Yechan và tôi có rất nhiều điểm chung, em cứ làm tôi nhớ đến bản thân mình trong khoảng thời gian tham gia Project7 vậy.
Năm ấy tôi vẫn còn khá ngông cuồng, chân ướt chân ráo bước vào một chương trình sống còn mà ngay cả tôi cũng chẳng biết liệu mình có tố chất trở thành thần tượng hay không.
Tôi chỉ biết rằng, vì mẹ đã vất vả nên mình cần phải cố gắng.
Đó cũng chính là lần thứ hai trong đời, tôi lao vào tập luyện đến quên ăn quên ngủ.
Nhờ có Project7 mà tôi cũng trở nên nổi tiếng hơn, đồng thời có nhiều người lạ ghét tôi hơn nữa...
Cũng phải thôi, tôi hay gây hấn với những thí sinh khác, lại chẳng có gì nổi bật, mọi người ghét tôi là phải.
Không biết vì nỗi nhớ mẹ hay vì nỗi khát khao, tôi cứ thế bước tiếp rồi dừng chân khi show mới quay được hơn một nửa.
Tôi không buồn, cũng chẳng thất vọng, tôi nhận ra mình muốn trở thành ai, và tôi muốn viết tiếp câu chuyện của mình, câu chuyện về nỗ lực theo đuổi đam mê vũ công và về sự thay đổi từ trong chính con người tôi.
Chuyện của tôi ngày đó là chuyện buồn, nhưng bây giờ nhìn lại, với tôi đó là cả một bầu trời ký ức, một mốc son chói lọi trong hành trình ngoi lên hứng ánh mặt trời.
Bây giờ thì tôi đã được đứng dưới nắng ban mai mà không cần phải lao lực quá nữa.
Tôi từ một đứa trẻ mất đi cả thế giới và bị mắc kẹt bởi những vụn vỡ trong tim, trở thành một người chuyên đi dẫn dắt người khác bước đi trên chính con đường mà tôi từng lạc lối...
Vòng chung kết của Boys2planet đang ngày càng đến gần, trong đầu tôi giờ đây chỉ toàn là những nỗi lo xoay quanh bọn trẻ .
Các em của tôi cũng chẳng rảnh rỗi gì mấy, đứa nào cũng lao vào luyện tập như điên để chuẩn bị cho màn trình diễn chung kết.
"Em đã báo trước với mẹ rồi."
"Gì cơ?"
"Nếu bị loại, em sẽ đi xỏ khuyên môi."
"..."
Đến trường quay, Yeom Yechan và Kim Taejo chào tạm biệt tôi rồi cùng nhau bước đi.
Kết quả cuối cùng được công bố, bốn cậu con trai của tôi đều phải khép lại hành trình ngay trước thềm ra mắt, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều này từ trước, và trông mấy đứa cũng chẳng có vẻ gì quá đau khổ.
Tối đó, tất cả chúng tôi mở tiệc BBQ ăn mừng cho trải nghiệm bị loại cùng lúc của các em.
Cô Yobae luôn biết cách để an ủi cậu con trai đang tuổi ẩm ương cứ nhất quyết đòi làm mấy chuyện nổi loạn để giải toả tinh thần.
Cô đã bao nguyên cả khu cắm trại để chúng tôi được thoải mái nhất có thể.
"Yeom Yechan, anh thấy sao khi bị loại?"
- Taejo đột nhiên hỏi.
"Bình thường, em cũng bị loại còn gì"
"Em thì không thấy bình thường lắm, phải rời đi như này thì ai mà không buồn chứ, nhưng em thấy vui nhiều hơn vì mình đã dám thử làm điều mình muốn."
"..."
Chúng tôi ngồi quây thành một vòng nhưng không nói với nhau câu nào, ai cũng có tâm sự riêng của mình.
Khoảng lặng ấy chỉ kết thúc khi cô Yobae đuổi bọn trẻ đi ngủ và rủ tôi uống rượu cùng, có lẽ cô cũng có tâm sự.
"Cậu biết tôi không phải mẹ ruột Yeom Yechan, đúng chứ?"
"Cô nói gì thế, Yechan không giống cô thì còn giống ai được nữa?"
"Ngày sinh nhật lần thứ năm của thằng bé là lần đầu tôi đưa nó ra trước ống kính, cũng là ngày giỗ chị gái tôi, từ đó bắt đầu xuất hiện những tin đồn về việc chị tôi mất khi sinh con và tôi thay chị nuôi cháu lớn, vì tôi không có chồng, và cũng vì Yechan quá giống chị ấy."
"Tin đồn thì lúc nào mà chẳng có chứ..."
"Đáng buồn thay, tin đồn vô căn cứ ấy lại là thật.
Mẹ Yechan là song sinh của tôi, bị băng huyết dẫn đến qua đời vào đúng ngày thằng bé ra đời.
Lúc kí giấy chứng tử, tôi bàng hoàng không chấp nhận được sự thật, tôi cảm giác như mình đã mất đi một nửa tâm hồn, nhưng tôi cũng biết Yechan vừa mất đi cả thế giới."
Tôi cũng chẳng rõ tại sao cô lại chọn thời điểm đó để nói ra sự thật này, có thể cô chỉ đang muốn trút bầu tâm sự sau khi chứng kiến thất bại đầu tiên của em, nhưng cũng có khả năng đó chính là nỗi lòng nặng trĩu của một người em mất chị và phải gồng gánh trên vai cuộc đời của một đứa cháu theo cách không mong muốn nhất.
Yechan vẫn chưa ngủ, em nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện của tôi và cô.
Theo như kịch bản thường thấy thì thằng bé sẽ phải tiếp tục giả vờ ngủ để nghe tiếp.
Nhưng không, Yeom Yechan chạy thẳng ra ngoài hiên, đùng đùng kéo tay tôi rời đi.
Em cứ thế đi mãi, đến khu đất trống không một bóng người mới thả tôi ra.
Dù chưa từng gặp phải nhưng tôi cũng có phần hiểu cảm giác ấy tồi tệ đến nhường nào.
"Giờ thì bí mật lớn nhất cuộc đời em, anh đã biết rồi đấy.
Nên anh phải là của em, em sẽ không chia cho ai nữa đâu."