Tôi không đi nữa.
Ba ngày nay, tôi nằm yên trên giường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà nứt nẻ, nơi những vết nứt lan ra như mạch máu khô, ngoằn ngoèo theo những đường cong kỳ quặc mà tôi chưa từng chú ý trước đây.
Chúng dường như di chuyển rất chậm, như những con giun đất đang bò dưới lớp vữa cũ kỹ, chờ đợi khoảnh khắc bung ra, khiến da đầu tôi tê rần từng đợt, như có hàng ngàn con kiến bò lổm ngổm bên trong hộp sọ.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa, kéo dài thành vệt trắng mỏng trên sàn gỗ mục, nơi tôi từng nghe tiếng côn trùng bò lúc nửa đêm, những tiếng sột soạt khẽ khàng, như móng tay cào nhẹ lên mặt gỗ ẩm mốc, vang vọng trong tai tôi đến mức tôi cảm thấy chúng đang cào luôn vào màng nhĩ.
Tôi không bật đèn.
Tôi không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì di chuyển nữa, đặc biệt là những cái bóng méo mó mà chúng tạo ra dưới ánh sáng yếu ớt, những bóng dáng vặn vẹo như cơ thể người bị bẻ cong theo những góc không tự nhiên, khiến dạ dày tôi quặn thắt, một cảm giác buồn nôn dâng lên từ sâu thẳm ruột gan.
Mỗi lần chớp mắt, tôi sợ rằng khi mở ra, chúng sẽ tiến gần hơn một chút, và tôi cảm nhận được sự co thắt ở ngực, như có bàn tay vô hình siết chặt lấy tim.
Mọi chuyện bắt đầu từ cái gương trong phòng tắm, một tấm gương cũ kỹ, viền bạc đã hoen ố, treo trên tường ẩm mốc với những vết loang nước lâu năm, phản chiếu mọi thứ một cách lạ lùng đến mức tôi luôn cảm thấy bị nhìn chằm chằm.
Căn hộ này tôi thuê đã ba năm, và tấm gương ấy luôn ở đó, như một con mắt không bao giờ chớp.
Tôi hay soi gương trước khi ngủ.
Không phải vì tự luyến, chỉ là thói quen.
Soi để chắc chắn rằng mình vẫn còn nguyên vẹn sau một ngày dài mệt mỏi, rằng da mặt không có vết xước lạ nào từ những va chạm vô hình trên phố, rằng mắt không đỏ hoe vì khóc thầm trong những giấc mơ lẻ loi, rằng tóc không rối bù như vừa trải qua một cơn ác mộng, và rằng tôi vẫn còn kiểm soát được chính khuôn mặt mình.
Tối thứ Hai, sau một ngày làm việc dài lê thê ở văn phòng, nơi đồng nghiệp cười nói mà không ai thực sự lắng nghe, tôi về nhà muộn, mệt nhoài đến mức xương cốt rã rời, cơ bắp tê buốt như bị kim châm.
Tôi đánh răng dưới ánh đèn trần chớp nháy yếu ớt, tiếng bàn chải cọ xát vang vọng trong không gian chật hẹp, khiến đầu tôi ong ong.
Ngẩng lên nhìn gương, tôi thấy mình mỉm cười, một nụ cười méo xẹo, lộ cả hàm răng vàng khè dưới ánh sáng mờ mờ, răng nanh nhọn hoắt hơn bình thường, như hàm răng của một con thú săn mồi đang đói khát.
Nhưng ngoài đời, miệng tôi đang ngậm bàn chải, môi mím chặt, không hề cười.
Tôi cảm nhận được lưỡi bàn chải cọ vào lợi, vị kem đánh răng the mát lan tỏa, nhưng trong gương, miệng kia đang há ra rộng hơn, như muốn nuốt chửng cả bàn chải, lưỡi đỏ lòm thè ra chạm vào kính, và tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, như có dòng điện yếu chạy qua xương sống.
Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, ngực thắt lại, nhưng tôi tự nhủ chỉ là ảo giác từ mệt mỏi, dù cổ họng tôi khô khốc đột ngột, như bị bóp nghẹt.
Tôi nghĩ là mỏi mắt.
Rửa mặt bằng nước lạnh buốt, nước chảy róc rách từ vòi rỉ, đọng lại thành vũng nhỏ trên sàn lát gạch nứt, lạnh thấu xương khi chạm vào da.
Lau khô bằng khăn cũ cứng ngắc, sợi vải thô ráp cọ vào da mặt như giấy nhám, khiến má tôi rát bỏng.
Tôi tắt đèn, đi ngủ, bước chân nặng nề trên sàn gỗ kêu cọt kẹt.
Trên đường về phòng, tôi thoáng ngửi thấy mùi tanh nồng thoảng qua, như mùi cá ươn để lâu trong tủ lạnh, lẫn với mùi ẩm mốc từ tường nhà cũ, khiến dạ dày tôi cồn cào, buồn nôn dâng lên tận cổ họng.
Tôi dừng lại một giây, quay đầu nhìn hành lang tối tăm, tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng không thấy gì.
Tôi chui vào chăn, cố ngủ, nhưng giấc ngủ chập chờn, đầy những hình ảnh mờ ảo về nụ cười trong gương, và tôi cảm thấy cơ thể nặng trịch, như bị đè bởi một thứ gì đó vô hình.
Sáng thứ Ba, tôi thức dậy muộn, đầu nặng trịch như bị đè bởi một tảng đá vô hình, mắt cay xè, mí sưng húp.
Cổ họng khô rát, tôi lê bước vào phòng tắm, chân trần lạnh ngắt trên sàn.
Gương mờ hơi nước, dù đêm qua tôi không tắm, và cửa sổ đóng kín mít, không một khe hở để gió lọt vào.
Hơi nước đọng thành giọt, chảy ròng ròng như mồ hôi trên mặt kính, tạo thành những vệt dài ngoằn ngoèo giống như dấu móng tay cào, khiến tôi rùng mình, da gà nổi chi chít.
Tôi lấy tay quệt một đường dài, da tiếp xúc với kính lạnh buốt đến tê cóng.
Ở giữa lớp mờ hiện rõ dấu tay, nhưng không phải của tôi.
Năm ngón thon dài dị thường, móng vuốt nhọn hoắt cong queo như móng thú, lòng bàn tay nhỏ hơn tay tôi một chút, da nhợt nhạt với những đường gân tím ngoằn ngoèo nổi lên như mạng nhện.
Dấu tay ấy vẫn ấm, như vừa mới ấn vào, hơi ấm lan qua kính vào ngón tay tôi, khiến tôi giật mình rút tay lại, tim nhảy vọt lên cổ họng.
Tôi nhìn kỹ hơn, dấu tay mờ dần, nhưng mùi tanh nồng lại thoảng qua, mạnh hơn, xộc thẳng vào mũi khiến tôi choáng váng, đầu óc quay cuồng.
Tôi lau sạch gương bằng khăn, tay run run, khăn thấm nước đọng thành vũng nhỏ trên sàn, ngón tay tôi trắng bệch vì lạnh.
Không còn gì.
Tôi bảo mình tưởng tượng, có lẽ do thiếu ngủ, do những đêm dài một mình trong căn hộ này, nhưng tim tôi vẫn đập loạn nhịp, ngực tức nghẹn.
Nhưng khi rời phòng tắm, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh phả vào gáy, như ai đó đang theo sát sau lưng, hơi thở nhẹ nhàng chạm vào tóc mai, khiến lông tơ dựng đứng, một cơn ớn lạnh lan từ cổ xuống tận bàn chân.
Tôi quay đầu nhanh, hành lang trống không, nhưng sàn gỗ có một vết xước mới, dài chừng gang tay, như móng tay ai cào, và tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn, suýt khuỵu xuống.
Tối thứ Ba, tôi cố tình không soi gương nữa.
Tôi đánh răng ở bồn rửa mặt bếp, dưới ánh đèn vàng vọt, nơi bóng tôi kéo dài trên tường như một cái bóng quái vật vặn vẹo, nó khiến tôi khó mà nhìn thẳng vào.
Về phòng, nằm xuống, tắt đèn.
Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ có tiếng xe cộ xa xa ngoài đường phố, nhưng tai tôi ù đi vì căng thẳng.
Nửa đêm, tôi khát nước kinh khủng, cổ họng khô khốc như nuốt phải cát sa mạc, lưỡi dính vào vòm miệng.
Bước ra hành lang tối tăm, chân trần dò dẫm trên sàn lạnh, vô thức đi ngang phòng tắm, mỗi bước chân như nặng thêm vì sợ hãi.
Đèn phòng tắm tự bật, tiếng "tách" vang lên, ánh sáng trắng chói lòa hắt ra, chiếu sáng hành lang thành những mảng sáng tối xen kẽ, khiến mắt tôi nhói đau.
Tôi không bật.
Tôi đứng ngoài cửa, nhìn vào, da gà nổi khắp người, lông tơ dựng đứng, một cơn lạnh từ trong xương tủy trào ra.
Trong gương, có người đang đứng sau lưng tôi, một bóng dáng cao gầy, đầu cúi thấp, tóc dài rối bù che khuất mặt, tay buông thõng với móng tay dài ngoằng cào nhẹ lên sàn, tạo tiếng sột soạt khẽ, vang vọng như tiếng cào vào da thịt tôi.
Bóng dáng ấy di chuyển chậm rãi, như đang tiến lại gần hơn, và tôi cảm thấy gáy mình nóng ran, như bị hơi thở phả vào.
"Chết tiệt, chuyện quái gì đang diễn ra thế này!"
Tôi quay phắt lại, tim đập thình thịch như trống đánh trong lồng ngực, ngực đau nhói vì adrenaline trong não dâng trào.
Không có ai?
Hành lang trống không, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ xa xa, lẫn với tiếng thở dốc rất khẽ của chính mình.
Tôi nhìn lại gương.
Vẫn chỉ có mình tôi, mặt tái mét dưới ánh đèn, mắt hoảng loạn, mồ hôi vã ra như tắm.
Nhưng vai áo tôi trong gương ướt một vệt dài, như có ai vừa thở vào đó, hơi thở nóng hổi lẫn mùi hôi thối của hơi thở mục ruỗng, mùi thịt phân hủy xộc vào mũi khiến tôi buồn nôn.
Vệt ướt lan dần, thấm qua vải, và tôi cảm nhận được sự lạnh lẽo thật sự trên vai mình ngoài đời, như một bàn tay vô hình đang chạm vào, ngón tay lạnh ngắt ngoắm sâu vào thịt.
Tôi tắt đèn, chạy về giường, chân vấp vào cạnh bàn, đau nhói, trùm chăn kín mít, chăn nặng trịch như đè lên ngực khiến tôi khó thở, ngực phập phồng, hơi thở dồn dập.
Tôi nằm im, lắng nghe, và tiếng sột soạt từ hành lang vẫn vang vọng mơ hồ, khiến tai tôi ù đi vì sợ.
Sáng thứ Tư, tôi không dám vào phòng tắm nữa.
Tôi mặc nguyên quần áo ngủ đi làm, mùi mồ hôi chua loét bám lấy da, lẫn với mùi tanh nồng từ đêm qua, khiến tôi suốt ngày nôn nao.
Đồng nghiệp hỏi sao mặt tôi tái nhợt, mắt thâm quầng như ma, da khô nứt nẻ, tôi bảo mất ngủ, nhưng thật ra là vì tôi không dám nhắm mắt.
Sợ, sợ mở ra sẽ thấy cái gì đó trong bóng tối, sợ thấy nụ cười ấy ngay trong đầu mình, và mỗi lần chớp mắt, tôi cảm thấy mí mắt nặng trịch, như có ai đang kéo xuống.
Cả ngày ở văn phòng, tôi tránh mọi tấm kính phản chiếu, tránh cả cửa sổ xe buýt, sợ nhìn thấy bóng dáng lạ lùng, tim tôi đập nhanh mỗi khi đi ngang những chiếc gương.
Tối thứ Tư, tôi về nhà muộn, cố ý để đèn sáng khắp nơi, ánh sáng chói lòa đến mức mắt tôi cay xè, nước mắt lưng tròng, mí mắt rát bỏng.
Tôi nấu mì trong bếp, quay lưng về phía hành lang tối mịt, nơi bóng tối dường như đặc quánh hơn, khiến lưng tôi nóng ran vì cảm giác bị nhìn.
Tôi nghe tiếng nước chảy nhỏ nhỏ từ phòng tắm | róc rách, róc rách, ai đó đang vặn vòi chậm rãi ư, nước nhỏ giọt đều đặn, kèm theo tiếng giọt nước rơi lộp độp trên sàn.
Tôi không mở vòi.
Mùi tanh nồng nay đậm đặc hơn, lẫn với mùi sắt gỉ từ ống nước cũ, mùi máu loãng xộc thẳng vào phổi khiến tôi ho sặc sụa.
Tôi tắt bếp, bước ra, chân nặng như chì, mỗi bước chân kêu cọt kẹt trên sàn, đầu gối run lẩy bẩy.
Tiếng nước ngừng ngay lập tức, để lại sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng tim tôi đập thù thụp trong tai.
Tôi đứng trước cửa phòng tắm, không dám đẩy cửa, tay nắm cửa lạnh buốt như băng, khiến ngón tay tôi tê cứng.
Tôi gọi to:“Ai đấy?”
Giọng tôi có vẻ vang vọng, run rẩy, nghe như không phải của mình, giống ai đó đang bắt chước, và cổ họng tôi đau rát vì sợ.
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng gió hú nhẹ, hay là tiếng thở dốc, xen lẫn tiếng cười khẽ khàng rất xa, khiến da đầu tôi tê buốt.
Tôi quay lại bếp, lấy con dao lớn nhất, lưỡi dao sắc lẻm, phản chiếu ánh đèn thành vệt sáng, tay tôi cầm dao run run đến mức suýt tuột.
Tôi cầm chặt trong tay, ngón cái ấn vào cán dao đến trắng bệch, máu dồn lên đầu ngón tay đau nhói.
Tôi đẩy cửa phòng tắm, bản lề kêu ken két như tiếng rên rỉ của ai đó đau đớn, vang vọng trong đầu tôi.
Trống không.
Gương sạch bóng, phản chiếu căn phòng trống rỗng, nhưng hình ảnh tôi trong gương hơi méo mó, tựa như kính bị cong, khiến mặt tôi trông méo xẹo.
Vòi nước khô ráo, không một giọt, nhưng sàn có vũng nước nhỏ, đọng lại như dấu chân, lạnh ngắt khi tôi bước vào.
Tôi thở phào, đặt dao xuống bồn rửa, mở vòi rửa tay.
Nước lạnh buốt chảy xiết, làm tê cóng ngón tay, nước bắn tung tóe lên da rát bỏng.
Tôi ngẩng lên nhìn gương.
Trong gương, tôi đang cầm dao, lưỡi dao đưa lên cao, nhỏ giọt nước đỏ lòm, như máu tươi, và tôi cảm thấy cổ mình nhói đau đột ngột.
Nhưng tay tôi đang trống trơn, nước trong vẫn chảy.
Tôi giật mình quay lại nhìn tay mình.
Không có dao.
Dao vẫn nằm yên trên bồn, lưỡi sạch bóng.
Tôi nhìn lại gương.
Tôi trong gương đang cười, miệng rộng đến mang tai, lộ hàm răng nhọn hoắt lởm chởm, mắt trắng dã không còn đồng tử, dưới ánh đèn như mắt thú dữ.
Dao trong tay gương chậm rãi đưa lên cổ, lưỡi dao cọ vào da thịt, một đường máu mỏng bắt đầu rỉ ra, chảy dài xuống cổ áo, sau đó phun trào ra, tôi trong gương đã ngã khuỵ đi.
Và tôi cảm thấy cổ mình nóng ran, như thật sự bị rạch.
Tôi hét lên, tiếng hét vang vọng trong đầu óc hỗn loạn, lao ra khỏi phòng tắm, đóng sầm cửa, lấy ghế chèn chặt, lưng dựa tường trượt xuống sàn, thở hổn hển, tay ôm ngực đau thắt.
Từ đó tôi không vào nữa.
Tôi nằm trên giường, không ngủ, không ăn, chỉ nhìn trần nhà, nơi vết nứt nay dường như lan rộng hơn, như những đường vân da nứt nẻ, và tôi tưởng như thấy chúng nhúc nhích, khiến mắt tôi mỏi nhức, nước mắt trào ra mà không hay.
Đêm nay là đêm thứ ba tôi không rời giường.
Cơ thể tôi tê mỏi, da khô nứt, môi nứt nẻ đến chảy máu, vị tanh của máu trong miệng, nhưng tôi không dám cử động.
Tôi nghe tiếng bước chân rất khẽ ngoài hành lang.
Lẹp kẹp, lẹp kẹp.
Như ai đi chân trần trên sàn gỗ cũ, móng chân cào nhẹ lên mặt gỗ, để lại vết xước dài, tiếng cào vang vọng như cào vào da tôi.
Tiếng bước dừng ngay trước cửa phòng tôi.
Tôi nín thở, tim đập như muốn vỡ lồng ngực, máu dồn lên não, ngực quặn đau như đang bị bóp.
Cửa không mở, cũng không có tiếng gõ nào cả.
Chỉ có tiếng thở.
Rất nhẹ, rất gần, như ai đang áp sát tai tôi, hơi thở nóng hổi phả vào da, mang theo mùi thịt thối rữa, mùi tử khí xộc vào mũi khiến tôi suýt nôn.
nhìn tao đi.
Tôi không dám quay đầu.
Tiếng thở dần xa, đi về phía phòng tắm, kèm theo tiếng kéo lê gì đó mềm nhũn trên sàn, như một cơ thể không xương, tiếng kéo lê khiến sàn rung nhẹ dưới giường tôi.
Rồi im lặng.
Tôi nằm thêm một lúc, nghĩ có lẽ mọi thứ đã hết.
Tim tôi chậm lại, mồ hôi lạnh khô dần trên trán, da đầu tê rần, cơ thể kiệt sức.
Tôi từ từ quay đầu nhìn về phía cửa phòng tắm xa xa ở cuối hành lang tối tăm.
Cửa phòng tắm đang hé mở, khe hở rộng chừng một bàn tay, ánh sáng yếu ớt hắt ra, chiếu lên bàn tay ấy.
Từ khe cửa, một bàn tay thon dài, móng nhọn cong queo, da nhợt nhạt với gân tím ngoằn ngoèo, đang vẫy chào, chậm rãi mời gọi, như muốn kéo tôi lại gần, ngón tay co duỗi nhịp nhàng, và tôi cảm thấy tay mình ngứa ran, như đang đáp lại.
Nhưng tôi vẫn đang nằm yên trên giường, hai tay đặt trên bụng, ngón tay tê cứng.
Bàn tay đó chính là tay tôi.