Khác Về Bên Anh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Về Bên Anh
Chương 20


Ngày khai trương trôi qua suôn sẻ hơn cả mong đợi.

Quán đông khách, không khí rộn ràng, mọi thứ diễn ra mượt mà nhờ vào sự chuẩn bị kỹ lưỡng của cả hai.

Nhưng chính họ—cũng là những người căng mình nhất—đã tiêu hao gần như toàn bộ sức lực cho ngày hôm nay.

Tối đến, họ trở về nhà trong sự mệt mỏi ngọt ngào.

Y tắm xong, định chỉ ngồi xuống sofa nghỉ một lát, nhưng chưa kịp chống lại cơn buồn ngủ, y đã lịm đi, cuộn tròn lại như một chú mèo nhỏ, gò má còn hằn chút ửng hồng do hơi nước nóng trong phòng tắm.

Hắn tắm xong bước ra, vừa lau tóc vừa cất tiếng gọi y thì bắt gặp dáng nhỏ nhắn đang thiêm thiếp ngủ giữa sofa.

Hắn khựng lại một chút, rồi bước nhẹ đến gần.

Nhìn thấy đôi vai y run khẽ vì lạnh, lòng hắn thắt lại.

Không nói gì, hắn cúi người nhẹ nhàng bế y lên.

Y dù mơ màng nhưng vẫn vô thức dụi đầu vào ngực hắn như tìm kiếm hơi ấm quen thuộc.

Hắn đặt y nhẹ nhàng lên giường, kéo chăn đắp kín đến tận vai.

Y vẫn còn thiêm thiếp ngủ, lông mi khẽ run, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ sự mệt mỏi sau một ngày dài bận rộn.

Hắn nằm xuống bên cạnh, một tay vòng qua ôm lấy eo y, tay còn lại nhẹ vuốt tóc y.

Ánh mắt dịu dàng, chăm chú như chỉ có mỗi y là tồn tại trên thế giới này.

Giọng hắn trầm khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng của đêm:

"Bé cưng... vất vả rồi."

Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán y.

Y khẽ trở mình trong giấc ngủ, như thể cảm nhận được sự dịu dàng quen thuộc, rồi tựa sát vào lòng hắn hơn nữa.

Còn hắn, chỉ mỉm cười, ôm y chặt hơn, để mặc cho mỏi mệt tan biến giữa hơi ấm dịu dàng của người con gái hắn yêu.

Sau khi thấy y đã ngủ say, hơi thở đều đặn, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ sự bình yên, hắn mới nhẹ nhàng rời khỏi giường.

Kéo lại góc chăn cho y, hắn đặt một nụ hôn lên má y rồi rời khỏi phòng, đi về phía thư phòng.

Ba ngày qua hắn đều dành phần lớn thời gian cùng y lo quán cà phê, nhiều công việc bị dồn lại chưa xử lý.

Ngồi vào bàn, hắn mở laptop và bắt đầu giải quyết từng việc một, ánh đèn trong phòng phản chiếu gương mặt điềm tĩnh và nghiêm túc của hắn giữa đêm khuya.

Khoảng giữa đêm, y khẽ trở mình, theo bản năng tìm kiếm hơi ấm quen thuộc.

Cảm giác lạnh lẽo bên cạnh khiến y mở mắt, Không thấy hắn nằm bên cạnh, tim y khẽ thắt lại một nhịp.

Mơ màng bước xuống giường, y đi tìm hắn trong im lặng.

Thấy ánh đèn hắt ra từ khe cửa thư phòng, y không gõ cửa mà nhẹ nhàng mở ra.

Hắn ngẩng đầu lên, bắt gặp dáng hình nhỏ nhắn đang đứng ở ngưỡng cửa với đôi mắt còn ngái ngủ.

"Bé cưng?" – hắn gọi khẽ.

Y dụi mắt, giọng buồn ngủ:

"Anh chưa ngủ à...?"

Hắn đứng dậy, bước nhanh về phía y, kéo y vào lòng, giọng trầm thấp dỗ dành:

"Anh xin lỗi, anh giải quyết ít việc thôi.

Làm em tỉnh giấc à?"

Y dụi đầu vào ngực hắn, lí nhí:

"Về ngủ với em đi..."

Hắn siết chặt vòng tay, hôn nhẹ lên tóc y rồi nói khẽ:

"Được rồi, về giường thôi."

Hắn tắt đèn, dắt tay y trở về phòng.

Trên giường, y lại rúc vào lòng hắn, tìm lại cảm giác an toàn.

Hắn vòng tay ôm y, thủ thỉ một câu trước khi y chìm lại vào giấc ngủ:

"Ngủ đi bé cưng, anh không đi nữa đâu."

Khi y đã yên vị trong vòng tay hắn, hơi thở dần ổn định, hắn khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán y.

"Ngủ ngon nha, bé cưng của anh..." – giọng hắn trầm ấm, khẽ khàng như gió đêm.

Y khẽ gật đầu trong mơ màng, rúc sâu hơn vào ngực hắn.

Hắn ôm y chặt hơn một chút, lòng bình yên lạ thường.

Đèn ngủ nơi đầu giường hắt ánh vàng dịu nhẹ, bao phủ lên hình bóng hai người, như gói trọn một thế giới nhỏ yên bình.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã cùng chìm vào giấc ngủ, trong hơi ấm quen thuộc của nhau, nơi không còn lo toan nào có thể chạm tới.

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng rọi qua rèm cửa, đánh thức cả hai người đang quấn lấy nhau trong chăn ấm.

Y dụi mắt tỉnh dậy, khẽ ngáp một cái rồi quay sang nhìn hắn.

Hắn đã tỉnh từ lúc nào, ánh mắt dịu dàng ngắm nhìn y.

"Dậy nào, bé cưng.

Hôm nay em lại là bà chủ rồi đấy." – Hắn cười nhẹ, đưa tay vuốt tóc y.

Y khẽ gật đầu, môi cong cong một nụ cười mềm mại.

Cả hai cùng nhau chuẩn bị, như một đôi vợ chồng thật sự.

Sau khi rời nhà, xe nhanh chóng dừng lại trước quán cà phê.

Hắn bước xuống trước, vẫn bộ vest đen lịch lãm như thường lệ, mở cửa và che đầu cho y như một thói quen dịu dàng.

Trước khi y bước vào quán, hắn kéo nhẹ tay y lại, cúi đầu hôn lên môi y một cái thật sâu nhưng vẫn đầy yêu thương.

"Anh phải đến công ty xử lý ít việc, hôm nay em ở đây ngoan nhé.

Có chuyện gì nhớ gọi anh."

"Dạ..." – Y gật đầu ngoan ngoãn, ánh mắt vẫn chưa nỡ rời hắn.

Hắn khẽ cười, vuốt tóc y một lần nữa rồi mới rời đi.

Y nhìn theo bóng lưng hắn cho đến khi khuất hẳn, lòng vừa tiếc nuối, vừa ấm áp.

Sau đó y quay vào trong quán, tiếp tục cùng nhân viên chuẩn bị cho một ngày mới, tinh thần phấn chấn hơn vì trong lòng vẫn còn đọng lại sự dịu dàng của hắn ban sáng.

Tại trụ sở chính của tập đoàn Min, không khí buổi sáng hoàn toàn trái ngược với sự dịu dàng lúc chia tay ở quán cà phê.

Phòng họp lớn, sắc xám lạnh bao trùm, những ánh đèn trần sáng trắng phản chiếu lên mặt bàn gỗ đen bóng loáng, khiến bầu không khí càng thêm nghiêm túc.

Min Yoongi ngồi ở vị trí chính giữa, gương mặt không chút biểu cảm, khoác trên mình bộ vest đen sắc lạnh khiến tất cả những người có mặt đều nín thở.

Bên cạnh hắn là Jung Hoseok – cánh tay phải đắc lực, đồng thời cũng là người thay hắn điều khiển nhịp cuộc họp.

"Dự án khu phía Nam đã hoàn tất thu hồi chưa?"

Hoseok hỏi, ánh mắt lướt qua màn hình trình chiếu.

"Bên thi công báo cáo đã hoàn thành đúng tiến độ.

Hiện tại đang chờ duyệt ngân sách giai đoạn tiếp theo." – Một quản lý cấp cao lên tiếng.

Yoongi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Ánh mắt hắn sắc bén quét qua mọi người trong phòng, giọng nói trầm thấp nhưng đủ khiến tất cả tập trung:

"Ngân sách tạm thời giữ nguyên.

Nhưng tôi không muốn bất kỳ trễ hạn nào trong giai đoạn này.

Nếu chậm trễ, người chịu trách nhiệm sẽ phải đứng ra giải trình riêng với tôi."

Cả phòng rùng mình.

Hoseok liếc nhìn Yoongi, khẽ cười nhẹ một cái, rồi tiếp tục dẫn dắt cuộc họp với giọng điềm đạm hơn để giảm bớt áp lực.

Trong lúc cuộc họp tiếp tục, tay Yoongi vẫn đang lật xem văn kiện, nhưng trong khoảnh khắc nào đó, hình ảnh y đứng trước quán cà phê sáng nay lại thoáng hiện về trong tâm trí hắn—ánh mắt dịu dàng, nụ cười ngọt ngào, giọng nói nhỏ nhẹ khi chúc hắn làm việc tốt.

Dù đang giữa những kế hoạch lớn, ánh mắt hắn chợt dịu xuống một chút, rồi nhanh chóng trở lại lạnh lùng như cũ.

Jung Hoseok quay sang, nghiêng đầu thì thầm:

"Anh mà cứ nhớ vợ suốt buổi họp thế này thì mấy người kia chết khiếp hết đó."

Yoongi không nhìn cậu, chỉ đáp ngắn gọn, giọng trầm:

"Im lặng và làm việc."

Nhưng Hoseok thấy rõ khóe môi của hắn đã khẽ cong lên một chút—chỉ một chút thôi, đủ để biết trong lòng vị tổng tài này, "vợ nhỏ" ở quán cà phê kia đang chiếm trọn tâm trí.

Không khí quán cà phê vẫn rộn ràng náo nhiệt như thường ngày, tiếng trò chuyện, tiếng ly chén va vào nhau hòa lẫn với mùi cà phê thơm nồng tạo nên một không gian ấm cúng đầy sức sống.

Ánh nắng xuyên qua tấm rèm mỏng, nhẹ nhàng rọi lên từng gương mặt khách hàng đang tận hưởng những phút giây thư giãn.

Bỗng, cánh cửa quán khẽ mở, một cô gái xinh đẹp bước vào.

Cô tháo chiếc kính râm xuống, đôi mắt sắc lạnh từ từ đảo quanh không gian quán, ánh nhìn cuối cùng dừng lại nơi y.

Nụ cười của cô khẽ nhếch lên, một vẻ lạnh lùng đầy tự tin, không một chút thân thiện.

Cô ung dung bước tới một chiếc bàn trống, ngồi xuống mà không hề ngoảnh đầu lại.

Nhân viên phục vụ nhanh nhẹn lại gần, lịch sự hỏi:

"Xin hỏi chị dùng gì ạ?"

Cô gái liếc nhân viên một cái, giọng nói mang theo chút cáu kỉnh nhưng vẫn đầy uy thế:

"Tôi muốn gặp bà chủ quán."

Nhân viên hơi do dự, nhẹ nhàng hỏi tiếp:

"Chị có hẹn trước không ạ?"

Cô ta cười lạnh, hơi cau mày, giọng mỉa mai:

"Không thì sao?

Nhân viên ở đây không biết phép lịch sự à?"

Nghe vậy, nhân viên nhanh chóng đi về phía y, nhẹ giọng báo tin:

"Phu nhân, cô khách ngồi bàn 20 muốn gặp phu nhân ạ."

Y chậm rãi quay mắt nhìn về phía bàn số 20.

Dưới ánh sáng nhẹ nhàng, cô gái ngồi đó với ánh mắt sắc bén và nụ cười tự tin, khiến y không khỏi cảm thấy một cơn bồn chồn, một nỗi bất an nhẹ len lỏi trong tim.

Cảm giác khó chịu ấy như một dự cảm mơ hồ, khiến y không thể rời mắt khỏi cô ta dù chỉ một giây.
 
Về Bên Anh
Chương 21


Jimin bỏ lại công việc đang làm dở, bước nhẹ nhàng về phía bàn số 20 với vẻ bình thản nhưng không giấu được tia căng thẳng trong đáy mắt.

Y dừng lại trước bàn, nở nụ cười lễ độ:

"Chào cô, cô muốn gặp tôi có chuyện gì sao?"

Cô gái kia thong thả quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh lướt qua người Jimin như thể đang cân đo, soi xét.

Cô ta khoanh tay, hơi nghiêng đầu rồi buông lời bằng giọng mỉa mai đầy ngạo nghễ:

"Ra là... cô là chủ quán thật à?

Trông cũng...

được đó."

Jimin vẫn giữ nụ cười nhẹ, giọng điềm đạm nhưng rõ ràng:

"Nếu cô không có việc gì quan trọng, tôi xin phép không tiếp, tôi còn nhiều việc phải làm."

Cô ta bật cười lạnh, đột nhiên ghé người về phía trước, giọng chậm rãi nhưng đầy ẩn ý:

"Nè... nhớ giữ Min Yoongi cho chắc vào."

Dứt lời, cô ta đứng dậy, bước đi một cách kiêu kỳ, để lại Jimin đứng đó sững người giữa quán đông.

Câu nói ấy như một mũi kim nhọn, đâm thẳng vào lòng y — bất ngờ, chênh vênh và khó chịu một cách khó lý giải.

Y khẽ siết chặt tay, đôi mắt vẫn dõi theo bóng dáng cô gái kia khuất sau cánh cửa kính, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả...

Y hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại, sau đó xoay người trở vào quầy, tiếp tục công việc còn dang dở.

Dáng vẻ vẫn dịu dàng, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nhưng ánh mắt thì đã không còn như lúc sáng nữa — trong đó có chút xao động, xen lẫn điều gì đó rất riêng mà chẳng ai nhận ra ngoài y.

Buổi tối, khi mặt trời đã khuất hẳn sau những mái nhà, đèn trong quán cũng dần tắt bớt, chỉ còn ánh vàng ấm áp le lói bên trong.

Cánh cửa mở ra, Min Yoongi bước vào với bộ vest đen quen thuộc, ánh mắt dịu dàng hướng về phía Jimin.

Y vừa tiễn vài vị khách cuối cùng, quay lại đã thấy hắn đứng đó, ánh mắt như đang dò xét tâm trạng mình.

"Bé cưng, em sao thế?" – hắn tiến lại gần, tay nhẹ đặt lên vai y, giọng trầm thấp đầy quan tâm – "Hôm nay mệt lắm à?"

Jimin khẽ lắc đầu, môi cong cong gượng cười:

"Không đâu ạ, em ổn mà.

Hơi mệt một chút thôi, hôm nay quán đông."

Hắn không nói gì, chỉ nhìn sâu vào đôi mắt y.

Dù nụ cười vẫn còn đó, nhưng ánh mắt của y lại như đang giấu điều gì đó thật kín đáo.

Yoongi đưa tay vuốt nhẹ má y, thở khẽ:

"Ừm, vậy về nhà nghỉ ngơi sớm nhé, để anh chăm."

Y gật đầu ngoan ngoãn, rồi cùng hắn rời khỏi quán.

Trên đường về, hắn kể cho y nghe vài chuyện nhỏ ở công ty, giọng điềm tĩnh và ấm áp.

Jimin lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ cười, nhưng trong lòng vẫn như có một tảng đá nặng trĩu.

Buổi tối, căn phòng chìm trong ánh đèn ngủ dịu nhẹ.

Jimin nằm nghiêng trên giường, lưng xoay về phía Yoongi đang tắm trong phòng vệ sinh.

Đôi mắt y không buồn nhắm lại, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ – nơi bầu trời đêm trải dài một màu xám tĩnh mịch, lấp lánh vài ngôi sao đơn độc.

Trái tim y như cũng trống trải hệt như khoảng trời ấy.

Câu nói đó cứ lặp lại trong đầu y như một chiếc kim âm thầm châm vào từng suy nghĩ:

"Nhớ giữ Min Yoongi cho chắc."

Jimin khẽ nhíu mày, đưa tay kéo chăn lên cao hơn, nhưng cái lạnh trong lòng lại chẳng giảm đi chút nào.

Cô ta là ai?

Tại sao lại nói vậy?

Chẳng lẽ... giữa cô ta và Yoongi có gì với nhau sao?

Hay cô ta đến để cảnh cáo y điều gì?

Y không muốn nghi ngờ, càng không muốn suy diễn.

Nhưng giọng điệu đó, ánh mắt đó, nụ cười đó... tất cả đều không đơn giản.

Y cắn nhẹ môi, lòng bồn chồn đến khó chịu.

Rõ ràng từ khi đến bên cạnh hắn, y chưa từng nghi ngờ tình cảm mà hắn dành cho mình.

"Không nên nghĩ nhiều...

Không nên..." – y tự thì thầm với bản thân, cố gắng nhắm mắt lại.

Cửa phòng tắm khẽ mở ra, Yoongi bước ra với mái tóc còn ướt, ánh mắt đầu tiên liền dừng lại trên người y đang nằm im lặng trên giường.

Hắn nhẹ giọng:

"Bé cưng ngủ rồi sao?"

Y không đáp, chỉ khẽ dịch người một chút, giả vờ như đã chìm vào giấc ngủ.

Min Yoongi không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh.

Hắn vòng tay ôm lấy y từ phía sau, cánh tay vững chãi của hắn bao trọn cơ thể nhỏ nhắn đang hơi co lại.

Hơi thở hắn dịu dàng phả vào sau gáy y, trầm ấm và an toàn.

"Bé cưng... hôm nay mệt rồi đúng không?" – hắn khẽ thì thầm, như thể đang nói với một giấc ngủ.

Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay y, nhịp nhàng và dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Trong lòng hắn, y luôn nhỏ bé và mong manh như thế, chỉ cần hơi cau mày hay yên lặng một chút là hắn đã muốn bảo vệ.

Y vẫn không đáp, chỉ khẽ rút người lại gần hắn hơn một chút, như bản năng tìm lấy hơi ấm quen thuộc.

Yoongi cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc y, giọng nói trầm ấm lặng lẽ vang lên trong đêm:

"Ngủ ngon bé cưng của anh."

Y nghe rõ từng câu từng chữ, tim khẽ run lên.

Lồng ngực ấm áp và sự dịu dàng trong từng cử chỉ của hắn khiến y nghẹn ngào...

Nhưng y vẫn không quay lại.

Y không muốn để hắn thấy đôi mắt ướt của mình.

Cứ thế, trong vòng tay hắn, y dần dần chìm vào giấc ngủ – một giấc ngủ đầy suy nghĩ, nhưng ít nhất là y vẫn đang ở trong lòng người mà y yêu nhất.
 
Về Bên Anh
Chương 22


Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm cửa nhẹ nhàng phủ lên căn phòng, nhưng y chẳng còn đủ sức để cảm nhận sự dịu dàng đó.

Cơ thể mệt mỏi hơn thường lệ, đầu hơi choáng, bụng cứ âm ỉ lạ thường.

Khi hắn đưa cháo đến, y chỉ ăn được vài muỗng liền buông thìa, sắc mặt nhợt nhạt làm hắn càng thêm lo lắng.

"Em sao thế?

Có phải hôm qua lạnh quá không?" – Hắn ngồi sát mép giường, bàn tay nhẹ nắm lấy tay y, giọng lo lắng.

Y lắc đầu, chỉ nói khẽ:

"Em... không biết nữa... người cứ mệt kiểu gì ấy..."

Không chần chừ thêm giây nào, hắn lập tức gọi bác sĩ riêng đến nhà.

Trong lúc chờ đợi, hắn ngồi cạnh y, một tay nắm lấy bàn tay lạnh của y, một tay khẽ vuốt tóc.

"Em cố đợi một chút, bác sĩ đang trên đường đến rồi."

Y nằm im, mắt nhắm hờ, hơi thở yếu ớt, nhưng cảm nhận rõ sự dịu dàng của hắn từng phút một.

Bàn tay hắn nắm lấy tay y rất chặt, nhưng không hề khiến y thấy khó chịu.

Ngược lại, tim y cảm thấy ấm áp vô cùng.

Không lâu sau, bác sĩ đến, được hắn đón vào tận phòng.

Sau khi thăm khám cẩn thận, kiểm tra vài chỉ số, bác sĩ mỉm cười nhìn hắn.

"Chúc mừng Min tổng, cô ấy đã mang thai rồi."

Căn phòng bỗng chốc im lặng.

Cả hắn và y đều sững người.

Đôi mắt to tròn của y mở ra, đầy ngỡ ngàng.

Giọng nói khẽ run khi y quay sang bác sĩ:

"Tôi... tôi có thai sao?"

Bác sĩ gật đầu chắc chắn, giọng dịu dàng:

"Đúng vậy, khoảng 5-6 tuần rồi.

Thai vẫn khỏe nhưng cô cần nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng lo lắng quá."

Y quay sang nhìn hắn.

Hắn vẫn ngồi đó, bàn tay siết nhẹ tay y, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Jimin, rồi dần hạ xuống phần bụng phẳng lì của y.

Câu nói của bác sĩ vang vọng trong đầu hắn như một cú đánh mạnh vào tâm trí.

"Có thai rồi..."

Không thể nào.

Điều này... không thể xảy ra.

Bác sĩ dặn dò thêm vài điều rồi rời đi, để lại một khoảng không im lặng giữa hai người.

Y có vẻ rất xúc động, nhưng hắn thì lại khác.

Sự sững sờ trong ánh mắt hắn không phải là niềm vui vỡ òa, mà là một cảm xúc pha trộn giữa ngỡ ngàng và bất định.

Y quay sang nhìn hắn, trái tim như khựng lại.

Sự yên lặng của hắn, sự bối rối hiện rõ trong đáy mắt hắn khiến y không thể nào không lo lắng.

Y khẽ gọi, giọng nhẹ như gió:

"Yoongi... anh sao vậy?"

Hắn như giật mình, môi cong lên một nụ cười gượng gạo:

"Anh không sao đâu...

Em thấy trong người thế nào rồi?"

Y nhìn hắn, lòng vẫn còn hoang mang:

"Em chỉ hơi mệt thôi..."

Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt tránh né không nhìn lâu vào mắt y:

"Ừm, vậy em nghỉ ngơi thêm đi.

Anh... ra ngoài có việc một lát."

Y chỉ kịp khẽ gật đầu, không níu giữ, cũng không hỏi thêm.

Hắn không nói gì nữa, chỉ nhẹ bước ra ngoài, đóng cửa lại sau lưng.

Không gian trở nên lặng ngắt.

Y nhìn theo bóng lưng hắn, cảm giác bất an âm ỉ dâng lên trong lồng ngực.

Từ ánh mắt, cử chỉ cho đến câu nói vừa rồi, tất cả đều khiến y thấy lạ... lạ đến đau lòng.

Y khẽ siết chặt chăn trên người.

Giọng bác sĩ vẫn còn vang vẳng bên tai:

"Chúc mừng Min Tổng, cô ấy có thai rồi."

Còn hắn thì sao?

Làm sao một người đàn ông vừa biết mình sắp làm cha, lại có thể quay đi một cách nhanh chóng như vậy?

Y thở dài, ánh mắt rơi vào khoảng trống vô định trên trần nhà.

Không biết vì sự mệt mỏi trong cơ thể, hay vì biểu cảm bất thường của hắn... mà trái tim y như có một lớp khói mờ phủ kín.

Phải chăng... hắn không muốn đứa bé này?

Hay là... sự xuất hiện của đứa trẻ này đã làm rối tung một điều gì đó vốn đã được hắn sắp xếp sẵn?

Càng nghĩ, lòng y càng bất ổn.

Tay khẽ vuốt nhẹ lên bụng mình—nơi một sinh linh nhỏ bé đang hình thành, một kết nối sâu sắc giữa y và hắn.

Y khẽ thì thầm, như hỏi bản thân:

"Con à... ba con, đang nghĩ gì vậy?"

Bánh xe của hắn lăn đều trên mặt đường nhưng tâm trí hắn thì rối loạn, không điểm dừng.

Gió thổi lồng lộng qua khe cửa kính hé mở, nhưng vẫn không thể thổi bay đi cảm giác nặng trĩu đang đè chặt trong lồng ngực hắn.

Hắn không biết bản thân đang định đi đâu.

Chỉ biết cần rời khỏi nơi ấy, rời khỏi ánh mắt trong trẻo mà đầy xúc động của y, rời khỏi căn phòng đó... nơi vừa xuất hiện một tin chấn động khiến trái tim hắn không thể bình tĩnh.

Xe dừng lại ở một góc đường yên tĩnh.

Hắn nắm chặt vô lăng, đầu cúi thấp, hơi thở hỗn loạn.

Trong lòng như có một cơn bão đang cuộn trào dữ dội.

Có thai?

Từ lúc bác sĩ nói ra câu đó, đầu hắn như vang lên một tiếng sét.

Tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ, chỉ còn duy nhất hai chữ "có thai" cứ dội đi dội lại trong tâm trí.

Hắn vốn không tin vào sự trùng hợp.

Và càng không tin vào những điều "bất ngờ đẹp đẽ" như trong sách.

Hắn từng được bác sĩ chuẩn đoán rằng khả năng sinh sản gần như bằng không, cơ hội gần như không tồn tại.

Hắn không tin, đã thử lại nhiều lần, qua nhiều bệnh viện, kết quả vẫn là một.

Vậy thì—đứa bé ấy... từ đâu mà đến?

Một tia nghi ngờ, thoáng qua rất nhanh trong đầu hắn:

"Đứa bé này... thật sự là của mình sao?"

Tim hắn nhói lên ngay khi chính hắn vừa nghĩ điều đó.

Bởi hắn biết—Jimin chưa bao giờ rời xa hắn, chưa từng có khoảng trống nào để y phản bội hắn.

Y luôn ở trong tầm mắt của hắn, luôn kề cạnh hắn, từng bước đi, từng giờ ăn giấc ngủ đều được hắn quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhất.

"Không thể, chuyện đó không bao giờ xảy ra!"

Hắn siết chặt tay, ánh mắt tối lại vì tự giận bản thân.

Một kẻ như hắn—từng băng qua những cuộc chiến đầy máu lạnh, nhìn người bằng bản năng và phòng bị—lại không thể tin tưởng người duy nhất hắn yêu.

"Yoongi à, mày đang làm cái quái gì vậy?"

Hắn không có câu trả lời.

Chỉ biết lúc này, hắn không đủ dũng khí để quay trở lại căn nhà đó, nhìn vào mắt y, và nói ra mọi nghi vấn trong lòng.
 
Back
Top Dưới