Khác TÚY MỘNG LINH SÀNG

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406913544-256-k52183.jpg

Túy Mộng Linh Sàng
Tác giả: Vumac186
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể Loại: Huyền Ảo Kinh Dị

"Có những tình yêu tàn nhẫn hơn cả cái chết.

Có những ngôi làng chỉ đón khách chứ không trả người.

13 chương truyện, 1 bí mật kinh hoàng giấu sau bức rèm linh sàng đỏ thẫm.

Bạn có dám chạm tay vào làn da thạch sáp của kẻ mình yêu?

Đọc 'Túy Mộng Linh Sàng' để thấy: Chấp niệm...

đôi khi còn đáng sợ hơn cả ma quỷ."



bíẩn​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • Lỗ Tấn - Tuyển tập
  • TẦN-TUỲ DIỄN NGHĨA
  • Taehyung | Anh Đào Tuyệt Sắc
  • Tuyệt Khuynh Nhất Ca (Hoàn)
  • Thành Thăng Long Có Hoa Đào Tuyết
  • Túy Mộng Linh Sàng
    Chương 01: Về Nhà


    Mưa ở vùng cao không mang theo hơi nước mát lành, nó đẫm mùi đất khai ngáy và cái mùi gỗ mốc phát ra từ những ngôi nhà sàn xập xệ đã xuống cấp dưới màn sương.

    Tôi ngồi trong chiếc xe cũ kỹ, đôi mắt mỏi mệt dán chặt vào cửa kính nhòe nước.

    Phía sau những rặng thông già đen kịt, làng "Cổ Nguyệt" hiện ra như một von quái vật nằm lọt thỏm giữa thung lũng sương mù.

    Không gian nơi đây dày đặc một thứ chướng khí lạnh lẽo, thứ không khí mà dường như chỉ cần hít sâu vào lồng ngực, người ta sẽ cảm thấy phổi mình như bị phủ một lớp rêu xanh ẩm ướt.

    Phong ngồi bên cạnh tôi, bàn tay anh vẫn luôn bao bọc lấy bàn tay tôi, ấm áp đến lạ kỳ, nhưng cái ấm áp đó dường như chẳng thể lan tỏa đến tận tim.

    Đôi khi, tôi có cảm giác bàn tay ấy không phải được làm từ xương thịt, mà là một khối thạch sáp được sưởi ấm bằng ngọn lửa âm ỉ, dịu dàng nhưng không có sinh khí.

    "Linh, em lạnh à?"

    Giọng Phong trầm thấp, mượt mà như tiếng tơ lụa miết qua lòng bàn tay.

    Tôi khẽ lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười nhợt nhạt, để che giấu đi sự run rẩy đang âm thầm leo dọc sống lưng.

    "Em không sao.

    Chỉ là... ngôi làng của anh, nó yên tĩnh quá.

    Yên tĩnh đến mức em có cảm giác như hơi thở của mình cũng đang làm phiền đến sự tĩnh mịch này."

    Yên tĩnh đến mức đáng sợ,từ lúc xe lăn bánh vào lối mòn dẫn vào cổng làng, tôi không hề nghe thấy tiếng chó sủa, cũng chẳng thấy bóng dáng một đứa trẻ nào chạy nhảy vui đùa.

    Những ngôi nhà sàn thấp xập xệ, mái ngói âm dương phủ đầy rêu phong đen kịt đứng im lìm dưới màn mưa.

    Chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ lá mục và tiếng mưa lốp bốp trên mui xe, đều đặn như nhịp gõ mõ của một thầy pháp đang tụng kinh cầu siêu.

    Phong không đáp, anh chỉ siết nhẹ tay tôi, rồi cúi xuống phía cổ chân tôi.

    Tôi nghe thấy một tiếng "tách" nhỏ, sắc lạnh.

    Anh vừa khóa lại chiếc chuông bạc nơi cổ chân trái của tôi.

    Đó là món quà cầu hôn của anh,một sợi dây chuyền bạc mảnh mai, bên dưới treo một quả chuông nhỏ chạm khắc hoa văn tinh xảo mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ cửa tiệm kim hoàn hiện đại nào.

    Hoa văn trên đó uốn lượn, trông giống như những con rắn đang quấn lấy nhau, hoặc giả là những linh hồn đang cố bám víu lấy một điểm tựa cuối cùng.

    "Đã vào đến địa phận của làng mình, em nhất định không được tháo nó ra."

    Phong dặn dò, ánh mắt anh sâu thẳm, trong vắt nhưng lại chứa đựng một nỗi ám ảnh không thể gọi tên.

    "Người ở đây tin rằng, sương mù "Cổ Nguyệt" là nơi trú ngụ của những vong hồn lạc lối.

    Tiếng chuông bạc này sẽ dẫn đường cho linh hồn em, giữ cho nó không bị sương mù nuốt chửng.

    Em là người mới, rừng thiêng nước độc, anh sợ em...

    đi lạc."

    Tôi nhìn quả chuông,mỗi khi tôi cử động nhẹ, nó lại phát ra tiếng "lanh lảnh ~lanh lảnh..."

    Âm thanh ấy sắc lẹm, vang vọng trong khoang xe chật hẹp, nghe như tiếng cười của một đứa trẻ, lại giống như tiếng khóc than của một linh hồn bị giam cầm trong lồng ngực bạc.

    Không hiểu sao, mỗi lần tiếng chuông vang lên, tim tôi lại thắt lại một nhịp, một cảm giác buồn nôn kỳ lạ dâng lên nơi cổ họng, giống như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy thanh quản của mình.

    Xe dừng lại trước một ngôi dinh thự cổ kính bằng gỗ lim đen bóng.

    Đây là gia trang của họ Trần, gia tộc lớn nhất vùng này, và cũng là nơi Phong sinh ra, lớn lên dưới những quy tắc khắc nghiệt mà anh hiếm khi kể với tôi.

    Ngôi nhà sừng sững giữa bóng tối, mái ngói cong vút như những móng vuốt của một con quái thú đang phủ phục chờ đợi con mồi.

    Rêu phong bám đầy trên những bậc tam cấp đá, trơn trượt và lạnh lẽo.

    Khi tôi bước xuống xe, chân trái vừa chạm đất, tiếng chuông cổ chân lại vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh mịch.

    Ngay lập tức, từ trong bóng tối của hiên nhà, hàng chục đôi mắt đồng loạt nhìn về phía tôi.

    Đó là những người dân làng đứng chờ sẵn, như thể họ đã đứng đó từ nhiều năm trước để đợi giây phút này.

    Họ đứng im lìm như những pho tượng gỗ, không ai nói một lời, không ai nở một nụ cười chào đón.

    Những gương mặt nhợt nhạt, vô cảm, đôi mắt trũng sâu và đen ngòm của họ như những hố thẳm không đáy muốn nuốt chửng lấy tôi.

    Họ mặc những bộ đồ tối màu, vải thô ráp, trên cổ áo ai cũng thêu một biểu tượng kỳ quái hình mặt trăng khuyết bị một sợi dây tơ hồng quấn quanh.

    Điều làm tôi lạnh sống lưng nhất chính là ánh nhìn của họ.

    Họ không nhìn vào mặt tôi, không nhìn vào người chồng yêu quý của tôi.

    Họ nhìn chằm chằm vào cổ chân tôi,nơi có chiếc chuông bạc đang ngân vang từng hồi báo động.

    Ánh mắt đó chứa đựng một sự thèm khát điên cuồng, xen lẫn một sự ghê tởm sâu sắc.

    Một bà lão gầy gò, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây già bị sương muối gặm nhấm, tiến về phía chúng tôi.

    Bà ta cầm một nén nhang đang cháy dở, khói nghi ngút bốc lên một mùi hương lạ lùng, nó không phải mùi nhang trầm thanh khiết giúp tịnh tâm, mà nồng nặc mùi mốc, mùi của những thứ đã bị chôn sâu dưới đất ẩm từ lâu, mùi của thịt da đang dần thối rữa dưới lớp quan tài gỗ.

    "Đã về rồi đấy à?

    Mang về rồi đấy à?"

    Giọng bà lão khô khốc mà chát chúa, nghe như tiếng hai mảnh sành cọ xát vào nhau.

    Bà ta không nhìn Phong, mà đưa nén nhang quơ một vòng quanh người tôi.

    Khi khói nhang màu xám xịt quấn lấy chân tôi, bà ta đột ngột dừng lại, đôi mắt đục ngầu nheo lại, sát sát vào cổ chân tôi như thể đang ngửi một món ăn.

    "Vẫn còn nghe thấy tiếng chuông...

    Tốt... vẫn còn nghe thấy là tốt..."

    Bà lão thầm thì rồi cười một tiếng khô khốc, để lộ hàm răng đen nhánh và hơi thở nồng nặc mùi trầu cũ.

    Tôi run rẩy nép sát vào lòng Phong, cảm nhận được hơi lạnh từ cơ thể anh thấm qua lớp áo len mỏng.

    Tại sao bà ta lại nói "vẫn còn nghe thấy"?

    Chẳng lẽ có ai đó bước vào ngôi làng này mà tiếng chuông lại im bặt?

    Hay tiếng chuông đó là thứ duy nhất chứng minh rằng tôi... vẫn còn hiện hữu?

    "Bà nội, Linh mệt rồi, con đưa cô ấy vào nghỉ.

    Chuyện tế lễ, sáng mai tính sau."

    Phong cắt ngang lời bà lão bằng giọng lạnh lùng, uy quyền mà tôi chưa từng thấy ở anh suốt một năm yêu nhau ở thành phố.

    Anh không cần sự đồng ý của ai, một tay kéo vali, một tay ôm chặt lấy eo tôi dắt thẳng vào trong nhà.

    Ngôi nhà bên trong còn lạnh hơn cả màn mưa ngoài trời.

    Ánh đèn dầu lờ mờ hắt bóng những hàng cột gỗ to bằng một người ôm lên trần nhà, tạo thành những hình thù kỳ dị, méo mó trông như những bóng ma đang treo cổ.

    Trên các bức tường, không có ảnh cưới, không có tranh phong cảnh, chỉ treo đầy những tấm liễn đối chữ đỏ rực như máu trên nền vải đen.

    Những con chữ Hán ngoằn ngoèo, tôi không đọc được, nhưng cảm giác chúng đang nhảy múa dưới ánh đèn, như những con rết đang bò trên tường.

    Phong đưa tôi về căn phòng ở cuối dãy hành lang dài hun hút.

    Căn phòng có một chiếc giường cổ bằng gỗ trắc, rèm che mỏng mang màu đỏ thẫm của rượu vang để lâu ngày.

    Trên bàn gỗ giữa phòng, một bình hoa huệ trắng tinh khôi được đặt ngay ngắn.

    Nhưng khi tôi bước lại gần, một mùi hôi thối nồng nặc xộc lên.

    Những cánh hoa huệ không héo úa theo cách thông thường, chúng mục rữa ra, nước trong bình đục ngầu và có những mảng nhầy nhụa màu đen.

    "Em nghỉ đi, anh ra ngoài thưa chuyện với các trưởng bối một chút.

    Nhớ lời anh, đừng bao giờ tháo chuông, cũng đừng soi gương sau nửa đêm."

    Tôi nhìn theo bóng lưng Phong khuất sau cánh cửa gỗ nặng nề.

    Tiếng bước chân của anh xa dần, chỉ còn lại tôi và sự tĩnh lặng đến rợn người của ngôi dinh cơ cổ.

    Tôi ngồi xuống giường, cảm thấy cơ thể rã rời như thể những khớp xương đang rời ra.

    Bất chợt, tiếng chuông cổ chân tôi tự dưng ngân lên một nhịp mạnh mẽ.

    Linh... lanh ~ linh... lanh...

    Tôi giật mình, hai tay bám chặt vào mép giường.

    Tôi đang ngồi im mà?

    Chân tôi không hề cử động, sàn nhà cũng không rung chuyển.

    Tại sao chuông lại kêu?

    Tôi nhìn xuống cổ chân mình.

    Quả chuông bạc đang rung lắc nhẹ nhàng, dù không có một cơn gió nào lọt vào phòng, dù chân tôi đang đặt cố định trên thảm.

    Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, cảm giác như có ai đó đang quỳ dưới chân tôi, dùng hơi thở lạnh lẽo phả vào quả chuông, nhẹ nhàng chạm vào nó bằng những ngón tay không có hơi ấm.

    Tôi hốt hoảng co chân lại, hơi thở dồn dập.

    Đúng lúc đó, từ phía sau tấm rèm đỏ của chiếc giường cổ, tôi nghe thấy một tiếng thở dài.

    Một tiếng thở dài rất khẽ, nhưng đầy u uất, đau đớn và mang theo cả một nỗi oán hận nghìn năm.

    "Ai đó?

    Phong phải không?"

    Tôi run rẩy hỏi, giọng lạc đi giữa không trung, bị nuốt chửng bởi bóng tối của những góc phòng.

    Không có tiếng trả lời,chỉ có tiếng mưa rơi ngoài hiên và tiếng gõ mõ đều đặn từ một gian phòng nào đó trong dinh cơ vang vọng tới.

    Cộc... cộc... cộc...

    Tiếng gõ mõ khô khốc như tiếng búa đóng vào quan tài, mỗi nhịp gõ như đang đóng đinh vào tâm trí tôi.

    Tôi cố trấn tĩnh, tự bảo mình rằng có lẽ do mệt mỏi đường dài và sự ám thị từ lời nói của người làng nên sinh ra ảo giác.

    Tôi đứng dậy, đi về phía cửa sổ để khép lại cánh màn.

    Khi đi ngang qua một chiếc tủ gỗ cũ, tôi vô tình nhìn thấy mình trong tấm gương đồng ố vàng đặt trên đó.

    Trong gương, tôi thấy mình đang đứng đó.

    Nhưng người đàn bà trong gương không có vẻ mặt hoảng hốt của tôi,gương mặt bà ta xám ngoét, đôi mắt trũng sâu, và trên cổ bà ta hiện lên những vết lằn tím ngắt, thâm sì, như thể có ai đó vừa dùng một sợi dây thừng bện bằng tóc người siết thật mạnh cho đến khi hơi thở cuối cùng lịm tắt.

    Tôi đưa tay lên chạm vào cổ mình theo bản năng,da thịt vẫn mịn màng, ấm nóng.

    Nhưng trong gương, bàn tay xám xịt của người phụ nữ kia cũng đang chạm vào những vết lằn tím ấy.

    Bà ta mấp máy môi, không có âm thanh phát ra, nhưng qua khẩu hình, tôi dường như đọc được ba chữ:

    "Chạy...

    đi... ngay..."

    Tôi hét lên một tiếng nhỏ, lùi lại phía sau và vấp phải cạnh giường.

    Tiếng chuông bạc ở cổ chân lại vang lên điên cuồng, dồn dập, nghe như tiếng trống trận, như tiếng kêu cứu thất thanh của một kẻ đang bị dìm xuống nước.

    Cánh cửa phòng bật mở.

    Phong lao vào, anh ôm lấy tôi, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng nhưng đôi mắt anh lại lạnh lùng quan sát tấm gương.

    "Linh!

    Em sao vậy?

    Em thấy gì?"

    "Phong... cái gương... người phụ nữ trong đó... vết lằn trên cổ em..."

    Tôi chỉ tay về phía chiếc tủ gỗ, giọng run bần bật, nước mắt bắt đầu rơi xuống lã chã.

    Phong nhìn theo hướng tôi chỉ, rồi nhìn lại tôi.

    Anh nhẹ nhàng xoay gương mặt tôi lại, ánh đèn dầu hắt lên làn da tôi, không có một vết tích gì.

    Anh tiến đến, cầm một tấm vải đen dày đặc phủ kín tấm gương đồng lại.

    "Đừng nhìn vào gương nữa.

    Ở 'Cổ Nguyệt,' gương không phải để soi sắc đẹp.

    Gương là cửa ngõ của âm giới, nó sẽ phản chiếu những gì mà người sống không nên thấy, hoặc những gì mà ma quỷ muốn em tin là thật."

    Anh ôm tôi vào lòng, vuốt ve mái tóc tôi bằng những ngón tay dài, gầy guộc.

    Nhưng khi mặt tôi áp vào ngực anh, một sự thật kinh khủng nổ ra trong tâm trí tôi như một tia sét.

    Tôi không nghe thấy tiếng tim đập của Phong.

    Không có một nhịp đập nào.

    Chỉ có sự im lặng tuyệt đối của một khối đá sáp dưới lớp áo lụa đắt tiền.

    Tiếng chuông bạc ở cổ chân tôi bỗng dưng lịm dần, lịm dần, rồi tắt hẳn, để lại một khoảng lặng đầy chết chóc.

    "Ngủ đi em... ngày mai mọi chuyện sẽ khác.

    Em sẽ là người của làng này, mãi mãi."

    Phong thì thầm, giọng anh dịu dàng nhưng mang theo một sự chiếm hữu điên cuồng khiến tôi cảm thấy mình không phải là vợ anh, mà là một vật tế đã được đánh dấu chủ quyền.

    Đêm đó, tôi nằm trong vòng tay Phong, nhưng đôi mắt không thể khép lại.

    Tôi nhìn lên trần nhà, thấy những bóng đen đang bò trườn trên xà gồ, và chiếc chuông bạc cổ chân thỉnh thoảng lại rung lên một nhịp yếu ớt, lanh lảnh ~ lanh lảnh... như hơi thở của một kẻ đang cố gắng hấp hối trong sự giam cầm của bóng tối vĩnh hằng.

    Tôi nhận ra, mình đã bước vào một trò chơi tâm linh mà cái giá phải trả không chỉ là mạng sống, mà là sự cứu rỗi của chính linh hồn mình.

    ***Hết Chương 1***

    "Cảm ơn các bác đã ghé thăm làng Cổ Nguyệt.

    Chương 1 chỉ là màn sương mỏng khởi đầu thôi, bí mật thực sự nằm ở 'tấm vải đen' mà Phong vừa phủ lên gương.

    Các bác đoán xem, nếu Linh lén tháo chiếc chuông ra, chuyện gì sẽ xảy đến?"
     
    Back
    Top Dưới