Cập nhật mới

Khác Ứng dụng ma quái

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
275978183-256-k292560.jpg

Ứng Dụng Ma Quái
Tác giả: ahu8080
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thảo My là học sinh lớp 10 được nhận học bổng nên mới chuyển đến trường trung học Anh Lạc .

Ngôi trường chỉ dành cho giới thượng lưu và nhà giàu.

Khi học ở trường đó cô liên tiếp bị bắt nạt và vô tình cho được mời gọi tải 1 ứng dụng kì lạ.

Sau đó liên tiếp những chuyện không hay xảy ra...



ámảnh​
 
Ứng Dụng Ma Quái
Chap 1: Ngày đầu đi học


Reng...reng...reng

Giờ vào học

( ồn ào ... xì xào)

Lớp 10a3 là một lớp nổi tiếng về độ quậy phá và học tập dở tệ nhất trường.

Những giáo viên nào chủ nhiệm lớp này thì coi như năm học ấy không yên.

Rầm...rầm

Tiếng đập sách của cô giáo gây nên sự chú ý của bọn học trò

" Nào các em trật tự.

Hôm nay chúng ta sẽ có một bạn học sinh mới.

Bạn ấy học rất giỏi và đã cố gắng để nhận lấy học bổng để vào trường chúng ta.

Các em cho một tràng pháo tay để chào đón bạn nào.

"

Cứ tưởng sẽ được sự hoan hô của mọi người nhưng mọi thứ đều im bặt.

Không khí lúc ấy thật trầm mặc.

Ngoại trừ cô giáo vỗ tay ra thì những người khác đều nhìn chằm chằm vào Thảo My một cách kì lạ.

Để xua tan cái không khí bất ổn đó.

Cô giáo chuyển sang lời khác.

" À ...

Em giới thiệu bản thân mình đi."

" Dạ.

Chào mọi người.

Mình tên là Thảo My.

Rất vui được gặp các cậu.

Mình mong là mình sẽ được các cậu giúp đỡ cho đến cuối năm học.

Cảm ơn mọi người "

Thảo My cuối người 360 độ.

Miệng nở nụ cười nhẹ nhàng tươi như hoa nhưng ẩn sau đó là sự ngượng ngùng khó chịu.

Từ cuối lớp vọng ra một tiếng vỗ tay to.

Bốp... bốp

" Nào các cậu...

Vỗ tay lớn lên nào.

Đừng để bạn học sinh mới ngại ngùng như vậy chứ."

Người vừa cất tiếng nói mới thì là Nhã Hân cô lớp trưởng mang vẻ ngoài thiên thần nhưng nội tâm bên trong là ước quỷ .

Mọi người dường như rất nghe lời cậu ấy.

Vừa cất lời mọi người đều nghe theo răm rắp.

" Được rồi tốt lắm.

Em mau xuống dưới kiếm bàn trống ngồi đi nha."

Cô giáo cười nói tỏ vẻ hài lòng.

" Dạ"

Nhờ câu nói của Nhã Hân nên cô bớt áp lực hơn phần nào.

Cô từ từ bước xuống dưới.

Mọi người có vẻ không chào đón cô.

Có người lãng tránh.

Có người liếc cô như muốn rớt tròng mắt ra ngoài.

Trên bàn họ đều là những món đồ hàng ngoại mắc tiền.

Đống đồ ấy cũng có bán lấy tiền thì nuôi cô cả đời cũng được.

May thật.

Ở chỗ bạn lớp trưởng có chỗ trống.

" Chào cậu.

Mình ngồi đây được không"

Thảo My nhìn Nhã Hân tha thiết.

Mong được sự chấp thuận của Nhã Hân.

Ánh nhìn của mọi người đổ dồn vào cô.

Cái nhìn sắc bén ấy làm cô toát cả mồ hôi hột.

" Được thôi cậu ngồi đi."

" Ok" Thảo My cười mừng rỡ

Nhã Hân nở nụ cười nhẹ nhàng.

Nhìn trông rất hiền từ nhưng cũng có chút đáng sợ

Giờ ra chơi

Nhã Hân bước đến ngồi với đám bạn tụ tập lại như nói gì đó liên quan tới Thảo My.

Vừa nói vừa chú ý quan sát Thảo My không ngừng

Dứt cuộc trò chuyện Nhã Hân từ từ bước tới bên bàn Thảo My.

" Cậu đi vệ sinh với tớ được không.

Tớ ngại đi một mình lắm !

"

Nghe nói thế Thảo My mừng rỡ tưởng chừng như là mình sắp kết thân với bạn mới.

Nhưng cô không biết rằng từ hôm nay sóng gió bắt đầu ặp tới với cô ...

Thảo My và Nhã Hân đi ra khỏi lớp.

Đừng sau có đám học sinh bám theo nhưng Thảo My không hoàn toàn để ý.

Nhà vệ sinh

Thảo My bước vào trước thì bỗng có cánh tay đẩy cô ngã nhào về phía trước.

Cảm giác đau nhói toàn thân nhức mỏi.

Cô kịp định hình lại thì phát hiện ra ....

Nhã Hân là người đẩy cô.

Thảo My ngỡ ngàng.

Táy máy mặt mày.

Nhã Hân bước tới tát Thảo My một cú tát trời giáng.

" Đâu ra cái loại người dơ dáy vô học ở đây vậy trời.

Đã vậy còn muốn ngồi chung với tao nữa.

Mày chán sống rồi hả ?

"

Thảo My ôm mặt.

Mắt ướm lệ và sợ sệt.

" Cậu không thích thì có thể nói với tôi mà.

Sao phải làm như vậy ?

"

" Sai lầm của mày là vướng vô tao và có ý định làm bạn với tao.

Mày nghĩ mày xứng ?

"

Thảo My quỳ dậy ríu rít.

Tay này tay kia túm váy Nhã Hân mà khóc oà.

" Nếu cậu không thích tôi đi ngay cậu xem.

Làm ơn đừng làm hại tôi.

"

" Đâu dễ vậy đâu bé iu.

Phải có gì làm kỉ niệm chứ nhỉ?

"

" K..kỉ...niệm"

Nhã Hân hất tay Thảo My ra.

Lùi về sau ra hiệu cho đám con trai lao tới.

Bọn con trai như nổi lên sự dục vọng.

Tới tấp xé đồ cô.

Thảo My như hoảng hồn.

Cô chống cự quyết liệt nhưng không thể làm gì được.

Nhã Hân hào hứng nhét tay vào túi móc ra chiếc điện thoại.

Mở camera lên quay lại cảnh bọn chúng làm chuyện đồi bại với T.My.

Thảo My sợ hãi tột độ.

Cô khóc thét um trời đến nỗi có thể gây chú ý của mọi người.

Từ xa có thấy bóng dáng quen thuộc.

Dáng người cao.

Tóc xoã dài, mang đôi guốc cao xộc.

Thì ra... là cô giáo.

Thảo My như tìm được điểm tựa.

Cố gắng bật dậy mà cầu cứu.

" Cô...ơi."

Cô la hét trong vô vọng.

Cứ tưởng người được gọi là cô giáo thầy giáo đó sẽ cứu mình nhưng không...

Bà cô ấy lùi về sau.

Lấy tay đóng cửa lại cẩn thận nhẹ nhàng.

Và đi như không có chuyện gì xảy ra.

Thảo My ngạc nhiên đến ngơ người.

Rốt cuộc đây là nơi nào.

Ngôi trường được coi là trường học có sự giáo dục nhất nhì trong nước.

Được cô ao ước được học tập được tốt nghiệp hàng năm trời.

Giờ đây mơ ước ấy dập tắt trong phút chốc.

Ngày đầu đi học bị bạn bè hãm hiếp không thương tiếc.

Trêu đùa chẳng khác gì cỏ rác.

Ngôi trường là nơi mang ánh sáng cho con trẻ và bây giờ nơi đây chẳng khác gì địa ngục trần gian.

Hế lô mọi người.

Đây là bộ truyện mới thể loại kinh dị mà mình mới có cảm hứng cách đây không lâu.

Nếu chap này được 50 người đọc và 5 lượt bình chọn.

Mình sẽ ra chap mới nha.

Nhớ ủng hộ những truyện khác của mình nữa nhá.

Mãi iu
 
Ứng Dụng Ma Quái
Chap 2 : Dòng thông báo


Thảo My bất lực nhắm chặt mắt.

Mọi thứ xảy ra thật kinh khủng đối với cô.

Có lẽ trong cuộc đời đi học, đây là lần đầu cô hứng chịu những đau đớn ấy.

Tiếng kêu thông báo hết giờ ra chơi.

Nghe tiếng chuông cất lên.

Nhã Hân cất điện thoại vào trong túi váy.

Đám con trai chỉnh lại quần áo rồi đi ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra.

Thảo My nằm chập chờn dưới đất.

Người chỗ này quần áo chỗ khác.

Bao nhiêu da thịt đều bị phơi bày trước mắt.

Dòng lệ trên mắt cô không ngừng tuôn trào.

" Tại sao ?

Tại sao lại làm như thế với tôi."

Trong đầu Thảo My bây giờ hàng ngàn câu hỏi vì sao.

Mọi thứ chỉ diễn ra chớp nhoáng nhưng nó lại khiến ta phải ghi nhớ mãi.

Những hình ảnh dơ bẩn.

Gương mặt những gã biến thái mê dâm dục gắn cái mác học sinh gương mẫu đó thật đáng xấu hổ.

Thảo My ngồi dậy.

Hai tay vỗ thật mạnh vào mặt để chấn chỉnh lại tinh thần.

Cô mặc đồ lại gọn gàng.

Lau đi giọt nước mắt lăn trên má.

Chân mang giày, tay đóng cúc.

Mọi thứ trở về trạng thái ban đầu.

Cô ngồi dậy rồi choáng váng một hồi.

Chỗ đó của cô bị đám con trai chơi đến đau nhói.

Đứng lên thật khó khăn.

Nhưng cô vẫn ráng kìm nén.

Mở cửa nhà vệ sinh và quay trở lại lớp học.

Lớp học

Thảo My bước chậm rãi vào lớp.

Vừa đứng tới cửa cô đã để ý đến ánh nhìn của Nhã Hân .

Nhã Hân nhìn Thảo My một cách khoái chí và đắc thắng.

Nhã Hân ngồi dậy, tay cầm cái điện thoại chứa cái clip dơ bẩn kia.

Nhã Hân đứng ngay bục giảng, vì là giờ tự học nên xung quang cũng chẳng có một giáo viên nào.

" Nào các cậu.

Tớ có một cái này thú vị lắm nè.

Muốn coi hong ?

"

Câu nói của Nhã Hân khiến mọi người tò mò khôn xiết.

Thảo My nghe được mà người giật thốt.

Tâm trạng lo lắng vì không biết rằng liệu Nhã Hân có lấy cái clip đó cho mọi người xem không.

Cả đám dưới lớp ào ạt xúm tụm lại phía Nhã Hân.

Ai nấy cũng đều thúc giục muốn xem thứ thú vị ấy là thứ gì.

Nhã Hân lấy điện thoại.

Bấm nút home để mở khóa.

Vào mục hình ảnh mở ra một video dài bốn phút mấy.

Nhã Hân bấm nút phát.

Vừa mở lên đã nghe tiếng rên rỉ đau đớn của Thảo My.

" Ôi trời.

Ai đây ?

"

" Con nhỏ nào đây trời.

Nhìn mặt nó trông hưởng thụ ghê chưa kìa.

Con đĩ dâm dục."

" Nhìn quen quen vậy ta ?"

" Ủa có phải Thảo My bạn học sinh mới lớp mình không vậy ?

"

Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác được đặt ra.

Mọi người đều hướng mắt về phía Thảo My.

" Binggo.

Còn ai khác ngoài Thảo My lớp ta.

Đừng nhìn vẻ ngoài cậu ấy như thế mà để bị đánh lừa nha.

Cậu ấy ghê gớm lắm ấy."

Thảo My toát cả mồ hôi hột.

Người run bần bật vì sợ hãi.

Cô không dám nói gì quay về chỗ ngồi.

Thảo My ngồi xuống ngay bàn học.

Hai tay chắp phía trước để lên bàn.

Hai mắt sưng đỏ.

Cô không ngừng khóc và đau đớn.

Chịu cảnh bị sĩ nhục và hãm hại.

Đám học sinh được nước lấn tới.

Hết người này đến người khác bức giấy tập vo tròn rồi ném vào người cô.

Thảo My chỉ dám gục xuống bàn mà khóc nức nở.

Rầm...rầm

Tiếng cô giáo đập sách vở vào cạnh cửa gây chú ý.

Trò đùa của bọn chúng kết thúc một cách vô cùng hả dạ

" Các em lấy tập ra học tiếp."

GIỜ RA VỀ

Mọi người đều lấy cặp đi về.

Thảo My vẫn còn nằm gục dưới bàn khóc.

Bỗng nhiên có một bàn tay đặt lên vai cô vỗ nhẹ.

Cô ngước lên thì thấy đó là Tuấn Kiệt.

Một người bạn học cùng mấy năm cấp Hai với cô.

Tuấn Kiệt mà thiếu gia nhà giàu nhưng lại rất hiền lành tốt bụng.

Tuấn Kiệt móc trong túi một tờ giấy lau mặt.

Đưa nó trước mặt Thảo My.

" Cậu lấy nó lau nước mắt đi.

Đừng khóc nữa.

Vì tôi tin cậu không phải là người như vậy."

Nghe được lời đó của Tuấn Kiệt Thảo My như nhẹ nhõm được phần nào.

Cảm giác thế giới quay lưng với mình nhưng vẫn còn có người ở cạnh thật tốt biết bao nhiêu.

Tuấn Kiệt sắp xếp tập vở vào trong cặp cho Thảo My

" Cậu mau về đi muộn rồi đó."

" Ừm..m"

Thảo My đeo cặp.

Nhận tờ khăn giấy của Tuấn Kiệt.

Và rồi về nhà.

TRÊN ĐƯỜNG ĐI

Vì Thảo My nhà xa hơn Tuấn Kiệt nên giờ cô chỉ đi một mình.

Cảm giác cô đơn lạnh lẽo này còn tốt hơn là một ngày đi học ở ngôi trường địa ngục kia.

Ting...ting...ting

Tiếng chuông báo điện thoại vang lên cùng dòng trạng thái.

- Xin chào.

Chúng tôi AMC là một trong những nhà sáng tạo cho ra đời những ứng dụng tốt đẹp để giúp đỡ các bạn khỏi mọi khó khăn.

Nếu có hứng thú các bạn hãy nhấp vào đường lên sau đây : ......

để tải về.

Chúng tôi sẽ không khiến bạn sẽ thất vọng

Tên ứng dụng Nhật Ký Trả Thù.

Đọc được dòng trạng thái đó Thảo My có chút nghi ngờ.

Từ trước đến này chẳng có ứng dụng nào gửi thông báo mời gọi khách hàng cả.

Mặc dù nghi ngờ nhưng Thảo My cũng không quan tâm đến mấy.

Cô cất điện thoại vào và đi đến nhà.

Hmm...Lại là mình đi hihi.Như chap trước mình đã nói nếu có 50 người đọc và 5 lượt bình chọn mình sẽ ra chap mới.

Nhưng do mình quá rảnh rỗi và đang có ý tưởng nên mình quyết định ra tiếp chap 2.

Truyện mình viết lấy ý tưởng của tên một bộ phim.

Mà phim gì chắc các bạn mọt phim Hàn đều sẽ biết.

Tuy nhiên truyện mình viết nó sẽ không bình thường chút nào mà nó sẽ theo xu hướng kinh dị.

Cho nên các bạn đọc bằng tâm thế thoải mái nhất có thể nha.

Mãi iu
 
Back
Top Bottom