Sương núi mờ mịt như tấm khăn lụa phủ kín bản làng nhỏ bé dưới chân rặng Hoàng Sơn.
Con đường đất gập ghềnh chạy dọc làng, hai bên là những mái tranh xiêu vẹo, vách đất xám ngoét, cánh cửa gỗ khép chặt, trên khung cửa đều treo những dải bùa đỏ đã phai màu.
Người lớn thường dặn: “Chiều tối, chớ ra ngoài, ma quỷ rình rập đấy.”
Trong căn nhà tranh cũ nát ở cuối làng, tiếng trách mắng vang lên nặng nề.
“Con gái thì có ích gì!
Suốt ngày chỉ biết rong chơi!” – giọng bà nội khàn đục, lạnh tanh.
Vân Y cúi đầu, hai bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo.
Cha cô – gương mặt hốc hác, đôi mắt nhỏ sắc – lạnh lùng ngồi ở góc nhà, châm thêm tẩu thuốc, không thèm nhìn con gái.
Người mẹ thì bận bịu dưới bếp, thỉnh thoảng quay ra quát:
“Đừng đứng đó nữa, dọn cơm cho em mày!”
Ánh mắt bà thoáng dịu dàng khi nhìn về phía cậu bé bảy tuổi mũm mĩm đang ôm cái bánh nếp ngồi ăn ngon lành.
Trong căn nhà này, chỉ có thằng bé ấy mới được coi là “báu vật”.
Lục Vân Y mười bốn tuổi, dáng người mảnh khảnh, làn da trắng nhưng rám nắng, gương mặt nhỏ nhắn với đôi mắt to đen láy.
Dù thường ngày cô vẫn hay cười, hay líu lo như chim sẻ, nhưng trong những lúc bị đối xử lạnh nhạt thế này, nụ cười ấy như tắt hẳn.
Cô mím môi, lặng lẽ lui ra sân.
Ngoài kia, mặt trời đỏ rực sắp chìm xuống sau dãy núi.
Vân Y bước nhanh, để mặc tiếng mắng nhiếc văng vẳng sau lưng.
Con đường dẫn về bìa rừng dần thưa bóng người, chỉ còn gió lùa hun hút.
“Vân Y!”
Giọng gọi khe khẽ.
Từ bụi cây bên đường, một bóng dáng gầy gò ló ra.
Đó là Bùi Bình An.
Cậu thiếu niên bằng tuổi cô, dáng hơi gầy, tóc rối, da ngăm, ánh mắt thường cúi gằm như muốn tránh đi ánh nhìn khinh miệt của dân làng.
Người ta gọi cậu là “con hoang”, thường chặn đường trêu chọc.
Nhưng lúc này, khi nhìn thấy Vân Y, khóe môi cậu khẽ cong lên thành một nụ cười rụt rè.
“Đi đâu thế?
Ta… ta nhặt được mấy hòn đá đẹp, muốn cho ngươi xem.”
Đôi mắt Vân Y sáng lên.
Nỗi ấm ức vừa rồi chợt tan biến.
Cô chạy lại, tay giật lấy mấy hòn sỏi tròn nhẵn trong lòng bàn tay Bình An, rồi reo lên:
“Đẹp thật!
Mau theo ta, ta sẽ làm kiếm gỗ, chúng ta đánh trận nhé!”
Nói xong, cô đã chạy vụt đi, mái tóc đen tung bay, vạt áo trắng phấp phới.
Bình An bật cười khẽ, rồi lẽo đẽo chạy theo.
Chiều muộn, ánh nắng yếu ớt len qua tán rừng.
Hai đứa trẻ nô đùa trên bãi cỏ, Vân Y múa may thanh kiếm gỗ, còn Bình An phải đóng vai “ác quỷ núi”.
Cô hét to:
“Xem chiêu của ta đây!
Ta sẽ trừ yêu!”
Bình An vờ kêu “á á”, rồi ngã lăn ra đất.
Vân Y bật cười khanh khách, đôi mắt cong cong như trăng non.
Cả hai sau đó ngồi xuống, cùng nhau gặm xiên kẹo hồ lô mà Vân Y lén giấu trong tay áo.
Đường đỏ dính lên khóe môi, cô đưa tay chùi, còn Bình An ngượng nghịu đưa tay áo của mình lau giúp.
Trong khoảnh khắc, không còn sự khắc nghiệt, không còn ánh mắt khinh miệt – chỉ có nụ cười hồn nhiên của hai đứa trẻ.
Trời dần sập tối.
Ánh nắng cuối ngày như những vệt máu loang trên rặng núi xa, chậm rãi tắt đi.
Từng dải mây đỏ bị gió xé nát, kéo theo hơi lạnh lùa xuống bản làng.
Vân Y và Bình An vẫn còn ngồi trên bãi cỏ, xiên kẹo hồ lô đã ăn hết từ lâu.
Không gian trở nên tĩnh lặng bất thường.
Tiếng ve râm ran cả ngày bỗng ngừng hẳn, thay vào đó là tiếng chó tru vọng ra từ đầu làng, rền rĩ, dài dai dẳng.
“Lạnh quá…” – Bình An khẽ rùng mình.
Vân Y cũng kéo chặt áo, ngước lên thấy mặt trăng tròn đã nhô khỏi đỉnh núi.
Ánh trăng trắng nhợt soi xuống, khiến cả cánh rừng và mái tranh trong làng nhuốm một màu xám bạc, ma mị.
Từ xa, vẳng lại tiếng mõ lốc cốc – chắc ai đó gõ đuổi tà theo thói quen khi đêm xuống.
Bình An đứng dậy, nắm tay Vân Y:
“Muộn rồi, ta đưa ngươi về.”
Cả hai vừa rảo bước trên con đường đất lổn nhổn đá, bỗng đâu phía giữa làng, một tiếng thét xé toạc màn đêm:
“Có người chết!
Trời ơi… cứu với!!!”
Tiếng hét khiến lũ chó đồng loạt tru vang.
Ngọn đuốc sáng loáng bừng lên từ nhiều mái nhà, ánh lửa hắt lên những gương mặt kinh hãi.
Người dân đổ xô đến nhà Lý gia, nơi tiếng kêu thất thanh phát ra.
Và rồi… cảnh tượng khủng khiếp kia mới lộ ra.
Cửa gỗ bật mở, ánh lửa hắt vào trong.
Trên xà ngang giữa căn nhà thấp bé, một cái xác treo lủng lẳng.
Da thịt toàn thân bị lột sạch, trơ ra cơ bắp đỏ hỏn, khô quắt.
Từng mảng da người dính đầy trên nền đất, loang lổ như vải vụn.
Mùi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến nhiều người lập tức nôn thốc nôn tháo.
Đôi mắt người chết đã mất tròng, hốc sâu hoắm, miệng há ngoác.
Từ lồng ngực rách toạc, máu nhỏ tong tong xuống nền đất, gom thành vũng đen kịt.
Cái xác rung rinh mỗi khi gió lùa qua khe vách, phát ra tiếng “kẽo kẹt” rợn người.
Tiếng khóc thảm thiết vang khắp ngôi nhà.
Vợ Lý gia quỳ sụp xuống đất, ôm đầu gào khóc.
Người đàn ông trong nhà run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu, ngã vật ra trước cửa.
Dân làng xôn xao, hoảng loạn:
“Lột… lột da… ai mà làm chuyện ác thế này?”
“Chẳng lẽ… là quỷ núi về làng thật rồi sao?”
“Suỵt!
Đừng nói bậy… kẻo nó nghe thấy!”
Ngọn đuốc run run trong tay người già, ánh lửa soi lên những gương mặt tái mét.
Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Vân Y siết chặt tay Bình An.
Cô bé mười bốn tuổi ấy không dám tin vào mắt mình – cảnh tượng trước mặt vừa giống ác mộng, vừa rợn ngợp đến mức đôi chân như muốn đông cứng lại.