Ngôn Tình Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,377,894
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tuong-tu-cung-nguoi-tan-thanh-tro.jpg

Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Tác giả: Hải Đường Vị Vũ
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro của tác giả Hải Đường Vị Vũ. Cả đời nàng chỉ biết tới Thẩm Vân Chiêu, một lòng một dạ muốn thành thê tử của hắn

Khi được như mong ước, nàng tưởng rằng mình đã cảm thấy đủ, nhưng nàng mong rằng hắn cũng có một chút tình cảm với mình.

Có điều dù nàng cố gắng dường nào, vẫn không thể khiến hắn rung động.

Thẩm Vân Chiêu, người trong lòng ngươi không phải là ta, hà tất dồn ép không tha? Trong lòng Tô Kiều Ngọc một trận chua xót.

Nàng dùng tình cảm cả đời, chỉ đổi lại được một nhát kiếm.

Ngươi bỏ qua cho ta đi! Ngươi đã có ý trung nhân của ngươi rồi, ta chỉ cầu xin được mang Vân nhi theo sống một cuộc sống bình an mà thôi. Hai người chúng ta không ai nợ ai.

Nếu có thể làm lại một lần nữa, nhất định ta sẽ không yêu ngươi!​
 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 1: Hòa Ly Mãi Mãi Không Còn Quan Hệ


Ở ngoài cửa phủ tuyết bay tán loạn, khắp nơi hoàn toàn trắng xóa che đi cành lá thưa thớt, gió lạnh thổi làm rối tóc Tô Kiều Ngọc.
"Vân Chiêu chàng đừng đi, đừng đi! Cầu xin chàng trước tiên hãy cứu cứu Vân...!Cứu cứu nó..."
Tô Kiều Ngọc đưa tay kéo cánh tay Thẩm Vân Chiêu, nước mắt trên gương mặt thanh tú không ngừng chảy xuống, giọng nói run lẩy bẩy, hai tay xiết chặt ống tay áo Thẩm Vân Chiêu.

Trong miệng lẩm bẩm cầu xin, ánh mắt khóa ở trên mặt Thẩm Vân Chiêu, dường như muốn nhìn ra một chút tia mềm lòng từ trong mắt của hắn.
Thẩm Vân Chiêu nửa nghiêng, chán ghét tách hai tay Tô Kiều Ngọc ra, tuyết rơi nhiều, quần áo lót màu xanh nhạt càng thêm lành lạnh.
"Ta tiến cung một chuyến, An Thanh Công Chúa còn đang chờ ta."
Ngữ khí khá là không kiên nhẫn, mang theo gió lạnh của tháng chạp, đâm vào trong lòng Tô Kiều Ngọc, tạo ra một vết thương thật sâu.

Tô Kiều Ngọc ngây ngẩn cả người, tay mảnh khảnh gắng gượng lau những giọt nước mắt trên mặt.

Trên mặt không hề có một chút nhiệt độ, ngược lại lạnh đến đáng sợ.
"Có thể, nhưng bây giờ Vân nhi đang chờ chàng đến cứu!" Ngực Tô Kiều Ngọc phập phồng, giọng có chút khàn, trong lời cầu xin mang theo một chút tức giận.
Tóc mai bởi vì nước mắt ngổn ngang mà dính vào trên má, trên mặt không có một chút hồng hào.

Tuyết rơi đầy đầu, trong gió rét Tô Kiều Ngọc lạnh run, vẫn đứng thẳng tắp, tỏ rõ cuối cùng nàng cũng quật cường.
Người trước mắt là phu quân của nàng, cũng đang thời tiết như vậy, trong lòng lo lắng cho bệnh tình của nữ nhân khác, không quan tâm chút nào đến con trai ruột của mình.
"Tăm tích của Vân nhi, ta đã phái hộ vệ tìm kiếm khắp nơi rồi.

Đó là hộ vệ được huấn luyện nghiêm khắc, không lâu nữa sẽ có tin tức truyền đến mà thôi.

Cô ở nhà đợi tin tức là được." Thẩm Vân Chiêu không để ý đến sự ngăn cản của Tô Kiều Ngọc, thẳng đi tới cỗ kiểu phía trước, giơ tay nhấc một góc của màn kiệu lên.
"Cô tốt nhất đừng ngăn cản ta, cô biết ngăn cản cũng không có tác dụng gì đâu, chỉ tăng thêm lòng căm ghét của ta đối với cô mà thôi."
Màn kiệu buông, phần cuối cách một bức màn nên không rõ lắm, nhưng Tô Kiều Ngọc xuyên qua gió tuyết và màn kiệu lại nghe vô cùng rõ ràng.
Tô Kiều Ngọc không nói gì đứng ở một bên, nắm ống tay áo thật chặt.
Hai người thành thân đã hai năm, Thẩm Vân Chiêu từ đầu đến cuối chưa từng đặt nàng ở trong tim, hai năm cùng chung sống, hai năm chăm sóc chu đáo, bây giờ đổi lấy cùng lắm là vô tình và lạnh lùng.

Đúng là vô cùng ngu ngốc mà!
Tô Kiều Ngọc từng là con gái của Phi Dương, phụ thân chinh chiến tứ phương được Tiên Đế phong Vương, vô cùng hãnh diện.
Sau khi gả cho Thẩm Vân Chiêu, hào quang tôn nghiêm vốn có không còn sót lại chút nào.

Tô Kiều Ngọc chậm rãi nhấc làn váy lên, quỳ gối trong tuyết, nhắm mắt lại, lông mi đều đang run rẩy.
"Vân Chiêu, coi như lần này ta van chàng! Vân nhi tuổi còn quá nhỏ, nó mới lớn như vậy, người bắt cóc nó công phu không tệ, có cái gì sơ xuất, sẽ không bao giờ được thấy nó nữa!" Giọng Tô Kiều Ngọc nghẹn ngào, đứt quãng nói.
"Hai năm trước vào thời điểm ta gả cho chàng, ta và phụ thân đã cắt đứt hoàn toàn quan hệ.

Bây giờ ta hoàn toàn không còn đường lui nữa.

Ta biết chàng không thương ta, nhưng Vân nhi là hài tử của chàng, lẽ nào ngay cả nó chàng cũng không để trong lòng sao?"
"Muốn như thế nào, chàng mới bằng lòng cứu nó? Nếu như chàng có thể mang Vân nhi bình an quay về, chúng ta sẽ hòa ly." Tô Kiều Ngọc khẽ nói, "Từ đó, mãi mãi không còn quan hệ."
Tuyết thật lạnh, cái trán của Tô Kiều Ngọc kề sát trên mặt đất cũng không thấy tuyết thay đổi chút nào, cảm giác mát mẻ từ cái trán lan tỏa đến trái tim.

Sợi tóc tán loạn, tùy ý nằm trên lưng, không ít sợi rơi xuống mặt tuyết.
Cỗ kiệu vẫn chưa đi, Thẩm Vân Chiêu lẳng lặng ngồi trong kiệu, xuyên qua khe hở bức màn, thu hết việc Tô Kiều Ngọc quỳ trên mặt đất cùng với từng câu từng chữ mà nàng nói vào trong tầm mắt.
Từ đó, mãi mãi không còn quan hệ.
Mãi mãi không còn.

Lông mày Thẩm Vân Chiêu nhíu lại, trầm mặc trong chốc lát, khóe miệng lại hiện lên một nụ cười nhạt, hướng nàng nói, "Tô Kiều Ngọc, cô đại khái là đánh giá cao vị trí của Vân nhi ở trong lòng ta rồi.

Ta cũng không như suy nghĩ của cô yêu thích nó như vậy đâu, ngược lại, lần này nó sống hay chết, ta cũng không mảy may để ý!"
Đột nhiên Tô Kiều Ngọc đứng dậy, lạnh lùng nhìn cỗ kiệu đỏ thắm trước mắt, trong mắt chứa đầy lạc lõng và thống khổ.
Nàng muốn nhìn một chút xem tim của Thẩm Vân Chiêu rốt cuộc được làm bằng cái gì, tảng đá sao? Hay là hắn vốn không có tim?
Hoặc là hắn đối với ai cũng có, chỉ đối với nàng là không có.
Trong phút chốc Tô Kiều Ngọc nở nụ cười, khóe miệng hơi cong một chút, giọng nói êm dịu, "Vậy có phải hay không....Ta chết đi, chàng mới có thể cứu Vân...."
"Đúng! Nếu không thì cô thử xem, cô chết ta lập tức đi tìm Vân." Trong mắt Thẩm Vân Chiêu mang theo tức giận quát Tô Kiều Ngọc, không để lại đường lui.
Tô Kiều Ngọc giương mắt nhìn tuyết rơi.
Cách đó không xa có một cái hồ nước, vuông vức, nuôi không ít cá có màu sắc tươi đẹp.
Lững thững đi tới, sắp đến rồi đột nhiên tăng nhanh tốc độ, nhảy xuống một cái, bất lực mà đoạn tuyệt.
Nước hồ lạnh thấu xương.
Bừng tỉnh nhìn thấy có thị vệ và tỳ nữ tiến đến, lại bị đôi tay khéo lên khỏi mặt nước, sự vật mông lung vẫn đục một mảnh.
Tất cả, đại khái kết thúc đi..
 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 2: Hiểu Lầm Quấy Rầy Chuyện Tốt


Sau tuyết ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu rọi và bên trong phòng, chiếu vào khuôn mặt tái nhợt của Tô Kiều Ngọc.
Khi nàng tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau, ngoài phòng thỉnh thoảng có thể nghe được tiếng chim tước kêu, khiến đầu đau âm ỉ.
Cả người không còn bao nhiêu sức lực, một tay chống đỡ giường chiếu đứng dậy, mặc dù có mặc áo, nhưng dường như đứng ở ngoài trời tuyết lâu nên toàn thân phát lạnh, lạnh đến run cầm cập.
Tỳ nữ đang ở một bên thu dọn nghe thấy tiếng động, nên vội vàng xoay người hầu hạ.
"Phu nhân, người đã tỉnh rồi!"
Lục Chấp là tỳ nữ hồi môn của nàng khi nàng gả cho Thẩm Vân Chiêu, cho dù ở trong phủ không được sủng ái, nhưng vẫn đối xử rất tốt với nàng.
Tỉnh lại một hồi, hàng vạn ký ức hiện lên trong đầu, tất cả sự việc hôm qua hiện lên rõ ràng trước mắt.

Tô Kiều Ngọc kéo tay Lục Chấp, hốt hoảng hỏi, "Tìm thấy Vân nhi rồi à!"
Lục Chấp rũ mắt xuống, cuối đầu, nhỏ giọng đáp, "Vẫn không có tin tức...."
"Vân Chiêu đi đâu rồi? Ta muốn đi tìm chàng!" Tô Kiều Ngọc đẩy tay Lục Chấp ra, lấy áo nhung màu tím nhạt choàng vào, tay buộc còn đang khẽ run.
Lục Chấp biết không thể ngăn nổi, không thể làm gì khác hơn là nhíu mày đi theo phía sau.
Đẩy cửa ra, gió thổi đầy cõi lòng.

Dù Tô Kiều Ngọc đã buộc lại áo choàng, nhưng cũng khó có thể chịu nổi.

Mặc dù hôm qua nước hồ không thể lấy đi tính mạng của nàng, nhưng lại làm cho thân thể nàng suy yếu vô lực.

Nhịp bước chân càng thêm lộn xộn, chỗ đi qua chậm rãi lưu lại từng dấu giày.
Tìm tới thư phòng, phòng lớn, cũng không thấy bóng dáng Thẩm Vân Chiêu đâu.
"Phu nhân, hay là về trước đi, thân thể người còn đang rất yếu!" Lục Chấp có chút sốt ruột.
Có lẽ Tô Kiều Ngọc đang hoảng hốt nên không nghe thấy cái gì cả, ngơ ngác lảo đảo mà bước đi.

Hoa mai trong hoa viên nở đầy cành, mùi thơm sâu thẳm, trong lúc đó cành lá tầng tầng lớp lớp, có thể nhìn thấy đình trụ đỏ thắm.
"Vân Chiêu, chàng xem tuyết rơi trên cành mai kìa, thật là đẹp quá đi!" Giọng cô gái mát lạnh, mang theo sự mừng rỡ.
Tô Kiều Ngọc lập tức lấy lại tinh thần, nhìn chằm chằm núi giả trước mắt, chậm rãi đi vòng tới một bên, đem cảnh tuyết đình thu vào trong mắt.

"Nó chỉ đẹp lúc nàng đến đây xem mà thôi." Thẩm Vân Chiêu vén tóc rối xù của cô gái, ánh mắt ôn nhu như nước, nghe thế con mắt Tô Kiều Ngọc đau xót.
Cô gái mặc áo lam vải la cẩm ngậm cười, quay đầu đi chỗ khác.
Đó chính là An Thanh Công Chúa Tần Nguyệt Ca, Công Chúa mà Đương Kim Thánh Thượng sủng ái nhất, hơn nữa còn có hàng vạn người yêu mến.
Thẩm Vân Chiêu đưa tay ôm lấy vòng eo tinh tế của Tần Nguyệt Ca, nghiêng người lên trước hôn khẽ lên gò má của nàng ta, sau đó di chuyển đến mặt mũi.
Tô Kiều Ngọc nắm chặt tay, ngón tay lún vào lòng bàn tay ửng hồng.

A, tại sao mình lại muốn đi tìm Thẩm Vân Chiêu chứ, hôm nay không nên xuất hiện, thở ra một hơi, một làn khói tán ra tứ phía.
Quay người chuẩn bị rời đi, bởi vì ống tay áo quơ trúng lá cây, làm tuyết trên tán lá rơi xuống, phát ra một tiếng hô.
"Ai?" Thẩm Vân Chiêu lạnh giọng hỏi.
Đã như vậy, thì không thể rời đi nữa.

Tô Kiều Ngọc từ sau núi giả bình tĩnh mà bước ra, khoác áo choàng cũng có vẻ mỏng manh vô cùng.
Nhìn thấy Tô Kiều Ngọc, Thẩm Vân Chiêu vẫn không thu lại tay đang đặt trên eo Tần Nguyệt Ca, "Không ở trong phòng nghỉ ngơi, đi ra ngoài làm cái gì!"
"Vậy thực sự xin lỗi vì đã quấy rầy chuyện tốt." Tô Kiều Ngọc nhìn chằm chằm hắn, không thèm liếc mắt nhìn Tần Nguyệt Ca một cái.
"Có mấy lời ta nhất định phải hỏi chàng, tung tích Vân nhi không rõ, thân là mẫu thân có thể nào hờ hững ngồi ở trong phòng nghỉ dưỡng.

Chàng nói nếu ta đi tìm cái chết, chàng sẽ đi tìm Vân nhi, vậy bây giờ nó đang ở đâu?"
Lại liếc mắt Tần Nguyệt Ca một cái, rồi quay về nhìn Thẩm Vân Chiêu, "Ban ngày ban mặt, chàng lại đưa một mình Công Chúa vào phủ, mang sự trong sạch của công chúa để ở đâu!" Âm điệu oa oa, trong mắt tức giận không thể khống chế được.

Thẩm Vân Chiêu vẫy vẫy ống tay áo, sắc mặt âm trầm, "Không phải bây giờ cô vẫn sống sờ sờ đứng ở chỗ này sao?"
Sắc mặt Tần Nguyệt Ca bất động đứng tại chỗ, ý cười vẫn không giảm, trong lúc vung tay nhấc chân để lộ ra tao nhã, nhưng lại nói ra khỏi miệng những lời hùng hổ dọa người.
"Thẩm phu nhân, cô làm thế nào mà chiếm được danh xưng này, cô quên rồi sao? Ta thì không thể không khâm phục thủ đoạn cao cường, có điều bỏ qua danh tiết của chính mình để gả cho Vân Chiêu, chỗ sai là đánh đổi quá lớn."
Không chờ Tô Kiều Ngọc có cơ hội mở miệng, tiếp tục nói một cách rành mạch, "Nhìn thì băng thanh ngọc khiết, nhưng lại không ngờ tâm địa lại như vậy.

Việc này náo động cả kinh thành gây xôn xao khắp nơi, phụ hoàng làm sao có thể không hạ chiếu gả cô cho Vân Chiêu.

Đứa con kia cũng không phải là con trai ruột của Vân Chiêu, dựa vào cái gì mà bắt chàng đi cứu người!"
Hai năm trước, danh tiết của Tô Kiều Ngọc có bẩn.

Khi tỉnh lại đã ở trên giường của Thẩm Vân Chiêu, không có cơ hội giải thích, không có bất kỳ người nào đồng ý tin tưởng nàng, nhưng ngày hôm sau có thể tra ra tất cả manh mối nhưng đều bị một bàn tay vô hình chặt đứt, làm cho nàng trăm miệng cũng không thể bào chữa.
Tần Nguyệt Ca vung tay lên rồi hạ xuống, đánh lên trên mặt Tô Kiều Ngọc, một tiếng lanh lảnh đặc biệt rõ ràng.
Tô Kiều Ngọc hơi run, trên mặt đau rát, khẽ cắn răng, hai năm qua nói bóng nói gió từ lâu đã làm cho nàng thương tích đầy mình rồi, những câu nói này của Tần Nguyệt Ca nàng đã sớm quen, nhưng Vân nhi là con của Thẩm Vân Chiêu, cái này không cho bất cứ người nào bôi nhọ.
Đang lúc Tần Nguyệt Ca lại muốn cho nàng một cái tát nữa, nàng giơ tay lên bắt chuẩn xác cổ tay của đối phương..
 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 3: Cuối Cùng Lại Lựa Chọn Người Khác



 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 4: Tự Rước Lấy Nhục



 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 5: Ta Tự Mình Động Thủ



 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 6: Càng Muốn Nhúng Tay



 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 7: Xin Lỗi Nỗi Tương Tư Tận Xương Của Ngài


Tần Nguyệt Ca khẽ nhíu mày, "Không biết thượng sách của thái phó đại nhân, có chỗ nào cao minh?"
Thẩm La Hàn cười, cúi người ở bên tai Tần Nguyệt Ca, môi khép mở, phác họa ra âm mưu ngoan độc.
"Biện pháp của Thẩm đại nhân luôn độc đáo mà máu tanh như vậy.

Chẳng lẽ tại lúc ngươi để ta bắt đi con trai của nàng ta liền đã dự tính trước tất cả?" Tần Nguyệt Ca tận lực làm cho giọng của mình nghe như tùy ý một chút, che dấu đi nội tâm sợ hãi.
"Công chúa cần phải nắm bắt thời cơ a." Thẩm La Hàm dùng ngữ khí quỷ dị nói, rồi xoay người nâng bước rời đi.
Hành lang gấp khúc, gió thổi cành khô, truyền đến âm thanh sàn sạt đến rợn người.

Tô Kiều Ngọc nằm trên giường gỗ, ánh mắt rời rạc, thẳng đến khi nữ y băng bó, buộc lại miệng vết thương mới vì đau đớn mà hít một hơi.
Lúc bị đâm bởi vì phẫn hận trong lòng cùng chết lặng thậm chí còn cảm thấy không quá đau, hiện tại phục hồi tinh thần, đau đớn xông đến khó có thể ức chế.
"Nàng thế nào?" Tần Viễn Mặc vừa thấy nữ y đi ra khỏi cửa phòng, liền vội vàng tiến đến dò hỏi, giữa chân mày hiện lên vẻ quan tâm.
"Nền tảng của cô nương khá tốt, chỉ là lúc trước bị cảm lạnh, hơn nữa hôm nay bị kiếm đâm bị thương, tích tụ vào tim, sợ rằng sẽ để lại bệnh căn, sau này phải điều dưỡng cẩn thận."
Nữ y dứt lời, đem phương thuốc đưa cho tiểu cô nương đi theo phía sau, phân phó nàng đi bốc thuốc.
"Đa tạ!" Tần Viễn Mặc nhanh chóng nói lời cảm tạ sau đó đẩy cửa đi về phía giường gỗ.
Tô Kiều Ngọc nghe thấy tiếng mở cửa, vẫn như cũ không phản ứng gì, hai mắt nhìn chằm chằm xà nhà, không biết đang nhìn gì hay nghĩ đến cái gì.
"Kiều Ngọc?" Tần Viễn Mặc mở miệng, giọng nói êm dịu mạng theo chút do dự cùng dè dặt.
Tô Kiều Ngọc nghiêng đầu, nhìn Tần Viễn Mặc, nhìn không chớp mắt, muốn nói rất nhiều, miệng hơi há lên rồi lại chỉ nói ra hai chữ, "Cảm ơn." Thiên ngôn vạn ngữ đều hàm chứa trong hai chữ này.
Lần trước, Tần Viễn Mặc gọi nàng là Kiều Ngọc là khi nào đây? Đại khái là hơn hai năm trước đi.

Khi đó nàng còn chưa gả đi, quan hệ của hai người rất tốt, là hai đứa nhỏ vô tư.
Vào lúc Tô Kiều Ngọc gả đi, Tần Viễn Mặc liền ở trong lòng âm thầm hạ quyết định, không liên hệ cùng Tô Kiều Ngọc nữa.

Hắn muốn nàng sống tốt, nếu hai người tiếp tục có giao tình, hắn sợ bản thân khó có thể ngăn chặn tình yêu đối với nàng, một phần tương tư tận xương.
Hiện giờ, nàng hãm sâu vào khốn cảnh sống chết, cuối cùng hắn vẫn không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn, cho dù nhúng tay vào việc này sẽ khiến mình bất lợi, cho dù trước mặt là vực sâu.

Tô Kiều Ngọc biết tâm tư của hắn, hôm này đúng là nàng nợ hắn, dính vào chuyện như vậy chỉ mang đến phiền toái cho hắn.

Hoặc không bằng nói là nàng vẫn luôn nợ hắn.

Đối với sự giúp đỡ của hắn, Tô Kiều Ngọc cảm kích tận đáy lòng.
"Nếu như, lúc trước muội gả cho ta, ta tuyệt đối sẽ không để muội chịu thương tổn!" Trong mắt Tần Viễn Mặc tràn đầy tức giận.
Tô Kiều Ngọc cười khổ một tiếng, không lên tiếng đáp lại.
"Đáng lẽ hai năm trước nên xin ý chỉ cưới muội!" Xưa nay Ngũ hoàng tử vui buồn không lộ ra, cuối cùng cũng vì nữ nhân mình yêu mến, nhiễm cảm xúc.
Nhưng Tô Kiều Ngọc biết, mọi việc đều không có nếu như, không có lựa chọn.

Hiện giờ, nàng đã rơi xuống vực sâu, Tần Viễn Mặc lại đứng ở trên đám mây, thân phận, những việc đã trải qua, tất cả đều hiện rõ đây là không có khả năng.
Hơn nữa, cho dù lại lặp lại thêm một lần nữa, nàng, có lẽ vẫn ái mộ Thẩm Vân Chiêu, dáng người mặc áo bào trắng kia, trong trẻo lại lạnh lùng.
"Xin lỗi..."
Đôi mắt Tô Kiều Ngọc chua xót, xin lỗi đã không thể đáp lại yêu thương, xin lỗi vì hôm nay cứu giúp lại mang đến tai họa, trừ hai chữ này, nàng cũng không biết còn có thể nói gì khác.
"Thẩm Vân Chiêu đối với muội như vậy, muội buông xuống đi, theo ta, ta nhất định sẽ bảo hộ muội một đời chu toàn!" Tần Viễn Mặc đau lòng cầm lấy tay của Tô Kiều Ngọc.

Vừa dứt lời, có người đẩy mạnh cửa đi vào, gió lạnh thổi khắp phòng, "Ngũ hoàng tử điện hạ, Tô Kiều Ngọc đến bây giờ vẫn là phu nhân của Thẩm phủ, nói ra những lời này cũng không quá thích hợp đi?"
Thẩm Vân Chiêu híp mắt, ám lưu trong đôi mắt thon dài bắt đầu khởi động, khóe miệng hơi cong lên, lại phá lệ có vẻ nguy hiểm.
Tần Viễn Mặc không nghĩ tới hắn sẽ đến nơi này, vừa nghe Thẩm Vân Chiêu nói, có chút chán nản, "Nếu ngươi nhẫn tâm đem kiếm chỉ vào nàng, vậy còn nói cái gì là phu nhân của ngươi!"
Bầu không khí lạnh đến đóng băng, Thẩm Vẫn Chiêu cũng mặc kệ lý do thoái thác của Tần Viễn Mặc, đi đến trước giường, bỏ qua bàn tay ngăn ở phía trước, nắm lấy cổ tay Tô Kiều Ngọc, kéo cô từ trên giường xuống.
"Hửm?" Thẩm Vân Chiêu nhìn vẻ mặt Tô Kiều Ngọc thống khổ giãy giụa, "Hưu thư một ngày chưa viết, cô vẫn là phu nhân của ta, nên ở Thẩm phủ."
Tô Kiều Ngọc ra sức muốn tránh thoát khỏi gông cùm xiềng xích của hắn, phủ đệ kia đối với nàng mà nói, hiện tại sẽ chỉ là địa ngục.
Nàng chỉ muốn mang theo Vân Nhi rời đi, cùng Thẩm Vân Chiều từ nay về sau thành người xa lạ.
Vân Nhi!
Tô Kiều Ngọc đột nhiên ý thức được, Vân Nhi vẫn còn ở trong tay nữ nhân ác độc Tần Nguyệt Ca kia, dựa theo cách nói của Tần Nguyệt Ca, hẳn là đã đem Vân nhi trở về, nàng cần phải quay về Thẩm phủ đón nó.
Nghĩ vậy, Tô Kiều Ngọc ngừng phản kháng, để mặc cho Thẩm Vân Chiêu lôi kéo bản thân hướng về phía xe ngựa ngoài cửa.
Tần Viễn Mặc muốn ngăn cản, tay ngừng ở giữa không trung, đầu ngón tay run rẩy, hắn dùng lập trường gì tới cản đây? Cuối cùng cõi lòng bất đắc dĩ.
Chỉ có thể nhìn Thẩm Vân Chiêu đem Tô Kiều Ngọc đẩy vào trong xe..
 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 8: Buông Tha Ta Đi



 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 9: Ta Muốn Nàng Ta Chôn Cùng Vân Nhi



 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 12: Lời Nói Con Người Rất Đáng Sợ



 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 14: Đều Là Ngươi Cho Ta



 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 15: Hắn Đã Chết Ta Rất Vui Vẻ



 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 16: Một Khúc Quyết Biệt


Một ngày sau, Tần Viễn Mặc lại đi gặp Thẩm Vân Chiêu.
Y sư chỉ thuốc cứu Tô Kiều Ngọc, là Tử Ô Đằng ngàn năm.

Nơi sinh trưởng của Tử Ô Đằng trên thế gian cũng không nhiều, chủ yếu là khu Tây Vực nhưng cũng cực kỳ trân quý, huống hồ muốn Tử Ô Đằng ngàn năm, cũng chỉ có Tây Vực vào năm trước tiến cống, mang đến một gốc cây.
Mà Tử Ô Đằng trong một thọ yến, hoàng để cực kỳ sủng ái mà thưởng cho An Thanh công chúa Tần Nguyệt Ca.
Nghe sứ thần Tây Vực nói, năm trước, vừa lúc gặp được Tử Ô Đằng ngàn năm, liền tiến cống đổi lấy thái độ thân thiện của hoàng đế vương triều Đại Lương.
Mẫu thân Tần Nguyệt Ca là phi tử được hoàng thượng cực kỳ sủng ái, năm đó sinh hạ Tần Nguyệt Ca liền buông tay nhân gian, để lại một nam một nữ.

Mà đôi mắt Tần Nguyệt Ca lớn lên rất giống với mẫu thân, cho nên đến nay, hoàng thượng yêu thích nàng vượt qua cả những công chúa khác.
Hoàn cảnh đại lao vẫn trước sau như một âm trầm thấm người, trên sàn nhà đều có không ít vết máu đỏ sậm.
Tần Nguyệt Ca vẫn là bộ dáng nghiêm nghị đầy khí thế, từ nhỏ đều ngâm trong bình mật, người khác cũng ngoan ngoãn nghe lời nàng.
"Nghe người khác nói, ngươi muốn gặp ta?" Trong lời nói mang theo khinh bỉ cùng ngạo nghễ.
Thẩm Vân Chiêu sắc mặt tái nhợt, không chút huyết sắc, nhìn Tần Nguyệt Ca hồi lâu, dứt khoát mở miệng nói, "Ta muốn Tử Ô Đằng ngàn năm trong tay công chúa."

Tần Nguyệt Ca khó hiểu, hắn thế nhưng không phải muốn xin nàng thả hắn ra ngoài, "Ngươi muốn thứ đó làm gì?"
"Tác dụng cụ thể công chúa không cần biết, chỉ cần biết yêu cầu của ta là được." Thẩm Vân Chiêu mệt mỏi mà dùng tay vịn vào tường.
Tử Ô Đằng ngàn năm tuy rằng trân quý, Tần Nguyệt Ca nghĩ nàng cũng không cần dùng, thứ đó chỉ là một trong những vật khác mà phụ hoảng thưởng cho nàng mà thôi.
"Muốn cái đó?" Tần Nguyệt Ca cong môi, hướng Thẩm Vân Chiêu cười, "Nếu ngươi trở thành phò mã của Đại Lương, trở thành phu quân của ta, đồ của ta tự nhiên sẽ là của ngươi."
"Thế nhưng lúc ta nói muốn ngươi cưới ta, ngươi hình như lại không muốn"
"Nhưng cũng không việc gì, hiện tại ngươi quỳ xuống, cầu ta, nói không chừng tâm tình ta tốt, lập tức cho ngươi." Ý cười không thấy nữa, ánh mắt đánh giá Thẩm Vân Chiêu.
Nàng từng cho rằng hắn thích nàng, hắn nguyện ý cùng nàng ngắm mai, trong mắt đều là ôn nhu, nàng đắm chìm trong ôn nhu của hắn không thể tự kiềm chế.
Nhưng đêm hôm đó, nàng bỗng nhiên cảm thấy nàng sai rồi.
Cho dù nàng dùng dược, không mảnh vải che thân mà đứng ở cạnh hắn, sau khi hắn đem nàng bế lên giường lại không có thêm động tác gì.
Rõ ràng hai năm trước, Tô Kiều Ngọc có thể.
Vì sao hắn thích nàng lại không có bất kỳ động tác gì!
Lại cẩn thận ngẫm lại những chuyện lúc trước, Tần Nguyệt Ca càng nghĩ càng cảm thấy hắn là gặp dịp thì chơi.
Mà nàng lâu như vậy lại không nhìn ra, khuất nhục trong lòng quay cuồng lên.
Nàng mượn cớ đem hắn nhốt vào đại lao, nàng muốn lừa gạt người này vứt bỏ tôn nghiêm mà quỳ trên mặt đất cầu nàng!
Thẩm Vân Chiêu nghe nàng nói, nhìn thẳng vào nàng, trong giây lát, cười nói, "Lúc trước không thỉnh chỉ cưới công chúa vào cửa, thật sự là Thẩm mỗ ngu dốt, trong phúc mà không biết hưởng."
Nghe hắn nói vậy, Tần Nguyệt Ca xì cười, lộ ra ý tứ trào phúng, "Ta còn nghĩ rằng ngươi thích Tô Kiều Ngọc rất nhiều, hóa ra mọi thứ trong mắt của ngươi, đều không bằng lợi ích của bản thân ngươi a ha ha ha ha."
"Đáng thương cho nàng, cuối cùng vào lúc chôn vùi xuống Vị Thủy cũng không biết ngươi đã từng thích nàng!"
"Ngươi, thật là máu lạnh vô tình!"
Đợi nàng cười đủ, nhấc tay miêu tả hình dáng gương mặt của Thẩm Vân Chiêu, "Nhưng mà, kết quả là ngươi vẫn muốn trở thành phu quân của ta!"
Thẩm Vân Chiêu chán ghét Tần Nguyệt Ca, lại tán thành hai câu này của nàng, máu lạnh vô tình, nếu hắn không máu lạnh vô tình, sao có thể nhiều lần rút kiếm hướng nàng và vào lúc nàng bị thương lại không đem nàng ôm vào lồng ngực...
Từ đầu đến cuối, cũng không làm được một chút trách nhiệm mà phu quân phải làm, dù là một chút, cũng không có.
Ngón tay Tần Nguyệt Ca trượt xuống, muốn cùng Thẩm Vân Chiêu mười ngón tay đan vào nhau, nàng không biết về sau sẽ như thế nào nhưng trước mắt chỉ có thể như vậy, ít nhất nàng có thể cùng hắn ở bên nhau.
...
Công hiệu của Tử Ô Đằng ngàn năm không phải nói giỡn, Tô Kiều Ngọc đang chần chừ ở quỷ môn quan lại được một gốc cây Tử Ô Đằng kéo về.
Cũng cùng một ngày, Thẩm Vân Chiêu trở về Thiếu Khanh phủ.

Vì không lâu trước, uống rượu độc, vốn hắn có thể đi như bay, hiện tại đi đến chỗ Tô Kiều Ngọc ở, lại cảm thấy cực kỳ vất vả mà dài dằng dặc.
Hắn siết chặt cây sáo ngọc trong tay, màu sắc thông suốt, chất liệu không tầm thường.

Hắn nghĩ đến vì nàng mà thổi khúc đầu tiên nàng từng học.
Tô Kiều Ngọc nghiêm túc học sáo là vào hai năm trước, trước đó nàng cũng biết, chỉ là thổi không dễ nghe lắm.

Trong rất nhiều nhạc cụ, nàng có nền tảng duy nhất là cây sáo, lúc ấy nàng hẳn là nghĩ, học tốt để thổi cho hắn nghe.
Nàng an tĩnh nằm trên giường, Thẩm Vân Chiêu muốn kéo lớp vải màu lam nhạt trước giường ra, sau khi chạm vào, lại dừng lại, thu tay về.
Ngoài cửa sổ, bóng đêm nhuộm dần, Thẩm Vân Chiêu đứng cách giường hai thước, đặt sáo gần môi.
Tiếng sao dễ nghe vang lên, lưu chuyển trong phòng.
Lại thổi vào bóng đêm mịt mờ.
Tết Khất Xảo lần đó, là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tô Kiều Ngọc.

Khi đó hắn vẫn chưa chú ý đến nàng nhiều, chỉ nhớ rõ nàng là một cô nương thông minh lại lớn mật, trên mặt ngũ quan tinh xảo tràn đầy đơn thuần không trải qua thế sự.
Một ngày sau khi cưới, bóng đêm vẫn không khác thường ngày, khác thường chính là Thẩm Vân Chiêu một thân sát khí đi vào phủ từ cửa sau, cổ tay áo dính máu khiến hắn gai mắt, muốn nhanh chóng trở về phòng tắm gội thay quần áo.
Cách đó không xa, đình viện truyền đên tiếng sáo du dương êm tai.
Đầu xuân còn mang theo hơi lạnh, Tô Kiều Ngọc mặc áo choàng mỏng đỏ thẫm, đứng ở dưới tàng cây hoa đào, tay cầm sáo, linh động trôi chảy.
Hắn đối với âm luật không hiểu được, cũng chỉ có thể đứng dưới góc độ người xem, từ thính giác mà bình tích(*).
(*) bình tích: đánh giá phân tích.
Một khúc ấy, làm dịu đi bực bội trong lòng hắn, mang đến từng đợt yên lặng.
Thân ảnh dưới tàng cây, từ đó gắt gao bắt được ánh mắt hắn.
Lúc này, Thẩm Vân Chiêu thổi khúc, đúng là khúc đêm đó nàng đã thổi.

Đã hơn một năm, cũng đủ để hắn thuộc lòng vào trong tim.
Một khúc ngừng lại, dư âm còn văng vẳng bên tai, hầu như biến mất.
Tấm lưng kia quay đầu nhìn nàng một cái, Tô Kiều Ngọc còn chưa nhìn rõ, bóng dáng đã biến mất trong lớp sương mù, Tô Kiều Ngọc đẩy đám người ra, muốn gọi hắn lại, nhưng thật sự không nhớ nổi hắn là ai.

Một cái tên miêu tả sinh động, lại như mắc trong cổ họng.
Hồi lâu, lời nói mê sảng từ trong miệng phát ra, "Vân Chiêu..."
Nhưng đối phương đã sớm không thấy bóng dáng.
Hình ảnh vừa chuyển, tiệc rượu tân hôn do Thẩm phủ mở.

Khăn voan che hết tất cả, để lại cho nàng một màu đỏ của thiên địa(*).
(*) thiên địa: trời đất.
Hắn nâng khăn voan của nàng lên, Tô Kiều Ngọc vẫn không thấy rõ mặt của hắn nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí tràng lạnh băng của đối phương.
Nhất thời cực kỳ ủy khuất.

Trong mộng cũng không biết vì sao lại ủy khuất, nhưng mũi nghẹn ngào.
"Vân Chiêu, ta thích chàng..."
"Nàng vì sao lại đối với ta như vậy, giọng nói nhỏ đến không thể nghe thấy, lại không mất một chữ đập vào trong lòng Thẩm Vân Chiêu đến đau đớn.
Thẩm Vân Chiêu siết chặt cây sáo trong tay, một khúc đã thổi xong, khúc chung nhân tán(*), hắn, hắn là rời đi.
(*) khúc chung nhân tán: khúc cuối cùng người rời đi.
Xoay người sang chỗ khác, cẩn thận đẩy cửa ra, Tần Viễn Mặc ngoài phòng nghe thấy tiếng nhìn hắn, phát hiện khóe miệng hắn một mạt huyết sắc, "Ngươi?"
Thẩm Vân Chiêu không sao cả, lau đi, "Không có việc gì."
"Từ nay về sau, nàng làm phiền ngươi chiếu cố." Không muốn lại không thể làm gì.
"Ngươi không định chờ nàng tỉnh lại sao?" Tần Viễn Mặc chần chờ hỏi.
"Cứ như vậy đi, nguyện cả đời còn lại của nàng không có ta, không lo không bệnh, sung sướng an khang..."
Gió nổi lên, Thẩm Vân Chiêu chậm rãi biến mất, như trong mộng nhiều năm qua của Tô Kiều Ngọc, như vậy mà biến mất..
 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 17: Dương Châu Tháng Tư


Tần Viễn Mặc dựa theo nhắc nhở của Thẩm Vân Chiêu, một đường hướng đông mà đi, thẳng đến khi đi vào Dương Châu non xanh nước biếc mới ngừng chân lại.
Hắn phát hiện Tô Kiều Ngọc dường như rất thích tòa thành này.

Vì vậy dùng thân phận một thương nhân buôn bán đồ ngọc mà ở đây sinh sống.
Lúc vừa đến Tô Kiều Ngọc không hay nói chuyện, chỉ lúc người khác dò hòi mới đơn giản trả lời.
Tần Viễn Mặc nghĩ mọi biện pháp muốn làm nàng vui vẻ, khôi phục như thường nhưng lại nhận lấy thất bại mà chấm dứt.
Một lần ngẫu nhiên, hắn theo nàng đến cửa hàng ở thành tây bốc thuốc, phát hiện nàng dường như nổi lên hứng thú với thuốc bắc.
Thừa dịp còn nóng mà đề nghị, "Nếu thích thì Kiều Ngọc sau này nàng thường xuyên đến đây học một chút y thuật đi."
Tô Kiều Ngọc có hứng thú với y thuật đã là chuyện rất lâu về trước, sau đó lại bị võ đao lộng kiếm hấp dẫn, y thuật liền đặt sang một bên.

Hiện giờ gặp được thuốc bắc, sinh ra cảm giác thân thiết.
"Được." Nàng gật đầu đáp ứng.
Những ngày sau đó, nàng thường xuyên đến y quán mà ngây ngốc, có lúc ngẩn ngơ hẳn một ngày.

Đại phu y quán nhìn hòa ái dễ gần lại có danh vọng cực cao, nhìn nàng tư chất không tồi lại dụng tâm lĩnh ngộ, tay cầm tay mà dạy nàng.
Từ dựa theo phương thuốc mà bốc thuốc, đến có thể hằng ngày kê đơn thuốc chữa những bệnh nhẹ, thế nhưng nàng chỉ dùng mất một tháng.
Ngày như nước, lơ đãng liền trôi qua.

Rất nhanh, thời gian một năm đã không thấy tăm hơi.
Lại đến tháng tư, hoa lê trắng nở thành chùm, đặc biệt sống động.
Chạng vạng, tại lúc hoa lê đang nở mạnh mẽ, Tô Kiều Ngọc từ y quán trở về, nhìn thấy Tần Viễn Mặc đang đùa giỡn với một tiểu hài tử múp thịt.
"Buổi chiều lúc ta đi nói chuyện làm ăn về, ở trên cầu gặp được nó, cũng không biết tiểu hài tử nhà ai bị vứt bỏ.

Nhìn vừa đáng yêu lại vừa đáng thương, nên đã dẫn về." Khuôn mặt Tần Viễn Mặc tràn đầy ý cười.
Tiều hài tử trước mắt khoảng hai ba tuổi, là cái tuổi đi đường còn lung lay.

Quần áo trên người chất liệu không tệ, trên cổ đeo một khối ngọc thạch.
Thấy nàng tiến đến, nó nhút nhát nhìn nàng, mắt chớp chớp, vẻ mặt hiếu kỳ.
Chỉ nhìn mấy lần, nàng liền chuẩn bị lên lầu, "Được.

Huynh thích mang theo nó thì mang theo."
Tần Viễn Mặc không nói gì nữa, chỉ nhéo nhéo tay tiểu hài tử.
Tiều hài tử đột nhiên mở miệng, mềm mại, "Cha, là con không đúng chỗ nào? Mẫu thân thoạt nhìn không vui."
Nghe được cách xưng hô của tiểu hài tử đối với nàng, nàng sững sờ ở cửa thang lầu.
Trong lòng Tần Viễn Mặc hiểu rõ, biết nàng đối với cái chết Vân Nhi, trước sau khó có thể buông.

Nhéo khuôn mặt mũm mĩm của tiểu hải tử, "Hoài Trăn không có không đúng chỗ nào cả, trước tiên để mẫu thân lên lầu nghỉ ngơi trong chốc lát đi."
Vừa dứt lời, tiểu hài tử lập tức lúc lắc chạy đến nơi Tô Kiều Ngọc đứng, nỗ lực duỗi tay với lấy cổ tay của nàng.

Nói chuyện còn chưa nghe rõ lắm, nhưng có thể miễn cưỡng đoán được nó nói cái gì.
"Hoài Trăn ngoan ngoãn, có thể để Hoài Trăn ngủ cùng mẫu thân một buổi tối được không? Hoàn Trăn muốn ngủ cùng mẫu thân..."
Đầu ngón tay bị Hoài Trăn chộp lấy, xúc cảm ấm áp, chân thật, giọng nói mềm mại, nháy mắt hòa tan lòng nàng.
Nếu Vân Nhi vẫn bình an đến giờ, có lẽ cũng tầm tuổi này, có thể giòn giã gọi mẫu thân.
Vừa nhớ đến, hốc mắt không khỏi hơi đỏ lên, dùng tay áo che lại, giải thích nói, "Lúc trở về gió thổi cát bay vào mắt."
Lại nhu thuận mà gật gật đầu với tiểu Hoài Trăn, "Được!"
Hoài Trăn cười đến đôi mắt đều cong lên, đong đưa lôi kéo tay nàng, nhìn ra nó đang rất vui vẻ, Tô Kiều Ngọc cũng bị nụ cười của nó lây nhiễm theo.
Có lẽ là ý trời, đưa Hoài Trăn đến trước mặt nàng, điền vào cuộc sống của nàng.
Sau khi Hoài Trăn đến, Tô Kiều Ngọc tươi cười dần nhiều lên.
Nàng vẫn ngày ngày đi y quán, ngày trước lúc chưa học y thuật, nàng chỉ có ăn cơm ngủ đọc sách, hiện tại nàng cũng sẽ vào hoàng hôn hoặc sáng sớm, mang theo tiểu Hoài Trăn đi dạo khắp nơi.
Lúc này nàng mới chú ý, hóa ra Dương Châu ở ngoài kinh thành, là một thành phồn hoa náo nhiệt lại sinh động.
Thì ra nàng cũng có thể bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới ở nơi khác.
Tiểu Hoài Trăn luôn có thể làm khóe miệng nàng cong lên, tuy rằng ngày thường nó cãi cọ ầm ĩ nhưng lại làm cuộc sống của Tô Kiều Ngọc càng thêm tươi mới.
"Hoài Trăn con đừng động vào hộp đồ, sư phụ đến đánh mông con thì ta cũng sẽ không che chở cho con đâu!" Tô Kiều Ngọc hù dọa mỗ tiểu hài tử đang lộn xộn.
Hoài Trăn lại không sợ, cười nhe răng với nàng, nhưng vẫn ngoan ngoãn để lại chỗ ban đầu.
Ngày hôm nay, Tô Kiều Ngọc bất đắc dĩ mà đem Hoài Trăn đưa đến y quán, để hắn ngồi ở ghế dài trong nhà, rồi đi ra bên ngoài ngồi bên bàn bắt đầu xem bệnh, bắt mạch.
Hôm nay, người đến xem bệnh không ít, chờ Tô Kiều Ngọc viết phương thuốc cho tất cả người bệnh cũng đã một canh giờ sau, vội thu dọn đồ, chuẩn bị mang Hoài Trăn trong phòng về nhà.
Vén rèm lên, chỉ thấy trong phòng trống rỗng.
Trong lòng Tô Kiều Ngọc hoảng loạn, tim đập nhanh hơn, hướng về phía gian nhà hô một tiếng, "Hoài Trăn!"
Đáp lại nàng chỉ có tiếng vọng của mình.
Vội vàng nhấc làn váy, chạy chậm lao ra ngoài, bất an mà hỏi người qua đường có nhìn thấy một tiểu hài tử hay không.
Nàng dọc theo đường ngày thường đi vừa tìm vừa la lên.
Đáy lòng tràn ngập sơ hãi, ánh mắt rất nhanh lướt qua người cùng cảnh trước mắt, không buông tha bất kỳ chỗ nào.
Đến chỗ rẽ thì nàng nhìn thấy một thân ảnh vàng nhạt nho nhỏ.
Đột nhiên tiến đến ôm vào lòng, thân ảnh bị ôm sửng sốt một chút, giọng nói vẫn mềm mại như cũ, "Mẫu thân..."
Tay Tô Kiều Ngọc vẫn run rẩy, lúc trước Vân Nhi chính là ở trong nháy mắt mà biến mất.

Lúc nàng quay đầu lại phát hiện không thấy tiểu Hoài Trăn thì lòng nàng tràn đầy sợ hãi.
Nàng sợ giống như một năm trước, trong chớp mắt đã vĩnh biệt.
May mắn...
"Mẫu thân không cần lo lắng, Hoài Trăn là đi ra ngoài chơi, một lát liền trở lại, không có việc gì không có việc gì..." Nó giống như tiểu đại nhân mà dỗ dành Tô Kiều Ngọc.
Tô Kiều Ngọc ở trên vai hắn cọ cọ nước mắt nơi khóe mắt, "Lần sau đi chơi cũng phải nhớ nói một tiếng."
Hoài Trăn vội vàng gật đầu, "Dạ dạ, nhất định! Con muốn đi xem ảo thuật ở bên kia!"
Tô Kiều Ngọc biết tiểu hài tử mê chơi, cười ôm nó đi qua.
Xoay người đi qua một nam tử trung niên mặc quần áo quý giá đẹp đẽ.
Tô Kiều Ngọc sửng sốt, xoay người sang chỗ khác, người nọ vừa lúc cũng dừng lại, nhìn về phía nàng.
Nàng không biết, phụ thân mình sao lại xuất hiện ở đây?
Vẻ mặt Tô vương gia cũng kinh ngạc mà nhìn nàng.
"Đây là?" Hắn hỏi tiểu hài tử mà Tô Kiều Ngọc đang ôm trong tay.
"Ta...!Hài tử." Tô Kiều Ngọc ôm chặt Hoài Trăn dẫn Tô phụ về nhà.
"Tất cả mọi người đều cho rằng con chết ở Vị Thủy, mẫu thân con nghe được đã khóc suốt một đêm." Tô vương gia nhìn thấy nữ nhi không chết, trong lòng tràn ngập vui mừng.
Dù cho ba năm trước đây, đoạn tuyệt quan hệ nhưng khi biết tin người đã chết cũng cực kỳ đau lòng.
Tô Kiểu Ngọc đẩy cửa phòng, rót trà cho Tô phụ, bỏ bớt một phần, nói sơ lược về một chút việc mà nàng trải qua.
"Phụ vương tại sao lại ở Dương Châu cách kinh thành ngàn dặm?" Đối với chuyện hôm nay gặp mặt, Tô Kiều Ngọc rất ngạc nhiên.
Tô vương gia nhắc đến việc này liền thở dài, "Cục diện trong triều rung chuyển, vi phụ chẳng qua là bo bo giữ mình, rời xa chốn thị phi mà thôi."
Hóa ra một năm này, Dương Châu mặc dù an ổn thái bình nhưng kinh thành lại nghiêng trời lệch đất..
 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 18: Người Xưa Đi Vào Giấc Mộng Đến


Khoảng tháng ba năm trước, hoàng đế băng hà.

Về phần người được chọn kế thừa ngôi vị hoàng đế, các thần đương triều đều có ý tưởng.
Có người cho rằng con trai trưởng sẽ ứng tuyển kế thừa ngôi vị hoàng đế, có người lại cảm thấy con trai trưởng mới nhận tổ của Thái tử trước kia kế thừa.
Tất cả nguyên nhân bất đồng ở chỗ, hoàng đế băng hà, cũng không phải là thái tử định ra từ trước.
Thái tử sớm được định ra đã chết một cách ly kỳ, mới làm cho tiên đế có cơ hội kế thừa.
Mà thái tử mới nhận tổ hiện tại, chính là nhi tử của thái tử năm đó, kết quả sau cuộc tranh cãi là vị điện hạ này đăng cơ vào tháng tư năm trước.
Tô Kiều Ngọc nghe phụ thân nói triều đình biến động, có chút hoảng hốt, từ trước đến nay nàng đối với chuyện này không có hứng thú, hiện giờ hàng loạt tin tức tràn đến, đứng lên để ý có hơi cố sức.
"Đảng phái ở triều đại đương thời rất đông đảo, thái phó là một phái, hoạn quan lại một phái hơn nữa bên ngoài, còn có một nhóm cựu thần đứng trung lập.

Vi phụ thật sự rất mệt! Không bằng lui về sau, ở ẩn nơi phố xá đến an ổn."
"Tai họa ngập đầu là sau khi điện hạ kế thừa ngôi vị hoàng đế, thân thể vẫn luôn không tốt, quyền lực thái phó vốn hơi giảm xuống hiện tại lại có xu thế tăng lên." Trong lời Tô vương gia mang theo sầu lo.
"Vậy vị điện hạ lúc trước ở nơi nào?" Tô Kiều Ngọc đem Hoài Trăn đang âm ĩ dỗ dành qua một bên chơi.

Tô vương gia nghe thấy nàng hỏi như vậy, hơi ngạc nhiên.
Nó thế nhưng lại không biết thân phận của Thẩm Vân Chiêu?
Đang chuẩn bị giải thích chân tướng trong đó, ngoài cửa truyền đến giọng nói của Tần Viễn Mặc, "Tô vương gia đến khi nào vậy?"
Tuy rằng sắc mặt như thường nhưng trong lòng Tần Viễn Mặc lại nổi lên sóng to gió lớn.

Một năm nay, hắn nỗ lực không để tin tức trong kinh thành truyền đến nơi này, chính là muốn nàng rời xa những chuyện đó, có cuộc sống bình thản.
Cuối cùng vẫn đến sao?
Hắn cho rằng ngày tháng yên lặng ở Dương Châu sẽ mãi mãi.
Khi hắn vào cửa nhìn thấy Tô vương gia thì hắn liền biết, cuối cùng cũng không có khả năng.
Hoài Trăn cách đó không xa thấy hắn trở về, giòn giã kêu một tiếng, "Phụ thân!"
Tần Viễn Mặc ôm chầm lấy tiểu hài tử mềm mại, hôn một cái, cố gắng thu lại thần sắc trong mắt.
"Cũng vừa mới đến, Ngũ hoàng tử điện hạ thế nhưng lại cùng Kiều Ngọc ở một chỗ.

Có điện hạ chăm sóc, thần vô cùng cảm kích." Tô vương gia cười bày tỏ cảm kích của mình.
Đối với một tiếng gọi của tiểu hài tử, trong lòng Tô vương gia dấy lên nghi hoặc, nhưng lại không biết mở miệng hỏi như thế nào đành phải áp xuống sự khó hiểu.
"Làm cách nào lại tìm được điện hạ lưu lạc ở bên ngoài trở về?" Tô Kiều Ngọc cười cười với Tần Viễn Mặc mới vào cửa, lại dò hỏi Tô phụ.
Tần Viễn Mặc nghe vậy nhíu mày lại, nắm cổ tay áo trắng làm bằng tơ lụa, "Ta lên lầu lấy đồ, xin lỗi không tiếp được..." Liền xoay người rời đi.
Tô Kiều Ngọc cảm thấy Tần Viễn Mặc không thích hợp, rồi lại không biết có chỗ nào không đúng, đang muốn mở miệng hỏi, hắn đã đi lên lầu.
"Bị người khác phát hiện tín vật xác định thân phận trên người." Tô vương gia đơn giản trả lời, nhìn bóng lưng Tần Viễn Mặc rời đi, như có điều suy nghĩ.
Nếu Kiều Ngọc đã cùng Ngũ hoàng tử đến Dương Châu rời xa kinh thành bắt đầu cuộc sống mới, như vậy thì không cần phải trở về vũng nước đục.
Duy trì an ổn như hiện tại mới là lựa chọn tốt nhất.
Năm đó hắn đoạn tuyệt quan hệ với nàng, một là hắn cho rằng tình huống lúc đó xác thật là làm nhục gia phong, còn là hắn không muốn nữ nhi của mình có bất kỳ liên quan với Thiếu Khanh Thẩm Vân Chiêu vào lúc đó.
Nhưng chuyện này cũng không đại biểu rằng hắn sẽ không hy vọng nữ nhi được hạnh phúc.
Hiện tại, Ngũ hoàng tử có thể cho nàng sung sướng, so với Thẩm Vân Chiêu cho nàng thống khổ, thật sự tốt hơn nhiều.
Tuy phụ thân nói có hơi kỳ lạ, nhưng nếu phụ thân không muốn nói, nàng sẽ không hỏi.

Cho dù hỏi cũng sẽ không có đáp án.
Màn đêm buông xuống, gió đêm thổi, trong mộng của Tô Kiều Ngọc có một người đến.
Trong mộng, hoa quế còn chưa héo tàn, là mùa thích hợp để làm bánh hoa quế.

Giữa sân, tràn ngập cây hoa quế, nam tử mặc quần áo màu trà dáng người cao thẳng, mang theo ống sáo xanh biếc.
Tô Kiều Ngọc ghé vào trước cửa sổ nhìn, tiếng sáo nghiêng ngả lảo đảo theo bóng đêm đi vào tai nàng.
Đang say mê nghe, từ khúc(*) lại hơi ngừng.
(*) từ khúc: bài hát, bài nhạc.
Vội vàng đi xem, người thổi sáo ngã vào trong vũng máu, bên hông cắm một thanh đoản đao màu đen, máu tươi phun ra, nhiễm một mảng lớn.

Nàng lập tức hoảng sợ luống cuống, muốn dùng tay che lại miệng vết thương đang đổ máu nhưng máu vẫn từ kẽ tay chảy ra, dính đầy tay nàng.
Nàng muốn gọi người, khóc kêu, phát ra tiếng khóc tê tâm phế liệt.
Lại không có người nào đến...
Cô độc tuyệt vọng, đau triệt nội tâm.
Đó là bóng dáng của Thẩm Vân Chiêu, đã bao lâu nàng không mơ thấy hắn, một năm? Hay ba năm.
Ba năm trước, nàng gặp được hắn.
Tô Kiều Ngọc khống chế được bản thân không nghĩ đến chuyện trong mộng, nếu đã không ngủ được, không ngại đi xung quanh một chút.

Đang chuẩn bị mở cửa, có người đẩy cửa vào.
Trước cửa là Tần Viễn Mặc một thân mùi rượu.
Ánh mắt hắn mê ly, nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu.

Bị gió lạnh tháng tư thổi mà rét run, dần dần khôi phục thanh tỉnh.
Lẩm bẩm kêu nàng một tiếng, đột ngột nói, "Kiều Ngọc, hoa lê Dương Châu, so với kinh thành đẹp hơn nhiều..."
Hắn muốn giữ nàng lại, tuy rằng hắn không thể hoàn toàn xác định nàng sẽ trở lại kinh thành, nhưng hắn biết nàng có ý định này.
Đối với Tần Viễn Mặc, Tô Kiều Ngọc không chọn quanh co lòng vòng mà nói thẳng, "Ta muốn đi vào hoàng cung một lần."

"Nàng...!Đã biết hết rồi?" Tần Viễn Mặc thở phào một hơi, cuối cùng đã biết.
Ban ngày, Tô Kiều Ngọc không lấy được thứ mình muốn từ Tần Viễn Mặc và phụ thân, nàng không truy vấn, mà là hướng bá tánh ở Dương Châu hỏi thăm.
Hóa ra Thẩm Vân Chiêu chính là con trai trưởng năm đó Thái Tử lưu lại, cũng chính là hoàng đế dương triều.
Sau khi đăng cơ, tình trạng thân thể hắn càng ngày càng kém, Tô Kiều Ngọc phỏng đoán, ly rượu độc năm đó, hẳn là mầm tai họa.
Một năm nay, nàng đối với y thuật càng ngày càng tinh thông, cũng biết nàng cho hắn uống rượu độc, cho dù giải được nhưng vẫn sẽ không khỏi hoàn toàn.
Hắn là vua một nước, vậy nàng chẳng phải thực xin lỗi lê dân bá tánh Đại Lương!
"Nhưng đoạn đường này vô cùng hung hiểm, hơi vô ý là bỏ mạng!" Tần Viễn Mặc gấp gáp, hắn không muốn cùng nàng vĩnh biệt.
"Ân tình của Ngũ hoàng tử, Kiều Ngọc suốt đời khó quên." Hắn dành cho nàng, chỉ sợ là còn không rõ.
Ánh mắt Tần Viễn Mặc ảm đạm, "Nàng và ta, cần gì phải nói những lời này." Hắn muốn chiếu cố nàng, cũng không phải là vì lời cảm tạ khó quên của nàng.
Tô Kiều Ngọc cảm thấy người mình có lỗi nhất có lẽ là Tần Viễn Mặc, hắn có thể vì nàng vứt bỏ địa vị cùng cuộc sống hoàng cung, vứt bỏ mọi thứ, nàng lại không cho được thứ hắn hắn muốn trong lòng.
"Ta đi đến đó không phải bởi vì muốn gặp hắn hoặc thế nào khác, dù sao bệnh của hắn là vì ta mà có, ta không thể khoanh tay đứng nhìn."
Giọng điệu Tô Kiều Ngọc bình đạm, đã hơn một năm, thời gian đã đem hận ý cùng tình cảm của nàng hao mòn hầu như không còn, đối với quá khứ của người kia, nàng đã có thể bình đạm mà nhắc tới.
Hắn biết nàng luôn luôn cố chấp, hắn làm sao thuyết phục được nàng, cẩn thận nghĩ lại, một lần cũng không có.
Đối với nàng, dù hắn tâm tư cơ trí(*), từ trước đến nay đều không thể tránh được.
(*) cơ trí: nhìn xa trông rộng.
"Khi nào nàng trở về?"
Tần Viễn Mặc nhìn thẳng nàng, trong mắt là ôn nhu thiên ti vạn lũ.
Tô Kiều Ngọc không thể lập tức trả lời, nguyên nhân không thể khẳng định trong đó rất nhiều.
"Đợi bệnh tình hắn hoàn chuyển, ta lập tức trở về."
"Được, ta và Hoài Trăn ở Dương Châu chờ nàng...".
 
Tương Tư Cùng Người Tẫn Thành Tro
Chương 19: Ý Trời Trêu Ngươi


Nhất thời không nói gì.
Tô Kiều Ngọc tỉ mỉ nhìn kỹ cây sáo đang cầm trong tay, đó là thứ duy nhất ngoại trừ quần áo mà nàng mang từ kinh thành đến, chỗ đuôi sáo không biết từ khi nào dính nhàn nhạt vết máu.
"Lần này nàng trở về, sẽ cùng hắn hòa hảo sao?" Tần Viễn Mặc ấp a ấp úng nói, bại lộ lo lắng trong lòng.
Hắn không thể ngăn cản nàng trở về, từ sâu trong lòng hắn, không muốn Tô Kiều Ngọc trở về bên cạnh Thẩm Vân Chiêu.
Rõ ràng người nọ làm tổn thương nàng nhiều lần như vậy.
Tô Kiều Ngọc nghe vậy sửng sốt.
Nàng quả thực không nghĩ đến lần này trở về còn có thể cùng hắn bên nhau hay không, có lẽ trong lòng nàng, đã cam chịu, bọn họ là không có khả năng.
Tất cả đau xót trước đó, đều không thể hóa thành mây khói.
Mọi thứ đều không trở về được nữa.
"Ta không muốn hổ thẹn với bá tánh Đại Lương, không muốn thánh thượng ôm bệnh khiến triều cương hỗn loạn, cho nên ta cần phải trở về."
"Còn ta và hắn...!Không quay lại được!"
Ngữ khí kiên định, là nói cho Tần Viễn Mặc nghe, cũng nói cho bản thân nàng nghe.

Nàng không cho bản thân có khả năng quay lại.
Tần Viễn Mặc nghe vậy, đôi mắt cong lên, như ngôi sao sáng, hắn không muốn đợi thêm nữa, "Sau khi nàng quay về Dương Châu, ta sẽ cưới nàng!"
Hắn vẫn luôn muốn nói những lời này, hắn nghẹn nhiều năm như vậy, đều nghẹn thành tâm bệnh.
Tô Kiều Ngọc nhìn hắn, suy nghĩ thật lâu, nhìn không chớp mắt.

Trong đầu hiện lên hàng vạn hàng nghìn tràng cảnh hắn cứu nàng, quan tâm nàng, rõ ràng ở trước mắt.
Cuối cùng khẽ gật đầu.
...
Sáng sớm hôm sau, đợi Tần Viễn Mặc rời giường rửa mặt xong, lúc đi tìm Tô Kiều Ngọc, nàng đã không còn ở trong phòng.
Trong phòng chỉ để lại tiểu Hoài Trăn hai mắt mông lung buồn ngủ.
"Cha..." Hoài Trăn hướng Tần Viễn Mặc hữu khí vô lực(*) phất tay.
(*) hữu khí vô lực: uể oải, ỉu xìu.
Tần Viễn Mặc ôm nó mặc quần áo.
Thấy trong phòng không có thân ảnh của Tô Kiều Ngọc, Hoài Trăn hỏi, "Mẫu thân đi đâu vậy?"
Tần Viễn Mặc đem cánh tay nhỏ của nó nhét vào trong tay áo, hóa ra mặc quần áo cho tiểu hài tử lại phiền toái như vậy, "Mẫu thân đi gặp thân cha(*) của con."
(*) thân cha: cha ruột.
Ngay cả Tô Kiều Ngọc nói với hắn, vào kinh chỉ vì chữa bệnh, nhưng hắn vẫn nhịn không được nghĩ, có thể nàng lo lắng cho hắn, đau lòng cho hắn.
Nàng đối với hắn để bụng cỡ nào, có thể chính nàng cũng không biết được.
Hoài Trăn nghe không hiểu lắm, chỉ biết mẫu thân rời đi, bĩu môi, tỏ vẻ mình không vui.
Từ Dương Châu đến kinh thành, Tô Kiều Ngọc đi đường nửa tháng mới đến cửa thành, mệt mỏi không chịu nổi.
Tuy rằng kinh thành so với một năm trước có chút khác biệt nhưng vẫn là đường phố cùng đám người quen thuộc, náo nhiệt sinh động.
Nàng không muốn lấy thân phận thật vào cung, cho nên ở trên bộ dáng mình làm chút công phu.
Sau khi tùy tiện tìm một khách đ**m, Tô Kiều Ngọc liền thu xếp mua đồ dịch dung.
Khuôn mặt nàng vốn thanh tú, dịch dung quan trọng nhất chính là đôi mắt, cho nên ở trên mắt tốn rất nhiều công phu.

Chỉ trong chốc lát, trong gương chính là một bộ dáng khác, mặt mày thon dài, tóc mai để lại, trong mắt là năm tháng mài giũa để lại tang thương.
Đuôi mắt chấm thêm một nốt ruồi nhỏ, thêm vài phần dịu ngoan.
Vài thay đổi, hầu như bản thân nàng cũng nhận không ra người ở trong gương, xác định tất cả mọi người sẽ không đem bộ dạng này liên hệ cùng với bộ dạng trước kia của mình, thay xong quần áo đi xuống lầu.
Khách đ**m bình dân, ông chủ đang dựa ở quầy, kiểm kê lại vò rượu mà tiểu nhị vận chuyển đến.
"Ngươi muốn vào cung chữa bệnh cho thánh thượng?" Khi đối mặt với Tô Kiều Ngọc muốn dò hỏi biện pháp tiến cung, lão bản lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.
Phải biết rằng, một năm nay, y sư vì chữa bệnh nhiều vô số kể, nhưng không ai có thể thành công ngược lại người có triển vọng lại mất đi tính mạng.
"Sau khi tiến vào cửa thành có thể nhìn thấy một tấm hoàng bảng, đó là hoàng thượng dán lên để tìm kiếm nhân tài chữa bệnh, nếu ngươi cảm thấy bản thân có thể chữa được, thì đi bóc hoàng bản, sẽ tự có ngươi mang vào cung."
"Nhưng nếu không nắm chắc mà nói, vẫn là không nên, vạn nhất không chữa được, thánh thượng trị tội thì phiền toái..."
Lão bản nhíu mày có lòng tốt nhắc nhở.
"Đa tạ."
Trị tội? Điều này cũng là một tay Thẩm La Hàm làm đi.
Nghe phụ thân nói, trong triều có hai cỗ thực lực đấu tranh kịch liệt nhất đó chính là Thẩm thái phó Thẩm La Hàm và đương kim thánh thượng Thẩm Vân Chiêu.
Nếu Thẩm La Hàm muốn nắm giữ triều chính, tự nhiên không hy vọng Thẩm Vân Chiều khỏi bệnh, hắn sẽ gây khó dễ khiến cho thực lực cùng địa vị của mình càng thêm được củng cố.
Dưới số tiền lớn có dũng phu(*), phía trước có nhiều người không hiểu triều cục tự mình uổng phí mà liên lụy mình.
(*) dũng phu: người dũng cảm.
Mà Tô Kiều Ngọc biết quan hệ bền chặt trong đó nhưng nàng vẫn lựa chọn đi vào, nàng không rõ nàng rốt cuộc là vì cái gì, có lẽ là muốn một vương triều Đại Lương an ổn, lại có lẽ...!Không, không phải! Nàng lặp lại nói cho bản thân, nàng là vì bá tánh mà thôi, không hơn!
Trải qua kiểm tra, Tô Kiều Ngọc đi vào hoàng cung.
Vì không bại lộ giọng nói của mình, nàng dứt khoát giả bộ không thể nói chuyện.
Thẩm Vân Chiêu an tĩnh nằm trên giường, cách tầng sa mỏng, Tô Kiều Ngọc nhìn về phía hắn.
Một bên, thái giám quy củ tiến đến vén sa mỏng, ý bảo nàng tiến lên bắt mạch.
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy hắn sau một năm, gương mặt vốn góc cạnh rõ ràng, hiện tại càng thêm lạnh lùng.
Nàng cho rằng ở bên Vị Thủy đã quyết biệt, không nghĩ đến hiện tại lại ở trong cung gặp lại nhau.
Quả nhiên là trời cao trêu người.
Thái giám đứng ở trước giường thấy vẻ mặt Tô Kiều Ngọc ngưng trọng, "Cô nương có phương thuốc có thể cứu chữa?"
Trước đó những y sư đến đây cơ bản cũng đều là dạng này, bắt mạch, nhíu mày, lại than y thuật mình không tinh thông.

Trải qua vô số lần, thái giám đã tập mãi thành thói quen.
Tô Kiều Ngọc xoay người dùng bút lông viết lên giấy, đâu vào đấy mà viết, nói, "Bệnh của thánh thượng là do trúng độc, đợi ta viết phương thuốc trước để áp chế điều dưỡng...!Còn phương thuốc để trị tận gốc, ta cần phải cẩn thận suy nghĩ."
Chữ tiểu triệt(*) xinh đẹp, viết xong đưa cho thái giám.
(*) một loại chữ viết.
Sau khi bắt mạch xong, Tô Kiều Ngọc có chút giật mình, năm đó Tần Viễn Mặc rõ ràng đã đem giải dược cho hắn, theo lý mà nói thương tổn do dư độc(*) cũng không lớn như thế.
(*) Dư độc: độc tố còn sót lại.
Trong cơ thể hắn còn có một loại độc dược, cùng dư độc lưu lại năm đó tác dụng với nhau, mới có thể mang đến hiệu quả mạnh mẽ như vậy.
Hắn bây giờ thân là đế vương ở trong tầng tầng lớp lớp bảo hộ, hạ dược cũng không phải chuyện dễ dàng.

Vậy chỉ có trước khi đăng cơ!
Tô Kiểu Ngọc cẩn thận suy xét, thái giám mang theo phương thuốc đi sắc thuốc, tỳ nữ cũng lui ra ngoài, hiện giờ đại điện trống rỗng chỉ còn lại hai người bọn họ.
Suy nghĩ của nàng rất loạn, chỉ cảm thấy trong đó hẳn là có một bàn tay lớn đang thao túng mọi thứ, đó là Thẩm thái phó Thẩm La Hàm? Hoặc là quan viên khác trong triều muốn quyền thế? Hoặc là người trong giang hồ?
Nàng đối với chuyện này cũng không hiểu biết nhiều, có quá nhiều chuyện trong đó nàng không biết, khó có thể đưa ra kết luận gì.
Đang muốn đi ra ngoài đại điện, dư quang thoáng nhìn một ống sáo bạch ngọc trên án thư, như đã dùng rất lâu.
Nàng biết Thẩm Vân Chiêu đối với âm luật không có hứng thú quá lớn, mà hiện tại trên án thư sao lại xuất hiện cây sáo chứ? Nghĩ trăm lần vẫn không ra.
Tiến đến cầm trong tay, xúc cảm lãnh lẽo làm nàng cảm giác không chân thật.
"Ngươi biết thổi sáo?" Thẩm Vân Chiêu nhìn nàng trong khi bắt mạch vẫn luôn không nói lời nào, cho đến khi nàng thất thố mà cầm lấy sáo của hắn, trong lòng hiện lên một tia kỳ lạ.
Tô Kiều Ngọc nghe vậy tay run rẩy, cúi đầu không trả lời..
 
Back
Top Bottom