Cập nhật mới

Khác Tuyến Ranh Linh Giới

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397965185-256-k464642.jpg

Tuyến Ranh Linh Giới
Tác giả: mumu_cup
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

...



tâmlinh​
 
Tuyến Ranh Linh Giới
Chương 1 - Bóng hình sau ánh nắng


Sáng sớm ngày X tháng XX năm XXXX, đại học L giữa lòng thành phố A sáng rực trong ánh nắng đầu ngày.

Sân trường như được rắc một lớp kim tuyến ánh vàng, rực rỡ và náo nhiệt bởi những bước chân tân sinh viên.

Dưới những tán phượng vĩ đã bắt đầu rụng lá, những tân sinh viên nô nức kéo đến làm thủ tục nhập học.

Tiếng cười, tiếng gọi nhau í ới vang lên khắp nơi.

Không khí rộn ràng như một lễ hội mùa xuân.

Giữa dòng người tấp nập, **Thư Hằng** lặng lẽ bước qua cổng trường.

Cậu nép mình dưới tán bằng lăng tím nhạt, mắt không rời cảnh tượng trước mắt – nhưng không phải vì hào hứng như bao người khác.

Mà là vì… cậu vừa nhìn thấy **một người đàn ông đầy máu đang lửng lơ giữa sân trường**, với một phần đầu gần như bị nát vụn, chỉ còn một con mắt trắng dã đảo liên tục.

Mùi máu tanh thoảng qua, lạnh sống lưng.

Không ai xung quanh nhận ra ông ta.

Chỉ có Thư Hằng đứng chết lặng.

“...Chào năm học mới.

Và chào luôn ông chú đầu nát không mời mà đến…” – Cậu thì thầm, mắt không rời bóng người ấy – đang trôi lơ lửng theo sau một nữ sinh tóc ngắn, như thể đang… săn mồi.

Ở phía đối diện, từ hành lang phía Tây, một nhóm sinh viên năm hai bước vào.

Đi đầu là một chàng trai cao lớn, từng bước chân vững chãi, ánh mắt lạnh nhưng không vô cảm – mà là từng trải.

**Quân Hạo.**

Đi cạnh anh là một cô gái váy xếp ly, tay cầm ly cà phê.

Cô dừng bước đột ngột, mắt dán vào nơi Thư Hằng đang đứng.

“Ê Hạo, anh thấy cậu kia không?” – Cô hạ giọng.

“Cậu tóc đen, đứng dưới bằng lăng?

Thấy rồi.

Nhìn thấy mình à?”

“Không…

Là **cảm nhận được một nguồn gì đó rất không bình thường.**”

Cùng lúc ấy, **linh hồn người đàn ông máu me bắt đầu gào rít và chuyển động**, rồi bất ngờ **lao thẳng về phía cô nữ sinh tóc ngắn** – như muốn cướp đi sinh mạng.

Quân Hạo cau mày.

“Không ổn rồi.

Hắn mất kiểm soát thật.”

Không đợi thêm giây nào, anh xoay nhẫn bạc trên tay, vung tay vẽ lên không trung một loạt ký hiệu phát sáng – những nét cong, nét xiên nối nhau thành hình tròn lập thể.

Một **trận đồ phát sáng** hiện ra dưới mặt đất.

**ẦM!**

Một cột sáng trắng từ mặt đất bùng lên, chắn ngay trước mặt linh hồn đang lao tới.

Hắn rít gào, va vào ánh sáng, rồi bật ngược lại như đập vào tường vô hình.

**“Phong ấn cấp ba – triển khai!”** – Quân Hạo hét lớn, mắt sáng rực.

Cánh tay anh xoay nhanh, các ký hiệu cổ ngữ bay lượn quanh người như những con rồng ánh sáng.

Hắn vùng vẫy, cố xé rào, nhưng từng lớp trận đồ cuốn chặt, ép sát linh hồn lại như lưới thép siết cơ thể.

Một đường tròn cuối cùng hiện lên dưới chân Quân Hạo, rồi **bùng nổ ánh sáng chói lòa.**

Cả sân trường dội lại một làn sóng năng lượng, rồi im bặt.

Linh hồn tan biến.

Người nữ sinh được cứu còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Mọi người xung quanh thì vẫn nghĩ…

đây là cosplay cho buổi chào tân sinh viên.

Chỉ có Thư Hằng, vẫn đứng yên.

Không hẳn vì sợ – mà vì lúc linh hồn bị phong ấn, ánh mắt Quân Hạo **đã bất ngờ quét về phía cậu**, như thể vừa phát hiện ra một điều rất… quen thuộc.

“Cậu ấy…” – Anh thì thầm.

Cô gái váy xếp ly bên cạnh – **Mẫn Hoa**, cũng đã bước lại gần Thư Hằng, nụ cười nhẹ pha chút chọc ghẹo:

“Em có biết cái mặt em đang phát tín hiệu ‘tôi thu hút ma quỷ’ không?

Dữ dội lắm nha.”

“…Hả?” – Thư Hằng vẫn còn chưa kịp hoàn hồn.

“Chị đứng xa mà thấy aura em sáng như đèn pin 1000W trong sương mù luôn đó.

Linh hồn nào đi ngang cũng phải ghé nhìn.”

“Chị là…?”

“Mẫn Hoa.

Gọi chị là ‘máy quét linh hồn di động’ cũng được.”

Cô nhìn Thư Hằng một lượt từ đầu đến chân như thể đang dò chỉ số.

“Ủa?

Em run đó hả?

Run dễ thương vậy.

Nhưng đừng lo, tụi chị không phong ấn người.

Trừ khi em bị nhập thì tính sau ha.”

Quân Hạo tiến lại gần, ánh mắt trầm tĩnh nhưng chăm chú.

“Cậu là tân sinh viên?

Lần đầu nhìn thấy linh hồn?”

Thư Hằng chỉ gật đầu khẽ.

“Tôi thấy từ nhỏ rồi…”

Một khoảng lặng.

Cả Quân Hạo và Mẫn Hoa liếc nhìn nhau.

Thoáng ngạc nhiên, rồi hơi mỉm cười.

“Chuẩn bài.” – Mẫn Hoa nói.

“Vô đúng trường, gặp đúng người, đúng…

độ nguy hiểm.”

“Và đúng lúc,” Quân Hạo thêm, giọng trầm.

“Cậu có thứ gì đó… mà linh hồn bậc cao sẽ không dễ bỏ qua.”

________
 
Back
Top Bottom