Đam Mỹ Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,528,061
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
uy-manh-tien-sinh-va-tieu-tro-ly.jpg

Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Tác giả: Trương Đại Cát
Thể loại: Đam Mỹ, Ngược
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Cao Quả vẫn luôn muốn thử yêu đương một lần, nhưng vẫn luôn không tìm được đối tượng hẹn hò, nhưng khi Hảo Vệ Manh* xuất hiện, Cao Quả cảm thấy mình biết yêu rồi.​
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 1


Thực ra tiểu trợ lý đã là một ngài trợ lý xuất sắc rồi, chỉ là trong lòng cậu vẫn còn trú ngụ một tiểu công chúa, cho nên dưới tình huống của cá nhân cậu thì chúng ta vẫn là gọi ngài trợ lý bằng cái tên tiểu trợ lý đáng yêu này ha.

Tiểu trợ lý không có gia thế hiển hách, nhưng vận may cũng được tính là khá tốt, lúc học Đại học đã ôm được đùi lớn của một anh đại phú nhị đại, bản thân cậu cũng rất nỗ lực, làm việc chăm chỉ nghiêm túc, vì anh đại chạy trước chạy sau, từ khi tốt nghiệp đến tận bây giờ, cũng được tính là có chút thành tựu.

Đáng tiếc cậu chỉ lo sự nghiệp đã làm lỡ chung thân đại sự của bản thân, mắt thấy loại người ngốc nghếch trong tình yêu như anh đại cũng đã kết hôn rồi lại tái hôn, còn bản thân cậu thì vẫn là đơn độc một mình, tiểu trợ lý cảm thấy bản thân đáng thương quá mức.

Tiểu trợ lý biết trước không có biện pháp nhưng vẫn cứ ôm chút hy vọng đã nhịn không nổi nữa rồi.

Cũng may là bà chủ của cậu người đẹp tâm lại tốt, vẫn luôn cảm thấy có lỗi vì đã hiểu lầm tiểu trợ lý có ý với người đàn ông của mình, đặc biệt tặng tiểu trợ lý một tấm thẻ vàng.

"Em có một người bạn thân, cậu ấy có mở một công ty môi giới hôn nhân, anh đến đấy xem thử nha, chắc chắn sẽ có người hợp mắt với anh đó."

Tiểu trợ lý híp mắt nhìn tấm thẻ trong tay mình.

[Phòng môi giới hôn nhân Nhân Duyên Tốt]

Tên gì mà low quá vậy.

Khó nghe quá chừng.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 2


Cái tên Nhân Duyên Tốt này thật sự quá "dân dã".

Tiểu trợ lý đẩy kính lên, cảm thấy bản thân có chút khinh bỉ.

Nhưng nếu như không đi thì...

Tiểu trợ lý do dự rồi, đây là thẻ vàng do bà chủ đưa đó nha, không xài có phải sẽ bị hiểu lầm không? Với cái tính cách nhỏ mọn chỉ biết bảo vệ vợ kia của ông chủ, cậu không muốn thử đâu.

Với cả, tấm thẻ hội viên vàng này được miễn phí tham gia một chuyến du lịch bảy ngày, nói thẳng ra chính ra đi xem mắt nhóm.

Những địa điểm được nêu trên đấy đều là nơi tiểu trợ lính tính đi mà chưa đi được.

Nghỉ năm mà cậu kiếm chác được từ ông chủ vẫn còn chưa dùng đến nữa.

Nghỉ phép có lương còn được miễn phí du lịch.

Tiểu trợ lý động tâm rồi.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 3


Hảo Vệ Manh năm nay 30 tuổi, cao 1m91.9, sức lớn người to, là một người bị động theo chủ nghĩa độc thân, sở thích là giới thiệu đối tượng cho người khác.

Phòng môi giới Nhân Duyên Tốt của Hảo Vệ Manh đã mở được nhiều năm rồi, mặc dù gọi là phòng môi giới hôn nhân, nhưng trên thực tế quy mô cũng hơi bị lớn, trong ngành làm mối này cũng được tính là có danh có tiếng hẳn hoi.

Hắn nha, người thì cao lớn, nghiêm túc chín chắn, nhưng không biết vì sao lại chưa từng hẹn hò với ai, ngược lại lúc nào cũng có thể ghép cặp cho người ta.

Thời gian trôi đi, uy mãnh tiên sinh trực tiếp hoá bị động thành chủ động, mở phòng môi giới hôn nhân này, sau đó nữa thì hắn đã cắm đầu vào sự nghiệp không còn tâm trí đâu mà yêu đương nữa.

Gần đây hắn đang gặp một chuyện đau đầu.

Bà mối đứng đầu của hắn đã bị công ty khác đào đi rồi, công việc trong tay bỗng chốc trở nên loạn tùng phèo.

Những chuyện khác còn dễ giải quyết, khó nhất chính là văn phòng của bọn họ đã lên kế hoạch [Yêu Một Đời] cho những khách hàng VIP thẻ vàng, giao cho ai xử lý hắn cũng không yên tâm được.

Uy mãnh tiên sinh suy đi tính lại, nếu đã giao cho ai cũng không an tâm, thế thì hắn tự ra tay vậy.

Không có cách nào khác, người có năng lực thì phải làm nhiều hơn thôi.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 4


Tiểu trợ lý là một người cực kỳ tính tế, cậu nhét vào chiếc vali 28 inch màu xanh dương đậm style thương nhân của mình không ít mỹ phẩm chăm sóc da, còn có hai hộp mặt nạ mông.

Ngày thường lúc đi làm của cậu chỉ có áo sơ mi quần tây giày da, mặc dù vẫn luôn khinh bỉ bản thân trông giống như một nhân viên bán bảo hiểm vậy, một chút cũng không fashion, nhưng anh đại của cậu chính là thích ăn mặc như vậy đấy, một đứa đàn em như cậu cũng chẳng dám quá nổi bật.

Lần này được nghỉ phép rồi, cậu lúc bấy giờ mới phát hiện trong tủ của mình ngoại trừ những bộ đồ công sở đã chẳng còn gì để mặc nữa cả, không thể mở màn chói mù mắt người khác rồi, tiểu trợ lý có chút tức giận.

Trách thì phải trách tên tư bản đó, không những áp bức bốc lột nhân dân lao động, còn tước đi quyền lợi làm đẹp của họ.

Không có những bộ cánh đẹp đẽ, làm sao có thể thu hút tình yêu đến với mình chớ!

Tiểu trợ lý ôm lấy chăn lăn lộn trên giường.

Ôi! Tình yêu ơi!
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 5


Tiểu trợ lý đã xách vali đến tham gia đoàn du lịch + coi mắt rồi.

Kế hoạch du lịch mười ngày cực kỳ phong phú nhé.

Trên bảng giới thiệu về đoàn du lịch + coi mắt với cái tên [Yêu Một Đời] low hết mức này đã viết như vầy:

Trạm đầu tiên là tập hợp tại một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố, mở một party, để nam nam nữ nữ làm quen với nhau. DAY 1.

Trạm thứ hai được an bài là bọn họ sẽ ngồi xe đi đến một khu phong cảnh + leo núi và cắm trại đêm rất có tiếng ở ngoại ô. DAY 2~3.

Trạm thứ ba, về lại thành phố, lên du thuyền thưởng thức cảnh đêm tuyệt đẹp, tổ chức ca vũ, nghỉ ngơi cả ngày trên du thuyền. DAY 4.

Trạm thứ tư, cập vào bến của một công viên giải trí ở thành phố bên cạnh, tổ chức những hoạt động theo nhóm ngọt ngào. DAY 5~6.

Trạm thứ năm, tổ chức cho mọi người đến một biệt thự đã được sắp xếp trước, trải qua ngày cuối cùng với nhau. DAY 7.

————

Tiểu trợ lý rất có hứng thú với khu phong cảnh, du thuyền và công viên giải trí. Hưng phấn đến mức sang ngày hôm sau mới sáng sớm đã đẩy hành lý ra khỏi cửa, đi đến khách sạn nơi mọi người sẽ tập hợp.

Hôm nay tiêu trợ lý không có lái xe, bình thường phải bất đắc dĩ lắm cậu mới chạy xe, dù sao thì tiền xăng dầu kia, tiết kiệm một chút là có thể mua được thêm một bình serum rồi.

Biết vun vén quá chừng thấy hông.

Nhưng dù sao cũng là do cậu xui xẻo, chiếc vali đi theo cậu bốn năm năm nay không biết tại sao, bánh xe bị kẹt, cậu dùng hết sức lôi kéo đến được trước cửa khách sạn, nhìn những bậc thang cao vời vợi kia, quả thật là không thể nhúc nhích nữa rồi.

Biết sớm như vậy đã không nhét nhiều quần áo như vậy rồi, nặng muốn chết hà.

Tiểu trợ lý tức giận.

Cậu bắt đầu do dự không biết bản thân nên cắn răng khiêng nó lên, hay ưu nhã đứng tại chỗ không động đậy tìm nhân viên phục vụ giúp đỡ đây.

Trên mặt đất đột nhiên xuất hiện một cái bóng, bao trùm hết cả cơ thể cậu.

Tiểu trợ lý rùng mình một cái, vẫn còn chưa phản ứng lại đã nghe thấy một âm thanh hào sảng.

"Xin chào cậu Cao, lâu rồi không gặp."

Tiểu trợ lý quay người lại nhìn, cơ thể mãnh nam trước mặt tiến nhập vào mắt cậu.

Ẻ!!!!!!!!!

"Xin chào."

Tiểu trợ lý hơi gật đầu, đủ xa lạ đủ lạnh nhạt.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 6


Trước đây ông chủ và bà chủ của tiểu trợ lý quậy muốn ly hôn, bên ngoài thì lật mặt nhau, thật tế là ngấm ngầm không ngừng phát cẩu lương, tiểu trợ lý cực kỳ vô tội mà bị xem là yêu tinh dụ dỗ chồng người khác, bị bà chủ xem là tình địch uỷ khuất mất một khoảng thời gian.

Hảo Vệ Manh là bạn thân của bà chủ, cũng bị ông chủ cậu xem là tình địch mà chống đối phòng bị.

Có thể nói là hai người bọn họ bị uỷ khuất vào một chỗ rồi.

Lần trước bà chủ tức giận muốn đi xem mắt, Hảo Vệ Manh đích thân lên sàn giúp đỡ, thành công hợp tác cho đôi oan gia đó.

Tiểu trợ lý vì vậy cũng được tính là quen biết uy mãnh tiên sinh.

Chủ yếu là cái cơ thể này, không không không, muốn không nhận ra hắn cũng không được.

Uy mãnh tiên sinh không nhận ra ánh mắt của người đàn ông tinh anh trước mặt vẫn luôn dừng lại trên hạ tam lộ* của mình, một cánh tay đã nhấc bổng chiếc vali lớn đó lên.

*: bản gốc là 下三路, hạ tam lộ gồm eo, vùng nhạy cảm kia, và đôi chân 🙂)))))))

"Đi thôi."

Tiểu trợ lý cắn cắn môi, lén lút nhón mũi chân đi theo lên cầu thang.

Khí lực của anh ấy lớn quá chừng, hí hí.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 7


Uy mãnh tiên sinh dẫn tiểu trợ lý vào phòng đã được book trước.

Điều kiện của chuyến du lịch lần này có thể nói là rất tốt, mỗi người khách đều được an bài một phòng VIP với giường lớn hoa lệ.

Lúc tiểu trợ ty nhìn thấy chiếc giường rộng 3m x 3m kia, xém chút xíu đã nhào lên giường lăn lộn rồi.

Lớn! Mềm! Thoải mái!

"Để tôi sửa lại vali cho cậu ha, có lẽ là bánh xe đã bị hư rồi."

Tiểu trợ lý tỉnh táo trở lại, có chút hiếu kỳ.

"Cái này có thể sửa được sao?"

Uy mãnh tiên sinh không để ý lắm, nhún vai nói.

"Chuyện này đơn giản thôi, lúc trước khi tôi còn đi lính, bánh xe gì chưa sửa qua chứ, bánh xe vali đâu có gì là khó."

Mắt của tiểu trợ lý phát sáng, tỏ ra xa lạ nói.

"Nếu như không thấy phiền thì, nhờ cả vào anh rồi."

"Có gì mà phiền chứ." Uy mãnh tiên sinh cực kỳ sảng khoái, "Dù sao đến đã đến sớm rồi, bây giờ cũng không có chuyện gì để làm mà."

Tiểu trợ lý ngồi bên giường, nhìn uy mãnh tiên sinh như biến phép mà lấy ra một hộp công cụ, lắc rắc một cái đã gỡ được bánh xe ra rồi.

"Cậu xem, là do nhét đồ nhiều quá, nặng đến đè méo cả bánh xe luôn rồi...... Lấy ít đồ bên trong ra trước đi."

"Được......"

Tiểu trợ lý vẫn chưa phản ứng lại, trả lời theo bản năng mà đáp ứng một tiếng, uy mãnh tiên sinh vậy mà đã mở khoá vali ra.

Ôi trời đất ơi, mặt nạ mông trong suốt tinh chất trứng cá tầm với hoa cúc dại dòng premium của mình!

Lạch bạch lạch bạch rơi đầy dưới đất.

Tiểu trợ lý sắp xỉu rồi.

Aaaaaaaa!!!!!!

Mất hết mặt mũi rồi.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 8


"Ái da, thật xin lỗi thật xin lỗi, tôi không nghĩ vali bị nhét đầy như vậy." Uy mãnh tiên sinh cũng giật mình trước hình ảnh này, sau đó nhanh nhẹn nhặt lên dọn dẹp lại, một xấp mặt nạ mông nằm trong bàn tay to lớn của hắn, ánh mắt hắn lướt qua bao bì đầy chữ nước ngoài kia, nhướng nhướng mày nói, "Ra ngoài có một chút cũng phải đem nhiều mặt nạ như vậy sao...... Cậu Cao? Trông sắc mặt của cậu hình như không tốt lắm."

"Chắc là do lúc nãy có chút say xe thôi." Tay chân tiểu trợ lý đều mềm nhũn cả ra, cậu nhẹ nhõm thở ra một hơi, cũng may mặt nạ mông trong suốt tinh chất trứng cá tầm với hoa cúc dại dòng premium của cậu là hàng nước ngoài, trên bao bì toàn là tiếng Pháp tiếng Nga tiếng Ý, một con chữ tiếng Trung cũng không có.

Tiểu trợ lý nỗ lực nở nụ cười, giành lại đống mặt nạ mông bảo bối từ trên tay uy mãnh tiên sinh.

"Tôi sợ phơi nắng, da dễ bị cháy nắng ấy mà."

Uy mãnh tiên sinh nhanh chóng hùa theo.

"Đúng vậy đúng vậy đúng vậy, da nơi đó là mỏng manh nhất rồi, phải bảo dưỡng thật tốt mới được."

Tiểu trợ lý gật gật đầu, lại cảm thấy có cái gì đó lạ lạ.

Nơi đó?

Nơi nào dị?
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 9


Người đến tham gia chuyến du lịch này tính luôn tiểu trợ lý tổng cộng có mười người, năm nam năm nữ.

Mọi người đến từ bốn phương tám hướng, không ai biết ai, mặc dù thức ăn trong bữa tiệc tối đó rất ngon, nhưng lại không thể chỉ lo ăn uống, ít nhất bọn họ nói chuyện với nhau không mấy khó khăn.

Bữa ăn đầu tiên, đại đa số phụ nữ đều không thể bung xoã, vì giữ hình tượng nên ăn cũng rất ít. Đàn ông thì cố gắng bắt chuyện, những người tính cách hướng ngoại hơn chút sẽ vắt kiệt não mà suy nghĩ chủ đề.

Tiểu trợ lý không mấy hứng thú, ngày đi làm bình thường của cậu luôn phải đi theo ông chủ bàn chuyện làm ăn, loại công việc khuấy động không khí này cậu đã làm quá nhiều rồi, khó tránh khỏi mệt mỏi. Phải biết đi social là tốn nhiều tinh lực nhất đó, tiểu trợ lý tự nhận sức mình có hạn, hết giờ làm việc đang trong lúc nghỉ ngơi nên cậu chẳng muốn động đến nữa, bọn họ khó xử là chuyện của họ, dù sao cũng sẽ chẳng có mất mác gì lớn lao.

Bánh mousse của khách sạn năm sao này cực kỳ mềm mịn, cậu đi đi lại lại lấy rồi ăn, ăn rồi lại lấy, một hơi ăn hết ba miếng, cực kỳ ưu nhã.

Cậu du ngoạn bên ngoài vòng người đang xã giao kia, đột nhiên lại có người đến bên cạnh cậu.

"Mousse dâu tây ở đây là ngon nhất đó, đúng không."

Tiểu trợ lý ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy uy mãnh tiên sinh đang cười tươi với mình.

"Ứm........"

Trong miệng tiểu trợ lý còn đang ngậm miếng bánh, khách sáo gật gật đầu.

"Em gái tôi cũng thích bánh này lắm, em ấy còn nói với tôi vị xoài ăn cũng khá ngon đó......" Uy mãnh tiên sinh đưa tay ra, trên tay là một đĩa nhỏ, trên đĩa nhỏ là một miếng bánh nhỏ nhắn vuông vức, "Có muốn thử chút không?"

"............ Cám ơn."

Tim tiểu trợ lý đập bình bịch.

Tại sao anh ấy lại đến đây nói chuyện với mình chớ! Còn lấy bánh cho mình nữa! Rốt cuộc là có ý đồ gì đây! Viên đạn bọc có chút xíu đường này hông có qua mắt được tui đâu nha!

"Ngon không?"

Tiểu trợ lý nhét một muỗng vào miệng, vui vẻ đến mức mắt sáng lấp lánh.

"Ngon lắm!"

Uy mãnh tiên sinh mỉm cười gật đầu, lén lút thở dài một hơi.

Nghiêu Nhị Cẩu à, tình địch này của cậu ông đây nhất định sẽ giúp cậu đẩy mạnh tiêu thụ nhanh chóng gả đi.

Tới lúc đó có phải nên kêu ông đây một tiếng ông nội không.

Sướng!
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 10


Sau khi nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau đoàn người đã lên đường đến khu tham quan nằm ở ngoại ô.

Lần này ông chủ uy mãnh tiên sinh có thể xem như là vi phục xuất tuần, ẩn người bên trong đoàn khách mời, quan sát một chút xem người dẫn đoàn lần này làm ăn có được không, vì vậy những người xung quanh vẫn cứ cho rằng hắn chỉ là một trong những vị khách được mời đến mà thôi, gương mặt đẹp trai cơ thể uy vũ, biết bao nhiêu khách mời nữ vây quanh hỏi thăm, tiểu trợ lý ngồi bên cạnh nhìn hắn thuận lợi mọi bề, trong mắt có chút chua xót, quyết định ai lo thân nấy nhắm mắt dưỡng thần, không muốn dính líu với hắn nữa.

Tim cậu cứ nghẹn lại, hôm qua còn lấy bánh kem cho người ta, hôm nay đã được ong bướm vây quanh rồi.

Cậu nghĩ như vậy được một lúc, lại bắt đầu cười nhạo bản thân nghĩ nhiều rồi.

Nhưng ngàn vạn lần cũng đừng tự mình đa tình cho rằng người ta thích mình nữa, mình không cần đến mức đó đâu.

Tiểu trợ lý thở dài một hơi, cảm thấy bản thân cũng chỉ là thèm thuồng cơ thể của người ta thôi, ngồi trên xe tự thuyết phục bản thân như vậy một lúc lâu. Đến khu tham quan rồi cũng cố ý tránh khỏi tầm mắt của uy mãnh tiên sinh, tự đi chơi một mình.

————

Sáng hôm đó còn có thể tính là vui vẻ, chỉ trách đến chiều lại phát sinh chút chuyện.

Có một vị khách nữ không biết nghĩ cái gì mà lại đến bên vách núi để chụp hình tự sướng, xém chút đã trượt chân lăn xuống, cũng may là ngài trợ lý đúng lúc đang đứng bên cạnh phản ứng nhanh nắm lấy cánh tay cô ta mới có thể kéo người lên.

Chỉ là màn anh hùng cứu mỹ nhân này không đẹp mắt cho lắm, tiểu trợ lý mặc áo sơ mi quần tây giày da, trong lúc bất cẩn dùng lực quá mức người không đứng vững tự bản thân đạp lệch làm trật chân. Cậu uỵch một cái mông đập lên mặt đất, đau đến mắt nổ đom đóm.

"Không sao chứ, anh Cao anh không sao chứ?" Khách nữ đó ngồi ở một bên, lưng chảy mồ hôi lạnh, trông như sắp khóc đến nơi rồi.

Tiểu trợ lý đau đến không chịu nổi lại còn phải phân chút tinh lực ra để an ủi người ta.

"......... Vẫn ổn."

Cũng may là uy mãnh tiên sinh rất nhanh đã chạy đến, trên tay hắn là hai cây kem mới mua trong tiệm tạp hoá gần đó, nửa quỳ trên mặt đất cởi giày bên chân bị thường cho người ta.

"Chỉ là trật chân thôi, không ảnh hưởng đến xương." Uy mãnh tiên sinh an ủi người bị thường, kêu nhân viên dẫn đoàn dẫn mọi người tiếp tục kế hoạch tiếp theo, bản thân thì rời đội chăm sóc cho tiểu trợ lý.

"Không cần lo cho tôi, tôi nghỉ ngơi một chút là được rồi."

Uy mãnh tiên sinh nhìn cổ chân đang có xu hướng phát triển thành cái giò heo kia, cực kỳ không tin tưởng mà phì cười ra tiếng, trực tiếp quay người lại quỳ trước mặt tiểu trợ lý, nói.

"Đừng gắng gượng nữa, lên đây." Tấm lưng của uy mãnh tiên sinh vừa rộng lớn vừa vững chãi, "Tôi cõng cậu đến bệnh viện kiểm tra."

"Không cần, tình trạng sức khoẻ của tôi......"

"Phục tùng mệnh lệnh, đừng để tôi phải nói tiếng thứ ba."

Tiểu trợ lý ôm lấy tim.

Xong rồi xong rồi!

Sao lại dữ như vậy chớ?

Thích quá đi ò.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 11


Tiểu trợ lý được uy mãnh tiên sinh cõng xuống núi.

Sau khi bay bổng một hồi thì lý trí của tiểu trợ lý cuối cùng cũng đã quay trở lại, bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng.

"Có mệt không đó?" Tiểu trợ lý lo lắng nhìn uy mãnh tiên sinh, mặc dù cậu eo thon chân dài mông vểnh, nhưng cũng nặng tận một trăm hai mươi cân*, không thể so sánh với mấy anh tiên nam bé nhỏ chỉ nặng hai chữ số** được, lỡ như đè người ta bẹp dí luôn thì phải làm sao?

*: 2 cân = 1kg => 120 cân = 60kg.

**: cân nặng 2 chữ số nghĩa là nhẹ hơn 100 cân => >50kg.

"Cậu nặng được bao nhiêu chứ." Uy mãnh tiên sinh không thèm để tâm, "Lúc trước khi tôi đi hành quân, mấy cái túi khiêng trên người toàn là 70kg."

"Lúc trước anh từng làm lính á?" Tiểu trợ lý gào rú trong lòng, ngoài mặt thì khách khách khí khí, "Lợi hại quá đi."

"Xời ơi, còn không phải do vô văn hoá à, chữ không vào nổi thôi." Uy mãnh tiên sinh nói thẳng, xóc người trên lưng lên một cái.

Mông của người này sao lại như vậy được nhở?

Mềm kỳ diệu.

Uy mãnh tiên sinh cảm thấy cực kỳ phi thường vô cùng quái lạ.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 12


Cổ chân của tiểu trợ lý trật khớp rồi, cũng may là chụp x-quang xong thấy không có tổn thương đến xương.

Tiểu trợ lý ngồi trên ghế đợi uy mãnh tiên sinh lấy thuốc cho mình, thực ra loại cảm giác được người ta chăm sóc như thế này, mặc dù sẽ cảm thấy có chút không quen, nhưng thật sự rất sướng đó nha.

“Lấy thuốc xong rồi……” Hảo Vệ Manh cầm bọc bước đến, nhanh gọn lẹ xịt thuốc cho tiểu trợ lý, đợi lúc tiểu trợ lý phản ứng lại thì mọi chuyện đã đâu vào đấy cả rồi.

“Cám ơn, một lát tôi sẽ chuyển tiền lại cho anh."

“Đánh rắm.” Ngài Hảo Vệ Manh cực kỳ thô lỗ, “Nhiêu đây tốn được bao nhiêu chứ.“

“Vẫn nên trả mà.” Tiểu trợ lý kiên trì, “Làm phiền anh rồi.”

Uy mãnh tiên sinh cau mày lại, tiểu trợ lý bị doạ giật mình, cố gắng giả bộ bình tĩnh mà đối mắt với hắn.

“Chuyện chỉ nhỏ bằng hạt mè, cần gì phải khách sáo như vậy. Mấy chục tệ thôi có cần phải như vậy không.” Uy mãnh tiên sinh khom lưng xuống, tầm mắt ngang hàng với tiểu trợ lý, người trước mặt này trông thì yếu đến chịu không nổi gió, đôi mắt ngược lại sáng đến hắn cũng đấu không lại, hận không thể khắc hai chữ ‘kiên cường’ lên mặt.

“Được rồi được rồi.” Uy mãnh tiên sinh thở dài, “Đợi cậu hồi phục lại rồi nói sau đi, bé trật chân ạ.”

Hắn đưa tay ra, trực tiếp ôm người lên.

“Á!”

Tiểu trợ lý bị cái ôm mặt đối mặt này làm cho tim cũng run rẩy, sợ bị rớt xuống nên chỉ dám ôm chặt lấy vai của đối phương.

“Nhỏ tiếng một chút, trong bệnh viện cần phải bảo trì an tĩnh.”

Tiểu trợ lý đỏ từ mặt đến tận cổ, nhịn đến không nói được câu nào.

Kiểu bế công chúa á nha!

Cái người này có phải có ý gì đó với mình không vậy!

Hoảng quá đi.

—————

Ngược lại uy mãnh tiên sinh cực kỳ tự tại.

Một người đàn ông trưởng thành bị bế như con gái thế này, còn đi lại trên đường, mất mặt lắm đúng hông.

Há há há há, hắn chính là thích ăn h**p loại người giả tạo này như vậy đó.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 13


Tiểu trợ lý lắc lắc lư lư trong vòng tay của uy mãnh tiên sinh.

Tiểu trợ lý vốn mặt đỏ tai hồng đã bị gió đêm thổi đến tỉnh táo trở lại, nghĩ đến vết thương nơi chân mình, không thể không cảm thấy tiếc nuối mấy ngày nghỉ khó khăn lắm mới có được này chắc chỉ còn có thể nằm trên giường dưỡng thương rồi.

“Hôm nay đã làm phiền anh rồi.” Tiểu trợ lý lễ phép nói cám ơn, “Tốn nhiều thời gian của anh như vậy thật xin lỗi, lát nữa anh đưa tôi đến trạm xe ở phía trước là được rồi, tôi có thể tự gọi xe về.”

Tiểu trợ lý ngập ngừng, cuối cùng lấy hết can đảm nói.

“Còn có…… Có thể xin phương thức liên lại của anh được không? Để cám ơn, sau này muốn mời anh ăn bữa cơm.”

“Phương thức liên lạc cái gì.” Những lời tiểu trợ lý nói gì mà đưa đến trạm xe, gọi xe về đều bị uy mãnh tiên sinh xem như gió thoảng qua tai, “Hôm nay về nhà tôi ở tạm một đêm, ngày mai chúng ta trực tiếp đến bến lên thuyền, mang theo thuốc là được, phải chơi cái gì thì cứ chơi cái đó.”

“Nhà anh?”

Uy mãnh tiên sinh hất hất cằm.

“Ở đây này, chúng ta tới rồi.”

Ông đây còn phải marketing cậu đấy, cậu đừng hòng giữa đường trốn chạy.

Uy mãnh tiên sinh xóc người lên.

Nhẹ hều, y như con sẻ nhỏ vậy.

Chỉ có cái mông này là mềm mại đầy đặn thôi, đúng kỳ lạ luôn ấy.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 14


Uy mãnh tiên sinh sống một mình, tiểu khu này cũng đã cũ rồi, tiểu trợ lý nhớ hồi xưa lúc cậu còn đang học tiểu học, ngày nào cũng nhìn thấy quảng cáo của tiểu khu này, là tiểu khu cao cấp đầu tiên của thành phố đấy.

Nhưng mỹ nhân cũng chống không nổi thời gian, tiểu khu cao cấp của ngày đó, bây giờ xem ra cũng chỉ còn là miễn cưỡng chấp nhận được.

“Nhà khá lộn xộn, đừng để tâm ha.”

Uy mãnh tiên sinh đặt tiểu trợ lý xuống sofa, dặn dò một câu.

“Tôi đi lấy nước cho cậu.”

Tiểu trợ lý không được tự nhiên ngồi trên sofa đánh giá xung quanh, chỉ là đồ đạc đặt tuỳ ý một chút mà thôi, vốn chẳng có cái gì gọi là loạn, càng không hề dơ, mặt bàn trước mặt cũng là sạch sẽ, tầng bụi bên trên cũng cực kỳ mỏng, có thể nhìn ra được là thường xuyên dọn dẹp, chỉ là do mấy hôm nay phải ở bên ngoài, mới khó tránh đóng một lớp bụi.

“Rất ổn mà.” Tiểu trợ lý tiếp nhận ly nước, nước ấm ủ tay rất thoải mái, cậu thả lỏng được một chút.

Uy mãnh tiên sinh đột nhiên lên tiếng.

“So với Lý Chính thì sao?”

Tiểu trợ lý nghe thấy tên ông chủ của mình thì đơ ra. Cậu nhất thời không hiểu được đối phương có ý gì, chỉ có thể xem là đang nói chuyện phiếm.

Trên thế giới này, có ai nhiều chuyện hơn ông chủ của cậu chứ? Tiểu trợ lý cho rằng không có.

Nhưng với tư cách là một nhân viên ưu tú, bất luận vào lúc nào đều không thể nói xấu ông chủ, vì vậy tiểu trợ lý chỉ có để nở một nụ cười professional, nói.

“Lý Tổng quả thực rất nghiêm túc cẩn trọng.”

Uy mãnh tiên sinh lại nhìn chằm chằm lấy cậu, giống như đang muốn nhìn thấu tim cậu vậy.

Hắn cũng ngồi xuống, đôi con ngươi đen láy ánh lên gương mặt người đối diện, nói.

“Cậu Cao, tôi mạo muội hỏi một câu……”

“Ừm?”

“Có phải cậu thích đàn ông hay không?”

Tiểu trợ lý bị dọa đến xém chút té khỏi ghế.

Xong rồi xong rồi, phát triển nhanh vậy sao?

Hôm nay mình còn chưa kịp chuẩn bị gì hết mà, như vậy không được đâu.

Ít nhất cũng phải tỏ tình một cái, ăn bữa cơm, hẹn hò mấy lần để tìm hiểu đối phương nữa chớ, mới có thể……

Mình mới không phải loại người tuỳ tiện đó đâu!

Cực kỳ nghiêm chỉnh luôn á!

Trừ phi anh cưỡng ép em, hí hí hí.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 15


Tiểu trợ lý đỏ mặt không dám lên tiếng.

Uy mãnh tiên sinh lại không tha cho cậu.

“Tôi không có ý gì khác đâu, chỉ là muốn hiểu thêm một chút, cậu thích người như thế nào.” Hảo Vệ Manh cười tươi, “Cậu xem, tôi và Kha Mông Nghiêu là bạn thân từ nhỏ, cậu và Lý Chính lại thân nhau như vậy, hai chúng ta gặp nhau âu cũng là duyên phận. Hơn nữa tôi vốn là làm ăn nghề này, tôi biết nhiều một chút, cũng có thể giúp cậu tham khảo, cậu xem có đúng không.”

Tiểu trợ lý đẩy mắt kính lên, cậu vẫn cảm thấy cái người trước mặt này có ý đồ khác, cho rằng sự việc không hề đơn giản như lời hắn nói.

Cậu uống một ngụm nước, định thần lại rồi mở miệng.

“Anh muốn hỏi chuyện gì?”

“Cậu thích đàn ông văn nhã hay là cường tráng?”

Cường tráng cường tráng cường tráng!!!!!!!!!!

Tốt nhất là loại cường tráng có thể một phát là nhấc bổng cậu lên, đi năm mét cũng không cần thở gấp đó đó!

“Khụ…… Đều được.” Tiểu trợ lý giả tạo nói, “Chủ yếu là xem tính cách.”

“Cũng đúng.” Uy mãnh tiên sinh gật đầu, “Tôi thấy cậu Cao là người ổn trọng, chắc cũng sẽ thích người ổn trọng giống vậy đúng không.”

Anh ổn trọng thì em thích ổn trọng, anh không ổn trọng thì em thích không ổn trọng!

“Ừm, tôi cũng sắp 30 tuổi rồi, đương nhiên muốn có một mối tình thành thục ổn định.”

"Cậu Cao ưu tú như vậy, trước đây chưa từng hẹn hò với ai sao?”

“…… Chưa từng.” Tiểu trợ lý chớp mắt, kiềm chế không cho hình ảnh từ những năm tháng xưa cũ kia dâng trào, “Thật ra thời còn đi học á, có thích qua một người, nhưng không có kết quả.”

Uy mãnh tiên sinh điên cuồng lắc đầu trong lòng, yêu một người đã có người trong lòng như Lý Chính đương nhiên là không có kết quả rồi, mau mau tìm người khác đi thôi.

Tiểu trợ lý lại lén lút lau khoé mắt.

Em còn chưa kịp nói với người đó rằng em thích thầm người đó, người đó đi đã đến phương xa nhập ngũ rồi.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 16


Tiểu trợ lý đột ngột bị thương, đương nhiên cũng chẳng đem hành lý của mình theo.

Cũng may uy mãnh tiên sinh làm việc nhanh gọn lẹ, xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua vật phẩm cho cậu.

Tiểu trợ lý nhận khăn lông thì nghe thấy uy mãnh tiên sinh nói.

“Có cần thay qυầи ɭóŧ không? Nếu không để tâm thì tôi có mấy cái mới mua, giặt qua rồi để đó chưa mặc qua đấy.”

Anh mặc rồi cũng được mà!

Tiểu trợ lý biếи ŧɦái trong lòng mất năm giây, mới khắc chế mà mở miệng.

“Được mà, làm phiền anh rồi.”

Cậu nhón một chân lên định đứng dậy, lại bị uy mãnh tiên sinh nhấc bổng lên, nhanh chóng đi vào phòng tắm.

“Đặt ghế ở đây cho cậu rồi, lát cậu cứ ngồi đây tắm rửa. Mọi thứ đều bỏ vào bọc rồi để bên cạnh rồi, tôi mở nước cho cậu, quần áo dơ cứ bỏ vào giỏ trước đi…… Có việc gì thì gọi tôi một tiếng là được, tôi sẽ nghe thấy.”

Tiểu trợ lý rung động muốn chết, người trước mắt trông thì tuỳ tiện không quan tâm cái gì, lúc chăm sóc cho người khác thì tỉ mỉ tinh tế, nhìn như thế nào cũng là ân cần chu đáo.

“…… Được.” Tiểu trợ lý hít thở sâu một hơi, bình phục lại con tim bé nhỏ đang đập như điên của mình, tất cả ái mộ đều được giấu đi, chỉ còn lại đôi mắt sáng lấp lánh, “Cám ơn anh nhiều.”

——————

Nước chảy rào rào, tiểu trợ lý ngồi trên ghế nhỏ cố gắng dùng xà bông chà cho bản thân thêm thơm chút nữa.

Cuộc sống của uy mãnh tiên sinh quá mức đơn giản rồi, một cục xà bông dùng hết cả người, đến sữa tắm dầu gội cũng không có, càng đừng nói sữa rửa mặt hay dầu xả gì đó.

“Biết trước như vậy đã đem theo bịch tắm gội theo rồi.” Tiểu trợ lý lẩm bẩm thở dài, nhưng mà cậu nắm xà phòng trong tay cũng không nhịn được cười hí hí.

Cái thứ này đã được uy mãnh tiên sinh sử dụng qua á nha, hí hí hí.

Như vậy có được tính là gián tiếp tắm uyên ương dục hông?

Tiểu trợ lý đang rất vui vẻ, có thể nói là rất thuận lợi dằn vặt xong bản thân.

Đáng tiếc không có lotion, cũng không có serum có thể thoa, mong là hai cánh mông tròn của cậu không giống như những cánh hoa tươi mất nước nhanh chóng héo tàn kia.

Sờ không đã phải làm sao bây giờ.

Tiểu trợ lý vừa nghĩ bậy nghĩ bạ, tay thì mở cửa phòng tắm ra, đã nhìn thấy uy mãnh tiên sinh đang đứng đợi cậu bước ra.

“Tắm xong rồi?” Hảo Vệ Manh nhướng mày, hắn nhét cái chai nhỏ trong tay vào tay tiểu trợ lý, lại nhanh gọn lẹ ôm người lên, khí lực của hắn lớn đến đáng sợ, tiểu trợ lý vậy mà có thể trực tiếp ngồi trên một cánh tay của hắn, ôm trong lòng giống như một một đứa nhỏ.

“Trong tiểu khu không có gì để xài hết, hôm nay cậu dùng đỡ cái này đi.”

Tiểu trợ lý hồi thần lại nhìn chai nhỏ đang nằm trong tay, cái chai nhìn như một cây nấm màu hồng, ba chữ trên đó vừa to rõ vừa dễ thương, nhưng lại khiến cho tiểu trợ lý đỏ cả mang tai.

——— Baby Nourishing Lotion*.

*: gốc là 宝宝香, tiếng Việt là sữa dưỡng da cho em bé, tại truyện để ba chữ tên phải lấy tiếng Anh cho đúng số lượng.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 17


Sữa dưỡng thể của em bé thơm mùi sữa.

Bây giờ Hảo Vệ Manh mới phát hiện ra.

Hắn tắm rửa xong bước ra khỏi phòng tắm đã phát hiện cả căn phòng đều ngập tràn mùi sữa rồi.

Chỉ có tiểu trợ lý là ngây thơ không biết gì, vẫn đang tỉ mỉ cẩn thận từng chút một thoa sữa dưỡng thể lên bắp chân nhỏ của mình.

Quần áo ngủ uy mãnh tiên sinh đưa cho cậu có hơi bị lớn, rộng rãi thoải mái, tiểu trợ lý kéo một cái là đã có thể đến cả bắp đùi.

“Chân của cậu sao lại giống con gái nhà người ta vậy?”

Đó đương nhiên là do ngày nào em cũng bảo dưỡng, cách 3 ngày cạo lông một lần rồi!

Trong lòng tiểu trợ lý gào thét trong lòng, nhưng dù sao thì cũng phải giả bộ cao sang giải thích.

“Có lẽ do thể chất ấy mà, tôi cũng không rõ lắm.”

“À………. Cũng đúng.” Uy mãnh tiên sinh không nói có tin hay không, đánh giá cậu mấy vòng đã quay người đi ôm mền.

“Nhà tôi chỉ có một cái giường thôi, một lát cậu cứ ngủ ở đây đi, tôi ra phòng khách trải nệm……”

“Ả!”

Tiểu trợ lý la lên, dọa uy mãnh tiên sinh nhảy dựng.

“Chuyện gì?”

Em xức thơm như vậy là để anh ngủ dưới đất sao! Tiểu trợ lý không nhịn được điên cuồng la hét trong lòng!

“Tôi……” Tiểu trợ lý cắn răng, “Tối tôi phải đi tiểu đêm, nếu như anh ngủ ngoài phòng khách, tôi sợ mình đứng dậy không được.”

“Cậu kêu tôi một tiếng……” Uy mãnh tiên sinh nói được một nửa, nhướng nhướng mày, “Tôi ngủ khá sâu, có thể cậu sẽ không gọi tôi dậy được, nếu như cậu không để ý, chúng ta chen chút tạm một đêm cũng được.”

Chen chút một chút, để ông đây xem xem tiểu hồ ly nhà cậu muốn giở chiêu trò gì.

Chẳng lẽ muốn liên hợp với mình để đào chân tường nhà Nghiêu Nhị Cẩu*?

*: aka Kha Mộng Nghiêu, thụ trong “Tiểu mỹ nhân và chồng trước của cậu ấy.”

Ngài trợ lý đây, đúng là ngây thơ quá đi mà.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 18


Thật ra lúc ngủ uy mãnh tiên sinh vẫn rất cảnh giác, một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến hắn thức giấc.

May là thể chất của hắn khá đặc biệt, trời sinh tinh lực dồi dào, ngủ ít nhưng chất lượng tốt. Bốn năm tiếng đồng hồ đã đủ để hắn sinh long hoạt hổ rồi, mặc dù thường xuyên tỉnh dậy giữa chừng cũng không ảnh hưởng mấy.

Lúc trước khi còn trong quân đội, bọn họ bị những lần triệu tập gấp dằn vặt đến sống không bằng chết, chỉ có một mình hắn là như người ngoài cuộc không chút hề hấn gì.

Nhưng hôm nay hắn một chút cũng không chợp mắt được.

Bé hồ ly tinh nhỏ bị trật chân nào đó vẫn luôn không an phận, một mực chui đầu vào trong chăn.

Uy mãnh tiên sinh moi cậu ra, lại chui vào, lại moi ra, lại chui vào. Giống như bên trong chăn chôn giấu bảo bối gì vậy, phấn đấu đến quên mình. Lại còn giống như một bé heo con vậy, hắn làm gì cũng không dậy, vẫn luôn kiên trì ngủ say.

Ngược lại một chút cũng không ồn ào quậy phá, chỉ là thích chôn đầu trong chăn.

Hiếm khi Hảo Vệ Manh cảm thấy đau đầu, với bộ dáng ôm chăn không ngừng chui đầu vào trong này, không phải bị chính bản thân ngộp chết thì chính là do cả người phơi bên ngoài không được đắp chăn nên bị gió đêm đông chết.

Uy mãnh tiên sinh không còn cách nào khác, trực tiếp đắp mền của mình lên người người ta.

Muốn chôn thì cứ chôn đi này, ít nhất đừng ở trong nhà hắn vì lạnh mà mắc bệnh là được.

Nói như thế nào thì nhóc hồ ly này cũng là do cứu người nên mới bị thương, mặc dù phẩm chất đạo đức có chút khuyết điểm nhỏ, nhưng về nguyên tắc phải trái đúng sai thì vẫn còn dùng được, Hảo Vệ Manh nghĩ.

Hắn thẳng tính dễ nóng giận, nhiệt độ cơ thể cũng cao.

Tiểu trợ lý rất nhanh đã ghét bỏ tấm mền cậu đang ôm, chen vào chiếc lò hằng nhiệt tự nhiên bên cạnh.

Uy mãnh tiên sinh đã buồn ngủ đến mắt híp lại, tuỳ tiện kéo cậu ra khỏi người mình, không kéo được người ngược lại kéo cái quần rộng quá mức của người ta xuống luôn.

Hắn còn không nhận ra, chỉ cảm thấy có cái gì đó mềm mại nõn nà xúc cảm rất đã, tay nhịn không được mà sờ sờ mó mó, cứ như vậy mà tiêu sái ngủ mất.

Tiểu trợ lý đương nhiên không biết gì mà tiếp tục đắp mặt nạ mông trong mơ, chỉ là chất lượng mặt nạ lần này có chút kỳ lạ, có xé như thế nào cũng xé không ra được.

Đúng là tức chết người rồi nhá!
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 19


Sáng hôm sau khi tiểu trợ lý ngủ dậy, trong phòng chỉ còn lại mình cậu mà thôi.

Cậu gỡ mặt nạ mông đã đắp suốt đêm ra, vẫn còn đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ngốc ngốc nghếch nghếch tự bước xuống giường, đau đến muốn quỳ rạp xuống, cũng may bên cạnh là giường, cậu thuận thế ngã luôn lên trên đó.

"Dậy rồi?”

Uy mãnh tiên sinh nghe thấy tiếng động nên bước đến nhìn, tầm mắt của hắn dính chặt trên người tiểu trợ lý, trông cực kỳ quái lạ.

“Anh nhìn tôi làm…….”

Á!!!!!!!!!!

Tiểu trợ lý xém xíu đã phát ra tiếng hét của gà vàng gào thét.

Quần của mình đâu rồi!

Tại sao mông mình tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ là vậy mà vẫn cảm thấy nóng hừng hực nhỉ?

Xong rồi, mất mặt quá đi mất.

Đáng đời không cua được trai cường tráng.

Cảm thấy tổn thương.
 
Back
Top Bottom