Cập nhật mới

Khác [V-trans] KILLER KILLER || BTS THRILLER ||

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
222447039-256-k866424.jpg

[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
Tác giả: the_two_sunflowers
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Một trò chơi đơn giản tưởng chừng vô hại nhưng không ngờ lại dẫn đến hàng loạt các vụ thảm sát đau thương.

*lưu ý : nếu ai không thích thể loại thriller, giật gân thì đừng đọc nhé 🙂))
.

-original author (tác giả gốc): @NATSUUFT
-translators (người dịch): @Tokiii1104 , @joookmin3107 and @annghost
-bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả!!
.

-thời lượng: 12 chapters ( 1 chap giới thiệu + 10 chap chính truyện + 1 chap giải thích)
-tình trạng: truyện gốc đã hoàn, phần dịch đã hoàn.
.

-started: 26/4/2020
-published: 28/4/2020
-finished: 16/10/2020
.
#our_fourth_sunflower



v-trans​
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
introduction


↬Một trò chơi đơn giản tưởng chừng vô hại nhưng không ngờ lại dẫn đến hàng loạt các vụ thảm sát đau thương.

↠Killer killer | bts↞

KILLER KILLER - một card game gồm bốn người chơi hoặc hơn.

Mỗi người sẽ nhận một lá bài – không được tiết lộ cho người khác biết quân bài của mình.

Mỗi lá bài có mục đích, vai trò của riêng nó và mỗi vai trò đó lại ảnh hưởng tới cách vận hành của trò chơi.

Người chơi phải cẩn thận tránh làm lộ lá bài của mình cho đến khi trờ chơi kết thúc, nếu không trò chơi sẽ dừng lại ngay tại đó.

Mỗi người sẽ nhận được một lá bài sau đây: đen, đỏ và xanh.

Đen: killer.

Khi người chơi nào nhận được lá bài này,họ sẽ có khả năng giết chết những người dân vô tội chỉ bằng một cái nháy mắt đơn giản.

Mặc dù nắm trong tay tất cả sức mạnh vương quyền, killer cũng phải vô cùng thận trọng.

Nếu như họ vô tình nháy mắt về phía cảnh sát và bị tóm được hay bị cảnh sát bắt trong lúc cố giết ai đó trong khi chơi, họ sẽ thua và trò chơi kết thúc.

Chiến thắng sẽ thuộc về cảnh sát.

Đỏ: Cảnh sát.

Cảnh sát có khả năng tìm ra Killer và bắt họ.

Xanh: Thường dân.

Một hoặc nhiều người chơi có thể có lá bài này.

Những ai nhận quân bài này thì về cơ bản đều vô dụng.

Khi killer nháy mắt về phía người dân vô tội, người đó phải kêu lên: "tôi đã chết" rồi sau đó người chơi đấy sẽ không còn đóng vai trò gì trong trò chơi nữa.

↪Vậy bạn sẽ làm thế nào khi trò chơi này xảy ra ở đời thực?

Đơn giản thôi.

Đừng tin ai cả.

.

.

.

↠Original author: NATSUUFT

↠Translator: the_two_sunflowers

↠Started: 26/04/2020

↠Finished: không nhớ rõ ngày nhưng đã hoàn🙂

«Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả»

.

.

.

↠W A R N I N G

có chứa những câu từ thô tục, man rợ cùng với các chi tiết máu me, chết chóc.

↬𝐸 𝑁 𝐽 𝑂 𝑌↫
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
prologue


original author: NATSUUFT

___

(nếu các cậu chưa đọc intro, thì quay lại chap trước nào!!

Đọc đi nha, chứ về sau hỏi han các kiểu về luật chơi là toi hong có trả lời đâu.)

prologue

Yoongi ghét tiệc tùng.

Đó chính là một sự thật mà đám bạn của anh phải chấp nhận.

Đó là lí do tại sao anh bị cho là 'kẻ phá đám bữa tiệc' trong cả cái trường đại học này.

Cho dù đám bạn của anh có kiên trì tới mức nào – đặc biệt là Hoseok – Yoongi vẫn từ chối tới mọi bữa tiệc anh được mời.

Yoongi không đơn giản chỉ ghét tiệc tùng – anh coi thường chúng.

Anh thà nhốt mình trong phòng, co chân một cách thoải mái trong khi lướt mấy trang mạng còn hơn.

Vậy thì tại sao?

Tại sao anh lại ở trong một bữa tiệc ngay lúc này?

Đó, Yoongi cũng không biết câu trả lời.

"Thả lỏng đi nào Yoongi!"

Hoseok, chủ bữa tiệc, cười tủm tỉm rồi đẩy cốc nước về phía cậu trai.

"Anh không tới đây để ủ rũ như thế đâu!"

Yoongi thở dài.

Hoseok đang say quắc cần câu và điều này chả tốt tí nào.

Hobi xỉn chắc chắn là rắc rối lắm.

Cậu sẽ nhạy cảm hơn gấp đôi là ồn ào hơn cả trăm lần bình thường, và nhắc lại là điều này cực kì tệ.

Yoongi nhìn chằm chằm vào Hoseok – người hiện tại đang đẩy đồ uống về phía anh mà chẳng thèm suy nghĩ lại lần nữa.

Yoongi không biết làm sao mà anh, chính mình đây, lại có thể chấp nhận chơi với đám bạn này.

Khi chắc rằng Yoongi sẽ không đời nào uống thứ Hoseok đưa, cậu trai say xỉn rên rỉ lộn xộn, nắm chặt lấy cổ tay Yoongi và bắt đầu kéo anh vào chỗ ai-biết-là-chỗ-quái-nào-đâu.

"Hoseok," Yoongi gằn giọng.

"Jung Hoseok!"

Hoseok làm lơ sự phản đối của anh và tiếp tục lôi Yoongi đi cùng mình.

Sau hàng tá nỗ lực thoát khỏi bàn tay đang giữ chặt của Hoseok, Yoongi bỏ cuộc.

Yoongi thấy Hoseok cười toe toét vì chuyện này, anh lại thở dài.

Hoseok có vẻ như là đang tiến tới một đám người lớn, ai cũng có đồ uống trên tay, hò hét và quẩy không biết trời đất.

Yoongi ngay lập tức chúi đầu về phía Hoseok, lắc đầu tuyệt vọng.

Hoseok, người để ý tới biểu cảm của Yoongi, cười thầm.

"Đừng lo, chúng ta không vào đó đâu," cậu lắc đầu.

"mà là nhóm kia."

Yoongi hướng mắt theo tay của Hoseok, và nhìn thấy một đám người ngồi thành vòng tròn đang chơi card games một cách hào hứng.

Anh chưa nhận ra ai với ai, vì khoảng cách quá xa, nên Yoongi nheo mắt lại để thấy rõ hơn.

Khi anh thấy rõ ràng mặt của từng người, Yoongi đánh yêu lên cánh tay của Hoseok.

"Thằng ngu.

Sao mày không bảo anh là có mấy đứa kia.

Anh sẽ không rầu rĩ đến thế nếu mày nói anh biết là bọn nó cũng tham gia," Yoongi nói.

Hoseok khúc khích.

"Em xin lỗi Yoongi.

Bọn em đoán anh sẽ chẳng thèm tiếp xúc với ai khi anh biết bọn này cũng ở đây.

Jin hyung nghĩ đây là cách tốt nhất để anh gặp những người mới, nhưng nó chả có tác dụng gì, nên nó cũng không quan trọng nữa."

Yoongi lấy tay che mặt lại, ngại ngùng. (*)

"Eyyy mọi người!"

Hoseok gọi lớn, lắc lắc đồ uống trên tay.

Họ quay người định chào lại, nhưng khi họ thấy Yoongi, họ chợt cảm thấy sự tội lỗi dâng trào.

Jimin cười lo lắng.

"Không có ích gì huh?"

"Đương nhiên là không nhưng cảm ơn vì đã cố gắng," Yoongi nói.

Jimin xích người qua một bên, tạo chỗ trống cho Yoongi có thể ngồi vào.

Taehyung làm điều tương tự với Hoseok.

"Vậy mấy cậu trai ngốc đang làm gì ở đây?"

Yoongi hỏi, anh để mắt tới mấy lá bài mọi người đang cầm.

Jungkook cười toe, lật mặt trước của lá bài ra, chỉ có một màu đen.

"Bọn em đang chơi killer killer."

Tất cả mọi người giật nảy lên.

"Anh biết mày là killer mà!"

Namjoon hét, chỉ tay vào thằng bé.

Jungkook nhìn anh tự mãn hết mức, khoanh tay trước ngực.

"Một thất bại không may mắn nữa cho bên cảnh sát," Jin lẩm bẩm, lật lá bài của chính anh – lá bài màu đỏ.

Mọi người bật cười khi Jin cúi đầu vì xấu hổ, thở dài vì vận may của mình.

"Hình như là mười lần rồi đấy hyung," Taehyung vừa nói vừa cười.

"Mười một," Jimin sửa lại, cười lớn.

"killer killer?"

Yoongi nhắc lại.

"Đó không phải là cái game mà mọi người đã chơi không nghỉ trong mấy tuần trước sao?"

"...yeah."

"Game này hay tới mức mọi người bỏ học á hả?"

Yoongi hỏi, tò mò.

Jimin ngay lập tức gật đầu như muốn gãy cổ, mắt cậu cũng sáng lên.

"Vâng, hay lắm luôn!" cậu ré lên, vỗ tay liên hồi.

"Anh nên thử đi hyung!"

"Anh không nghĩ-"

"Jungkook!

Tráo bài!"

Yoongi thở dài và mặt cả đám tươi tỉnh hẳn.

Jungkook lấy lá bài từ tay mọi người và bắt đầu trộn hết lên, khoe mấy cái tricks này nọ, khiến những người còn lại cười lớn.

Môi Yoongi kéo lên một nụ cười nhỏ.

Khi Jungkook đang bận với việc của mình, Namjoon giải thích luật cho Yoongi thật kĩ càng.

"Em chia bài đây," Jungkook nói, từng lá đều được úp xuống.

Thằng bé chia bài khá nhanh.

Khi đã có lá của mình, anh ngay lập tức lật nó lên, lá bài toàn màu xanh biển.

Là thường dân.

Họ đã chơi rất nhiều vòng, cười đùa và đủ các kiểu khác nữa.

Yoongi cũng tận hưởng chính bản thân mình, anh khá là bất ngờ.

Đã như thế này được vài tiếng tới khi những người tham gia bữa tiệc giảm dần – khi chỉ còn lại đám bọn họ.

"Anh không chơi nữa đâu," Yoongi ngáp.

"Anh mày mệt rồi."

Jin gật đầu, mặt mệt mỏi.

"Anh cũng thế.

Chúng ta chơi cũng phải được vài tiếng rồi."

"aw thôi nào!"

Hoseok bĩu môi, mấy đứa còn lại làm y hệt.

Jin nhìn Yoongi, ý hỏi xem nếu anh muốn chơi ván cuối cùng.

Yoongi không nói gì một lúc tới khi anh nhìn thấy những khuôn mặt tràn đầy hi vọng của những người còn lại.

Anh (lại) thở dài, gật đầu kiệt sức.

Mọi người reo hò, một lần nữa dồn hết những lá bài vừa dùng cho Jungkook.

"Okay, bình tĩnh.

Trời ạ," Jungkook gào lên, nhặt hết đống bài đang nằm rải rác trên sàn.

Mọi người đều nói chuyện với nhau trong khi Jungkook tráo bài, điều này khá là buồn cho thằng bé bởi nó chắc chắn đang ép mình làm vài cái tricks hay ho.

Em chia bài cho từng người.

Nhận được lá của mình, một vài thành viên giả vờ nhảy giật người lên khiến những người khác tò mò không biết lá bài của họ là gì, trò chơi cũng kịch tính gấp bội.

Yoongi lật lá của mình.

Là cảnh sát.

Vậy có nghĩa là anh có thể quan sát tất cả để tìm killer.

Anh nheo mắt, nhìn từng người, từng người một.

Yoongi cố gắng không thể hiện ra anh là cảnh sát một cách quá rõ ràng để lừa killer.

Không ai có vẻ gì là khả nghi-

"Em chết rồi."

Mất điện.

___

(*): nguyên tác là "yoongi inwardly facepalmed."

nhớ tặng chúng tớ ngôi sao cam cam nho nhỏ nếu thấy hay nha~

translator: joookmin3107
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
one


original author: NATSUUFT

___

one

"Cái quái-" Yoongi nghe thấy Namjoon la lên trong bóng tối.

"Hoseok, mày lại quên chưa trả tiền điện đấy à?"

"Gì cơ?" tiếng hét của ai đó đáp lại ngay lập tức và Yoongi nhận ra ngay đó là Hoseok.

"Tao trả rồi!

Tao thề!"

"Có thể là mất điện," Jin nói với giọng lanh lảnh, anh cả cũng chẳng quan tâm tới giọng điệu của mình.

Một vài tiếng đồng ý vang lên.

Yoongi thốt ra một tiếng thở dài khó nghe – anh ghét mất điện, nhất là khi nó kéo dài quá lâu.

Anh chỉ hi vọng rằng lần mất điện này sẽ không kéo dài, nếu không anh sẽ chẳng chịu nổi mất.

Điên chết đi được.

Yoongi cảm thấy có ai đó kéo tay áo mình, anh giật bắn mình nhảy lên ghế miệng thì kêu "á" một tiếng khiến cho "thủ phạm" phì cười.

"Bình tĩnh, hyung.

Là em mà," Yoongi nghe thấy Jimin nói từ phía sau lưng mình, giọng nói cậu hơi run chắc có vẻ như đang nín cười đây.

Yoongi ngẩn người, cố gắng hiểu xem chuyện gì đã xảy ra.

Sau đó anh ho khan một tiếng, má hơi chuyển sang màu hồng nhạt, quả thật Min Yoongi lúc ngại ngùng nhìn dễ thương như mèo con vậy.

Anh có thể thấy vài đường nét trên khuôn mặt bánh bao của Jimin mập mờ trong bóng tối – dù chúng như hoa trong gương trăng trong nước – anh vẫn có thể thấy trên môi Jimin là một nụ cười khoái trí, cậu đang há hốc mồm cười lớn nhưng không dám để tiếng cười thoát ra khỏi miệng, thấy vậy Yoongi liền đánh một cú đau đớn vào chiếc đùi của Jimin, cậu bé đáng thương bị ông anh lườm cho cháy mặt.

"Mày dọa anh sợ chết khiếp," Yoongi nói khi Jimin bật ra tiếng cười khúc khích.

Yoongi cáu lắm chứ nhưng chẳng làm gì được cậu nhóc tinh nghịch này.

"Chúng ta thật sự cần thắp vài cây nến," Namjoon nói.

"Taehyung chắc chắn nên là người đi lấy chúng, phải không Tae Tae?"

Yoongi nghe thấy Taehyung phát ra một tiếng kêu kì dị, cậu tỏ ra không thích làm việc này cho lắm.

"Èo tại sao lại là em?

Jungkook thì sao?

Em ấy nhỏ tuổi nhất mà!"

"Em ấy đã luôn làm theo mọi yêu cầu của chúng ta rồi, đã đến lúc cho đứa bé tội nghiệp ấy nghỉ ngơi," Jin nín cười.

"Và chú là đứa nhỏ thứ hai, chú phải làm thôi."

"Em sẽ thử kêu Yoongi-hyung làm cho em, vậy –"

"Không."

"Nhưng hyung!"

Taehyung than vãn.

"Anh nợ em một đặc ân đấy."

"Ừ, nhưng-"

"Ê mọi người!

Mọi người có biết rằng Yoong-"

"Chú dám," Yoongi hét cùng lúc đứng lên, cảm nhận được mặt mình đang đỏ như trái cà chua chín mọng.

Anh lờ mờ thấy nét mặt của tinh nghịch của thằng nhóc Taehyung, một nụ cười đắc ý hiện rõ trên gương mặt nhóc.

Yoongi biết Taehyung đã nắm thóp được mình; anh biết rõ là anh không thể quay lại khi anh đã lỡ sa chân vào cái bẫy của Taehyung.

"Cái gì vậy?"

Jimin hỏi đầy mong chờ, cậu nhóc này có vẻ rất thích hóng chuyện.

Yoongi ngay lập tức liếc nhìn Taehyung, như để cảnh báo nhóc ta không được hé nửa lời không thì sẽ "chết không toàn thây" với anh đây đâu.

"Được rồi," Yoongi cằn nhằn.

"Anh mày sẽ đi.

Chỉ cần đừng nói với ai."

"Ỏ~.

Em muốn biết," Hoseok bĩu môi.

Taehyung cười toe toét.

"Cảm ơn, hyung~"

"Anh thề, Taehyung," Yoongi thở dài giận dữ.

Anh tự hỏi vì sao anh vẫn luôn bất ngờ cho đến nay.

Đây không phải lần đầu tiên chuyện này xảy ra.

Taehyung là bậc thầy trong việc đe dọa; nhóc ta sẽ sử dụng bất cứ thứ gì để chống lại bạn và khi Yoongi nói tất cả mọi thứ, nó nghĩa là tất cả thật đấy.

Yoongi đứng dậy.

"Chú để nến ở đâu?"

Hoseok suy nghĩ.

"Ở trong bếp.

Ngăn thứ nhất hoặc ngăn thứ hai của tủ, em không chắc lắm."

"Được," Yoongi hừ nhẹ, xoay người đi.

Anh nghe thấy một tiếng cười nhỏ sau lưng mình.

"Anh nghe thấy đó, Jimin."

Jimin khúc khích đáp lại.

" Há! xin lỗi, hyung."

Yoongi dần tiến vào màn đêm tối tăm, dùng tay mình để chạm vào tường, mò lối đi.

Anh đã đến nhà Hoseok rất nhiều lần, nên anh có thể nhận ra được mình đang ở đâu qua kiến trúc của nơi này.

Anh đi cẩn thận nhất có thể tránh không để bản thân bị trượt chân.

Đi sâu hơn vào bóng tối, giọng nói của hội bạn anh trở nên nhỏ dần đi.

Anh vẫn tiếp tục cất bước, kéo lê ngón tay mình khắp mọi nơi.

Anh cảm thấy lạnh sống lưng khi tiếng của những người khác ngày càng mờ nhạt hơn, cho đến khi anh không còn nghe thấy giọng nói của ai nữa.

Yoongi thở phào lúc ngón tay anh chạm phải chiếc máy pha cà phê quen thuộc Hoseok luôn để trên cùng kệ bếp; đây là dấu hiệu cho thấy anh đã vào trong nhà bếp.

Ngăn thứ nhất hoặc ngăn thứ hai của tủ.

Yoongi nghĩ, nhanh chóng đi tới nơi tủ bếp.

Anh sẽ không nói dối đâu – bóng đêm thật sự đang dần khiến anh sợ hãi.

Nỗi sợ ngự trị trong anh đang dần thoát ra mà xâm chiếm lấy anh.

Yoongi vỗ nhẹ ngăn tủ đầu tiên, cố gắng mò xem tay nắm ở đâu.

Khi tìm thấy nó, anh kéo ra, làm cho gỗ phát ra một tiếng động lớn.

Yoongi chuẩn bị cho tay vào ngăn kéo thì thấy thứ gì đó chạm vào chân mình.

Tim Yoongi đập càng nhanh.

Anh chậm rãi di chuyển chân theo vòng tròn, tò mò muốn biết xem đó là gì – nhưng không có gì cả.

Anh nuốt nước bọt trong lo lắng, đôi môi khô, nứt nẻ của anh bắt đầu run run.

Sau đó Yoongi cắn môi và lắc đầu, anh cố trấn tĩnh lại.

Anh hẳn chỉ tưởng tượng ra mà thôi.

Anh mò mẫm trong ngăn kéo, bên trái bên phải,không thiếu một chỗ nào.

Nhận ra rằng không có nến, anh rút tay lại và lập tức đóng ngăn tủ thứ nhất vào.

Anh vội vàng mở ngăn thứ hai, anh bắt đầu cảm thấy lo lắng, thật đấy.

Bình tĩnh nào, hẳn không có gì đâu.- anh tự trấn an bản thân.

Yoongi ngay lập tức bất vi sở động khi anh nghe thấy tiếng kéo lê phát ra.

Anh tiếp tục im lặng.

Tiếng động đó rất nhỏ thôi, nhưng Yoongi vẫn có thể nghe thấy nó.

Nó nghe như tiếng thứ gì đó đang bị kéo trên sàn nhà.

Tiếng kéo lê nghe rất chậm rãi, lặng lẽ - cẩn thận.

Nó nghe rất đáng nghi – như nó phải được làm vô cùng cẩn trọng để không ai nghe thấy.

Yoongi giữ nguyên vị trí, giữa không gian yên ắng chẳng có lấy một tiếng nói anh chỉ nghe thấy tiếng ma sát bực mình kia.

Rồi nó dừng lại.

Nó như biết được Yoongi đã nghe thấy.

Anh nín thở, nhanh chóng thò tay vào ngăn tủ thứ hai, tạo ra nhiều tiếng động to nhất có thể.

Tim anh đập rộn lên và anh thậm chí không có tìm nến nữa.

Mặc cho tiếng động lớn anh cố ý phát ra, Yoongi cố gắng tập trung nghe theo tiếng động đó nhất có thể.

Anh nghe thấy tiếng dây thừng buộc chặt, nhưng rồi nó ngừng lại.

Đèn bỗng dưng sáng lên.

Yoongi nuốt nước bọt, anh cần nhanh chóng ra khỏi đây trước khi-

Có một tiếng hét.

Mắt Yoongi mở trừng ra khi nghe thấy tiếng la thất thanh đó.

Là Hoseok.

Anh đóng mạnh ngăn kéo, chạy nhanh đến chỗ bạn mình.

"Sao vậy-" Anh nghẹn lại, mặt anh tái đi ngay khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mặt.

Là Jungkook, người bị treo cổ trên cái thòng lọng.

Mắt thằng bé đỏ ngầu, sự sợ hãi hiện rõ trên mặt nó.

Một tấm vải trắng bịt miệng Jungkook lại – mặc dù, thậm chí tấm vải đó không thể được coi là trắng vì máu tươi của Jungkook dính đầy trên đó.

Cơ thể của thằng bé treo lơ lửng, chuyển động nhẹ nhàng.

Nhưng điều Yoongi để ý nhất là thứ Jungkook đang nắm trong tay.

Đó là một tấm thẻ.

Chính xác là một tấm thẻ màu xanh.

___

xin lỗi các cậu vì đã ngâm fic hơn tuần vì bây giờ đã đi học lại nên bọn tôi hơi bận :3

nhớ tặng cho chúng tớ ngôi sao màu cam cam xinh xinh nếu thấy hay nhé!

translator: annghost
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
two


original author: NATSUUFT

---

two

"Cậu ấy-cậu ấy-" Hoseok nói không nên lời, anh mếu máo khóc.

Hoseok run rẩy chỉ tay về phía Jungkook, cả người thằng bé bị vấy bẩn bởi máu đỏ.

Tất cả mọi người đều ngây ra, tay chân bủn rủn, bây giờ sáu chàng trai chẳng biết phải làm gì nữa.

Họ chỉ nhìn chằm chằm vào cậu trai bị treo cổ với hai con mắt mở to, dường như ai cũng không tin vào mắt mình, sự việc xảy ra quá nhanh...

Yoongi nhìn Jimin suy sụp gục xuống sàn nhà, cậu lấy tay che miệng lại vì quá sốc.

Jimin trông có vẻ rất khiếp sợ và Yoongi có thể nhìn thấy nó trong đôi mắt ngấn lệ của cậu.

Yoongi ngoảnh lại nhìn Taehyung.

Nhóc trẻ hơn như đang tắc thở tới nơi, mắt Taehyung mở to đầy kinh hãi khi nó chứng kiến cái xác chết vô hồn của Jungkook treo lơ lửng trên sợi dây.

"Làm sao có thể?"

Seokjin lẩm bẩm."

Thằng bé đã ở với chúng ta suốt cơ mà!

Làm sao-"

"Thằng bé không," Namjoon chen ngang khi Jin đang nói dở, giọng của anh run lên vì sợ "Em-em để ý thấy nó không hề nói lấy một lời sau câu em chết rồi.

Em tưởng nó chỉ giả vờ im lặng nhưng..."

"Nếu như vậy, đang có một thằng chó giết người ở trong nhà!"

Taehyung la lên.

Yoongi giật mình bất ngờ nhìn thằng bé.

Nhưng những người còn lại dường như không để ý tới cơn giận dữ của Taehyung vì họ vẫn còn chưa hoàn hồn trước cái chết của Jungkook.

Taehyung giờ đây không thể mạnh mẽ nổi nữa, cậu trai òa khóc trong vô vọng, siết chặt nắm tay thành quyền.

"Chúng ta phải rời khỏi đây," Yoongi trầm mặc thốt lên, giọng nói chỉ lớn hơn tiếng thì thầm một chút.

Taehyung quay ra nhìn Yoongi với ánh mắt sửng sốt "Và bỏ lại Jungkook ư?!"

"Taehyung, thằng bé chết rồi!"

Seokjin gào lên.

Cả hai thành viên nhỏ tuổi hơn giật thót tim quay sang nhìn anh cả, môi Jin run run.

"Điều tốt nhất chúng ta có thể làm bây giờ là để cảnh sát điều tra ra kẻ đã giết Jungkook."

Tae định mở miệng phản đối thì Jin liền tiếp lời.

"Còn hơn là vậy," Jin thở dài."

Chúng ta chẳng thể làm gì thêm nữa."

Đột nhiên bóng đèn vụt tắt.

Tất cả mọi người đều cứng đờ.

Không ai di chuyển chỉ một bước.

Dường như tất cả các thành viên đều đang ngừng thở trong khi mắt dãn ra hết cỡ, sự khiếp sợ hiện rõ trên khuôn mặt họ.

Cả căn phòng im ắng không có lấy một tiếng động.

Tim Yoongi bắt đầu đập mạnh hơn, anh từ từ nhìn lên trần nhà.

Hơi thở như ngừng lại khi anh nhận thấy bóng đèn mỗi một giây lại càng nhấp nháy dữ dội hơn.

Thật khó để xác định được bất cứ thứ gì - anh ấy chẳng thể nhìn rõ mặt mọi người, Yoongi chỉ biết ngồi im một chỗ mà run rẩy, anh chẳng biết phải làm gì cả.

Một tiếng chém vang lên .

Tim của Yoongi như nhảy ra khỏi lồng ngực.

'Ực' anh nuốt khan và đôi mắt anh bắt đầu chuyển về hướng tiếng động phát ra.

Chợt anh ngừng lại.

Anh ấy đang làm gì thế cơ chứ ?

Không nhất thiết phải nhìn đúng chứ?- Không - anh không muốn nhìn đâu.

Nhưng sự tò mò thúc giục Yoongi nhìn lướt qua, mặc dù anh không hề muốn vậy.

Rồi cuối cùng anh quyết định quay đầu lại.

Yoongi ước rằng anh không làm vậy.

Đó là Namjoon.

Chàng trai nhỏ tuổi hơn đứng yên như một pho tượng, mắt mở to sợ hãi.

Nhưng không chỉ vậy.

Ánh mắt của Yoongi rời xuống phần cổ của Namjoon, một vết cắt đỏ dài hết cả cổ, những giọt máu bắt đầu rỉ ra.

Yoongi khẽ nuốt nước bọt, tim của anh bắt đầu đập mạnh hơn như thể muốn thoát ra khỏi lồng ngực khi Yoongi nhìn thấy vết cắt đó; anh ấy ước rằng mình chỉ đang tưởng tượng mà thôi.

Yoongi vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm Namjoon - đang đứng yên một chỗ.

Yoongi định mở miệng định gọi tên cậu em-

Thì mặt anh tái nhợt không còn một giọt máu.

Đầu của Namjoon từ từ trượt ra khỏi cổ - ngay đúng vị trí của vết cắt đó.

Và "bịch" nó rơi xuống nền nhà lạnh ngắt.

Mắt vẫn mở nhưng sự sống không còn nữa.

---

tôi đang kiểm tra sấp mặt các bạn ạ 🙂) xin lỗi các cậu hai tuần tới bọn mình hơi bận nên ra chap không đều, các cậu thông cảm nhé! :3

Translator: Tokiii1104
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
three


original author: NATSUUFT

---

three

'Con mẹ nó chạy ngay."

Seokjin lớn tiếng.

Và họ đã chạy, chạy thục mạng.

Yoongi nhanh chóng làm theo, tim anh hồi hộp đập nhanh từng nhịp trong khi những suy nghị hỗn độn cứ nhảy nhót qua lại trong tâm trí.

Ở khóe mắt, anh thấy Jimin loạng choạng mất thăng bằng.

Thằng nhóc ngay lập tức ngã cái bịch xuống đất.

Yoongi lo lắng quay ngược lại, chạy tới chỗ Jimin và giúp cậu đứng lên.

Jimin thở hắt, run rẩy.

Cậu đứng bằng đôi chân rung rung và yếu ớt đẩy Yoongi ra, ý nói anh nên tiếp tục đi thì hơn.

Yoongi lắc đầu, choàng một tay Jimin qua vai mình.

Jimin không nói lời nào, im lặng nghe theo anh.

"Mẹ chứ cái cửa đéo mở!"

Taehyung chửi ầm lên, xoay tay nắm cửa liên hồi, nhưng chẳng thay đổi được gì.

Thằng nhóc đấm vào cánh cửa đầy thất vọng.

"Mấy đứa đùa anh à," Yoongi nghe Seokjin thầm thì.

Anh nhìn người lớn hơn cố gắng vặn tay nắm lần nữa, vẫn chẳng có gì tốt hơn.

Seokjin nuốt nước bọt lo lắng, một lần nữa đẩy tay nắm cửa, mỗi lần đều dùng nhiều lực hơn.

"Không thể xảy ra chuyện này," Hoseok lẩm bẩm "Đéo thể nào như thế này được!"

Yoongi chạy nhanh tới cửa sổ trước mặt.

Anh chật vật xoay khóa, nhưng chúng không thèm nhúc nhích dù chỉ một chút.

Anh nhíu mày, tiếp tục dồn sức vào tay.

Miệng Yoongi bật ra vài tiếng càu nhàu, cánh cửa vẫn không có gì khác biệt.

Cắn chặt môi, anh thử lại lần nữa nhưng chẳng được gì ngoài hai bàn tay đau nhức.

Hoseok mạnh tay đẩy anh về phía trước – Yoongi biết là Hoseok không cố ý làm thế.

Cậu trai thử mở khóa, nhưng cũng chẳng được gì.

Hoseok càu nhàu vài câu, gắng sức thêm lần nữa.

Sau hàng tá động tác lặp đi lặp lại như trên, người nhỏ hơn bất lực than vãn và bắt đầu dọng nắm đấm của mình vào thứ chết tiệt trước mặt.

"Yoongi, chú lấy ngay điện thoại ra gọi cứu trợ hộ anh," Seokjin vội vàng.

"Mấy đứa còn lại – tìm bất cứ thứ gì có thể dùng được để mở đống cửa sổ đó ra."

Yoongi ngay lập tức mò mẫm điện thoại của mình trong khi những người khác làm theo lời Jin.

Những ngón tay run rẩy của anh vội vã ấn số.

Áp sát tai mình vào loa, anh nuốt nước bọt "ực" một cái khi chuông chờ vang lên từng hồi.

"911 đây, trường hợp khẩn cấp của anh là gì?"

"Có một vụ giết người và chúng tôi đang rất cố gắng để thoát ra ngoài.

Nhưng lối ra duy nhất không chịu mở và chúng tôi không biết phải làm như thế nào và-"

"Thưa anh, hãy hít một hơi thật sâu trước đã.

Giờ thì cho tôi biết tên và địa chỉ của anh, chúng tôi sẽ tới ngay-"

Giọng nói tự nhiên bị bóp méo.

"Có ai không?"

Yoongi run run nói khi tiếng ở đầu dây bên kia tiếp tục méo xệch đi, và tiếng máy móc kêu rè rè kì lạ thay thế nó.

Tim anh bắt đầu đập nhanh do âm thanh nhỏ.

Liếc qua Seokjin, Yoongi tìm kiếm một chút sự trấn an từ người anh lớn nhưng Jin cũng đang đờ người ra, đông cứng.

Âm thanh truyền qua điện thoại tới tai vẫn cứ là những tiếng vo vo khó chịu.

Ngắt kết nối rồi.

Yoongi tái nhợt quay lại nhìn Seokjin, người mà khuôn mặt cũng không khác gì anh lúc này.

Và rồi anh nghe thấy tiếng thứ gì đó đang di chuyển.

Nhưng không – nó không có vẻ gì là một đồ vật nặng.

Lần này nghe giống tiếng kim loại.

Yoongi nghe được âm thanh của nó – anh nghe rất rõ.

Nó được kéo lê khắp sàn nhà một cách dễ dàng.

Vật này có lẽ khá sắc và việc lết trên sàn khiến nó phát ra những âm thanh chói tai dù rằng rất nhỏ.

Yoongi lạnh cả sống lưng vì âm thanh két két đó.

Nó đang tiến tới gần hơn.

Gần hơn nữa.

Tiếng động lớn của cửa kính bị đập vỡ nhanh chóng tới tai Yoongi.

Âm thanh của vật nhọn kia cũng ngay lập tức dừng lại.

Đầu anh bật ngược lại khi lia mắt tới nơi âm thanh vừa phát ra.

Taehyung thở hổn hển, thằng nhóc nhìn chằm chằm vào những mảnh kính vỡ rơi vương vãi trên sàn nhà, tay nó cầm một thứ vũ khí.

Mắt Yoongi rời xuống bàn tay của người nhỏ hơn, mắt dãn rộng khi thấy máu tươi chảy ròng ròng.

" Taehyung, tay–"

"Em không quan tâm lắm đâu hyung!"

Taehyung lầm bầm, giọng gấp gáp.

"Chúng ta phải ra khỏi chỗ này!"

"Ôi cứt thật!"

Jin nói, ngay lập tức giúp Jimin đứng dậy.

Yoongi biết như thế nghĩa là phải chạy ngay, nên anh đã làm đúng như những gì anh nghĩ.

Cả đám đã làm thế.

Hoseok là người đầu tiên nhảy ra khỏi căn phòng.

Nhưng anh không chạy, không hề chạy.

Hoseok đứng chờ cho tới khi tất cả cùng thoát ra được.

Taehyung xốc lại tinh thần rồi bảo anh đi, khi người tiếp theo – Jimin – đặt được chân ra khỏi chỗ đó.

Hoseok lắc đầu, những biểu cảm sợ hãi nhất như đông cứng lại trên mặt anh.

Rõ ràng là Hoseok không muốn bỏ họ lại ở đây.

"Cứ đi đi."

Taehyung hét lớn.

"Bọn em sẽ ở ngay đằng sau, em hứa đấy."

Seokjin thoát ra ngay sau đó.

Hoseok do dự tiến lên phía trước trong khi Seokjin và Jimin mò mẫm đằng sau, không có tí chắc chắn nào về đường đi.

Bước đi của ba người càng ngày càng nhanh, và cuối cùng thì họ chạy.

Yoongi nghe tiếng kéo lê, một lần nữa.

"Mẹ nó!"

Taehyung chửi "Hyung, nhanh."

Yoongi vội vã trèo qua cửa sổ.

Anh quay về phía Taehyung, nhịp tim anh đang không bình thường chút nào.

Người nhỏ hơn khổ sở làm mọi thứ có thể.

Taehyung cố gắng dùng hai tay nhưng nhóc con chỉ toàn nhăn nhó, máu vẫn cứ chảy tong tỏng từ bàn tay đầy thương tích của nó.

Yoongi nhanh chóng tới chỗ Taehyung và quàng cánh tay của người nhỏ hơn vào cổ mình.

Anh hi vọng có thể kéo được cả người Taehyung ra chỉ với một lần thử, nhưng lối thoát lại quá cao để cái hi vọng nhỏ bé của anh có thể thành sự thật.

Yoongi lầm bầm, cố làm ngơ sự áy náy dang ngày một lớn dần.

Taehyung thở một chút khó nhọc, gắng sức dùng chân đẩy người lên khi nhóc đang bám chặt lấy Yoongi.

Không được ích gì.

Yoongi thấy tay Taehyung bám lấy anh lỏng dần.

Người nhỏ hơn có vẻ như đã bỏ cuộc.

"Đi đi".

Yoongi lắc đầu, nước mắt do bực bội buộc phải rơi xuống.

Anh nắm lấy tay Taehyung thật chặt, từ chối buông ra.

Rồi anh nghe tiếng rạch bằng dao từ đằng sau.

Yoongi mặt tái nhợt.

"Chạy ngay."

Taehyung giọng yếu ớt thốt ra những từ cuối cùng.

---

xin chào xin chào! i'm back gurrs!!

đùa tí thôi chứ xin lỗi nhiều nhiều nhiều vì ra chap chậm>
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
four


original author: NATSUUFT

---

four

Yoongi chạy.

Anh cố gắng kìm nén nước mắt trong khi tiếp tục tăng tốc.

Yoongi cảm thấy đôi chân mình ngày một rã rời...như thể chúng đang gào thét muốn bỏ cuộc, nhưng không, anh vẫn kiên trì.

Cảm nhận được những giọt nước mắt lăn dài trên má, Yoongi lắc đầu, tự nhủ rằng giờ không phải lúc để rơi lệ.

Nghiến chặt răng, anh bắt bản thân không được quay đầu.

Anh không dám ngoảnh lại nhìn xem cảnh tượng trông như thế nào... anh không chịu nổi vì nó quá khủng khiếp.

Yoongi không biết anh đang đi đâu nữa - mọi thứ hoàn toàn mờ mịt.

Anh không thể nghĩ được gì cả; đầu óc anh bây giờ như một mảnh sương mù dày đặc và anh chẳng thể thoát khỏi nó.

Anh cứ nghĩ về Taehyung.

Anh cảm thấy rất tội lỗi; anh lẽ ra không nên rời khỏi nhóm em út.

Yoongi cố gắng lờ đi những suy nghĩ đó và tự nói với bản thân rằng người em trai của mình đã mất rồi, nhưng chúng cứ bám riết lấy anh, chúng cứ quẩn quanh trong đầu anh.

Dù cố gắng thế nào đi chăng nữa, anh vẫn không thể vượt qua nổi.

Yoongi sẩy chân rồi ngã sầm xuống nền xi măng thô cứng.

Anh nhăn mặt, cảm nhận được thân mình đau đớn.

Anh cố đứng dậy nhưng tứ chi không còn đủ sức để giúp anh gắng gượng nữa.

Chân anh đau tới nỗi chắc chắn rằng nó chẳng thế chống đỡ nổi cả cơ thể nặng nề bên trên.

Anh cắn môi và nín thở, cố gắng lờ đi sự đau đớn khó chịu ấy mà cố đứng lên.

Anh liếc nhìn qua khóe mắt trong khi nỗi lo lắng bắt đầu len lỏi trong anh như một con kí sinh trùng.

Tay anh run rẩy và ngay lập tức, cái cảm giác adrenaline tiết ra trong cơ thể khiến anh choáng váng.

Anh đặt tay anh lên hai bên đầu và cố gắng kéo bản thân dậy, nhưng cuối cùng anh lại ngã xuống mặt đất.

Yoongi bất ngờ thốt lên khi anh đột nhiên bị kéo dậy.

Anh bắt đầu vặn vẹo nhưng cuối cùng lại bị buộc phải dừng lại.

Yoongi quay đầu để nhìn hung thủ và cảm thấy gánh nặng trên vai dường như được trút bỏ đi.

Đó là Seokjin.

Yoongi mở miệng để nói, nhưng Seokjin vội vàng đặt một ngón tay lên môi anh, như nói rằng anh không nên phát ra một tiếng động nào cả.

Yoongi mím chặt môi và Seokjin sốt ruột nhìn quanh trước khi nhanh chóng rẽ ở một khúc quẹo, với Yoongi vẫn dính chặt lấy anh.

Cứ mỗi bước họ đi, mọi vật xung quanh lại càng tối mờ.

Thậm chí như họ không còn ở trong khu lân cận nữa - không - họ đang ở một nơi hoàn toàn khác.

Yoongi không muốn hỏi người anh nhưng ánh trăng xung quanh họ đang bắt đầu khiến anh sợ hãi; chỉ tiếng lá dưới chân cũng đủ làm anh rùng mình.

Những hàng cây cao ráo với các cành cây tạo thành vòm cũng chẳng thể nhìn thấy được nữa do bóng tối của màn đêm đã bao trùm vạn vật chỉ còn lại ánh trăng khuya mờ ảo.

"Mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Chúng ta gần đến nơi rồi," Seokjin thở dốc, "Hoseok và Jimin đang đợi chúng ta."

Yoongi hơi nghi ngờ.

Qua những sự việc đã xảy ra, anh không chắc họ còn ổn không, tuy vậy, anh không nói gì cả, lặng lẽ bám lấy người anh lớn vì thật sự lúc này anh rất cần sự giúp đỡ của Jin.

Bóng đêm đè ép lên anh từ mọi phía như nỗi sợ hãi trước cái chết đeo bám anh dai như đỉa.

Sự mờ mịt xung quanh tạo nên trong anh một cảm giác sợ hãi không gian kín; thậm chí tiếng xào xạc ôn hòa của nhánh cây sao lại nghe rất nặng nề đối với anh.

Mọi thứ quanh anh lúc này đều thật đáng sợ.

"Hyung-"

Chợt có tiếng sột soạt phát ra ở sau lưng họ.

Cả hai người cứng đờ người.

Yoongi nhìn Seokjin với đôi mắt mở to.

Seokjin không chần chừ đẩy cả hai ra sau một thân cây xương xẩu.

Yoongi nghe thấy tiếng anh mình yếu ớt nhăn nhó khi lưng Jin đập mạnh vào thân cây xù xì.

Sột soạt.

Yoongi sợ hãi nhìn Seokjin.

Khuôn mặt của anh cả tràn ngập sự sợ sệt, nhưng dù vậy, người lớn hơn vẫn đủ bình tĩnh lắc đầu, như muốn nói không được di chuyển dù chỉ một bước.

Hoàn toàn không được.

Yoongi vô thức vùi ngón tay của anh vào trong bàn tay ấm áp của Seokjin khi tiếng động vẫn tiếp tục vang lên.

Sột soạt.

Nó the thé - the thé vãi cả đ.

Yoongi có thể nghe thấy tiếng cào trên mặt đường ở khắp rừng; nó quả thật rất ma quái.

Nhưng không, nó không hề chậm.

Tiếng cào đó liên tiếp phát ra không ngừng - bằng một tốc độ nhanh kinh khủng so với một người bình thường.

Yoongi nín thở khi tiếng động khó chịu đó cứ vang lên không ngừng.

Và rồi nó dừng lại, ngay sau đó.

Một khoảng lặng kì dị - nó lắng đọng trong không gian như khoảng dừng trước khi một ly thủy tinh vỡ tan thành từng mảnh trên nền đất.

Yoongi không dám chuyển động một phân nào.

Mắt anh mở to và nỗi sợ hãi tràn ngập trong đôi mắt mèo một mí ấy, anh lo lắng tới mức những giọt mồ hôi bắt đầu rỉ ra không ngừng ở lỗ chân lông, lúc này anh không nghe được gì ngoài sự tĩnh lặng.

Rồi lại có một thứ gì đó bị kéo lê trên mặt đất.

Thứ gì đó sắc nhọn.

Nó thật chậm và như thể đang chế giễu bọn họ - như đang đe dọa vậy.

Và càng ngày tốc độ của nó lại càng nhanh hơn.

Gần hơn.

"Mẹ kiếp!"

Seokjin nắm lấy vai của Yoongi.

Cả hai người bọn họ liền chạy ra khỏi bụi cây và lao vội về phía trước nhanh như một tia sáng, khu rừng lúc này vang vọng tiếng dẫm chân ồn ào của họ và xào xạc tiếng lá gãy dưới gót giày.

Tim của Yoongi đập nhanh vô cùng, cổ họng anh quá khô để nuốt một ngụm nước bọt.

Yoongi đang chạy nhanh đến mức anh bắt đầu cảm thấy tức ngực vì hụt hơi, từ đâu cái cảm giác ngộp thở truyền đến.

Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó, điều này không thể xảy ra được, điều này không thể xảy ra được -

Seokjin bất thình lình rẽ, khiến Yoongi suýt ngã vì mất thăng bằng.

Anh kêu lên một tiếng, cố gắng đuổi kịp người anh.

Đầu óc mơ hồ, anh nhìn về phía sau qua khóe mắt, adrenaline lại một lần nữa xâm chiếm lấy anh.

Bọn họ chạy quá chậm chăng?

Anh không thể suy nghĩ được nữa - các giác quan của anh đang mất dần đi.

Hơi thở của anh cũng dần trở nên lệch nhịp.

Yoongi có thể nghe thấy - anh nghe thấy vô cùng rõ.

Tiếng kéo lê không còn nhỏ như trước nữa; nó đang từ từ lớn hơn.

Nỗi bất an tănglên cùng lúc anh cố gắng chạy nhanh hơn, cố gắng bỏ chạy bằng tất cả sức lực còn sót lại.

"Mau lên!

Ta gần đến nơi rồi!"

Giọng của Seokjin run rẩy.

Yoongi cố thúc giục những bước chân không được nghỉ mà phải tăng tốc lên; trái tim anh như sắp rơi ra khỏi lồng ngực.

Anh không muốn chết bây giờ, anh muốn sống - anh phải sống sót.

Không khí căng thẳng như giãn ra ngay khi anh nhìn thấy hình bóng mờ mờ của ngôi nhà trong màn đêm tối mịt mù.

Trái tim của Yoongi như sắp nổ tung khi anh trông thấy dãy hàng rào cao chót vót ngăn cách ngôi nhà với khu rừng.

Không hề có cổng, không hề.

Anh nhìn Seokjin, người vẫn đang chạy về hướng hàng rào.

Yoongi bắt đầu cảm thấy lo lắng.

Người anh hơi quay đầu lại nhìn cậu em của mình đang dần giảm tốc độ.

"Anh cần cậu chạy về trước và nhảy lên khi đến gần.

Anh sẽ đẩy cậu lên-"

"Nhưng-"

"Cứ tin anh!"

Yoongi do dự, nhưng không nói gì vì đây là cách duy nhất rồi, chẳng còn sự lựa chọn nào khác Ngay khi anh đến gần hàng rào, anh nhảy cao, nhưng không đủ để trèo qua.

Ngón tay anh bám vào hàng rào và anh cố gắng đẩy bản thân lên.

Yoongi cảm thấy bản thân được đỡ lấy.

Anh càu nhàu, cố sức trèo qua.

Anh nghe thấy tiếng Seokjin gầm nhẹ khi cố gắng giúp anh trèo lên.

Yoongi thành công vượt qua, tim đập nhanh càng nhanh hơn.

Anh nhìn người anh của mình, người vẫn đang ở bên kia hàng rào.

Anh có thể thấy sự hoảng loạn trên khuôn mặt ấy.

Seokjin cố gắng vượt qua hàng rào, nhưng cuối cùng lại ngã về vị trí cũ.

Yoongi trở nên sợ hãi.

Seokjin lầm bầm, nắm chặt lấy thanh sắt và cố gắng thử lại lần nữa.

Tiếng kéo lê.

Mắt Yoongi mở to.

Nó rất to.

Nó đang lại gần hơn.

"Khỉ thật!"

Seokjin chửi, liếc nhìn về sau trong giây lát trước khi thử lại lần nữa.

Yoongi trèo về trước không hề do dự, những thanh sắt lại chạm lên vết thương của anh.

Anh khẽ rên một tiếng, nhưng anh không hề quan tâm.

Anh đưa tay ra một cách vất vả.

Seokjin nắm lấy tay anh và tự kéo bản thân qua, buộc Yoongi phải nắm thật chặt lấy hàng rào.

Nó không giúp được gì cả.

Seokjin khá nặng và ở vị trí của Yoongi khiến nó khó gấp đôi.

Nhưng anh không màng tới điều đó.

Yoongi nắm lấy tay người anh chặt hơn, khuôn mặt anh vặn vẹo trông rất khó nhìn.

Anh không muốn mất thêm một người nào nữa, không một ai.

Tiếng kéo dần trở nên to hơn.

Ngày càng to hơn trước.

Như thể hắn đang chạy sắp tới chỗ chúng tôi rồi.

"Hyung, nhanh lên!"

Yoongi nói trong khi thở gấp, anh chật vật hít lấy ngụm không khí.

Seokjin như đang kiệt sức mà bắt đầu bỏ cuộc nhưng Yoongi không cho phép anh làm thế.

Yoongi siết chặt tay người anh lớn và cố lôi Jin lên.

Tiếng động kinh khủng kia phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm muộn.

Adrenaline ngập tràn trong anh khiến anh không thể nghĩ được bất cứ điều gì nữa.

Seokjin đẩy thân mình lên một lần nữa và cả hai người bọn họ té ngã xuống nền đất.

Yoongi cố gắng lắng nghe âm thanh kinh dị kia.

Nhưng nó không còn ở đó nữa.

---

Xin lỗi vì sự chậm trễ của bọn mình!

thật sự xin lỗi các bạn!

sorry, mianhe, kor-tot :<

translator: annghost
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
five


original author: NATSUUFT

___

five

"Từ đây đến đồn cảnh sát mất bao lâu?"

"Đi bằng ô tô thì khoảng ba mươi phút," Hoseok nhỏ giọng đáp lại, người cậu khẽ run rẩy.

Yoongi nhíu mày nhìn cậu trai trẻ hơn.

Hoseok tự đổ lỗi cho bản thân mình rất nhiều, mặc dù đó không phải là lỗi của anh.

Ngoài tính cách lúc nào cũng vui nhộn, tươi tỉnh như ánh mặt trời, anh cũng khá nhạy cảm.

Yoongi với tay tới và nhẹ nhàng chạm vào Hoseok, nhưng Hoseok lại giật mình bất ngờ.

Chợt nhận ra Hoseok định xin lỗi, Yoongi chạm nhẹ tay lên môi Hoseok ngăn cho những lời xin lỗi đau lòng không thể thốt ra.

"Mọi người đã khóa hết tất cả các cửa vào rồi chứ?

Đã chắc chắn chưa?"

Seokjin lo lắng hỏi.

Jimin và Hoseok ngoan ngoãn gật đầu.

Ngay khi Yoongi và Seokjin chạy tới nơi, họ đã ở trong đó.

Họ đã nhanh chóng khóa tất cả các cửa ra vào và chặn cửa sổ lại bằng các thanh gỗ lớn.

Giờ đây bốn thành viên còn lại đang ở trong nhà cho khách của Hoseok.

Nơi này trông cũ kĩ và bẩn thỉu vì nó đã không được dùng trong nhiều năm, nhưng căn nhà vẫn rất vững chắc và vẫn có thể sống trong đây được.

Vì không có một phương tiện giao thông nào nên họ quyết định ở lại đây.

"Yoongi, chú có thể cố gắng gọi cảnh sát được không?"

Yoongi khẽ giật mình khi ai đõ nhắc tới tên anh.

Rồi anh bình tĩnh lại, vai dần hạ xuống.

Yoongi vội vàng rút điện thoại từ túi quần ra.

Anh cố gắng mở nó, nhưng không có tác dụng.

Nhếch một bên lông mày, anh cố gắng thử lại lại lần nữa nhưng bất thành.

"Em nghĩ máy em sập nguồn rồi," Yoongi lẩm bẩm.

Seokjin khẽ phát ra tiếng rên rỉ nhỏ khi anh cả lo lắng cắn móng tay.

"Jimin, thử của chú đi."

Seokjin nói, có thể dễ dàng nhận thấy được sự băn khoăn, lo sợ trong giọng nói của Jin.

"huh?"

Jimin đáp lại, đôi mắt vẫn còn sững sờ.

"Oh. okay."

Jimin vội vã lấy điện thoại ra khỏi túi quần và mở password trước khi nhấn một dãy số dài.

Cậu áp điện thoại lên tai,nặng nề nuốt khan.

Yoongi nhìn thấy cậu nhăn mặt ngay sau đó.

"Không ai nghe máy..."

Jimin nói, cậu nhỏ giọng nói khi hạ chiếc điện thoại xuống.

Có vẻ cậu trai chưa bỏ cuộc, cậu nhấn gọi một lần nữa, sự e sợ hiện rõ trên khuôn mặt ấy.

Cậu cắn môi và rời máy khỏi tai, lặng lẽ nhìn Jin lắc đầu, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng.

"Tất cả là lỗi của em."

Hoseok run rẩy nói."

Nếu em không tổ chức cái bữa tiệc ngu xuẩn đó, mấy chuyện này sẽ không xảy ra."

Yoongi cau mày.

"Đó không phải lỗi của em-"

"Không, đó là lỗi của em, và anh biết điều đấy!"

Hoseok gần như la lên, bàn tay anh nắm thành quyền và răng nghiến chặt.

"Ở khu này dường như chẳng có ai ở!

Anh có nghĩ em bị điên khi mở tiệc ở một nơi như thế này không?"

Seokjin lặng lẽ quàng tay qua vai Hoseok.

Tay Hoseok dần dãn ra khi anh nuốt nước bọt, nó làm cho anh kìm lại những giọt lệ đang trực trào ra.

Yoongi cảm thấy tội lỗi khi nhìn thấy những giọt nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt cậu em của mình trong khi bản thân chỉ ngồi im một chỗ chẳng thể làm gì.

Seokjin nhẹ nhàng xoa lưng cậu em Hoseok, như thể một lời an ủi thầm lặng, nhưng Hoseok càng khóc nhiều hơn.

Một vài giờ sau, Jimin dần chìm vào giấc ngủ, để mặc Seokjin và Yoongi thức.

Yoongi dựa lưng vào tường, nhìn chăm chú Hoseok và Jimin đang say giấc trong túi ngủ.

"Này, hyung?"

Seokjin quay sang Yoongi, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt đẹp như tạc tượng của Seokjin.

"hm?"

"Anh có nghĩ rằng chúng ta cũng sẽ chết không?"

Seokjin mở to mắt, đánh nhẹ lên đùi Yoongi và nhìn anh như thể đang quở trách, "Tất nhiên là không rồi, đừng nói như vậy, Yoongi!"

Yoongi cười nhạt."

Xin lỗi hyung."

Yoongi nhìn thấy anh của mình đang trầm tư suy nghĩ gì đó.

Yoongi cảm nhận thấy tay của Jin nhẹ nhàng chạm lên người anh, làm cho anh bối rối nhìn Jin.

Người anh cả siết chặt lấy tay Yoongi.

"Chúng ta sẽ cùng nhau thoát ra khỏi đây được chứ?"

Yoongi gật đầu.

Seokjin mỉm cười mệt mỏi rồi rời bàn tay khỏi người anh và dựa lưng vào tường.

Một lúc sau, Yoongi đi vào nhà vệ sinh.

Anh bảo với Jin nhớ gọi anh ngay lập tức khi có chuyện gì xảy ra, người anh cả nói với Yoongi là đừng lo lắng quá.

Yoongi bước vào phòng tắm và từ tốn đóng cửa vào, cố gắng không tạo tiếng quá lớn trong khi Hoseok và Jimin đang ngủ.

Cánh cửa phát ra tiếng có két nhưng không quá lớn.

Yoongi thở phào khi cánh cửa hoàn toàn đóng lại.

Anh nhìn xung quanh.

Phòng tắm trông khá nhỏ và tồi tàn, nhưng Yoongi không phải dạng người hay kêu ca.

Anh tiến thẳng tới bồn rửa, với tay tới vòi nước để gạt nó lên-

Có một thứ gì đó rơi khỏi túi quần anh.

Yoongi tò mò cúi đầu xuống nhìn.

Anh nhướn một bên lông mày, anh từ từ hạ người xuống để nhặt lấy vật đó.

Nó là một lá bài màu trắng, và chẳng có chữ gì trên đó cả - nó chỉ là một màu trắng tinh.

Anh nhặt nó lên và nhìn ngắm nó, thắc mắc rằng không biết đây là thứ quái quỷ gì.

Yoongi lật mặt sau của lá bài và mắt anh bất ngờ mở to.

Nó chính là lá bài màu đỏ anh nhận được trong trò chơi vừa rồi.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh.

Yoongi nhếch mày.

Vậy nghĩa là Namjoon và Taehyung đều là thường dân?

Vậy trong trường hợp này tên sát nhân lập kế hoạch dựa trên luật chơi của game.

Tên sát nhân mưu tính giết tất cả những ai có lá bài màu xanh.

Thế còn lời giải thích hợp lí nào khác về lá bài mà Jungkook đã cầm trên tay?

Không, chắc chắn không?

Tên sát nhân đã làm vậy như một lời cảnh báo.

Nhưng ai mới là kẻ giết người cơ chứ.

Yoongi cắn môi.

Có thể nào tên sát nhân là một trong số bọn họ ngay lúc này?

Yoongi lắc đầu.

Anh không muốn nghi ngờ bất kì ai trong số các người bạn của mình.

Sẽ không ai phản bội họ như vậy đâu-chắc chắn không ai cả.

Không thể là họ,

Đúng không?

"Yoongi!"

Yoongi tái nhợt khi nghe thấy giọng nói thất thanh của Seokjin.

Tim đập mạnh, anh chạy nhanh ra khỏi phòng tắm.

"Có chuyện gì thế?!"

"Anh nghe thấy tiếng còi, cảnh sát đang ở đây rồi."

_

"Tôi sẽ hỏi các cậu một số câu hỏi.

Tôi mong các cậu sẽ hợp tác với chúng tôi."

Một người đàn ông khoảng 30 tuổi ngồi trước mặt họ.

Người đó nhìn chằm chằm vào họ, đôi mắt lờ mờ và râu của người đàn ông đó thì lùm xùm chưa được cạo sạch, dưới đôi mắt của người cảnh sát đó là quầng thâm do ông đã không nhủ nhiều ngày.

Ông ta vụng về lấy tay vuốt tóc của mình rồi lấy chiếc bút để ghi chép lại.

Họ đang ở sở cảnh sát.

"Đây là bữa tiệc của ai?" người đàn ông hỏi, xoay xoay chiếc bút trên tay.

Hoseok ngập ngừng dơ tay rồi hạ nó ngay xuống.

Người cảnh sát gật đầu, viết xuống dưới quyển sổ ghi chú nhỏ của ông.

Mắt Yoongi nhìn lên bảng tên trên bàn của người đàn ông đó.

Lee Dojung

"Có bao nhiêu người các cậu ở trong bữa tiệc khi vụ thảm sát xảy ra?"

Dojung nói, ánh mắt nhìn lên bốn bọn họ.

Trong chốc lát, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

"Có bảy người chúng tôi," Jimin trả lời, làm vỡ sự im lặng trong căn phòng.

Đầu cậu hơi cúi xuống trong khi nghịch ngợm vớ vẩn với những ngón tay bé xíu của mình.

"Cậu có chắc rằng còn có ai khác ở đó ngoài bảy người các cậu không?"

Dojung hỏi, bỏ chiếc bút xuống và quay về phía Hoseok."

Hoseok cắn môi, "Tôi - tôi không biết..."

Dojung bình tĩnh gật đầu, cả người từ từ dựa vào ghế.

Yoongi khoanh tay trước ngực, quan sát ông ta.

"Tôi nghĩ chúng ta nên dừng lại tại đây, mấy cậu cần phải nghỉ ngơi.

Các cậu đã trải qua quá nhiều thứ rồi."

"Đã có tin gì về tên sát nhân chưa?"

Seokjin hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên mặt của anh.

Tất cả bọn họ đều quay lại nhìn Dojung, người đàn ông thở dài nặng nề trước câu hỏi đó.

Ông rời lưng khỏi ghế ngồi thằng người và lặng lẽ lắc đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ thất vọng.

"Tiếc là chưa," Dojung đáp lại.

"Dù người đó là ai, họ quả thực rất thông minh.

Chúng tôi không thể tìm ra dấu vân tay trên các vật dụng dùng để ám sát và chứng cứ chúng tôi thu thập được cũng chưa đủ để kết tội ai.

Có thể nói đây là một kế hoạch giết người đã được chuẩn bị kĩ lưỡng."

Vai của Seokjin trùng xuống khi nghe thấy câu trả lời.

"Hiện tại, chúng tôi đang đợi bên bệnh viện cho kết quả giám định.

Mong rằng chúng tôi có thể thu thập một vài thứ từ họ."

Yoongi nhận thấy được sự tội lỗi đang dâng trào trong Hoseok khi người đàn ông đó nói những câu từ đó.

Dojung cũng dường như nhận ra được biểu cảm trên khuôn mặt của Hoseok.

Ông lo lắng nhìn anh.

"Này, nó không phải lỗi của cậu đâu được chứ?"

Hoseok buồn bã gật gật, đầu hơi cúi xuống.

"Dù sao thì tôi được giao trách nhiệm đưa các cậu về nhà," Dojung nói.

"Ah, không cần đâu.

Mẹ cháu đang tới đón cháu," Jimin mệt mỏi đáp lại.

Hoseok cũng gật đầu, "Tôi cũng vậy."

Dojung gật gù và quay sang Seokjin và Yoongi.

"Yeah...

Chúng tôi cần ông chở về nhà."

_

Trong suốt lúc ngồi trên xe không ai nói một lời, sự tĩnh lặng bao trùm cả chiếc xe.

Nó chẳng bất ngờ gì khi ai cũng cảm thấy ngột ngạt vì qua bao nhiêu sự việc kinh hãi đã xảy ra chúng ta cũng dễ dàng hiểu được lí do vì sao họ lại cư xử như vậy.

Ở độ tuổi này, phải trải qua những giây phút nhìn từng người bạn của mình bị sát hại quả thực đã làm chấn động họ, nó như một vết cắt sâu hằn mãi trong lòng những cậu trai.

Yoongi ngồi nghịch gấu áo một cách chăm chú.

Seokjin quyết định ở lại kí túc xá còn Yoongi thì ở nhà của bố mẹ anh.

Seokjin không còn gia đình và lựa chọn ngủ ở kí túc xá quả thật rất nguy hiểm khi Jin là một trong những nhân chứng, nên Yoongi hỏi anh cả có muốn tới ngủ với anh không, nhưng Seokjin vẫn cố chấp.

"Chúng ta tới nơi rồi."

Dojung nói.

Yoongi nhìn kí túc xá của họ qua cửa kính mờ mờ.

Seokjin lặng lẽ cảm ơn Dojung và bước xuống xe.

Khi Jin định đóng cánh cửa ô tô thì Yoongi đột ngột chặn lại.

"Anh có chắc là mình sẽ ổn không?"

Yoongi bồn chồn hỏi.

Seokjin nhìn anh cười nhạt.

"Anh sẽ ổn thôi, Yoongi.

Đừng lo lắng."

Yoongi nghiêm nghị, "Tốt nhất là vậy."

Seokjin cười tủm tỉm làm cho cậu trai Yoongi thắc mắc nhếch một bên lông mày lên.

"Cái gì vậy?"

"Anh đã nói với chú rồi," Seokjin đáp.

"Chúng ta sẽ sống sót qua vụ này."

Mắt Yoongi mở to và trên khóe môi nở một nụ cười nhẹ.

Cả hai chào nhau ngay sau đó rồi Dojung và Yoongi rời đi.

_

Seokjin đi vào khu nhà tắm công cộng trong tòa nhà kí túc xá với quần áo mới trên tay.

Seokjin nhăn nhó vì khu này quá bẩn thỉu.

Bọn học sinh trong cái trường này chẳng biết giữ gìn cái gì -chẳng thứ gì cả - Đúng là thật thất vọng.

Anh nặng nề thở dài, vuốt nhẹ mái tóc của mình lên.

Anh để quần áo của mình gần bồn rửa mặt trước khi bật vòi nước lên.

Nước nóng xả ra khiến anh khẽ kêu lên mà lùi lại.

Anh lườm một cái, lắc mạnh tay và thổi nó.

Khi anh định tắt vòi nước thì chợt anh nghe thấy tiếng cánh cửa mở ra.

Anh cứng đờ người.

Anh lo lắng lắc đầu bỏ qua.

Chắc là do mất ngủ và mệt mỏi thôi anh tự thuyết phục bản thân mình rằng tất cả chỉ do anh tưởng tượng ra mà thôi.

Anh từ từ nhìn lên tấm gương trước mình và thầm nghĩ đó là do anh nghĩ ra - nó không hề có thật.

Nhưng tiếng cót két vẫn tiếp tục phát ra.

Sự lo âu dần len lỏi trong Jin như một con kí sinh trùng ấp ủ trong người trong khi tiếng cót két càng ngày càng to-

Anh quay đầu lại.

Không có gì cả.

Anh thở phào nhẹ nhõm, mà lặng lẽ quay lại.

Nhưng rồi anh tái nhợt.

Có một người đàn ông đang ở trong gương - không - hắn ta không ở trong gương.

Hắn ở sau anh.

___

Các bạn nghĩ ai là sát nhân? 🙂)

Ayy xin lỗi vì chap này hơi dài, đọc hơi mệt và bản thân tôi dịch cũng mợt :> nhưng yên tâm mấy chap sau sẽ ngắn hơn.

nhớ tặng chúng tớ ngôi sao cam cam nho nhỏ nếu thấy hay nha~

translator: Tokiii1104
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
six


original author: NATSUUFT

___

six

"Kim Seokjin, một sinh viên của Đại học Hanseol, mới đây đã được tìm thấy trong tình trạng thương tích nặng nề tại nhà vệ sinh ở khu trọ của người này.

Cảnh sát nghi ngờ rằng thủ phạm đã sử dụng một con dao và đâm xuyên qua bụng của nạn nhân.

Hiện tại anh Kim vẫn đang bất tỉnh.

Tuy nhiên, hung khí gây án vẫn chưa thể tìm thấy.

Phía cảnh sát đang cố gắng để truy tìm thủ phạm, nhưng tới giờ vẫn chưa có bất kì cuộc điều tra nào được tiến hành-"

"Đừng – chờ đã, đừng tắt vội!"

Yoongi lật đật chạy tới chỗ anh bạn đồng nghiệp, người đang cầm điều khiển TV.

Anh chàng nhìn Yoongi khá ngạc nhiên, hơi bị bất ngờ bởi hành động đột ngột của anh.

Nhưng người bạn kia cũng vẫn để nó chạy, đưa thứ trong tay mình cho Yoongi.

Anh gấp gáp tăng âm lượng, anh sợ tới mức gần như không thở nổi.

Yoongi ngay lập tức tái nhợt đi khi màn hình TV chiếu những hình ảnh từ hiện trường.

Những thứ hiện lên là máu – cả màn hình toàn là máu đỏ.

Tất cả đều được làm mờ.

Cơ thể nằm ngổn ngang trên sàn, xung quanh là vũng máu của chính nạn nhân.

Yoongi hoẳng hốt, tay buông thoãng ngang hông khi thấy hình của Jin - anh bạn thân của mình – xuất hiện.

Hai chân Yoongi vô thức bước lùi lại, nỗi sợ bao trùm cả tâm trí.

Và anh lập tức chạy, trong lo lắng.

Mấy lời kêu ca phản đối của người đồng nghiệp liên tục đập vào tai anh, nhưng Yoongi vẫn cứ tiếp tục.

Anh không quan tâm đâu nếu mình bị đuổi việc, vì đã bỏ đi ngay giữa ca làm mà không xin phép gì trước – không hề có.

Giọng nói khàn khàn của cậu bạn kia nhanh chóng bị tiếng mưa nặng nề át mất.

Yoongi khó khăn lắm mới có thể đi được – mưa rơi như trút nước thật là muốn làm anh chùn bước.

Từ xa, anh thoáng thấy một cái taxi.

Yoongi gắng gượng chạy ra sát lề đường, vẫy vẫy tay mong có thể khiến tài xế chú ý.

May mắn thay, chiếc xe chậm lại và dừng ngay trước mặt anh.

Yoongi vội vàng ngồi vào ghế sau, đóng sầm cửa xe khi đã hoàn toàn ở bên trong.

Tài xế nhìn anh qua kính chiếu hậu.

"Cậu muốn tới đâu?"

Yoongi bực tức cắn cắn môi, anh nhận ra mình chẳng biết Seokjin đang ở bệnh viện nào.

Lựa chọn duy nhất là nơi gần nhà trọ của người kia hơn cả.

Anh không chắc nữa.

Nhưng khả năng vẫn khá cao.

"C-Cho tôi tới bệnh viện Sangwo."

Gã tài xế đang nhai kẹo cao sư gật đầu nhẹ một cái rồi lái xe tới nơi anh nói.

Yoongi lấy điện thoại ra ngay lập tức.

Có nó trong tay, anh tức tốc nhập mật khẩu.

Màn hình chính hiện lên khi anh điền hết dãy số.

Ngón tay anh run run khi chúng lướt trên màn hình.

Vội vàng, anh gõ tên Hoseok vào thanh tìm kiếm.

Yoongi không hề do dự bấm gọi.

Điện thoại reo liên hồi, nhưng Hoseok không hề nhấc máy.

Yoongi bỏ điện thoại xuống, bất lực kết thúc cuộc trò chuyện.

Anh cắn móng tay, quyết định gọi cho Dojung.

___

"Vậy là bây giờ anh ấy ổn, phải không?

Seokjin sẽ không chết đúng chứ?"

"Anh ấy ổn, Yoongi à" Dojung thở dài không biết lần thứ bao nhiêu, rồi đẩy Yoongi ra xa mình hơn một chút.

Anh thấy mình hơi quá khi cứ sáp lại gần ngài thanh tra để nhận câu trả lời từ ông.

Yoongi e dè nhìn Dojung, nhỏ giọng xin lỗi.

Anh đã hỏi người lớn hơn về tình trạng của Seokjin cứ 5 phút một lần, không bất ngờ gì khi ngài thanh tra cảm thấy hơi khó chịu với anh.

Thấy được ánh nhìn tội lỗi cứ dính chặt trên mặt Yoongi, Dojung cười nhẹ.

"Cậu đừng lo lắng quá như thế.

Bác sĩ đã khâu vết thương lại rồi, Seokjin sẽ tỉnh dậy nhanh thôi."

Yoongi gật đầu, một nụ cười nhẹ từ từ được kéo lên, anh mừng rằng Seokjin không còn trong tình trạng nguy kịch.

Anh không thể gắng gượng đối mặt thêm với một cái chết nào nữa.

Cả hai người đều đang đứng ở ngoài phòng bệnh của người anh lớn, nhưng họ chưa được phép vào.

Một ý nghĩ chợt thoáng qua Yoongi.

"...Ông có biết", Yoongi ngập ngừng "..ai có thể là thủ phạm không?"

Dojung thở dài đầy thất vọng khi nghe được câu hỏi, cả người ông ngả dài ra chỗ ngồi.

"Đáng buồn là không, vụ này có lẽ là một trong những lần khó nhất chúng tôi nhận.

Không chứng cứ, không manh mối, không có bất kì cái gì."

Vai Yoongi chùng xuống đôi chút.

Anh, chính anh, còn không có tí thông tin gì về việc ai có khả năng là thằng giết người chết tiệt kia.

Yoongi bắt đầu suy nghĩ về cách tống cổ tên tội phạm vào tù sau khi nhận được mấy thông tin tồi tệ, nhưng anh cố gắng xốc lại tinh thần.

Người lớn hơn đột nhiên đứng dậy, khiến Yoongi hơi lúng túng vì giật mình.

Yoongi đặt một tay lên ngực trái và thở dài, hơi sợ sệt một chút.

Dojung thấy những gì anh làm, cười vài tiếng: "Tôi sẽ trở lại ngay thôi.

Gọi cho tôi nếu có điều gì xảy ra, được chứ?"

Yoongi trả lời ông bằng một cái gật đầu.

Anh nhìn Dojung đi xa dần, từ từ biến mất khỏ tầm nhìn của mình.

Yoongi ngả người, khoanh tay rồi nhìn lên trần nhà.

Anh giữ nguyên tư thế đó trong vài phút – chỉ nhìn chằm chằm vào mảng tường nhợt nhạt trên đầu mình.

Tâm trí Yoongi rối loạn hết lên.

Nhận ra mình đang mất tập trung, anh ngồi dậy, nhìn ngó xung quanh để xem nếu mình có bỏ lỡ thứ gì đó.

Nhận ra không có gì đặc sắc, Yoongi thở dài và lại ngả người ra.

"Hoseok!"

Yoongi một lần nữa ngồi thẳng dậy, mở to mắt khi anh thoáng thấy cậu từ xa.

Anh nheo mắt, cố gắng nhìn xem người nhỏ hơn đang làm gì.

Hoseok không có vẻ gì là để ý tới anh; cậu nhìn có vẻ khá lo lắng.

Cậu liên tục nhìn quanh tám hướng, cuồng chân rồi cứ bước loạn cả lên.

Yoongi đứng dậy, rảo bước thật nhanh về phía Hoseok.

Đứa nhỏ chưa thèm chú ý tới sự hiện diện của anh.

"Hobi!!"

Hoseok rùng mình khi nghe được giọng anh.

Yoongi ngay lập tức nhìn Hoseok lo lắng sau khi thấy biểu cảm trên gương mặt cậu.

Người nhỏ hơn có vẻ sợ sệt, trông chẳng đúng chút nào.

"H-Huyng.."

"Chú có sao không?"

Yoongi hỏi, đặt tay lên vai Hoseok.

Cậu gật đầu cái rụp làm người lớn hơn rụt tay lại.

Anh không hiểu tại sao cậu lại hành động như thế; thằng bé như sợ tới mức túa mồ hôi và anh cảm tưởng như cậu có thể òa lên khóc bất cứ lúc nào.

Yoongi tin chắc Hoseok cũng đang lo lắng cho Seokjin, anh liền quay qua an ủi cậu em.

"Anh ấy ổn rồi, chú không cần phải lo lắng gì nữa".

Hoseok không có vẻ gì là chú ý lắm; cậu cứ nhìn vô thức vào khoảng không trước mặt.

Yoongi nhướn mày và sáp mặt mình lại lại gần hơn, khiến cậu giật nảy một cái.

Mắt Y hơi cụp xuống, "Có chuyện gì rồi, đúng không?"

"Em phải đi rồi", Hoseok nói.

Yoongi định can ngăn nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu đã nhanh chóng chạy đi.

Vai Yoongi liền chùng xuống đôi chút, anh nén tiếng thở dài.

Yoongi nghĩ mình nên quay lại thì chợt anh thấy gì đó trên sàn nhà.

Yoongi nheo mắt rồi cúi gập người để nhìn rõ vật lạ hơn.

Anh lưỡng lự một chút trước khi nhặt lên, giơ nó lên trước ánh sáng đèn bệnh viện.

Anh xem xét cẩn thận vật trong tay.

Nó là một cái móc khóa bằng kim loại – một cái hình nốt nhạc.

Một nối đen được mạ vàng lấp lánh.

Thứ kim loại lành lạnh vắt vẻo trên ngón tay anh đang quay tròn chầm chậm trong không khí.

"Yoongi!"

Yoongi vội nhét chiếc móc khóa vào túi, quay đầu lại xem ai gọi mình.

Mắt anh mở to khi nhận ra đó là Dojung.

"Tôi mới nhận được cuộc gọi.

Seokjin tỉnh rồi."

"Huyng!"

Yoongi nhanh chóng ập vào phòng, vội vàng tới mức không kịp suy nghĩ lại điều ông điều tra vừa nói.

Anh bặm môi lại khi nhận ra vẫn còn một số nhân viên ý tế xung quanh Seokjin để đảm bảo tình trạng của anh sẽ duy trì ổn định.

Yoongi lùi bước một cách kì cục, chuẩn bị giơ tay đóng cửa thì bác sĩ lên tiếng.

"Không sao, cậu có thể ở lại.", ông cười "Anh ấy ổn rồi."

Yoongi gượng gạo gật đầu, cúi người nhẹ chào bác sĩ.

Ông cũng gật đầu nhẹ một cái với anh rồi rời đi, để Yoongi và Dojung một mình ở lại với Seokjin.

Seokjin ngồi dậy trên giường bệnh, tay để lên đùi.

Vải trắng quấn chằng chịt quanh bụng anh.

Yoongi tiến tới gần người anh cả, vơ tạm cái ghế đầu gần đó và ngồi xuống.

Yoongi không biết nói gì – anh không biết phải cảm thấy như thế nào mới đúng.

Anh rất rất muốn mình trở nên vui vẻ phấn chấn, nhưng khi nhìn sang gương mặt hốc hác của người lớn hơn, anh lại thấy sợ hãi và lo lắng đôi chút.

"Huyng.."

"Anh đã nhìn thấy hắn."

Yoongi đơ cứng người.

Anh ngay lập tức quay về phía Dojung, người mà lúc này cũng đang có biểu cảm y hệt.

Yoongi mở miệng để nói gì đó, nhưng không có bất cứ âm thanh nào được thốt ra.

Dojung gấp gáp quay lại, nhìn thẳng vào Seokjin.

"Cậu có tháy mặt hắn không?"

Seokjin im lặng "..Lúc đó hắn đang đeo một cái mặt nạ."

Dojung bực dọc chửi thầm.

Yoongi cũng muốn lên tiếng nhưng một lần nữa, chẳng có gì được cất lên bởi giọng nói của anh.

Ông thanh tra bặm môi "Cậu còn nhớ hắn đã mặc gì không?

Hay ít nhất là chi tiết nào đó nổi bật lên?"

Seokjin cắn cắn môi, cố gắng lục lại trí nhớ "Tôi không chắc... nhưng tôi nghĩ là mình thấy một vật nhỏ treo lủng lẳng ở thắt lưng hắn".

Mắt Dojung dãn ra.

"Một vật nhỏ?"

Seokjin gật đầu.

"Nó trông như một chiếc móc chìa khóa.

Dạng như một nốt đen và được phủ lớp sơn màu vàng óng."

___

ten tèn tennnnnn!! okay sorry mấy cậu nhiềuuuu thật nhiều vì lâu lắm rồi mới có chap mới:'
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
seven


original author: NATSUUFT

___

seven

Yoongi cứng đờ người, mắt mở to.

Anh không thể tin được.

Hoseok?

- Không thể nào.

Chợt anh nhớ đến thứ trong túi quần của mình, nó thật sự khiến anh cảm thấy sợ hãi.

Nó thuộc về người bạn - không - nó thuộc về một tên sát nhân.

Thứ lấp lánh đó là của một kẻ giết người máu lạnh, người không ngại để đôi tay mình nhuốm máu tanh của những người bạn thân.

Yoongi không hề để ý tới bàn tay ấm áp của Seokjin đang với tới gần mình, anh giật thót tim ngay khi chúng chạm vào người anh.

Yoongi nhìn người anh của mình, đôi mắt vẫn mở to.

Seokjin nhìn anh lo lắng, như thể đang thầm hỏi Yoongi có ổn không.

Nhưng Yoongi không trả lời.

Anh không thể trấn an Seokjin rằng anh ổn, bởi vì anh không hề cảm thấy vậy.

Yoongi ngay lập tức quay ra nhìn Dojung, khuôn mặt anh tràn ngập sự hoảng loạn.

"Jimin đang ở đâu?"

Dojung có vẻ khá ngạc nhiên bởi câu hỏi bất ngờ ấy.

"U-Uh, tôi đã gọi cho cậu ấy đã được khoảng một thời gian rồi.

Cậu ấy nói đang trên đường đi."

Yoongi chửi thầm một tiếng rồi đứng dậy.

"Nếu anh thấy Jimin, gọi tôi ngay lập tức.

Hãy đảm bảo rằng cậu ấy luôn trong tầm mắt anh, được chứ?"

Dojung gật đầu một cách lo ngại, ông ta trông có vẻ bối rối về lí do khiến Yoongi hành động như thế.

Yoongi điên cuồng chạy về phía cửa, cùng lúc nghe thấy người thanh tra gọi tên mình.

Anh lờ đi, rút vội điện thoại ra khỏi túi.

Anh mở khóa điện thoại và ngay tức khắc gọi Jimin, bước đi một cách vội vàng.

"Bắt máy đi nào, bắt máy đi nào!!"

Yoongi lẩm nhẩm, vô thức cắn mấy móng tay ngẵn cũn của mình.

Yoongi càu nhàu trong sự bực bội khi cuộc gọi chuyển sang hộp thư thoại, tuy vậy, Yoongi vẫn không hề bỏ cuộc.

Anh gọi Jimin một lần nữa.

Tiếng chuông vang lên một lúc, nhưng chỉ vậy thôi.

Yoongi nắm chặt điện thoại trong tay như muốn bóp nát nó ra thành từng mảnh, nỗi lo lắng trong anh dâng lên mỗi một nhanh.

"Hyung?"

Yoongi quay người lại ngay khi nghe thấy giọng nói quen thuộc.

Ngay khi thấy Jimin đứng ở phía xa, Yoongi cảm thấy như trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Anh cắn môi và chạy thật nhanh về phía cậu em và nhận lại được ánh mắt lúng túng từ cậu.

Jimin khẽ run người khi Yoongi nắm lấy vai cậu.

"Nghe này," Yoongi nói.

"Anh muốn em ở bên cạnh ngài thanh tra.

Đừng tin bất kì ai, kể cả Hoseok-"

"Hoseok-hyung?"

Jimin ngắt lời với một cái nhíu mày.

"Tại sao?

Có chuyện gì xảy ra giữa hai anh ư?"

Yoongi mím môi.

"Cứ hứa với anh, Jimin.

Được không?

Anh biết anh đang làm gì."

Jimin nhìn có vẻ không chắc chắn; Yoongi không thể trách cậu.

Yoongi và Hoseok là đôi bạn thân nhất.

Yoongi đối xử với cậu ta như anh em, và Hoseok cũng vậy.

Sự thay đổi thái độ đột ngột của Yoongi với Hoseok hẳn đã làm người em rối trí - đó không phải lỗi của Jimin khi do dự về điều này.

Jimin chậm rãi gật đầu với Yoongi, mặc dù cậu trông có vẻ vẫn khá sửng sốt trước lời nói của Yoongi.

Yoongi nói lời cảm ơn với Jimin nhẹ nhàng nở một nụ cười yếu ớt.

__

Yoongi lưỡng lự bước vào khu điều tra của Dojung.

Anh vẫn nhớ, mới ngày hôm qua cùng với những người bạn khác, anh bị thẩm vấn với tư cách là một nhân chứng.

Dojung đang không có ở đây - ông vẫn đang ở bệnh viện để theo dõi tình hình sức khỏe của Jin.

Yoongi không muốn làm phiền người thanh tra, nên anh quyết định tự thân một mình đến nơi này.

"Tôi có thể giúp gì cho cậu?"

Một người đàn ông bước đến gần anh, trên tay có vẻ đang cầm một cái cốc chứa cà phê bên trong.

Anh ta trông chỉ khoảng hơn 20 tuổi.

Anh ta đúng là nhìn trông khá trẻ thật nếu như bỏ qua quầng thâm dưới mắt.

Yoongi định trả lời, nhưng đôi mắt của người đàn ông bỗng mở to, nhìn thẳng vào anh.

"Cậu là một trong những nhân chứng của vụ án gần đây đúng chứ?"

Yoongi ngại ngùng gật đầu khi người đàn ông với mái tóc màu hạt dẻ uống một ngụm cà phê của mình.

"À - đúng vậy.

Tôi đến đây để hỏi nếu tôi có thể kiểm tra một vài thứ - anh không ngại chứ."

Người đàn ông nhếch mày cùng lúc nhấp vài ngụm cà phê, như để bảo Yoongi tiếp tục.

"Tôi muốn xem camera quan sát."

"Camera?"

Người đàn ông hỏi lại.

Anh ta đặt cốc cà phê xuống, hơi nhíu mày khi nhìn Yoongi.

"Chúng tôi không được phép cho ai ngoài nhân viên của sở cảnh sát xem camera trừ khi nó rất quan trọng-"

"Làm ơn," Yoongi cắt ngang, anh bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.

"Rất nhanh thôi, tôi hứa đấy."

Người đàn ông cắn môi rồi thở dài một hơi.

__

Yoongi nhìn chằm chằm vào màn hình trước mặt, đôi mắt trông có vẻ vô hồn.

Ngón tay anh lượn lờ quanh con chuột nằm bên cạnh máy tính.

Chậm rãi di chuyển nó để xem tập tin, nhưng bản thân bất chợt dừng lại.

Anh cắn môi, do dự.

Tại sao anh lại sợ hãi?

Với tập tin này, anh có thể kết nối tất cả sự kiện đã xảy ra với nhau.

Có phải vì Hoseok là bạn của anh?

Anh thở dài thườn thượt, nhìn tập tin chưa mở.

jan.4.2017.divx

Anh mím chặt môi và mở video.

Anh ấn nút tua nhanh, dừng lại lúc 2:32 giờ sáng, thời gian chính xác lúc họ tiến vào đồn.

Yoongi xem họ trong quá khứ qua màn hình đang ngồi trước thanh tra, bị thẩm vấn và mọi thứ.

Yoongi của hiện tại gõ ngón tay xuống mặt bàn, nhăn mày.

3:05.

Đây là lúc Dojung hỏi họ nếu họ muốn đi nhờ.

Yoongi hiện giờ nhìn mình lúc đấy và Seokjin bước ra ngoài với Dojung, bỏ lại Jimin và Hoseok.

Cả hai người họ chìm trong im lặng, không nói một lời nào với nhau.

Việc này chỉ dừng lại khi mẹ của Jimin đến đồn cảnh sát, giàn dụa nước mắt.

Jimin chào tạm biệt Hoseok, người trả lời bằng một cái gật nhẹ.

3:20.

Yoongi híp mắt khi Hoseok không rời khỏi chỗ ngồi - cậu chỉ ngồi đó và chờ đợi.

Dojung đã nói rằng cuộc tấn công xảy ra lúc tầm 4 giờ.

Nếu Hoseok rời đi bây giờ, nó sẽ chứng tỏ -

Trái tim của Yoongi như ngừng đập.

Hình bóng mờ ảo của Hoseok rời khỏi đồn cảnh sát.

Yoongi đứng dậy và chạy ra khỏi phòng giám sát, tim đập thình thịch.

Từ khóe mắt mình, anh có thể thấy người đàn ông vừa nãy cố gắng làm anh chú ý, nhưng Yoongi tiếp tục chạy.

Ngay khi ra tới bên ngoài, anh bắt một chiếc xe taxi.

Yoongi vội vàng nói với tài xế tên của bệnh viện và lấy điện thoại ra khỏi túi - anh cố bật máy lên, nhưng điện thoại đã hết pin.

Yoongi thậm chí không biết bây giờ là mấy giờ - anh không ngừng nghĩ về những điều có thể xảy ra.

Vậy nên khi tài xế dừng xe trước cửa bệnh viện, Yoongi vẫn không hề hay biết.

Anh giật mình khi nghe thấy người tài xế gọi mình.

Anh xin lỗi, trả tiền và ra khỏi chiếc xe.

Anh vội vàng chạy vào trong và bước về phía cầu thang -

Anh nhìn thấy màu tóc xanh quen thuộc.

"Hoseok?"

Yoongi híp mắt.

Anh bước xuống cầu thang, cố nhìn rõ thân hình của Hoseok.

Người em đứng ở xa, nhưng màu tóc đã khiến cậu vô cùng nổi bật.

Yoongi nhìn thấy Hoseok rẽ ngoặt ở hành lanh.

Yoongi bước đến chỗ hành lang đó, cẩn thận và chậm rãi.

Anh lén nhìn qua góc tường, cuối cùng anh không hề nhìn thấy bóng dáng Hoseok đâu.

Vai của Yoongi rụt lại.

Liệu anh chỉ đang tưởng tượng?

- không - anh chắc chắn rằng mình đã nhìn thấy Hoseok mà.

Yoongi lo lắng cắn môi.

Anh bèn tiếp tục bước đi, còn một hành lang dài đang chờ anh.

Có rất nhiều xe chứa thuốc men và chai nhỏ bên cạnh bức tường.

Lại một hành lang khác.

Yoongi nhìn quanh, thở dài khi không thấy Hoseok ở đó.

Anh thề anh đã thấy Hoseok đi về hướng này.

Hành lang bên kia vẫn như vậy - những chiếc xe kéo dựa vào tượng.

Anh đi về phía trước một cách không có chủ đích, đầu óc trống rỗng -

Anh dừng lại.

Rốt cuộc anh đang làm gì?

Lẽ ra anh phải ở bên Seokjin lúc này, nói với họ điều anh biết.

Anh quay lại, chạy đi-

Nhưng anh vấp phải thứ gì đó.

Yoongi nhăn mày và cố đứng dậy.

Anh liếc nhìn thứ anh đã làm anh trượt chân, nhưng chỉ có một tia khó hiểu hiện trên mặt anh.

Thứ khiến anh ngã là một miếng vải dài dẫn đến một trong những chiếc xe chở thuốc.

Nó rất kì quái, khi nó là chiếc xe duy nhất được phủ một lớp che ở trên; những chiếc còn lại chẳng có gì ngoài những thanh thép cũ kĩ.

Đó không phải thứ duy nhất Yoongi để ý.

Dưới lớp che có chỗ phồng lên.

Yoongi híp mắt tiến lại gần.

Anh quan sát xung quanh, cố nhìn xem có ai ở đây, nhưng có vẻ không ai đã đi qua khu vực này.

Yoongi dùng tay vén tấm vải che-

Anh không cử động.

Anh chần chừ, nhưng nỗi tò mò muốn nhìn đã thôi thúc anh.

Nó ở đây như thể muốn anh phải nhìn thấy vậy.

Anh kéo tấm vải, sự sợ hãi xâm chiếm lấy anh-

Yoongi tái nhợt.

Đó là thi thể của một người đàn ông.

Cái xác dính đầy máu - ở khắp mọi nơi. cái xác được để trong tư thế co cuộn người, đôi mắt không sức sống dễ dàng được nhìn thấy và khuôn miệng khép hờ.

Yoongi gần như ngay lập tức lùi lại, nỗi sợ nhấn chìm anh khi anh nhận ra dưới chỗ phồng lên đó không chỉ là một thứ bình thường - đó là chân của con người.

Nhưng đó không phải là tất cả.

Trên đỉnh đầu người đàn ông là màu tóc xanh vô cùng thân quen.

Đó là Hoseok.

Và cậu đang giữ một tấm thẻ màu xanh nước biển.

___

oops có gì đó không ổn rồi..

vote cho bọn tôi nếu thấy hay nhé

p/s: Bọn tớ muốn hỏi các cậu nếu như bọn tớ đăng một truyện để chia sẻ vài ba thứ lặt vặt về bốn đứa bọn tớ để chúng ta có thể hiểu nhau hơn, làm quen dễ hơn và nếu các cậu có tâm sự gì thì có thể comment ở dưới.

không biết các cậu nghĩ sao về chuyện này, cho bọn tớ xin ý kiến nhé!

translator: t2s_bogo
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
eight


original author: NATSUUFT

___

eight

Yoongi cứng đờ người.

Xác của Hoseok nhìn anh chằm chằm với những tia máu trong lòng trắng tràn đầy sự khiếp sợ.

Hoseok đã ra đi – ra đi thật rồi.

Nhưng nó chẳng hề hợp lí chút nào, không hề.

Hoseok không phải tên sát nhân, Yoongi đã rất chắc chắn mà!

Tất cả các chứng cứ đều liên quan đến Hoseok – từ móc chìa khóa tới dấu chân, tất cả mọi thứ!

Yoongi không dám bước nửa bước, anh đang rất bối rối.

Suy nghĩ của anh ấy càng trở nên rối bời, mờ mịt hơn.

Nếu Hoseok không phải thủ phạm,

Vậy là ai?

"Thưa ngài!" chợt có một tay đặt lên vai anh, làm anh thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình.

Anh lùi lại, suýt chút nữa thì ngã và cùng lúc đó nhịp tim của anh dần tăng nhanh.

Một cô y tá nhìn Yoongi, bên khóe miệng của cô ấy hơi nhăn lại.

Hơi bối rối một chút, cô ấy từ từ ngoảnh lại.

Mắt cô y tá đó đột ngột dãn ra hết cỡ, vội vàng lấy tay bịt lại khi cô nhìn thấy xác chết của một người đàn ông.

Cô nhanh chóng lấy bộ đàm với bàn tay đang run rẩy của mình và điên cuồng hét lớn.

"C-có kẻ giết người trong bệnh viện, báo cho sở cảnh sát nga –"

Chợt bóng đèn nhấp nháy liên hồi.

Yoongi muốn chạy đi ngay lập tức – và anh thật sự nên làm vậy.

Nhưng anh vẫn không thể tin được chuyện này.

Yoongi nghe thấy cô y tá làm rơi bộ đàm của mình.

Cô ấy vội vàng tiến tới chỗ Yoongi, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của cô.

"N-này anh, anh cần phải ra khỏi đây nhanh nhất có thể."

Ba lá bài – cảnh sát, killer - kẻ giết người và thường dân.

Tên sát nhân sẽ hành động vào ngày hôm nay.

Yoongi nhanh chóng xin lỗi và đứng dậy, sự hoảng loạn đang nhanh chóng bùng cháy trong anh.

Những bóng đèn nhấp nháy liên hồi làm anh thấy chóng mặt, và dường như chúng mỗi lúc lại chập chờn nhanh hơn.

Anh chạy dọc hành lang, rồi dừng lại khi thấy một đám đông đang chen chúc nhau để thoát ra khỏi bệnh viện, tiếng gào thét và khóc lóc vang vọng khắp nơi.

Còn những nhân viên ở đây thì đang cố gắng hết sức để kiểm soát mọi chuyện.

"Chúng tôi đang đóng tất cả các lối thoát của bệnh viện!

Vậy nên nếu bạn không ở gần lối thoát hiểm, hãy làm ơn ở nguyên chỗ bạn đang đứng và khóa hết tất cả các cửa ra vào!

Không được để ai vào –"

Cái loa đột nhiên tắt 'bụp'

Tiếng hét lại càng thêm lớn hơn.

Yoongi nhanh chóng leo cầu thang để lên tầng ba, là chỗ phòng Seokjin đang ở.

Anh có thể cảm thấy máu trong người mình như đang sôi lên.

Anh chẳng thể nghe thấy gì ngoài tiếng tim của mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Ở tầng ba là cả một cảnh tượng hỗn loạn.

Tất cả các bệnh nhân đều vội vã khóa chặt cửa phòng họ, nhưng còn một số vẫn cố chấp lao xuống tầng để thoát khỏi bệnh viện.

Yoongi lo sợ cắn môi và lao thật nhanh qua đám đông.

Da gà nổi đầy trên làn da của anh.

Cuối cùng anh cũng đã chạy tới trước phòng của Seokjin, anh điên cuồng mở cánh cửa, lưỡng lự bước vào phòng.

"Mọi người ổn chứ -"

Căn phòng hoàn toàn trống không.

"Không, không, không."

Yoongi lẩm bẩm, rồi ngay lập tức chạy vụt tới chiếc giường trống rỗng.

Yoongi nhìn thấy điện thoại của Jimin và vội vã vồ lấy nó.

Anh lo sợ mím môi và gọi ngay cho Dojung.

Điện thoại rung chuông một hồi rồi chuyển sang hộp thư thoại.

Yoongi thất vọng vò mái tóc màu nâu sẫm của mình –

Bóng đèn tắt, cả căn phòng rơi vào bóng tối tĩnh lặng.

Và rồi anh nghe thấy tiếng kéo lê trên sàn nhà.

Yoongi vội vàng cúi người xuống gầm giường bệnh, cả người anh run lên vì sợ.

Anh cố gắng chui vào gầm giường mà không chịu từ bỏ.

Yoongi tròn mắt sợ hãi khi nhìn thấy một vật kim loại bị rơi ở phía bên ngoài, lúc đó anh mới nhận ra mình đã đánh rơi chum chìa khóa.

Yoongi duỗi tay ra để với lấy nó, nhưng nó lại quá xa.

Khi Yoongi rút tay lại thì tiếng động đó lại tiếp tục phát ra; như thể nó sẽ kéo dài mãi mà không dừng lại.

Anh nín thở, sự khiếp sợ tột cùng một lần nữa len lỏi trong anh.

Tim anh đập nhanh không kiểm soát và anh không thể chịu nổi khi nghĩ tới tiếng trống đập liên hồi trong lồng ngực sẽ khiến tinh thần của anh trở nên bất ổn.

Tiếng kéo lê ngày càng trở nên rõ hơn.

Yoongi tưởng rằng tai mình có vấn đề.

Nhưng không, tiếng động đó lại phát ra – một lần nữa và lần nữa.

Tiếng kéo lê chẳng còn chân thực một chút nào –

Nó như thể tiếng được tạo ra bằng máy tính vậy.

Yoongi vội vã chui ra khỏi gầm giường.

Anh điên cuồng mở ngăn tủ đầu giường bệnh, lục lọi mọi góc ngách.

Chẳng lẽ âm thanh kéo lê kia là giả ư?

Nó đã được ghi âm từ trước sao?

Yoongi ngồi gục xuống sàn khi anh không thể tìm được bất cứ thứ gì.

Anh tập trung suy nghĩ, nó có thể ở đâu được chứ! – chờ chút.

Yoongi từ từ ngồi dậy, ánh mắt anh nhìn xuống chiếc móc khóa.

Anh cúi xuống, vớ lấy nó.

Anh cầm nắm nó, chân mày dần nhíu lại.

Có một nút ấn nhỏ trên đó.

Với đôi tay đang run rẩy vì sợ, anh lật chiếc móc khóa sang mặt sau.

Bây giờ Yoongi mới nhận ra cái vật này dày hơn hẳn một chiếc móc khóa bình thường.

Có một đường xen giữa, chia đôi hai mặt của miếng kim loại – như thể nó là một cái hộp nhỏ để đựng thứ gì đó bên trong.

Yoongi cắn môi tới rỉ máu, tay anh sờ soạn khắp nơi để mở nó.

Chợt chiếc móc khóa đó mở ra.

Và trong đó là một chiếc máy ghi âm.

Yoongi thẫn thờ làm rơi chiếc máy ghi âm đó, và ngay tức thì tiếng kéo lê khó chịu đó cuối cùng cũng dừng lại.

Anh lùi lại.

Tiếng động đó – chúng đã được ghi âm sẵn.

Ai?

Là ai đã làm như vậy?

Yoongi thật sự đéo biết người đó là thằng chó nào.

Suy nghĩ của anh ngày càng trở nên mơ hồ; anh không biết phải tin ai bây giờ.

K-không thể là Seokjin được, anh ấy là nạn nhân!

Nhưng Jimin...

Yoongi chạy ra khỏi phòng bệnh, nguồn sáng duy nhất lúc này là chiếc điện thoại của Jimin.

Anh biết nó có vẻ hơi liều lĩnh.

Nhưng anh đã mất đi bốn người bạn thân; Yoongi không thể mất thêm ai nữa.

Tai anh hình như phế rồi, anh không thể nghe thấy bất cứ thứ gì ngoài nhịp tim đập loạn nhịp trong lồng ngực anh.

Anh còn chẳng biết mình đang ở đâu nữa, tất cả mọi thứ xảy đến với anh đều thật điên dồ.

Đột nhiên anh va phải ai đó.

Nghe thấy tiếng thì thào quen thuộc, mắt Yoongi mở to.

"Jimin?"

"A-anh," Jimin đáp lại, giọng nói tràn đầy sự khiếp sợ.

" E-em không tìm thấy họ.

Em lạc họ lúc ở trong đám đông và em đã – em đã tìm họ ở khắp nơi rồi."

Yoongi nhìn chằm chằm Jimin với ánh sàng mờ mờ ảo ảo của điện thoại.

Tên sát nhân không thể là Jimin được – không thể.

Yoongi lại cắn môi.

"Chúng ta sẽ tìm thấy họ thôi, đừng lo."

Tầng ba ngoằn ngoèo như một mê cung vậy – rộng lớn và rối loạn.

Tất cả các hành lang đều y như nhau.

Yoongi nghĩ rằng đó là do thiếu ánh sáng.

Cả tòa nhà đang bị khóa, vậy nên sẽ chẳng có ai lang thang dọc hành lang cả.

Jimin chạy ngay theo sau anh, hơi khó khăn cho cậu để đuổi kịp Yoongi.

Anh dừng lại và quay ra đằng sau nhìn cậu.

"Anh sẽ cố gọi họ."

Jimin mệt mỏi gật đầu.

Yoongi quay đầu lại và gọi cho Dojung, mong rằng lần này ông ấy sẽ nhấc máy.

Chuông rung một hồi rồi lại chuyển đến hộp thư thoại sau năm lần chuông reo.

Yoongi tặc lưỡi, nhíu mày.

Anh quyết định gọi lại một lần nữa.

Lần nữa.

Và lần nữa.

Nhưng kết quả vẫn y như vậy.

"Ông ấy không nhấc máy!"

Yoongi quay lại nhìn Jimin.

"Jimin?"

Jimin không hề ở đây.

Tim Yoongi bắt đầu đập mạnh khi anh đi xung quanh khu này.

"Jimin?"

"Jimin!"

Yoongi la lớn, những bước chân dần trở nên nặng nề hơn.

Không có tiếng hồi đáp.

Yoongi chạy tới từng ngóc ngách của tầng ba mà anh có thể đi được.

Chân anh bắt đầu mỏi nhừ.

Anh bất lực và lo sợ, anh thật sự đang sợ, rất sợ...

Nếu như anh để ý tới Jimin thì chuyện này sẽ không xảy ra.

Anh hồi hộp, Yoongi chẳng biết làm gì cả -

Máu.

Nhỏ từng giọt từng giọt.

Yoongi nhìn theo những giọt máu đỏ tươi trên sàn, mặt anh trắng bệch không còn một giọt máu.

Những giọt máu đỏ trải dài cả hành lang.

Yoongi run rẩy,da gà nổi lên nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng.

Yoongi từ tốn nhìn lên, hơi thở như ngừng lại cùng lúc đó sự e sợ bao trọn lấy anh.

Anh tái nhợt như tờ giấy trắng.

Jimin bị treo cổ trên thòng lọng.

Yoongi run sợ lùi lại.

Máu chảy không ngớt và màu máu đỏ tươi vấy đầy ở tĩnh mạch trên cổ tay cậu.

Buộc xung quanh cổ cậu là chiếc dây thừng được quấn rất chặt; Vùng thịt xung quanh bị thắt chặt tới nỗi như thể nó sẽ nổ tung bất cứ lúc nào.

Mắt của cậu ấy mới là thứ ghê rợn nhất.

Nó đã chết – nhưng vẫn mở to.

Dường như nó không phải mắt của Jimin nữa, chúng đờ đẫn vô hồn nhưng sâu trong đó là sự kinh sợ tột cùng.

Tâm trí của Yoongi bây giờ như một đống hỗn độn.

Jimin đã chết rồi – cậu ấy không thể quay trở về nữa.

Yoongi đứng không vững nổi mà dựa vào tường, nỗi khiếp sợ giờ đây đã trở thành sự tức giận.

Tất cả đều do Seokjin làm!

Yoongi nghiến răng và chạy.

Anh chẳng thể biết được mình đang ở đâu nữa; mọi thứ đối với anh đều mờ mịt.

Seokjin đã lừa dối anh.

Tất cả đều hợp lý rồi – chấn thương?

Máy ghi âm?

Chúng được tạo dựng lên để Jin có thể đánh lạc hướng mọi người, nghĩ rằng hắn ta là người bị hại.

Bất chợt Yoongi cứng đờ người.

Không phải Seokjin.

Bởi vì ngay lúc này đây, trước mặt anh là cái xác của anh cả, một con dao được cắm sâu vào bụng Jin và làm cho Jin nằm chết lê lết trên sàn.

Và anh ấy đang cầm lá bài màu xanh biển.

"Không thể nào."

Yoongi thì thào.

Rõ ràng đó là Seokjin – anh đã rất chắc chắn!

Đúng lúc đó có một thứ rơi ra khỏi túi quần anh.

Nó là một lá bài.

Nhưng lần này, nó không phải màu đỏ.

Mà là màu đen.

Anh, chính bản thân anh, là kẻ giết người suốt từ đầu tới giờ.

___

Tên sát nhân đã lộ diện :> mọi người đoán đúng chứ?

Nhớ tặng cho chúng tớ ngôi sao cam cam nho nhỏ nha~

Translator: Tokiii1104
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
finale


original author: NATSUUFT

___

Tôi đã nói rồi.

Đừng tin ai.

Kể cả bản thân cậu.

___

Ôi vậy là end rồi đấyyyy TT buồn ghê🙁(

nhớ tặng cho chúng tớ ngôi sao cam cam nho nhỏ nha~

Translator: the_two_sunflowers
 
[V-Trans] Killer Killer || Bts Thriller ||
EXPLANATION


Trước khi vào phần giải thích the_two_sunflowers muốn:

Gửi lời cảm ơn tới các bạn readers đã ủng hộ transfic [KILLER KILLER] của bọn mình yeahhhh!!! thật sự cảm ơn các bạn, nếu có ý kiến gì thì cứ thoải mái góp ý nhé bọn mình sẽ cố gắng khắc phục các nhược điểm đó.

and thank you so much NATSUUFT for letting us translate this amazing Horror fanfiction OwO

Các bạn hãy tiếp tục ủng hộ các transfics khác của bọn mình nhé:

HIDE [ BTS THRILLER]

I miss u [ TAEKOOK]

---

Explanation

VÀ YOONGI CHÍNH LÀ KẺ SÁT NHÂN HOHO!

CÁC BẠN CÓ SUY LUẬN ĐÚNG KHÔNG ??

yoongi bị mắc triệu chứng rối loạn đa nhân cách và tâm thần phân liệt, chính vì vậy mà anh không hề có nhận thức về các sự kiện đã xảy ra trước đó.

và cái này là để phân biệt nè: Tác giả không hề muốn miêu tả những người bị mắc căn bệnh này là quái vật.

Những người bị DID (Dissociative Identity Disorder) thường đều bình thường cả, nhân cách thứ hai của họ chính là hậu quả của những khó khăn gian khổ họ từng phải trải qua trong cuộc sống.

Nhân cách mới đó được tạo ra thực chất là để bảo vệ chính chủ khỏi những đau khổ.

Xin nhắc lại lần nữa những người bị tâm thần phân liệt không phải quái vật, chỉ là họ không thể thoát khỏi những ác mộng ngay cả khi đã tỉnh giấc, họ không phân biệt được thực tại và ảo giác - các cậu không nên sợ và xa lánh họ nhé!

+ ở chap 1 có một đoạn nhắc tới việc Yoongi là một người ít nói, trầm mặc không thích hội nhập với xã hội. anh ấy không hề thích tiệc tùng mà thay vào đó anh muốn ở trong phòng của mình hơn, vậy nên Yoongi có rất nhiều thời gian rảnh - đủ thời gian để lập các cái bẫy.

Và cũng ngay ở chap đó, có một đoạn Yoongi nói: "Đó không phải là cái game mà mọi người đã chơi không nghỉ trong mấy tuần trước sao?" vậy nếu họ chơi không ngừng nghỉ có nghĩa là họ cũng chẳng có thời gian đâu mà lập một kế hoạch ám hại mọi người. và trong chap 6 và 7 dojung có nói vụ ám sát này được chuẩn bị rất kĩ lưỡng.

Trong số bảy người yoongi là chàng trai có nhiều thời gian nhất để lập nên kế hoạch này = rối loạn đa nhân cách

+ tiếp theo là chiếc móc khóa.

Chắn chắn các bạn đều thắc mắc: làm thế đéo nào mà cái móc khóa đó lại ở trong túi của Hoseok, và câu trả lời là : nó chưa bao giờ ở trong túi quần của anh ấy.

Ở chap 6 tác giả CHỈ ghi là: Yoongi nhìn thấy thứ gì đó rơi dười sàn nhà.

Mà không hề nhắc đến cái móc khóa đó rơi từ túi quần của Hoseok.

Và lúc đó chỉ có Yoongi và Hoseok ở hành lang thôi vậy nên chiếc móc khóa là của Yoongi, chính anh đã làm rơi nó.

PHẦN GIẢI THÍCH VỀ CÁI CHẾT CỦA TỪNG THÀNH VIÊN

- Jungkook

Okay, bé thỏ chính là nạn nhân đầu tiên.

Các bạn có thể nhận thấy rằng Yoongi không hề ở cùng cả nhóm trong một khoảng thời gian trước khi họ nhận ra Jungkook bị treo lơ lửng trên dây.

Như đã nói ở trên Yoongi mắc bệnh tâm thần.

Và trong chap 1 Yoongi được mọi người giao "trọng" trách đi lấy nến.

Anh đã lục lọi từng ngăn tủ nhưng không phải để tìm nến mà là một đồ vật để ám sát người.

Yoongi nghe thấy tiếng dây thừng thắt chặt lại - và người làm việc đó không ai khác chính là anh ấy = tâm thần phân liệt.

- Namjoon

Ở chap 2, có một đoạn bóng đèn nhấp nháy liền hồi: Hơi thở của Yoongi như ngừng lại khi anh nhận thấy bóng đèn mỗi một giây lại càng nhấp nháy dữ dội hơn.

Nó THẬT KHÓ ĐỂ NHÌN- anh ấy chẳng thể nhìn rõ mặt mọi người.

Yoongi đã nhân cơ hội này để giết Namjoon vì trong lúc đèn nhấp nháy dữ dội như vậy sẽ rất khó cho các cậu trai nhìn rõ được mọi thứ.

- Taehyung

Ah, đây chính là chi tiết đáng ngờ nhất.

Tác giả cố tình làm cho Taetae có gì đó mờ ám đấy.

Okay lúc mà Taehyung bị sát hại thì chỉ có mỗi cậu ấy và Yoongi ở trong nhà mà thôi vậy nên nó quá ez cho Yoongi ra tay rồi.

Đơn giản và dễ hiểu :>>

- Hoseok, Jimin, Seokjin

Họ đều như Taehyung thôi, Yoongi đều là người đầu tiên chứng kiến họ trút đi hơi thở cuối cùng.

Nếu như người khác là kẻ sát nhân thì làm sao người đó có thể giết ba người họ nhanh tới vậy được (làm sao mà có thể sánh với the Flash được 🙂) ).

Yoongi chỉ vừa nhìn thấy Hoseok rẽ sang ở góc hành lang thì ngay phút sau Hoseok đã chết.

Vì bị đa nhân cách nên anh đã tự thuyết phục bản thân mình rằng anh không phải là người đã giết Hoseok thay vào đó là một người khác.

___

TIẾNG KÉO LÊ

+ tiếng động này đã được ghi âm lại từ trước (ở chap 8 ).

Nhớ chap 4 chứ?

Khi Yoongi và Jin bị "đuổi", Yoongi đã dùng cái móc khóa có gắn máy ghi âm sẵn để đánh lạc hướng mọi người, anh ấy làm vậy để tránh bị nghi ngờ.

LÀM THẾ NÀO MÀ YOONGI CÓ THỂ TẤN CÔNG JIN TRONG KHI DOJUNG ĐÃ ĐƯA ANH VỀ NHÀ (CHAP 5) ???

+ đơn giản thôi.

Đúng là Yoongi đã về nhà nhưng ngay sau khi Dojung lái xe đi, anh ấy đã tới kí túc xá của Jin.

TẠI SAO LÁ BÀI CỦA YOONGI LẠI THAY ĐỔI?

+ dựa trên việc Yoongi bị tâm thần phân liệt.

Anh ấy chưa bao giờ có lá bài màu đỏ (cảnh sát) ngay trong chap đầu tiên.

Yoongi chỉ tưởng tượng ra mà thôi - vì một phần anh phải trải qua một thời gian cực khổ trong cuộc sống khốc liệt, đầy trần trụi.

AI MỚI LÀ CẢNH SÁT VÀ TẠI SAO NGƯỜI ĐÓ LẠI BỊ GIẾT?

Jimin.

Các bạn có thể để ý thấy Jimin có vẻ rất lo lắng như thể cậu ấy sợ rằng sẽ có thêm một người nào đó bị giết.

Ở chap 8, Jimin đã rất nỗ lực tìm Jin, cậu ấy lo sợ rằng Jin sẽ là người chết tiếp theo.

Cộng thêm nữa, Jimin trong truyện này rất yếu đuối vậy nên Yoongi biết rằng Jimin ssi là mục tiêu đơn giản mặc dù cậu là cảnh sát ( trong truyện thôi chứ ngoài đời anh tui mạnk mẽ lắm :>) .

Vì Jimin chẳng thể làm gì, nên anh Yoongi đã "xử trảm" cậu 🙂)

TẠI SAO HOSEOK LẠI SỢ HÃI TỚI VẬY (CHAP 8) ??

Bởi vì Hoseok đã biết tất cả mọi chuyện và đã tới bệnh viện để báo cho mọi người nhưng anh ấy đã lập tức bỏ chạy ngay khi thấy Yoongi.

---

Và đó là tất cả những lời giải thích của tác giả ( also chúng tôi :>) Thật lòng cảm ơn các bạn

——

và một lần nữa, the two sunflowers cảm ơn tất cả các readers đã kiên trì theo dõi transfic này~
 
Back
Top Bottom