Thư , cô gái miền Nam với nước da sáng , cô là một cô gái thích cười thích nói , một mình cô có thể chạy khắp xóm , ai cô cũng nói chuyện nên hầu như ai cũng quý cô cả .
Cô còn là con út trong nhà năm anh chị em .Gia đình cô điều tham gia cách mạng , đóng góp cho Tổ Quốc không nhiều chỉ góp gạo , góp muối gửi ra chiến trường .
Anh hai , anh ba và anh năm của cô lần lượt ra chiến trường , lúc đi các anh điều mang theo lòng yêu nước , sự căm thù với những tên giặc ngoại xâm và ước mơ hòa bình .
Cô cũng vậy cũng có lòng yêu nước cũng mong được góp lấy sức mình cho Tổ Quốc .
Cô hay ngồi tâm sự với chị tư , chị tên Xuân , chị Xuân là một người con gái dịu dàng , rất hay cười và chị đang đợi người chồng trên chiến trường của chị về .
-"Chị à , em thấy chị hay cười bộ chị không thấy nhớ anh rể sao ạ ?"
Thư hỏi chị
-"nhớ chứ ! sao mà không nhớ cho được .
Nhưng phải làm sao đây , đất nước mình vẫn còn chiến tranh sao chị có thể giữ anh ở bên mình được" chị đáp nhẹ
-"mà chị này .."
Thư ngập ngừng
-"có gì sao ?" chị hỏi
-"nếu anh rể không về thì sao ..?"
Vừa hỏi cô vừa nhìn chị
Chị Xuân vừa chải tóc vừa cười đáp :"sao mà lại không về chứ , em nhìn vậy thôi chứ anh Cần giỏi lắm đấy .
Anh ấy từ nhỏ đã được dạy võ còn giỏi leo trèo rồi ẩn nấp nữa , chỉ sợ anh ấy không quen nơi rồi nhớ nhà mà thôi"
Thư nhìn chị khi nhắc về anh rể của mình mà cười tủm tỉm , ánh mắt hay lời nói của chị điều chứa đầy sự yêu thương khó giấu .
Chợt chị Xuân hỏi
-"Thư này , em định sẽ làm gì ?"
-"dạ ?"
Thư khó hiểu nhìn chị
-"Thì chị nghe má nói là có thể sẽ gả em cho thằng Sơn , cái thằng hay đi chơi với em ấy"
-"gì chứ ?? em còn không biết chuyện này" nói lớn
-"bé cái mồm lại thôi con này" bịt miệng Thư lại
-"thì chị chỉ nghe vậy thôi , mà tía hình như không đồng ý với quyết định đó"
-"hửm ? sao vậy ạ"
-"chị không biết , nhưng mà tía không muốn cho em cưới thằng Sơn , có lẽ tía tính gã em cho con của đồng đội tía đấy" chị cười quay qua chọc cô
-"tía không gả em cho thằng Sơn thì cũng muốn cho em gả con của bạn tía , nó có khác gì đâu chị" giọng buồn hẳn
-"sao vậy ? em không vui sao ?"
-"ừm , em muốn theo bước tía với má và các anh ra ngoài tiền tuyến góp công cho đất nước" khi nhắc đến việc này mắt cô lại sáng lên
-"em phải suy nghĩ thật kĩ , ra ngoài đó không phải chuyện đùa , em có thể mất mạng đấy" chị Xuân nghiêm túc nhìn Thư
-"Em biết ! nhưng em yêu nước nên những thứ đó em không sợ" Thư dõng dạc nói
Chị Xuân cười xoa đầu Thư :"có lẽ em của chị lớn rồi"
Tối đó
-"Thư à Thư ơi !"
Tía cô gọi lớn
-"dạ con ngheeee" cô đáp vọng lại rồi chạy từ bếp ra
-"Tía kêu con ?"
-"lấy giúp tía cái ấp nước ngay cái bộ ngựa đi"
-"vâng con biết ời"
(Tía của Thư là chú Trịnh , chú từ tham gia cách mạnh và gặp má Thư ,cô tên Nga một nữ "giao liên" và hai người đã nảy sinh tình cảm với nhau và kết hôn)
-"nè tía" đưa đến
-"ừm" nhìn Thư
-"Thư này"
-"dạ ?"
-"dù sao con cũng lớn rồi , tía muốn hỏi con 1 điều"
-"ừm ... tía cứ hỏi đi ạ"
Chú Trịnh uống 1 miếng trà rồi hỏi :"con có thích ai không ?"
-"sao tía lại hỏi vậy ạ ?"
-"nếu con có thích ai thì nói với tía để tía còn biết gả con đi"
-"tía này kì quá , con làm gì thích ai mà gả giếc gì" cô ngại ngùng trả lời
-"thì tía hỏi vậy đó"
-"dạ con không có thích ai hết á tía"
Tía cô đặt ly trà xuống , rồi nghiêm túc nhìn cô :"tía hỏi con này, con có chịu ra ngoài kia để chống giặc không ?"
Thư bất ngờ vì không nghĩ tía sẽ hỏi cô như vậy :"dạ ..."
Tía vừa nhìn Thư vừa bất giác xoa xoa cái chân trái .
Cái chân mà ông phải mất đi trong những ngày tháng chống giặc .
Trong một lần đi hành quân , ông và đồng đội đã bị mai phục do có người làm rò rỉ thông tin ra ngoài .
Tiểu đội của ông bị tra tấn nhầm khai ra chỗ trốn và thông tin nhưng tất cả lại đồng lòng không nói dù chỉ 1 chữ mặc cho chúng rút móng , bẻ răng , đánh tàn phế tay chân nhưng vẫn không hé răng nửa lời .
May mắn ông được giải cứu dù đã mất chân trái và điếc tai phải nhưng đây còn may mắn hơn người khác , có người đã chết trong lúc bị tra tấn còn có người lại tự sát để giải thoát cho bản thân .
-"Tía .."
Thư ngập ngừng
-"sao ? con không muốn hả" Tía như đã hiểu được
-"Nếu được vậy thì tốt quá tía ạ , con thật sự rất mong được góp sức mình như tía má và các anh"
Tía cười :"được , được lắm ! có suy nghĩ như này thật sự tía rất tự hào về con !"
-"ngày mai con rảnh không ? rảnh thì theo tía lên đơn vị , tía giúp con đăng kí"
-"con cảm ơn tía , con thương tía nhất nhà luôn" cô vui mừng ôm lấy tía
____________________________________
p/s : câu chuyện lấy bối cảnh kháng chiến , nói về chuyện tình cảm của Thư .
Đây là chuyện mình suy nghĩ ra nên có vài từ chưa chính xác hay chưa đúng bối cảnh xưa thì cho mình xin lỗi ạ !