Cập nhật mới

Khác [V-trans] MAFIA ||BTS HORROR||

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
217672489-256-k686290.jpg

[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||
Tác giả: the_two_sunflowers
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

khi 7 chàng trai cùng đến sinh nhật taehyung, họ quyết định chơi một trò chơi nho nhỏ - mafia.
nhưng
ai nói đó chỉ là một trò chơi chứ?
.

Lưu ý: không thích kinh dị, giật gân thì đừng đọc nhé!
.

-original author (tác giả gốc): @poeticsorrow
-translators (người dịch): @Tokiii1104 and @joookmin3107
-bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả.
.

-một câu chuyện ngắn về bangtan
-thời lượng: 11 chapters (1 chap giới thiệu + 9 chap chính truyện + 1 chap giải thích)
-tình trạng: truyện gốc đã hoàn, phần dịch đã hoàn
.
highest ranking:
#9 trong v-trans
#11 trong knj
.

1k views: 30/04/2020
10.1k views: 01/10/2021

666 votes: 21/8/2020
.

-started: 22/03/2020
-finished: 23/04/2020
.
#our_second_sunflower



vkook​
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||
하나


Original author : poeticsorrow

---

"hyung, hyung ! chơi MAFIA đi!"

GAME: 1 MAFIA, 1 THÁM TỬ VÀ

CÒN LẠI LÀ NGƯỜI VÔ TỘI.

MAFIA SẼ CHỌN TỪNG NGƯỜI VÔ TỘI.

NHỮNG NGƯỜI VÔ TỘI SẼ BIỂU QUYẾT

VÀ THÁM TỬ SẼ ĐƯA RA QUYẾT ĐỊNH CUỐI CÙNG

TRONG KHI HỌ CỐ GẮNG HẾT SỨC TÌM RA MAFIA.

TRÒ CHƠI SẼ KHÔNG KẾT THÚC CHO ĐẾN KHI MAFIA BỊ BẮT

HOẶC TẤT CẢ NGƯỜI VÔ TỘI + THÁM TỬ BỊ

GIẾT

.

.

.

ARE YOU READY TO PLAY?

----->
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||
인격


original author: poeticsorrow

Nhân vật dựa trên MV RUN *( Album Hoa dạng niên hoa )

---

KIM TAEHYUNG - 김태형

JEON JUNGKOOK - 전정국

PARK JIMIN - 박지민

KIM NAMJOON - 김남준

JUNG HOSEOK - 정호석

KIM SEOKJIN - 김석진

MIN YOONGI - 민윤기

WARNING : CÓ CHỨA NHỮNG CHI TIẾT BẠO LỰC, MAN RỢ VÀ GIẾT NGƯỜI.

Phù hợp khi đọc với background đen

E N J O Y

---

* RUN ERA

era : thời kì, kỉ nguyên

Q/A: bạn thích era nào nhất của Bangtan nè?
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||


original author: poeticsorrow

---

Giờ thì hãy chết đi, hyung.

author's pov

"Chúc mừng sinh nhật Taehyung !"

Cả nhóm vui vẻ hô to, một vài thành viên bắn pháo giấy đủ màu làm cho bữa tiệc thêm sôi động hơn.

"Của cậu đây"

Jimin nói, cậu mỉm cười trong khi trượt dây đeo xuống dưới cằm của Taehyung, giữ cho chiếc mũ sinh nhật màu xanh lam được đặt ngay ngắn trên mái tóc nâu hạt dẻ highlight xanh bồng bềnh của bạn mình.

Taehyung cười khúc khích với Jimin trước khi mọi sự chú ý của cậu đổ dồn về phía Hoseok, chàng trai đang bước vào phòng, cầm trên tay chiếc bánh chocolate được trang trí rất đẹp mắt.

Đi theo ngay sau đó là Yoongi với chiếc bật lửa trong lòng bàn tay.

Cả nhóm bắt đầu hát trong khi Yoongi thắp sáng những cây nến và đẩy chiếc bánh về hướng của Taehyung.

"Happy birthday dear Taehyung, happy birthday to you~"

Tất cả thành viên vui vẻ vỗ tay khi Taehyung rướn người về phía trước và thổi những ngọn nến sáng lung linh được trang trí trên chiếc bánh.

"Cảm ơn mọi người, giờ thì... bắt đầu ăn thôi !"

Taehyung hào hứng hét lớn, cậu chẳng chờ đợi ai mà nhào vô ăn.

Cả ngôi nhà tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Đằng sau họ, hoàng hôn bình yên buông xuống, tô lên bầu trời sắc tím hòa quyện với sắc hồng lộng lẫy.

----

"Chơi trò gì đi?"

Jin gợi ý trong khi đang ăn miếng bánh kem cuối cùng.

Sau khi ăn hết gần nửa chiếc bánh cả nhóm rời khỏi bàn và ngồi xuống sàn nhà thành một vòng tròn.

"Anh đang nghĩ đến trò chơi gì vậy hyung?"

Namjoon tò mò hỏi và lỡ tay cắm chiếc dĩa nhựa vào miếng bánh mà cậu đang ăn dở.

" Cái đé- "

"Hyung hyung!

Chơi Mafia đi!"

Thành viên nhỏ tuổi nhất nói trong khi đưa cho Namjoon cái dĩa mới mà chẳng thèm quay lại nhìn.

"Chắc rồi"

Yoongi nói.

"Em chắc chắn sẽ thắng!"

Jimin cười tủm tỉm, húc đầu cậu vào Jungkook.

Cả hai cười khúc khích, họ xoa tay một cách đùa cợt ra vẻ nham hiểm.

"Aish.

Hai đứa lúc nào cũng thích đấu đá nhau."

Jin phàn nàn trước khi đứng dậy bước tới chỗ tất cả mọi người

"Chú có bộ bài chứ Tae?"

" Em có mang theo đây rồi hyung"

Jungkook nói trong khi rút hộp bài màu đỏ từ túi quần sau của cậu.

"Taehyung?"

Hobi thắc mắc nhìn cậu.

"Em tham gia."

Cậu trai được hỏi trả lời cùng lúc cởi bỏ chiếc mũ sinh nhật.

"Tuyệt"

Jin nói trong khi lấy hộp bài từ tay Jungkook và lôi ra 7 lá bài màu đỏ.

" Tại sao chú-"

Chưa nói hết câu Hoseok đã bị tiếng cười của Jungkook cắt ngang.

"Hyung, ai lại không mang trò chơi đến một bữa tiệc sinh nhật cơ chứ"

Cậu út cười tủm tỉm nhìn anh của mình tráo bài trước khi đặt chúng ở giữa.

Jin hắng giọng, thu hút sự chú ý của mọi người.

"Luật rất đơn giản.

Lá bài trắng có nghĩa các chú là người vô tội, màu xanh là thám tử và đỏ là mafia.

Màn đêm sẽ buông xuống và mafia sẽ chọn một người để giết.

Thám tử sẽ chọn một người để kết tội vào đêm tiếp theo.

Danh tính của cả hai vẫn được giữ kín.

Sau đó biểu quyết theo số đông sẽ đảm bảo được tiến hành, dù vậy thám tử mới là người đưa ra quyết định cuối cùng"

Jin giải thích rồi đẩy chiếc bánh ra chỗ khác để đặt 7 lá bài xuống và ra hiệu cho mọi người lấy một lá bài .

Lần lượt từng người nhận lấy.

Mắt ai cũng liếc nhìn, quan sát sắc mặt của những người còn lại, nhìn xem nếu một trong số họ bị lộ quân bài mà họ rút được.

.

.

.

"Ready, and begin!"

---

Q/A: mấy pồ có bị nghiện mấy bài b-side của Bangtan hơn title khum??:>

vote please!

đừng matnet như mấy bạn đọc chùa nha~

Translators: Tokiii1104
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||


original author: poeticsorrow

---

NAMJOON'S POV

Tôi nhận lá bài, liếc nhìn xem phản ứng của mọi người trước khi xem cái của mình.

Lá bài màu xanh.

Oho, có vẻ mình là thám tử

Nhìn mọi người một lần nữa, không ai có vẻ muốn tiết lộ lá bài của mình.

"Được rồi!

Bởi vì đây là ván bài đầu tiên nên chúng ta sẽ ngay lập tức chuyển qua buổi đêm.

Anh sẽ là người dẫn chuyện."

Jin nói.

Thành viên lớn tuổi nhất nhìn cả đám nhỏ hơn gật gật đầu như một sự đồng ý thầm lặng về việc Jin sẽ làm.

Anh đặt cái gậy trỏ vào giữa vòng tròn.

" Okay, bắt đầu nào!

Nhắm mắt lại và cúi hết đầu xuống!

" Cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở nhẹ của 7 người vang vọng.

" Mafia.

Lấy cái gậy và chạm vào người mà cậu muốn giết đêm nay."

Tôi căng tai lên, cố gắng nghe xem ai đang di chuyển để lấy cây gậy.

Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì cả.

" Nếu mafia đã xong, chỉ cần chạm nhẹ vào người anh để kết thúc đêm nay.

Anh sẽ đếm đến 5, cho các cậu chút thời gian để lại cây gậy về chỗ cũ."

Jin nói.

Tôi đoán chắc rằng Jin đã bị chọc vì anh ấy đang bắt đầu đếm ngược

"5"

"4"

"3"

Tôi đột nhiên rùng mình khi cảm thấy có giọt nước rơi xuống sống mũi.

" Trần nhà bị dột sao ?"

" 1"

Jin kết thúc việc đếm ngược, mang tôi thoát khỏi đống suy nghĩ vẩn vơ.

Tôi mở mắt ra, chỉ để chứng kiến một thứ vô nhân đạo.

Người Taehyung rách toạc từ ngực trở xuống, máu nhuộm đỏ khắp người cậu.

Những vệt tóc xanh bị nhuộm đỏ bởi máu trở thành màu nâu đỏ sẫm.

Mùi máu tanh nồng bốc lên, và tôi theo phản xạ cố gắng bịt lấy miệng mình lại.

Tôi vô thức bật ra tiếng nôn ọe.

Tôi nhìn quanh, thấy rằng ai cũng trong tình trạng như mình, tất cả đều há hốc mồm.

Jimin khóc nấc lên.

Suga, im lặng.

Jin chắp tay cầu nguyện.

Jungkook và Hoseok ngồi cạnh Taehyung, cả nửa người , từ đầu đến chân ướt đẫm máu.

Cả hai đều không nói gì, miệng đều mở như đang gào thét không ra tiếng.

Ở ngực Taehyung là một con dao bếp cắm sâu.

Mắt cậu mở to, nhưng trợn ngược lại phía sau.

Khung cảnh hoàn toàn không thể nào miêu tả nổi bằng lời, thật kinh hoàng.

.

.

.

???POV

1 chết, vẫn còn 5.

Và nó chỉ mới bắt đầu thôi,

Đừng có nghĩ tới việc bỏ chạy.

Vì trò vui của ta,

Mới chỉ

B Ắ T Đ Ầ U

---

vote please!

đừng matnet như mấy bạn đọc chùa nha~

Translators: joookmin3107
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||


original author: poeticsorrow

---

NAMJOON'S POV

Chúng tôi không thể phủ nhận được một sự thật là ... người bạn thân của chúng tôi, thành viên thân thiết trong nhóm đã bị giết một cách tàn nhẫn.

Hình ảnh của cậu in sâu trong tâm trí của bọn tôi khi chuyện kinh hoàng đó xảy ra.

Bóng đèn nhấp nháy dữ dội, tiếng tủ bếp mở rồi đóng sầm lại, ngăn tủ rung lắc ầm ầm, dĩa và dao rơi vung vãi trên sàn nhà.

Những tờ giấy từ trên bàn bay xuống rải rác giữa sàn nhà ngay chỗ chúng tôi ngồi.

"G-Gọi cảnh sát ngay!!"

Jin la lên với tư cách là người lớn tuổi nhất.

"Em không gọi được!"

Hoseok vội vàng đáp lại, " Em không có d-dịch vụ "

Tôi rút điện thoại ra khỏi túi quần và kiểm tra máy.

>> KHÔNG CÓ DỊCH VỤ
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||
다섯


original author: poeticsorrow

---

NAMJOON'S POV

Mọi người thì thào, tự hỏi vì sao Hobi lại phải trả cái giá của Tử Thần như thế, mà không phải là cậu maknae vẫn-đang-sống-sờ-sờ kia.

Mặc dù đang nghe họ thì thầm, tôi lại không thể mở miệng ra nói bất cứ lời nào.

Sao có thể chứ?

Tôi là người đã chọn Hoseok.

Trong lúc nóng giận, tôi đã chọn Hoseok là mafia, chứ không phải Jungkook.

Mọi người bị che mờ mắt bởi cái ý nghĩ trả thù người giết Taehyung, và họ sẵn sàng giết cậu em mà họ nuôi lớn từ năm 15 tuổi.

Tôi nhìn xác của Hoseok nằm trên sofa, sau khi chúng tôi mang nó xuống từ cái thòng lọng đang treo lủng lẳng.

Không, tôi không nghĩ Hoseok là người đã giết Taehyung.

Tôi chớp chớp mắt, ngăn những giọt lệ đang chực trào ra mà cái cảm xúc đau khổ mang lại.

Ngu thật.

Tôi trách họ vì chọn Jungkook mà không suy nghĩ, trách chính mình vì chọn Hoseok trong khi cũng chẳng nghĩ gì ra hồn.

Nhìn qua cặp mái nhuộm hồng, lướt mắt qua 4 người còn lại vẫn đang ngồi thành một hình tròn méo xệch.

Mặc dù rất không muốn tin vào sự thật rằng một trong số chúng tôi là kẻ giết người ghê tởm ấy, tôi phải cố gắng loại trừ để tìm ra ai làm chuyện này, trước khi có thêm người phải chịu số phận như Taehyung... và Hoseok.

Jungkook?

Tôi chỉ cứu thằng bé vì tôi tin rằng nó thành thật khi nói không phải nó làm.

Không thể nào là Jungkook được.

Jimin?

Có lẽ.

Dù vậy, thằng bé chưa làm gì khiến tôi nghi ngờ theo bất kì cách nào.

Jin hyung?

Nhiều khả năng hơn là hai đứa út.

Anh ấy là người dẫn truyện, và Jin cũng khá vội vàng bắt đầu cái đêm mà họ chọn Jungkook.

Yoongi hyung?

Anh là người khơi ra ý nghĩ Jungkook là mafia.

Nhưng Yoongi nói sai luật.

Anh nói số vote nhiều nhất sẽ thắng, trong khi người quyết định ai chết lại là thám tử...

Tôi ngồi, cân nhắc về những khả năng vừa đưa ra.

"Yoongi hyung?"

Tôi hỏi, cẩn thận.

Mọi người hướng mắt về phía tôi, người được hỏi nghiêng đầu, mái tóc màu bạc hà của anh rung động nhẹ.

"Theo những gì em nghĩ thì... anh là mafia, đúng chứ?"

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng vì căng thẳng.

Sắc mặt Yoongi tối dần.

"Anh?

Là mafia?

Đừng tự đùa kiểu đó chứ Namjoon."

"Thật ra thì nó cũng có lí.

Anh là người muốn loại Jungkook ra."

Jimin thêm vào, cậu nhìn Namjoon.

Cậu gật đầu với anh, cho thấy rằng hai người ở cùng một phe.

"Mấy đứa không nghiêm túc, đúng chứ?

Chúng ta đều đồng ý chọn Jungkook."

Yoongi càng nói, giọng càng nhỏ hơn.

"Không, anh nghĩ Namjoon đúng.

Chú còn không thèm chớp mắt khi nói muốn loại Jungkook."

Jin lên tiếng.

"Chuyện này nực cười thật!

MẤY NGƯỜI ĐIÊN HẾT RỒI!"

Yoongi hét lớn.

"Hãy bắt đầu một đêm nữa."

Jin nói, nhẹ nhàng.

Tôi từ từ nhắm mắt lại, khuôn mặt bực bội của Yoongi dần biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.

Tiếng ai đó nghẹt thở khiến mắt tôi ngay lập tức mở to.

Cảnh tượng trước mắt làm tôi lạnh sống lưng.

Yoongi giữ một tay Jimin ngược ra đằng sau, trong lúc dí con dao bỏ túi sắc lẹm vào cổ cậu.

Jimin vẫn như cũ, nước mắt đọng lại thành vũng, nhưng chúng nhanh chóng trở thành dòng lệ rơi xuống khi cậu chớp mắt.

Ở khóe mắt, tôi có thể thấy Jin hyung che miệng lại bằng cả hai tay.

Jungkook ngồi yên lặng cùng sự kinh hoàng, nhìn qua nhìn lại từ chỗ Yoongi và Jimin tới chỗ của Jin và tôi.

"Để tao nhắc lại lần nữa, đúng là nực cười khi chúng mày nghĩ tao là mafia."

Yoongi nói với vẻ u ám, từng câu chữ đều ẩn chứa sự sợ hãi.

"Hyung..."

---

vote please!

đừng matnet như mấy bạn đọc chùa nha~

Translators: joookmin3107
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||
여섯


original author: poeticsorrow

---

NAMJOON'S POV

Tôi nhìn thấy Jimin khẽ nuốt khan, yết hầu của cậu ấy thoát khỏi lưỡi dao sắc nhọn của Yoongi trong gang tấc.

Không khí căng thẳng bao phủ cả căn phòng ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

"C-Cái quái gì đang xảy ra thế Yoongi!"

Jin mở lời đầu tiên với tư cách là người lớn tuổi nhất.

"Tôi không phải là kẻ giết người!

Không phải tôi!

Không phải tôi!"

Yoongi nói trong hoảng loạn, ngay tức khắc rời con dao khỏi cổ Jimin và vung vẩy nó trên không trung trước khi để lại con dao về vị trí ban đầu.

Tôi lo sợ lau những giọt mồ hôi chảy dài hai bên thái dương rồi giao tiếp bằng ánh mắt với Jimin.

Nỗi sợ hãi tràn ngập trong đôi mắt đen láy của thằng bé.

Tôi gật đầu với cậu như một sự cam đoan rằng cậu ấy sẽ an toàn.

"Nó chỉ là sự suy đoán thôi, Hyung."

Tôi bắt đầu nói một cách cẩn thận, từ từ lại gần Yoongi.

Tôi run rẩy vì sợ và thắc mắc không biết điều gì đã khiến anh ấy hành động một cách điên rồ như vậy.

"Lùi...lùi lại...." anh ấy lắp bắp, tay siết chặt eo Jimin, cậu trai nhỏ tuổi hơn khẽ phát ra tiếng rên rỉ đau khổ.

Tôi dừng bước về phía trước, mặt đối mặt với Jin và Jungkook âm thầm ra hiệu.

Câu hỏi " Phải làm gì bây giờ ?"

- chẳng-cần-phải-thốt-ra thì ba người chúng tôi cũng hiểu...

"Yoongi-ssi" Jin nói, từ từ dơ hai tay lên để tránh làm Yoongi hoảng loạn mà vô tình gây tổn thương cho Jimin "H-Hãy bỏ con dao đó đi, em sẽ hối hận vì những gì em đang làm đấy, Jimin là bạn của em cơ mà!"

Giọng của Jin dần lớn hơn, anh cố gắng nhắc đi nhắc lại rằng Yoongi sẽ hối hận với quyết định của mình.

Có vẻ như Yoongi dần bình tĩnh lại bởi những lời nói của Jin, anh từ từ hạ chiếc dao xuống và thô bạo tóm chặt Jimin.

Cậu trai nhỏ tuổi hơn ngay lập tức thoát khỏi Yoongi mà nhào tới vòng tay của Jin.

Sự điên loạn dần hiện lên trong ánh mắt của Yoongi.

Jungkook khẽ hừ nhẹ

Tôi giật mình quay lại *, mặt đối mặt với cậu út, gương mặt cậu ánh lên vẻ sợ hãi.

Jin cũng ngoái lại nhìn Jungkook.

"Em đã gần chết chỉ vì tính bốc đồng của anh ấy, và bây giờ chúng ta lại đối xử với anh ấy như đang dỗ dành một đứa trẻ ư ?

Em gần như đã tiêu đời còn anh ấy thì suýt chút nữa đã giết Jimin hyung!"

Jungkook la lớn, cậu đột nhiên đứng dậy và chỉ tay về phía Yoongi.

Cậu tiến tới chỗ Suga, đứng trước mặt anh ấy, cậu nói lớn, tay thì chọc mạnh lên ngực của Yoongi "Anh" Jungkook lại chọc tiếp "Là" cậu vẫn tiếp tục ẩn mạnh lên ngực anh ấy "Đồ tâm thần".

Không một ai trong chúng tôi ngờ rằng họ sẽ lao vào đánh nhau và cả hai va mạnh xuống sàn nhà.

Tôi lồm cồm bò dậy,chạy tới ngăn họ lại trước khi một trong hai vung thêm cú đấm vào mặt đối phương.

Còn Jin thì vội vàng tách Jimin đang run rẩy vì sợ sang một bên và lao vào giúp tôi.

Tôi định giữ Jungkook còn Jin thì tóm lấy Yoongi thì chợt bóng đèn nhấp nháy liên hồi.

Rồi "bụp" tất cả chúng tôi lại rơi vào bóng tối vô tận.

Tôi cố với tới họ trong bóng tối và rồi tôi chạm vào cánh tay của ai đó, không cần suy nghĩ nhiều tôi nhanh chóng bám lấy nó.

Mình phải cứu được họ.

Bóng đèn sáng trở lại và tôi ngay lập tức dơ tay lên che mắt lại vì chói.

Nhìn cánh tay mà tôi bám nãy giờ, tôi quét mắt lên và chợt nhận ra tôi đã bám chặt lấy Jimin.

Đôi đồng tử của cậu mở to, miệng mấp máy nói không ra tiếng.

Tôi quay đầu về hướng Jimin đang nhìn.

Xác chết của Yoongi và Jungkook nằm đè lên nhau.

Máu của cả hai từ từ rỉ ra thành một vũng máu đỏ tươi trên sàn nhà.

Một chiếc dao thái thịt lớn được cắm sâu vào sọ của Yoongi còn Jungkook thì bị rạch một đường ở cổ như thể ai đó đã thọc tay vào cổ cậu ấy vậy.

Tôi nhìn sang Jin đang đứng cạnh cột nhà, một giọt máu còn đọng lại trên sống mũi thẳng tắp của anh ấy.

Đôi mắt Jin mở to trong khi anh nhìn xuống đôi bàn tay của mình.

Máu đỏ dính đầy lên cả trên khuỷu tay của anh

---

* nguyên văn là nearly giving myself whiplash : give someone whiplash có nghĩa ai đó giật mình, choáng ngợp vì việc gì đó đột ngột xảy ra

không biết dịch vậy có đúng không nữa :'(

vote please!

đừng matnet như mấy bạn đọc chùa nha~

Translators: Tokiii1104
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||
일곱


original author: poeticsorrow

---

NAMJOON'S POV

Tôi nhìn chằm chằm về phía trước, mắt mở to tới mức tôi cảm giác nhãn cầu như sắp rơi ra ngoài.

Tôi liếc xung quanh và để ý rằng Jimin cũng hồn xiêu lạc phách như mình.

Những cái xác thối rữa của các thành viên chết trước đó trở nên mờ dần trong tâm trí tôi.

Tôi đã bỏ lỡ chi tiết nào sao?

Mắt Jin điên loạn đảo qua đảo lại từ tay chân đầy máu của anh tới khuôn mặt kinh hãi tột độ của chúng tôi.

"Không thể nào..."

Tôi nghe anh lắp bắp với chính mình.

Jin loạng choạng tới chỗ chúng tôi, vươn hai cánh tay ướt đẫm máu ra.

Anh giữ chặt vai tôi, nhuộm áo tôi bằng thứ chất lỏng màu đỏ.

Dù rất muốn nhưng tôi không thể nào nhìn thẳng vào mắt Jin được.

"Cậu phải tin anh Namjoon.

A-Anh không làm chuyện đó!

Không phải..."

Giọng Jin nhỏ dần rồi tắt hẳn khi thấy biểu cảm của tôi.

Làm sao tôi có thể tin anh ấy vào lúc này được cơ chứ?

Ba phần tư nhóm đã chết, tất cả đều quay lưng với nhau, cố gắng buộc tội nhau và bây giờ Jin – người có máu của họ (những thành viên khác) văng tứ tung tên tay và khuôn mặt của mình – đang ra sức biện hộ rằng anh không làm việc đó.

Thế đéo nào mà tôi lại bốc trúng lá bài màu xanh chứ?

Thấy tôi không phản ứng gì, anh quay sang cầu xin Jimin.

Vô vàn suy nghĩ lướt nhanh qua đầu tôi, như đang chạy đua với nhịp tim đang tăng dần.

Cho dù có làm gì chăng nữa, tôi chắc chắn không thể nào đưa họ - những thành viên mà tôi đã không thể bảo vệ - quay về.

Gia đình mà tôi đã không thể bảo vệ.

Tuy nhiên, suy nghĩ của tôi lại quay sang một hướng khác.

Nếu tôi kết tội Jin, và anh ấy là mafia, vậy thì ít nhất tôi có thể cứu lấy mình và Jimin.

Nhưng nếu anh ấy không phải là mafia...

Ánh nhìn của tôi chuyển sang Jimin, thằng bé đang đứng lúng túng khi Jin khẩn khoản cầu xin và òa khóc vào áo cậu.

Nhưng nếu tôi sai và Jin không phải mafia, thì tôi chính là đã hại chết tất cả...

Lúc này, tự nhiên tôi lại để ý tới một thứ khác.

Thi thể của Taehyung đâu rồi?

Vị trí cuối cùng của cái xác là khi cậu... bị giết...bởi mafia, nhưng chúng tôi còn chưa di chuyển nó đi đâu.

Vậy thì nó đang ở đâu?

Con dao cắm trên người thằng bé giờ đang nằm trên sàn gỗ, những vệt máu đông lại dính trên lưỡi dao sáng loáng.

"X-Xác của Taehyung đâu rồi?"

Tôi nói, ngắt tiếng khóc của Jin.

Hai người đều nhìn tôi, mắt mở to trước khi nhìn xuống nơi cuối cùng có thi thể.

"Vậy là anh không chỉ giết họ, mà còn giấu xác họ nữa hả hyung?"

Jimin đột nhiên hét, càng về cuối câu giọng càng lớn hơn.

"Không phải anh!"

Jin khóc lớn.

"Vậy không phải máu của Jungkook và Yoongi đang đầy trên người anh sao?"

Jimin cũng bắt đầu nức nở, những giọt lệ bắt đầu rơi từ khóe mắt.

"Anh không...

Không phải..."

Tôi an ủi Jimin khi cậu bắt đầu nói lắp, và trước khi thằng bé không thể nói thêm được lời nào nữa.

Tôi từ từ đẩy Jimin ngồi xuống sàn.

"Cậu nghĩ đó là anh thật sao?"

Giọng của Jin dần lắng xuống, nước mắt tèm lem trên mặt anh, nhưng không có giọt nước nào xuất hiện thêm trong đôi mắt đục ngầu của anh nữa.

Khi không ai đáp lại, Jin im lặng gật đầu, chầm chậm ngồi xuống sàn nhà.

Tôi thấy anh nhắm mắt lại trong lúc tôi yên vị ngay sau đó.

Chúng tôi giờ chính là đang mặt đối mặt.

"M-Một" Jin đếm, ngập ngừng.

"Ha-hai-i"

"B-B-Ba-a"

Lông mày tôi nhướn lên đôi chút khi anh nói lắp ngày càng nhiều, và những từ ngữ nói ra từ từ trở thành những tiếng thì thầm nho nhỏ.

Tôi tưởng một kẻ sát nhân phải tự hào về 'công việc' của hắn chứ?

Có thể là vì anh ấy sợ bị bắt.

Nhưng vậy thì Jin phải trở nên hung hăng khi chúng tôi buộc tội anh rồi.

Tại sao lại chấp nhận?

Tại sao anh lại đếm ngược tới cái chết của mình chứ?

"B-Bố-n--"

Khi anh ấy chưa thể đếm xong, tôi nhận ra tôi đã lầm.

Jin không phải là kẻ giết người từ đầu tới giờ, mà là—

Tôi đột ngột mở mắt, nhìn chằm chằm vào Jimin với đôi mắt mở to hết cỡ khi thằng bé dễ dàng túm cổ Jin và nhấc anh lên khỏi mặt sàn.

Những vết hằn đỏ chói trên cổ anh xuất hiện khi người nhỏ hơn ghim sâu những móng tay đen dài vào phần thịt mềm.

Tôi mở mắt vừa đúng lúc nhìn thấy mắt của Jin hyung lộn ngược lên phía trên, cơ thể mất dần sức sống.

Jimin liếm môi, thằng bé nhìn về phía tôi, để ý rằng tôi đã nhìn cậu từ nãy.

Tôi sợ hãi nhìn cặp mắt màu máu ngập trong sự tàn nhẫn.

Cậu cười khẩy, quăng cơ thể Jin xuống sàn như một con búp bê bị rách tả tơi.

"Năm."

Cậu kết thúc.

Đó là Jimin.

---

Ay yoo.

Mafia đã được tiết lộ rồi!

Các cậu có đoán đúng không??

Mấy cậu đã đoán là ai nào?

---

vote please!

đừng matnet như mấy bạn đọc chùa nha~

Translators: joookmin3107
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||
여덟


original author: poeticsorrow

---

NAMJOON'S POV

Cả người tôi run rẩy như chiếc lá mỏng manh bơ vơ bị cuốn theo gió.

Khi tôi nhìn vào đôi mắt đỏ ngàu, đờ đẫn của Jimin.

Nụ cười thỏa mãn chỉ xuất hiện khi cậu ta cảm nhận được nỗi sợ hãi đang len lỏi đâu đó trong tôi và cậu ta bắt đầu tỉ mỉ liếm những giọt máu còn đọng trên ngón tay khi cậu bóp cổ Jin.

"Chuyện này sẽ không xảy ra nếu như chúng mày ngừng trốn thoát" Jimin gằn giọng, thanh âm dần trở nên trầm hơn, nghe đáng sợ, ghê rợn hơn trước rất nhiều.

Tôi mở miệng muốn nói gì đó nhưng chẳng thể thốt nên lời.

Tôi chẳng thể hiểu nổi ý mà cậu ta muốn nói là gì.

Tôi cảm thấy mình như bị tê liệt.

Tôi chỉ có thể ngồi bất động và quan sát cậu ta cúi xuống nhìn tôi, ngón tay Jimin bóp chặt lấy cằm tôi bắt tôi phải nhìn thẳng vào đôi mắt u sầu ấy.

Dường như đã thỏa mãn nhìn tôi quằn quại trong đau khổ, nụ cười tự mãn của cậu ta ngày càng hiện rõ hơn làm tôi chú ý tới hai chiếc răng nanh dài, nhọn hoắc.

"Có vẻ như mày đang không hiểu gì đúng chứ, để tao giúp mày."

Tôi nhìn theo tay của cậu ta trong khi những móng tay dài ngoắc ấy mớn trớn vuốt ve khuôn mặt tôi rồi từ từ chuyển lên mắt và che chúng lại.

Vài giây sau tay của Jimin biến mất, tôi mở mắt ra và chỉ thấy một căn phòng tối tăm, chật hẹp.

Tôi có linh cảm rằng có hình bóng của một người nào đó đang ngồi ở bàn làm việc của anh ta, đúng lúc đó một ngọn nến nhỏ được thắp sáng và nó chính là thứ duy nhất tôi có thể nhìn rõ trong căn phòng tối mịt này.

"Giáo sư đáng kính, tác giả của cuốn sách 'Tales of the Murderous Mage', Kim Namjoon.

Là mày ở một khoảng thời gian khác."

Tôi sốc nặng trước những lời Jimin nói mà không để ý rằng cậu ta đang ở ngay cạnh tôi."

Đó là năm 1878, một năm trước khi mày ra mắt 'Tales of the Murderous Mage', cuốn sách đó chính là sự khởi nguồn của Mafia."

Tôi không nhìn vào Jimin trong khi cậu ta đang nói chuyện với tôi mà tôi đang chăm chú nhìn...bản ngã của mình ở quá khứ?

Tôi không chắc rằng tôi có thể liên lạc với chính mình ở quá khứ.

Nhưng dường như anh ấy không nghe thấy chúng tôi nói gì mà vẫn tập trung viết tiếp những dòng chữ còn dang dở.

Chúng tôi đang ở quá khứ thì anh ta làm sao có thể nghe được chúng tôi cơ chứ?

Tập trung nào Namjoon.

Mày phải chú tâm tìm cách sống sót thoát khỏi đây.

Chợt có một cảm giác lạnh lẽo truyền tới má tôi khiến tôi thoát khỏi những suy nghĩ của mình và thắc mắc không biết nó là gì.

Thì tôi chợt nhận ra Jimin đang ấn mạnh thứ gì đó lên má tôi.

Tôi vội chộp lấy nó và nhận ra rằng nó là chiếc hộp màu đỏ mà Jungkook đã đựng những lá bài.

Bây giờ tôi mới chú ý tới một dòng chữ nhỏ ở đằng sau chiếc hộp, nó viết là; ...Dựa trên cuốn sách 'Tales of the Murderous Mage.' Kim Namjoon, 1879.

Tôi sửng sốt nhìn Jimin.

"Giờ thì mày hiểu rồi chứ ?"

Cậu ta hỏi.

Tôi nuốt nước bọt rồi trả lời.

"Ý cậu định nói với tôi là...

Tất cả những người bạn của chúng ta đã chết là vì tôi đã viết ra quyển sách tạo nên Mafia ?"

Cậu ta cười thâm độc đáp lại tôi "Đó chỉ là một phần thôi... nhìn đi"

Tôi quay trở lại nhìn chính mình ở quá khứ và tôi lại một lần nữa câm nín khi nhìn thấy hình dáng của ai đó dần hiện lên đằng sau chiếc ghế gỗ cũ kĩ.

Cậu ta có mái tóc màu cam nổi bật, người cậu hơi khom xuống và móng tay của cậu ta thì dài, nhọn hoắc cùng với những ngón tay ngắn cũn nhỏ bé.

Tôi bịt miệng lại vì sốc, tôi há hốc miệng không tin vào mắt mình khi nhìn thấy hình ảnh đó trước mặt tôi.

Quá khiếp sợ, tôi ngay lập tức quay đầu, mặt đối mặt với Jimin một lần nữa.

Tôi bắt gặp ánh mắt đỏ ngàu của cậu ta đang nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen sâu thẳm của tôi.

"Chính mày ở quá khứ đã tạo ra tao"

---

KIM NAMJOON, 1879

NOTE : MỞ ĐẦU

Hoàng hôn đã buông xuống, thị trấn nhỏ bình yên Busan lại một lần nữa chìm vào màn đêm hiu quạnh.

Những đứa trẻ nhanh chân chạy về nhà theo tiếng gọi thất thanh của mẹ bọn chúng.

Những tên đàn ông đã khuấy động các con phố cả ngày nay cũng dần trở về nhà.

Những ngọn nến thắp sáng các căn nhà lần lượt bị dập tắt, chỉ còn ánh trăng mờ ảo soi rọi cả con phố.

Nhưng vẫn còn một bóng hình đơn độc của ai đó đi dọc trên các con phố, hàn khí u ám tỏa ra từ cậu dường như làm cho màn đêm thêm tăm tối.

Bạn thấy đấy, không ai ưa cậu bé cô độc đó cả.

Cậu bé có vẻ thảm thương và khó gần khiến cho mấy đứa trẻ cùng tuổi sợ hãi tránh xa.

Các ông bố bà mẹ bắt đầu bàn tán về sự kì lạ của cậu bé.

Họ dặn con họ không được nói chuyện với cậu.

Những người bán hàng dạo trên phố cũng không đồng ý cho cậu bé đáng thương đó được mua đồ của họ, và dần dần không ai còn biết đến sự tồn tại của cậu và cứ thế lướt qua.

Và điều này đã khiến cậu bé trở nên rất tức giận,trong một đêm trăng sáng, cậu quyết định giải tỏa cơn thịnh nộ đã tích tụ bao lâu nay lên một vài người dân Busan.

Khi mặt trời nhô lên, bầu trời dần hửng sáng cũng là lúc cậu hoàn thành việc trả thù của mình.

Ánh sáng mặt trời chiếu xuống những con phố, những ngôi nhà đã bị vấy bẩn bởi những vết máu đỏ sẫm, và trên khuôn mặt nhỏ bé và quần áo của cậu cũng dính đầy máu của những người dân ở thị trấn Busan.

Mày thấy chưa, Park Jimin đã khác rồi.

Tales of the Murderous Mage ...

01

---

- tales of the Murderous Mage là câu chuyện của tên pháp sư sát nhân/ hắc ám

tớ giữ nguyên tiếng anh cho nó hay :3

vote please!

đừng matnet như mấy bạn đọc chùa nha~

Translators:Tokiii1104
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||
아홉


original author: poeticsorrow

---

CHAPTER V

KIM NAMJOON, 1897

Họ đang đứng ở đúng nơi cậu muốn.

Cậu đã rất cố gắng để rủ chúng – những đứa "bạn" mà bố mẹ chúng chẳng đời nào cho con họ chơi với Jimin – cùng cậu thử một trò nho nhỏ cậu mới nghĩ ra: Tử Thần và Thám Tử.

Luật chơi rất đơn giản: hoặc là thám tử tìm ra kẻ giết người, hoặc là cái chết sẽ tìm đến với tất cả.

Park Jimin nhìn những người ngồi xung quanh, có thể gọi là những người còn lại.

Cậu mời mọi người tới căn nhà rách nát của mình để chúc mừng sinh nhật anh thợ làm bánh Kim Taehyung.

Không may thay, Taehyung là người nhận được cái chết đầu tiên.

Nghe theo những lời phán đoán của thám tử, thủ thư Jung Hoseok tới đường cùng ngay sau đó.

Việc này dấy lên một cuộc tranh cãi giữa những người chơi, và nó kéo theo cái chết của thợ vá giầy Jeon Jungkook, và của người làm chuông Min Yoongi.

Xâm nhập vào suy nghĩ của thám tử, tên pháp sư làm tâm trí anh rối loạn, và khiến anh đưa ra quyết định cuối cùng trong vai trò một thám tử; bác sĩ Kim Seokjin là kẻ giết người.

T H Ậ T K H Ô N G M A Y L À M S A O

Lấy lá bài từ cái áo cộc tay đã rách bươm, cậu chỉ có thể cười khẩy nhìn khuôn mặt của chàng thám tử tái nhợt đi khi biết được sự thật.

Nhưng khuôn mặt đó chẳng trắng bệch được bao lâu, bởi nó nhanh chóng bị nhuộm đỏ, chỉ trong giây lát.

------

Giờ là năm 1927, và họ đã trở lại.

Vậy nên, một lần nữa Park Jimin này sẽ chăm sóc chúng thật chu đáo.

.

.

.

HẾT

.

.

.

Tale of the Murderous Mage ...

150

-----

AUTHOR'S POV

Namjoon ngộp thở bởi đống máu anh vừa nhổ ra, rên rỉ vì đau đớn trong lúc lấy tay giữ ngực mình.

Cái bàn mà anh bị ném vào một cách thô bạo đã vỡ vụn thành từng mảnh bên dưới.

Cậu tới gần cơ thể đang run rẩy kia, cầm một cây nến để soi sáng khuôn mặt anh.

Namjoon co rúm người lại đến nỗi anh cảm giác cơ thể bị hút gọn vào trong theo bản năng*, sợ hãi nhìn cặp mắt đỏ ngầu như muốn xoáy sâu vào tâm can anh, ngọn lửa vàng nhấp nháy từ cây nến làm không khí thêm đáng sợ.

"C-Cậu không.."

Anh dừng lại, ho ra tưng ngụm máu đã đóng cục trong phổi.

"Cậu không thấy day dứt vì đã giết họ sao?

Vì..."

Anh nuốt khan.

"Vì sắp sửa giết tôi...?"

"Tao đã giết mày rất nhiều lần trong quá khứ..."

Jimin nói.

Cậu lục lọi trong túi quần cũ, lôi ra lá bài màu đỏ từ bên trong.

Lá bài của mafia.

"Nên bây giờ việc giết mày chẳng có ý nghĩa gì với tao nữa."

Đặt cây nến xuống cái bàn gỗ bụi bặm, Jimin giật người về phía trước, bộ móng đen kịt nhắm vào cái cổ không chút phòng vệ của anh.

Xoay người tránh ngay trước khi cổ bị xé toạc bởi nanh vuốt sắc nhọn, Namjoon đứng dậy, chộp lấy nguồn sáng duy nhất của căn phòng rồi tiến tới cái bàn gỗ cũ kĩ của chính mình ở quá khứ.

"Mày không thể chạy trốn khỏi cái chết của mày đâu!

Mày không thể G̵̨̨̰̮͚͎̠̈͌̆̈̿̽̄̔̃̅̚̚͝Ǐ̵͎̜̠͉͎̿̌̃͆̏̏Ế̸̞̇̊̀͆̄̈́͠T̸̩̆͐̒̇̆͌͑̐̀͜͝͝ ̵̧̹̬̽̎͂̈́̏͛T̷̡̘͉͓̻͖͕̊Ă̸͖̽͝Ö̵͈̖̰̗̗́̿̽͊̌̈́̄́͌͑̌̕ͅ ."

Nhìn quanh phòng, tìm kiếm thứ gì đó có thể giúp ích, Namjoon để ý tới bản gốc của Tale of the Murderous Mage.

Cố gắng bỏ nỗi sợ hãi và lo lắng đang ngày càng dâng trào qua một bên, anh cẩn thận cầm lấy nó, trước khi liếc qua ngọn lửa đang cháy sáng.

Đoán được ý nghĩ của Namjoon, Jimin đổi tông giọng sao cho nghe có vẻ hiểu biết.

"Đừng có ngu tới mức tin rằng làm hại quyển sách cũng có nghĩa là làm hại được tao."

Tuy nhiên, sự sợ sệt được kiềm chế trong giọng nói của cậu không phải là không được Namjoon chú ý.

Nắm chặt chân nến, anh ngước lên nhìn một lần nữa, bắt gặp ánh mắt điên dại đỏ rực đang nhìn chằm chằm anh, con ngươi như muốn rơi ra ngoài.

"Nếu tôi tạo ra cậu thì tôi cũng có thể giết chết cậu!"

Anh nói, trước khi đốt cháy quyển sách bằng ngọn lửa đỏ hồng của nến, mở to mắt nhìn nó dần bị thiêu rụi.

Tiếng thét thống khổ khiến Namjoon đánh rơi quyển sách xuống sàn, anh ngẩng lên nhìn cả cơ thể Jimin chìm trong lửa, đôi mắt đỏ chói trần đầy thù hận là thứ duy nhất anh có thể thấy rõ ràng.

Bất động, Namjoon nhìn cơ thể cậu quằn quại trước khi trở thành một nắm tro tàn xám xịt.

Mùi hôi thối của da thịt bị thiêu cháy cùng với mùi khói độc hại khiến mọi thứ anh nhìn thấy đều nhân lên làm đôi, nhưng nó chỉ là vấn đề trong chốc lát bởi sau đó, Namjoon trở lại bình thường, khi anh cảm nhận được được cơ thể mình đang tiếp xúc với sàn gỗ cứng nhắc, khi mà hai con ngươi của anh đã trở về đúng chỗ của nó.

CHÚC MỪNG THÁM TỬ, CẬU ĐÃ TÌM ĐƯỢC MAFIA.

_The end_

|

---

Note: đoạn Jimin và Namjoon đánh nhau là ở trong quá khứ.

Vì thế tác giả mới dùng 'candelabrum' thay cho 'candel' (đều là 'nến' cả) và Jimin mặc quần áo cũ/ lỗi thời.

Namjoon của quá khứ cũng không còn ở trong phòng.

Và trong trường hợp này, thám tử thắng vì anh không bị mafia giết (như luật đã được nêu trong chap hana)

Kể ra thì cái kết hơi hụt nhỉ 😛

vote please!

đừng matnet như mấy bạn đọc chùa nha~

Translators: joookmin3107
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||
EXPLANATION


original author: poeticsorrow

---

VẬY JIMIN CHÍNH LÀ MAFIA.

MỌI NGƯỜI CÓ ĐOÁN ĐÚNG KHÔNG ??

Đây là những hints trong truyện nhé

CHAP 2

"Giờ thì hãy chết đi, hyung." câu này được viết ở đầu chap và nó tiết lộ cho người đọc biết là Mafia có thể là bất kì ai ngoại trừ Jin.

Và nó nhấn mạnh rằng Mafia chính là Jimin khi chỉ còn lại Jin và Namjoon sống sót.

CHAP 4

6̶͙̄̀̂1̷͙͔͉̤͍͐̍̀5̵̫̭̎1̴̡͗8̴̧͚̙̮͖̎͂̓̇͠9̴̠̫̤͌̈́̂͑̚1̶̪͙̽̉1̶̛̹̻̓͂̀̀3̸̗͍͚̻͙͌̏̇̈͒1̴͕͂̂5̴̦̺̀̿1̸̢̧̨̜̙̋4̸̯̮̯̃́5̶͉̺̮̖̀̋̋͝1̵̠͖̪̬̈́͌5̷͔͔̒͝6̸͔̥̭̀̈̓̔2̵̧̩̈́5̴̨̱͈̔1̸̣̹͐͒͂͐͝5̵̧͙͌́͘2̶̥̉̏̎̓͝1̷̣̗͎̱̜̃͊̚4̵̸̵̸̢̨͖̱͔͔͎̮̦̫̩̻̻̞̺̮͉̎̑̓̒̔̿̑̈́̑̈́̊̋̃̃ đó là một mật mã

6-15-18-9-1-13-15-14-5-15-6-25-15-21, có nghĩa là "FOR I AM ONE OF YOU"

Và chap này cũng có hint về một chi tiết siêu nhiên:

"Bóng đèn nhấp nháy dữ dội, tiếng tủ bếp mở rồi đóng sầm lại, ngăn tủ rung lắc ầm ầm, dĩa và dao rơi vung vãi trên sàn nhà.

Những tờ giấy từ trên bàn bay xuống rải rác giữa sàn nhà ngay chỗ chúng tôi ngồi."

Và cả chi tiết Jin nhặt được tờ giấy dính đầy máu có dòng code.

Ai có thể làm điều đó khi tất cả đang nhìn nhau cơ chứ.

CHAP 6

Khi đèn tắt, Namjoon chới với trong bóng tối cho đến khi anh bám lấy Jimin, kẻ sát nhân đã giết cả Jungkook và Yoongi.

"Nhưng nếu tôi sai và Jin không phải mafia, thì tôi chính là đã hại chết tất cả...Lúc này, tự nhiên tôi lại để ý tới một thứ khác.

Thi thể của Taehyung đâu rồi?"

Trong khi Namjoon đang suy nghĩ xem ai mới là mafia thực sự thì Jimin đã giấu xác của Taehyung để đánh lạc hướng khiến Namjoon phân tâm không thể nhận ra Jin là người vô tội.

Jimin cũng khiến Namjoon nghĩ rằng cậu vô tội bằng cách giả vờ đau buồn khi Taehyung chết.

"Tôi nhìn qua Jimin và thấy thằng bé tự cuộn tròn mình lại, cậu ngây ra ,nhìn chằm chằm vào Jungkook và Taehyung, nước mắt không tự chủ mà lăn dài trên khuôn mặt."

THE TALES OF THE MURDEROUS MAGE

Nếu mà các cậu vẫn chưa hiểu phần kết thì đây là phần giải thích nhanh nhé.

Kim Namjoon là tác giả, người viết ra The Tales of the Murderous Mage, câu chuyện kể về một cậu bé ma quái cô đơn tên Jimin.

Tuy nhiên, ác quỷ đã đến với trần gian.

Cậu ta giết tất cả những ai đã đối xử tệ bạc với cậu và mời họ tới một trờ chơi tên Death & The Detective ( Tử thần và thám tử) sở dĩ có dòng chữ " dựa trên cuốn sách Tales of the Murderous Mage của Kim Namjoon, 1879" trên chiếc hộp trò chơi Mafia là vì Mafia là phiên bản hiện đại của Death & The Detective.

JIMIN'S DEATH: Lí do khi Namjoon đốt cuốn sách gốc của Tales of the Murderous Mage lại giết chết Jimin là vì cuốn sách chính là nơi Jimin được tạo ra, là nơi Jimin xuất hiện, ác quỷ là có thật và cậu đã bước ra khỏi cuốn sách để đến với thực tại.

Phá hủy cuốn sách chính là xóa tan sự tồn tại của Jimin.

-

Thế còn ai không hiểu hông?? giơ tay nè~

-

T H A N K Y O U

---

vote please!

đừng matnet như mấy bạn đọc chùa nha~

translator: Tokiii1104
 
[V-Trans] Mafia ||Bts Horror||
Lời cuối


Oh xin chào!!

Là 'the two sunflowers' đây.

[V-trans] MAFIA ||BTS HORROR|| là transfic thứ hai của chúng tớ, một bé hướng dương khác to lớn hơn và mang màu sắc hơi u tối trong khu vườn nhỏ. (nhưng đương nhiên bé con vẫn rất là xinhh xẻo nha~)

Bước đi thứ hai trong công cuộc dịch truyện của chúng mình.

Gặp chút xíu trở ngại (?) ban đầu, nhưng sau tất cả, mọi chuyện đều đã ổn rồi.

---

Tên: [V-trans] MAFIA ||BTS HORROR||

Thời lượng: 11 chapters (1 chap intro + 9 chap chính truyện + 1 chap giải thích)

Tác giả gốc: poeticsorrow

Tác giả phần dịch: Tokiii1104 và joookmin3107

Edit bìa: _sụt

Bắt đầu: 22/03/2020

Hoàn thành: 23/4/2020

---

Cảm ơn các cậu rất nhiều vì đã ủng hộ chúng tớ!! lúc đầu team không nghĩ transfic này được tới 400 votes như hôm nay, bọn tớ rất cảm kích vì các cậu đã đón nhận bé MAFIA.

Cách hành văn của chúng tớ vẫn còn rất kém nên có thể mắc rất nhiều sai sót, các cậu có gì muốn nói cứ comment ở dưới nhé.

Và các cậu hãy nhớ rằng chúng tớ luôn ở dưới gầm giường nhà cậu ...và các cậu luôn ở trong tim bọn tớ
 
Back
Top Bottom