Khác Untitled Cyberpunk

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399039197-256-k858798.jpg

Untitled Cyberpunk
Tác giả: tdhsan
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Untitled Cyberpunk Story (for now)
Names aren't final, it's all still in draft mode, but I hope you dig it anyway.



dystopian​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Untitled Cyberpunk
  • Untitled Cyberpunk
    1


    "К!

    К!

    Проснись, блядь!

    Нам нужно валить!"

    Larry lao vào phòng, đóng sầm cánh cửa lại phía sau lưng rồi hét lớn để đánh thức tên bạn gã.

    "Cái đéo gì thế Larry?"

    K bật dậy, chộp lấy khẩu súng nhét dưới gối.

    "Отморозки Miboujin'а идут за нами.

    Подъём, блядь, на ноги, брат!"

    Larry gào lên trong khi quơ vội mớ tiền nằm vương vãi trên tủ, hai khẩu súng Broken & Fate đã giắt chặt lưng quần từ lúc nào.

    K nhặt chiếc ba lô ở chân giường rồi trút đống đồ đạc vào bên trong. không có thời gian để nhìn xem cái gì là cái gì.

    "Phần mềm phiên dịch có vấn đề, Tiếng Anh"

    "I said Miboujin's goons are coming for us.

    Get on your fucking feet!"

    "Wow, tiếng Anh của mày đéo thể tệ hơn."

    "Yeah?

    I bet it's fucking important now that you have to hear me in English instead of your motherfucking language!"

    "Không hẳn, mày sủa ngôn ngữ nào nghe cũng như nhau."

    "Very funny.

    You done?

    Let's bounce."

    Larry mở toang cửa sổ rồi quăng túi tiền ra ngoài, hắn cùng K nhanh chóng rời khỏi căn hộ và men theo đường ống nước tới khu vực thang thoát hiểm.

    Ánh đèn neon của tòa nhà cao tầng phía xa liên tục nhấp nháy, hắt lên hai bóng người đang hối hả tìm đường thoát thân trong đêm mưa tầm tã.

    "Chúng nó ở đây."

    Một thằng đã phát hiện ra hai gã, hắn la lên để thông báo cho đồng bọn.

    Tiếng súng ing tai vang lên liên tục, nã vào Larry và K đang chạy bán sống bán chết.

    K núp xuống phía sau tấm bảng quảng cáo, rút khẩu súng ra để kiểm tra đạn.

    Larry bên cạnh thở hồng hộc như một con xe bán tải cũ thiếu nhớt, tay lăm lăm hai khẩu lục quen thuộc của gã - Broken tay trái, Fate tay phải.

    Dưới ánh đèn vàng vọt của bãi đỗ xe, chục tên bặm trợn đang tản ra thành hình rẻ quạt, tay lăm lăm đủ loại súng.

    Một thằng đằng xa thì vẫn đang xả đạn không ngừng về phía trú ẩn của hai gã.

    Đạn ghim vào mặt tường, vào bảng hiệu, bụi vữa và thuốc súng bay mù mịt.

    K đưa mắt liếc nhìn qua kẽ hở, hít một hơi thật sâu, rồi bất chợt đưa người ra khỏi chỗ nấp.

    Động tác nhanh đến mức cả Larry cũng không kịp phản ứng.

    Gã giơ súng lên, gần như cùng lúc viên đạn đầu tiên rời khỏi nòng

    > DOOMZ! <

    Tiếng nổ đùng vang lên, âm thanh chói tai phát ra từ khẩu súng charge của K.

    Thằng đứng phía xa bật ngửa rồi đổ sụp ra đằng sau, một lỗ thủng ngay giữa trán hắn.

    Đám còn lại sững sờ, phản ứng như một bầy chó săn bị kích động - một vài tên đưa tay toan giương súng thì Larry vụt lên từ phía bên kia, hai tay hai súng.

    "Получай, сука!"

    Gã người Nga đô con cười điên loạn, "BAANG BAANG BAANG BAANG BAANG BAANG BAANG."

    Những tia lửa liên tục tóe ra từ nòng của Broken và Fate, xé toạc màn đêm và không gian quanh nó.

    Ba tên đổ gục xuống, đám còn lại cuống cuồng tìm chỗ núp sau những chiếc xe, tinh thần kích động của chúng khi nãy như tan biến sạch sau khi thấy một gã cao hai mét đứng sừng sững xả súng điên cuồng, miệng thì cười sằng sặc và chửi rủa bằng tiếng Nga.

    "Chậm thôi, Larry.

    Tao với mày chỉ còn ba băng đạn."

    " K lấy từ trong ba lô ra hai quả bom khói "Tính đường sủi thôi."

    Gã vặn chốt, quăng mỗi quả sang một hướng, cả hành lang phủ đầy khói chỉ trong vài giây.

    Tiếng la hét vang lên dưới sân, bọn côn đồ không nhìn thấy gì bắn loạn xạ vào không khí.

    Larry kích hoạt chiếc khiên chắn năng lượng dùng một lần đã mang theo, gã cùng K khom người lùi về phía cuối hành lang, mở cửa sổ của căn phòng trống gần đó và lẳng lặng lủi vào trong.

    Larry đạp tung cánh cửa sắt đang khóa chặt, mở ra lối đi dẫn tới bên hông của tòa nhà, phía dưới là một con ngõ hẹp cỡ chừng mét rưỡi - dơ bẩn và tối tăm, hoàn hảo.

    Hai gã nhảy xuống, đáp lên đống rác chất cao ngất.

    Tiếng súng chói tai vẫn vang lên phía xa.

    Không cần nhìn lại, họ lao đi, tiếng bước chân mất hút trong đêm.

    Khói tan dần ở khu vực đỗ xe.

    Lũ côn đồ bực bội vì để mất hai mục tiêu, chúng chửi bới rồi kéo nhau lên xe phóng ga rồ đi, vệt khói mù mịt kéo dài từ những ống pô được độ đến dị dạng.

    Chả mấy chốc tiếng động cơ đã xa dần, để lại một hiện trường hỗn loạn với bốn cái xác nằm giữa những vỏ đạn trơ trốc, lăn lóc.

    Một tên côn đồ còn thậm chí không nhắm mắt, ngón tay trỏ vẫn còn kề sát cò súng, điện thoại của hắn rơi cách đó không xa đang rung lên bần bật.

    "Con Gái Yêu đang gọi."

    Tiếng chuông điện thoại cứ thế reo vang suốt một tiếng đồng hồ bên cạnh cái xác đang lạnh đi.

    Còi xe cảnh sát dần vọng lại từ phía xa.

    Welcome to ABCCity

    "Tại sao Miboujin lại săn tao với mày?

    Không phải mọi thứ đều ổn thỏa với gig lần trước à?

    K hỏi trong khi đưa tay đón lấy bát mì nóng hổi từ tên đầu bếp.

    "I don't fuc---k---ing--biết, có khi tao và mày ở nhầm chỗ đéo nên ở, bắn nhầm thằng đéo nên bắn.

    Hoặc mụ già hít nhầm đống doze lởm."

    Larry chửi rủa, xé lấy miếng khăn giấy như thể nó vừa xúc phạm gã.

    "Đám chúng nó giắt cả tá hàng trong đít đủ để mở màn Chiến Tranh Thế Giới Thứ Năm."

    Phần mềm phiên dịch trong đầu K đã hoạt động trở lại, bắt đầu dịch từng chữ Larry phun ra.

    "Có gì đấy không đúng."

    K lầm bầm.

    "Máu đéo phải thứ free, đặc biệt là máu của người quen."

    Thật nực cười khi việc đầu tiên hai gã làm sau khi trốn thoát khỏi cuộc thanh trừng là lấp đầy hai cái bụng rỗng, tìm đến một thứ gì đó ấm áp giữa cái thành phố lạnh lẽo chết tiệt này.

    Và đương nhiên, không có gì tuyệt vời bằng một tô mì Nhật nóng hổi vào lúc một giờ sáng khi ngoài kia vẫn đang mưa, chiếc xe tải Lucy Ramen này luôn phục vụ món mì ngon nhất.

    "Một đêm bận rộn?"

    Gã đầu bếp hỏi, tay tỉ mẩn thái miếng thịt nhân tạo trắng nhách ra thành từng lát mỏng.

    'Product of ABCMED corp' - dòng chữ in đậm trên bao bì của miếng thịt.

    "Yeah, một đêm như cứt."

    Larry cộc cằn trả lời.

    "Chúng ta cần tìm hiểu xem tại sao Miboujin lại dí tao với mày.

    Không lí nào mụ già ấy lại quyết định trở mặt chỉ vì vài bit cả"

    K ngưng lại để kéo một đũa mì dài nóng hổi cho vào miệng, tiếp tục nói khi chưa kịp nuốt hết:

    "Hơn nữa mất đi Miboujin nghĩa là mất đi chín mươi phần trăm số gig của Neo Kabu."

    Larry im lặng không trả lời.

    Tiếng còi xe đêm vang lên đằng xa, ngay sát bên là nước dùng sôi sùng sục trong nồi.

    Mưa đã tạnh.

    Larry và K tạm biệt nhau, hai gã quyết định sẽ tách ra một vài ngày để nghe ngóng tình hình, Larry sẽ trở về Tver Sector để trú ẩn còn K chọn ở lại Neo Kabu để tìm hiểu nguyên nhân.

    Bị truy sát bởi Miboujin là một điều nguy hiểm nhưng bị trở mặt bởi Handler thân quen của mình thì còn tồi tệ hơn nhiều.

    "Mày cầm theo đủ hàng chưa?"

    Larry hỏi K.

    "Rồi, mày chỉ còn một băng đạn thôi, cầm lấy của tao đi."

    K đáp, móc từ trong balo ra hai băng đạn đưa cho thằng bạn.

    "Đừng có chết đấy thằng chó."

    "Yên tâm, tao đợi mày."

    "Mẹ mày."

    Nhìn theo chiếc xe chở Larry phóng đi, K đưa tay rà nhẹ chiếc ba lô sau lưng để chắc chắn nó vẫn còn đó.

    Gã dự định sẽ tìm một motel nằm ở rìa quận để tiện bề trốn thoát nếu có điều không hay xảy ra, tốt nhất là ở những khu vực thiếu an ninh vì phòng nghỉ ở đây thường trang bị sẵn hệ thống turret.

    "Anh cần một nơi trú ẩn không?"

    Giọng nữ cất lên, đấy là một chất giọng lạnh lẽo nhưng không phải dạng vô hồn, nó mảnh khảnh và dứt khoát.

    K quay lại, là cô Karakusa, chủ quán ăn.

    Cô Karakusa đứng tựa vào cửa xe, tay kẹp lấy điếu thuốc đã hút quá nửa, mái tóc ngắn màu hồng nhạt với vài cọng khẽ đung đưa trước mắt như một đoạn quảng cáo đầy sự sắp đặt, nhưng đẹp đẽ.

    "Chào cô Karakusa.

    Cảm ơn nhưng tôi ổn."

    K đáp gọn rồi nhanh chóng bỏ đi.

    Gã thực hiện rất tốt quy luật quan trọng nhất của ABCCity đó là không tin ai một cách dễ dàng cả.

    Karakusa chỉ đứng đó, rít một hơi dài cuối cùng rồi quăng điếu thuốc đi.
     
    Untitled Cyberpunk
    2


    Flatline Motel

    K nhanh chóng check in rồi nhận lấy thẻ phòng.

    Phòng 404, nằm ở phía ngoài cùng với thang thoát hiểm sau lưng và một cửa sổ có góc nhìn rõ ràng khu vực đậu xe.

    Cuối cùng gã cũng có thể nghỉ ngơi sau một buổi tối quăng quật.

    Flatline Motel nằm ở rìa của quận Neo Kabu, tiếp giáp với San Fuego.

    Nơi này không phải là khu vực an toàn nhưng hầu hết lũ tội phạm ở đây đều là loại cắc ké như trấn lột và trộm xe nên một Merc với nhiều kinh nghiệm như K sẽ ổn ở đây.

    "Một băng đạn, một khẩu súng charge, một SMG, 5000 bits, và một con dao găm."

    K lẩm bẩm kiểm tra lại những gì có trong ba lô.

    Gã chợt dừng lại như nhớ ra điều gì rồi lôi ra chiếc máy nhắn tin mã hóa mà các Merc thường dùng để liên lạc với Handler.

    //

    DD 5 MM 7 YY 2059

    [Auto-translate mode: ON]

    Object: Tiêu hủy và thu thập.

    Target: Máy chủ.

    - Tiêu hủy: file name: kkeobdegi 껍데기

    - Thu thập: folder: HZ198

    Location: Hwanin Temple

    Fee: 10,000 bits

    Status: done. transferred.

    Đó là một gig tương đối đơn giản với mức giá mà Miboujin trả cho K và Larry.

    Họ đã hoàn thành nó mà không gây ra một tiếng động nào cả, không một tiếng súng, không một xác chết để lại.

    Toàn bộ được hoàn thành trong lén lút, một giấc mơ của mọi Merc và Handler.

    "kkeopdegi."

    K nheo mắt nhìn thật kỹ tên của mục tiêu, gã mở holo trong mắt lên rồi bắt đầu tìm kiếm cái tên đó.

    "Vỏ sò, vỏ cây, vỏ hạt, cái đéo gì thế nhỉ, một loại vỏ gì đấy."

    Có vẻ là một dự án y tế nào đó, nhưng tại sao nó lại được cất trong một ngôi đền?

    K tắt holo, gã đã quá đủ mệt mỏi trong ngày hôm nay.

    Một giấc ngủ là cần thiết trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.

    Kiểm tra hệ thống báo động ở cửa ra vào, tháo đôi giày cất gọn dưới chân giường và cẩn thận đặt khẩu súng xuống dưới gối.

    K đổ nhào xuống cái nệm rẻ tiền cứng như đá, thở hắt ra một hơi dài như thể gã đã giữ nó từ lúc ở bãi đậu xe.

    Gã chìm vào giấc ngủ chỉ sau ba tiếng tick của đồng hồ.

    Nhưng ABCCity thì không bao giờ ngủ.

    Tại căn hộ của K và Larry, cảnh sát đã ngập tràn khắp nơi để bắt đầu công việc của họ, những con droid được điều đi scan và tìm cách tái tạo hiện lại hiện trường.

    Một người đàn ông đi vào, khoác trên mình chiếc jacket da bóng loáng.

    Hắn rảo bước giẫm đạp lên mọi thứ mặc kệ hiện trường, tay trái kẹp một cây vape lòe loẹt, tay kia cầm lấy cốc FUUZIE đã cạn quá nửa, một loại đồ uống tăng lực gây nghiện với 80% thành phần là đường hóa học.

    "Dừng công việc mấy cậu đang làm lại đi.

    Đây là một vụ thanh toán băng đảng."

    Hắn dõng dạc.

    "Thanh--tra--Beaumont.

    Chúng--tôi--cần--phải--dựng--lại--hiện--trường--cụ--thể-- trước..."

    "Thanh toán băng đảng, kết luận đi."

    "Thanh--tra--Beau..."

    "Kết luận và đóng lại vụ án."

    Beaumont ra lệnh cho đám sĩ quan droid trước khi húng huẩy rời khỏi căn phòng.

    Mọi người thừa biết cái cách mà tên thanh tra quan liêu bẩn thỉu này luôn muốn chối phủi mọi việc và đổ lỗi cho các băng đảng chỉ để kết thúc sớm phiên trực của hắn.

    Đứng ở trong góc phòng, một người đàn ông khác với dáng vóc cao gầy đang trầm ngâm, gã mang trên mình một chiếc măng tô màu đen, đầu đội một cái mũ phớt cùng màu, tay thì mân mê điếu thuốc.

    Điệu bộ của một vị thám tử cổ điển bước ra từ tiểu thuyết Conan Doyle.

    Đấy chính là phó thanh tra Allan.

    Gã lặng thing đưa mắt quét quanh căn phòng.

    Đây chắc chắn không chỉ là một vụ thanh toán băng đảng, Allan biết thế, và gã thừa biết rằng Beaumont cũng nhìn ra điều này - tên béo chỉ là quá lười biếng để bắt đầu một cuộc điều tra dài hơi.

    Allan mở holo lên và bắt đầu ghi chú những quan sát của mình.

    1.

    Căn phòng bừa bộn nhưng không có dấu hiệu của xô xát, cửa sổ mở tung.

    > Chủ nhà hẳn đã rời đi theo lối thoát hiểm.

    Allan trèo thẳng qua cửa sổ, mon men theo đường ống nước và tìm tới cầu thang thoát hiểm.

    Một vài tờ tiền vương vãi trên lối đi.

    Gã đi xuống đến tầng hai, nơi đây là địa điểm của cuộc xả súng.

    Từ trên ban công này Allan có thể nhìn thấy toàn cảnh bãi đỗ xe, một tá cảnh sát đang đứng quét sinh trắc học của bốn cái xác, đám trẻ con và người dân hiếu kỳ thì bu kín phía ngoài cổng dòm ngó, chụp ảnh.

    Tiếng xì xào và cười nói huyên náo.

    2.

    Ba mươi vỏ đạn rơi trên hành lang, khớp với vết súng trên người của ba cái xác.

    Tuy nhiên cái xác ở xa nhất lại có vết thương được gây ra bởi súng charge.

    Phát súng xuyên giữa hai mắt một cách hoàn hảo.

    Không có vết súng charge nào khác ở đâu quanh hiện trường

    > Có ít nhất hai người thuộc phe "chạy trốn".

    Một trong hai có kĩ năng sử dụng súng rất cao - Họ có thể là cảnh sát, băng đảng, hoặc Merc.

    Allan bật chế độ scan lên, một con mắt gã chớp nháy lên thứ ánh sáng xanh máy móc.

    Gã đưa đầu quét thật kỹ toàn bộ dãy hành lang.

    Có dấu vết của ZnCl₂ và ZnO bám trên tường.

    Allan đưa tay lên chạm thử, một thứ bột mỏng trắng mịn dính trên đầu ngón tay có mùi khét hăng nồng.

    "Clo" - Thiết bị scan hiện lên bảng dữ liệu phân tích.

    3.

    Bom khói tổng hợp loại được sản xuất phi pháp, người sử dụng có kinh nghiệm chiến đấu và phân tích.

    Dù có kĩ năng chiến đấu vượt trội nhưng vẫn cẩn trọng tính toán phương thức rời đi thay vì đấu súng lâu dài.

    > Thành viên băng đảng hoặc Merc.

    Dấu chân để lại dẫn Allan đến một căn phòng trống, một cánh cửa phụ bên trong với chiếc chốt cài bị gãy tung.

    Bên ngoài là một ban công rất nhỏ với con ngõ hẹp phía dưới, dơ bẩn và tối tăm.

    Gã bật đèn pin rọi xuống dưới, có một vật gì đó nằm trong đống rác lóe sáng phản chiếu lại.

    Allan kích hoạt bộ động cơ gắn trong chân rồi nhảy thẳng xuống, bộ đẩy phụt khí giúp gã tiếp đất một cách nhẹ nhàng.

    Một con chip dính bẩn nhem nhuốc nhưng vẫn còn nguyên vẹn, nó được móc với một thẻ tên bằng kim loại khắc dòng chữ ABC.

    [Đã được mã hóa.]

    Thông báo hiện ra khi Allan thử scan nó.

    Gã thoáng trầm ngâm suy nghĩ trước khi cẩn thận bỏ con chip vào một túi zip nhỏ.

    Rồi rít sâu hơi thuốc cuối cùng và rời đi.
     
    Untitled Cyberpunk
    3


    Neo Kabu, ba giờ sáng.

    Thời gian dường như không chuyển động tại quận nhộn nhịp nhất của ABCCity.

    Đường phố vẫn tấp nập người và xe qua lại.

    Âm nhạc phát ra từ những tiệm karaoke, bản tin trên radio của những quán ăn sát vỉa hè, tiếng trò chuyện huyên náo của người đi đường.

    Tất cả trộn lẫn với nhau tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp, nhưng độc nhất, như hơi thở của chính Neo Kabu.

    Và đừng quên nhắc đến một thứ đã tạo ra đặc trưng cho nơi này, hay thậm chí cho chính cái thành phố này - ánh đèn Neon.

    Không một nơi nào trong khắp 30 dãy phố của Neo Kabu mà những ánh đèn không chạm tới.

    Nó đẹp đẽ và xấu xí, hào nhoáng và thô kệch, cô đơn và lạnh lẽo dù cho có bao nhiêu màu hồng và vàng đi chăng nữa.

    Cách mà thứ ánh sáng này vươn tới mọi ngóc ngách giống với cách mà tầng lớp bên trên của ABCCity đang nắm lấy và điều khiển cuộc đời của những kẻ hèn mọn khom mình bên dưới họ.

    Tiếng quảng cáo lặp đi lặp lại.

    Thật vậy, ở ABCCity bạn cần phải nâng cấp đặc quyền công dân để có thể truy cập vào đường dây ưu tiên cho những dịch vụ công, điều đó có nghĩa là cảnh sát và cứu thương sẽ đến sớm hơn vì bạn đã trả nhiều hơn.

    What a fucking world we live in.

    Ngay trên trục đường chính, ánh mắt của người qua đường dễ dàng bị thu hút vào một căn nhà bảy tầng được xây dựng đậm phong cách Nhật Bản.

    Lớp mái uốn cong ở mỗi tầng được làm từ kim loại chịu lực nhưng sơn lên lớp áo nâu đất giả gạch, xen vào là một vài tấm panel năng lượng mặt trời đang phản chiếu lại ánh đèn nhấp nháy từ biển quảng cáo xung quanh.

    Camera được gắn ở tất cả mọi nơi để đảm bảo rằng một con ruồi cũng không thể lọt qua.

    Một chiếc xe hơi dừng lại trước cửa tòa nhà, thân xe móp méo và thủng lỗ chỗ những lỗ đạn còn mới, bụi và vụn sơn vẫn không ngừng rơi ra theo từng nhịp rung của chiếc xe.

    Tên bặm trợn bước ra, hất chiếc hàm sắt lên với ba gã gác cổng.

    " お母さんはまだ起きてる?" [ Mẹ còn thức không? ]

    " はい、親分。彼女はお待ちしてます。" [ Vâng, bà ấy đang đợi anh. ]

    Tên bặm trợn hạ đầu, khẽ nuốt nước miếng, vẻ bồn chồn lộ rõ trên khuôn mặt.

    Hắn bấm mở cửa rồi tiến vào trong.

    Băng qua dãy hành lang ngắn với những bình hoa holo đặt thắng thớm hai bên rồi dừng lại trước cánh cửa đen to lớn chạm khắc đầy chữ kanji cổ, trông như cổng vào một ngôi đền bí ẩn.

    Cánh cửa tự động mở ra một cách chậm rãi, im lìm không một tiếng động như thể bản lề và bộ khung của nó lơ lửng khỏi mặt đất.

    Ở trong phòng là một người phụ đang ngồi nghiêm nghị bên bàn làm việc, ánh mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

    Đấy chính là Miboujin, handler khét tiếng nhất Neo Kabu.

    Một tên trùm băng đảng thì luôn khiến mọi người phải e sợ khi ở trong địa bàn của hắn, nhưng một handler quyền lực thì đáng sợ hơn thế rất nhiều lần.

    Đám Ghost 88 chẳng thể ngang nhiên làm loạn San Fuego để săn một con chuột đang lẩn trốn, nhưng các handler?

    Họ biết những người diệt chuột tàn nhẫn nhất sẵn sàng cầm súng lên vì tiền hoặc rất nhiều tiền.

    " 可愛い息子よ、手ぶらで帰ってきたのね。"

    [Con trai yêu dấu, ta thấy có vẻ như con đã trở về trắng tay. ]

    " ...はい、お母さん。ネズミは......逃げられました。"

    [ ...Vâng, thưa mẹ.

    Đám chuột đã chạy được. ]

    " ネズミ?面白い言い方ね。つまり、あなたはネズミにすら負けたってことかしら。"

    [ Chuột?

    Một cách gọi thật thú vị.

    Như vậy chẳng phải là con thậm chí đã thua một con chuột sao. ]

    " ...

    "

    [ ... ]

    " ねぇ、鉄雄。銃をぶっ放す前に、ちゃんと話し合おうとはしたのかしら?"

    [ Nói xem, Tetsuo, con có thử để nói chuyện với hắn trước khi nổ súng tan tành nơi đó không? ]

    " いいえ、お母さん......

    "

    [ Không, thưa mẹ... ]

    Tetsuo khẽ trả lời, vẻ bặm trợn khi nãy đã hoàn toàn biến mất.

    Chiếc hàm sắt của gã khép chặt, không dám để một hơi thở nào lọt ra.

    Miboujin thở dài, nét mặt đanh lại.

    Bà ta mang vẻ ngoài của một người phụ nữ sắc sảo trạc bốn mươi tuổi, nhưng ai cũng biết Bà Góa Phụ của Neo Kabu là một trong những handler đời đầu tại ABCCity, mụ không thể nào dưới bảy mươi được.

    Công nghệ cấy ghép của thời đại này thật diệu kỳ, nếu như bạn có đủ tiền.

    " 少し休んでくれ。そして、戦死した者たちの家族に知らせてくれ。"

    [ Đi nghỉ ngơi đi, Tetsuo.

    Và thông báo cho gia đình của những người nằm xuống. ]

    " はい、お母さん。"

    [ Vâng, thưa mẹ. ]

    Tetso quay lại, toan đẩy cửa bước ra.

    "Tetsuo."

    Tiếng gọi từ bà Miboujin làm hắn giật bắn mình, khựng lại trước tay nắm cửa.

    " 何か忘れたんじゃない?" [ Con đã quên gì sao? ]

    Tetsuo cảm nhận được cơn gió lạnh sượt qua gáy rồi chạy dọc theo sống lưng.

    Hắn chậm rãi bước đến bên bàn rồi tháo găng tay trái để lộ ra bàn tay chỉ còn ba ngón.

    Đưa mắt liếc nhìn Miboujin, khẽ gật đầu.

    Bà vung tay - một tiếng cắt sắc lạnh, ngón giữa và ngón trỏ của Tetsuo đã đứt lìa.

    Cả căn phòng chìm trong sự im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng rên nhỏ của gã đàn ông vạm vỡ đang cố nén cơn đau.

    " 包帯を巻け。薬を飲んで、休め。明日ゼストに来い、新しいサイバーアームをつけてやる。少しはマシに働けるかもな。"

    [ Băng bó lại, uống thuốc và nghỉ ngơi đi.

    Ngày mai con hãy tới chỗ của Zest để lắp một bàn tay mới.

    Có thể nó sẽ giúp con làm được việc hơn. ]

    " はい、お母さん。"

    [ Vâng, thưa mẹ. ]

    Tetsuo ôm chặt lấy bàn tay chỉ còn duy nhất ngón cái, run rẩy rời đi.

    Bên trong hắn sục sôi sự thù hận dành cho hai kẻ mà hắn tin rằng là nguyên do của chuyện này.

    Neo Kabu, bốn giờ sáng.

    "Một bát mì nóng, nước tương, nhiều hành, thịt thật."

    Gã đàn ông cao gầy gọi món, đoạn kéo lấy cái ghế gỗ ra và ngồi xuống, gã vắt chiếc áo khoác đen dài của mình vào ghế bên cạnh rồi châm một điếu thuốc.

    "Không hút thuốc trong tiệm, thưa ông."

    Karakusa lạnh lùng nói, cô cầm khăn lau bàn chỗ người đàn ông đang ngồi nhưng ánh mắt tuyệt nhiên không nhìn vào gã.

    Gã đàn ông đưa mắt nhìn điếu thuốc đang cháy dở trên môi Karakusa.

    "Cô cũng đang hút mà?"

    "Nhưng tôi là chủ nơi này, thanh tra ạ."

    Karakusa đáp, lúc này ánh mắt sắc lẹm mới xoáy vào người đàn ông phía trước, thanh tra Allan.

    Allan quẳng điếu thuốc xuống đất, gã thừa biết rằng không có mấy người trong cái thành phố này ưa cảnh sát.

    "Chúng tôi đã hết thịt thật cho ngày hôm nay rồi, ông có thể dùng thịt nhân tạo chứ?"

    Karakusa hỏi.

    "Được."

    Allan đáp cụt lủn trong khi tay xếp sắp đũa và thìa thẳng thắn.

    "Cô biết vụ đấu súng vài giờ trước ở khu số 6 không?

    Không cách xa nơi này lắm."

    "Chẳng phải đấy là chuyện thường nhật ở đây sao."

    Karakusa chậm rãi múc từng thìa nước dùng còn đang nóng hổi ra bát.

    "Đúng, tất cả mọi người đều nói như vậy.

    Nhưng có gì đấy khác thường ở vụ này."

    Allan lẩm bẩm, tay đưa ra đón lấy bát mì.

    "Không có gì bị lấy đi..."

    "Sao ông lại nói chuyện này với tôi?"

    "Là thói quen, tôi cần một người lắng nghe mình phân tích."

    "Phụ tá của ông đâu?

    Tôi nghe rằng mỗi thanh tra cấp cao đều có một tay chạy việc đi theo."

    "Cậu ấy chết rồi, cách đây hai hôm.

    Bị bắn sáu phát vào ngực bởi băng Ghost 88."

    Karakusa không đáp, dù có ghét bọn cớm tới đâu thì cô cũng không muốn lấy cái chết của một người ra để châm chọc.

    Nhưng Allan thì gần như không bộc lộ một chút cảm xúc nào cả.

    "Camera cho thấy hai người trong vụ xả súng đã đến đây."

    Gã gửi bức ảnh sang holo của Karakusa.

    "Cô có để ý được điều gì bất thường không?"

    "Họ là nghi phạm?"

    "Tôi không chắc, làm ơn hãy trả lời câu hỏi."

    "Không, họ chỉ đến ăn rồi rời đi."

    "Cô có nghe được họ nói chuyện gì không?"

    "Không."

    "Cô có nhìn được họ mang theo những gì không?"

    "Không."

    "Họ có bị thương không?"

    "Không."

    "Cảm ơn vì thông tin."

    Allan bưng bát, húp sạch chỗ nước dùng còn lại như một cử chỉ lịch sự.

    Phần lớn mì và đồ ăn vẫn còn nguyên.

    Gã mở holo để thanh toán cho Karakusa.

    "Chúc cô một buổi sáng vui vẻ."

    Vị thanh tra rời đi và nhanh chóng hòa lẫn vào đám đông.

    Đấy là cách mà một người có thể dễ dàng biến mất ở ABCCity.

    Karakusa châm một điếu thuốc đặt lên môi.

    Thật là một buổi tối kì lạ.

    Neo Kabu, năm giờ sáng.

    K thận trọng tiến từng bước vào trong con hẻm tối mịt, khẩu súng siết chặt trong tay.

    "Thả nó ra đi, thằng không não đấy thì đéo biết gì đâu."

    K nói lớn, mắt đảo quanh để scan khu vực.

    Miboujin chậm rãi bước ra, mặc một chiếc Kimono trắng dính đầy máu.

    Hàng loạt tiếng click vang lên và K nhận ra mình đang bị nhắm bởi cả chục tia laser.

    "Tại sao?"

    K hỏi "Chúng ta đã làm việc với nhau được bảy năm, tại sao lại là bây giờ?"

    "Cậu luôn là merc yêu thích nhất của ta, K."

    Miboujin nhẹ nhàng nói, giọng của bà chất chứa sự tiếc nuối nhiều hơn là sát khí.

    "Làm gián đoạn thiết bị phiên dịch đi" Bà ra lệnh cho lũ tay chân.

    "

    K kích hoạt bộ chuyển động tăng cường rồi vụt về phía sau chiếc thùng rác, tiếng đạn nổ ing tai, một viên bắt kịp lấy gã nhưng bị bật ra khỏi lớp khiên trường lực dùng một lần K đã kích hoạt trước đó.

    " 左に二人、右に二人。".

    Chúng nó la lên.

    Với bộ phiên dịch bị tắt, K hoàn toàn không hiểu được đám người của Miboujin đang chuẩn bị làm gì.

    Gã gắn một quả bom dính vào chung với bom khói rồi quăng về phía trước.

    Khói xám nhanh chóng tràn ngập cả con hẻm.

    Đám người của Miboujin xộc thẳng vào mà không mảy may đề phòng - cho đến khi một tiếng bíp vang lên khô khốc.

    -B-O-O-M-

    Cả chục người bị thổi bay, chân và tay văng đi khắp tứ phía.

    Vài tên tan xác, một số bị thương nặng gào khóc trong khi lê lết rút lui về phía sau.

    Không để phí một giây nào, K nhanh chóng bật holo và hack vào dàn nóng máy lạnh đặt bên ngoài một căn hộ trên tầng hai - tiếng lẹt xẹt và tia lửa bùng lên.

    -ĐOÀNG-ĐOÀNG-ĐOÀNG-ĐOÀNG-ĐOÀNG-ĐOÀNG-ĐOÀNG-

    Đám người của Miboujin nã súng liên hồi vào vị trí dàn nóng, bụi và vụn vữa văng khắp nơi khiến con hẻm ngập khói lại càng khó để quan sát hơn.

    K chớp thời cơ lao ra, lia nòng súng vào vị trí của những tia lửa đang lóe lên và bóp cò.

    -DOOMZ-DOOMZ-DOOMZ-DOOMZ-DOOMZ-

    Năm tiếng súng charge vang lên, năm bóng người đổ sập xuống.

    "捕らえた...ネズミ。" - Giọng cười chợt vang lên từ phía trên.

    Một nhát chém nhanh vụt xuống gã, nhanh đến mức toàn thân K không có đủ thời gian để phản ứng, gã chỉ có thể nghiêng đầu để né tránh.

    Một cơn đau nhói lên, bàn tay của K rơi xuống đất, ngón tay vẫn đang nắm chặt khẩu súng.

    Kẻ ra tay là một tên cao lêu nghêu đến kì dị mang mặt nạ Oni với hai con mắt sáng quắc màu đỏ.

    Tay hắn cầm cây katana dài với sống kiếm là những động cơ phản lực nhỏ được gắn vào để gia tăng tốc độ và lực chém.

    "Mẹ kiếp."

    K giận dữ, kích hoạt bộ chuyển động tăng cường lướt vội về phía sau - nhưng lưỡi kiếm của tên mang mặt nạ thì nhanh hơn.

    Nó vụt qua gã, hơn cả tốc độ của một viên đạn bay.

    K lùi lại cách chừng bốn mét, gã chợt cảm thấy ướt và nóng ấm ở cổ - là máu đang tuôn ra không ngừng.

    Nhát kiếm đã bắt kịp lấy gã, để lại một đường cắt vô cùng thẳng và gọn ghẽ.

    Đưa tay rà xuống thắt lưng lục tìm ống tiêm adrenaline nhưng K thậm chí còn không còn đủ sức để cầm lấy nó - máu tuôn chảy từ cổ và tay như những vòi nước bị vỡ khóa, mắt gã dần trở nên tối sầm đi.

    "お前は、自分が知っている以上のことを知っている。"

    .
     
    Back
    Top Bottom