Khác [UZUNAGU] Khu tự trị của Uzuki 🎲

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
400433437-256-k948223.jpg

[Uzunagu] Khu Tự Trị Của Uzuki 🎲
Tác giả: Leeknowleequeen
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nagumo yoichi dính bẫy của Uzuki kei rồi!!!!!



uzunagu​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Khủng Hoảng Chiến Tranh
  • Vân Khuynh
  • [Đam mỹ] Vũ Khúc Thầm Lặng
  • Khúc Ca Tàn Thần
  • [UZUNAGU] Khu tự trị của Uzuki 🎲
  • [Uzunagu] Khu Tự Trị Của Uzuki 🎲
    Chương 1: bóng tối tại phnom Penh


    Khung cảnh Phnom Penh, thủ đô của Campuchia, ngập trong mùi khói xăng, tiếng còi xe lẫn tiếng chợ đêm náo nhiệt.

    Bên dưới lớp sầm uất ấy là một thế giới khác – hỗn loạn, bí mật và đẫm máu.

    Ở đó, khu tự trị mà Uzuki Kei - hay còn được gọi là “X” – đã dựng nên, đang lan tràn như cơn dịch bệnh.

    Tin tức về việc căn cứ của X tại Thái Lan bị bại lộ đã buộc hẳn phải di dời toàn bộ mạng lưới sang Campuchia.

    Thay vì thu mình, hắn lại mở rộng thế lực, liên minh với các băng đảng địa phương, bắt cóc người vô tội để huấn luyện hoặc dùng làm vật thí nghiệm.

    Trụ sở mới chẳng khác gì một “ổ quỷ” giữa lòng thành phố.

    Nhóm Sakamoto, Shin, Nagumo, Natsuki và Amane - lập kế hoạch xâm nhập.

    Không thể đánh thẳng vào, họ buộc phải cải trang thành những "nạn nhân" bị bắt cóc.

    Nacchan mặt hớn hở nói: vậy để tôi hóa trang giúp mọi người nhé!

    Nagumo, với tài hóa trang khét tiếng, đã biến cả nhóm thành những gương mặt nhợt nhạt, đáng thương, đôi mắt hoảng loạn giả tạo.

    Cậu thì hóa thân thành một bé gái độ mười bốn, tóc dài rối nhẹ, gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt ươn ướt như vừa khóc.

    Lớp hóa trang khéo léo đến mức chính Shin cũng thoáng rùng mình khi nhìn sang, không biết trước, chắc chắn sẽ nghĩ đây là một cô bé thực thụ.

    Bọn họ bắt đầu hành động, kiếm cớ để bọn lính bắt mình.

    Bọn lính canh khu tự trị kiểm tra, không chút nghi ngờ, lôi họ vào sâu bên trong cơ sở ngầm.

    Trong một căn phòng khác, X ngồi dựa vào ghế bành.

    Hắn mặc áo len trắng, tay cầm ly rượu đỏ, ánh mắt lạnh lẽo dán chặt vào dãy màn hình camera.

    Vừa nhận tin có "mẻ hàng mới" hắn lập tức ra lệnh mở toàn bộ góc quay.

    Ánh mắt sắc bén của hắn lướt qua từng khuôn mặt - gầy gò, rách rưới, thất thần.

    Chẳng ai đủ thú vị để hắn bận tâm... cho đến khi màn hình ở góc trái hiện ra hình ảnh một cô bé nhỏ nhắn, mái tóc dài buộc hờ, đôi mắt to tròn, ngập nước.

    Hắn dừng lại.

    Một thoáng ngạc nhiên lóe lên trong đôi đồng tử lạnh giá.

    Hắn phóng to khung hình, nhìn thật kỹ.

    Gương mặt kia – mềm mại, non nớt, nhưng trong ánh mắt lại có gì đó khiến hắn không rời được.

    Một chút ngây thơ, một chút phản kháng ẩn giấu... và kỳ lạ, nó gợi cho hắn một cảm giác khó gọi tên.

    “Đứa bé đó...”

    X khẽ lẩm bẩm, giọng khàn đặc, như chính bản thân hắn cũng không hiểu tại sao lại chú ý đến một con mồi như thế.

    Một tên lính đứng cạnh khẽ hỏi:

    "Thưa ngài X, có muốn tách riêng nó ra không?"

    X im lặng vài giây.

    Hắn nghiêng đầu, ngón tay gõ nhịp lên thành ghế.

    Thói quen đó thường xuất hiện khi hắn phân vân.

    Cuối cùng, hắn nở một nụ cười nhạt:

    "...Đem con bé đó đến phòng ta."

    Trong căn phòng ẩm thấp, Nagumo vẫn giữ vẻ hoảng loạn đúng vai diễn.

    Nhưng bên dưới lớp mặt nạ, tâm trí cậu hoạt động liên tục.

    Shin đang liên lạc ngầm, Natsuki và Amane sẵn sàng hành động, chỉ chờ tín hiệu.

    Nhưng kế hoạch bất ngờ rẽ hướng khi lính áp sát, chỉ tay về phía cậu.

    "Con bé kia.

    Ngài X gọi."

    Cả nhóm thoáng giật mình.

    Ánh mắt Shin khẽ lóe cảnh giác, nhưng Nagumo chỉ cong môi, nhếch nhẹ một nụ cười không ai nhận ra nửa thích thú, nửa căng thẳng.

    Cậu bị tách ra, đưa vào một hành lang riêng, tiến thẳng đến căn phòng sang trọng nằm sâu trong trung tâm.

    Cửa mở ra.

    Uzuki Kei ngồi trong bóng tối, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt góc cạnh.

    Đôi mắt hắn chăm chăm nhìn Nagumo như muốn xuyên thủng lớp ngụy trang.

    Nagumo khẽ run, cố gắng duy trì dáng vẻ sợ hãi của một cô bé.

    "Ngài... ngài muốn gì...?” – giọng cậu run run, ngọt ngào đến mức chính mình cũng thấy tởm lợm.

    X bật cười khẽ.

    Một nụ cười vừa tàn nhẫn vừa kỳ quặc, như thể hắn tìm được món đồ chơi mới.

    Hắn đứng dậy, từng bước tiến lại gần.

    Chiếc bóng cao lớn phủ trùm lên Nagumo.

    "Ngươi... rất đặc biệt.”

    Hắn cúi xuống, bàn tay lạnh lẽo chạm vào cằm cậu, nâng lên.

    Đôi mắt hắn lướt dọc gương mặt non nớt ấy, lâu hơn hẳn mức cần thiết.

    Trong khoảnh khắc, Nagumo thấy tim mình lỡ một nhịp - không phải vì sợ hãi, mà bởi ánh nhìn đó... quá sâu, quá quen thuộc, như đã găm vào đâu đó trong ký ức.

    Nagumo nuốt nước bọt, vẫn duy trì lớp vỏ yếu đuối.

    “Xin đừng... tha cho tôi...”

    X im lặng, ngón tay di chuyển từ cằm lên má, lướt qua làn da mịn màng giả tạo.

    Rồi bất ngờ, hắn cúi xuống, ghé sát tai cậu thì thầm:

    “Đừng giả vờ nữa, Nagumo Yoichi."

    Toàn thân Nagumo khựng lại.

    Cậu mở to mắt, che giấu sự bàng hoàng.

    Sao hắn nhận ra nhanh vậy?

    Lớp hóa trang hoàn hảo cơ mà.

    X lùi lại nửa bước, khóe môi cong lên thành nụ cười nguy hiểm.

    "Ngươi nghĩ ta không nhận ra à?

    Ta đã quan sát ngươi quá lâu rồi...

    Đôi mắt đó, ánh nhìn đó – chỉ có ngươi mới có."

    Không khí trong phòng đột ngột đặc quánh.

    Nagumo, dù giỏi che giấu đến mấy, cũng thấy cổ họng nghẹn lại.

    Hắn – Uzuki Kei – không chỉ đơn thuần nhìn ra lớp cải trang, mà còn... chú ý đến cậu từ trước đó rất lâu.

    "Vậy... ngươi định làm gì?” – Nagumo cười gượng, giọng lẫn chút thách thức.

    Rồi Nagumo đột ngột hóa về hình dạng thật của mình.

    X không trả lời ngay.

    ánh mắt rực lửa nhưng sâu thẳm.

    "Giữ ngươi lại.”

    Đơn giản.

    Rõ ràng.

    Nhưng trong từng chữ, Nagumo cảm thấy cả một sức nặng.

    Bên ngoài, Shin và cả nhóm đang chuẩn bị hành động.

    Nhưng ở bên trong căn phòng đó, một sợi dây mỏng manh – kỳ lạ, nguy hiểm và khó cắt đứt - vừa được buộc chặt giữa X và Nagumo.

    ____

    Fic mới của tui á
     
    [Uzunagu] Khu Tự Trị Của Uzuki 🎲
    chap 2: dính bẫy


    Nhóm Sakamoto bị nhốt trong một căn buồng sắt, chờ lệnh xử lý.

    Thế nhưng, chỉ vài giờ sau, lính canh bất ngờ mở cửa.

    "Các ngươi được tự do.

    Đi đi."

    Shin sững sờ.

    “Hả?

    Tự do... thật sao?"

    Amane cảnh giác, nắm chặt vũ khí giấu trong tay áo.

    "Có bẫy không?"

    Natsuki cau mày, nhìn quanh: "Tại sao lại... dễ dàng thế?"

    Nhưng bọn lính chỉ lặp lại: "Đi ngay.

    Đây là lệnh."

    Bọn chúng dường như cũng chẳng rõ nguyên nhân.

    Một vài tên thậm chí còn thì thầm, vẻ mặt khó hiểu.

    Shin lập tức nhớ ra: "Khoan... còn cô bé lúc nãy đâu rồi?

    Con bé bị đưa đi rồi, sao không thấy nữa?”

    Natsuki nghiến răng: “Không lẽ...

    đã bị giết?"

    Shin phản bác ngay, giọng run run: "Không!

    Không thể nào... chúng ta phải tìm cô bé đó!"

    Cả nhóm sốt ruột Càng hỏi, bọn lính càng im lặng, chỉ ra hiệu đi ra ngoài.

    Sự bất an trong lòng Shin càng dâng cao.

    "Yoichi-san...

    đang ở đâu?” – cậu thì thầm, ánh mắt trĩu nặng lo âu.

    Trong khi đó, ở một căn phòng riêng biệt sâu nhất của trụ sở, Nagumo bị giữ lại.

    Nhưng không phải bị trói, cũng chẳng bị đánh đập.

    Cậu ngồi trên ghế, bình thản nhìn người đàn ông trước mặt – Uzuki Kei.

    Ánh sáng vàng hắt xuống, chiếu vào gương mặt Uzuki.

    Không còn vẻ lãnh đạm thường ngày, trong mắt hắn ánh lên sự giằng xé.

    Hắn im lặng thật lâu, như thể đang vật lộn với chính mình.

    Nagumo mỉm cười nửa miệng, vẫn giữ vẻ cợt nhả quen thuộc.

    “Thế này là sao đây, Kei?

    Ngươi thả hết bọn kia, giữ lại mỗi mình ta... muốn tỏ tình à?”

    Uzuki thoáng khựng.

    Hắn quay đi, cố nén lại, nhưng sống mũi khẽ run.

    Câu nói nghe có vẻ đùa cợt, nhưng lại chạm đúng tim hắn.

    "Ngươi...” – giọng Uzuki khàn khàn – “vẫn như xưa.

    Lúc nào cũng thích đùa.”

    Nagumo nhướn mày.

    “Xưa?

    Ý ngươi là... hồi Ở JCC?"

    Uzuki không trả lời ngay.

    Nhưng trong đầu hắn hiện lên ký ức – ngày còn là học viên, hẳn thường ngồi một góc thư viện, nhìn lén một người.

    Yoichi Nagumo.

    Cậu ta lúc nào cũng nổi bật.

    Miệng mồm lanh lợi, dáng vẻ tự do, nụ cười sáng chói.

    Xung quanh Nagumo luôn có bạn bè, tiếng cười, sự náo nhiệt.

    Còn Uzuki thì lặng lẽ, nhút nhát, chỉ biết âm thầm nhìn từ xa.

    Có lần, hắn muốn lại gần bắt chuyện... nhưng rồi lại thôi.

    Tim đập nhanh đến mức không thể thốt nổi một câu.

    Đêm nào hẳn cũng tự trách mình hèn nhát.

    "Ngày mai... mình sẽ nói chuyện với Yoichi."

    Nhưng ngày mai rồi lại ngày mai, cuối cùng lời nói ấy vĩnh viễn bị chôn vùi.

    Để rồi, khi mọi thứ xoay chuyển – hắn trở thành X, rơi vào con đường tăm tối – thì hình bóng duy nhất không bao giờ phai trong tim hắn... vẫn là Nagumo.

    "Yoichi."

    - Uzuki cất tiếng, gọi tên cậu.

    Nagumo hơi ngạc nhiên, hiếm khi nghe hắn nói thẳng tên mình như thế.

    "Ngươi biết không..."

    - Uzuki tiến lại gần, ánh mắt không còn lạnh lẽo, mà phảng phất sự run rẩy. – “Ta đã để ý đến ngươi từ rất lâu rồi.

    Từ khi còn ở JCC."

    Nagumo tròn mắt, rồi bật cười.

    “Thật sao?

    Trời ạ, cái tên u ám như ngươi mà lại crush ta hồi còn đi học á?"

    Uzuki siết chặt nắm tay, gương mặt thoáng ửng đỏ.

    “Không phải crush.

    Mà là... ta luôn nhìn về phía ngươi.

    Nhưng ta quá nhút nhát để đến gần.

    Ngươi lúc nào cũng tỏa sáng, còn ta... chỉ là một cái bóng."

    Khoảnh khắc đó, Nagumo im bặt.

    Nụ cười thường trực khựng lại.

    Trong lòng cậu bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ - vừa buồn cười, vừa xót xa.

    Uzuki tiếp tục, giọng nhỏ đi: “Ta biết... giờ đây ngươi giỏi hơn ta rất nhiều.

    Có lẽ ngay cả khi đấu, ta cũng không thắng được.

    Nhưng Yoichi..."

    Hắn cúi xuống, đôi mắt đen sâu thẳm đối diện với ánh nhìn châm biếm nhưng cũng đầy tò mò của Nagumo.

    "...ít nhất một lần, ta muốn giữ em lại cho riêng mình."

    Không khí lặng ngắt.

    Chỉ còn tiếng tim đập, dồn dập và thật rõ.

    Nagumo cười khẩy, nghiêng đầu, giọng kéo dài đầy trêu chọc: “Ôi trời, Kei ơi... nếu lúc ở JCC mà ngươi dám nói thẳng thế này, biết đâu ta còn đồng ý hẹn hò với ngươi rồi đó.”

    Uzuki thoáng sững người, gương mặt lộ rõ sự hoang mang hẳn không phân biệt được Nagumo đang đùa, hay thật.

    Còn Nagumo, sau lớp nụ cười cợt nhả, ánh mắt cậu dần trở nên sâu lắng.

    Trong khoảnh khắc, cậu nhận ra: bao năm qua, giữa cuộc đời nhuốm máu này, vẫn có một người âm thầm nhìn về phía mình.

    Nagumo đang định bật ra một câu chọc ghẹo thì bất ngờ... xoẹt! – một cảm giác đau nhói truyền tới cổ.

    "Cái gì-?!"

    Cậu mở to mắt, bàn tay theo phản xạ đưa lên, chỉ kịp chạm vào phần da nơi bị đâm kim.

    Một thứ chất lỏng lạnh lẽo đang chảy vào trong mạch máu, nhanh chóng lan ra khắp cơ thể.

    "Khốn kiếp... mình... sao không phát hiện ra..."

    - Nagumo nghiến răng, cảm giác chóng mặt kéo đến.

    Uzuki đứng ngay trước mặt, trong tay vẫn còn cầm ống kim tiêm đã rút rỗng.

    Gương mặt hắn bình thản đến mức rợn người.

    "A cái này à?” – hắn lên tiếng, giọng đều đều như thể chỉ đang giải thích một thí nghiệm.

    - "Vì ta sợ em không nghe lời, nên đã chuẩn bị nó từ trước.”

    Nagumo trừng mắt, môi mấp máy: "Thuốc... gì...?"

    Uzuki khẽ cúi xuống, nụ cười mỏng hiện ra, ánh mắt dán chặt vào từng phản ứng của Nagumo.

    "Là loại thuốc sẽ khiến em... phải nghe theo lời ta.

    Làm tất cả những gì ta yêu cầu, không thể cưỡng lại.”

    Tim Nagumo thót lên, cậu thử cử động, nhưng từng bước, từng thớ cơ đều trở nên nặng trĩu.

    Chỉ có đôi mắt vẫn còn sắc bén, phản kháng.

    Uzuki ngắm nhìn dáng vẻ ấy, bỗng bật cười khẽ.

    Một nụ cười vừa dịu dàng, vừa nguy hiểm.

    "Được rồi.

    Bây giờ...” – hắn cúi sát hơn, thì thầm bên tai - "...gọi một tiếng chồng ơi đi."

    "Cái-" Nagumo muốn chửi thề, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

    Đột nhiên, như có một sợi dây vô hình siết chặt lấy ý thức, môi cậu tự động hé ra.

    Giọng nói ngọt ngào, mềm mại hơn bao giờ hết bật ra khỏi miệng, không cách nào ngăn lại:

    "Chồng...

    ơi..."

    Đôi mắt Uzuki khẽ nheo lại, tim hắn chấn động dữ dội.

    Trong thoáng chốc, hắn không còn phân biệt được đâu là thuốc, đâu là thật.

    Còn Nagumo thì choáng váng.

    Mình... mình vừa... gọi thật sao?

    ___

    Thuốc gì hay quá
     
    [Uzunagu] Khu Tự Trị Của Uzuki 🎲
    chương 3: lệ rơi


    "Chồng ơi...” – âm thanh đó vang lên ngọt lịm, khiến cả căn phòng như nín thở.

    Nagumo há hốc, trong đầu dội lên từng tiếng không thể nào! nhưng môi vẫn phát ra đúng từng chữ, chuẩn xác, không sai một nhịp.

    Cậu rùng mình, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.

    Uzuki lặng lẽ nhìn cậu, trong đáy mắt lóe lên sự thỏa mãn mà chính hắn cũng không thể che giấu.

    Như một kẻ khát máu bấy lâu nay cuối cùng được uống giọt đầu tiên.

    “Ừ.” – hắn khẽ đáp, rồi cúi xuống, ngón tay trượt qua má Nagumo.

    - "Ngoan lắm."

    "Khốn... kiếp...

    Uzuki Kei..."

    - Nagumo nghiến răng, giọng khàn khàn.

    Ý chí cậu gào thét phản kháng, nhưng cơ thể không nghe lời, chỉ ngồi im để hắn vuốt ve.

    Uzuki không để ý, hoặc có lẽ cố tình phớt lờ.

    Hắn thì thầm, giọng nhỏ nhưng từng chữ đều ghim thẳng vào tim cậu:

    "Em là vợ của ta.

    Vợ thì phải biết bổn phận của mình, đúng không?”

    Nagumo trừng mắt, cố gắng bật ra câu phủ nhận.

    Nhưng ngay khi hắn buông lệnh:

    "Ôm ta đi.”

    ...cơ thể Nagumo lập tức cử động.

    Đôi tay run rẩy, trái tim gào thét ĐỪNG! nhưng cậu vẫn vòng tay qua lưng hắn, kéo vào trong lòng.

    Một cái ôm siết chặt.

    "KHÔNG!!!” – Nagumo gầm lên trong ý thức, nhưng cổ họng chỉ bật ra tiếng nức nghẹn ngào, mềm yếu như thật sự cam chịu.

    Uzuki nhắm mắt lại.

    Cái ôm này... hắn đã ao ước suốt những năm tháng ở JCC.

    Khi đứng từ xa, nhìn Nagumo cười với bạn bè, nhìn ánh nắng bao quanh cậu, hắn đã ước một lần được ôm trọn như thế này.

    Bây giờ, dù có phải dựa vào thuốc, hẳn cũng không buông.

    "Ngươi là của ta, Yoichi."

    - hắn thì thầm, giọng run nhưng kiên quyết. – “Từ trước đến nay, mãi mãi."

    Nagumo muốn bật cười khẩy, muốn chửi rủa, nhưng cơ thể lại khẽ gật đầu theo lệnh thuốc, như thể đồng ý.

    Cậu tuyệt vọng.

    Mình... mình phải làm sao đây?

    Uzuki đứng ngay trước mặt Nagumo, bàn tay đặt trên bờ vai run rẩy của cậu.

    Trong đôi mắt hắn, thứ ánh sáng vừa dịu dàng vừa méo mó dấy lên, như một kẻ sắp được chạm vào thứ mình khát khao nhất.

    "Bây giờ...” – hắn cúi xuống, giọng thì thầm "...hôn ta đi." sát tai

    KHÔNG!!! – trong đầu Nagumo hét lên, tim đập loạn.

    Ý chí gào thét muốn vùng vẫy, muốn quay mặt đi.

    Nhưng thân thể lại không nghe, gương mặt cậu chậm rãi ngẩng lên, môi run rẩy tiến gần đến Uzuki.

    Càng lúc càng gần... khoảng cách chỉ còn một hơi thở.

    "Khốn kiếp... không thể nào...!"

    - Nagumo nghiến răng trong vô thức.

    Ngay giây cuối cùng, khi môi cậu còn chưa kịp chạm, Uzuki đã không chịu nổi nữa.

    Hắn nắm lấy gáy Nagumo, đè mạnh, chiếm lấy môi cậu trong nụ hôn sâu ngấu nghiến.

    Mắt Nagumo mở to, cả cơ thể tê liệt.

    Đầu óc gào thét phẫn nộ, nhưng cơ thể lại bị khóa chặt, không cách nào đẩy ra.

    Nụ hôn kéo dài, nóng bỏng, đầy chiếm hữu.

    Đến khi tách ra, hơi thở của cả hai hòa quyện, Nagumo run rẩy, đôi mắt ngập nước.

    Uzuki nhìn chằm chằm, nụ cười dần u tối.

    “Tốt.

    Giờ thì... tự cởi đồ mình ra."

    Nagumo đông cứng.

    Không... không thể nào...

    Nhưng những ngón tay của cậu run run nâng lên, chạm vào vạt áo.

    Mỗi nút áo bung ra, cậu cảm thấy trái tim mình vỡ vụn.

    Ý chí gào thét ĐỪNG! nhưng bàn tay vẫn tiếp tục.

    Đến nút thứ ba, nước mắt cậu không kìm được nữa.

    Dòng lệ nóng trào xuống má, rơi trên nền đất lạnh.

    "Khốn kiếp...

    Uzuki Kei..."

    - giọng cậu nghẹn lại, vừa khóc vừa cởi từng lớp áo.

    Uzuki sững người trong khoảnh khắc đó.

    Hắn không ngờ sẽ thấy Nagumo... khóc.

    Đôi mắt hẳn đỏ rực, ngực thắt lại một cách kỳ lạ - vừa đau, vừa ngọt ngào.

    Hắn bước đến, chặn lại đôi tay run rẩy kia.

    "Đủ rồi.” – giọng hắn khàn đặc, nhưng ánh nhìn lại rực lửa.

    - "Ngừng lại.”

    Áo Nagumo còn dang dở, lệ vẫn còn vương trên hàng mi.

    Cậu ngẩng lên, nhìn Uzuki, không biết trong đầu hắn đang nghĩ gì.

    Uzuki cúi xuống, kề sát môi cậu lần nữa, thì thâm:

    "Đừng khóc, Yoichi.

    Ta đã đợi em quá lâu rồi.

    Ta sẽ không để ai chạm vào em... ngoài ta."

    "Đừng khóc mà, Yoichi..."

    - Uzuki khẽ thì thầm, nhưng đôi mắt lại đỏ rực như thú hoang.

    Chưa kịp để Nagumo phản ứng, hắn cúi người xuống, luồn cánh tay qua lưng và dưới gối cậu.

    Một động tác dứt khoát, hắn bế bổng cậu lên, mặc kệ cơ thể đang run rẩy phản kháng yếu ớt.

    "Bỏ... ta... xuống...!"

    - trong đầu Nagumo gào thét, nhưng cổ họng chỉ bật ra vài âm thanh nghẹn ngào, chẳng đủ sức chống cự.

    Uzuki không nghe, cũng không cần nghe.

    Hắn ôm chặt cậu, bước nhanh về phía chiếc giường lớn phủ drap tối màu giữa phòng.

    Bịch! cơ thể mảnh khảnh của Nagumo bị đặt xuống nệm.

    Tấm ga lạnh lẽo áp vào lưng, khiến cậu càng thêm hoảng loạn.

    Uzuki đè xuống ngay lập tức, bàn tay to lớn vuốt dọc từ Má, cổ, rồi trượt xuống vai và bờ ngực còn đang phập phồng dữ dội.

    Mỗi cú chạm đều mạnh bạo, chiếm hữu, như thể muốn khắc sâu sự tồn tại của hắn lên từng tấc da thịt cậu.

    "Dừng... lại...

    đừng chạm vào ta...!"

    - trong ý thức Nagumo gào thét, nước mắt lại ứa ra, lăn dài xuống thái dương.

    Nhưng thân thể, phản bội hoàn toàn, chỉ nằm im, run rẩy tiếp nhận từng động tác.

    Uzuki cúi xuống, đôi môi lạnh lẽo chạm vào cổ cậu, để lại vệt ẩm nóng.

    Răng hắn khẽ siết lại, mùi vị da thịt quen thuộc khiến hắn say đến điên dại.

    "Ngươi là của ta, Yoichi.” – hắn thì thầm bên vành tai, giọng khàn đục. – “Đã là vợ... thì phải học cách chịu đựng chồng mình."

    Nagumo cắn chặt môi, toàn thân căng cứng.

    Nước mắt vẫn tuôn, hai bàn tay nắm chặt ga giường đến bật gân xanh.

    Cậu chịu đựng từng cú vuốt ve mạnh bạo, từng hơi thở nặng nề phủ lên da thịt.

    Trong mắt Uzuki, hình ảnh ấy khiến tim hắn đập cuồng loạn.

    Vừa thỏa mãn, vừa rực lửa chiếm hữu.

    Thấy cậu khóc đến tuyệt vọng, đôi mắt hắn càng đỏ rực, càng không kìm được, càng siết chặt vòng tay mạnh bạo hơn, như thể muốn hòa tan cả Nagumo vào trong bản thân.

    ____

    Viết z có hiền quá ko 😭
     
    [Uzunagu] Khu Tự Trị Của Uzuki 🎲
    chương 4: warning 18+


    Cơ thể Nagumo run lên bần bật khi Uzuki đè chặt lấy cậu.

    Tấm ga giường nhăn nhúm dưới bàn tay gồng siết của cậu, từng khớp ngón tay trắng bệch vì cố gắng chống lại cảm giác bất lực này.

    "Thả... ta... ra..." – tiếng rên khàn đặc, lạc giọng, như thể cậu đang chìm dần trong vực tối.

    Uzuki nghe, nhưng hắn chỉ bật cười khẽ, một tiếng cười đầy mỉa mai và bệnh hoạn.

    "Yoichi, em khóc đẹp thật đấy.” – hắn thì thầm, ngón tay lần vào mái tóc ướt mồ hôi, giật mạnh khiến gương mặt cậu ngẩng lên, buộc phải đối diện ánh mắt đỏ ngầu kia.

    Trong khoảnh khắc, Nagumo cảm thấy như bản thân không còn là một con người, chỉ là một con rối bị giật dây, bị ép buộc mở mắt nhìn vào sự điên loạn đang bủa vây.

    Ánh mắt Uzuki vừa cuồng si, vừa nặng nề như ngọn xiềng xích, trói chặt lấy tâm trí cậu.

    Không có lối thoát.

    Thân thể Nagumo như mắc kẹt trong chiếc lồng sắt lạnh buốt, từng mạch máu căng lên phản kháng nhưng chẳng thể nhúc nhích.

    Nước mắt tràn ra, ướt sũng gối, tiếng nấc nghẹn ngào vang trong căn phòng tối đặc, nghe như tiếng vỡ nát của một con người.

    Uzuki xé cổ áo của cậu rồi cúi xuống, đôi môi dán chặt lấy da thịt mỏng manh nơi cổ, kéo lê từng dấu hôn sâu bạo ngược.

    Hắn cắn, mút, để lại những vết tím đỏ loang lổ, đánh dấu quyền sở hữu.

    "Em sinh ra để ở dưới ta thôi, Yoichi." giọng hắn vang lên sát tai, rít gọn từng chữ như xiên thẳng vào tim cậu.

    Cơ thể Nagumo co giật, cảm giác ghê tởm lẫn tuyệt vọng dâng tràn, nhưng cổ họng lại nghẹn đặc, không thể thốt ra tiếng kêu nào khác ngoài tiếng nấc.

    "EM nghĩ... mình còn có thể chạy thoát sao?"

    - Uzuki hỏi, nhưng đó không phải một câu hỏi, mà là lời tuyên án.

    Đôi mắt đỏ như máu tràn đầy dục vọng và sự điên cuồng, hắn ghì siết hông Nagumo, ép sát thân thể mảnh khảnh ấy xuống nệm.

    Lực đạo quá lớn, đến mức tấm ga giường căng chặt, gần như muốn rách toạc.

    Nagumo gào trong đầu: Đừng... không... làm ơn...!

    Nhưng đáp lại chỉ là hơi thở nóng hổi, nặng nề, phả vào tai, cùng từng động tác mạnh bạo không cho phép cậu thoát thân.

    Cái quần của cậu từ khi nào đã bị hắn lột mất tiu.

    Giờ đây trên người cậu chỉ còn cái áo sơ mi bị hắn xé dở khi nãy, ngoài ra không còn gì hết.

    Hắn dạng chân cậu sang hai bên.....

    Xong rồi lôi con hàng nóng bự của hắn ra mà cạ vào điểm mẩn cảm của Nagu, hắn cầm tay em 🐿️🫙 cho bé bự của hắn.

    Hắn sướng điên.

    Mới tay mà đã muốn bắn rồi, ko biết đút vào sao nữa, ko chờ lâu.

    Uzuki liền đẩy hông nắc vào trong Nagu một cách mạnh bạo.

    Aaa.. hức....

    Nỗi tuyệt vọng như thủy triều dâng cao, nhấn chìm cả ý thức.

    Cậu nhắm chặt mắt, cố lẩn tránh thực tại, nhưng tiếng thở dồn dập, tiếng cười khàn đục của Uzuki, tất cả bủa vây, không thể nào trốn thoát.

    "Yoichi..."

    - hẳn rít lên, như một kẻ đã hoàn toàn mất kiểm soát - "em khóc càng nhiều... ta càng muốn hủy hoại em."

    Móng tay hắn bấu sâu vào da cậu, để lại vết hằn đỏ rớm máu ở Hông.

    Cảm giác đau rát lan khắp cơ thể, hòa lẫn cùng nỗi nhục nhã, khiến Nagumo chỉ còn biết run rẩy tuyệt vọng.

    Trong đôi mắt đẫm lệ, hình bóng Uzuki hiện lên mờ nhòe, như một con quỷ đội lốt người, đang cười trong khi siết chặt lấy con mồi.

    Hắn cúi xuống, tiếng răng va vào nhau kèn kẹt trong cơn khát khao bệnh hoạn.

    Không gian đặc quánh, chỉ còn lại hơi thở nặng nề, tiếng rên nghẹn ngào, tiếng cười méo mó... và bóng đêm đang nuốt trọn cả hai.

    _____

    Tui bị ép viết, chứ toi ko biết viết H 😭
     
    [Uzunagu] Khu Tự Trị Của Uzuki 🎲
    Chương 5: hóa điên


    Trong căn phòng kín, ánh đèn vàng hắt xuống khiến bóng hai người chập chờn trên giường.

    Không gian đặc quánh lại, như bị hút sạch hết không khí chỉ còn tiếng thở dồn dập xen lẫn tiếng nấc nghẹn của Nagumo.

    "Đừng khóc nữa..."

    Giọng Uzuki khàn khàn, nhưng không hề mang theo sự dỗ dành nào, trái lại còn nặng thêm dục vọng và sự chiếm hữu điên cuồng.

    Hắn cúi đầu xuống, môi chạm vào làn da cổ trắng muốt đang run rẩy.

    Làn da ấy ấm áp, còn mang hương quen thuộc mà hắn đã khắc sâu trong tim từ rất lâu.

    Nagumo cố nghiêng đầu tránh, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn với sự phẫn uất lẫn sợ hãi.

    "Uzuki... mày điên rồi... buông ra!”

    Cậu gắn giọng, nhưng âm thanh run rẩy đến nỗi chẳng có chút sức nặng nào.

    Uzuki bật cười khẽ, một tiếng cười méo mó như gãy vụn trong cổ họng.

    "Ừ... tôi điên thật rồi.

    Điên vì em, Yoichi."

    Nói rồi, hắn ghì mạnh cậu xuống, hai cánh tay trói chặt lấy cơ thể đang giãy giụa.

    Nagumo vùng vẫy, chân đá loạn xạ, nhưng càng chống cự chỉ càng bị siết chặt hơn.

    "Em có biết tôi đã chờ bao lâu không?

    Từ hồi còn học ở JCC, lúc em đứng trước cả lớp mà cười trêu tôi, lúc em liếc qua mà ánh mắt sáng rực...

    Tôi đã thích em từ khi đó rồi.

    Nhưng tôi nhát gan quá, không dám nói, không dám làm gì.

    Đến khi lạc lối... tôi chỉ còn biết biến cái thích ấy thành một cơn ám ảnh."

    Lời hắn như một nhát dao cứa vào tâm trí Nagumo.

    Cậu muốn phản bác, muốn chửi rủa, nhưng thứ thuốc quái ác đã khóa chặt sự phản kháng.

    Thân thể không nghe lời, môi khẽ run, nhưng lại không thể bật ra những lời từ chối mạnh mẽ.

    Uzuki cúi xuống, hôn lên đôi môi run rẩy ấy.

    Ban đầu chỉ là chạm nhẹ, nhưng ngay sau đó hẳn không kìm được mà hôn sâu hơn, mạnh mẽ, tham lam như kẻ sắp chết đói.

    Âm thanh ướt át vang vọng trong căn phòng im lặng khiến Nagumo càng thêm tuyệt vọng.

    Cậu nhắm chặt mắt, hàng mi run bần bật, nước mắt trào ra hai bên khóe.

    Âm thanh khe khẽ của những giọt lệ rơi xen lẫn tiếng hít thở nặng nề.

    Nagumo trong khoảnh khắc ấy chỉ thấy bản thân bị nhấn chìm, như mắc kẹt trong bùn lầy không lối thoát.

    "Em khóc đẹp thật đấy.”

    Uzuki khẽ thì thầm, giọng đầy khoái lạc, đôi mắt đỏ rực lên như thú hoang.

    “Đến cả nước mắt của em cũng khiến tôi phát điên.”

    Hắn kéo cậu sát hơn, để từng âm thanh nấc nghẹn vang lên ngay bên tai mình, để cảm nhận từng cơn run rẩy truyền qua lồng ngực.

    Bàn tay hắn không còn kiềm chế, vuốt ve, cọ xát từng đường cong cơ thể mà cậu cố che giấu.

    "Đừng...”

    Nagumo nức nở, cố quay mặt đi.

    Nhưng tiếng khóc lại càng khiến hắn thêm điên dại.

    Uzuki cúi xuống, răng khẽ nghiến, môi mút mạnh vào làn da trắng ngần ở vai cậu, để lại vệt đỏ sẫm.

    Cậu rùng mình, cả thân thể run lẩy bẩy, âm thanh nghẹn ngào bật ra: "Đừng làm thế... tôi ghét anh..."

    "Ghét cũng được.”

    Uzuki bật cười, nhưng trong đáy mắt là cả một vùng tối cuồng loạn.

    “Miễn là em thuộc về tôi.

    Em vốn dĩ là của tôi, Yoichi.

    Chỉ mình tôi.”

    Hắn ghì chặt lấy cậu, môi dán sát bên tai thì thầm, giọng khàn đặc nhưng đầy mệnh

    lệnh:

    "Gọi tôi là chồng nữa đi."

    Nagumo cắn răng, nhưng thuốc khiến môi cậu phản bội ý chí, bật thốt ra những chữ không mong muốn: “Chồng...

    ơi..."

    Âm thanh ấy khiến Uzuki như phát điên, cả cơ thể hắn căng lên, nhịp tim dội thẳng vào tai.

    Nỗi khao khát dồn nén bao năm như bùng nổ, trào ra thành cơn lũ cuốn phăng lý trí.

    Nagumo co người lại, hai tay nắm chặt ga giường đến mức trắng bệch.

    Nhưng mọi thứ đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

    "Đừng... làm ơn..."

    Giọng Nagumo vỡ vụn, chan đầy tuyệt vọng.

    Nhưng đáp lại chỉ là hơi thở nặng nề và những nụ hôn dồn dập.

    Không gian đầy tiếng thở gấp gáp, tiếng rên nghẹn, tiếng nức nở bị chặn lại giữa môi.

    Tất cả hòa trộn thành một bản nhạc hỗn loạn, nơi Nagumo chỉ thấy mình bị xé tan, còn Uzuki lại chìm trong khoái cảm của sự chiếm hữu.

    Và rồi, như một lằn ranh bị phá vỡ, Uzuki nghiến răng, giọng trầm khàn vang lên trong không gian bức bách:

    "Yoichi... hôm nay... tôi sẽ có em."

    Nagumo mở to đôi mắt, cả cơ thể run rẩy trong sự tuyệt vọng.

    Nước mắt rơi lã chã, trong khi Uzuki cúi xuống, ánh mắt đỏ ngầu đầy hóa điên, dứt khoát chiếm lấy cậu.

    ____

    Tui xót bía của tui 😩
     
    [Uzunagu] Khu Tự Trị Của Uzuki 🎲
    chương 6: em bây giờ là vợ anh


    Uzuki khẽ mở mắt, căn phòng ngập trong ánh sáng nhàn nhạt của buổi sớm.

    Không khí còn phảng phất hơi thở nồng nhiệt đêm qua.

    Ga giường nhàu nát, loang đầy những dấu vết ám muội không thể che giấu.

    Hắn nằm yên một lát, đôi mắt đỏ rực vì chưa ngủ đủ, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười đắc thắng.

    Trên tay hắn, Nagumo Yoichi vẫn đang say ngủ, khuôn mặt thanh tú đẫm mồ hôi, tóc bết lại, làn da trắng muốt loang lổ những vết bầm đỏ tím-những dấu vết của hắn, của Uzuki.

    Trong khoảnh khắc ấy, hắn thấy tim mình thắt lại vì một cảm giác vừa ngọt ngào vừa điên cuồng.

    “Cuối cùng em cũng thuộc về tôi rồi, Nagumo,” hắn thì thầm, giọng nhẹ như gió nhưng đầy độc chiếm.

    Hắn cúi xuống, khẽ hôn lên trán cậu, dịu dàng như một người chồng yêu vợ, trong khi sự thật là đêm qua hẳn đã xé nát cả thế giới của đối phương.

    Nagumo khẽ cựa mình, hàng mi run rẩy, dần dần tỉnh giấc.

    Đôi mắt đen quen thuộc hé mở, ngơ ngác nhìn trần nhà lạ lẫm, rồi chậm rãi quay sang.

    Ngay khi thấy Uzuki sát bên cạnh, nụ cười nhàn nhạt của hắn, tim Nagumo thắt chặt.

    Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

    Cậu biết mình không mơ.

    Mọi chuyện... là thật.

    “Chào buổi sáng, vợ yêu.”

    Uzuki mỉm cười, kéo cậu vào lòng.

    Nagumo giật mình, muốn phản kháng, nhưng thân thể cậu như không còn là của mình nữa.

    Dòng thuốc vẫn luân chuyển, trói buộc mọi mệnh lệnh.

    Nỗi nhục nhã dâng trào, khiến khoé mắt cậu đỏ lên, lệ còn vương từ đêm trước.

    “Đừng... gọi tôi như vậy...” giọng cậu run rẩy, khàn đặc, nhưng ngay sau đó miệng cậu lại tự động thốt ra, "Dạ, chồng..."

    Cậu cắn môi, cả người run rẩy.

    Càng muốn chống cự, lời nói phát ra càng phản bội chính mình.

    Uzuki ôm chặt hơn, tựa cằm lên vai cậu, cười khẽ.

    “Ngoan nào.

    Em bây giờ là vợ anh rồi, có biết chưa?"

    Nagumo nhắm chặt mắt, tim đập loạn, tâm trí như rơi vào vực tối.

    Cậu là một trong những sát thủ giỏi nhất, kẻ từng tung hoành khắp JCC, vậy mà lúc này chỉ như một con búp bê bị ai đó điều khiển.

    Từng sợi dây tự tôn trong lòng bị cắt đứt, nỗi tuyệt vọng dày vò đến mức muốn hét lên nhưng không được.

    Uzuki nhẹ nhàng đứng dậy, vẫn không quên bế bổng cậu trong vòng tay.

    “Đi thôi, vợ à.

    Chúng ta phải tắm rửa sạch sẽ, rồi cùng đi ăn sáng.

    Anh không muốn ai thấy em trong bộ dạng mệt mỏi như thế này.

    Em là vợ anh, phải thật xinh đẹp.”

    Nagumo bị ép tựa đầu vào vai hắn, gương mặt tràn ngập xấu hổ và bất lực.

    Mọi thứ diễn ra quá nhanh, đến mức cậu không thể phân định đâu là ác mộng, đâu là thực tại.

    Chỉ biết rằng, bản thân đang bị giam hãm trong một cái lồng mạ vàng, mà người giam giữ lại nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng đến đáng sợ.

    Sau khi tắm rửa, Uzuki chọn cho cậu một bộ quần áo sạch sẽ, chỉnh tề như thể đang chuẩn bị cho một ngày trọng đại.

    Hắn vuốt ve mái tóc ướt của Nagumo, ánh mắt đỏ rực thoáng dịu lại, nhưng sâu bên trong là lửa cháy hừng hực.

    Khi bước xuống cầu thang, đàn em của Uzuki đã đứng chờ sẵn.

    Vừa nhìn thấy hắn bế Nagumo trong tay, bọn chúng lập tức cúi đầu, giọng đồng thanh:

    "Chào đại ca."

    Uzuki mỉm cười hài lòng, siết chặt vòng tay quanh Nagumo, như muốn tuyên bố chủ quyền.

    "Hôm nay ta có chuyện quan trọng cần thông báo.

    Tất cả chuẩn bị đi.

    Tối nay ta sẽ cưới Nagumo Yoichi.

    Em ấy... là vợ ta."

    Cả đám im lặng một giây, rồi đồng loạt đáp:

    "Dạ vâng ạ!

    Chúng tôi làm liền đây!”

    Nagumo cứng người, đôi mắt trợn to.

    Tổ chức đám cưới?

    Ngay trong tối nay?

    Cậu muốn hét lên, muốn phản đối, nhưng cổ họng nghẹn lại, lời nói bị dòng thuốc biến thành thứ ngoan ngoãn chết tiệt.

    Một lần nữa, miệng cậu bật ra: "Dạ... chồng...ạ"

    Trái tim Nagumo như vỡ vụn.

    Mỗi âm tiết phát ra đều như dao cứa vào tự tôn của mình.

    Uzuki thì thỏa mãn cực độ.

    Đôi mắt hắn ánh lên tia sáng điên loạn, nụ cười càng lúc càng sâu.

    Hắn cúi xuống hôn lên tóc cậu trước mặt tất cả đàn em, như kẻ tuyên bố chiến thắng.

    "Ngoan lắm.

    Vợ anh đẹp nhất."

    Trong mắt mọi người, Nagumo lúc này như một búp bê được chải chuốt tinh xảo, lặng lẽ nằm gọn trong vòng tay chủ nhân.

    Nhưng chỉ có cậu mới biết, bên trong tâm hồn mình là một cơn bão hỗn loạn, là vực thẳm không lối thoát.

    Rồi hắn thả em xuống.

    Uzuki nắm chặt tay cậu, dẫn vào phòng ăn.

    Từng bước chân của cậu giờ đây chẳng khác nào từng bước tiến sâu hơn vào chiếc lồng giam cầm bằng tình yêu bệnh hoạn của hắn.

    ____

    Mai đi đám cưới
     
    Back
    Top Bottom