Khác (Văn Chu) (ABO ) Anh Sai Rồi

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
115,564
Điểm tương tác
0
Điểm
0
240256533-256-k185618.jpg

(Văn Chu) (Abo ) Anh Sai Rồi
Tác giả: TrinhPham251
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Văn Chu fanfic

Thể loại: ABO , ngược trước sủng sau



vănchu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca) - Vy Yuzmi...
  • (ĐN Fairy Tail)Xin lỗi,ta đây là nữ!
  • nobita x dekisugi (ABO)
  • Kẻ Khắc Mặt Quỷ (Văn học Việt Nam)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hội Chứng (webtoons và truyện chữ)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (ABO) Tình Yêu Ngọt Ngào
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Văn Chu) (Abo ) Anh Sai Rồi
    chap 1


    Khi mọi người ,đang cùng nhau tập chung xem Tống Á Hiên và Nghiêm Hạo Tường trình diễn Đao Má Đán .

    Thì trong phòng chờ của TF Gia Tộc ,

    đang có một Alpha không ngừng tiết ra tinh tức tố mùi bạc hà mát lạnh và một Omega đang tận hưởng tinh tức tố ấy .

    "Lưu Diệu Văn anh đừng tỏ ra khó chịu như vậy chứ , tôi chẳng làm gì anh nên anh đừng trưng cái bộ mặt như ai lấy đi thứ gì của anh, nếu muốn anh có thể đi ra xem họ biểu diễn " nói xong cậu liền nằm dựa lưng mình vào ghế, để nghỉ ngơi một tí.

    Hôm qua cậu phải thức trắng đêm để tập luyện .

    "Tôi cũng chẳng muốn ngồi đây với cậu, nếu không phải công ty bắt ép thì còn lâu tôi mới vào đây mà thả tinh tức tố cho cậu.Nói đi cũng phải nói lại không phải tại cậu nên giờ hai đứa mới như vậy à" Anh nói bằng một giọng cọc cằn.

    Vừa nghe anh nói vậy cậu liền mở mắt ra , sử dụng một chất giọng mệt mỏi để trả lời lại anh " Tại tôi???

    Tôi có thể khống chế được độ tương xứng sao , chuyện qua rồi tôi không muốn nhắc lại nữa, tôi biết anh ghét tôi , anh cố gắng thêm một thời gian nữa đi tới lúc tôi đủ tuổi sẽ lập tức đi xoá kí hiệu, anh sẽ không bị công ty làm phiền nữa đâu.

    Còn giờ anh có thể đi ra ngoài để xem biểu diễn được rồi, phía công ty tôi sẽ nói lại giùm cho ,họ sẽ không làm khó anh nữa đâu" nói xong cậu lại tiếp tục nhắm mặt lại để nghỉ ngơi .

    Khi nghe vậy trái tim anh lại nhói lên ,anh cũng chẳng biết lý do nữa .

    Anh biết mình đã lỡ lời rồi , chẳng phải anh ghét cậu hãy gì đâu, chỉ tại vì tình tức tố của cậu làm anh cảm thấy nóng,rạo rực trong người , nên anh mới như vậy, giờ nghĩ lại nó cũng không phải lý do chính đáng để anh cọc với cậu một người chẳng có lỗi lầm gì cả, đâu ai muốn sảy ra cớ sự này ,anh cũng biết điều đó nhưng do một phút bồng bột, anh đã đỗ hết lỗi lầm lên người cậu.

    Rất muốn nói xin lỗi với cậu, nhưng khi nhìn qua anh thấy cậu đã ngủ mất rồi nên lại thôi .Anh biết cậu đang mệt cách tốt nhất lúc này là tiết tục thả tinh tức tố ra để bao bọc lấy cậu.

    Để cậu có thể nghĩ ngơi một tí sắp đến lúc cậu phải lên sân khấu để biểu diễn rồi ,có gì anh sẽ xin lỗi cậu sau

    Nhưng anh đã sai, anh đâu biết cậu không hề ngủ ,cậu đang chờ anh nói rằng anh không hề ghét cậu,anh như vậy là có lý do , nhưng anh lại không nói gì ,nó làm cho cậu hiểu lầm rằng anh ghét mình, làm trái tim cậu như muốn vỡ ra thành nhiều mảnh.

    __________________________________

    Vì một sự cố mà Lưu Diệu Văn đã đánh dấu Chu Chí Hâm , chỉ là một dấu ấn nhưng nó lại là cội nguồn của những rắc rối sau này.

    Cậu và anh điều có những nỗi niềm riêng, những thứ không thể nói ,vì vậy dẫn đến họ hiểu lầm nhau ,tự làm tổn thương người mình yêu cũng như bản thân .

    Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây ,mọi thứ có được giải quyết hay vẫn sẽ như vậy,họ có sớm biết bản thân mình thương đối phương rất nhiều,hay vẫn sẽ ngộ nhận nó là một thứ khác.

    Hãy cùng đón xem ở những chap tiếp theo

    Đôi lời muốn nói:.

    Mình mới tập tành viết truyện thôi, lý do là vì mình ship Văn Chu nhưng rất ít người viết về hai người họ, nên mình muốn viết chuyện để thoả mãng niềm đam mê của mình.Nếu các bạn đọc mà thấy có lỗi gì thì hãy góp ý cho mình nhé, mọi sự góp ý của các bạn mình đều sẽ ghi nhận và sửa chữa!!!!
     
    (Văn Chu) (Abo ) Anh Sai Rồi
    chap 2


    Một lát sau," Diệu Văn ơi em và Chí Hâm chuẩn bị đi sắp tới các em rồi đó"là staff đến gọi anh và cậu đi chuẩn bị cho tiết mục của mình

    " Em biết rồi chị ra trước đi em và cậu ấy ra liền " anh không nỡ gọi cậu dậy vì cậu chỉ mới chợp mắt được nữa tiếng thôi, nhưng biết sao giờ nếu mà không gọi cậu dậy sẽ trễ mất cậu còn chưa thay đồ nữa nên .

    Anh dùng giọng diệu nhẹ nhàng để gọi cậu dậy,vì sợ cậu sẽ bị giật mình"Chu Chí Hâm mau dậy đi tới giờ diễn rồi "

    Cậu từ từ mở mắt ra , vương vai để tỉnh táo hơn , nhìn qua xem người gọi cậu là ai , vừa thấy anh cậu liền ngạc nhiên " sao anh lại ở đây, tôi kêu đi xem biểu diễn đi rồi mà ,sao ko đi mà vẫn ở đây "

    " Cậu nói nhiều quá đi tôi đi thì cậu có thể ngủ thoải mái như vậy được không ,mau thay đồ đi tôi diễn xong là tới cậu đấy đừng để mọi người phải chờ mình cậu, với lại mau sử dụng miếng dán để ngăn tinh tức tố của cậu lại đi nó thật mphiền phức" gõ gàng là anh muốn quang tâm cậu muốn cậu mau đi chuẩn bị để kịp diễn,mà sao tự nhiên lại thành anh chửi cậu rồi.

    " Cảm ơn vì đã gọi tôi dậy , nhưng nó cũng không phải lý do để anh nói tôi phiền phức đâu sư huynh , ai ngủ dậy mà mùi tinh tức tố không nồng,ấy cũng chẳng khá hơn tôi đâu mùi bạc hà đang bay khắc phòng kìa , còn giờ thì mời anh đi ra khỏi phòng để tôi thay đồ" cậu tức giận mà nói ra một tràng, bà mẹ còn chưa bao giờ nặng lời với cậu đâu ,anh là ai mà giám chửi cậu.

    Anh nghe cậu nói vậy liền lấy miếng ngăn mùi dáng vào tuyến thể.

    Sau đó liền nhanh chống bước ra khỏi phòng.

    Thấy anh đi rồi cậu cũng không kiềm chế nữa,mà rơi lệ rồi, cậu chưa từng thấy alpha nào ghét mùi tinh tức tố của bạn đời mình cả .Tại sao anh lại tỏ ra ghét tình tức tố của cậu ,hay vì tại anh ghét cậu nên những thứ thuộc về cậu anh cũng ghét bao gồm cả cái mùi hoa nhài này.Sao cuộc đời lại đối sử với cậu như vậy, người mình thích lại ghét mình .

    Nhưng cậu biết mình không thể cứ ngồi đây mà khóc được, phải mau đi thay đồ và sử lý mùi alpha còn sót lại ko thì lát bọn nhóc ( là mấy bạn f3 á ) sẽ không thể vào đây được.

    Cùng lúc này Diệu Văn đã ra tới sân khấu và đang chờ nhân viên chuẩn bọ một số thứ nữa để lên biểu diễn

    " Em và Chí Hâm làm gì trong phòng chờ, mà người em toàn mùi tinh tức tố của em ấy, em không biết xịt một ít nước hoa à " Hạo Tường vừa che mũi vừa nói ôi mùi nặng lắm luôn ấy .

    " Nặng lắm hả anh , hồi nãy cậu ấy mệt nên công ty kêu em vào đó giúp cậu ấy , chắc là tại cậu ấy ngủ nên không kiềm lại tinh tức tố nền nó mới ám lên người em á ,anh có nước hoa không em mượn đi em quên đem rồi"

    Cậu bối rối mà trả lời Nghiêm Hạo Tường.

    " Nè nhóc xịt vào đi sắp lên sân khấu rồi đố để người khác ngửi được lại tưởng bạn đời của em có tính chiếm hữu cao" vừa nói anh vừa lấy từ túi một lọ nước hoa đưa cho Diệu Văn

    " Cậu ấy chưa phải là bạn đời của em vì đối với em bạn đời không phải chỉ cần đánh dấu , mà bạn đời là hai người yêu nhau đi với nhau suốt cuộc đời, hỗ trợ và yêu thương nhau nhưng cũng đủ khoảng cách để tôn trọng nhau, đó mới là bạn đời, dù giờ chưa phải nhưng anh chờ đi em ấy sớm muộn cũng chở thành bạn đời của em thôi" anh nói xong liền cười nhẹ.

    " Yêu mà không nói là ngu đấy nhóc à , lát rồi nói nữa em mau lên sân khấu đi Hạ nhi đang chờ em kìa" Hạo Tường thấy tới lúc phải lên sân khấu rồi liền hối thúc người em của mình .

    Nghe Hạo Tường nói vậy anh liền đi lên sân khấu vì sợ mọi người chờ.

    Nhưng Diệu Văn đâu biết những lời hắn nói đã có một người nghe được và lặng lẵng ôm một nỗi buồn vào lòng.

    ______________________________________

    Mọi người đón xem người đó là ai .

    Nhớ bình chọn cho mình nha 🤭

    Mình sẽ cố gắng ra chap 3 sớm nhất có thể 😁😁😁
     
    (Văn Chu) (Abo ) Anh Sai Rồi
    chap 3


    Người đó không ai khác đó chính là Tống Á Hiên, một người anh thân thiết của Diệu Văn, người đã bên anh từ lúc anh chỉ là một cậu nhóc nhỏ, tới khi anh trưởng thành .

    Diệu Văn xem Tống Á Hiên như một người anh thân thiết trong nhà .

    Nhưng Tống Á Hiên lại không như vậy , anh đã lỡ đem lòng thích Diệu Văn ,hay nói đúng hơn anh đã yêu Diệu Văn ngay từ cái nhìn đầu tiên , lúc đầu vì anh sợ nếu anh nói ra mà Diệu Văn không thích mình, thì hai người sẽ ko thể làm anh em nữa , anh sợ cái cảm giác Diệu Văn tránh né mình.

    Nên anh đã giấu đi thứ tình cảm ấy , nhưng giờ đây khi muốn nói ra thì anh lại nghe được rằng Diệu Văn đem lòng yêu người khác mất rồi.

    Mà người ấy lại còn là omega Diệu Văn đã đấy dấu cả đời.

    Gõ gàng anh là người đến trước ,người bên cậu lâu hơn ,người cùng cậu đi từ khó khăn đến thành công , người bầu bạn, chăm sóc cậu .Nhưng tại sao cậu lại không nhận ra được tấm chân tình của anh ,ai trong nhóm cũng nhận ra rằng anh thích cậu nhưng chỉ riêng cậu là không nhận ra được điều đó .

    Lúc cậu vì bản năng mà đánh dấu Chu Chí Hâm , lúc bác sĩ nói rằng độ xứng đôi của hai người là 97% anh đã thực sự tuyệt vọng,anh rơi vào bế tắc ,đau khổ.Lúc đó anh tự hỏi bản thân rằng ,tại sao ông trời lại làm vậy cho anh biết đến cậu , khiến anh yêu cậu, rồi lại cho Chu Chí Hâm xuất hiện phát nát đi tức cả .

    Lúc đó anh đã suy nghĩ tới việc sẽ từ bỏ cậu,vì anh biết độ xứng đôi cao như vậy thì nó tương đương với việc hai người từ khi sinh ra đã được định rằng sẽ thuộc về nhau .

    Nhưng có thể vì tình yêu với cậu quá lớn anh đã mù quáng mà nghe theo con tim vẫn tiếp tục thích cậu , anh tự cho rằng cậu sẽ không thích Chu Chí Hâm ,đánh dấu chỉ vì tinh tức tố tác động mà thôi .

    Chu Chí Hâm đủ tuổi,cậu sẽ lập tức kêu cậu ta đi xoá kí hiệu rồi mọi thứ sẽ trở về ban đầu mà thôi.

    Cậu vẫn sẽ tiếp tục quang tâm chăm sóc bảo vệ anh .

    Nhưng rồi một lần TNT về lại công ty ở Trùng Khánh ,anh đi ngang qua phòng tập của TF Gia Tộc anh đã nghe đám nhóc nói về việc Chu Chí Hâm cũng thích cậu .

    Hình như cậu ta cảm nắng cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên,đám nhóc còn nói độ xứng đôi của hai người cao như vậy thế nào hai người đó cũng yêu nhau thôi .

    Vì họ đã được định sẵn sinh ra là dành cho nhau rồi.

    Khi anh nghe được những lời đó anh đã tức điên lên , cậu ta giám nói cho đám nhóc biết về độ xứng đôi của hai người , rồi để chúng nghĩ rằng thế nào Diệu Vằn cũng thuộc về cậu ta .

    Anh nghĩ rằng có thể nào là cậu ta quyến rũ Diệu Văn nên cậu mới lỡ đánh dấu cậu ta ,dù gì hai người cũng có độ tương xứng cao ,nếu cậu ta thả tinh tức tố ra thì Diệu Văn làm sao cưỡng lại được .

    Nên anh đã đi gặp trực tiếp cậu ta để nói chuyện , anh chửi mắng lăng mạ cậu ta thậm tệ ,nói ra vô số lời nói khó nghe ( muốn biết là nói gì thì hãy chờ những chap sau nhà 🤭🤭🤭)

    Anh còn cố hết sức không để cậu ta tiếp súc với Diệu Văn , trước mặc cậu ta tỏ ra thân thiết với cậu hết mực.

    Lúc đó anh cứ nghĩ như vậy là đúng , nhưng bây giờ khi nghĩ lại anh mới biết mình đã sai, anh chưa bao giờ nghĩ tới việc Diệu Văn thích cậu ta , chưa bao giờ nghĩ tới những lời nói hành động của mình sẽ khiến Chu Chí Hâm đau khổ .

    Anh chỉ biết nghĩ cho bản thân chứ không biết nghĩ cho người khác , lúc đó anh thực sự đã sai rất nhiều.

    Giờ đây khi nghe những lời nói của Diệu Văn anh đã biết mình nên làm gì rồi, Chu Chí Hâm thích cậu anh còn có thể giành giật nhưng cậu thích Chu Chí Hâm thì anh chẳng thể làm gì được nữa rồi .Anh nên từ bỏ thứ tình cảm này thôi vì tình cảm đến từ một phía sẽ chẳng thể tiếng xa được đâu .

    Anh chẳng muốn chỉ vì thứ tình cảm không có kết cuộc này mà anh sẽ làm cho những đứa em của mình đau lòng .

    Chúng được sinh ra để dành cho nhau , chúng đáng lẽ sẽ tới với nhau sớm hơn nhưng tại vì anh mà giờ mọi thứ lại ra như vậy

    Trước tiên bây giờ là anh phải đi gặp Diệu Văn nói cho em ấy hết sự tình, để em ấy còn đi dỗ dành người mà anh đã lỡ làm tổ thương .

    ______________________________________

    Mình đã trở lại rồi đây, xin lỗi vì để mọi người chờ lâu 😂

    Mỗi hành vi điều làm tưởng tượng của mình mà mọi người vui lòng đừng ghép vào ngườì thực nha!!!!

    Nhớ bình chọn để mình có động lực ra chap mới nha !!!!!
     
    (Văn Chu) (Abo ) Anh Sai Rồi
    chap 4


    Hello mọi người mình đã trở lại rồi đây ,dạo này bí ý tưởng quá nên ra chap có hơi lâu mọi người thông cảm nha .😅😅😅,

    Vào chuyện thôi nào

    ______________________________________

    Vừa thoát khỏi những suy nghĩ đó thì Tống Á Hiên đã thấy Diệu Văn đứng trước mặt mình , anh muốn nói cho cậu hết mọi việc .

    Nhưng anh vẫn hơi chần chừ ,vì dù rằng lý trí mách bảo anh phải nói ra để hai người họ đến với nhau .

    Nhưng tận sâu trong tim anh vẫn rất yêu cậu.

    Á Hiên sợ nếu nói ra sẽ phải thấy người mình yêu cùng tay trong tay cười nói , quang tâm chăm sóc người khác .Hay thẩm trí cậu sẽ hận mình vì đã làm người cậu yêu phải đau lòng , làm người đó hiểu lầm cậu .

    Sợ cậu sẽ không nhìn mặt mình nữa.

    Sợ cậu sẽ kinh tởm mình vì đã làm ra những việc đó .

    Và kinh khủng nhất là sẽ ko thể giữ lại mối quan hệ tốt đẹp giữa anh và cậu nữa .

    Một suy nghĩ chợt lóe lên trong anh ,hay mình sẽ tiếp tục im lặng dù sao cũng đau ai biết được chuyện đó .

    " Á Hiên anh có chuyện gì vậy? sao lại đứng im như tượng vậy"

    Diệu Văn thắc mắc mà lên tiếng hỏi.

    " À ko có gì anh chỉ suy nghĩ một số việc thôi " nghe cậu lên tiếng anh liền hoàng hồn lại.

    " Em tưởng anh có chuyện gì chứ, thấy anh cứ đứng đờ ra đó .

    Nếu có gì phải nói nha em luôn bên ca , sẽ luôn bảo vệ ca .

    Có chuyện gì ca phải nói ra nha chúng ta là gia đình mà phải luôn chia sẽ với nhau" cậu nhìn anh bằng đôi mắt long lanh .

    Khi nghe những lời cậu nói , anh đã giật mình , mình vừa suy nghĩ gì vậy .

    Chỉ vì sự sợ sệt của mình,mà mình lại suy nghĩ đến việc sẽ che giấu tất cả sự việc.

    Tính sẽ để người em của mình tiếp tục đau khổ , em ấy xem mình là gia đình, là ca ca tốt, mà mình lại muốn phá hủy hạnh phúc của em ấy.

    Mình có đáng để em ấy gọi là ca ca ko chứ, mình phải nói ra , em ấy đã tin tưởng mình như vậy mà .

    "Lưu Diệu Văn anh có chuyện nay muốn nói cho em biết" anh nắm lấy bả vai cậu mà lên tiếng.

    "Có chuyện gì thì anh cứ nói đi , em luôn sẵn sàng lắng nghe anh " cậu nhẹ nhàng đáp lại anh .

    " Em chuẩn bị tinh thần nhé , những gì anh sắp nói có thể sẽ làm em thất vọng về anh đấy.

    Chu Chí Hâm thích

    em,hay nói đúng hơn là yêu .

    Khi anh biết được việc đó anh đã gặp Chu Chí Hâm để nói chuyện.

    Anh nói với cậu ta rằng em ko thích cậu ta, thẩm chí là ghét cậu ta , em cố tỏ ra vui vẻ với cậu ta chỉ vì công ty yêu cầu thôi.

    Tới lúc cậu ta đủ tuổi em sẽ bắt cậu ta đi xoá kí hiệu , phẫu thuật để giảm độ tương xứng .

    Em cảm thấy phiền khi cậu ta cứ phụ thuộc vào em " Anh vừa nói vừa nhìn biểu hiện của cậu hình như cậu đang tức giận thì phải.

    " Sao anh biết Chí Hâm yêu em?"

    " Anh nghe em ấy nói với f3" anh giải thích cho cậu.

    " VẬY TẠI SAO ANH LẠI KO NÓI CHO EM BIẾT ?

    TẠI SAO ANH LẠI NÓI VẬY VỚI EM ẤY ?

    " Diệu Văn tức giận mà quát Tống Á Hiên.

    " Dù biết giờ nói gì thì cũng đã muộn , nhưng anh vẫn muốn nói xin lỗi với em ,xin lỗi vì đã khiến em ấy hiểu lầm em , anh cũng không muốn như vậy đâu chỉ vì ....."

    "Anh đừng nói nữa giờ em đang rất rối, em phải đi gặp em ấy để giải thích ,ko thể để em ấy tiếp tục hiểu lầm em nữa " vừa nói xong Diêu Văn liền chạy đi

    " chúc em hạnh phúc " anh cười , nhưng trái tim đã tan nát .

    ____________________________________

    Chap sau là hết ngược rồi nha mọi người .🤣🤣🤣
     
    (Văn Chu) (Abo ) Anh Sai Rồi
    chap 5


    " Lưu Diệu Văn em đi đâu nãy giờ vậy, mau lên sân khấu đi , mọi người đang chờ mỗi em thôi đó " chị staff vội vàng chạy về phía Diệu Văn.

    "Sao vậy chị em diễn xong rồi mà " anh khó hiểu hỏi chị staff.

    " Sao tự nhiên em ngốc đột ngột vậy , tụi em và f3 biểu diễn xong thì các lão sư sẽ nhận xét tiết mục của mấy đứa, nhanh lên ko sẽ bị la đấy " staff nhanh chóng giải thích vấn đề cho Diệu Văn.

    " À em quên mau đi thôi " nói xong anh liền chạy nhanh về phía sân khấu.

    Sau khi lên sân khấu và nghe lão sư nhận xét ,thì bốn người đi xuống để staff sắp xếp sân khấu cho tiết mục tiếp theo.

    Vừa xuống sân khấu anh đã chạy lại ôm lấy cậu , Chí Hâm bắt ngờ rõ ràng hồi nãy còn khó chịu với cậu sao giờ lại ôm cậu rồi ,mà cậu còn cảm giác hình như người anh đang run lên thì phải.

    " Anh sao vậy ,sao lại ôm tôi mọi người đang nhìn kìa , Hiên ca sẽ ghen đấy ,mau thả tôi ra " cậu cố gắng thoát khỏi vòng tay của anh , nhưng dù gì cậu cũng chỉ là một Omega làm sao đọ sức lại Alpha.

    " Xin lỗi,xin lỗi vì đã để em chịu những đau khổ ko đáng có ,xin lỗi vì đã lạnh nhạt , cọc cằn với em , tôi như vậy chỉ vì mọi lần cạnh em tôi lại ko khống chế được cảm xúc muốn ôm em vào lòng , muốn em là của riêng tôi , nhưng tôi lại sợ em ko thích tôi , rồi lại thấy tôi phiền, tha lỗi cho tôi nhá , tôi thích em rất nhiều , ko biết là từ bao giờ tôi đã đem lòng yêu em , chỉ biết rằng tôi rất sợ mất em.

    Những gì Á Hiên ca nói với em nó ko phải sự thật .Tôi ko thích Tống Á Hiên người tôi thích là em Chu Chí Hâm .

    Người Lưu Diệu Văn yêu là Chu Chí Hâm " anh càng nói càng ôm chặt cậu làm như nếu thả ra cậu sẽ biến mất vậy.

    "Anh nói anh thích tôi ,anh thực sự thích tôi sao ,đừng lừa tôi nhé .

    Không phải người anh thích là Hiên ca sao " cậu ngỡ ngàng ,người cậu yêu đang nói thích cậu đây , người anh ấy là cậu chứ ko phải người khác.

    Anh thả cậu ra nhìn thẳng vào mắt cậu " Tôi yêu em thật sự yêu em , tôi chỉ xem hiên ca là anh trai thôi , người tôi yêumãi mãi chỉ có mình em thôi , em có yêu tôi ko " anh rơi lệ rồi vì anh sợ cậu sẽ ko còn thích anh nữa .

    " Có tôi có yêu anh ,sao lại khóc rồi tôi hỏi lại chỉ để chắc chắn thôi đừng khóc xấu lắm đấy " cậu nhẹ nhàng lâu đi những giọt nước mắt của anh .

    " Làm người yêu tôi nhé " anh lại một lần nữa ôm cậu vào lòng.

    " Ừm " cậu nhẹ nhàng trả lời anh , và đáp lại cái ôm của anh .

    Anh muốn đặt lên môi cậu một nụ hôn nhưng đời không như là mơ .

    Nghiêm Hạo Tường đứng xem kịch nãy giờ tự nhiên lại lên tiếng "ấy tính làm gì giữa thanh thiên bạch nhật vậy hả , mọi người vẫn còn sống nha muốn gì thì dẫn nhau vào phòng hãy làm chứ"

    Mọi người nghe Nghiêm Hạo Tường nói thì liền quay lại nhìn Hạo Tường với cặp mắt tụi này đang xem tới khúc hay mà sao thích phá đám quá vậy.

    Chu Chí Hâm giờ mới nhớ đến ở đây còn rất nhiều người liền đẩy Diệu Văn ra ngại ngùng chạy đi vào phòng chờ.

    Diệu Văn quay qua nhìn Hạo Tường với cặp mắt muốn ăn tươi nuốt sống.

    " Sao anh lại phá em ".

    Nói xong liền chạy theo Chí Hâm.

    " Ủa mình làm sai gì hả ta " anh ngơ ngác .

    " Anh đâu có sai đâu, người ta đang sắp hôn nhau thì anh phá đám thôi" Hạ Tuấn Lâm nhìn anh người yêu mà nói .

    ______________________________________

    Thế là đã tỏ tình rồi 🥰🥰🥰

    Mình có cái này muốn hỏi mọi người , mọi người có muốn đọc H ko ?????

    Nhưng nếu có viết thì chắc mấy chap nữa cơ.
     
    (Văn Chu) (Abo ) Anh Sai Rồi
    chap 6


    Cậu chạy nhanh vào phòng chờ, ôi ngại chết đi được.

    Lúc này trong phòng chờ Đặng Gia Hâm và Trương Trạch Vũ đang chuẩn bị ra ngoài chuẩn bị cho sân khấu của họ .

    " Anh làm gì mà mặt đỏ giữ vậy , ko khỏe hả ?"

    Trạch Vũ lo lắng lên tiếng .

    " Anh ko sao, tại nóng á " cậu ngại ngùng lên tiếng .

    Lúc này từ cửa có người gõ cửa.

    " Vào đi cửa không khóa" Gia Hâm lên tiếng.

    Diệu Văn đẩy cửa bước vào.

    "Em làm gì chạy nhanh giữ vậy ko sợ té à" anh nhẹ nhàng nhìn cậu.

    " Hai đứa có thể ra ngoài được ko anh muốn nói truyện với Chí Hâm để " anh quay qua hai người kia mà lên tiếng hỏi .

    " Được chứ tụi em cũng phải đi ra ngoài chuẩn bị cho sân khấu đây ,hai người cứ nói chuyện đi " nói xong hai người nhanh chóng đi ra ngoài.

    " Sao anh lại đi theo tôi vào đây " cậu ngại ngùng vừa nói vừa đi lại ghế ngồi xuống.

    " Vào đây để làm những thứ còn chưa hoàn thành , với lại đừng xưng hô như vậy gọi anh xưng em đi " anh ngồi xuống ghế kế cậu .

    "Được em biết rồi , nhưng chưa hoàn thành gì vậy " cậu ngay thơ nhìn anh .

    " Chưa hoàn thành cái này nè "Anh hung hăng hôn xuống.

    Đầu lưỡi không chút khách khí luồn vào khoang miệng cùng một chiếc lưỡi mềm dẻo khác dây dưa, liếm, cắn nhẹ, mút vào..

    Lúc đầu cậu còn bắt ngờ nhưng sau đó cũng thuận theo anh .

    Hai người hôn nhau tới khi cậu không còn dưỡng khí anh mới luyến tuyết rời môi cậu.

    Môi anh vội vàng cọ cọ trên xương quai xanh, trên cổ của Chí Hâm ,một tay ghìm chặt eo cậu , bàn tay luồn vào trong vạt áo thăm dò sờ soạng không kiêng nể .

    Cậu ý thức được anh muốn làm gì liền nắm cái tay đang tái quái đó lại và nói .

    "Đừng ở đây ko được " cậu nhìn anh mà nói

    " Nó cương cứng rồi nè rất khó chịu, nhưng nếu em ko muốn thì thôi anh vào nhà vệ sinh giải quyết " anh nhìn cậu .

    Cậu liết mắt xuống nơi đó , đúng thực là nó đã phòng to rồi ,cậu cũng là con trai cậu biết như vậy có bao nhiêu khó chịu ."

    Không phải em ko muốn cho anh nhưng ở đây ko được đâu, với lại chúng ta chưa đủ tuổi đâu đấy chịu khó chờ thêm 3 năm nữa đi nha ,còn giờ anh vào nhà vệ sinh tự giải quyết được ko " cậu nhẹ nhàng nói với anh .

    " Ừm anh biết rồi " anh thất vọng định bước ra ngoài.

    Cậu nhìn anh như vậy cũng rất khó chịu bèn nói " hay em dùng tay giúp anh nhé "

    " Được " anh nhanh chóng quay chở lại .

    " Sao lại quay lại ,vào nhà vệ sinh đi ở đây là phòng chờ của mọi người ko được làm ở đây đâu nhanh lên , sắp tới anh biểu diễn rồi đó " Vừa nói xong cậu nhanh chóng đi ra ngoài ,

    anh cũng chạy theo .

    Hai người đang đi thì gặp Hạ Tuấn Lâm và Nghiêm Hạo Tường

    " Hai đứa đi đâu vậy ,mà staff nhờ anh nói với hai đứa là 2 tiếng nữa mới tới tiết mục cuối cùng nha, vì đĩa nhạc gặp sự cố á " Nghiêm Hạo Tường lên tiếng .

    " Dạ ,vậy tụi em đi trước" Lưu Diệu Văn đã chịu hết nổi rồi liền nắm tay Chí Hâm chạy vào nhà vệ sinh.

    " Hai đứa này bị gì vậy ta "

    Rồi chuyện gì đến cũng đến cậu và anh đã dùng 1h để giải quyết .....

    " Anh làm gì mà lâu quá vậy, em mỏi hết cả tay nè " cậu vừa rửa tay vừa nói.

    " Xin lỗi ,mà hình như em cũng phản ứng rồi đấy có cần anh giúp ko " anh vừa nói vừa đưa tay muốn chạm vào chỗ đó của cậu.

    "Đừng ko cần đâu ,em vẫn chịu được ,sẽ trễ đấy chúng ta còn phải thay đồ nữa"

    " Vậy lát về cách sạn anh sẽ giúp em nhé " anh thì thầm vào tay cậu .

    " Biến thái " nói xong cậu liền chạy đi.

    "Dễ thương quá à " anh cũng nhanh chóng chạy theo cậu .

    ___________________________________

    Hello mọi người mình đã trở lại rồi đây!!!!!!!!
     
    Back
    Top Dưới