Ngôn Tình Vật Hy Sinh Nữ Phụ Gả Lần Hai Công Chiếm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,449,993
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
vat-hy-sinh-nu-phu-ga-lan-hai-cong-chiem.jpg

Vật Hy Sinh Nữ Phụ Gả Lần Hai Công Chiếm
Tác giả: Tẫn Tương Tư
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại, Nữ Phụ
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tên khác: Pháo hôi nữ phụ nhị gả công lược
Convert: ngocquynh520
Editor: Hijushima
Thể loại: Xuyên sách
Độ dài: 133 chương chính văn + 3 ngoại truyện

Tỉnh lại sau một giấc ngủ, phát hiện mình xuyên thành nữ phụ trong suốt nhỏ nhoi* trong sách, sống hai chương ra sân một lần thì ngủm**, vẻ mặt Tạ Bích Sơ nghiêm túc giơ tấm chắn tròn màu vàng: "Ẩn thân ở bên trong, tất cả nam trư nữ trư*** đều không nhìn thấy ta!" *chỉ nhân vật phụ trong truyện/phim thường không để lại ấn tượng cho người đọc/xem* / **chết** / ***chỉ nam nữ chính***

Kết quả ——

Tạ Bích Sơ: Hoàng thượng van ngươi cách ta xa một chút được không? Nữ trư muốn tới đánh ta a a a!

Người cha có tính nữ nhi khống*: Tất cả cút ra, ai dám động đến Bảo nhi nhà ta?! *vô cùng yêu thương, chăm sóc, chiều chuộng con gái*

Một kẻ phúc hắc*: Nhạc phụ đại nhân**, những chuyện nhỏ nhặt này để tiểu tế*** tới là được, ngài lớn tuổi cứ nghỉ ngơi! *phúc = bụng, hắc = đen, phúc hắc = bụng dạ đen tối* / **cha vợ** / ***con rể***

Tóm lại, đây chính là chuyện xưa về một người xuyên vào một vật hy sinh* cực kỳ nhỏ bé trong sách, cố gắng muốn né tránh nam chủ nhưng chưa thành công, bị nữ chủ bắt nạt, cuối cùng bị một nam chủ khác ngậm trong miệng tha đi. *nhân vật phụ thường có tác dụng thúc đẩy mạch truyện phát triển*

Cung nữ: Nương nương, Hoàng thượng gặp chuyện ở Thượng Lâm Uyển——

Ngốc manh*: Yên tâm, làm nam chủ thứ nhất, tạm thời hắn không chết được. *chỉ những người ngốc nghếch đáng yêu*

Cung nữ: Nương nương, Quý phi được Hoàng thượng độc sủng* một tháng rồi —— *yêu thương, cưng chiều duy nhất một người => ý nói nhà vua chỉ qua đêm với một người đó*

Ngốc manh: Yên tâm, làm nữ phụ ác độc, nàng sớm muộn gì cũng không sống được.

Cung nữ: Nương nương, Hoàng thượng phong Tĩnh mỹ nhân làm Quý Tần đó ——

Ngốc manh: Yên tâm, làm nữ chủ, người ta thăng quan ngươi cản không được.

Cung nữ: Nương nương, vì sao cái gì ngài cũng biết?

Ngốc manh: Ha ha, bởi vì ta và kịch tình quân là bằng hữu!

Cung nữ: Nương nương, Vương gia nói ngài ấy là gian phu của ngài!

Ngốc manh: Cái gì cái gì?! Tình tiết kịch này không đúng, kịch tình đại thần ngươi đi đâu? Ngươi đi lầm đường rồi, van ngươi mau trở lại a a a!

Văn vui vẻ nhẹ nhàng, văn vui vẻ nhẹ nhàng, văn vui vẻ nhẹ nhàng*, chuyện quan trọng nói ba lần! *bản convert: Hoan thoát văn*

Nội dung chủ yếu của văn này:

Bổ một đạo Thiên Lôi1, rơi vãi một chậu cẩu huyết* *máu chó => chỉ các tình tiết lặp đi lặp lại, thường gặp trong truyện/phim*

Bổ một đạo Thiên Lôi, rơi vãi một chậu cẩu huyết

Mênh mang đất khô cằn, máu chảy thành sông. . .

Mời các cô gái tự mang theo cột thu lôi và thuyền gỗ nhỏ

1chú thích khác vì mình sẽ giải thích từ “lôi văn”, các từ này có thể suy ra từ đó: Lôi văn là: Văn dở; Thể loại mà mình ghét (ví dụ nhiều người ko thích NP/nhân thú/…); Nhân vật trùng tên mình, nhưng bị chà đạp nhiều; Văn cổ đại mà đưa mấy ca từ, từ ngữ quá hiện đại vào; Ghép couple mình không thích (trong đồng nghiệp văn); Vai vế công thụ (trong đam mỹ đồng nhân) mình không thích; Giọng văn giống tác giả khác; Văn phong giống 1 truyện nào đó; Lời văn không phù hợp với nhân vật;… => Lôi văn là truyện/chi tiết truyện mà mình không thích => Lôi khu là thể loại người đọc không thích => “Bổ một đạo thiên lôi” ý nói trong truyện có thể có tình tiết khiến người đọc không thích…​
 
Có thể bạn cũng thích !
Vật Hy Sinh Nữ Phụ Gả Lần Hai Công Chiếm
Chương 1: Thân xác Loli trái tim Ngự tỷ*


*chỉ những cô nàng mạnh mẽ, ga lăng không kém gì các chàng trai*

Lúc Tạ Bích Sơ tỉnh lại, ngồi trên giường sửng sốt thật lâu, hoàn cảnh xa lạ trước mắt khiến cho cô nghi ngờ mình còn ở trong mộng, cô nháy mắt mấy cái, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc vẫn không có kết quả, vì vậy quyết đoán vén chăn lên chuẩn bị xuống giường tìm hiểu rõ ngọn ngành.

"A —— Nương nương!" Người từ ngoài cửa đột nhiên tiến vào nhìn thấy động tác của Tạ Bích Sơ lập tức thét lên, "Bệnh của ngài còn chưa khỏe sao có thể xuống giường, thật vất vả hạ sốt nếu lại cảm lạnh nô tỳ cũng không sống được, nô tỳ đã truyền tin cho Tướng gia để cho ngài ấy mời Chu lão thái y đang nhàn rỗi ở nhà tiến cung xem bệnh cho Nương nương, Nương nương phải bảo trọng thân thể gấp ngàn vạn lần, tuyệt đối không thể tùy hứng...... Bla bla......"

Tạ Bích Sơ mê mang mà nhìn chằm chằm vào cô gái đang không ngừng tung bay hai cánh môi, một lúc lâu mới thốt ra giọng nói: "Cô......"

Tiểu cung nữ giống như không nghe thấy, tiếp tục thét chói tai, "Nương nương, ngài có phân phó gì thì cũng nên đắp chăn cho kín trước đã!"

"Cô là ai? Vì sao xuất hiện trong giấc mộng của tôi?"

Tiểu cung nữ kinh ngạc trợn to đôi mắt tròn vo, chậu đồng trong tay "Phanh" một cái đập xuống đất, âm thanh “ông ông” va chạm dường như cụ thể hóa thành từng vòng sóng âm công kích bốn phía, Tạ Bích Sơ vốn là bị cô ta càu nhàu đến chóng mặt nhức đầu lần nữa bị nhận một kích, cô theo bản năng giơ tay lên muốn che lỗ tai, đáng tiếc còn chưa chạm đến, cũng đã không chút do dự lần nữa hôn mê bất tỉnh.

"A a a Nương nương!"

Thời tiết tháng ba rất là thoải mái, ánh mặt trời đầu xuân sáng rực rỡ thật giống như một cái ôm ấp dịu dàng, dung nạp tất cả đất đai vạn vật vào bên trong, ngoài phòng chồi non mới nhú hoan hô tắm rửa trong đó, sớm có nụ hoa có vẻ gấp gáp nở ra, theo gió chập chờn, vài con bươm buớm lẻ tẻ qua lại dập dìu, nhẹ nhàng tung bay.

Cửa lớn cửa sổ của cung điện đều mở ra, gió mát mang theo mùi hoa nhàn nhạt thổi xuyên qua mà vào, thổi bức rèm che nửa khép bay nhẹ làm vang lên tiếng động nhẹ nhàng.

Tạ Bích Sơ ngồi đàng hoàng trước bàn trang điểm, trong gương chiếu ra ảnh ngược một khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt, thịt nhiều mang theo vẻ mập mạp của trẻ con, cái miệng nhỏ nhắn đỏ thắm như cánh hoa vểnh nhẹ, lỗ mũi cao thanh tú khéo léo, mắt hạnh long lanh trong trẻo trong suốt.

Tạ Bích Sơ khẽ nghiêng đầu, trên mặt bày ra vẻ mặt không hiểu vô tội nháy mắt mấy cái về phía chiếc gương, ngay sau đó sau lưng từ từ dâng lên vòng sáng còn rực rỡ lóng lánh hơn ánh mặt trời bên ngoài, Tạ Bích Sơ cảm thấy cả người đều không khỏe lắm, còn có cái gì đáng sợ hơn việc ngủ một giấc thức dậy phát hiện mình hoàn toàn biến thành một người khác?

Cha mẹ của cô đều còn, có nhà có xe có sự nghiệp, tuyệt không nghĩ thể nghiệm cuộc sống của người khác, hơn nữa chuyện như xuyên qua thế này không nên xảy ra sau sự cố tai nạn xe cộ, nhảy lầu, thang máy hư... sao? Ngủ một giấc cũng có thể xuyên qua, Tặc Lão Thiên* tư duy lô-gíc của ngươi đã bị thiên cẩu** ăn? *chỉ ông trời với ý mỉa mai* / **chó trời**

Cho quỳ xuống xin được không?

Cùng quan trọng là, lúc chọn túi da có thể đừng trơn tay không? Một trái tim Ngự tỷ của ta nằm trong vỏ ngoài loli......

Ha ha.

Tạ Bích Sơ kéo khóe môi cười lạnh, cái miệng nhỏ nhắn của cô bé trong gương hơi vểnh lên, lộ ra vẻ mặt tức giận đáng yêu...... Tạ Bích Sơ buồn bã than một tiếng, mệt mỏi đỡ trán.Hijushima_D+đ:L”Q
 
Vật Hy Sinh Nữ Phụ Gả Lần Hai Công Chiếm
Chương 2: Nói rất có lý nên không thể phản bác


Nàng cảm thấy mình bày ra dáng vẻ một bộ khí thế chuẩn bị đàm phán, nhưng nàng quên nàng có một khuôn mặt cản trở.

Cảnh Diệp nhìn chằm chằm mặt nhỏ béo ú bởi vì mất hứng mà cong lên của tiểu Hoàng hậu nhà mình, mặc dù trên mặt thản nhiên, trong lòng cũng đã không nhịn được cảm thấy buồn cười, cho tới bây giờ cũng không biết, thì ra lúc nàng tức giận lại có thể đáng yêu khiến người vui vẻ như vậy.

Trong lòng theo đó mà cũng không khỏi mềm nhũn ra, nổi lên chút áy náy lạ lẫm, trước khi đại hôn không phải là không biết tính cách nàng đơn thuần ngây ngô, dựa vào địa vị của Tể Tướng, tương lai tìm một nam nhân tiếp tục cưng chiều nâng niu nàng là chuyện rất dễ dàng, cố tình vì mục đích của hắn, khiến nàng không thể không hãm sâu hậu cung này.

Điều này cũng thôi đi, cẩn thận che chở nàng nhiều một chút, ai biết bởi vì một phần thiên vị của hắn, khiến Quý phi ỷ vào được cưng chiều mà kiêu ngạo, lại có thể sẵng giọng đến trên người nàng.

Những chuyện này trước kia cũng không phải là không có, chỉ là suy nghĩ của tiểu Hoàng hậu luôn luôn đơn thuần, người bên cạnh quanh co lòng vòng chỉ cây dâu mà mắng cây hòe nàng căn bản nghe không hiểu, vậy mà lần này lại tức đến xỉu, chủ yếu là bởi vì Quý phi mắng là phụ thân của nàng, Tể tướng đương triều.

Thường ngày hắn thỉnh thoảng ghé Trường Hoa Cung thăm nàng, nàng không có lần nào mà không phải là bộ dạng vui mừng khôn xiết, lần này lại ngay cả thấy cũng không muốn thấy, có thể thấy được là tức giận cực kỳ.Hijushima_dien-d-àn#Lê%ê!Qu&ý*Đôn

Cảnh Diệp ho nhẹ một tiếng, ngồi xuống trước, rồi kêu Tạ Bích Sơ: "Ngồi đi."

Tạ Bích Sơ nghiêm túc nói: "Tạ Bệ hạ, nô tì không dám."

Cảnh Diệp biết nàng đang tức giận đối với việc lúc trước hắn bảo vệ Quý phi, không nhịn được bất đắc dĩ đi tới nắm vai nàng: "Người nho nhỏ, tính tình cũng không nhỏ, nhìn xem, mặt cũng tức đến tròn." Vừa nói xong đã không nhịn được đưa tay chọc chọc khuôn mặt đang phình lên của nàng.

Toàn thân Tạ Bích Sơ cứng đờ, hao hết toàn lực mới khống chế mình không hất tay hắn qua một bên, nàng nhịn rồi lại nhịn mới bỏ qua vấn đề trên mặt, lui ra hai bước quy củ nói: "Không biết Bệ hạ đến đây có chuyện gì?"

Rõ ràng là muốn xin tha cho Quý phi, Tạ Bích Sơ âm thầm hừ lạnh một tiếng, chờ hắn mở miệng.

Cảnh Diệp nghe vậy quả nhiên có chút ngượng ngùng, dừng một chút mới nói: "Trẫm tới xem thử thân thể Hoàng hậu khá hơn không."

Vẻ mặt Tạ Bích Sơ không thay đổi, vái một cái trả lời: "Nhờ Hồng phúc* của Bệ hạ." *vận may lớn*

Cảnh Diệp nhìn nàng một cái, hình như cân nhắc một chút mới nói: "Khỏe là tốt rồi, lần này là lỗi của Quý phi, cũng là bị nô tài xảo quyệt bên người nàng khích bác, dưới sự phẫn nộ nhất thời hồ đồ......"

"Bệ hạ." Tạ Bích Sơ nghe hắn nói đến đường hoàng, không nhịn được mở miệng: "Phụ thân đã từng nói cho ta biết, lời một người nói ra khi đang ở trong ba loại tình trạng nhất định phải nhớ thật kỹ, bởi vì đó chắc chắn là lời nói thật, Bệ hạ biết là gì không?"

Cảnh Diệp nghe thấy nàng nhắc tới phụ thân, không khỏi cũng nghiêm túc lên: "Xin lắng tai nghe."

"Lúc say rượu, trong mộng, cùng với tức giận." Không đợi Cảnh Diệp hỏi, tiếp tục nói: "Phụ thân nói, rất nhiều người trên đời giỏi về che giấu bản thân, bình thường che giấu cảm xúc kín đáo, giấu trong vẻ bề ngoài, chỉ có ở trong ba loại tình trạng này, mất đi sự kiểm soát của lý trí, lời bật thốt lên mới đều là ý nghĩ thật sự trong lòng. Từ trước đến giờ ta đều rất ngốc nghếch, không xác định được thật giả trong lời nói của người khác, cho nên chỉ có thể nghe theo phụ thân."

Cảnh Diệp nghẹn lời, cẩn thân suy nghĩ cũng cảm thấy lời Tể tướng nói thật sự rất có đạo lý, hắn vậy mà không còn lời gì để phản bác.

Tạ Bích Sơ lại mở miệng hỏi: "Xin hỏi Bệ hạ, hiện giờ phụ thân đang ở chức quan mấy phẩm?" *Phẩm hàm. Ngày xưa đặt ra chín phẩm Chánh (chính) và Tòng (phó), từ nhất phẩm đến cửu phẩm, để phân biệt phẩm tước cao thấp*

"Chính Nhất phẩm."

"Bệ hạ có tính toán giáng chức phụ thân hay không?"

"Dĩ nhiên không có."

"Vậy dám hỏi câu nữa, Quý phi hiện đang ở mấy phẩm?"

Phó Nhất phẩm...... Dĩ hạ phạm thượng*...... Cảnh Diệp lần nữa bị nghẹn lời, làm thế nào bây giờ, tiểu Hoàng hậu đơn thuần nói như vậy cũng rất có lý, hắn vậy mà không phản bác được. *kẻ ở dưới/thấp kém hơn mạo phạm/không tôn kính với cấp trên*

Tạ Bích Sơ liếc hắn một cái, nói thẳng: "Thân thể nô tì mệt mỏi, xin được cáo lui trước." Nói xong cũng không chờ hắn phản ứng lại, trực tiếp phất tay áo đi vào nội điện* đầy khí phách. *bên trong của cung điện. Một cung điện thường chia thành nội điện và ngoại điện, ngoại điện là để tiếp khách, nội điện là khu vực riêng tư, để nghỉ ngơi*

Vừa thoát khỏi tầm mắt Cảnh Diệp, ngay lập tức Tạ Bích Sơ đặc biệt muốn nằm xuống hung hăng đấm vào đất.

Thân thể cô chiếm cứ này cũng gọi là Tạ Bích Sơ, bởi vì có một gương mặt trẻ con nên nhìn sơ qua thì khoảng mười tuổi, tuổi thật chẳng qua cũng mới mười ba tuổi, khoảng hai năm trước đã trở thành Hoàng hậu nước Hoàn.

Bởi vì phụ thân nàng chính là Tể tướng đương triều* Tạ Dịch Giang. *triều đại hiện nay*

Tạ Dịch Giang lúc đầu vốn cũng là Tể Tướng tiền triều*, bởi vì tiền triều quá mức thối nát nên bị Tiên đế** đương triều chiêu hàng***, sau khi nội ứng ngoại hợp*4 cải triều hoán đại*5 được thăng làm Tể tướng giống như trước, lúc Tiên đế qua đời, Hoàng đế Cảnh Diệp hiện giờ mới tám tuổi, lúc bấy giờ Tiên đế lưu lại di chỉ*6 để Tể Tướng trợ giúp việc nước, Hoàng đế đến mười sáu tuổi tự mình quản lý việc nước, vì để tiếp tục mượn sức Tể Tướng, nên phong con gái nhỏ Tạ Bích Sơ của ông đến mười một tuổi trở thành Hoàng hậu. *triều đại trước* / **vua đời trước** / ***kêu gọi đầu hàng/kêu gọi chuyển sang phía mình*** / *4phối hợp từ trong đánh ra từ ngoài đánh vào*4 / *5thay đổi triều đại*5 / *6ý chỉ để lại của vua*6

Tạ Dịch Giang đến tuổi trung niên mới có con gái, hơn nữa còn là đứa nhỏ duy nhất, tất nhiên là nâng niu trong lòng bàn tay mà chiều chuộng, bởi vậy hình thành tính tình đơn thuần của nguyên chủ*, tính tình như vậy làm sao có thể sống sót ở trong cung được? Mặc dù Hoàng đế bởi vì Tể Tướng mà sẽ chăm sóc nàng một chút, cũng khó tránh khỏi có lúc sơ xuất. *chủ nhân vốn có/ban đầu/chủ cũ*

Huống chi Hoàng đế đối với nàng cũng chỉ là do bị bức bởi nguyên nhân chính trị mới thu vào Hậu cung, cũng không phải thật sự yêu thích, đối với việc nữ nhân mà hắn cưng chiều xúc phạm nguyên chủ hắn cũng không trách cứ. Vậy nên xong, sau khi nguyên chủ bị quý phi được nhận cưng chiều châm chọc khiêu khích, khó chịu tích tụ mới đi đời nhà ma*. *chết*

Dĩ nhiên đây không phải đều là trí nhớ của nguyên chủ, trên thực tế......
 
Vật Hy Sinh Nữ Phụ Gả Lần Hai Công Chiếm
Chương 3: Quyết tâm làm một tiểu trong suốt*


*Người mờ nhạt/người không bị người khác chú ý*

Tạ Bích Sơ ngửa mặt 45o nhìn lên bầu trời, không phải đau buồn mịt mờ, mà là tức giận mắng lừa bịp, bởi vì cô vốn là xuyên vào trong một quyển tiểu thuyết cung đấu* Thiên lôi cẩu huyết không logic không có nề nếp lễ nghi trong sạch. *đấu tranh trong hậu cung*

Nữ chính là nhân sĩ* trọng sinh**, một đường đi tới có vầng sáng rực rỡ bao phủ đánh khắp bốn phương, từ hoàng cung tầng dưới cùng đến đứng ở nơi có quyền lợi cao nhất —— chỉ như vậy tất nhiên là chưa đủ! Nữ chính chinh phục Cảnh Diệp, khiến Cảnh Diệp vì nàng mà giải tán Hậu cung, sau đó trong khi nước Hoàn và nước láng giềng là nước Hi giao chiến, thì thông đồng với Hoàng đế nước Hi, tiếp theo Vương bát chi khí*** mở rộng ra, khiến Hi đế cũng quỳ gối dưới gấu quần kia. *chỉ người có tri thức, có tư tưởng tiến bộ* / **sống lại. Nhân vật chết đi rồi sống lại hoặc “nhập” vào một cơ thể khác trong cùng khoảng không gian và thời gian của “kiếp trước”** / ***"Vương bát chi khí" là cách đọc chệch ra từ "vương bá chi khí". tức là để chỉ 1 người có khí thế lãnh tụ trời sinh, khiến người khác không biết từ khi nào cảm thấy dễ tin tưởng những gì người đó nói và lãnh đạo, dễ thu được thuộc hạ***

Vì vậy cuộc chiến giữa hai nước bắt đầu do tranh đoạt lãnh thổ giờ lại tăng thêm tranh đoạt mỹ nhân*, chiến tranh ngày càng nổ ra thường xuyên và thảm thiết, nơi nơi tiếng kêu than dậy khắp trời đất, dân chúng lầm than, tổng hợp thực lực của mỗi nước trong hai nước giảm xuống thẳng tắp, còn nữ chính thì bị cướp đi đoạt tới, xoay chuyển qua lại bên người hai Đế vương, lần này ngắm hoa trước sân rồi ba ba ba** với người này, lần khác lại đối nguyệt ngâm thơ*** với một người khác rồi oo lại xx**...... *người đẹp* / **chỉ việc XXOO/H/quan hệ** / ***ngâm thơ dưới ánh trăng***

...... Tạ Bích Sơ che mặt, thật sự là nhớ lại không nổi nữa, tất nhiên Tạ Bích Sơ không biết kết cục cuối cùng, bởi vì đọc đến đây tam quan* của cô đã hoàn toàn hỏng mất, nói không chừng đọc tiếp thì cơ thể bằng máu thịt của cô sẽ bởi vì khó có thể thừa nhận lễ rửa tội của Thiên lôi mà bị đánh cho thành tro. *tam quan bao gồm thế giới quan (cách nhìn nhận về thế giới), nhân sinh quan (cách nhìn nhận về sự sống của con người), giá trị quan (cách nhìn nhận mức độ quan trọng của một việc)*

Nghĩ tới đây đột nhiên Tạ Bích Sơ cảm thấy mình nhận ra chân tướng, nhất định là bởi vì nguyên văn* quá lôi mới đánh cô tới đây, có điều thật may là bị đánh thành nữ phụ, chứ không phải nữ chính tam quan bất chính**, khí tiết*** vỡ thành mảnh vụn đó. *tác phẩm chính/gốc* / **nhân sinh quan, thế giới quan, giá trị quan không bình thường** / ***chí khí kiên cường trong việc bảo vệ giá trị và danh dự***

Có điều khiến cho cô phải nghẹn khuất là tình hình dưới mắt.

Quý phi là cháu gái ruột của Thái hậu, biểu muội* ruột của Hoàng đế, từ nhỏ là thanh mai trúc mã**, vốn là Hoàng hậu thỏa đáng nhất, ai biết bởi vì Cảnh Diệp muốn giữ vững chắc ngôi vị Hoàng đế nên phong Tạ Bích Sơ làm Hậu, con vịt đã đun sôi lại bay đi mất***, một búng máu lăn lộn trong cổ họng Quý phi, suýt nữa bị tức chết, sau chuyện đó, mặc dù được phong làm Quý phi, nhưng vẫn tìm Tạ Bích Sơ gây phiền phức, may mà Tạ Bích Sơ cũng không phải được đặc biệt cưng chiều, cũng không quản lý Hậu cung, hơn nữa còn có lực ảnh hưởng ở trong triều của Tể Tướng, cho nên Quý phi không dám vượt qua ranh giới cuối cùng của Cảnh Diệp mà g**t ch*t Tạ Bích Sơ. *em gái con cô, cậu hoặc dì nhỏ tuổi hơn người nói* / **đôi trai gái thân thiết/chơi đùa với nhau từ thuở nhỏ** / ***chỉ việc tưởng chừng sắp thành công/vật cầm chắc trong lòng bàn tay còn bị thất bại/mất đi***

Thường ngày những lời nói chua ngoa* chưa từng dứt, nhưng trên căn bản sẽ không chạm đến vấn đề tiền triều, lần này thì khác, bởi vì nữ chính ra tay. *lắm lời, những lời nói khiến người khác khó chịu*

Một trong tứ đại cung nữ bên cạnh Quý phi, Kiểu Nguyệt, đã từng nhân ơn lớn của nữ chính, là kẻ trung thành* đến chết với nữ chính, sau khi gặp lại nữ chính ở trong cung, được nữ chính dặn dò, thường ở trước mặt Quý phi nhấn mạnh rằng vị trí Hoàng hậu của Tạ Bích Sơ tất cả đều bởi vì Tể Tướng, Quý phi vốn tâm cao khí ngạo** cuối cùng trong cơn giận đùng đùng trực tiếp chửi bới Tạ Bích Sơ là kẻ đần độn đầu óc ngu si, vốn không xứng với vị trí Hoàng hậu, trong lúc nói năng cũng nhiều lần chửi bới đối với gia thế*** cùng với người lớn trong nhà của Tạ Bích Sơ, trực tiếp hơn còn chỉ rõ ban đầu Tể tướng bị chiêu dụ*4 vốn chính là đánh chủ ý đưa Tạ Bích Sơ vào cung. *trước sau một lòng một dạ, giữ trọn niềm tin, giữ trọn những tình cảm gắn bó, những điều đã cam kết đối với ai hay cái gì* / ** kiêu ngạo, thường chỉ tính cách những con người có tài** / ***các thế hệ đời trước trong dòng họ, về mặt có quan hệ đến thân thế và sự nghiệp của một cá nhân nào đó (nói tổng quát) *** / *4mời chào chuyển sang hướng khác*4

Tạ Bích Sơ luôn luôn không lạnh không nóng trực tiếp quăng cho Quý phi một cái tát, kết quả Hoàng đế vừa vội vã chạy đến không thèm hỏi nguyên nhân mà trực tiếp mở miệng chất vấn Tạ Bích Sơ, Tạ Bích Sơ vừa tức vừa giận, một hơi thở không nổi trực tiếp chết rồi.

Chậc chậc, cô đã gây ra nghiệt* gì mới xuyên thành một vật hy sinh trong sách sống hai chương ra sân một lần liền lĩnh cơm hộp**? *tội lỗi/tội ác* / **chỉ việc nhận lương sau khi hết vai, vì là vai nhỏ nên tiền lương rất ít, thậm chí chỉ có một hộp cơm**

Có điều trước mắt là cô thay thế nguyên chủ, biết rõ bàn tay chủ mưu sau lưng là nữ chính, nhưng vẫn phải thỏa mãn nguyện vọng của nữ chính.

Mục đích của nữ chính đúng là muốn lộ diện, cho nên ấy, trước tiên phải bắt kẻ thù chung của Hậu cung là Dương Quý phi đi, cho dù không đánh chết cũng muốn khiến cho nàng (Dương Quý phi) bị cấm túc* gì gì đó trước, tiện thể tạm thời khiến bên cạnh Hoàng đế trống rỗng, nhưng Phi Tần trong cung bị Quý phi chèn ép thời gian dài, tất cả đều vâng vâng dạ dạ lấy Quý phi dẫn đầu, duy nhất có thể cùng nàng chống lại cũng chỉ có hoàng hậu Tạ Bích Sơ. *giam lỏng*

Mặc dù Tạ Bích Sơ biết kịch tình*, biết mục đích của nữ chính, cũng chỉ có thể nuốt sự thua thiệt này vào, bởi vì cô cũng muốn khiến Quý phi bị cấm túc đó, cô còn phải thừa dịp trong khoảng thời gian này tìm biện pháp trở về nữa. *diễn biến câu chuyện*

Về phần nữ chính à, có thù oán thì tất nhiên là phải báo, nhưng mà xét đến vầng sáng nhân vật nữ chính, vẫn là đừng trực tiếp chống lại thì tốt hơn, dù sao nữ phụ thứ nhất là Quý phi, sau này nếu có việc gì thì cứ để cho Quý phi ra mặt là được rồi.

Nữ chính đã bước ra rồi, sau đó nhất định sẽ có vầng sáng lóng lánh đánh khắp bốn phương, bản thân vẫn là làm một tiểu trong suốt, thuận tiện xem kịch là tốt rồi.

Thử tưởng tượng mỗi ngày thư thư phục phục* ăn ngon uống ngon ngủ ngon, đồng thời còn có thể xem kịch nhiều tập đặc sắc không có quảng cáo chen ngang, cuộc sống này quả thực là không thể hạnh phúc hơn nữa. *bình tĩnh nhàn nhã, thong thả ung dung/thoải mái*

Tất nhiên, lựa chọn đầu tiên vẫn là có thể được trở về, mặc dù trong tiềm thức cô cũng biết rõ, sợ rằng cô không trở về được nữa rồi.

Từ ngày đó sau khi Cảnh Diệp bị nghẹn lời rời đi, Tạ Bích Sơ đương nhiên mà lấy cớ thân thể không tốt cần nghỉ ngơi vẫn luôn làm tổ trong Trường Hoa cung, Cảnh Diệp cũng không quay lại, nhưng mà lệnh xử phạt Quý phi được ban xuống rất nhanh: Cấm túc nửa năm, phạt bổng* hai năm. *bổng lộc = lương của quan lại, phân theo phẩm cấp, tước vị (phi tần cũng có phẩm cấp (có nhắc đến ở chương trước)) / cũng có thể hiểu là tiền chi tiêu của phi tần/cung nhân được phân phát theo định kỳ*

Chuyện như phạt tiền lương vậy hoàn toàn là có cũng được không có cũng không sao, hai năm tiền lương của Quý phi có lẽ giá trị còn không bằng một bộ vòng tay của nàng, từ trước đến giờ nghề nghiệp Hậu Phi này đều thu nhập dựa vào chất xám*, tiền lương thì là thứ đồ chơi gì. *trí thông minh/trí óc*

Chủ yếu nhất là cấm túc đó, làm nghề nghiệp cần thường xuyên xuất hiện tạo cảm giác tồn tại, chuyện như cấm túc vậy thì tương đương với giấu kín, giấu khoảng nửa năm sau thì ai còn nhớ ngươi là ai chứ, tình cảm cũng cần phải duy trì, cho dù là thanh mai trúc mã của Hoàng đế, qua nửa năm, cho dù tình cảm nhiều bao nhiêu cũng sẽ bị tiêu tan từng chút, huống chi còn là loại đa tình đến vô tình như Hoàng đế.
 
Back
Top Bottom