Cập nhật mới

Fanfiction Và em sẽ đến cùng mùa hạ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402040643-256-k715941.jpg

Và Em Sẽ Đến Cùng Mùa Hạ
Tác giả: taetaegoogoochuche
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trên màn hình, cậu bé với nụ cười tươi rói tựa ánh nắng mùa hạ.

Em nhỏ hơn tôi năm ấy một tuổi, vẻ hồn nhiên của em khiến tôi dù nhìn chằm chằm vào màn hình nhưng cũng chẳng biết đoạn phim đang quảng cáo sản phẩm gì.



yichen​
 
Và Em Sẽ Đến Cùng Mùa Hạ
Mưa giông mùa hạ


Người ta vẫn thường cho rằng, 15 tuổi là quãng thời gian non dại và đẹp đẽ nhất cuộc đời.

Nhưng có lẽ đối với tôi thì không được như vậy...

Tôi vẫn còn nhớ mãi mùa hạ năm ấy, những hôm mải mê luyện tập không biết mệt, tới mức quên ăn quên ngủ, ở lại đến khi trời chẳng còn chút nắng để có thể dành lấy chiếc cúp quán quân của cuộc thi vũ công xuất sắc nhất năm 2013.

Vậy mà cuối cùng, tôi vẫn bị loại với số điểm không thể nào tệ hơn từ phía ban giám khảo ngay trước vòng chung kết.

Mười lăm tuổi, cái độ tuổi ẩm ương chưa lớn mà cũng chẳng còn nhỏ, thất bại có lẽ là không đáng kể ấy đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi.

Tôi dần trở nên nổi loạn, từ bỏ giấc mơ nhảy nhót mà tôi đã theo đuổi trong suốt gần 10 năm và cứ thế sống cuộc đời vô định mãi cho đến năm 20 tuổi khi tôi nhận được cuộc gọi định mệnh từ người chồng mới của mẹ...

"Mẹ con mất rồi, bị tai nạn giao thông."

"Dạ?"

"Ngày mai sẽ hoả táng, con về thăm mẹ lần cuối."

__________________________________________

Vài ngày sau khi về chịu tang mẹ, tôi mới biết, hoá ra ngày hôm ấy, mẹ đã chạy qua không biết bao nhiêu studio chỉ để hỏi cho tôi một nơi đào tạo vũ công chuyên nghiệp.
 
Và Em Sẽ Đến Cùng Mùa Hạ
Ngày mai


"Anh Yichen, cho tụi em về sớm nha!

Ngày mai phải lên đường rồi..."

"Vì nước đến chân rồi nên tôi mới tạo điều kiện cho cả lũ ở lại thêm thời gian đó, lo luyện tập đi!"

Một mùa hạ nữa lại đến, cuộc thi năm nay lại làm tôi mất ngủ hơn mọi năm, quả thật lần vấp ngã 9 năm trước đã gây cho tôi không ít sự ám ảnh.

Như mọi năm, những thí sinh tìm đến tôi hầu hết đều đã tốt nghiệp trung học, họ đủ lớn để vượt qua cú sốc mang tên "bị loại", nhưng năm nay thì khác, cậu nhóc Kang Woojin thậm chí mới bước sang tuổi 15, chẳng biết chút gì về thế giới của thần tượng, tôi không lo lắng sao được chứ.

Yen studio được thành lập mới chỉ 3 năm thôi, nhưng chắc do tôi ăn may nên học viên kéo đến đông nườm nượp, tất cả đều là những người trẻ mang theo ước mơ tham gia show sống còn rồi debut với tư cách nghệ sĩ.

Là một vũ công với thâm niên trong ngành hơn 14 năm, tôi cũng đã xây dựng được thương hiệu của riêng mình, trở thành người đã dẫn dắt 21 thí sinh debut thành công.

Thành tựu này khiến tôi vừa sĩ vừa tự hào không để đâu cho hết.

__________________________________________

"Cố lên nha, suốt thời gian qua mấy đứa đã vất vả nhiều rồi, debut thành công nhớ đừng quên anh đấy!"

"Sao mà quên được chứ, hôm nào anh cũng bắt tụi em ở lại quá giờ."

- Kang Woojin vừa nói vừa lau nước mắt, thằng bé là người sống tình cảm nhất mà tôi từng gặp, nửa năm liền ngày nào cũng nhìn mặt nhau, tôi đã sắp coi Woojin như em trai ruột của tôi rồi.

"Hết đoạn quảng cáo này là đến lượt tụi mình rồi đó, mà anh biết nhóc kia không?

Con trai độc nhất của cô Yobae đó, nghe nói cũng trong giới nhảy."

- Lee Sangwon luôn biết cách phân tán sự chú ý của mọi người, nhờ vậy mà cả tôi và tụi nhỏ cũng bớt run hơn.

Trên màn hình, cậu bé với nụ cười tươi rói tựa ánh nắng mùa hạ.

Em nhỏ hơn tôi năm ấy một tuổi, vẻ hồn nhiên của em khiến tôi dù nhìn chằm chằm vào màn hình nhưng cũng chẳng biết đoạn phim đang quảng cáo sản phẩm gì.

"Anh Yichen, nghĩ gì thế?

Tụi em vào trong luôn đây, nhớ em quá thì mở TV lên coi nha anh!".

Sau câu chào của Leo, từng đứa lần lượt tạm biệt tôi rồi kéo nhau vào sau cánh gà sân khấu, để lại tôi với một nỗi trống rỗng không thể nói thành lời.

Đoạn quảng cáo giờ đã chuyển sang một người khác, tôi cũng chẳng buồn ở lại thêm nữa.

___________________________________________

- You had me at hello!
 
Và Em Sẽ Đến Cùng Mùa Hạ
Học viên mới


Ánh nắng dịu dàng rọi qua khung cửa sổ, hôm nay studio của tôi lại đón thêm một lứa học viên mới.

Chỉ mới tối hôm qua thôi, nữ minh tinh Yeom Yobae đã tới gặp tôi để nhờ gửi gắm đứa nhỏ nhà cô.

"Yeom Yechan là con trai tôi, tròn một tháng nữa là thằng bé bước sang tuổi 15, nó có định hướng vũ công chuyên nghiệp..."

Cô Yobae không chỉ là sao hạng A mà còn là nhà tài trợ kim cương cho những cuộc thi nhảy do tôi tổ chức, chính vì thế mà tôi không có cách nào từ chối nhận đứa nhỏ còn chưa tốt nghiệp cấp 2 này.

__________________________________________

"Xin chào mọi người, em chào anh Yichen, em là Yeom Yechan năm nay 15 tuổi, mong được anh và mọi người giúp đỡ."

Thằng bé ngoài đời cũng đáng yêu y như trên quảng cáo, thậm chí còn có phần hơn...

Tôi đã đoán trước được cậu nhóc sẽ không đi một mình, quả nhiên nó rủ thêm hai đứa mới 13 tuổi và một đứa 14 tuổi đăng kí theo, vắt mũi còn chưa sạch đã ôm mộng làm idol.

"Em là Hsu Chingyu, năm nay 14 tuổi, đến từ Đài Loan ạ!"

"Em là Na Yunseo, học sinh lớp 8 ạ!"

"Em là Kim Taejo, em họ của anh Yechan, năm nay cũng mới 13 tuổi ạ!"

Tôi không hẳn là ghét phải chứa chấp mấy đứa ẩm ương này, chỉ là tôi hơi không quen.

Dìu dắt mầm non tương lai của đất nước đồng nghĩa với việc tôi cần cẩn trọng hơn để không làm ảnh hưởng đến tinh thần tụi nhỏ, ngay cả chính bản thân tôi cũng vì một sai sót nhỏ năm 15 tuổi mà suýt lỡ dở cả bao nhiêu hoài bão mà.

_________________________________________

"Giải lao một lát nhé, ai cần đi uống nước thì uống đi."

"Anh, mẹ em có nói gì về định hướng sau này của em không thế?"

- Yechan đột nhiên cất tiếng hỏi.

"Có, cô bảo em muốn làm vũ công."

"Thực ra em định debut làm idol cơ."

"Ừ, nếu vậy thì nhất định phải debut nhé!

Em giỏi mà."

Sau đấy tôi không nói gì nữa, em cũng chỉ yên lặng ngồi cạnh tôi, thao thao bất tuyệt về việc em muốn được đứng trên sân khấu như thế nào, và những lời thề em sẽ cố gắng ra sao...

Nhìn vào ánh mắt em, tôi thấy được khát khao cháy bỏng cùng lòng nhiệt huyết với đam mê, cái cảm giác ấy đã bị tôi đánh mất đi từ 9 năm trước rồi.

Khoảnh khắc mà tôi đưa ra quyết định sẽ quay lại con đường nhảy nhót, tôi cũng vẫn luôn cho rằng ước mơ của mình đã bị hiện thực chôn vùi mãi mãi, rằng mình không có năng lực để trở thành một vũ công đúng nghĩa.

Tôi đã tiếp tục sự nghiệp, ôm theo nỗi dằn vặt day dứt, cảm thấy tội lỗi đầy mình khi đã để mẹ phải vất vả vì mình kể cả trong những ngày cuối đời.

Tôi đã tự hỏi bản thân hàng vạn lần "Nếu như ngày đó tôi không bỏ cuộc một cách dễ dàng như thế thì liệu bây giờ tôi có thể hạnh phúc, có thể khiến bố mẹ yên lòng hay không?"

Hôm đưa tiễn mẹ tôi, mưa phủ trắng trời, tôi lặng lẽ ôm di ảnh của mẹ mà không rơi một giọt nước mắt, nhưng tôi hiểu rằng kể từ ngày hôm ấy, tôi phải tự bước đi trên đôi chân của của mình.

Không còn mẹ thì cũng chẳng còn đứa trẻ bốc đồng trốn học chỉ vì không có được thứ nó mong muốn.

Tôi dần trưởng thành hơn, học cách chịu trách nhiệm và đã dám thử sống rực rỡ thêm một lần.

Ánh mắt của em khiến tôi càng thêm khao khát theo đuổi ước mơ còn đang dang dở, bùng cháy nhưng không dữ dội, như đang kể lại câu chuyện cuộc đời tôi vậy.

__________________________________________

- "What you know about love?"
 
Và Em Sẽ Đến Cùng Mùa Hạ
Bí mật


Chớp mắt một cái đã đến hồi công bố danh sách debut của show sống còn mà học viên khoá trước của tôi tham gia rồi.

Kết quả lần này thật sự tôi không nghĩ tới, Kim Dongyun của tôi bị loại khi chỉ còn cách một chút.

Tôi thấy tiếc cho thằng bé nhiều lắm, chẳng biết làm gì ngoài an ủi rằng cánh cửa này khép lại sẽ có con đường khác mở ra.

Hôm đó là vào ngày sinh nhật Yeom Yechan tròn 16 tuổi, lúc hay tin người mình thích nhất bị loại, em buồn ghê lắm, đến studio cũng chỉ tập cho xong rồi đi về, nghỉ giữa giờ cũng chỉ im lặng tập một mình trong góc.

Chỉ còn gần một tháng nữa thôi là chúng tôi sẽ lại chia tay nhau để tụi nhóc viết tiếp câu chuyện của mình tại Boys2planet, nếu em cứ thế này mãi thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kết quả vòng loại.

Yechan đã cố gắng biết bao nhiêu, tôi đương nhiên không muốn em vì chuyện buồn mà yếu lòng, nhưng tôi cũng vô dụng, chẳng biết làm gì ngoài động viên em.

Đó là lúc tôi nhận ra bản thân mình quan tâm em đến nhường nào.

"Anh không cần lo cho em đâu."

"Anh cũng đang mong thế đây."

"Em ổn thật mà, chỉ hơi mất động lực..."

"Vậy thì mau chóng lấy lại động lực đi, thời điểm này là mấu chốt đấy, em làm anh phát ốm mất thôi."

"Em biết mà, anh Yichen cứ mắng em suốt thôi."

- lời nói của em pha chút hờn dỗi làm cho tôi có cảm giác như thứ gì đó bên trong tôi đang nảy nở.

Gần 11 giờ đêm, gần như tất cả đều đã đi về, chỉ còn lại mình tôi và Yechan.

Em ngỏ ý muốn mời tôi đi ăn đêm cùng hai mẹ con em, tôi cũng đã mệt rã rời sau hơn 4 tiếng tập luyện không ngừng nghỉ nên đành đồng ý.

Vừa đến nơi, cô Yobae đã trách tôi tại sao Yechan muốn debut mà tôi lại giấu.

Thực ra tôi biết cô nói thế chỉ để cho có chuyện, con trai duy nhất của cô muốn làm idol, chẳng lẽ cô lại cấm cản.

Ngồi được một lúc thì cô Yobae phải đi vì có lịch trình công tác nước ngoài, cô mời tôi và em ăn đêm cũng tại do chuyến bay bị trì hoãn.

"Em chán quá, anh có gì muốn nói không?"

Sau 22 giờ luôn là thời điểm mà con người ta trở nên yếu lòng nhất, tôi cũng chỉ là một người bình thường, hơn nửa lúc đó cũng không được tỉnh táo, tôi buột miệng:

"Anh có một bí mật, cái này anh chưa từng nói với ai hết, chắc chắn không ai biết."

"Gì thế?

Em biết được không?"

"Anh phát hiện ra mình không thích phụ nữ..."

"Ồ, vậy em cũng có một bí mật, em đã định tham gia buổi thử giọng của công ti YC đấy, nhưng thấy anh trên TV trông ngầu quá nên em lại quyết định học nhảy thêm một thời gian nữa mới tính."

Chúng tôi im lặng nhìn nhau một lúc, không ai nói với ai câu nào.

Mặt tôi đỏ bừng lên vì xấu hổ, việc tiết lộ bản thân là người đồng tính chẳng có gì đáng ngại, đáng ngại là tôi lại đi nói với Yechan, vào hoàn cảnh này...

Sau đó tôi đưa em về, em chúc tôi ngủ ngon rồi cũng quay bước vào nhà, tôi mải nhìn theo bóng lưng em, cảm giác có gì đó rất không đúng, nhưng tôi cũng không nhận ra điều gì bất thường.

___________________________________________

- Actually, there is no secret.
 
Và Em Sẽ Đến Cùng Mùa Hạ
Nhà


Thời gian thấm thoát trôi qua, đã đến lúc bốn đứa em trai của tôi bước vào hành trình Boys2planet đầy thử thách.

Mặc dù tôi đã rất hồi hộp, nhưng phải thừa nhận rằng tôi khá tự tin các em tôi hoàn toàn có khả năng sẽ đi một quãng đường dài.

Thời khắc chia tay của chúng tôi không bi lụy vấn vương như tôi đã nghĩ, học viên của tôi tinh thần thoải mái vô cùng, tôi không thấy bất kì một tia lo lắng nào trong mắt tụi nhỏ.

"Anh Yichen, còn bí mật nào muốn nói không?

Em sắp thành con trai nhà người ta rồi đó."

Yechan từng bảo em coi tôi như là phụ huynh của em chứ không hẳn là thầy giáo, đúng thật là số lần tôi mắng em nhiều hơn hẳn số lần tôi ngon ngọt động viên tinh thần như những giáo viên khác, thì Yeom Yechan đúng là con trai của tôi mà.

"Ăn nói cẩn thận, anh đấm cho đấy."

"Tới lượt Taejo với anh Yechan rồi kìa."

- Chingyu nói xong rồi tôi cũng chính thức phải nói lời tạm biệt với tụi nhỏ.

Một lý do chính khiến cho cuộc chia li của chúng tôi không mấy bịn rịn có lẽ là bởi vì cuối tuần nào cũng đầy đủ bốn đứa kéo nhau sang nhà tôi ăn nhờ ở đậu.

Nhờ có sự xuất hiện của mấy đứa này nên tôi cũng bắt đầu mong chờ ngày nghỉ nhiều hơn.

Mãi sau này Yunseo mới kể, Yeom Yechan sợ tôi cô đơn nên chủ nhật nào cũng bắt cả lũ về thăm tôi dẫn đến cãi vã và suýt cạch mặt.
 
Và Em Sẽ Đến Cùng Mùa Hạ
Bí mật (2)


Yechan và tôi có rất nhiều điểm chung, em cứ làm tôi nhớ đến bản thân mình trong khoảng thời gian tham gia Project7 vậy.

Năm ấy tôi vẫn còn khá ngông cuồng, chân ướt chân ráo bước vào một chương trình sống còn mà ngay cả tôi cũng chẳng biết liệu mình có tố chất trở thành thần tượng hay không.

Tôi chỉ biết rằng, vì mẹ đã vất vả nên mình cần phải cố gắng.

Đó cũng chính là lần thứ hai trong đời, tôi lao vào tập luyện đến quên ăn quên ngủ.

Nhờ có Project7 mà tôi cũng trở nên nổi tiếng hơn, đồng thời có nhiều người lạ ghét tôi hơn nữa...

Cũng phải thôi, tôi hay gây hấn với những thí sinh khác, lại chẳng có gì nổi bật, mọi người ghét tôi là phải.

Không biết vì nỗi nhớ mẹ hay vì nỗi khát khao, tôi cứ thế bước tiếp rồi dừng chân khi show mới quay được hơn một nửa.

Tôi không buồn, cũng chẳng thất vọng, tôi nhận ra mình muốn trở thành ai, và tôi muốn viết tiếp câu chuyện của mình, câu chuyện về nỗ lực theo đuổi đam mê vũ công và về sự thay đổi từ trong chính con người tôi.

Chuyện của tôi ngày đó là chuyện buồn, nhưng bây giờ nhìn lại, với tôi đó là cả một bầu trời ký ức, một mốc son chói lọi trong hành trình ngoi lên hứng ánh mặt trời.

Bây giờ thì tôi đã được đứng dưới nắng ban mai mà không cần phải lao lực quá nữa.

Tôi từ một đứa trẻ mất đi cả thế giới và bị mắc kẹt bởi những vụn vỡ trong tim, trở thành một người chuyên đi dẫn dắt người khác bước đi trên chính con đường mà tôi từng lạc lối...

Vòng chung kết của Boys2planet đang ngày càng đến gần, trong đầu tôi giờ đây chỉ toàn là những nỗi lo xoay quanh bọn trẻ .

Các em của tôi cũng chẳng rảnh rỗi gì mấy, đứa nào cũng lao vào luyện tập như điên để chuẩn bị cho màn trình diễn chung kết.

"Em đã báo trước với mẹ rồi."

"Gì cơ?"

"Nếu bị loại, em sẽ đi xỏ khuyên môi."

"..."

Đến trường quay, Yeom Yechan và Kim Taejo chào tạm biệt tôi rồi cùng nhau bước đi.

Kết quả cuối cùng được công bố, bốn cậu con trai của tôi đều phải khép lại hành trình ngay trước thềm ra mắt, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều này từ trước, và trông mấy đứa cũng chẳng có vẻ gì quá đau khổ.

Tối đó, tất cả chúng tôi mở tiệc BBQ ăn mừng cho trải nghiệm bị loại cùng lúc của các em.

Cô Yobae luôn biết cách để an ủi cậu con trai đang tuổi ẩm ương cứ nhất quyết đòi làm mấy chuyện nổi loạn để giải toả tinh thần.

Cô đã bao nguyên cả khu cắm trại để chúng tôi được thoải mái nhất có thể.

"Yeom Yechan, anh thấy sao khi bị loại?"

- Taejo đột nhiên hỏi.

"Bình thường, em cũng bị loại còn gì"

"Em thì không thấy bình thường lắm, phải rời đi như này thì ai mà không buồn chứ, nhưng em thấy vui nhiều hơn vì mình đã dám thử làm điều mình muốn."

"..."

Chúng tôi ngồi quây thành một vòng nhưng không nói với nhau câu nào, ai cũng có tâm sự riêng của mình.

Khoảng lặng ấy chỉ kết thúc khi cô Yobae đuổi bọn trẻ đi ngủ và rủ tôi uống rượu cùng, có lẽ cô cũng có tâm sự.

"Cậu biết tôi không phải mẹ ruột Yeom Yechan, đúng chứ?"

"Cô nói gì thế, Yechan không giống cô thì còn giống ai được nữa?"

"Ngày sinh nhật lần thứ năm của thằng bé là lần đầu tôi đưa nó ra trước ống kính, cũng là ngày giỗ chị gái tôi, từ đó bắt đầu xuất hiện những tin đồn về việc chị tôi mất khi sinh con và tôi thay chị nuôi cháu lớn, vì tôi không có chồng, và cũng vì Yechan quá giống chị ấy."

"Tin đồn thì lúc nào mà chẳng có chứ..."

"Đáng buồn thay, tin đồn vô căn cứ ấy lại là thật.

Mẹ Yechan là song sinh của tôi, bị băng huyết dẫn đến qua đời vào đúng ngày thằng bé ra đời.

Lúc kí giấy chứng tử, tôi bàng hoàng không chấp nhận được sự thật, tôi cảm giác như mình đã mất đi một nửa tâm hồn, nhưng tôi cũng biết Yechan vừa mất đi cả thế giới."

Tôi cũng chẳng rõ tại sao cô lại chọn thời điểm đó để nói ra sự thật này, có thể cô chỉ đang muốn trút bầu tâm sự sau khi chứng kiến thất bại đầu tiên của em, nhưng cũng có khả năng đó chính là nỗi lòng nặng trĩu của một người em mất chị và phải gồng gánh trên vai cuộc đời của một đứa cháu theo cách không mong muốn nhất.

Yechan vẫn chưa ngủ, em nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện của tôi và cô.

Theo như kịch bản thường thấy thì thằng bé sẽ phải tiếp tục giả vờ ngủ để nghe tiếp.

Nhưng không, Yeom Yechan chạy thẳng ra ngoài hiên, đùng đùng kéo tay tôi rời đi.

Em cứ thế đi mãi, đến khu đất trống không một bóng người mới thả tôi ra.

Dù chưa từng gặp phải nhưng tôi cũng có phần hiểu cảm giác ấy tồi tệ đến nhường nào.

"Giờ thì bí mật lớn nhất cuộc đời em, anh đã biết rồi đấy.

Nên anh phải là của em, em sẽ không chia cho ai nữa đâu."
 
Và Em Sẽ Đến Cùng Mùa Hạ
Bí mật (3)


Tôi đứng lặng thinh, chẳng biết phải nói gì để xua tan bầu không khí này, mà thực ra tôi nghĩ mình nên im lặng vẫn hơn.

Cuối cùng thì vẫn là Yeom Yechan mở lời trước:

"Em biết hết rồi, thấy bình thường, dù sao em vẫn đang được sống hạnh phúc như mọi người mà.

Nhiều người còn không có cả bố mẹ, họ vẫn lớn lên đấy thôi..."

"Em chỉ đang thấy khó xử khi anh biết chuyện thôi đúng chứ?"

Tôi muốn rút lại lời vừa nói ngay lập tức, ấy vậy mà Yeom Yechan vẫn rất bình tĩnh đáp lại:

"Ban đầu thì ngại thật, nhưng anh biết rồi thì em cũng đâu thể xoá kí ức của anh được, anh cứ như mọi khi thôi, đừng nhìn em bằng ánh mắt tội nghiệp như thế, em thật sự không muốn.

Tôi lại rơi vào im lặng, nói gì nữa đây, thằng bé đã bày tỏ quan điểm rõ ràng vậy rồi.

"Ờm...

Vậy thôi anh đi ngủ, Yechan ngủ ngon nhé!

Anh cũng không mấy bận tâm đâu."

Hôm đó, tôi lái xe về ngay trong đêm, cảm xúc của một đứa trẻ đã ảnh hưởng đến tinh thần tôi nhiều quá rồi.

Tất nhiên trong câu chuyện này không thể phân định rõ ai sai ai đúng, tôi chỉ là người ngoài cuộc vô tình được cho biết, và cô Yobae cũng chỉ đơn thuần là muốn tâm sự.

Mặc dù là sao hạng A với danh tiếng và khối tài sản đáng ngưỡng mộ nhưng cô gần như chẳng có lấy một người bạn, hoặc có lẽ cô coi tôi là bạn, còn với tôi, cô chính là người mẹ thứ hai.

Tôi thông cảm và hiểu cho cô vì tôi biết cuộc sống mà phải tự mình gánh chịu mọi thứ khó khăn đến nhường nào, tôi cũng hiểu và thông cảm cho Yeom Yechan vì tôi biết độ tuổi ẩm ương không cho phép chúng tôi trở nên đáng thương trong mắt người khác.

Tôi cá chắc em không buồn vì phải xa mẹ ruột, em buồn vì hình tượng con trai độc nhất của minh tinh hàng đầu mà em luôn hướng đến đã có chút kẽ hở.

Lần này, tôi không còn là bạn đồng hành lúc nào cũng được em tin tưởng để nói những chuyện trên trời dưới đất nữa.

Yeom Yechan cần có không gian riêng để trưởng thành, việc lúc nào cũng bám dính lấy nhau khiến cho cảm xúc của chúng tôi bị ràng buộc, thực sự có thể nói rằng tôi không thể sống vui vẻ nổi nếu Yeom Yechan không hạnh phúc.
 
Back
Top Bottom