Cập nhật mới

Khác Vậy cậu là ai?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405469192-256-k475776.jpg

Vậy Cậu Là Ai?
Tác giả: Yanekq
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

🌻"Vậy cậu là ai?" là tác phẩm đầu tay của tớ mong mn ủng hộ 🫶🏻



truyệngắn​
 
Vậy Cậu Là Ai?
🌻Chap1:Khẽ hở quá ô cửa sổ


Thanh xuân của tôi không có gì đặc biệt.

Nó trôi qua giữa những buổi sáng vội vã, những con hẻm quen đến mức nhắm mắt cũng đi được, và những chiều muộn tôi trở về nhà khi trời đã sẫm màu.

Tôi sống cùng mẹ trong một căn nhà cũ, tường đã bong tróc vài mảng nhỏ.

Mọi thứ đều cũ, ngoại trừ những suy nghĩ trong đầu tôi thì lúc nào cũng ồn ào.

Tôi không có ước mơ lớn.

Tôi chỉ mong mỗi ngày trôi qua nhẹ nhàng hơn một chút.

Trên đường từ trường về nhà, tôi luôn đi ngang qua một dãy nhà cũ kỹ.

Ở đó có một ô cửa sổ nhỏ nằm ở tầng trệt của một căn nhà gần ngã tư tôi hay đi ngang.

Tôi không biết vì sao mình luôn nhìn về phía nó.

Có lẽ vì nó luôn khép hờ, để lại một khe hở rất mỏng, đủ để ánh sáng lọt ra vào buổi chiều.

Ban đầu tôi chỉ lướt qua.

Rồi dần dần, tôi chậm bước lại.

Một ngày nọ, không hiểu vì lý do gì, tôi dừng hẳn lại.

Tôi nghiêng đầu, cúi thấp người, và nhìn qua khe hở của ô cửa sổ ấy.

Và ngay khoảnh khắc đó—tôi nhận ra, phía sau ô cửa sổ kia không hề trống rỗng như tôi vẫn nghĩ...

Tôi không biết mình đã đứng đó bao lâu.

Trong căn phòng tối và chật hẹp ấy, có một cậu bé đang nằm co ro ở góc tường.

Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ rọi lên khuôn mặt cậu, khiến tôi sững người.

Cậu có một gương mặt rất đẹp.

Đẹp theo cách mong manh, giống như thứ gì đó chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vỡ tan.

Nhưng thân hình cậu lại gầy đến bất thường, gầy đến mức xương vai nhô lên rõ ràng dưới lớp áo rộng thùng thình.

Tôi vô thức lùi lại một bước.

Lúc đó tôi mới nhận ra căn phòng này quen đến lạ.

Những chiếc thùng cũ xếp chồng lên nhau, mùi bụi bặm và gỗ mục lẩn quẩn trong không khí.

Đây là căn nhà của cô Hoa.

Là căn kho phía sau mà mỗi lần tôi tò mò muốn vào, cô đều xua tay cười rồi bảo:

"Bẩn lắm con, đừng vào."

Tôi chưa từng nghĩ rằng, phía sau cánh cửa ấy lại có người.

Cậu bé nằm đó, nhắm mắt, lồng ngực khẽ phập phồng như thể chỉ đang ngủ.

Nhưng tại sao...

một người bằng tuổi tôi lại ở trong một căn kho bị khóa kín như thế này?

Tôi nắm chặt tay mình.

Và lần đầu tiên, tôi cảm thấy ô cửa sổ kia không chỉ là một điều kỳ lạ —

mà là một bí mật nào đó ...
 
Vậy Cậu Là Ai?
🌻Chap2:Ở giữa im lặng


Tôi không bước vào ngay.

Tôi đứng ở ngưỡng cửa, một tay bám vào khung gỗ cũ, như thể chỉ cần buông ra thôi là mọi thứ trước mắt sẽ biến mất.

Căn phòng nhỏ im lặng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập chậm rãi trong lồng ngực.

Cậu bé vẫn nằm đó.

Không cử động, không mở mắt.

Chỉ có lồng ngực khẽ nhô lên rồi hạ xuống, đều đặn đến lạ.

Tôi chưa từng thấy ai ngủ yên tĩnh như vậy.

Yên tĩnh đến mức khiến người khác phải sợ làm ồn.

Ánh sáng từ ô cửa sổ hắt xuống nền nhà, chia căn phòng thành hai nửa sáng – tối rõ rệt.

Cậu nằm ở phía tối hơn, còn tôi đứng ở phía sáng.

Một khoảng cách nhỏ, nhưng tôi lại không dám bước qua.

Tôi tự hỏi mình nên làm gì.

Gọi ai đó?

Hay giả vờ như chưa từng nhìn thấy?

Ý nghĩ thứ hai khiến tôi thấy khó thở.

Tôi bước vào thêm một bước nữa.

Sàn gỗ kêu lên một tiếng rất khẽ.

Tim tôi thót lại, ánh mắt lập tức dán chặt vào gương mặt cậu.

Nhưng cậu không tỉnh dậy.

Ở khoảng cách gần hơn, tôi mới thấy rõ sự gầy gò ấy không chỉ là cảm giác ban đầu.

Cổ tay cậu nhỏ đến mức tôi nghĩ mình có thể nắm trọn chỉ bằng một bàn tay.

Làn da nhợt nhạt, gần như trong suốt dưới ánh sáng mờ.

Cậu trông giống một người bị bỏ quên.

Tôi không biết vì sao trong đầu mình lại xuất hiện ý nghĩ đó.

Có lẽ vì căn phòng này.

Có lẽ vì sự im lặng.

Hoặc vì cách cậu nằm co lại, như thể đã quen với việc chiếm càng ít không gian càng tốt.

Tôi chợt nhớ đến cô Hoa.

Nhớ đến giọng nói hiền lành của cô, những lần cô đưa cho tôi ly nước mát, những câu hỏi thăm tưởng như rất bình thường.

Tôi chưa từng nghĩ, sau nụ cười ấy lại có một cánh cửa luôn bị khóa chặt.

Tôi quay đầu nhìn lại ô cửa sổ.

Từ bên ngoài, nó chỉ là một khe hở nhỏ, chẳng đủ để ai để tâm.

Có lẽ nếu hôm đó tôi không dừng lại, không cúi xuống nhìn kỹ hơn, thì bí mật này vẫn sẽ nằm yên ở đây.

Giống như cậu.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi khẽ gọi, rất nhỏ:

"Cậu..."

Giọng tôi gần như tan vào không khí.

Cậu bé khẽ động đậy.

Hàng mi rung nhẹ, như thể đang phân vân giữa việc tỉnh lại hay tiếp tục ngủ.

Tôi nín thở, không biết mình đang mong điều gì hơn.

Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra—

Từ giây phút nhìn qua ô cửa sổ đó,

cuộc sống vốn yên lặng của tôi

đã không còn có thể quay lại như trước nữa...
 
Vậy Cậu Là Ai?
🌻chap3😀ưới gầm giường


Tôi vừa chạm vào tay cậu thì cậu khẽ lắc đầu.

Ánh mắt cậu thoáng qua một tia hoảng hốt rất quen thuộc, như thể điều sắp xảy ra đã từng lặp lại nhiều lần.

Trước khi tôi kịp hiểu ra, một âm thanh khẽ vang lên từ bên ngoài.

Lạch cạch.

Tiếng chìa khóa.

Tim tôi như rơi thẳng xuống.

Cánh cửa phòng khẽ rung lên, có ai đó đang đứng bên ngoài.

Tôi chưa kịp kéo cậu đứng dậy thì cậu đã chỉ nhanh xuống dưới gầm giường.

Không còn thời gian để do dự.

Tôi chui vội vào khoảng tối chật hẹp ấy.

Bụi bám đầy sàn, mùi ẩm mốc khiến tôi suýt ho khan.

Ngay sau đó, cậu bé kéo một chiếc hộp giấy cũ, đẩy sát vào trước gầm giường, che kín vừa đủ.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

Cánh cửa mở ra.

Ánh sáng tràn vào căn phòng, len qua khe hở nhỏ dưới gầm giường.

Tôi nín thở, cả người cứng đờ lại.

Qua khoảng trống hẹp, tôi nhìn thấy một đôi giày quen thuộc.

Là cô Hoa.

Cô bước vào, đặt túi xách xuống bàn như mọi khi.

Không có vẻ gì là vội vã, cũng không hề đề phòng.

Giọng cô vang lên đều đều, bình thản đến đáng sợ.

"Hôm nay vẫn đến chỗ cũ."

Cô mở túi, lục lọi một lúc.

"Như mọi khi thôi.

Đừng có làm lạ."

Tôi siết chặt tay mình.

Tim đập mạnh đến mức tai ù đi.

Cô Hoa quay sang nhìn cậu bé, ánh mắt lướt qua người cậu từ trên xuống dưới.

"Khách hôm nay là khách vip.

Biết điều một chút."

Không gian lặng đi.

"Đừng để người ta phàn nàn."

Tôi cắn chặt môi.

Mỗi câu nói của cô rơi xuống nhẹ tênh, nhưng lại khiến ngực tôi nặng trĩu.

Xong việc thì về đây nghỉ."

Giọng cô hạ thấp xuống, nghe như đang ban ơn.

"Cô đã dặn người ta trả thêm rồi."

Cậu bé khẽ gật đầu.

Chỉ một cái gật rất nhỏ, rất quen thuộc.

Tôi nhìn thấy vai cậu căng cứng, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch.

Không có phản kháng.

Không có câu hỏi.

Chỉ là sự cam chịu đã bị mài mòn quá lâu.

Cô Hoa quay lưng rời đi.

Cánh cửa khép lại, để lại căn phòng trong sự im lặng ngột ngạt.

Phải mất một lúc lâu, cậu mới ngồi xuống mép giường.

Cậu cúi đầu, hai tay ôm lấy mặt, hơi thở run rẩy như thể vừa bị rút cạn sức lực.

Dưới gầm giường, tôi không dám nhúc nhích.

Tôi hiểu rồi.

Hiểu vì sao căn phòng này luôn bị khóa.

Hiểu vì sao cậu gầy đến bất thường.

Hiểu vì sao cậu biết chính xác phải giấu một người như thế nào.

Một giọt nước rơi xuống sàn gỗ.

Tôi không chắc đó là nước mắt của tôi,

hay là của cậu..
 
Vậy Cậu Là Ai?
🌻chap4: Đường thoát


Tôi chui ra khỏi gầm giường trong trạng thái gần như mất kiểm soát.

Hai tay run đến mức không giữ được thăng bằng.

Tôi ngẩng lên nhìn cậu bé, tim đập dồn dập, đầu óc trống rỗng.

Tôi không nghĩ được gì khác ngoài một ý nghĩ duy nhất — phải rời khỏi đây ngay lập tức.

Tôi nắm chặt lấy tay cậu.

"Đi thôi."

Giọng tôi khàn đặc, thấp đến mức gần như thì thầm.

Tôi không dám nhìn cậu quá lâu, sợ rằng chỉ cần chần chừ thêm một giây thôi, tôi sẽ không còn đủ can đảm nữa.

Cậu bé sững lại.

Cậu nhìn tôi, ánh mắt thoáng qua một sự bối rối rất ngắn, rồi khẽ lắc đầu.

Bàn tay cậu lạnh ngắt, gầy đến mức tôi cảm nhận rõ từng đốt xương dưới da.

"Không được đâu..."

Cậu nói rất nhỏ.

Tôi siết tay cậu chặt hơn.

"Cô ấy vừa đi.

Chúng ta đi bây giờ."

Tôi kéo cậu về phía ô cửa sổ.

Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào nhợt nhạt, đủ để tôi thấy rõ bụi bẩn bám trên khung cửa cũ kỹ.

Cửa sổ không cao — chỉ cần bước nhanh vài bước là có thể chui ra ngoài.

Nhưng cậu đứng yên.

Cả người cậu cứng đờ, như thể đôi chân đã quen với việc không được phép rời đi.

"Cô ấy sẽ quay lại," cậu nói, giọng run run.

"Lúc nào cũng vậy."

Một câu nói rất nhẹ.

Nhưng nó khiến tôi lạnh sống lưng.

Tôi chợt hiểu ra — nỗi sợ của cậu không còn là khoảnh khắc này nữa, mà là thứ đã ăn sâu quá lâu.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên kia là con hẻm hẹp, vắng người.

Chỉ cần chạy qua đó, rẽ trái, rồi không quay đầu lại nữa.

Tôi tưởng tượng ra cảnh đó trong đầu, nhưng hình ảnh ấy mong manh đến mức chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể vỡ tan.

Tôi quay lại nhìn cậu.

"Nếu không đi bây giờ," tôi nói, giọng mình run hơn tôi tưởng,

"thì sẽ không còn lần nào nữa đâu."

Cậu im lặng rất lâu.

Rồi cuối cùng, cậu khẽ siết lại tay tôi.

Một cái siết rất nhẹ — nhưng đủ để tôi biết, cậu đã nghe thấy
 
Vậy Cậu Là Ai?
🌻chap 5:Về phía ánh đèn


Tôi nắm chặt tay cậu ấy và chạy.

Lần này, cậu ấy không phản kháng nữa.

Không quay đầu lại, không do dự, cũng không hỏi đi đâu — chỉ chạy theo tôi, bước chân loạng choạng nhưng cố gắng không buông tay.

Tiếng thở của cả hai hòa vào nhau, gấp gáp và rối loạn, như thể chỉ cần chậm lại một chút thôi, tất cả sẽ sụp đổ.

Chúng tôi chạy qua con hẻm, rẽ vội ở góc đường quen thuộc.

Đèn đường hắt xuống ánh sáng vàng nhạt, kéo dài những cái bóng méo mó trên mặt đất.

Tôi không dám dừng lại, dù ngực đau rát, dù chân bắt đầu run.

Cho đến khi chỉ còn cách nhà tôi vài căn nữa.

Cậu ấy khựng lại.

Bàn tay đang nắm lấy tôi bỗng siết mạnh rồi tuột ra.

Tôi chưa kịp quay đầu thì cậu đã khuỵu xuống, cả người đổ về phía trước.

"—Này!"

Tôi vội vàng quay lại, đỡ lấy cậu.

Cơ thể cậu nhẹ đến đáng sợ, run lên từng nhịp thở.

Cậu cúi gập người, thở hổn hển, như thể không khí xung quanh đã bị rút cạn.

"Không sao...

đâu..."

Cậu thì thào, nhưng giọng nói vỡ vụn.

Tôi không nói thêm lời nào nữa.

Tôi vòng tay qua vai cậu, gần như kéo lê cậu về phía nhà mình.

Mỗi bước đi đều nặng nề, tim tôi đập loạn xạ — không biết là vì sợ, vì mệt, hay vì cuối cùng tôi cũng nhận ra mình đã đưa một người khác vào thế giới của mình.

Cánh cửa mở ra.

Nhà tối, yên lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình.

Không có ai ở nhà — tôi thở phào một hơi ngắn, run rẩy.

Tôi dìu cậu vào phòng khách, để cậu nằm xuống ghế sofa.

Cậu vừa chạm lưng vào đệm đã co người lại, như phản xạ quen thuộc.

Tôi đứng đó, lúng túng, không biết nên làm gì tiếp theo.

Cậu ấy mở mắt nhìn tôi.

Ánh mắt ấy không còn hoảng loạn như lúc trong căn kho, nhưng trống rỗng — như thể vẫn chưa tin mình đã thoát ra thật.

"Đây là... nhà cậu sao?"

Cậu hỏi rất khẽ.

"Ừ."

Tôi gật đầu.

"An toàn rồi."

Tôi không chắc mình nói câu đó để trấn an cậu, hay để tự trấn an chính mình.

Tôi mang nước ra, đặt ly vào tay cậu.

Cậu cầm lấy, nhưng phải mất một lúc lâu mới uống được vài ngụm nhỏ.

Tay cậu vẫn run.

Tôi ngồi xuống sàn, đối diện ghế sofa, giữ khoảng cách vừa đủ để không làm cậu hoảng sợ.

Ngoài kia, đường phố vẫn bình thường như mọi ngày.

Xe cộ chạy qua, đèn nhà ai đó bật lên.

Không ai biết rằng chỉ vài phút trước thôi, có một người gần như đã bị giữ lại trong bóng tối mãi mãi.

Tôi nhìn cậu ấy, lòng nặng trĩu.

Tôi không biết chuyện này rồi sẽ đi đến đâu.

Không biết mình có làm đúng hay không.

Cũng không biết ngày mai sẽ ra sao.
 
Back
Top Bottom