên rời khỏi câu lạc bộ, tớ không lo được hết quá nhiều việc.”

Thẩm Bồi ngáp một cái rồi dụi mắt, gật đầu nói: “Được, vậy tôi gia nhập. Nhưng nói trước đấy nhé, đừng giúp đỡ tôi nha, làm mất thời gian của mọi người, tôi giúp đỡ tổ chức và quảng bá hoạt động của câu lạc bộ, hoạt động bình thường có lẽ cũng không tham gia nhiều - Tôi không thể quên cội nguồn được, dù gì bản thân vẫn là của câu lạc bộ Văn học.”

Lý Giai Di bật cười sang sảng, cong mắt nói: “Trời ạ yên tâm, không thành vấn đề, tớ đã nói trước với Lâm Thịnh rồi, cậu ấy nói cậu tinh khôn lắm, cố gắng ở cả hai bên không sao cả.”

Thẩm Bồi “Ừm” một câu, hai người lại trò chuyện vài câu rồi mới lần lượt về lớp.

Lúc trở về thấy Sài Xuyên đang ngồi ở vị trí của cậu nghe Khương Hòa Tông giảng bài.

Hình như Sài Xuyên muốn hỏi cái gì đều chờ đến khi về ký túc xá rồi mới hỏi một thể, nhưng đề này của ngày hôm nay cậu ta làm rất lâu, thật sự là ruột gan cồn cào, vì thế cầm lấy quyển vở đi lên hỏi.

Thẩm Bồi dựa vào tường, thầm đếm ba hai một sau khi Khương Hòa Tông dừng bút, vừa đếm “Một” xong, Sài Xuyên đã bừng tỉnh mà hét lên “Tớ hiểu rồi”, sau đó đập đập vào người Khương Hòa Tông một lúc mới thôi.

Thẩm Bồi nhìn bọn họ trao đổi bài được một lúc rồi đi đến gõ cái bàn, cười nói: “Thuê mười phút hết 50 tệ nhé.”

Sài Xuyên vừa đứng dậy vừa ôm cổ Thẩm Bồi, vui tươi hớn hở hỏi mua luôn hết bao nhiêu tiền.

Thẩm Bồi không nói tiếp ngay, đảo mắt nhìn Khương Hòa Tông, một lát sau hừ một câu: “Hỏi cậu ấy đi.”

Khương Hòa Tông rũ mắt xuống tiếp tục làm bài.

Lúc này Thẩm Bồi mới cười hì hì nói: “Ngàn vàng cũng không đổi nha.”

Chuông báo vang lên, Sài Xuyên ném cho một câu: “Trưa nay chờ tớ, thầy

Viên dạy quá giờ.” Rồi chạy ngay về lớp.

Giờ Thẩm Bồi mới tỉnh táo lại, sửng sốt một chút sau đó mở trang từ vựng chưa học thuộc xong ra.

Sau đó cứ mãi không cử động, lông mày càng ngày càng nhăn chặt lại.

“Khả năng ghi nhớ chuyện xảy ra của cậu rất tốt, có thể thử ghép những từ đơn này thành câu đơn hoặc là đoạn văn ngắn, như vậy có thể đồng thời nắm rõ nghĩa và cách dùng. Thật ra cách viết có thể để sau, thi bình thường chỉ điền từ và viết văn có kiểm tra cách viết một chút, trước mắt thì tỷ lệ của phần đọc lớn hơn, muốn lấy điểm thì có thể bắt đầu từ phần đọc trước.” Tốc độ nói của Khương Hòa Tông không nhanh, nén giọng cực kì nhỏ, nhưng vì ở gần nên Thẩm Bồi vẫn nghe thấy rất rõ ràng.

Thẩm Bồi búng tay một cái: “Hợp lý đấy bạn cùng bàn! Tôi thử luôn xem xem! Cảm ơn nhé!”

Khương Hòa Tông còn chưa nói xong một nửa đoạn nói tiếp theo, thấy Thẩm Bồi cầm cuốn sổ nhỏ bắt đầu viết thành một câu chuyện, nên anh cũng không nói nữa mà tóm tắt lại rồi viết cách học tiếng Anh thành một danh sách, chờ Thẩm Bồi làm xong thì đưa cho cậu.

Không ngờ Thẩm Bồi viết thành câu chuyện xong, đang đợi dịch lại chúng thì lại buông lỏng bút rồi nhắm mắt lại luôn.

Khương Hòa Tông gấp tờ danh sách lại rồi cất vào túi đựng bút.

Tan học, Thẩm Bồi đi ra phía sau hành lang tưới nước cho vườn hoa nhỏ, mặt đất nhỏ mọc đầy cỏ dại đã bị san bằng, bên trên nảy từng mầm mới, Thẩm Bồi viết tên chúng nó lên tấm thẻ rồi cắm xuống đất.

Còn dùng loại thẻ không thấm nước, đủ loại màu sắc.

“Cải trắng này khi nào thì có thể lớn lên vậy?” Dương Hi thò vào hỏi.

Não Cá Vàng team

“Vội làm gì, thuận theo tự nhiên, thuận theo tự nhiên.” Thẩm Bồi thầm ngắm thời kì tăng trưởng ghi trên tấm thẻ, nhắc đi nhắc lại.

Dương Hi chỉ vào một cây mầm ở một góc hỏi: “Vì sao lại trồng hành thế, không phải là cậu không ăn hành sao?”

“Tớ không ăn thì còn người khác ăn, đến lúc nó lớn lên, nhà ai thiếu hành thì bứt về, tiện biết bao.” Thẩm Bồi cất ấm nước đi, bước đến đằng trước cái ao nhỏ, vươn tay khảy mặt nước, ba con cá đen nhỏ bơi hai vòng theo chuyển động rồi cậu mới thu tay về.

Dương Hi lại đến gần, sáp đến bên cạnh Thẩm Bồi nói nhỏ: “Ấy, mà này, cậu với anh Khương sao thế? Cậu giả vờ được với người khác nhưng không qua mặt được tôi đâu, từ cuối tuần kia trở đi hai cậu đã không được bình thường lắm - cũng không đúng, chủ yếu vẫn là cậu không được bình thường cho lắm, thật ra thì anh Khương vẫn luôn như vậy. Nói đi, chuyện gì vậy?”

Dương Hi nghe Sài Xuyên nói hôm đó Khương Hòa Tông dìu Thẩm Bồi đi về khi cậu uống say, còn tưởng rằng hai người bọn họ có thể uống rượu trò chuyện vui vẻ, hơn nữa còn chăm ốm cả một ngày, nói như thế nào thì cũng đều là tình cảm cứng hơn cả vàng, Thẩm Bồi đột nhiên lại lạnh lùng, thật sự kì lạ.

Dương Hi nghĩ, đều ở trong cùng một ký túc xá, sau này còn ở với nhau lâu như vậy, có việc gì thì phải nói ra, vì vậy làm người hòa giải.

Thẩm Bồi lạnh nhạt nói: “Không có gì, hai chúng tớ không phải rất bình thường sao?”

Dương Hi vỗ lưng Thẩm Bồi một cái: “Khặc! Trong ký túc xá chỉ có bốn chúng ta, Khương Hòa Tông quen biết chúng ta khá muộn, nếu cậu muốn bình thường lại thì cứ như ban đầu đi, chuyện gì cũng muốn đưa cậu ấy đi cùng, sợ cậu ấy một mình cô đơn buồn bã nghĩ nhiều; mấy tuần này số lần cậu mời rủ cậu ấy đã ít đi rất nhiều, hơn nữa cơ bản cũng không phải là kiểu kéo cậu ấy vào cuộc sống của cậu, mà là tình đồng hành - ví dụ như cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tự học các kiểu.”

Thẩm Bồi không cười nữa, mà rũ mắt nhìn mầm hành vừa mới mọc ra, nhẹ nhàng hỏi: “Tớ thể hiện ra rõ ràng lắm sao? Khương Hòa Tông đã nhìn ra rồi?”

“Không rõ nữa, chủ yếu là tớ hiểu cậu. Cậu ấy sao có thể nhìn ra được, thần kinh của cậu ấy còn thô hơn cả cột điện, cùng lắm cũng chỉ cảm thấy có lẽ sự thích thú của cậu hết rồi, không còn thấy mới mẻ không còn tò mò nữa rồi, lui về khoảng cách xã giao bình thường.” Dương Hi một tay chống cằm, rất dày dặn kinh nghiệm mà nói.

Thẩm Bồi cười, vỗ vai cậu ta: “Trời ạ đừng lo lắng mà, thật sự không có chuyện gì, vấn đề của mình tôi nên sẽ lập tức điều chỉnh lại, cũng có lí do là mấy hôm nay không khỏi bệnh mà. Yên tâm.”

Dương Hi cũng vỗ vai cậu: “Được rồi được rồi, không được cũng đừng miễn cưỡng, thuận theo tự nhiên là được.”

“Sao Sài Xuyên vẫn chưa tới? Tớ sắp c.h.ế.t đói rồi.” Thẩm Bồi vừa đi về phòng học vừa xoa bụng.

Khương Hòa Tông lấy một viên chocolate trong túi ra đưa cho cậu.
 
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 24: Bạn tốt (3)


Thẩm Bồi không nói thêm gì nữa, ngẩn người nhìn câu tiếng Anh dài trên bàn.

Thật ra cậu cũng không tức giận, cũng không dỗi hờn gì. Từ nhỏ cậu đã dễ tính.

Hôm đó bị sốt cậu nằm mơ một giấc mơ rất hỗn loạn, trong mơ là khi cậu bị sốt vào nửa đêm lúc còn nhỏ, lúc ấy là nhờ ông bà nội chăm sóc cậu. Ở nông thôn căn bản không có phòng khám bệnh 24 giờ, ông nội đành cõng cậu leo qua hai đỉnh núi nhỏ, đi qua ba con sông nhỏ mới tìm được bác sĩ trong thôn, bà nội thì đi đằng trước soi đèn pin, thỉnh thoảng phải quay đầu nhìn rồi sờ trán cậu, bị nóng đến mức đau lòng, còn rơi nước mắt.

Đó là một mùa đông, gió thổi phù phù, cậu được bảo vệ đến mức không bị lạnh một chút nào.

Sau đó thời gian kéo dài, cuối bóng tối là ánh đèn rực rỡ.

Khi cậu tỉnh lại ở trong bệnh viện thì Dương Hiểu Viện đang trông nom ở cạnh giường, Thẩm Thành bận chuyện công việc nên không tới. Lần này là khi cậu học cấp hai, đã được bố mẹ đón lên thành phố sống, ở đây có bệnh viện lớn làm việc 24/24.

Cậu vẫn là bị sốt do tắm bằng nước lạnh. Bởi vì ngày mai th*m d* phải thổi sáo bầu bí ở buổi văn nghệ, Dương Hiểu Viện tưởng mọi người đều đã tắm xong rồi nên tắt máy nước nóng đi vì tiếng to quá.

Thẩm Bồi quyết tâm luyện tập cho cuộc thi này, luyện đề xong định đi ngủ thì phát hiện cả nhà đã ngủ rồi, máy nước nóng cũng bị tắt rồi. Đổ mồ hôi ướt cả người nên không thể không tắm được, vì thế cậu đành tắm nước lạnh.

Đó là vào mùa hè, rất nóng, Thẩm Bồi lạnh đến mức nổi da gà.

Thật ra Khương Hòa Tông không biết chăm sóc người khác lắm, có lẽ do trong nhà không có em trai em gái, Thẩm Bồi vừa hơi ngưỡng mộ anh, vừa thật lòng cảm động, cậu cảm thán tỏ ra vẻ được chăm sóc thật tốt.

Cậu giả vờ ngủ.

Sau đó mở mắt ra nhìn Khương Hòa Tông, chân thành nói lời cảm ơn.

Khương Hòa Tông nói rằng vốn dĩ cũng có liên quan tới anh.

Thẩm Bồi không nhìn anh nữa.

Ôi, nếu người chăm sóc cậu không phải Khương Hòa Tông thì tốt, đổi thành người khác thì chắc chắn sẽ không nói ra câu đ.â.m vào tim người khác như vậy.

Đáng tiếc, là Khương Hòa Tông mà học toán rất tốt, đầu óc cũng rất thông minh, tính ân nợ rõ ràng, là Khương Hòa Tông, người mà xuất phát từ tấm lòng trách nhiệm chứ không phải xem ai là bạn, muốn đối xử tốt với ai.

Tuy Thẩm Bồi nhiệt tình, nhưng nhiệt tình cũng có giới hạn. Vốn đang có thể ấm áp thêm một lúc, nhưng nâng người ta lên mây rồi lại đột nhiên ngã xuống, thật sự là đang dội gáo nước lạnh cho ngọn lửa nhỏ, tuy rằng không có ý kiến gì với Khương Hòa Tông, nhưng thật sự là Thẩm Bồi không nhiệt tình lên nổi nữa.

Đương nhiên, những chuyện phức tạp như vậy Thẩm Bồi chỉ quen giữ trong lòng, không thích nhắc đến, tự làm phiền mình tự làm mình bực thì thôi, lấy ra nói có vẻ như mình vừa nhạy cảm lại còn làm quá. Hơn nữa Thẩm Bồi cũng không muốn khiến người khác theo sau làm phiền, cậu cảm thấy mình thật sự phải điều chỉnh lại tâm lý một chút, tranh thủ khôi phục thái độ bình thường sớm, còn tiếp tục gay gắt như vậy thì sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.

“Thẩm Bồi.” Khương Hòa Tông gọi cậu.

“Há? Sao vậy?” Thẩm Bồi hỏi.

Khương Hòa Tông đưa tờ danh sách trong túi bút cho cậu, sau đó nói: “Có gì không hiểu cậu có thể hỏi tôi.”

Nhưng Khương Hòa Tông nhìn thấy đó chính là vỏ giấy vàng mà bị Thẩm Bồi xé.

Thẩm Bồi cười, nằm lên bàn nghiêng đầu nói: “Không thích ăn chocolate thì có thể từ chối, giữ lại ghi vào vở chẳng phải rất tốn công sao? Có phải lúc đó tôi làm phiền cậu quá cậu mới cất đi không, haiz, lần sau cậu cứ nói với tôi, tôi thật sự không làm phiền người khác như vậy, tôi bảo đảm…”

Khương Hòa Tông mở miệng cắt lời cậu: “Tôi đúng thật là không thích ăn chocolate. Nhưng cậu không phiền. Tôi không nghĩ nhiều như vậy, lúc đó không nghĩ tới chuyện từ chối, không nghĩ đến thích ăn cái gì ghét ăn cái gì, chỉ là lúc ấy thật sự không muốn từ chối, dù chỉ một giây cũng không.”

“Hình như tôi không còn phản đối việc viết mọi thứ vào cuốn sổ kia nữa. Một tờ kia của cậu là như vậy, của Dương Hi và Sài Xuyên cũng vậy.”

Não Cá Vàng team

Thẩm Bồi không nói gì một lúc lâu, chỉ nhìn Khương Hòa Tông, sắp đếm xong hết cả lông mi của anh rồi.

“À… Vậy chúc mừng cậu nhé bạn cùng bàn! Bây giờ cậu có được ba người bạn tốt rồi! Không phải bạn học, là bạn tốt!” Thẩm Bồi búng tay một cái, đôi mắt cong cong cười.

Khương Hòa Tông nghiêng đầu.

Khóe miệng giương lên một độ cong nhỏ.

Thẩm Bồi nhìn thấy rồi.
 
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 25: Chấp nhận thành viên mới (1)


Bốn người tụ tập lại ăn cơm trưa.

Dương Hi và Sài Xuyên về ký túc xá ngủ trưa, Thẩm Bồi và Khương Hòa Tông cùng trở về phòng học.

Giữa bàn của hai người là một chồng sách của Thẩm Bồi, chồng sách cao bằng nửa cánh tay, ai nằm xuống lập tức sẽ được giấu ở sau chồng sách, không nhìn thấy gì.

Thẩm Bồi nhìn mặt bàn lộn xộn bừa bãi, cuối cùng quyết định phải đọn dẹp một chút, vì thế kéo một chiếc ghế trống đến rồi bắt đầu sắp xếp lại tài liệu theo chủ đề, cậu lót một tờ báo để ngồi xếp bằng dưới đất vì sợ ngồi cao quá sẽ đau lưng, sắp xếp bài thi giống như bày bán hàng vậy.

Vươn tay kéo một ngăn bàn ra, kéo một cái túi màu đen nhỏ xuống.

Khương Hòa Tông nhanh tay bắt lấy được cái dây đeo, đặt nó lên trên bàn của Thẩm Bồi.

Thẩm Bồi cười tủm tỉm nói cảm ơn. Không lâu sau dường như nghĩ đến cái gì đó, vỗ bài thi, bò lên bàn đổ trong túi ra —— ba cái đồng tiền rơi kêu leng keng leng keng, một xấp bài Tarot được buộc bằng dây chun rơi xuống mặt bàn.

Thẩm Bồi lại mở khóa kéo của túi bên cạnh ra, mở hết khóa túi ra trở thành một tấm khăn trải bàn, một mặt màu vàng, phía trên vẽ hình ngôi sao sáu cánh, mặt còn lại màu vàng, trên mặt thêu hình bát quái to.

Khương Hòa Tông chớp mắt nghi ngờ: “Đây là cái gì?”

Thẩm Bồi: “À đây là đồ dùng để đoán mệnh, nối liền giữa Trung Quốc và phương Tây. Có muốn tính một quẻ không bạn cùng bàn?”

Khương Hòa Tông không có gì cần hỏi, nhưng vẫn gật đầu làm theo hướng dẫn mà nghĩ một câu hỏi.

Thẩm Bồi lấy đồng tiền tính quẻ, ba đồng tiền nhảy trên trận bát quái kia một lúc, tiếng nhỏ. Lúc này đang là giờ nghỉ trưa, khu dạy học không có ai, xung quanh thật sự rất yên tĩnh, Thẩm Bồi trông có vẻ vô cùng chuyên nghiệp.

Sau đó lại lấy bài Tarot xem thêm một lần nữa.

Cuối cùng thần thần bí bí tổng kết lại: “Câu hỏi này của cậu ấy à, không phải câu hỏi mang tính đúng sai, mà mang tính mở hơn. Vì thế không thể chỉ nhìn vẻ ngoài của đồ vật, nếu thấy không hiểu thì có thể thử giao tiếp trực tiếp, sẽ có được đáp án thẳng thắn và chân thành. Khi giao tiếp có thể thử bày tỏ suy nghĩ của mình nhiều hơn.”

Khương Hòa Tông gật đầu, một lát sau hỏi thẳng: “Cậu làm quen với cách logic trong tấm bản đồ của Sài Xuyên hơn sao?”

Thẩm Bồi dường như có thể đoán được anh muốn hỏi gì, ung dung ngồi xuống mặt đất đầy sách và cất những lá bài Tarot đi, trả lời nhưng không ngẩng đầu lên: “Không, bản của cậu dễ hiểu hơn, hơn nữa rất dễ nhớ, bản của Sài Xuyên cũng tốt nhưng không thích hợp với nhịp của tôi lắm.”

“Vậy vì sao cậu không xem bản của tôi?” Khương Hòa Tông hỏi rất thẳng thắn, không mang theo tình cảm cá nhân nào, chỉ đơn giản là không hiểu.

Thẩm Bồi buộc cái túi lại, đẩy sang một góc bàn: “Tôi có xem mà, tôi xem xong bản của cậu rồi, bây giờ đang đi theo các mạch chính, cái gì cần chú ý sẽ nhân tiện đánh dấu lên bản của Sài Xuyên.”

Khương Hòa Tông: “Tốc độ của cậu rất nhanh, xem một lần có thể nhớ được bao nhiêu rồi?”

Thẩm Bồi “Ôi dào” một tiếng, thở dài nói: “Nhớ kỹ những cái cơ bản, thật ra cũng không nhanh lắm, xem cũng đâu đó một tuần rồi, cậu thì sao? Nhớ được bao nhiêu rồi?”

Khương Hòa Tông mở quyển sổ mới ra, xoay bút hai lần rồi đầu bút chỉ vào bốn chữ “Địa lý nhân văn”.

Thẩm Bồi giơ ngón tay cái lên, chân thành nói: “Vẫn là cậu nhanh hơn. Hơn nữa cậu còn chưa từng học địa lý, thật sự rất giỏi.”

Não Cá Vàng team

Khương Hòa Tông “Ừm” một tiếng.

Dọn dẹp lại mặt bàn xong thì chuẩn bị đi học, Thẩm Bồi không có thời gian để ngủ trưa, nên báo thù ngủ cả buổi chiều, ngoài tiết tự học tỉnh táo được nửa tiết đến một tiết, những lúc khác đầu còn không cả ngẩng lên.

Đến tiết học cuối cùng Thẩm Bồi mới tỉnh lại, rút một túi tài liệu trong ngăn bàn ra, ngáp một cái rồi nói với Khương Hòa Tông: “Tối nay không ăn cơm cùng với các cậu nữa, cả trăm câu lạc bộ chiêu tuyển, tôi phải đến chỗ đó xem, ăn cơm xong có thể đến xem nhé! Sân khấu nhỏ vẫn còn biểu diễn.”

Có một mảnh đất trống thoáng đãng dưới dãy nhà giảng dạy Trường trung học số 1, đặt một cái sân khấu nhỏ cao chừng hai bậc thang, rộng bằng một phòng học, nghe nói mỗi thứ năm đều có người biểu diễn, đầu tiên là các câu lạc bộ thay phiên nhau, sau đó đến các lớp thay phiên, mỗi tổ chức chịu trách nhiệm tổ chức một tiết mục biểu diễn vào thứ năm. Buổi biểu diễn của học kì này sẽ bắt đầu từ sau tuần này, đi đầu chính là câu lạc bộ Vũ đạo.

Vừa mới dứt lời, Dương Hi đi tới hỏi cậu tối muốn ăn gì.

Thẩm Bồi khom lưng mở hộp đồ ăn vặt ra, cũng không ngờ bên trong lại trống không, vì thế nhờ Dương Hi mang cơm tới giúp: “Tớ muốn ăn mì trộn gà xé, để lên bàn của tôi là được rồi, tôi bận việc xong rồi mới về ăn.”
 
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 26: Chấp nhận thành viên mới (2)


Dương Hi giơ kí hiệu tay OK.

Thẩm Bồi vẫy tay đi ra khỏi phòng học, xuống lầu đi đến quảng trường nhỏ.

“Âm thanh không có vấn đề gì chứ?” Lý Giai Di vừa đỡ banner câu lạc bộ Tiếng Anh vừa hỏi phía bên kia của sân khấu nhỏ.

Thẩm Bồi phụ trách xác nhận lại vị trí quy định và nhạc đệm của tiết mục biểu diễn của các câu lạc bộ sắp đặt.

Đám người của hội học sinh bận việc đến mức khí thế ngất trời.

Thẩm Bồi đang rảnh một lát thì thấy Lâm Thịnh treo một cái thẻ bài gỗ lên bên cạnh bàn, phía trên có năm chữ “Câu lạc bộ Văn học” nét mực còn chưa khô như rồng bay phượng múa, phóng khoáng tao nhã, phối hợp với thẻ bài gỗ màu nâu trông có vẻ rất có khí chất giang hồ.

Thẩm Bồi dừng chân ở trước sạp nhỏ tuyển người của câu lạc bộ Văn học, cười tủm tỉm hỏi Lâm Thịnh: “Trưởng cây lạc bộ ơi tớ có thể lấy cái thẻ kẹp sách này được không?”

Lâm Thịnh dịu dàng cười: “Được, cậu thích cái nào thì cứ cầm lấy đi, hoặc muốn chữ khác tớ có thể viết thêm cho, trong ngăn bàn có cả một chồng thẻ kẹp sách trống.”

Thẩm Bồi nhận cái loa nhỏ từ tay Lâm Thịnh, ngựa quen đường cũ mà bắt đầu điều chỉnh âm lượng, chỉnh xong lại gác lên mặt bàn, tiện tay giúp đỡ dọn dẹp phiếu báo danh.

“Bên này có lẽ không có vấn đề gì nữa rồi, nếu cậu bận gì bên phía hội học sinh thì đi đi.” Lâm Thịnh vui tính mà nói.

Thẩm Bồi hơi ngại mà gãi đầu, quay đầu nhìn khắp nơi mà không nhìn thấy thành viên trong câu lạc bộ khác quen mắt để nhờ tới giúp, nhẹ nhàng gọi “Trưởng câu lạc bộ” như đang thở dài vậy.

Lâm Thịnh và Thẩm Bồi cùng cấp, nhưng lại có duyên trời ban với người lớn tuổi, duỗi tay xoa đầu Thẩm Bồi, nhẹ giọng nói: “Đây có là gì đâu, hôm nay cho dù chỉ tuyển được một người thì cũng xem như có tiến bộ rồi, những năm trước đều chỉ xem thành tích thi văn, những học sinh khác yêu thích văn học nhưng chưa tham gia hoặc viết văn không giỏi thì không có cơ hội tham gia câu lạc bộ Văn học, năm nay lôi kéo được người đến điền phiếu xét duyệt tuyển người đã là tiến bộ rồi.”

Tính chất của câu lạc bộ Văn học Trường trung học số 1 đúng thật là tương đối đặc thù, không giống với câu lạc bộ bình thường, thật ra sức tự do thấp hơn một chút, đa số hoạt động đều phải thông qua xét duyệt của giáo viên chuyên môn chỉ đạo, giống như là một tổ chức trực thuộc chính thức của trường học chứ không phải là câu lạc bộ tự do do học sinh tự chủ.

Não Cá Vàng team

Năm nay Lâm Thịnh phải dốc sức ba bò chín trâu, báo cáo lên từng lớp từng lớp mới giành được quyền tự do tuyển người.

Thẩm Bồi nhìn trước cửa gian hàng của câu lạc bộ Văn học hết sức yên tĩnh thì hơi khó chịu, nhưng không uể oải bao lâu thì nhướng mày, đến gần Lâm Thịnh nói với cậu ấy: “Trưởng câu lạc bộ, hay là cậu thử biểu diễn một tiết mục đi? Chắc là không kịp báo trước rồi, có thể bổ sung giấy tờ ở hậu kì sau, việc này rất tiện lợi, muốn thiết bị âm thanh gì để tôi đi làm cho cậu…”

Lâm Thịnh cười gõ đầu cậu: “Cậu nghĩ cái gì vậy? Câu lạc bộ Văn học thì có thể có tiết mục gì có nét đặc sắc của câu lạc bộ chứ? Tôi lên sân khấu biểu diễn đọc thơ diễn cảm sao?”

Nào ngờ Thẩm Bồi suy nghĩ một lát, không ngừng nghỉ, bỗng nhiên búng tay một cái, ngẩng lên nhìn Lâm Thịnh, trong ánh mắt lóe lên ánh nắng nhỏ vụn.

“Cái này cũng đúng là không phải không được!”

Dương Hi vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn sàng để đưa Khương Hòa Tông tới quảng trường nhỏ xem náo nhiệt, không ngờ vừa ăn cơm cùng nhau xong đang đi về thì tới ngã rẽ khu dạy học và quảng trường nhỏ, Khương Hòa Tông không suy nghĩ gì mà đi thẳng hướng về phía đám người vô cùng náo nhiệt, bao nhiêu câu làm nũng của Dương Hi đều nuốt hết về lại cổ họng, trong lòng vui tươi hớn hở, đuổi theo Khương Hòa Tông cùng với Sài Xuyên.

Hình như là câu lạc bộ Đàn ghi-ta vừa biểu diễn xong, tiếng vỗ tay còn chưa hết vang.

Khương Hòa Tông nhìn lướt qua trên sân khấu, không nhìn gì thêm, rồi quay đầu nhìn gian hàng của các câu lạc bộ ở bốn phía — Phía trước câu lạc bộ múa và câu lạc bộ đàn guitar rất đông đúc, đông đến mức chân không chạm đất, câu lạc bộ Quốc triều và câu lạc bộ Hán phục ở bên cạnh cũng khá nhiều người, từng người tranh nhau điền phiếu để nhận những món phụ kiện nhỏ…

Đám đông nóng nực, cãi cọ ồn ào.

Ngoại trừ câu lạc bộ Văn học ở trong góc ra.

Không chỉ không có người khác vây xem, đến cả bóng dáng của người phụ trách câu lạc bộ cũng không thấy đâu, thỉnh thoảng, tấm thẻ bài gỗ nhỏ lại bị những người ở câu lạc bộ bên cạnh xô đẩy nhau va phải, nhảy lên nhảy xuống theo một vòng cung rất nhỏ, nhìn hiu quạnh, thưa thớt và đáng thương.

“Kỳ lạ, anh Lâm đâu rồi?” Dương Hi nói thầm một câu, lại bị các thành viên của câu lạc bộ âm nhạc trên sân khấu đang chuẩn bị hát hấp dẫn sự chú ý.

Khương Hòa Tông tìm thấy câu lạc bộ Tiếng Anh trong đám đông, số lượng người còn khá là khả quan.

Còn chưa kịp nói gì, Dương Hi ở bên cạnh huýt sáo, sau đó vỗ tay rầm rộ, cả tay lẫn mặt đều đỏ hết lên.
 
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 27: Chấp nhận thành viên mới (3)


Khương Hòa Tông nhìn theo ánh mắt của cậu ta, thấy Trần Tư Vũ mặc một chiếc váy trắng trông như đóa hoa nhài, mắt cười to tròn hát “Nhiều năm về trước, cậu có một đôi mắt trong veo”.

Giọng rất hay, giống như một đoá hoa đã từng trải qua việc không may khi ở dưới nước, lại giống như là những giọt nước bị bốc hơi lên đem theo mùi hương hoa.

Dương Hi nhìn đến mức ngây cả người.

“Cậu ngẩn người ra làm gì! Đi lên đi!” Thẩm Bồi không biết đã đến đây từ lúc nào, đột nhiên vỗ mạnh vai của Dương Hi hai phát rồi gầm nhẹ nói.

“Trời ơi tớ không dám đâu!” Dương Hi gần như tuyệt vọng mà rống lên trả lời.

Thẩm Bồi tức giận hít một hơi thật sâu, hạ giọng nói: “Không phải rằng tớ đã nói cho cậu biết hôm nay có tiết mục của cậu ấy sao? Không bắt lấy cơ hội này để làm hòa thì còn chờ lúc nào nữa —— trời ơi hoa của cậu đâu? Đừng nói với tớ là cậu không mua hoa nhé!”

Dương Hi: “Tớ có mua có mua mà, biết là sau khi biểu diễn tiết mục xong thì có thể tặng hoa, nhưng mà trời đất ơi tớ để hoa ở phòng học rồi, phải làm sao bây giờ?”

Thẩm Bồi đỡ trán thở dài, xua tay nói: “Cái này mà cũng quên được, cậu tự cầu phúc đi, không giúp được rồi.”

Bên phía Thẩm Bồi còn đang bận chuyện này, chào hỏi với Khương Hòa Tông rồi chuẩn bị đi luôn, đúng lúc Trần Tư Vũ hát xong, một bạn học nữ tặng cậu ấy một bó hoa hướng dương.

Trần Tư Vũ cười nói cảm ơn, ôm bó hoa hướng dương cúi người chào.

“Trần Tư Vũ! Xin lỗi cậu! Tha thứ cho tớ!”

Thẩm Bồi suýt chút nữa bị giọng nói này dọa cho tim ngừng đập, theo âm cuối gào thét của câu này để tìm nơi phát ra âm thanh, quả nhiên ở ngay gần gang tấc, nhìn thấy Dương Hi mặt đỏ tai hồng.

Cả khu vực yên tĩnh, chữ “tớ” của Dương Hi dường như đang bay ở trên quảng trường nhỏ, một lúc lâu vẫn không tiêu tan, khiến cho cả người cậu ta bị hấp hơi đỏ hết lên.

Thẩm Bồi che mặt, tóm lấy tay áo của Khương Hòa Tông lặng lẽ lui sang bên cạnh hai bước.

Khương Hòa Tông cúi đầu nhìn cậu một cái, rồi nhìn hàng ngàn ánh mắt đang nhìn chằm chằm Dương Hi, yên lặng mà kéo Thẩm Bồi lui thêm hai bước nữa.

Trần Tư Vũ hơi sửng sốt, rồi chợt cười sang sảni, thoải mái phóng khoáng mà trả lời: “Được!”

Không biết là ai dẫn đầu vỗ tay, dẫn dắt tiếng cười rầm rộ, âm thanh vang lên tận mây, vỗ tay tới khi mặt trời cuối cùng cũng đã lặn xuống núi, sắc trời cuối cùng đã ảm đạm.

Đại chiến của hàng trăm câu lạc bộ đã làm rất tốt. Khương Hòa Tông thấy được sự phấn khích và tươi cười vui sướng ở trên vô số khuôn mặt thượng trẻ tuổi sau đó nhận xét trong lòng.

Trường trung học Cạnh Tiên mà cậu từng học đừng nói đến sân khấu biểu diễn nhỏ, đến câu lạc bộ còn ít đến mức đáng thương, câu lạc bộ hoạt động khá tốt duy nhất là câu lạc bộ Văn học, bởi vì đây là trường học chú trọng về khả năng nghị luận văn học và sáng tác của học sinh, tạp chí hàng tháng của trường cũng có đầy đủ các tài liệu thảo luận kinh điển.

Khương Hòa Tông đang muốn hỏi Thẩm Bồi một chút xem câu lạc bộ Văn học của trường trung học số 1 có phụ trách tạp chí của trường không, Thẩm Bồi đã cong mắt lên trước rồi tiến đến bên cạnh lỗ tai của anh nhỏ giọng tám chuyện.

“Cậu đoán xem vì sao Dương Hi và lớp trưởng lại cãi nhau?”

Khương Hòa Tông lắc đầu, rũ mắt thấy hàng mi mảnh mai của Thẩm Bồi thì hơi hoảng loạn. Khuôn mặt của Thẩm Bồi trông rất sáng ngời, là kiểu mặt mà liếc mắt nhìn qua một cái đã rất muốn kết bạn với cậu, dường như xung quanh cậu toàn là vui sướng với ánh mặt trời vậy.

Đây là một loại thoát khỏi sự cụ thể, cảm giác trừu tượng.

Trừu tượng đến mức Khương Hòa Tông cảm thấy hơi kì lạ.

“Rất thú vị, hôm trước thứ bảy, hai người bọn họ cùng nhau học bài ở hành lang, Dương Hi mãi không thể hiểu được đề lịch sử, bèn truyền tờ giấy cho lớp trưởng, sau đó hai người ngồi cùng với nhau, tờ giấy được viết đến mức sắp bốc cháy luôn rồi.”

“Vốn dĩ chuyện này cũng không có gì, kết quả là hôm đó xui xẻo gặp đoạn trưởng Niên trực, liếc mắt thấy hai người truyền qua truyền lại một tờ giấy cả nửa giờ, nên kéo cả hai người bọn họ đi ra ngoài.”

Não Cá Vàng team

“Đến đây vốn vẫn còn đỡ, chủ yếu là câu cuối cùng của tờ giấy kia viết “Cậu là heo hay sao mà ngốc vậy”, đoạn trưởng Niên hỏi là ai viết, sao lại nhục mạ bạn học.”

“Dương Hi không nói gì vỗ nhẹ vào cánh tay đang muốn nhận lỗi của lớp trưởng, chỉ vào cửa văn phòng bên cạnh lớp trưởng hét lên “Cậu là heo hay sao mà ngốc vậy”, kết quả là lúc đó thầy Triệu đẩy cửa đi vào, hiệu trưởng vào theo đằng sau.”

Thẩm Bồi là một người rất biết tường thuật, rất có tài năng về ngôn ngữ, có thể biến một chuyện bình thường trở nên rất thú vị, cho dù là chia nhỏ cấu trúc câu chuyện hay là chọn cách diễn đạt dựa vào nội dung, đều làm suôn sẻ tự nhiên, khiến người nghe không cảm thấy mệt mỏi, ngược lại giống như nghe chuyện xưa vậy, càng nghe càng thích.

Vì thế Khương Hòa Tông dường như lập tức hỏi: “Sau đó thì sao?”

Thẩm Bồi nghiêng đầu nhún vai: “Không có sau đó, cũng may là thầy Triệu đi vào giúp giải quyết ổn thỏa mọi việc, hai người nghe mắng vài câu rồi không có chuyện gì nữa. Nhưng lớp trưởng không thích Dương Hi làm như vậy, cậu ấy cảm thấy ai làm thì người đó chịu, ai đáng bị mắng thì người đó chịu, chuyện này vừa xảy ra, sau này cứ thấy thiếu nợ thì rất không vui, Dương Hi kia bình thường trông khôn ngoan, gặp phải lớp trưởng thì sẽ không nói nửa câu nào, dù sao hai người cũng chiến tranh lạnh như vậy ba ngày rồi.”
 
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 28: Chấp nhận thành viên mới (4)


Khương Hòa Tông mới chầm chậm cảm nhận được lỗ tai mình đang hạ nhiệt.

Ban nãy Thẩm Bồi ghé sát vào tai anh nói cái gì đó anh không để ý nên không nghe rõ.

Đột nhiên bị kéo gần khoảng cách giao tiếp như vậy khiến Khương Hòa Tông cảm thấy xa lạ, dường như theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng giây phút đó lại không động đậy chút nào, chỉ cảm thấy bả vai cứng lại, sau đó hóa đá liệt toàn bộ nửa cơ thể bên trái.

“Ôi dào không trò chuyện với cậu nữa, chỗ tôi còn có việc. Nếu cậu không đi dạo thêm nữa thì nhìn xem có muốn vào câu lạc bộ nào không, nắm chắc cơ hội nhé.” Thẩm Bồi vừa đi ra khỏi đám người vừa nói.

Khương Hòa Tông vốn đã định về phòng học thì lại dừng bước.

Thẩm Bồi thoáng nhìn, rồi nhanh chóng quay lại: “Này, bạn cùng bàn, giúp tôi một việc được không? Bên chỗ tôi cần người làm.”

Khương Hòa Tông đồng ý rồi đi theo Thẩm Bồi ra ngoài, rẽ ra quảng trường nhỏ, leo lên các bậc thang đến một mảnh đất nhỏ bằng phẳng đối diện ngay với sân khấu nhỏ, hai đèn pin lớn được gắn trên lan can chắn ở hai bên cạnh.

Thẩm Bồi vẫy tay với Khương Hòa Tông, đứng ở mép lan can cầm đèn pin cúi xuống để kiểm tra dây vải thô dùng để buộc chặt.

“Một lát nữa, nghe chỉ đạo của tôi mà bật đèn, bấm vào nút này là có thể sáng lên.” Thẩm Bồi chỉ vào cái nút trên mặt đèn pin, nháy mắt cười tủm tỉm rồi nói tiếp: “Chỉ vào đâu thì chiếu vào đó, OK không thầy đạo cụ?”

Khương Hòa Tông gật đầu, làm quen với các nút trên đèn pin một chút rồi hỏi Thẩm Bồi lấy đèn pin từ đâu ra.

Thẩm Bồi cong mắt, giơ ngón tay lên môi, tay kia móc bộ đàm nhỏ từ trong túi ra, nhỏ giọng nói: “Tìm bác bảo vệ để mượn đèn tuần tra với bộ đàm, có giỏi không?”

Khương Hòa Tông “Ừm” một tiếng.

Thẩm Bồi quay sang một bên nghiêng người với anh, hỏi: “Sao cậu không thắc mắc tôi định làm gì? Cứ như vậy bị bắt lên thuyền tặc thì phải làm sao?”

Trời đã tối, gió thu thổi qua làm bay góc áo, áo khoác đồng phục của hai người đang mở cùng bay lên, khóa kéo va chạm với nhau phát ra tiếng vang cực kỳ nhỏ.

Biểu cảm của Khương Hòa Tông ẩn trong đêm tối, giọng nói nhỏ nhưng rất rõ ràng: “Tôi tò mò, có thể hỏi không?”

Thẩm Bồi búng tay một cái nói đương nhiên có thể, sau đó nói đơn giản qua một chút cho Khương Hòa Tông về tiết mục được bổ sung và điều hành ánh đèn.

Sau khi Khương Hòa Tông nghe xong thì cười trong lòng rồi trong tiềm thức ngẩng đầu nhìn lên chiếc đồng hồ lớn treo phía trên tòa nhà giảng dạy phía xa, kim phút khó khăn lắm mới dừng lại ở giữa, những ngọn đèn đường ở cạnh quảng trường nhỏ lẽ ra phải bật sáng lại cùng nhau lặng yên, như là đang bảo vệ bí mật gì chung vậy.

Mười lăm phút nữa đến tiết tự học buổi tối, các bạn học tốp năm tốp ba mà đi ra khỏi quảng trường nhỏ.

Sau khi Thẩm Bồi nói vào bộ đàm câu “Bắt đầu”, một chuỗi âm thanh ghi-ta du dương phát ra từ loa, nghe như là có gió mạnh thổi đến cánh đồng bát ngát.

Trong bóng tối mù mịt có người bước lên sân khấu.

Khương Hòa Tông ấn bật đèn pin, một chùm ánh sáng trắng khó khăn lắm mới chiếu nghiêng xuống tới dưới chân người trên sân khấu, Lý Giai Di cười, đọc thơ bằng tiếng Anh.

Đám người đi ra ngoài dừng lại nhìn tiết mục biểu diễn ngoài lề trên sân khấu, sau khi nghe xong một đoạn thơ thì vỗ tay nhiệt liệt.

Khẩu âm tiếng Anh của Lý Giai Di rất tốt, phát âm chuẩn, mỗi từ đơn đều đọc đầy đủ và tình cảm, nhưng không có vẻ sục sôi quá, đọc một bài thơ về mùa thu mà không biết tên là gì một cách trẻ trung và chân thành.

Khương Hòa Tông chậm rãi trượt nút để làm dịu ánh sáng, sau khi đọc xong một hai chữ cuối cùng, Lý Giai Di đứng dịu dàng dưới chùm tia sáng.

Khương Hòa Tông nghiêng đầu nhìn Thẩm Bồi, thấy ngón tay anh đang gõ theo nhịp ghi-ta, sau khi gõ đến nhịp tiếp theo của tiếng đàn anh nhanh chóng đẩy sáng đèn.

Lâm Thịnh ở một bên khác trên sân khấu được chiếu sáng lên.

Lâm Thịnh cũng đọc thơ, đọc tiếng Trung, nhưng nhịp từng câu chữ đều đáp lại bài thơ Lý Giai Di vừa đọc.

Lâm Thịnh đọc bình thản thoải mái, giọng nói trong trẻo và rõ ràng hiếm thấy ở những người con trai cùng tuổi khác, nghe như một dòng sông trong suốt, khi ánh sáng trắng chiếu lên, cả người cậu ấy như hòa tan trong ánh sáng.

Thẩm Bồi ôm đầu xem rất nghiêm túc, lại rất kiêu ngạo mà vỗ n.g.ự.c khoe khoang với Khương Hòa Tông: “Đẹp chứ? Nghe hay chứ? Giỏi chứ? Đây là trưởng câu lạc bộ Văn học của chúng tôi đó! Bài thơ này là cậu ấy viết, có phải viết rất tốt không?”

Khương Hòa Tông trả lời đúng vậy, rồi chăm chú nhìn lên sân khấu, chiếu ánh sáng phối hợp với Thẩm Bồi.

Một tiết mục dưới ánh đèn được làm qua loa không nhiều màu sắc của một nhóm hai người đã được hoàn thành vô cùng đẹp đẽ, hai loại ngôn ngữ xen kẽ với nhau ngâm được một bài thơ tươi đẹp thanh thoát, cuối cùng là những tiếng hô dồn dập đã đẩy bầu không khí lên cao trào, sau đó hai ánh đèn kia dập tắt “Bụp”, chỉ có một tiếng vang nhỏ lơ lửng trên bầu trời phía trên quảng trường nhỏ.

Không biết là ai dẫn đầu vừa vỗ tay vừa hô lên câu cuối cùng “Cộng phó bất hủ”, vì thế tiếng hô lẫn tiếng vỗ tay đều có nhịp.

Thẩm Bồi hô to “Cộng phó bất hủ” theo nhịp, hô lên nhiều lần không biết mệt mỏi, quay đầu lại nhìn cười Khương Hòa Tông.

Khương Hòa Tông không quá rành việc hô lên như vậy, gần như làm nó theo một cách trẻ con, tất cả những việc này đối với anh đều quá mới lạ, từ khi mới tắt đèn trái tim anh mới dần rơi xuống ngực, ngay sau đó là sự kích động và vui vẻ cuồn cuộn trào dâng, khi đang hít sâu muốn điều chỉnh lại thì bắt gặp ánh mắt Thẩm Bồi đang cười khanh khách.

Não Cá Vàng team

Khương Hòa Tông thấy đèn đường sáng lên khi các bạn trẻ hô to “Cộng phó bất hủ”, thấy ánh đèn xuyên qua khe hở ngón tay của bàn tay Thẩm Bồi giơ lên, nghe thấy tiếng hoan hô điếc tai, rồi nghe thấy Thẩm Bồi nói đập tay đi.

Giống như được mặt trời chiếu sáng lên.

Khương Hòa Tông xòe bàn tay ra đập vào bàn tay Thẩm Bồi.
 
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 29: Mì gà xé (1)


Sau khi Thẩm Bồi và Lâm Thịnh đưa ra kế hoạch cho tiết mục này thì hai người nhanh chóng đặt tiêu đề cho bài thơ, chỉ đọc diễn cảm tiếng Trung đơn giản sẽ có vẻ bình thường quá, nghĩ đến câu lạc bộ Tiếng Anh năm nay cũng không có tiết mục gì, nên Thẩm Bồi lôi kéo Lý Giai Di cùng nhập hội. Tiếp theo cậu đến phòng quảng bá tải nhạc nền xuống, rồi xuống phòng bảo vệ ở sân trường mượn bộ đàm với đèn pin, khi trở về thì đúng lúc hai người họ viết xong văn bản, Thẩm Bồi ngay lập tức bắt đầu lập ký hiệu để chiếu ánh đèn dựa trên văn bản.

Để phối hợp diễn xuất, đèn đường bên cạnh quảng trường nhỏ có đường dây điều khiển riêng, nhưng bình thường căn bản là không có ai đi sửa, Thẩm Bồi suýt chút nữa lật tung cả phòng thiết bị lên mới tìm được chìa khóa hộp điện bị rơi ở trong góc phòng đưa cho Sài Xuyên, Sài Xuyên lập tức chạy đi cắt điện không dám dừng nghỉ.

Thẩm Bồi thấy đám người đã giải tán được kha khá thì tháo đèn pin xuống ôm vào người, giơ cánh tay trống không còn lại về phía Khương Hòa Tông muốn ôm cả cái đèn pin còn lại về.

Khương Hòa Tông không đưa cho cậu mà ngược lại cầm lấy đèn pin trong tay cậu, nói: “Tay cậu bị thương rồi, đến phòng y tế xem xem.”

Thẩm Bồi cúi đầu nhìn cánh tay mình, bên trên có một vết thương nhỏ, có lẽ là lúc tìm chìa khóa bị quệt phải. Cậu không để ý lắm, xua tay nói: “Lát nữa tôi sẽ đi, hay là cậu đi trả đèn pin giúp tôi đi? Buổi tối bác bảo vệ phải dùng đó để đi tuần tra, tôi ra chỗ sân khấu, còn rất nhiều thiết bị gì đó cần phải cất đi, còn có mấy tài liệu phải đưa cho trưởng câu lạc bộ nữa, có rất nhiều thủ tục phải làm để đăng ký tiết mục bổ sung.”

Khương Hòa Tông liếc nhìn miệng vết thương kia một cái, nói “Được”, cầm đèn pin xoay người định đi.

Thẩm Bồi chạy theo mấy bước đuổi theo, nhét bộ đàm vào trong túi Khương Hòa Tông, nói câu cảm ơn rồi sau đó chạy lên sân khấu nhỏ nhanh như chớp, bên phía sân khấu nhỏ có Lâm Thịnh đang cầm một xấp phiếu báo danh cười tủm tỉm mà nhìn Thẩm Bồi đang chạy như bay tới, rồi lại gật đầu với Khương Hòa Tông.

Khương Hòa Tông không có biểu cảm gì mà đi về luôn.

Khi Thẩm Bồi làm xong công việc rồi trở về phòng, tiết tự học buổi tối thứ nhất đã qua một nửa. Cậu lén lút bước vào từ cửa sau, lén lút ngồi về chỗ rồi thở phào nhẹ nhõm.

Não Cá Vàng team

Hôm nay thực sự làm việc hết mình, Thẩm Bồi thậm chí còn chưa kịp nhìn mì trộn gà xé đặt ở bên cạnh bàn đã nguội lạnh thì đã mệt nằm sấp xuống ngủ rồi.

Khương Hòa Tông dừng bút, nhấc mì lên bỏ lùi vào trong, rũ mắt nhìn cánh tay Thẩm Bồi, không khỏi nhíu mày.

Áo khoác đồng phục của Thẩm Bồi ban nãy đã bị cậu tùy tiện nhét vào ngăn bàn, trên người vẫn mặc áo đồng phục tay ngắn, lộ ra vết thương trên cánh tay còn dính sợi lông tơ rất nhỏ, có lẽ là ban nãy dọn dẹp đồ đạc bị dính phải.

Hiển nhiên, Thẩm Bồi quay đầu đi đã quên mất chuyện đến phòng y tế của trường để xử lý miệng vết thương.

Khương Hòa Tông ngoắc ngón tay, lấy một cái bao nilon nhỏ trong ngăn bàn ra, bên trong đựng nước sát trùng, tăm bông y tế và băng cá nhân, là do anh đi trả đèn pin xong thì chạy đến phòng y tế mua.

Mùi của nước sát trùng rất nhẹ, phòng học mở cửa sổ thông gió, dường như không ngửi thấy.

Khương Hòa Tông muốn duỗi tay gọi Thẩm Bồi dậy, thấy anh ngủ rất say với vẻ mặt mệt mỏi, dừng lại một chút rồi thu tay lại, lấy tăm bông thấm một ít nước sát trùng, nhẹ nhàng lăn lên miệng vết thương.

Thật ra miệng vết thương không to lắm, chỉ cách cổ tay vài cm, có một vết thương dài khoảng một đốt ngón tay, để nguyên hai ngày có khi cũng có thể kết vảy.

Khương Hòa Tông cẩn thận khử trùng. Ngón tay Thẩm Bồi gập cong lại trong vô thức, giống như cảm giác ngứa muốn gãi, bị Khương Hòa Tông tay mắt lanh lẹ mà cầm lấy cổ tay.

Thẩm Bồi mơ mơ màng màng mà mở nửa con mắt, sau khi thấy là Khương Hòa Tông thì không nhìn kĩ lắm, lẩm bẩm cái gì đó rồi lại ngủ rồi.

Khương Hòa Tông xử lý vết thương cho Thẩm Bồi xong thì đúng lúc tan học.

Trần Tư Vũ xoay người muốn khen Thẩm Bồi, thấy đỉnh đầu đen nhánh kia thì ngậm miệng lại, quay đầu đi hỏi Khương Hòa Tông: “Cậu ấy ăn cơm chưa?”

Khương Hòa Tông nói chưa.

Trần Tư Vũ lấy hai thanh chocolate từ trong túi ra đặt lên bàn Thẩm Bồi, rồi sờ hộp đựng mì trộn gà xé, tiếc nuối nói “Lạnh mất rồi” sau đó quay người lại.

Khương Hòa Tông không nhìn nữa, viết cách diễn đạt của câu hỏi cuối cùng ra.

Sau đó cầm mì trộn gà xé lên, bước về sau thật mạnh, ra khỏi phòng học lặng yên không một tiếng động đến nhà ăn.

Cô ở nhà ăn hâm nóng mì trộn gà xé giúp anh, tiện thể còn dạy dỗ anh vài câu, bảo anh phải ăn cơm đúng giờ, không được trì hoãn, nói sức khỏe chính là tiền vốn của cách mạng.

Khương Hòa Tông nghiêm túc gật đầu, mang mì trộn gà xé nóng hổi thơm ngào ngạt trở về phòng học.
 
Về Mùa Hạ - Thính Nhất Hạ Mạ
Chương 30: Mì gà xé (2)


Khi đặt mì trộn lên bàn của Thẩm Bồi vẫn chưa vào tiết, Thẩm Bồi như ngửi thấy mùi vị mà mở to mắt, vừa duỗi tay chạm vào, phát hiện túi bóng ấm ấm, ôm lấy mì trộn rồi nói với Khương Hòa Tông bằng một giọng nói và tình cảm phong phú: “Cảm ơn ba.”

Khương Hòa Tông nói không cần cảm ơn.

Thẩm Bồi giống như con ma men ôm bình rượu, ôm mì trộn gà xé một cách trân trọng, vui tươi hớn hở mà đi ra khỏi phòng học rồi đến hành lang, húp mì trước mặt ngọn núi đen ngòm chỉ thấy được hình bóng, thỉnh thoảng còn nói chuyện vài câu với mấy con cá đen nhỏ.

“Cảm ơn nhé, cảm giác tồn tại của mày hôm nay cực kì mạnh, nhưng chỉ toàn là tao nói.” Thẩm Bồi nhìn chằm chằm một con cá đen nhỏ mà nói.

Chỉ chốc lát sau lại chỉ vào một con đang ngủ say nói: “Không cần, tần suất lên sân khấu càng ngày càng thấp, đáng được khen ngợi, nhưng không biết mày có phải là một con cá trước sau như một hay không, tao quyết định sẽ quan sát mày thêm, nhìn xem mày thay đổi vì trong lòng khách sáo với tao, hay là thật sự bằng lòng chấp nhận tao.”

Thẩm Bồi lại ăn thêm hai miếng mì rồi ợ hơi: “Tao ăn no rồi, rất ngon.”

Nói xong rồi cười ngây ngô mình mình một lúc, cố gắng ăn hết mì, ném túi bóng vào thùng rác, sờ thấy hơi trướng bụng, thảnh thơi mà cầm bình tưới nước cho những cây rau nhỏ, à không, vườn hoa nhỏ.

Sau đó đúng lúc bị thầy giáo dạy toán bắt gặp.

Não Cá Vàng team

Thầy Từ tìm trong công văn ở trong lúi, tìm được bài thi của Thẩm Bồi, rồi rút một cây bút mực đỏ ra, đặt bài thi lên một bệ nhỏ trên vườn hoa nhỏ, nương theo ánh đèn trong phòng học mà nói khẽ với Thẩm Bồi: “Bài thi lần này của em làm không được lạc quan lắm, em còn nhớ phần nào làm tốn sức hơn không?”

Thẩm Bồi gật đầu, chỉ một vài chỗ trên bài thi, thành thật nói: “Mấy phần này em không hiểu.”

Thầy Từ nhìn qua một chút, vừa lấy bút chỉ vào đề vừa nói: “Câu hỏi về đường conic này, trên lớp thầy đã mở rộng hơn về những ví dụ tương tự rồi, câu hỏi hàm số lượng giác này thầy cũng giảng rồi, nhưng khi đi học em không tỉnh táo, sai cũng bình thường, còn hai câu này thầy chưa giảng nhưng lại làm đúng rồi, rõ ràng độ khó không hơn nhau mấy.”

Thẩm Bồi rũ mắt: “Xin lỗi thầy, trạng thái tinh thần ban ngày của em thật sự rất kém, em sẽ cố gắng điều chỉnh. Hai câu hỏi cuối em đã từng làm trong sách hướng dẫn sau giờ học rồi, không khác nhau lắm, không khó để làm.”

Thầy Từ đưa bài thi cho cậu, lời nói thấm thía: “Em có nhịp học của riêng mình, điểm này thầy rất ủng hộ, nhưng có thể điều chỉnh cho nó hiệu quả thêm một chút, tuy rằng toán học của khoa xã hội phổ biến là học cơ bản, nhưng em cũng không thể cứ để mình chìm xuống được, để bắt kịp những gì được dạy trên lớp sau giờ học mất rất nhiều thời gian, lại còn chưa chắc đã bổ sung được hết.”

“Thẩm Bồi à, thật ra ban ngày luôn không được tỉnh táo thì có thể đi khám trung y gì đó, cứ tiếp tục như vậy mãi cũng không được, bây giờ chỉ thiếu một ít còn có thể bổ sung, càng về sau càng tích cóp nhiều hơn sẽ không có đủ thời gian.”

Thẩm Bồi gật đầu nói: “Em hiểu rồi, cảm ơn thầy ạ.”

Thầy Từ tiện thể đưa cả bài thi của Khương Hòa Tông cho cậu: “Em lấy bài thi của bạn cùng bàn em để so sánh trước đi, không hiểu thì tới hỏi thầy, tiện thể gọi cả em ấy lên nữa.”

Thẩm Bồi thấy thầy Từ rất đau đầu mà xoa huyệt Thái Dương, nhỏ giọng hỏi: “Khương Hòa Tông cậu ấy làm sao vậy ạ?”
 
Back
Top Dưới