Lấy bối cảnh lúc Naruko và mọi người thất bại trong nhiệm vụ đưa Sasuke trở về làng lá.
" Tất cả các ngươi đều thất bại hết sao hả!?
"
Tsunade tức điên quát mắng mọi người.
- Tôi thành thật rất xin lỗi mọi người, cũng đều tại tôi vô dụng để vụt mất cậu ấy!
Naruko cúi đầu buồn bã trả lời Tsunade dù hiện tại cô đang bị thương rất nặng nhưng vẫn cắn răng nén chịu cơn đau từ vô số vết thương đang rách ra của mình mà đến đây gặp bà ấy Hokage của làng lá để nói lời xin lỗi.
" Vô dụng cái gì!
Ngươi thành ra cái bộ dạng khốn đốn này đều vì thằng nhãi tự kiêu đó hết!
Nếu nói người có lỗi và phải chịu trách nhiệm cho tất cả những điều phiền phức này không ai khác là tên tộc nhân Uchiha đó!!!"
Bà tức giận đập nát cái bàn chỉ tay về phía cô mà thẳng thắn đáp trả lời xin lỗi vô ích đó của Naruko.
- Nhưng mà...
Cô định nói gì đó nhưng lại bị bà ấy ngăn lại.
" Bỏ đi!
Chuyện cũng đã lỡ rồi, bây giờ ở đây hối hận thì có ích lợi gì?!"
Tsunade thở dài đi đến trước mặt cô đặt hai tay lên vai cô mà an ủi.
" Thôi!
Ngươi về nghỉ ngơi đi ta thấy vết thương của ngươi rất nặng đấy, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi cho lại sức còn những chuyện khác tạm thời bỏ qua một bên đi!!
Đợi khi nào bình phục lại thì tín sau!!"
- Được, tôi về trước!
Cô quay người rời khỏi phòng của Tsunade nhưng đi được vài bước thì cô khụy xuống máu tươi thấm ướt chiếc váy trắng trên người cô ý thức dần dần mất đi.
Tsunade hoảng hốt vội chạy lại đỡ cô miệng bà gọi lớn...
" Shizune, Shizune, Shizune mau vào đây nhanh lên!!!
"
Shizune đang ở bên ngoài đứng đợi hai người nói chuyện nhưng sau khi nghe tiếng hét hoảng sợ của Tsunade thì cô vội vàng chạy ngay vào bên trong, đập vào mắt cô chính là khung cảnh Tsunade hoảng loạn đỡ lấy cơ thể nhỏ nhắn đầy vết thương loan lỗ của Naruko gương mặt bà vô cùng sợ hãi khi thấy máu tươi không ngừng chảy ra ngoài.
Shizune vội vã chạy đến giúp Naruko chữa trị khoảng một lúc lâu sau đó cả hai người họ đã đưa Naruko về nhà của cô để cô có thể yên tâm nghĩ ngơi.
Xem ra những vết thương dường như muốn lấy mạng trên người Naruko cũng đã minh chứng cho việc sau cuộc chiến giữa cô và Sasuke người bị trọng thương nặng nhất có thể là Naruko còn Sasuke chắc cũng chỉ bị thương một nửa thôi.
" Thằng nhãi đó mà dám lết xác về đây ở thì ta thề sẽ đập gãy chân nó!!!
"
Tsunade nổi trận lôi đình bước ra khỏi cửa tay bà ấy vung nắm đấm xuống đất làm cho mặt đất bị thủng một lỗ lớn.
Miệng bà không ngừng chửi rủa Sasuke
................
Một tháng sau đó Naruko đã bình phục lại như trước cô đã có thể đi nhận nhiệm vụ từ Tsunade rồi, nhưng hôm nay có cái gì đó rất kỳ lạ mọi thứ yên ắng một cách đáng sợ mọi người trong làng dường như đã bỏ đi đâu hết cả rồi cả ngôi làng lại vắng tanh không một bóng người.
Naruko phóng lên một cái cây cao gần đó ngồi xuống khó hiểu nghĩ.
* Mọi người đâu cả rồi?! *
_ Nè!?
Sakura khó chịu gọi cô từ đằng xa, Naruko quay lại thì thấy cô bạn thân của mình đang đứng ở phía dưới cái cây mà cô đang ngồi.
Trông Sakura có vẻ không được vui thì phải.
- Sakura -chan có chuyện gì sao?
Naruko phi xuống vui vẻ hỏi người đối diện mình nhưng đáp lại cô chỉ là ánh mắt kinh bỉ của cô ta.
_ Cô vẫn chưa hay biết gì ư?
Cũng phải thôi, nằm la liệt ở nhà suốt một tháng qua chắc cái não ngu ngốc của cô cũng bị úng nước hết rồi mà!!!
Cô ta không chút chần chừ sỉ vả người đồng đội đã từng giàu sinh ra tử với mình, cô ta bây giờ đã không còn Naruto là bạn nữa thay vào đó cô chính là kẻ thù số một của cô ta.
- Cậu vẫn giận mình sao Sakura!!
Naruko buồn bã hỏi.
_ Giận cô!?
Ha, người như cô đáng để tôi phải bận tâm đến sao?!
Nói nghe nè tôi chỉ lợi dụng cô để tiếp cận Sasuke thôi!
Ngoài ra đối với tôi cô không là cái thá gì hết!!!
Sakura tàn nhẫn nói ra những lời hết sức cay đắng với Naruko khiến trái tim mong manh của cô tan vỡ thành triệu mãnh.
Đau đến mức không thể diễn tả được!
Hóa ra bao lâu nay cô trong mắt người bạn này đơn giản chỉ là một thứ công cụ giúp cô ta tiến gần đến chỗ Sasuke mà thôi, bây giờ cô thất bại trong việc đưa Sasuke trở về còn làm mất dấu cậu ta như vậy thử hỏi có ai chấp nhận được chuyện này không.
' Con nhãi nhép sao mi dám!!!
'
Kurana ở bên trong người Naruko dần dần bốc phát sức mạnh vĩ thú của bà ta, trước giờ chưa ai dám nói ra những lời nhạo bán này với bà ta hết vậy mà một đứa ranh con không biết phép tắc miệng còn hôi sữa như ả lại dám nói ra những lời sỉ nhục như vậy với Nhân Trụ Lực của bà ta như vậy thì cũng không thể cho cô ta sống được!
* Nguy rồi! *
Naruko dường như cảm nhận được cơn thịnh nộ của Kurana nên dù không muốn nhưng cô phải rời khỏi đây thật nhanh phải kết thúc cuộc nói chuyện này thật nhanh mới được.
- Được rồi, tôi sẽ rời khỏi đây nếu cậu không muốn nhìn thấy tôi nữa!!
Cô quay đi định nhanh chóng rời khỏi thì Sakura bất chợt nói thêm.
_ Ngài Tsunade và các trưởng lão đã hạ lệnh trục xuất cô ra khỏi làng rồi!
Vậy nên cô hãy mau cuốn gói biến khỏi đây dùm lẹ đi!!!
Cô ta hất mặt đanh đá nói.
- Cái gì cơ!?!
Naruko kinh ngạc nhìn Sakura cứ như không dám tin vào những lời mình vừa nghe.
Bà già đó trục xuất cô ư?!
_ Bị điếc à?
Tôi nói cô đã bị trục xuất rồi làm ơn biến khỏi đây dùm đi!
Phiền chết mất!!!
- Tôi không tin!
Chắc chắn là cậu nói dối!!!
Naruko tức giận nắm lấy hai bắp tay của Sakura.
_ Tin hay không thì cô chỉ cần đến gặp ngài Tsunade là rõ!
Còn bây giờ thì hãy cút khỏi mắt tôi ngay!!!
Sakura tức tối hất tay Naruko ra bản thân cô ta cảm thấy ghê tởm khi tay Naruko chạm vào mình.
- Bà già!!!
Naruko nghiến răng hai tay cô siết chặt móng tay nhọn đâm vào da cô đau đến chảy máu, cô ngây lập tức phóng tới chỗ Tsunade ngay sau đó.
..............................
- Bà già Tsunade!!!
Naruko hét lên đầy tức giận đạp nát cái cửa bước vào trong.
Shizune đứng bên cạnh Tsunade đang ôm mặt mà rầu rĩ thì hình như bà chị này đã chuẩn bị tâm lý sẵn nên không mấy giật mình.
" Hayzzi, ta thành thật xin lỗi ngươi Naruko!
"
Tsunade buồn bã nói mặt bà không dám ngẩn lên nhìn cô, bà ấy không dám nhìn thẳng vào gương mặt đang rất hoang mang khó hiểu của cô đang nhìn mình.
- Rốt cuộc chuyện này là sao chứ?!
Sakura nói bà và các trưởng lão đã hạ lệnh trục xuất tôi ra khỏi làng là sao chứ!?
Tôi đã làm gì sai chứ?!
Cô mất bình tĩnh hét lên với Tsunade.
"Ta Xin Lỗi!!!
"
Tsunade chỉ có thể gói gọn ba từ mình muốn nói nhất với cô lúc này, là bà quá vô dụng bà đã không thể bảo vệ cô trước đám trưởng lão già nua cổ hủ đó.
Đều tại bọn chúng hết!!!
_ Naruko em đừng trách ngài ấy nữa, bây giờ em ở đây trách móc mắng chửi ngài ấy thì cũng chẳng giúp ích gì đâu!!
Shizune khổ sở giải thích lại đầu đuôi câu chuyện cho Naruko nghe, mọi chuyện bắt đầu từ lúc cô được cả hai người họ đưa về nhà chữa trị sau khi cô vừa Tsunade trở về nơi làm việc của Hokage thì bất ngờ gặp hai vị trưởng lão và tên Danzo khó ưa mà Tsunade ghét cay ghét đắng bây lâu nay, cứ tưởng bọn họ đến đây là để lảm nhảm vụ của Sasuke một chút rồi sẽ rời khỏi ai ngờ đâu.
Cái tên Danzo thích chăm dầu vào lửa này lại muốn kích động dân làng khiến họ phản đối việc cho Naruko ở lại làng lá!
Vì cô đã để vụt mất tộc nhân cuối cùng của gia tộc Uchiha mà bây giờ cậu ta lại bỏ làng đi theo tên phản bội Orochimaru đó trở thành một mối hiểm hoạ với làng, tất cả tội lỗi đều đổ lên đầu của Naruko hết, nếu như lúc đó cô có thể bắt được Sasuke và mang cậu ta trở về đây thì những chuyện này đã không xảy ra rồi.
Bây giờ dân làng đang tụ họp lại bỏ phiếu cho cô, ở hoặc đi đều phụ thuộc vào số lá phiếu bầu của họ.
Tsunade đã không thể làm gì được nữa rồi, nước đi lần này của Danzo quả thật quá cao tay!!!
- Tôi không hiểu?
Tại sao lại thành ra thế này!?
Naruko bật khóc nức nở khụy xuống nền đất lạnh giá mà đau khổ.
_ Chị nghĩ bây giờ chúng ta vẫn chưa biết được số phiếu bầu đó là bao nhiêu nên...
Rầm!!!
_ Ngài Tsunade!!!
Ino vội vã chạy vào phòng gương mặt cô hoảng hốt vô cùng khi đối diện với bà ấy.
" Có chuyện gì?!
"
Bà ngẩn đầu lên mệt mỏi hỏi.
_ Số phiếu bầu đã có kết quả rồi ạ!!!
" Kết quả thế nào?!
"
Tsunade gấp gáp hỏi trong lòng bà đang rất sợ vì kết quả của lá phiếu, liệu con bé sẽ ở lại hay là phải ra đi đây!!!
Sắc mặt của Ino trầm xuống sự buồn bã và tiếc nuối hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp của cô.
Môi cô cắn chặt.
_ Naruko cậu...cậu...
Hức hức...
Phải rời khỏi làng...
Hức hức!!!
Cô nấc nghẹn thốt lên từng chữ mà lòng cô lại đau nhói lên từng đợt cứ như có ai đó đang dùng dao cắt vào trái tim của cô vậy?!
" Ngươi vừa mới nói cái gì cơ!?!
"
Tsunade như phát điên lên bà túm lấy Ino mà tra hỏi.
" Ta hỏi ngươi rốt cuộc là có bao nhiêu lá phiếu cho Naruko ở lại!!!
Nói mau!!!"
_ 20 phiếu!!
" Vậy còn lá phiếu để con bé đi là bao nhiêu?!
"
- 545 phiếu!!!
Tsunade nghe xong con số từ miệng Ino cơ thể cứ như chết lặng tại chỗ mà không dám tin vào những gì mình vừa mới nghe, bọn họ thực sự muốn đuổi Naruko đi như vậy sao?
Bọn họ không nghĩ đến những cống hiến của con bé cho cái làng này sao!?
" Lũ vô ơn khốn kiếp!!!
"
Bà ấy gầm lên một tiếng chói tai quyết không để yên chuyện này bà bảo Naruko trở về nhà trước rồi khi nào xong việc bà sẽ gọi cô đến để nói chuyện.
Rồi bà cũng bỏ đi theo hai người Ino và Shizune.
* Ngươi tín xử lý chuyện này sao đây?! *
Kurana bắt đầu lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm lạnh xung quanh hai người họ lúc này Naruko đã không nói nổi thêm câu nào nữa rồi, tai của cô cứ như bị ù ấy không thể nghe thấy được gì, tầm mắt cô trở nên mơ hồ, tay chân bủn rủn như muốn rã rời, cơ thể nặng trĩu, cô bước đi chậm rãi lê từng bước chân rời khỏi phòng của Hokage.
Từng bước đi nặng nhọc giúp cô trở về ngôi nhà của mình.
Cánh cửa mở ra rồi lại nhanh chóng đóng sầm lại, cô vô lực khụy xuống nền nhà co người lại dựa vào cánh cửa
' Đều tại cô ta hết...
Cút đi đồ quái vật...
Cút đi...
Tại cô vô dụng quá đấy...
Sao mày còn ở đây hả quái vật...
Cút đi....
Biến đi đồ quái vật...
Mau biến lẹ dùm đi...
Tại mày là đồ vô dụng đó quái vật!!!
'
Rầm!
Luồn chakra đỏ thẫm bao bọc lấy cơ thể cô tạo ra những đuôi ve vẫy từ đằng sau lưng cô mái tóc vàng hoe bỗng dưng trở thành màu đỏ tươi bay phấp phới, đôi mắt xanh biếc của cô chuyển thành đôi đồng tử sắc màu mắt của Cửu Vĩ, càng tức giận càng căm thù thì sức mạnh của cô lại mạnh lên một cách đáng sợ.
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không sớm thì muộn cô sẽ bị Kurana chiếm lấy tâm trí mất thôi, ngay vào lúc cô trở về nhà của mình khi đi qua những ngôi nhà của dân làng cô đã nghe thấy những lời xì xầm bàn tán về mình nhưng cô không quan tâm tới những lời bàn tán đó bởi vì từ nhỏ cho đến lớn cô đã luôn bị xem là một con quái vật, một con dã thú khát máu bị người đời xa lánh, bị miệt thị bởi những người xung quanh
Nhưng từ lúc này trở đi mọi thứ sẽ thay đổi!
Cô sẽ không cho qua mọi thứ dễ dàng như vậy được!?
Nếu bọn họ đã không xem cô và Kurana ra gì như vậy thì cũng không còn lý do nào để cô phải ở lại cái nơi khốn đốn này để van xin bọn họ nữa.
Hết lần này rồi lại đến lần khác từng nổi đau ấy dần dần khiến cô trở nên mất kiểm soát bản thân mình, bây giờ thì cô đã nhận ra rồi ngôi làng này vốn không cần tới cô hay thẩm chí là Cửu Vĩ Kurana mà người họ cần là Uchiha Sasuke chứ không phải là Uzumaki Naruko...
........................
' Tí tách, tí tách, tí tách, '
Naruko đem tất cả những món đồ của mình trong đó có một số món quà của vài người tặng cô đem ra ném vào ngọn lửa đỏ rực đốt thành tro bụi, trên tay cô đang cầm chặt một cái dây đai đeo trán mang biểu tượng của làng lá đã bị móng vuốt sắc bén của cô rạch thành ba vệt cào im rõ trên biểu tượng của làng, cô đã có câu trả lời của riêng mình rồi.
Naruko thu xếp hết tất cả đồ đạc của mình bỏ vào balo rồi nhanh chóng rời đi khi ánh trời vẫn chưa xuất hiện, trước khi rời khỏi đó hoàn toàn cô cho nổ tung cả ngôi nhà của mình như một thông điệp gửi đến những kẻ vô tâm đó.
Cộp cộp cộp!!!
Cô đi đến trước cổng làng tiếng giày cao gót vang lên khiến những người bạn của cô chú ý họ cũng đã đứng đó đợi cô sẵn.
Shikamaru, Ino, Lee, Kiba, Hinata, Shino, Tenten, Neji, thầy Kakashi, thầy Yamato, thầy Iruka, thầy Gai, Sai, Choji, Tsunade, Shizune, bọn họ đến đây là để nói lời tạm biệt với cô nhưng điều khiến họ không khỏi sốc nặng bởi một diện mạo hoàn toàn mới đầy căm hận của cô.
Mái tóc vàng dài rực rỡ ánh sắc giờ lại là một màu đỏ tươi sẫm màu tựa như máu được cắt ngắn lại chỉ dài đến gáy, gương mặt lạnh tanh không chút cảm xúc, đôi mắt đỏ hờ hững vô cảm không thèm nhìn lấy họ, bước đi linh hoặc tao nhã chưa từng thấy ở cô, trên người cô khoác lên một chiếc váy đen hở ngực và chỉ dài đến đùi hai tay áo thì một bên có một bên không, trên cổ có đeo một chiếc vòng cổ đen, viền đui váy được gấp lại và được cố định bởi chiếc thắc lưng mỏng manh, làm tôn lên vóc dáng quyến rũ vốn có của cô.
_ Đó...đó...
Đó là Naruko đó ư!?
Lee ngạc nhiên há hốc mồm vừa nhìn vừa sốc.
_ Không...không thể nào là cậu ấy được!?!
Kiba đơ người ra không dám nhìn vào người con gái đang tiến đến chỗ họ mà vội lùi lại ngỡ ngàng nói.
_ Na...Naruko là...
Là em đó hả?!
Gai thử bước đến gần cô vài bước thì đã phải vội lùi lại, sát khí xung quanh cô toả ra khắp nơi chỉ vừa mới đến gần là đã có thể cảm nhận được sự nguy hiểm rồi, đừng nói chi đến việc có thể tiến lại gần.
- Là tôi thì sao?
Giọng nói lạnh lẽo vô tình đến đáng sợ khiến bọn họ phải rùng mình mỗi khi nghe thấy tiếng nói này, nó giống như dã thú đang gầm gừ vậy.
_ Naruko...cậu...cậu khác quá!!
Hinata núp sau lưng Shikamaru mà lắp bắp nói cô không dám đến gần Naruko lúc này vì cô rất sợ bị Naruko tấn công.
- Khác!?
Chân mày cô nhướn lên cao một chút gương mặt tinh xảo nghiên sang một bên như không hiểu Hinata vừa mới nói gì, đôi môi đỏ nở ra một nụ cười đáng sợ đến tận mang tai.
- Hinata à ~cậu vẫn quá ngây thơ khi nghĩ tôi sẽ mãi là kẻ đáng mến của trước kia đấy ~~!
Một cơn sóng ơn lạnh khiến họ nổi hết cả da gà vì câu nói này của cô.
_ Naruko em và Cửu Vĩ đã.........
Yamato sững sốt nhìn vào cô học trò nhỏ của mình.
- Phải ~~
Cô lại nở nụ cười lạnh giá với Yamato, khiến cho anh ta sợ té khói.
- Thôi, cuộc nói chuyện này coi như chấm hết!
Tôi phải đi rồi vậy nha!?
Cô gạt họ qua một bên mà bước đi tiếp con đường mà cô đã chọn dù cô biết con đường này một khi đã bước lên rồi thì khó có thể quay lại nhưng cô vẫn lựa chọn nó.
Bỗng dưng một bóng lưng lao đến ôm chằm lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô, hơi ấm quen thuộc này khiến Naruko giật mình trừng mắt quay lại nhìn kẻ to gan đó.
Thầy Iruka ư?
- Ngươi nghĩ mình đang làm gì vậy Iruka?!
Naruko không kiên dè nói năng với người thầy cũ của mình với thái độ cọc lóc.
_ Thầy xin em đấy Naruko, xin em đừng như vậy mà!
Dù những người trong làng này không đối xử tốt với em và họ cũng không tôn trọng hay quan tâm đến em nhưng mà thầy không bao giờ mong muốn em trở thành một con người vô tình vô nghĩa như vậy chút nào hết!!!
Nước mắt Iruka rơi xuống gương mặt đau buồn của người thầy mà cô hết lòng kính trọng nay lại vì những lời lẽ lạnh nhạt vô cảm của cô mà bật khóc nấc nghẹn nói.
- Tôi đã từng nghĩ thầy sẽ hiểu cho tôi nhưng....
Cô gỡ hai bàn tay đang ôm chặt eo của mình giọng vô cảm.
- Tôi đã sai!!!
_ Naruko...
Em...
Thầy sẽ không để một Uzumaki Naruko hiền lành tốt bụng sẽ ra đi như vậy đâu!!!
Iruka ôm chặt hơn khiến cô không thể gỡ tay anh ta ra.
Nhưng bàn tay cô lại đưa lên mân mê chạm vào má của Iruka mà vuốt ve giọng cô trở nên ấm áp theo một cách lạ lẫm.
- Thầy còn còn nhớ không?
Lúc trước em từng làm vô số chuyện rắc rối và gây ra không biết bao nhiêu phiền phức cho thầy thẩm chí là lúc đó thầy đã rất tức giận với em nhưng thầy chưa một lần mắng chửi hay đánh em, mà thầy cũng hết lần này đến lần khác bao che cho em trước mặt dân làng dù bị họ mắng chửi là kẻ ngu ngốc khi đứng ra bảo vệ cho một đứa ngu ngốc chỉ biết đi phá làng phá xóm, thầy và hokage đệ tam đã bảo vệ em khỏi tất cả những kẻ xấu muốn hãm hại em rất nhiều lần!
Em cảm nhận được rất rõ tình thương của thầy dành cho em giống như một người cha dành sự yêu thương và chăm sóc đó cho con gái của mình vậy?
Dù biết em chính là nguyên do đứng sau cái chết của cha mẹ thầy, nhưng thầy lại không căm ghét hay hận thù vì em mà lại yêu thương quan tâm em hết mực dù biết em chắc chắn sẽ gây hoạ cho thầy nhưng thầy vẫn làm...
Hahaha!!!
Nước mắt cô chảy ra ngoài những giọt nước mắt cay đắng và đau lòng làm sao trên gương mặt thê lương của cô càng khiến mọi người đau khổ.
- Em từng muốn trở thành một Hokage được mọi người công nhận và là một ninja được tất cả mọi người công nhận nên em đã bày ra đủ trò để thu hút sự chú ý của bọn họ, và em cũng từng làm vô số chuyện ngu ngốc để có thể nhận được chiếc đai trán này!
Em từng nghĩ nếu mình có được nó thì sẽ được mọi người công nhận và chú ý đến, có lẽ là họ sẽ quên đi những chuyện kinh hoàng mà Cửu Vĩ đã từng gây ra cho làng của chúng ta, em cố gắng mạnh lên từng ngày cũng chỉ vì muốn được mọi người đối xử như một thành viên trong ngôi làng này chứ không phải là một Nhân Trụ Lực của Cửu Vĩ!!!
Mọi thứ đối với em bây giờ mà nói nó đã trở nên rất vô nghĩa và cũng rất thừa thãi thầy à!!!
Cánh tay buôn lỏng để cô dễ dàng gỡ ra mắt Iruka khô ráp nhìn cô mà thất thần trước đến giờ anh chưa từng nghĩ Naruko sẽ có thể nói ra những lời này.
Thẩm chí là cô đã thẳng thắn một cách thái quá khiến cho mọi người phải suy ngẫm về những chuyện trước kia họ đã làm với cô!
Thực sự họ cũng không ngờ bản thân họ đã rất quá đáng khi đối xử bất công với cô như vậy!?
- Hôm nay sẽ lần gặp gỡ cuối cùng của tất cả chúng ta!
Sau này e là tôi không thể gặp lại mọi người nữa...
Vậy nên....
Tạm biệt!!!
Cô xoay người bước đi bỏ lại đằng sau tiếng khóc của Ino, Tenten, Hinata và cả Tsunade.
Tất cả họ đều yêu cô nhưng bây giờ họ đã đánh mất cô rồi, Shikamaru nghiến chặt răng đến chảy máu để kiềm chế thứ cảm xúc sắp thoát ra khỏi lòng ngực của anh, cố gắng nuốt nước mắt vào trong mà nhìn theo bóng người dần dần tan biến trước mặt.
Kiba gào lên từng tiếng nấc nghẹn khi thấy người con gái mình yêu đơn phương bao lâu nay bỏ đi giờ cô đã mãi mãi rời xa mình rồi.
Anh không còn cơ hội để nói cho cô biết tình cảm bao lâu anh dành cho cô nữa rồi.
Kakashi nhìn cô mà lòng đau như cắt quả thực nếu nói người luôn âm thầm ở bên và lắng nghe những tiếng oán trách cho số phận của mình như cô thì người luôn đứng ở đằng sau lắng nghe và thấu hiểu cho cô không ai khác chính là Kakashi, người luôn bảo vệ cô trong âm thầm và vẫn giữ lấy lời hứa sẽ đồng hành cùng cô trên suốt chặng đường trở thành một Ninja giờ trái tim của người đàn ông lạnh lùng ấy lại âm thầm rỉ máu và không ngừng gọi tên cô trong vô vọng.
Yamato và Sai dù chỉ mới biết đến cô mới chỉ nữa năm nhưng quả thực họ rất thích cô gái ngốc nghếch ấy, dù là không ít lần bị cô cho ăn bơ ngập mặt nhưng vẫn mặt dày đi theo.
Qua vài tháng tìm hiểu thì mới biết cô tốt đẹp và đáng yêu đến nhường nào nhưng thiên thần nhỏ này lại không có phúc hạnh được đối xử tốt như bao người, người trong làng ghét cô họ thù địch như có thù từ đời nào ấy.
Dù tất cả đã cố nói giúp cho cô trước mặt lãnh chúa và các trưởng lão nhưng cũng vô ích, lũ khốn nạn đó đã xem cô như cái gai trong mắt từ lâu rồi nên lần này có cơ hội bọn chúng chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng rồi.
_ Thế giới tăm tối của tôi chỉ vừa mới có thêm một màu sắc tươi đẹp từ em, vậy mà lại có kẻ dám to gan cướp em đi như vậy?!
Thật đáng ghét làm sao!!!
Sai lầm bầm những lời nói ẩn ý trong miệng.
Trong lòng hắn đang hiện lên khung cảnh tươi đẹp khi chỉ có Naruko và hắn và những đứa con của họ thì bỗng chốc mộng tưởng đó tan vỡ thành từng mảnh tay của siết thành nắm đấm nhìn về phía cô mà ghim chặt ánh mắt chứa đầy cảm xúc mãnh liệt như một con điêu thân thích lao đầu vào lửa vậy.
Đang đi thì cô dừng lại quay lại nhìn họ, gương mặt hiền lành vừa nãy bỗng dưng biến thành một gương mặt dữ tợn với sát khí toả ra khắp cơ thể khiến họ giật mình khi nhìn thấy.
- Chuyển lời của ta đến với lũ rác rưởi đó!
Lần sau gặp lại ta Cửu Vĩ Kurana sẽ xé xác bọn chúng vì sự nhục nhã ngày hôm nay bọn ta phải hứng chịu!!!
Mối nhục thù này bọn ta chắc chắn sẽ không quên đâu!!!
Konoha các ngươi sẽ phải trả giá đắt cho chuyện này!!
Chờ đi...
Bọn ta sẽ còn trở lại đây rửa sạch mối thù này!!!!
..........................................
Đây là Naruko của lúc trước
Đây là Naruko của hiện tại
................................................