"Chồng ơi...” – âm thanh đó vang lên ngọt lịm, khiến cả căn phòng như nín thở.
Nagumo há hốc, trong đầu dội lên từng tiếng không thể nào! nhưng môi vẫn phát ra đúng từng chữ, chuẩn xác, không sai một nhịp.
Cậu rùng mình, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.
Uzuki lặng lẽ nhìn cậu, trong đáy mắt lóe lên sự thỏa mãn mà chính hắn cũng không thể che giấu.
Như một kẻ khát máu bấy lâu nay cuối cùng được uống giọt đầu tiên.
“Ừ.” – hắn khẽ đáp, rồi cúi xuống, ngón tay trượt qua má Nagumo.
- "Ngoan lắm."
"Khốn... kiếp...
Uzuki Kei..."
- Nagumo nghiến răng, giọng khàn khàn.
Ý chí cậu gào thét phản kháng, nhưng cơ thể không nghe lời, chỉ ngồi im để hắn vuốt ve.
Uzuki không để ý, hoặc có lẽ cố tình phớt lờ.
Hắn thì thầm, giọng nhỏ nhưng từng chữ đều ghim thẳng vào tim cậu:
"Em là vợ của ta.
Vợ thì phải biết bổn phận của mình, đúng không?”
Nagumo trừng mắt, cố gắng bật ra câu phủ nhận.
Nhưng ngay khi hắn buông lệnh:
"Ôm ta đi.”
...cơ thể Nagumo lập tức cử động.
Đôi tay run rẩy, trái tim gào thét ĐỪNG! nhưng cậu vẫn vòng tay qua lưng hắn, kéo vào trong lòng.
Một cái ôm siết chặt.
"KHÔNG!!!” – Nagumo gầm lên trong ý thức, nhưng cổ họng chỉ bật ra tiếng nức nghẹn ngào, mềm yếu như thật sự cam chịu.
Uzuki nhắm mắt lại.
Cái ôm này... hắn đã ao ước suốt những năm tháng ở JCC.
Khi đứng từ xa, nhìn Nagumo cười với bạn bè, nhìn ánh nắng bao quanh cậu, hắn đã ước một lần được ôm trọn như thế này.
Bây giờ, dù có phải dựa vào thuốc, hẳn cũng không buông.
"Ngươi là của ta, Yoichi."
- hắn thì thầm, giọng run nhưng kiên quyết. – “Từ trước đến nay, mãi mãi."
Nagumo muốn bật cười khẩy, muốn chửi rủa, nhưng cơ thể lại khẽ gật đầu theo lệnh thuốc, như thể đồng ý.
Cậu tuyệt vọng.
Mình... mình phải làm sao đây?
Uzuki đứng ngay trước mặt Nagumo, bàn tay đặt trên bờ vai run rẩy của cậu.
Trong đôi mắt hắn, thứ ánh sáng vừa dịu dàng vừa méo mó dấy lên, như một kẻ sắp được chạm vào thứ mình khát khao nhất.
"Bây giờ...” – hắn cúi xuống, giọng thì thầm "...hôn ta đi." sát tai
KHÔNG!!! – trong đầu Nagumo hét lên, tim đập loạn.
Ý chí gào thét muốn vùng vẫy, muốn quay mặt đi.
Nhưng thân thể lại không nghe, gương mặt cậu chậm rãi ngẩng lên, môi run rẩy tiến gần đến Uzuki.
Càng lúc càng gần... khoảng cách chỉ còn một hơi thở.
"Khốn kiếp... không thể nào...!"
- Nagumo nghiến răng trong vô thức.
Ngay giây cuối cùng, khi môi cậu còn chưa kịp chạm, Uzuki đã không chịu nổi nữa.
Hắn nắm lấy gáy Nagumo, đè mạnh, chiếm lấy môi cậu trong nụ hôn sâu ngấu nghiến.
Mắt Nagumo mở to, cả cơ thể tê liệt.
Đầu óc gào thét phẫn nộ, nhưng cơ thể lại bị khóa chặt, không cách nào đẩy ra.
Nụ hôn kéo dài, nóng bỏng, đầy chiếm hữu.
Đến khi tách ra, hơi thở của cả hai hòa quyện, Nagumo run rẩy, đôi mắt ngập nước.
Uzuki nhìn chằm chằm, nụ cười dần u tối.
“Tốt.
Giờ thì... tự cởi đồ mình ra."
Nagumo đông cứng.
Không... không thể nào...
Nhưng những ngón tay của cậu run run nâng lên, chạm vào vạt áo.
Mỗi nút áo bung ra, cậu cảm thấy trái tim mình vỡ vụn.
Ý chí gào thét ĐỪNG! nhưng bàn tay vẫn tiếp tục.
Đến nút thứ ba, nước mắt cậu không kìm được nữa.
Dòng lệ nóng trào xuống má, rơi trên nền đất lạnh.
"Khốn kiếp...
Uzuki Kei..."
- giọng cậu nghẹn lại, vừa khóc vừa cởi từng lớp áo.
Uzuki sững người trong khoảnh khắc đó.
Hắn không ngờ sẽ thấy Nagumo... khóc.
Đôi mắt hẳn đỏ rực, ngực thắt lại một cách kỳ lạ - vừa đau, vừa ngọt ngào.
Hắn bước đến, chặn lại đôi tay run rẩy kia.
"Đủ rồi.” – giọng hắn khàn đặc, nhưng ánh nhìn lại rực lửa.
- "Ngừng lại.”
Áo Nagumo còn dang dở, lệ vẫn còn vương trên hàng mi.
Cậu ngẩng lên, nhìn Uzuki, không biết trong đầu hắn đang nghĩ gì.
Uzuki cúi xuống, kề sát môi cậu lần nữa, thì thâm:
"Đừng khóc, Yoichi.
Ta đã đợi em quá lâu rồi.
Ta sẽ không để ai chạm vào em... ngoài ta."
"Đừng khóc mà, Yoichi..."
- Uzuki khẽ thì thầm, nhưng đôi mắt lại đỏ rực như thú hoang.
Chưa kịp để Nagumo phản ứng, hắn cúi người xuống, luồn cánh tay qua lưng và dưới gối cậu.
Một động tác dứt khoát, hắn bế bổng cậu lên, mặc kệ cơ thể đang run rẩy phản kháng yếu ớt.
"Bỏ... ta... xuống...!"
- trong đầu Nagumo gào thét, nhưng cổ họng chỉ bật ra vài âm thanh nghẹn ngào, chẳng đủ sức chống cự.
Uzuki không nghe, cũng không cần nghe.
Hắn ôm chặt cậu, bước nhanh về phía chiếc giường lớn phủ drap tối màu giữa phòng.
Bịch! cơ thể mảnh khảnh của Nagumo bị đặt xuống nệm.
Tấm ga lạnh lẽo áp vào lưng, khiến cậu càng thêm hoảng loạn.
Uzuki đè xuống ngay lập tức, bàn tay to lớn vuốt dọc từ Má, cổ, rồi trượt xuống vai và bờ ngực còn đang phập phồng dữ dội.
Mỗi cú chạm đều mạnh bạo, chiếm hữu, như thể muốn khắc sâu sự tồn tại của hắn lên từng tấc da thịt cậu.
"Dừng... lại...
đừng chạm vào ta...!"
- trong ý thức Nagumo gào thét, nước mắt lại ứa ra, lăn dài xuống thái dương.
Nhưng thân thể, phản bội hoàn toàn, chỉ nằm im, run rẩy tiếp nhận từng động tác.
Uzuki cúi xuống, đôi môi lạnh lẽo chạm vào cổ cậu, để lại vệt ẩm nóng.
Răng hắn khẽ siết lại, mùi vị da thịt quen thuộc khiến hắn say đến điên dại.
"Ngươi là của ta, Yoichi.” – hắn thì thầm bên vành tai, giọng khàn đục. – “Đã là vợ... thì phải học cách chịu đựng chồng mình."
Nagumo cắn chặt môi, toàn thân căng cứng.
Nước mắt vẫn tuôn, hai bàn tay nắm chặt ga giường đến bật gân xanh.
Cậu chịu đựng từng cú vuốt ve mạnh bạo, từng hơi thở nặng nề phủ lên da thịt.
Trong mắt Uzuki, hình ảnh ấy khiến tim hắn đập cuồng loạn.
Vừa thỏa mãn, vừa rực lửa chiếm hữu.
Thấy cậu khóc đến tuyệt vọng, đôi mắt hắn càng đỏ rực, càng không kìm được, càng siết chặt vòng tay mạnh bạo hơn, như thể muốn hòa tan cả Nagumo vào trong bản thân.
____
Viết z có hiền quá ko 😭