Cập nhật mới

Khác Tuyệt Thế Chiêu Hoàng [Full, Dã sử Việt] - Lý Chiêu Hoàng - ViVu

Tuyệt Thế Chiêu Hoàng [Full, Dã Sử Việt] - Lý Chiêu Hoàng - Vivu
[59] Đời người


Hôm nay Thái sư Trần Thủ Độ đến tận Bạch Hạc chúc mừng phu nhân Lê Phụ Trần sinh con trai.

Lúc gặp Thiên Hinh ở sân, ông chỉ cười hiền từ.

-Nụ cười này của Thái sư trước nay ta chưa từng thấy?

-Công chúa, người vẫn sống tốt là ta yên lòng.

Nàng biết mình đang mặc y phục tầm thường, chẳng trông ra một phu nhân Ngự sử đại phu.

Trần Thủ Độ thấy nàng e dè thì cười.

-Công chúa, chuyện người và nô tì tráo đổi thân phận, ta đều biêt.

-Vậy mà Thái sư không nói?

-Cái ta quan tâm là xã tắc.

Chuyện riêng của người và hoàng đế nếu không gây tổn hại đến giang sơn, ta chẳng làm điều thừa thãi.

Thiên Hinh thấy rõ sự già đi trên gương mặt đã hằn đủ dấu vết thời gian của Trần Thủ Độ.

Ánh mắt ông u uất hơn, hiu quạnh hơn.

Mấy tháng trước, Linh Từ Quốc mẫu Trần Thị Dung qua đời rồi.

Nàng nhìn Trần Thủ Độ, nhìn con người cả đời túc trí đa mưu, nhưng cũng thâm hiểm khôn lường.

Cả đời này của ông mặc kệ đời sau oán trách, miễn là giữ được giang sơn Đại Việt vào tay họ Trần.

-Thái sư, dù ông từng gây ra nhiều chuyện lỗi lầm.

Nhưng thôi, đời người có bao lần tương ngộ.

-Chiêu Thánh công chúa là người có tầm nhìn xa trông rộng, thấu đại cuộc này, ta đến bây giờ mới dám nói câu.

Ta rất cảm phục công chúa.

Nếu người đời sau có lật lại thì xin đừng oán giận Trần Cảnh, Lý Thiên Hinh, Trần Thủ Độ ta xin một mình gánh vác.

Thiên Hinh thấy lòng mình như hải hà gợn sóng.

Người đàn ông này cả đời hô phong hoán vũ, cũng có lúc ánh mắt bi ai như bây giờ.

Có lẽ con người nào, dẫu cứng rắn đến đâu, khi mất đi người mình yêu thì vẫn sẽ gục ngã.

-Công chúa năm xưa không hề sai khi trót trao tình yêu nơi Trần Cảnh để mà mất ngôi.

Nghĩ cho cùng, lỗi này không phải là ở hai người mà ở quy luật lịch sử, ở âm mưu thoán đoạt quyền lực.

Nào có gì trong sáng và thánh thiện bằng tình yêu, nhưng trớ trêu thay nó lại bị lợi dụng trong trò mưu bá đồ vương nơi cung cấm.

-Ta, chưa hề hối hận.

Trần Thủ Độ nhìn đôi mắt khảng khái của Thiên Hinh.

Ông gật gù.

Lần này gặp có lẽ là lần sau cuối.

Ông muốn nói hết với Thiên Hinh.

-Nữ nhi lại có chí hướng và bản lĩnh không thua kém gì nam nhân, trên đời này quả chỉ có một Lý Thiên Hinh.

Và ngày nắng hôm ấy quả là lần cuối cùng Thiên Hinh được gặp người cuối cùng của thế hệ cũ.

Năm năm sau, Thái sư Trần Thủ Độ qua đời.

Cả đời ông nắm quyền lực suốt ba mươi tám năm, khiến người đời sau vừa chê vừa phục.

Liên ngồi ôm con bên hiên nhà, thằng bé kháu khỉnh và đáng yêu lắm.

Thiên Hinh nhìn hai mẹ con rồi mỉm cười.

Cứ ngỡ cuộc hôn nhân do quyết định chóng vánh kia sẽ chẳng đem lại hạnh phúc.

Nhưng chỉ một năm sau ngày cưới, Lê Tông ra đời chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

Trong nhân gian vẫn nghĩ Liên là Chiêu Thánh công chúa nên bồi hồi chúc phúc cho nàng.

Nàng đã sinh cho Lê Tần đứa con kháu khỉnh ở tuổi bốn mươi.

Vậy là hạnh phúc đã đến với Chiêu Thánh, dẫu muộn màng.

"Về sống với tình duyên chưa muộn

Được đôi con khôn lớn đẹp xinh

Bà dần quên chốn cung đình

Về vui mái ấm nghĩa tình thân thương."

Con trai Lê Tông của Liên và Lê Tần sau này được ban họ vua, trở thành danh tướng bất tử với câu nói: "Ta thà làm ma nước Nam, chứ không thèm lên vương đất Bắc!", Bảo Nghĩa vương, Trần Bình Trọng.

Mùa đông.

Tiết trời se lạnh này khiến Cảnh nhớ Thiên Hinh quay quắt.

Ai sẽ nắm đôi tay lạnh buốt của nàng mà sưởi ấm....

Thời gian lúc cần trôi nhanh thì không trôi nhanh, lúc không cần thì lại như nước chảy qua tay vậy...

Hoảng nghe nói là cha sầu não, mấy hôm nay không ăn uống được gì nên mới rủ anh cả Quốc Khang đến đùa vui cho cha vui lòng.

Hôm ấy Thượng hoàng mặc chiếc áo bông trắng, ngồi trong điện nhìn ra hai đứa con đang chơi đùa ngoài sân.

Hoảng cười tít mắt nhìn theo anh đang đắc thắng cười lớn, rồi đứng dậy đuổi theo anh giành lại quyển sách trên tay.

Cảnh vừa lòng lắm, Hoảng dẫu biết mình là vua nhưng luôn đối tốt với anh và các em, chưa từng kiêu ngạo, lại có tấm lòng thương người.

Y chỉ mong sau này Hoảng sẽ đem lòng nhân ái đó làm cội nguồn của quốc gia, để cả thiên hạ này đâu đâu đều rợp tiếng nói cười.

Giỡn thấm mệt rồi, Quốc Khang quay sang Cảnh đang trầm ngâm mà tâu.

-Phụ hoàng, lần trước ở ngoài cung con có học được một điệu nhảy người Hồ, để con múa cho người xem.

Cảnh bật cười rồi phẩy tay cho Quốc Khang múa.

Cậu bé mười ba tuổi ngoắc tay ngoắc chân, rồi lại ngoẹo đầu, biểu cảm vui nhộn.

Hoảng đứng bên ôm bụng cười ha hả.

Quốc Khang chẳng chịu thua, cậu còn lẩm nhẩm theo giai điệu bài hát cổ của người Hồ, cả người lắc lư như cây gặp gió.

Cung nữ thái giám đứng hầu cũng khẽ bụm miệng cười.

Cảnh vừa cười vừa lắc đầu nhìn con, y vỗ tay theo từng nhịp Quốc Khang hát.

Thằng bé này dẫu tư chất có không bằng em của nó, nhưng số phận cũng đáng thương, cha mẹ ruột đều không thương, y cũng nên thay họ làm tròn bổn phận của bậc làm cha làm mẹ.

Thấy Quốc Khang dừng rồi, y vỗ tay lớn hơn, luôn miệng khen hay.

Cung nữ thái giám đều vỗ tay tán thưởng theo Thượng hoàng.

Cảnh cởi áo chiếc áo vải bông trắng ban cho Quốc Khang.

Cậu bé vui lắm.

Dẫu chẳng có gì là quý giá nhưng cậu cũng vui.

Đời cậu ít khi được cha mẹ cậu cho cái gì.

Hoảng thấy vậy cũng múa điệu múa của người Hồ để xin chiếc áo.

Điệu nhảy của cậu thậm chí còn buồn cười hơn cả Quốc Khang.

Quốc Khang vỗ vỗ lên vai Hoảng nói:

-Cái quý nhất là ngôi hoàng đế, anh còn không tranh với chú hai.

Nay phụ hoàng ban cho anh một vật nhỏ mọn mà chú hai cũng muốn cướp lấy chăng?

Cảnh nghe vậy thì cười lớn.

-Thế ra con coi ngôi vua với cái áo xoàng này chẳng hơn kém gì nhau à?

Cảnh hết lời khen ngợi hồi lâu rồi cho Quốc Khang chiếc áo ấy.

Quay sang Hoảng.

-Anh em phải hòa thuận, chớ có tranh giành.

Hoảng chắp tay vâng lệnh.

Trong chỗ cha con, anh em hòa thuận vui vẻ như vậy đấy.

Bởi vậy mà sau này Hoảng trưởng thành, thương dân như con, được người đời tôn là Thánh, Trần Thánh Tông.
 
Tuyệt Thế Chiêu Hoàng [Full, Dã Sử Việt] - Lý Chiêu Hoàng - Vivu
[60 End] Hạ màn


Hôm nay gió lạnh lắm, một lá thư vừa theo chân ngựa rời đi.

Liên nắm chặt lấy tay Thiên Hinh nhìn nàng bằng cặp mắt rơm rớm nước.

Một lúc sau Liên ôm chầm lấy nàng.

-Công chúa, cảm ơn người đã cho em sống cuộc đời này.

Thiên Hinh nhìn hai đứa nhỏ chạy chơi ngoài sân, vỗ vỗ lên lưng Liên.

-Em phải uống thuốc đúng giờ có nhớ không?

Từ lúc sinh xong con gái, đặt tên là Ngọc Khuê, Liên đau nặng, chữa mãi cũng chẳng hết.

Đôi mắt Liên bịn rịn không nỡ xa.

-Em đã theo công chúa lâu như vậy rồi, sợ lần này đi xa kiếp này không gặp lại được nữa.

-Ta xem em như ruột thịt, chia ly ắt đau lòng.

Kiếp sau mong là sẽ gặp lại.

-Công chúa, em cả đời này chỉ mong người có được hạnh phúc, dẫu là muộn màng.

Người và bệ hạ một ngày sẽ được ở bên nhau sau ngần ấy gian nan trắc trở.

Thiên Hinh cảm động không nói nữa, nàng rơi nước mắt nắm bàn tay Liên.

Ở cái tuổi của nàng, bằng hữu đều dần ngã xuống.

Vì thế mỗi khi nàng phải chia xa ai, nàng luôn sợ đó là lần cuối cùng được gặp họ.

Năm Thiệu Long thứ 7.

Sử chép, Chiêu Thánh công chúa dẫn hai con theo Lê Phụ Trần về quê chồng ở Ái Châu sống.

Từ đây, cuộc đời nàng trở nên yên bình.

**

Nội thị dìu Thái Thượng hoàng đi trên con đường sỏi đá, hai bên là rừng trúc reo hò trong gió, phía xa kia là ngọn núi Nghĩa Lĩnh sừng sững huyền thoại.

Nơi đây một mái nhà gỗ, một rừng trúc reo, chính là điểm dừng chân cuối cùng của cuộc đời Thái Tông.

Cảnh đưa cắp mắt đã nheo lại nhìn ra xa, nơi ngôi nhà mộc mạc lọt thỏm trong màu xanh bao la của núi rừng.

Càng đến gần, thân ảnh một người nữ nhân hao gầy càng rõ ràng phản chiếu nơi đáy mắt.

Thái thượng hoàng cười, đuôi mắt nhăn nheo.

Y rời khỏi tay nội thị, bước vội đến bên nàng.

Nội thị theo hầu vua cả đời, cúi đầu.

Hai người kiếp này đã hy sinh vì xã tắc, vì đại cuộc.

Giờ đây có thể bình bình an an sống một cuộc sống của bách tính mà họ luôn mong muốn.

Thiên Hinh cười hiền hậu đón lấy Trần Cảnh.

Y nhẹ nhàng ôm lấy nàng trọn vào lòng.

Giờ đây họ chẳng phải là Trần Thái Tông, chẳng phải là Lý Chiêu Hoàng.

Họ chỉ là một Trần Cảnh, một Lý Thiên Hinh, như bao bá tánh Đại Việt khác.

Giờ đây chỉ có cái chết mới có thể chia lìa được họ.

Đã hơn bảy năm người trong cung không gặp Chiêu Thánh công chúa, nàng già đi nhiều.

Thái thượng hoàng nhớ nàng lại càng già hơn.

-Quan gia, công chúa, cả đời của hai người đã luôn hi sinh, luôn mất mát.

Từ giờ hãy để Tân đế mang gánh nặng giang sơn ấy.

Thần cúi mong quan gia có thể sống hạnh phúc bù lại cho những tháng ngày chia cắt năm xưa.

Thiên Hinh đã thấy Hoàng đế ngồi trên kiệu rồng, vạn dặm trên cao.

Như giấc mơ vạn lần của nàng và Cảnh, ngày Hoảng trưởng thành trên ngôi vua.

Có lẽ Hoảng sẽ không bao giờ biết đến sự thật về nàng.

Nhưng thôi, con trai nàng hay Thuận Thiên, cũng là giọt máu họ Trần, họ Lý.

Cảnh quay sang nhìn Thiên Hinh, cặp mắt ánh lên niềm hạnh phúc bình dị.

Thiên Hinh mái tóc đã điểm bạc, chất gọn sau gáy.

Y nắm tay nàng rồi lững thững đi về phía núi Nghĩa Lĩnh hùng vĩ kia.

Xem như là viên mãn rồi, cuộc đời của hai con người khổ đau nhất cuộc chuyển giao quyền lực hai triều Lý Trần.

Giờ đây chẳng có binh biến lục cung, chẳng có huyết lệ tương tàn, chẳng có ngoại xâm tàn phá.

Chỉ có y và nàng, cùng những kỉ niệm về một thời vàng son đã qua.

-Thiên Thiên, mình nhớ lúc ta và mình gặp nhau lần đầu tiên khi chúng ta mười lăm tuổi chứ?

-Em vẫn nhớ.

-Mình nhớ lần thứ hai ta gặp nhau đêm Trung Thu ở Hải Ấp chứ?

-Em vẫn nhớ.

-Mình nhớ lần thứ ba ta gặp nhau hôm Tết ở chùa Chân Giáo chứ?

-Cảnh, em vẫn nhớ.

-Nếu được quay lại là Trần Cảnh của ba mươi ba năm trước, ta sẽ trân trọng từng năm tháng của chúng ta.

-Nhân hội lão, tâm bất lão.*

*Người rồi sẽ già, tâm không già.

Thiên Hinh nhẹ nhàng nói, ánh mắt thâm tình trao cho Thái thượng hoàng.

Y nheo mắt cười.

-Vong bất liễu nhĩ đích hảo.*

*Không sao quên được vẻ đẹp của nàng.

Khung cảnh bình yên này đã bao lần hai người tưởng tượng ra.

Cả cuộc đời đã khóc quá nhiều, chặng đường cuối này có thể để họ cất khúc hát vui vẻ được không?

Bảo Phù năm thứ 5.

Mùa hạ, tháng 4, ngày mồng 1, Thái thượng hoàng băng ở cung Vạn Thọ.

Trước đó Hoàng đế nghe tin Thái thượng hoàng đau nặng, cho người đến Bạch Hạc đón người về.

Cảnh không muốn xa Thiên Hinh, y muốn ở lại đây.

-Đừng bắt ta xa mình nữa, có được không?

-Đừng lo, em ở đây đợi mình.

Trần Cảnh gương mặt đã già nua, nhăn mặt khóc.

Y níu lấy bàn tay đã đổ đồi mồi gầy rộc.

-Ly biệt dung dị, tái kiến nan.*

*Chia ly dễ, khó gặp lại.

Nội quan đau lòng nhìn hai đế vương.

Nhưng không thể trái ý Thiên tử, muốn đưa Thái thượng hoàng hồi cung trị bệnh.

-Thiên Thiên, bệnh của ta ta khắc biết.

Nếu lần này ta đi kiếp này vĩnh viễn sẽ không gặp lại mình được nữa...

Ở cái tuổi này, hai từ vĩnh viễn dường như chẳng còn đáng sợ nữa.

Thiên Hinh lặng lẽ cười, nụ cười phúc hậu và ấm áp nhất trong năm mươi mấy năm cuộc đời mà Trần Cảnh chưa bao giờ được thấy, và sẽ không bao giờ được thấy nữa.

-Em và mình đã làm vợ chồng bốn chục năm, sống cùng nhau mười năm cuối đời.

Em đã mãn nguyện rồi.

Mình hãy trở về và là một Nguyên Phong.

Hãy luôn để trong lòng một Chiêu Thánh.

Như vậy thì em xem như đã yên lòng...

Họ đã yêu nhau hơn nửa đời người.

Thiên tử đưa được thân thể Thái thượng hoàng hồi cung, nhưng không đưa được trái tim người đã gắn chặt với mảnh đất Bạch Hạc, với nữ nhân cô đơn đất Bạch Hạc.

Được nửa năm thì Thái thượng hoàng băng hà.

"Sang trang sử mới nhà Trần

Vương triều biến chuyển, núi sông trở mình

Là vương nắm cả triều đình

Thái Tông - Trần Cảnh anh minh, đức hiền."

Thiên Hinh rời Bạch Hạc về Ái Châu.

Một phần vì nghe tin Liên yếu rồi, sợ không qua nổi.

Một phần không thể ở trong ngôi nhà nhỏ chứa đầy hình ảnh của y.

Năm sau đó thì Liên yếu dần.

Nàng nằng nặc đòi về châu Cổ Pháp, quê hương của Thiên Hinh.

Vì lá rụng về cội, mang danh công chúa nhà Lý thì hãy về quê tổ Lý triều.

Chính sử do danh phận của nàng nên mới ghi chép lại.

Mậu Dần, Bảo Phù năm thứ 6.

Phu nhân Lê Phụ Trần là công chúa Chiêu Thánh Lý thị về thăm quê ở châu Cổ Pháp, đến tháng 3 thì qua đời.

Tương truyền khi qua đời, tóc bà vẫn đen nhánh, môi vẫn đỏ như son, má vẫn tươi như hoa đào.

Đơn giản vì, Liên giữ được vẻ đẹp trẻ trung của con gái trấn Thái Nguyên ở tuổi bốn mươi bốn.

Dân gian còn nói, công chúa do thương nhớ Thượng hoàng mà tâm bệnh qua đời.

Dẫu ai nói gì đi nữa, mấy ngàn năm sau, sử sách còn phai mờ.

Tất cả, chỉ như trà dư tửu hậu mà thôi.

Thiên Hinh một dáng liễu vóc mai, đứng trên ngọn núi Mã Yên lộng gió, nàng mỉm cười nhìn giang sơn lại đón thêm một ngày mới đang đến dần, thiên hạ đón thêm một ngày thái bình, xã tắc yên vui.

Đã sáu mươi năm trôi qua kể từ ngày nàng được nhìn ngắm giang sơn lần đầu tiên.

Đời nàng đến bây giờ ngoảnh lại, chỉ là một cuộc chuyển giao lịch sử giữa hai triều đại mà thôi.

Tất cả những đau khổ kia chỉ như mới hôm qua vậy.

Hậu thế qua vài dòng sử ngắn ngủi có thể cảm được cuộc đời bẽ bàng của nàng chăng?

Hay vội buông lời trách cứ?

"Lý triều rực rỡ bao năm đó

Tan nát vì tình, Chiêu Thánh ơi!"

Nếu đã không rõ ta xin đừng trách cứ, ta đã cố hết sức cứu vãn sự suy vi của cả triều đại rồi.

Nhưng thời cuộc không thể làm khác, nhà Trần giữ ngôi, xã tắc thái bình.

"Ngũ bách niên tang điền thương hải,

Ngoan thạch dã trường mãn thanh đài."

("Năm trăm năm vật đổi sao dời

Đá vô tri cũng ngậm ngùi rêu xanh")

Giờ phút này, người thân không còn, bằng hữu không còn, đến kẻ thù...cũng không còn nữa.

Nàng nhìn ra phía Tây cố đô Hoa Lư ngập trong sương trắng hư ảo, ngôi cổ tự Duyên Ninh ẩn mình đâu đó trong hàng ngàn mái đình kia.

Nơi y và nàng từng thề nguyền sẽ bên nhau mãi mãi.

Thế mà giờ đây, cảnh còn người đã đi xa rồi.

Hết.
 
Back
Top Bottom