Tôi nắm chặt tay cậu ấy và chạy.
Lần này, cậu ấy không phản kháng nữa.
Không quay đầu lại, không do dự, cũng không hỏi đi đâu — chỉ chạy theo tôi, bước chân loạng choạng nhưng cố gắng không buông tay.
Tiếng thở của cả hai hòa vào nhau, gấp gáp và rối loạn, như thể chỉ cần chậm lại một chút thôi, tất cả sẽ sụp đổ.
Chúng tôi chạy qua con hẻm, rẽ vội ở góc đường quen thuộc.
Đèn đường hắt xuống ánh sáng vàng nhạt, kéo dài những cái bóng méo mó trên mặt đất.
Tôi không dám dừng lại, dù ngực đau rát, dù chân bắt đầu run.
Cho đến khi chỉ còn cách nhà tôi vài căn nữa.
Cậu ấy khựng lại.
Bàn tay đang nắm lấy tôi bỗng siết mạnh rồi tuột ra.
Tôi chưa kịp quay đầu thì cậu đã khuỵu xuống, cả người đổ về phía trước.
"—Này!"
Tôi vội vàng quay lại, đỡ lấy cậu.
Cơ thể cậu nhẹ đến đáng sợ, run lên từng nhịp thở.
Cậu cúi gập người, thở hổn hển, như thể không khí xung quanh đã bị rút cạn.
"Không sao...
đâu..."
Cậu thì thào, nhưng giọng nói vỡ vụn.
Tôi không nói thêm lời nào nữa.
Tôi vòng tay qua vai cậu, gần như kéo lê cậu về phía nhà mình.
Mỗi bước đi đều nặng nề, tim tôi đập loạn xạ — không biết là vì sợ, vì mệt, hay vì cuối cùng tôi cũng nhận ra mình đã đưa một người khác vào thế giới của mình.
Cánh cửa mở ra.
Nhà tối, yên lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình.
Không có ai ở nhà — tôi thở phào một hơi ngắn, run rẩy.
Tôi dìu cậu vào phòng khách, để cậu nằm xuống ghế sofa.
Cậu vừa chạm lưng vào đệm đã co người lại, như phản xạ quen thuộc.
Tôi đứng đó, lúng túng, không biết nên làm gì tiếp theo.
Cậu ấy mở mắt nhìn tôi.
Ánh mắt ấy không còn hoảng loạn như lúc trong căn kho, nhưng trống rỗng — như thể vẫn chưa tin mình đã thoát ra thật.
"Đây là... nhà cậu sao?"
Cậu hỏi rất khẽ.
"Ừ."
Tôi gật đầu.
"An toàn rồi."
Tôi không chắc mình nói câu đó để trấn an cậu, hay để tự trấn an chính mình.
Tôi mang nước ra, đặt ly vào tay cậu.
Cậu cầm lấy, nhưng phải mất một lúc lâu mới uống được vài ngụm nhỏ.
Tay cậu vẫn run.
Tôi ngồi xuống sàn, đối diện ghế sofa, giữ khoảng cách vừa đủ để không làm cậu hoảng sợ.
Ngoài kia, đường phố vẫn bình thường như mọi ngày.
Xe cộ chạy qua, đèn nhà ai đó bật lên.
Không ai biết rằng chỉ vài phút trước thôi, có một người gần như đã bị giữ lại trong bóng tối mãi mãi.
Tôi nhìn cậu ấy, lòng nặng trĩu.
Tôi không biết chuyện này rồi sẽ đi đến đâu.
Không biết mình có làm đúng hay không.
Cũng không biết ngày mai sẽ ra sao.