Cập nhật mới

Khác Tướng Quân Lệnh phiên ngoại kỷ niệm 10 năm ra mắt - Thâu Thâu Tả Văn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
267235248-256-k207187.jpg

Tướng Quân Lệnh Phiên Ngoại Kỷ Niệm 10 Năm Ra Mắt - Thâu Thâu Tả Văn
Tác giả: TinNguyn860
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Phiên ngoại song song kỷ niệm 10 năm của bộ tiểu thuyết đam mỹ Tướng Quân Lệnh.

Tác giả: Thâu Thâu Tả Văn
PN được viết ra khi tác giả thấy fans than rằng Tiểu Trần (Trần Tắc Minh) thật tội nghiệp, sẽ mãi mãi không biết bản thân cũng được yêu.

Thế là tác giả quyết định 'Hãy để cho tiểu Trần biết!'
Note: tại thời điểm gặp lại nhau ở cửa thành thì 2 nhân vật chính đã 40 tuổi.



đam​
 
Tướng Quân Lệnh Phiên Ngoại Kỷ Niệm 10 Năm Ra Mắt - Thâu Thâu Tả Văn
《Đêm nay》 Chương 1


Sau khi từ cửa thành trở về, Tiêu Định an bài Trần Tắc Minh ở trong một trang viên nhỏ, phái ám vệ ngày đêm canh gác, có tin thì lập tức báo cáo.

Các ám vệ tuân thủ nhiệm vụ của mình, truyền về đều là những tin vô giá trị như "Vị Trần này không có ý đồ phản kháng, không bao giờ vượt qua cửa xuất viện", "Vị Trần này ăn uống bình thường, hôm nay không có gì thay đổi".

Tiêu Định thẫn thờ nhìn chữ "Trần" trên tờ giấy.

Chỉ nhìn thấy chữ này hắn liền có cảm giác an tâm.

Nhiều năm như vậy, tâm của hắn vẫn luôn bị treo lơ lửng, chân không đến đất, cật chẳng đến trời, cô đơn vô định, hiện giờ rốt cục cũng vững vàng.

Hắn trở về từ một thế giới xám xịt, không có màu sắc.

Hắn đột nhiên cảm nhận được trong những nụ đào còn đượm một mùi thơm nồng, dàn liễu rủ sau cơn mưa lại càng xanh tươi.

Những lão già tóc bạc trắng vốn dĩ giống như những khúc gỗ mục bỗng chốc bừng lên sức sống.

Ở nơi hậu cung, các cung tần mỹ nữ cư nhiên cũng có chút vẻ yêu kiều hơn.

Hết thảy đều là bởi vì y đã xuất hiện một lần nữa.

Bệnh tình của Tiêu Định giống như có chuyển biến tốt hơn, ho ít hơn nhiều, sau khi ho xong ngực cũng không còn đau như trước nữa.

Những dòng chữ mang chữ "Trần" ngày này qua ngày khác bay vào cung, đưa đến trong tay hắn, hắn từ đó như được tiếp thêm sức mạnh, phảng phất như lại trở về trước đây, trở lại những ngày tháng đấu đá với Trần Tắc Minh đến chết đi sống lại.

Khi đó hắn giống như một tráng sĩ, mỗi ngày tỉnh lại đều có ý chí chiến đấu cao, âm thầm so đấu với Trần Tắc Minh, Trần Tắc Minh khi đó còn là Ngụy vương, vậy mà không cách nào khống chế được hắn.

Sinh lực dồi dào như thế, đẹp đẽ như thế, thú vị như thế!

Vậy mà ngay sau khi mất y, thể lực và tinh thần của hắn cũng mai mòn theo.

Hắn đã sợ cái thân thể không có chút sinh khí này của mình cứ như vậy mà già đi.

Thế mà thần thánh nghe được lời cầu nguyện của hắn và làm cho y xuất hiện một lần nữa.

Các giác quan ảm đạm vốn đã mất đi của Tiêu Định một lần nữa trở về, tuy vậy hắn lại bởi vì Trần Tắc Minh trở về mà bắt đầu lo lắng về vấn đề được và mất.

Trong suốt cuộc đời của mình, hắn chưa bao giờ vấn đề nan giải như vậy, hắn vừa khao khát được gặp y nhưng cũng vừa sợ gặp y.

Khi gặp nhau trước cổng thành, họ không nói với nhau một lời.

Tiêu Định chỉ nhìn Trần Tắc Minh từ xa.

Giữa đám đông, Trần Tắc Minh ăn mặc như một thương nhân, đội nón tre, trông đặc biệt nổi bật.

Đúng vậy, bất kể là ai, đều sẽ lập tức chú ý đến y, hoá trang như vậy cũng chả có ích lợi gì.

Tiêu Định ngay tức thì muốn đưa tay ra ôm lấy y.

Nhưng cái gì cũng không làm, chỉ để ám vệ dùng phương thức không kinh động người qua đường đem Trần Tắc Minh mang đi, nhốt ở một trang viên.

Nhưng trong thân tâm, hắn thật sự muốn làm rất nhiều chuyện.

Hắn muốn khóa chặt y lại, không cho y rời đi nửa bước, chứ đừng nghĩ đến việc làm hại y.

Hắn do dự, bởi vì hắn biết sinh mạng của Trần Tắc Minh đã nằm ngoài quyền kiểm soát của bản thân.

Chuyện đáng cảnh giác như vậy, hắn chỉ có thể chậm rãi tính toán, cẩn thận bố trí.

Hắn không thể thất bại nữa.

Vì vậy, hắn không dám ép buộc y.

Nhưng cho dù có nhiều do dự sợ hãi, chung quy vẫn phải phá cục.

Tiêu Định lựa chọn một đêm khuya đến thăm Trần Tắc Minh.

Con người vào ban đêm thường ít minh mẫn hơn, là thời điểm thích hợp nhất để nhiễu loạn tâm tư.

Trang viên nằm bên ngoài hai phường của cung điện.

Lúc này, giờ giới nghiêm đã đến, trên đường không có một bóng người.

Người gác đêm đi tuần tra, nhưng cũng bị tùy tùng đuổi đi bằng thẻ dắt ở thắt lưng.

Khi đến nơi, người hầu mang theo đèn lồng dẫn hắn vào trong viện.

Cửa ở đây đã cũ nên khi trang cửa được mở ra, trục cửa xoay phát ra tiếng ken két chói tai.

Tiêu Định đột nhiên nhớ tới lúc trước bị giam lỏng ở Tĩnh Hoa cung, từng nhìn Trần Tắc Minh được người đưa vào cung môn dưới tình huống tương tự.

Cửa ở Tĩnh Hoa cung cũng phát ra tiếng ma sát khiến nhân sinh chán ghét như vậy.

Tên thái giám đem đèn lồng tiến tới trước mặt Trần Tắc Minh, ánh lửa u vàng chiếu lên khuôn mặt đoan chính kia, Trần Tắc Minh hơi cúi đầu.

Lúc bước vào phòng, Trần Tắc Minh vừa lúc vén áo quỳ xuống, thời điểm cực kỳ chuẩn xác.

Khi xưa Tiêu Định thân là tù nhân nhưng luôn tùy tiện ngồi chờ Ngụy vương, luôn chờ cơ hội để động thủ.

Rõ ràng Trần Tắc Minh không phải như vậy, tuân theo quy củ mới là tác phong của hắn.

Sau một tiếng "Cung nghênh vạn tuế", bên phía Trần Tắc Minh liền không có thêm một lời nào nữa.

Tiêu Định im lặng nở nụ cười, vẫn là thụ động chống cự như vậy.

Ý chí chiến đấu rục rịch trong thân thể Tiêu Định, cảm giác này thật sự đã lâu không gặp.

Hắn gật đầu: "Đứng dậy đi!"

Trần Tắc Minh đứng dậy, cúi đầu vỗ vỗ bụi trên đầu gối.

Vừa nãy hắn quỳ đúng lúc, không thể nhìn ra có điểm nào bất kính, nhưng lúc này lời nói và cử chỉ đều mang theo vẻ hời hợt không che giấu được.

Tiêu Định nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt.

Trần Tắc Minh đứng vững, mới ngước mắt lên.

Tiêu Định đúng lúc tránh khỏi tầm mắt trước khi giao nhau.

Hắn đi đến chỗ chính toạ trong phòng ngồi xuống, hơi nghiêng tựa vào lưng ghế, bày ra hết thảy các loại thái độ thoải mái đắc ý.

Trần Tắc Minh đứng tại chỗ, nhìn chăm chú nhất cử nhất động của hắn, cũng không có biểu tình gì.

Chỉ cần ngồi một chỗ như vậy, Tiêu Định cảm thấy có thể nắm trong tay quyền điều khiển tiết tấu trong căn phòng này.

Hắn trầm ngâm trong chốc lát, tùy ý chọn một đề tài để mở đầu: "Tin tức Trần tướng quân năm đó dùng công văn truyền về kinh thành...

Trẫm phải ngẫm lại, đại án lừa gạt triều đình này còn phải liên luỵ bao nhiêu người...

Phải mất bao nhiêu người mới có thể tạo ra lời nói dối này..."

Trần Tắc Minh chợt ngẩng đầu, Tiêu Định mỉm cười nhìn hành động của hắn.

Trần Tắc Minh cũng nhận ra được hắn có tâm tư mèo bắt chuột, lại quỳ một gối xuống.

Tiêu Định cười tủm tỉm: "Tướng quân sao lại quỳ xuống?"

Trần Tắc Minh cắn răng nói: "Cầu vạn tuế khai ân.

Việc này một mình ta gánh vác là được!"

Tiêu Định ngớ ra, nụ cười lập tức cứng đờ, sống lưng vốn thả lỏng trong nháy mắt thẳng đứng.

Lúc này Trần Tắc Minh cũng ngẩng đầu lên, không hề nhượng bộ, bức bách nhìn thẳng Tiêu Định.

Hai cặp mắt dán vào nhau, không nói một lời.

Giằng co như vậy một hồi, sắc mặt Tiêu Định dần trở nên tái nhợt.

Hắn cũng không phải đến đây để gây sự với Trần Tắc Minh.

Truy cứu trách nhiệm thật ra cũng chỉ để gạt người thôi, hắn cần gì vì một chuyện cũ mà làm phiền người đã khuất, hơn nữa tướng quân đào ngũ cũng chỉ tạo thêm rắc rối trong triều, chuyện hại nhiều hơn lợi như vậy cần gì phải làm.

Loại sự tình này Trần Tắc Minh đương nhiên cũng rất nhanh đã nghĩ tới.

Hắn đoán y cũng không thể dễ dàng đem chuyện này ra truy cứu, cho nên một tấc cũng không muốn nhượng bộ.

Hơi thở nặng nề cứ văng vẳng bên tai, Tiêu Định cuối cùng cũng nhận ra đó là tiếng hô hấp của chính mình.

Hắn giật mình, cố gắng kiềm chế sự phấn khích đột ngột đến từ trong lòng.

Trần Tắc Minh biết hắn ghét nhất là chuyện "một người gánh vác", năm đó còn bởi vì những từ này mà bị quất roi, lại chọn giờ phút này nói ra.

Quả nhiên hắn không chịu nhẫn nhịn nữa.

Tiêu Định chỉ có thể cười ha hả một tiếng, quay đi, nhưng rốt cuộc lại tức giận khó chịu liếc Trần Tắc Minh một cái.

"Một mình ngươi gánh vác?"

Tiêu Định lặp lại, nhịn không được mà nhai đi nhai lại, đánh giá câu trả lời của Trần Tắc Minh với thâm ý, rốt cục vẫn không kiềm chế được phẫn nộ, cười lạnh vài tiếng.

Trần Tắc Minh cũng cười: "Vạn tuế chẳng qua cảm thấy kẻ đáng chết còn chưa chết, muốn giải quyết cũng không quá khó.

Vạn tuế hôm nay tới đây không phải là có ý này sao?"

Tâm tình của Tiêu Định vừa mới dịu lại một chút thì lại nổi trận lôi đình, hắn đập mạnh lên bàn: "Trần Tắc Minh!"

Lính phòng vệ bên ngoài nghe động, đập cửa xông vào.

Gió lạnh tràn vào, mùa xuân lành lạnh, hàn khí ban đêm có vẻ càng dị thường rõ ràng.

Tiêu Định bị gió lạnh thổi qua, trên mặt hơi lạnh.

Hắn đứng dậy đi vài bước, sau đó có chút bình tĩnh lại, kiềm chế tức giận mà phất tay.

Lính phòng vệ nhìn nhau rồi lui ra.

Trần Tắc Minh vẫn quỳ bất động tại chỗ, lính phòng vệ xông vào rồi rút lui gây ra động tĩnh lớn như vậy, vậy mà biểu tình của hắn lại thờ ơ như không có gì.

Tiêu Định trong lòng nghĩ, hắn đây là muốn chọc giận ta, thà rằng một mình gánh vác a, đúng rồi, người đã chết còn có thể sợ chết sao?

Dù nghĩ như thế nào cũng không thể không ép hắn không cần bức hắn, rốt cuộc bản tính khó thay đổi, nhịn không được châm chọc nói: "Trẫm hôm nay mới biết được, ngươi lúc chọc tức người khác bản lãnh cũng không thấp a."

Trần Tắc Minh cúi đầu, nhanh chóng trả lời: "Cũng nhờ vạn tuế chỉ điểm!"
 
Tướng Quân Lệnh Phiên Ngoại Kỷ Niệm 10 Năm Ra Mắt - Thâu Thâu Tả Văn
《Đêm nay》 Chương 2


Chương 2

Tiêu Định vừa tức giận vừa buồn cười, đang muốn ăn miếng trả miếng với hắn, đột nhiên cổ họng ngứa ngáy khó chịu, ho mạnh.

Trần Tắc Minh sửng sốt, Tiêu Định biết là do cơn gió đêm lạnh lẽo vừa rồi, đành phải tận lực khống chế khí tức, nhưng làm sao có thể khống chế được, hô hấp thế nào cũng không thuận lợi, ngược lại càng ho dữ dội hơn, sau lưng nhất thời mồ hôi như bùn, trong nháy mắt liền thấm ướt lớp quần áo nặng nề, trước mắt trở nên hư ảo, dưới chân đột nhiên trống không.

Trần Tắc Minh lập tức đứng dậy, vươn tay phải về phía hắn.

Tiêu Định đưa tay ra mà không cần suy nghĩ.

Đầu ngón tay hai người sượt qua nhau, khi Tiêu Định chạm đến khuỷu tay đối phương mới kịp phản ứng bắt được cánh tay của y, cánh tay mình thì run rẩy, cũng là đối phương trở tay kịp thời kéo hắn lại, đang dùng sức đỡ hắn lên.

Vai Tiêu Định đụng phải Trần Tắc Minh, giúp ngăn trở thân hình đang trượt xuống của hắn, hắn lảo đảo một lúc rồi rốt cục cũng đứng vững.

Trần Tắc Minh đợi hắn đứng dậy liền lùi ra một chút.

Hai người trao đổi ánh nhìn, tay vẫn nắm chặt nhau, tạo thành điểm kết nối.

Đúng lúc trang cửa "két" một tiếng, chợt mở ra, lại là người ngoài phòng nghe thấy động tĩnh, vội vàng đẩy cửa tiến vào hầu hạ.

Trần Tắc Minh thấy người đến lập tức rút tay, Tiêu Định làm sao chịu thả.

Người hầu bưng trà rồi dâng trà, lấy rồi dọn quần áo, bóng người cứ thế tới lui, Trần Tắc Minh không muốn nháo lớn, chỉ có thể theo Tiêu Định ngồi xuống, nửa quỳ xuống bên cạnh ghế vòng của hắn.

Tay Tiêu Định nắm thành quyền trước môi, vẫn thở hổn hển.

Tay kia lại rục rịch muốn động, dưới tay, nhiệt độ cơ thể của Trần Tắc Minh không ngừng truyền đến xuyên qua lớp áo xuân mỏng, thật sự là khiêu khích hắn muốn làm cái gì đó, lại nghĩ đến vừa rồi hai người vai kề vai, khoảng cách gần như vậy, phảng phất như quay đầu liền có thể chạm vào má đối phương, vì sao lại không nhúc nhích?

Nghĩ đến đó, năm ngón tay liền nắm chặt hơn.

Trần Tắc Minh không hề có biểu tình gì, giống như không cảm nhận được.

Tiêu Định đột nhiên nhớ tới vừa rồi Trần Tắc Minh tự mình đứng dậy đỡ, chẳng lẽ không nên mở miệng tạ ơn tạ tội gì đó?

Nhưng chỗ Trần Tắc Minh cũng không có động tĩnh, đại khái đã quên chuyện này.

Tiêu Định vừa tức giận, lại có chút đắc ý.

Sau khi bọn nô tài hầu hạ xong, Tiêu Định lập tức phất tay bảo bọn họ lui ra.

Ở bên cạnh, Trần Tắc Minh đang ngẩn người nhìn tay mình đang nắm lấy ngũ trảo kim long trên tay áo của Tiêu Định.

Tiêu Định nhìn theo ánh mắt của y, cảm thấy mu bàn tay mình cũng gầy đi một chút, nhưng cũng không có gì đặc biệt.

Trần Tắc Minh cảm nhận được sự chú ý của hắn, lập tức chuyển tầm mắt đi.

Tiêu Định một tay cầm tách trà, khẽ thổi nhẹ nhàng, cũng không mở miệng, trà trong tách đung đưa dưới ánh nến, bọt trà vỡ ra như vàng chảy.

Đợi một lúc lâu, rốt cục mới nghe Trần Tắc Minh do dự nói: "Ngươi...

Ngươi không nhận được thuốc giải độc sao?"

Tiêu Định quay đầu thăm dò hắn, Trần Tắc Minh cũng không nhìn hắn, nhưng thanh âm mềm mại đi không ít, "Trước khi ta đi biên quan, có tìm qua một vị thần y..."

"Nhận được rồi," Tiêu Định ngắt lời hắn.

Hắn buông trà xuống, tách rơi xuống bàn phát ra mấy tiếng nghẹn lại, nước tràn ra không ít.

Vấn đề này ám ảnh hắn lâu như vậy, là căn nguyên cho sai lầm đau đớn đáng hận nhất đời này của hắn, hắn oán trách, "Vị Vương thần y kia đem giải dược cùng ngọc bài đều trả lại cho ta.

Ngươi an bài rất chu đáo, cứ như ngươi... dùng thuật tiên tri nhẩm ngón tay để tính toán vậy, đúng là không ngờ được."

Trần Tắc Minh mạnh mẽ ngước mắt lên, sự cứng cỏi quen thuộc đã quay lại ở đáy mắt hắn, "Ngươi cho rằng là ta cố tình an bài sao?"

Ánh mắt Tiêu Định cơ hồ như đang soi xét, ánh mắt của hắn đảo qua từng tấc từng tấc trên mặt Trần Tắc Minh.

"Ta chỉ là ngạc nhiên chuyện của ngươi đã tính toán tới mọi thứ."

Trần Tắc Minh trầm mặc một lát: "Lên chiến trường vốn là chuyện sinh tử khó đoán."

Tiêu Định từng bước ép buộc: "Nhưng ngươi không phải đoán rất chuẩn xác sao?"

Trần Tắc Minh khàn khàn bật cười.

Cười thành hai tiếng, đột nhiên nói: "Vậy nên hôm nay ngươi đến để gây sự với ta?"

Tiêu Định Cười: "Nhiều năm không đấu, lại đấu một lần nữa cũng không phải là không thể.

Bất quá..."

Trần Tắc Minh nói: "Bất quá cái gì?"

Tiêu Định chậm rãi nói: "Bất quá ngươi nếu chưa chết, còn lộ mặt ra, muốn đấu mà nói, lộ ra hơi phiền đi.

Lúc trước là do tỷ phu ngươi lo việc chôn cất ở Trần phủ đi, ngươi chết hay còn sống, bọn họ một người cũng không biết?

Lùi lại một vạn bước, chính là bọn họ thật sự không biết, tội danh sơ suất này cũng không thoát khỏi."

Trần Tắc Minh trầm mặc một lát, đột nhiên rút tay ra đứng lên.

Tiêu Định chỉ đơn giản thở dài, cũng không nghĩ đến việc truy tội hành vi thất lễ của hắn.

Trần Tắc Minh lui lại hai bước, nhìn Tiêu Định.

Cảm giác cảnh giác một lần nữa lấp đầy tư thái và vẻ mặt của hắn, hắn nhìn chằm chằm Tiêu Định một lúc lâu không nói gì.

Tiêu Định một lần nữa bưng tách trà lên, phát hiện nước đã nguội đi không ít, hắn vẫn thổi những bọt trắng đang dần tan ra, không nhanh không chậm nhấp một ngụm.

"Bệ hạ tối nay đến đây, vì chuyện cái chết giả của thần mà tốn bao nhiêu tâm tư, hết sức phân tích lợi lẫn hại.

Không phải để hỏi tội, có đúng không?"

Trần Tắc Minh đột nhiên mở miệng.

Tiêu Định nhíu mày, "Vậy trẫm muốn làm gì?"

Trần Tắc Minh nói: "Thần mong được nghe bệ hạ giải đáp."

Tiêu Định cười nói: "Giải đáp?"

Trần Tắc Minh nói: "Từ lúc bước vào, bệ hạ đã đề cập từ đồng liêu đến tỷ phu của thần, thật sự không cần phiền toái như vậy, nếu chỉ là muốn truy cứu trách nhiệm thì đã có thần là nhân chứng sống ở đây.

Bệ hạ đi vòng một vòng tròn lớn như vậy, hẳn là có ý muốn uy hiếp."

Tiêu Định nhìn hắn một lát, chậm rãi nở nụ cười, nụ cười này Trần Tắc Minh quen thuộc đến tận chân tóc.

Tiêu Định gật đầu, thần thái không chút bận tâm, "Không sai.

Trẫm từ phục trang của ngươi có thể nói về mấy tỷ phu của ngươi, vốn còn muốn nói sang chuyện vợ con ngươi.

Từ quần áo đến người thân đến gia đình, đã sống trên đời, con người ai cũng sẽ có một điểm yếu."

Trần Tắc Minh rũ tầm mắt xuống: "Vạn tuế cần gì phải tốn nhiều tâm tư như vậy, ta bây giờ chỉ là một thứ dân, không quyền không thế, chẳng lẽ có thể thoát khỏi lòng bàn tay bệ hạ?"

Tiêu Định nói: "Năm đó ngươi có quyền có thế cũng trốn không thoát a."

Trần Tắc Minh nghẹn ngào: "Cũng nhờ bệ hạ chỉ điểm."

Tiêu Định lúc trước bị Trần Tắc Minh hờ hững vài lần, trong lòng sớm đã có chút lửa giận, lần này ngăn được đối phương, trong lòng vô cùng mãn nguyện, hắn ngoắc tay kêu Trần Tắc Minh lại gần.

Trần Tắc Minh thấy, trong lòng vang lên một hồi chuông cảnh báo, một màn này thật không quen mắt, cũng chỉ có thể ngheo theo mà đến gần.

Tiêu Định quả nhiên sờ lên má hắn một cái, Trần Tắc Minh sờ sờ nơi bị Tiêu Định nhéo qua, né tránh tay kia của hắn, trong lòng tức giận lại buồn cười.

Tiêu Định liếc hắn một cái, nói: "Ngươi tránh né lại không phản kháng?

Sợ liên luỵ đến ai?"

Trần Tắc Minh nhìn hắn diễn lại toàn bộ cảnh này cũng không tức giận, chỉ nhẹ giọng nói: "Đột ngột vậy, ta cũng không biết mình sẽ làm gì!"

Tiêu Định nói: "Không.

Nếu như ngươi còn để ý những ràng buộc thế tục này, vậy thì khắp nơi đều là điểm yếu, đành phải mặc cho ta nắm lấy..."

Hắn trầm ngâm một lát, lại nói: "Ta vẫn luôn cho rằng ngươi quá phận thích gánh vác trách nhiệm, nhưng trời sinh ngươi tính như thế, nghĩ muốn sửa cũng khó."

Trần Tắc Minh thấy hắn cử chỉ nhẹ nhàng như đang đùa giỡn, lời lẽ lại rất nghiêm trang, không khỏi kỳ quái, cũng không trả lời.

Tiêu Định nói: "Ngươi giả chết vì muốn trốn trẫm?"

Trần Tắc Minh nhìn hắn không trả lời.

Tiêu Định nói, "Tại sao không trả lời?"

Trần Tắc Minh nói: "Không dễ trả lời."

Tiêu Định tức giận đến nở nụ cười, nhưng cũng chỉ có thể kéo dài chủ đề, "Tin tức về cái chết của ngươi cả thiên hạ đều biết, nhưng ngươi lại không chết, chuyện này dưới dương quang, chính là trọng án, có thể liên lụy vô số người.

Bao gồm cả gia đình và đồng lưu mà ngươi không thể từ bỏ."

Trần Tắc Minh sắc mặt vừa động, đạo lý này chẳng lẽ hắn không hiểu, nhưng chỉ cần Tiêu Định không truy cứu, ai lại truy cứu.

Tiêu Định nói: "Lúc ấy ở bên cạnh ngươi là Lộ Tòng Vân đúng không?"

Lời này nói ra, trong lòng Trần Tắc Minh trở nên rõ ràng.

Lộ Tòng Vân thân là hộ vệ thân cận bên người hắn khi hắn giả chết, lại một đường chủ trì truyền báo tang văn, đương nhiên không thể không biết sinh tử của hắn.

Nếu Lộ Tòng Vân liên quan đến vụ trọng án này, vậy thái tử phía sau hắn sẽ rất khó thoát khỏi liên quan.

Tiêu Định chỉ ra chuyện này, là nói cho hắn biết, y đối với Thái Tử có hoài nghi.

Trần Tắc Minh sau khi nghĩ thông không khỏi hoảng sợ, khi bị Tiêu Định bắt lại trước đó, đoán hắn là muốn bảo toàn cục diện ổn định, sẽ không làm ầm ĩ chuyện sinh tử của mình, lúc này lại không dám chắc chắn như vậy.

Gần đây trong dân gian có tin đồn Thái Tử cùng đương kim thánh thượng có chút hiềm khích, chẳng lẽ là thật?

Nếu là có người muốn khuấy động Đông Cung, cái chết giả của hắn thật sự là một ngòi châm tốt.

Hắn quan sát Tiêu Định một cách cẩn thận, một lần nữa không đoán được trong lòng quân vương này rốt cuộc có suy tính gì.

Tiêu Định liếc hắn một cái, đem sự thay đổi trong thần sắc của hắn bỏ vào trong mắt, cuối cùng mỉm cười nói: "Đây cũng chỉ là một chút suy nghĩ của trẫm, chưa chắc có thể coi là thật."

Trần Tắc Minh nhẹ nhàng nói: "Xin vạn tuế chỉ điểm."

Tiêu Định nói: "Hiển nhiên lật hay không lật án đối với trẫm mà nói cũng không ảnh hưởng gì.

Vậy không phải ngươi nên thúc đẩy trẫm đi theo con đường không lật án sao?

Trẫm là chủ nhân thiên hạ, chỉ cần trẫm tỏ ra thái độ không muốn lật vụ án này, những chuyện cũ này vĩnh viễn không ai dám đả động tới."

Trần Tắc Minh nói: "Vậy làm thế nào để làm được điều đó?"

Tiêu Định nói: "Che giấu thân phận của ngươi đi theo trẫm, đóng án cái chết của ngươi.

Đây cũng là một cách để bảo vệ gia đình ngươi."

Lời này nói ra, Trần Tắc Minh cảm thấy kinh ngạc, cơ hồ bật cười: "...

Đi theo ngươi?"

Tiêu Định thản nhiên liếc hắn một cái: "Đi theo trẫm có cái gì không tốt?

Cũng không phải là chưa từng đi theo."

Trần Tắc Minh trong lòng kinh ngạc lẫn nghi hoặc, Tiêu Định vòng một vòng lớn cũng không phải vì Thái Tử?

Chỉ là muốn uy hiếp thôi sao?

Tiêu Định thật sự là chỉ có mục đích này sao?

Tại sao?

Hắn ta là không thể chấp nhận kẻ đã từng giam lỏng hắn chỉ nhận được sự trừng phạt như vậy?

Tiêu Định lạnh lùng nói: "Đừng suy nghĩ nhiều, thế cục trước mắt không do ngươi lựa chọn."

Trần Tắc Minh ngước mắt lên nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy tình cảnh trước mắt quen thuộc đến vô lý.

Hắn đang nói gì vậy?

"Đi theo" trong miệng hắn ta nghĩa là sao?

Năm đó hắn quả thật phụng y làm chủ, được y ân sủng mà thăng tiến, ở trên hay dưới giường đều có thể xem như "đi theo" hắn...

Nhưng đó là chuyện cũ từ lâu rồi...

Tiêu Định giờ phút này trong miệng bảo "đi theo" đương nhiên sẽ không có nghĩa là lại lên triều đình làm võ tướng, như vậy chỉ có thể là một ý tứ khác.

Như vậy là y không muốn buông tha cho hắn?

Sự sỉ nhục dài đằng đẵng này thực sự không có hồi kết?

Đi một vòng, nếu kết quả cuối cùng là quay trở lại điểm xuất phát, những đấu tranh và đau đớn trước đó trở nên nực cười làm sao.

Hắn trong lòng ngẩn ngơ, chỉ cảm thấy thời gian như đan xen, thoạt nhìn như trở về thời thiếu niên, trầm mặc một lúc lâu mới có thể nói: "...

Người là thiên tử chí tôn, cần gì phải...

Cho dù là hảo nam phong (chuộng nam nhân), cũng không cần phải dùng những thủ đoạn bức bách này."

Tiêu Định nói: "Ý ngươi là ta ôn nhu một chút ngươi liền theo?"

Trần Tắc Minh vô cùng kinh ngạc: "Ý ta là có rất nhiều người muốn leo lên long sàng của bệ hạ."

Tiêu Định nói: "Người khác muốn leo lên, ngươi lại không muốn.

Ý là ngươi đặc biệt nhất?"

"Ngươi!"

Trần Tắc Minh tức giận chịu không nổi, "Ngươi nhất định phải hiểu sai lời của ta sao?"

Tiêu Định nói: "Ngươi và ta ở trên giường giao hoan vui vẻ không biết bao nhiêu lần, ngươi bây giờ mà nói những lời này không cảm thấy buồn cười sao?"

"Vui vẻ?!"

Trần Tắc Minh cảm thấy từ khi bước vào cửa đến giờ Tiêu Định không mấy khi mở miệng, nếu đã không muốn nói lý lẽ thì câu tiếp theo này mới đánh vào trọng điểm, "Đó là do ta tình nguyện sao?"

"Ngươi không muốn?"

Tiêu Định nói, "Vậy khi đó là ai say rượu nhất định trói ta lại để thao?"

Lời này không phải là thô tục bình thường.

Trần Tắc Minh đầu tiên là khiếp sợ trước sự vô liêm sỉ của Tiêu Định, hoá ra núi cao lại có núi cao hơn, mãi sau đó hắn mới phản ứng đến nội dung trong lời nói vừa rồi, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng lên.

"......

Ngươi, ngươi! ......

Đó, đó là..."

Hắn ngập ngừng muốn nói lại thôi, nhưng trong lòng không khỏi nghẹn ngào vì lời nói đã dồn đến cổ họng, lại nuốt xuống như vậy nửa ngày, rốt cục khó có thể tin được mà mở miệng: "Ngươi là Cửu Ngũ chí tôn, sao có thể nói ra những lời bừa bãi như vậy?!"

Tiêu Định thần tốc đáp lại hắn: "Ngươi cũng biết ta là Cửu Ngũ chí tôn, vậy mà vẫn dám thao?!"

Trần Tắc Minh lần này thật sự chống đỡ không nổi, ngoài mắt nghẹn họng không khỏi hối hận sâu sắc lúc ấy uống rượu tinh trùng lên đầu, quả thật một bước sa chân, ngàn đời ôm hận.
 
Tướng Quân Lệnh Phiên Ngoại Kỷ Niệm 10 Năm Ra Mắt - Thâu Thâu Tả Văn
《Đêm nay》 Chương 3


Chương 3

Tiêu Định từ khi đăng cơ, hắn ngày nào cũng quan sát hoặc tham gia đấu khẩu chốn quan trường, nhiều năm như vậy liền thành thạo chuyện này.

Mỗi khi tranh cãi công kích lẫn nhau, Trần Tắc Minh vẫn chưa bao giờ nói lại hắn.

Lúc trước bất quá là hắn có lòng nhường Trần Tắc Minh.

Việc này dù có gia tăng nhưng chung quy hắn vẫn không quản được.

Thấy Trần Tắc Minh bị nói đến á khẩu, Tiêu Định nhân lúc rèn sắt khi còn nóng lại nói: " Nếu trong lòng ngươi không muốn chấp nhận chuyện này, muốn trẫm làm một thiên tử khinh khi hà hiếp nam nhân, cũng không phải không thể."

Trần Tắc Minh tức giận cười thẳng, trong lòng biết Tiêu Định nói không sai, lúc ấy mình đã làm như vậy, làm sao có thể một mực xóa bỏ, nhịn không được tức giận, nghẹn khuất khó nói, lui hai bước, đầu gối đụng phải cái ghế phía sau, chán nản ngồi xuống.

Tiêu Định ngược lại so với trước đây nhân từ hơn rất nhiều, cư nhiên cũng nghĩ đến muốn cho người ta một cái cớ, nhưng nghĩ đến cảm xúc của chính mình, cái loại cảm xúc khiến hắn trằn trọc khó ngủ như bị xé rách bị dày vò giống như vĩnh viễn ở trong luyện ngục này là sai sao?

Tiêu Định không biết từ lúc nào đã đứng dậy đi tới chỗ hắn, vươn ngón tay chạm vào má hắn, liền bị hắn nắm chặt.

Tiêu Định đau, muốn rút lại nhưng làm sao giật được, lại nghe Trần Tắc Minh ghét bỏ nói: "Nhưng ta không muốn, ta chính là không muốn!"

Nghe xong, Tiêu Định từ bỏ vùng vẫy, cúi đầu nhìn hắn một lúc lâu, đột nhiên thấp giọng nói: "...

Ngươi thật sự... nghiêm túc..."

Thanh âm hắn ôn nhu, ngược lại thể hiện ra chút ý tứ thương tiếc, không có bộ dáng bức người như vừa rồi.

Trần Tắc Minh nghe lời này của hắn, tựa hồ nghĩ đến cái gì đó, cúi đầu nhìn cổ tay trong tay mình, Tiêu Định từ sau khi trúng độc, qua nhiều năm trở nên gầy gò, gầy đến kinh người.

Nếu không phải tướng tá của hắn vốn cao lớn, chỉ sợ sẽ chìm trong trang phục của chính mình.

Trần Tắc Minh trầm mặc một lúc lâu nói: "Thần từ trước đến nay vẫn luôn nghiêm túc, cũng đã phạm phải rất nhiều sai lầm, cũng may không có hại bệ hạ."

Hắn lần lượt nới lỏng năm ngón tay của mình.

Tiêu Định sờ sờ cổ tay, thầm nghĩ hắn dùng sức quá lớn rồi, trong miệng lại lập tức đáp lại lời của đối phương: "Rất nhiều sai lầm?

Ngươi còn bận tâm về trận chiến ở Tuyên Hóa phủ?

Đến cuối cùng, đó không phải là lỗi của ngươi, tại sao ngươi cứ phải canh cánh mãi chuyện đó trong lòng?

Chỉ cần phong di chiếu của phụ hoàng còn tồn tại, ngươi nghĩ Đỗ Tiến Đạm sẽ bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này?

Cho dù không có Trần Tắc Minh ngươi, cũng có Trương Tắc Minh, Lý Tắc Minh khác hợp tác với hắn."

Trần Tắc Minh kinh ngạc nhìn hắn, hiển nhiên kỳ quái việc hắn cư nhiên nói đề tài đến này, nhưng những lời Tiêu Định nói chính là chuyện hắn tâm niệm niệm ngày đêm không thể nào quên được, đối với hắn mà nói, đề tài này quả thực có sức ảnh hưởng lớn, nhịn không được đáp: "Nhưng...

Rốt cuộc vẫn là ta cho hắn cơ hội đó..."

Tiêu Định nói: "Chính là không có ngươi, hắn vẫn sẽ tìm được cơ hội tiếp theo.

Trừ khi cả đời này ta không thể phạm sai lầm, khiến cho hắn ta vĩnh viễn không có cơ hội để mà lợi dụng.

Nhưng có thể sao?

Ta là người không phải thần, ta không thể sống mà không có sơ hở.

Không lẽ ta cũng nên giống như ngươi lúc nào cũng canh cánh trong lòng những lỗi lầm của bản thân?

Ta đã sai bao giờ chưa?

Tất nhiên là rất nhiều...

Nhưng vậy thì sao chứ?"

Trần Tắc Minh cảm động, không chớp mắt nhìn hắn.

Ngón tay Tiêu Định lạnh lẽo, không biết sống chết lại sờ lên má hắn, một đường đi xuống, trượt đến quai hàm: "Cho dù sai rất nhiều lần, ta vẫn chỉ có thể tiến về phía trước..."

Tiêu Định nói xong, không thấy Trần Tắc Minh phản kháng, vì thế đầu ngón tay khẽ nhấc lên, nâng khuôn mặt Trần Tắc Minh.

Trần Tắc Minh hoàn toàn không ngại cử chỉ đầy ám muội này của Tiêu Định, hắn thậm chí còn không có ý định né tránh, hắn theo lực đạo của Tiêu Định mà ngẩng đầu, cẩn thận quan sát Tiêu Định, cố gắng tìm kiếm cuộc sống mà hắn hằng khát khao trong mắt đối phương.

Tiêu Định từ trên cao nhìn hắn, nhưng trong ánh mắt không hề có ý trêu chọc đùa giỡn.

Trần Tắc Minh dời tầm mắt, cúi đầu xuống —— bầu không khí ám muội giữa hai người trong nháy mắt thế là bị phá vỡ, không khó khăn chút nào.

Hắn im lặng một lúc lâu: "Ta ghen tị với ngươi có thể nghĩ được như vậy, ta ước gì bản thân mình cũng có thể làm được như thế."

Tay Tiêu Định trượt lên vai hắn, cúi người đến bên tai hắn: "Ngươi vì muốn sửa chữa sai lầm đã làm rất nhiều, thậm chí không tiếc buông tay từ bỏ hết thảy mọi thứ, bất quá..."

Hắn đứng thẳng lên, suy nghĩ một lát rồi nói, "Ta nghĩ rất khó để ngươi có thể quên đi cảm giác tội lỗi.

Ta nói những điều này với ngươi là hy vọng ngươi biết ta có suy nghĩ riêng của ta.

Ta biết cảm giác tội lỗi có sức nặng, nếu ngươi vẫn đang cố chịu đựng, ít nhất ta hy vọng rằng không có ta trong phần gánh nặng đó."

Biểu tình của Trần Tắc Minh bị những lời này của hắn đâm đến, trong nháy mắt trở nên sống động, trừng mắt nhìn hắn: "Quả thật không có."

Tiêu Định nghẹn ngào một chút, nở nụ cười: "Vậy thì tốt."

Hắn thấp giọng lặp lại những lời này, sau đó nâng đầu Trần Tắc Minh lên, đặt trán mình lên Trần Tắc Minh, cảm thán: "Cảm giác này rất quen thuộc, có phải ngươi đã từng làm qua?"

Trước khi hai người chạm vào nhau, Trần Tắc Minh dời tầm mắt, nhưng hắn cũng không hề tránh né động tác thân mật này.

Trong mắt hắn lúc này lời nói và thái độ của Tiêu Định đều có chút ôn nhu kỳ lạ, nhưng hắn cũng không quá để tâm.

Hắn vốn tưởng rằng sau khi dạo qua một lần trước điện Diêm Vương, trong lòng đã không còn mong muốn gì nữa, như vậy mà bình thản qua đời thật sự chính là nguyện vọng của nhân sinh, nhưng tối nay nghe Tiêu Định những lời này, hắn mới biết hắn vẫn còn chút khát vọng.

Sau khi bình phục từ vết thương do mũi tên gây ra, hắn cũng không cùng bọn Vi Hàn Tuyệt ở lại quan ngoại.

Hắn đã đi qua Qua Bích hoang vắng, nơi hiếm có con người, khói lửa và dã thú, đi qua Giang Nam, nơi liễu xanh ngọc mềm mại đào hồng thơm ngát, lúc hắn trở về Ninh Nam thì tuyết đã bay đầy trời, hắn thấy được lệnh truy nã, cho rằng Độc Cô Hàng có thể trở về rừng núi mà bọn họ từng sống, nhưng chung quy tìm kiếm không có kết quả, hắn chèo thuyền trên sông Tần Hoài trong sương nước mênh mông, hoài niệm về cố nhân xưa.

Hắn không ngừng thúc ngựa chạy tới mỗi một nơi mình có thể nghĩ tới, phải trải qua những gì to tát nhất, mới ngộ ra được sự nhỏ bé của bản thân.

Hắn tránh xa đám đông, tránh xa ánh mắt kính nể của đám Vi Hàn Tuyệt, phiêu dạt khắp nơi.

Âm thầm hắn cảm thấy Vi Hàn Tuyệt cùng vị bằng hữu thần y của hắn đúng là quản việc nhàn rỗi, cho dù là bọn họ có ý tốt, nhân sinh thường như thế, ý tốt chưa chắc đã là kết quả mãn nguyện.

Lúc nửa đêm mơ màng trở về, hắn vẫn không cách nào đối mặt với tiếng khóc ai oán của những oan hồn đó, điều này khiến hắn càng không muốn đối mặt với những lời tán dương, cũng như không muốn đối mặt với những lời vu khống.

Cả đời này hắn nhận được rất nhiều lời ca ngợi cũng như rất nhiều lời phỉ báng, nhưng những lời đó đều không phải là hắn, không thật sự nói lên con người hắn.

Hắn cố gắng lờ đi nhưng lại mơ hồ biết hắn khát khao có một người biết rõ nội tình mọi chuyện, nhưng lại có thể hiểu được hắn, cùng hắn trải qua tất cả sai lầm mà không trách cứ hắn.

Hắn không thể cưỡng lại cảm giác này.

Sau đó hắn phản ứng lại, "Vậy khi đó ngươi vốn tỉnh táo?"

Tiêu Định cũng không trả lời trực tiếp, câu trả lời của hắn phảng phất có ý tứ khác: "Rất nhiều lúc ta đều tỉnh táo."

Sắc mặt Trần Tắc Minh bắt đầu không được tự nhiên, hắn từ trong sự ôn nhu kỳ quái thoát ra, nhận ra được có một số chuyện không giống như mình nghĩ, hắn nhíu mày, "...Như là?"

Tiêu Định nhắm mắt lại: "Ví dụ như... cái đêm ngươi say rượu mà đến quan sát ta, rồi tự treo mình dưới xà ngang của Tĩnh Hoa cung..."

Trần Tắc Minh thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

Hắn lập tức đẩy Tiêu Định ra, Tiêu Định bị hành động mãnh liệt của hắn đẩy đến lảo đảo lui về hai bước, nghĩ rõ những lời này rốt cuộc có ý nghĩa gì, Trần Tắc Minh quả thực hận không thể đẩy Tiêu Định ra ngoài cửa.

Tiêu Định cười tủm tỉm nhìn mồ hôi vụn trên trán Trần Tắc Minh, "Vì sao ngươi cảm thấy một người quen với đấu đá cung đình sẽ ngủ ngon giấc trước mặt những kẻ khác?

Có động tĩnh là ta sẽ thức dậy, thức dậy cũng sẽ không để cho đối phương nhận ra được, đó là bản năng."

Trần Tắc Minh nhìn hắn chằm chằm, sắc mặt biến ảo bất định.

"Cho nên ta muốn ngươi nghe lời ta, yêu cầu này cũng không quá đáng, đúng không?"

Tiêu Định đến gần, cúi đầu, nhưng hắn không hạ mình xuống ngang tầm với Trần Tắc Minh, hắn đã quen lợi dụng chiều cao để tạo ra cảm giác áp chế người khác, biểu tình hắn có chút tinh quái.

"Ngươi thích ta, ngươi vẫn luôn thích ta.

Phải không?"

Trần Tắc Minh chấn động.

Hắn biết sự tình sẽ phát triển theo hướng này, nhưng khi những lời này thật sự từ trong miệng Tiêu Định nói ra từng chữ một, hắn cư nhiên không thể lý giải.

Hắn kinh ngạc nhìn Tiêu Định đang quan sát mình, quên phản ứng, quên ngụy trang, càng quên mất phủ nhận.

Hắn nhớ lại thanh âm chói tai của những đòn roi năm xưa hắn giáng xuống người y, nhớ đến cảm giác lúc y chật vật dưới bàn tay hắn khi bị ép uống rượu độc, lẫn hương vị của thứ rượu y đã cùng hắn uống, nhớ lại cơn giận và sự miễn cưỡng của bản thân khi hắn bóp cổ đối phương, nhớ lại cơn đau âm ỉ ở đầu gối khi hắn đứng dậy nhìn xuống y đang gục trên mặt đất.

Tại sao hắn lại làm thế, tại sao hắn lại làm thế, hắn không thể nhớ được.

Thời gian của hắn đột nhiên ngưng đọng, thể xác cùng linh hồn chợt tách ra như bị ngăn cách giữa trời và đất, hắn hờ hững nhìn linh hồn kia cật lực hô to thậm chí điên cuồng nổi giận, hắn không phân biệt được mình đang hô cái gì, cũng không muốn phân biệt những chuyện vô nghĩa này.

Hắn ta cứ nhìn chính mình như vậy, như thể khoảnh khắc tiếp theo sẽ không bao giờ đến.

Tiêu Định nhìn chằm chằm hắn, đột nhiên cúi đầu tựa hồ như thở dài.

Tiêu Định thẳng người lên, giương mắt nhìn mái nhà, nơi đó có thể có cái gì?

Không có gì cả.

Hắn suy nghĩ, hắn có nên trực tiếp lột bỏ lớp ngụy trang như thế này không?

Hắn có làm đượckhông?

Hắn mỉm cười, quyết định tiếp tục, nếu Trần Tắc Minh cứ luôn tự lừa dối bản thân như vậy, làm sao bọn họ có thể chạm đến được nơi sâu nhất của nhau?

Hắn trầm tư trong chốc lát, rồi đột nhiên cao giọng: "Để ta nghĩ là từ khi nào ...

Hình như là từ rất sớm, có lẽ là từ lúc Trần quý nhân đi thăm gia quyến đã có khả năng..."

Biểu tình của Trần Tắc Minh thay đổi khi nghe được ba chữ "Trần quý nhân", không còn là loại đình trệ tự chán ghét chính mình nữa, thần sắc của hắn dần dần rõ ràng, cũng trở nên u ám hơn, "Trần quý nhân..."

Hắn lẩm bẩm, tựa hồ như phản ứng lại Tiêu Định đang nói cái gì, "Ngươi đang nói đến Âm Âm?"

Tiêu Định nghe đến tên, quay đầu nhìn hắn: "Ngươi còn trách ta sao?

Trách ta khiến ngươi đốt cung điện Thái hậu?"

Trần Tắc Minh đương nhiên không thể nhanh chóng trả lời câu hỏi của hắn: "...

Ta không biết."

Mỗi từ của hắn đều trầm thấp, như suy sụp, không sức sống.

Tiêu Định nói: "Ta có rất nhiều lý do, tất cả đều hợp tình hợp lý, nhưng ta sẽ không dùng chúng để biện minh cho hành động của mình."

Trần Tắc Minh như đang rên rỉ, nhưng rốt cuộc cũng từ trạng thái hư vô kia đi ra: "Ngươi biện mình thì ta càng không chịu nổi."

Tiêu Định gật đầu: "Ta cũng nghĩ vậy."

Hắn trầm ngâm, "Đêm đó, chúng ta ở trong phòng đùa giỡn ân ái, ngoài cửa sổ có kẻ nhìn trộm, ngươi liền đuổi theo không trở về, ngoài cửa sổ hẳn là... nàng ấy, phải không?"

Trần Tắc Minh trầm mặc thật lâu, mãi đến khi Tiêu Định mất hết kiên nhẫn thì mở miệng: "...

Phải."

Tiêu Định nhìn hắn, "Ta cũng đoán vậy, nàng sinh ra Kính vương, vốn tiền đồ tươi sáng, lại đột nhiên mạo hiểm truyền thư cho Thái hậu, thì ra là vì ngươi...

Quả nhiên là vì ngươi," Hắn thở dài một tiếng, "Nàng đối với ngươi cũng coi như tình thâm ý trọng..."

Trần Tắc Minh vẻ mặt sững sờ: "Ta rất có lỗi với nàng..."

Tiêu Định ngắt lời hắn, y không thể để hắn giờ phút này rơi vào sám hối hổ thẹn: "Đêm đó nếu có lựa chọn, ta sẽ không để ngươi làm chuyện này."

Trần Tắc Minh ngơ ngác nhìn hắn.

Tiêu Định nhìn thẳng vào hắn, y chưa bao giờ nói một cách chân thành như vậy: "Ta không thể tạm thời thay đổi kế hoạch, như vậy sẽ thay đổi toàn bộ cục diện.

Cung biến chưa bao giờ là ngươi chết ta sống...

Ta nhất định phải sống."

Trần Tắc Minh nhìn hắn, đối phương chỉ cách hắn một bước thôi, người này cả đời nói qua vô số lời nói dối, vô số lần lừa gạt hắn, lần này cũng sẽ không phải là ngoại lệ.

Hắn chờ đợi, chờ nụ cười châm chọc chế giễu mà hắn đã quen hiện lên khuôn mặt ấy.

Nhưng tiếng cười ngạo mạn như dự đoán đã không xuất hiện.

Tiêu Định cũng kiên nhẫn chờ hắn, chờ hắn trả lời.

Sự chờ đợi này cũng chính là sự chân thành.

Trần Tắc Minh dần dần tỉnh táo lại, hắn nhìn xung quanh lại nhìn Tiêu Định, hình bóng của y không biến mất, đây không phải là một giấc mơ.

Trần Tắc Minh nhận ra đây là một cuộc trò chuyện đã được tính toán cẩn thận, Tiêu Định khéo léo đem những sự kiện quá khứ xâu chuỗi lại, lượt qua từng cái một, cố gắng cởi bỏ những nút thắt giữa hắn và y.

Cho dù những lý lẽ này Trần Tắc Minh sớm đã hiểu, nhưng y vẫn muốn nghiêm túc nói cho hắn nghe —— y biết hắn cần lời giải thích này.

Y mặt đối mặt mở lòng giao tiếp với hắn, nghiêm túc phân tích, hy vọng mỗi một điểm hắn đều không còn khúc mắc nữa —— thái độ như vậy, tác động rất lớn đến Trần Tắc Minh.

Trần Tắc Minh càng thêm mờ mịt.

Hắn mang theo cái chấp niệm tựa hồ như không thể tan biến này hơn mười năm nay, nhưng lại bởi vì đối phương thẳng thắn tin rằng bản thân không còn gì để nói.

Hận ý xuyên suốt cuộc đời hắn đột nhiên không có chỗ đặt, không khỏi lẩm bẩm: "Vì sao năm đó ngươi không nói..."

Tiêu Định nghe Trần Tắc Minh lẩm bẩm, hắn coi đây là trả lời của Trần Tắc Minh, hắn hỏi: "Nếu năm đó ta chịu nói như vậy, ngươi sẽ từ bỏ hận thù?"

Trần Tắc Minh sững sờ, có thể sao?

Hắn ta lắc đầu, không, không thể.

Hắn làm sao buông tay được nỗi hận đã thấm đẫm máu đỏ?

Tiêu Định nói, "Không phải sao?

Ta nói và không nói, kết quả đều giống nhau, vậy thì vấn đề này không quan trọng.

Tại sao ta phải nói?"

Câu trả lời này đậm chất khó đoán và khó lường thường thấy ở Tiêu Định.

Trần Tắc Minh cũng mong chờ câu trả lời này, như vậy mới giống Tiêu Định.

Tiêu Định đến gần, ánh mắt thâm sâu: "Nếu như không có ngọn lửa trong cung năm đó, có lẽ ta đã thường xuyên làm chuyện này..."

Hắn nâng cằm Trần Tắc Minh lên, nhanh chóng quét qua mặt hắn một cái, rồi khom lưng xuống hôn lên môi hắn.

Động tác này như bao gồm cả đùa giỡn và sự chân thành.

Trần Tắc Minh cũng không tránh.

Hắn chấp nhận nụ hôn.

Tiêu Định từng chút từng chút bức hắn lùi ra sau ghế, thẳng đến khi lưng ghế chặn lại thân thể hai người, rốt cuộc cũng không còn chỗ nào để lui.

Nụ hôn của Tiêu Định giống như lời lẽ của hắn, hùng hổ bức người, kịch liệt tiến đến như từng bước từng bước chiếm đóng, Trần Tắc Minh bị động đáp lại, rất nhanh bị xúc cảm giữa môi và răng hấp dẫn.

Lời của Tiêu Định liên tục nối tiếp nhau, một kích lại kích, cơ hồ đánh trúng tất cả các điểm đau của hắn trong một nhát.

Hắn suy nghĩ hỗn loạn, không cách nào nhanh chóng làm rõ được cảm thụ của mình, hắn cảm nhận được thành ý của Tiêu Định, nhưng không thể đáp lại.

Mà y lại vô cùng quen thuộc với hắn, biết hắn sẽ phản ứng như thế nào, cũng biết cách kích thích và lợi dụng bản năng của hắn.

Bọn họ ngã xuống đất lạnh như băng, lại không cảm thấy lạnh.

Bọn họ liếm mút, dùng đầu lưỡi thăm dò răng của đối phương, dùng hàm răng gặm cắn môi hoặc lưỡi của đối phương, cảm nhận đối phương, cũng mang đến cho đối phương cảm thụ.

Xâm phạm đối phương, cũng bị đối phương xâm phạm.

Ánh nến trên bàn lắc lư, nhưng gần như bị che khuất trong bóng tối.

Bởi vậy họ không nhìn rõ được mặt nhau, chỉ có mùi vị của đối phương là rõ ràng nhất, vô cùng ám muội, nó kích thích dục vọng của Trần Tắc Minh, khiến hắn quên đi những thứ như quy tắc đạo đức.

Tiêu Định ngồi ở phía trên Trần Tắc Minh, giơ hai tay lên đỉnh đầu hắn đè lại, Trần Tắc Minh không nhúc nhích, hắn nhìn Tiêu Định hướng mình ngả người xuống, sau đó Tiêu Định tỉ mỉ gặm cắn tai hắn, ở bên tai hắn phun khí tức, hỏi hắn: "Như vậy có cái gì không tốt?"

Đúng vậy, không có gì không tốt.

Trần Tắc Minh nghĩ như vậy, nhưng cũng không nói ra.

Hắn hôn cổ Tiêu Định, một đường xuống dưới.

Tiêu Định cảm giác được ngứa ngáy, ha ha nở nụ cười, nâng nửa người lên: "Này, ngươi thành thật chút đi".

Hắn thở hổn hển nhìn về phía Trần Tắc Minh, trong giọng nói tràn đầy ý đồ tiến công.

Trần Tắc Minh cảm thấy mình có rất hứng thú hôn lên ngực hắn —— tương lai có lẽ sẽ không có cơ hội nữa.

Nhưng nguyện vọng này bị Tiêu Định thực hiện trước, trước ngực bị mút ngứa khiến Trần Tắc Minh không ngừng lui về phía sau, hắn cố gắng thoát khỏi khốn cảnh, Tiêu Định lại không chịu buông tha cho hắn.

Quấn quýt lẫn đấu tranh đến hồi cuối cùng, Tiêu Định giương răng cắn vào hạt trân châu của hắn, Trần Tắc Minh phát ra tiếng kêu nhỏ.

Tiêu Định không thiếu ác ý cảnh cáo hắn: "Đừng nhúc nhích."

Đau đớn khiến Trần Tắc Minh khôi phục lại một ít thanh tỉnh.

Hắn dùng tay phải chống đỡ thân thể, tư thế tựa hồ muốn từ mặt đất đứng dậy, nhưng không tiếp tục.

Ánh nến chiếu đến khuôn mặt của hắn, ánh sáng rõ ràng, bóng tối giống như nước không nhìn thấy điểm cuối, hắn muốn thoát ly khỏi cảm giác bị nhấn chìm, lại nhịn không được muốn chìm đắm sâu hơn.

Những ý nghĩ này cứ hỗn loạn lôi kéo hắn, khiến cho hắn bị trì trệ và bối rối.

Hắn không khỏi thấp giọng lẩm bẩm, giống như đang nhẫn nhịn cái gì đó, lại giống như đang nhắc nhở bản thân: "Ta...

Không nên làm chuyện này."

Tiêu Định nhíu mày.

Hắn chống người lên —— trùng hợp chặn đi ánh sáng, cúi đầu nhìn Trần Tắc Minh lần thứ hai bị rơi vào bóng tối.

Hắn cúi xuống và ghé tai Trần Tắc Minh: "Không, đêm nay...

Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì."
 
Tướng Quân Lệnh Phiên Ngoại Kỷ Niệm 10 Năm Ra Mắt - Thâu Thâu Tả Văn
Giải thích cái kết


Tổng hợp lời của tác giả trên weibo:

Tiểu Trần sau đó vẫn đi, kỳ thật từ lúc H hai người bọn họ đều biết chung quy tiểu Trần vẫn sẽ đi nên tiêu đề và câu kết đều nói 'Đêm nay'.

Sau đó mọi người tự động nghĩ là sau phiên ngoại hai người bọn họ sẽ ở cùng một chỗ khiến tôi không nói nên lời...

Tuy rằng Tra Định rất đáng yêu, tôi cũng vạn phần hi vọng bọn họ mệt mỏi với nhau cả đời nhưng lời "theo ta" của Tra Định các vị đừng xem là thật, đó chỉ là lời nói đùa (cũng có chút thành ý) thôi.

Tôi đã nghĩ qua rất nhiều lần, chỉ cần Tiểu Trần không muốn, Tra Định sẽ tạm thời buông tay.

Tôi không biết tôi viết có rõ hay không, mặc dù Tiểu Trần đã phải trải qua rất nhiều chuyện bất bình đẳng trong mối quan hệ giữa hai người, nhưng cuối cùng sẽ hình thành một loại tình yêu lành mạnh hơn.

Cảm ơn tất cả các bạn đã để lại tin nhắn, cũng cảm ơn các bạn vì câu chuyện này đã cho Tiểu Trần cơ hội được đặt cược vào tình cảm thật của bản thân.

Tôi thực sự không có ý tổn thương người đọc.

Viết như vậy mới phù hợp với cơ chế nhân vật và có vẻ là gần nhất với HE (happy ending).

Tôi cũng có thể hiểu được sự thất vọng của mọi người, nhưng ở cương vị một tác giả, nếu cố thúc đẩy chuyện tình cảm yêu đương, nhân vật và bối cảnh sẽ bị sụp đổ.

Mới đầu nhìn thì có thể ngọt ngào nhưng về sau sẽ nhận ra thà không viết còn hơn.

Tiểu Trần chọn lưu lại sẽ không phải là Tiểu Trần.

Như đã viết trong bài này, người đọc muốn hiểu như thế nào là tự do của người đọc.

Nhưng là tác giả, bởi vì tính toán của mình dẫn đến nội dung không đầy đủ, tôi vẫn hy vọng có thể nói cho các bạn biết ý định ban đầu của tôi.

Tôi đã luôn luôn cảm thấy rằng trong việc đọc văn, không có câu trả lời cho tiêu chuẩn, trước đây cũng xuất hiện nhiều độc giả thông minh hơn tôi, niềm vui của việc viết văn là xem tác giả và độc giả va chạm suy nghĩ với nhau.

Tra Định quả thật rất lợi hại trong việc thương lượng lẫn thuyết phục người khác nhưng nếu Tiểu Trần dễ dàng bị hắn thuyết phục như vậy, lập tức dỡ bỏ gánh nặng tâm lý Tuyên Hóa phủ này rồi bắt đầu hưởng thụ tình yêu, Tiểu Trần đấy có còn là Tiểu Trần đã làm cảm động bạn không?

Các bạn không cần phải lo về vấn đề sức khoẻ của Tra Định vì hắn sẽ sống rất thọ, ai bảo tôi thích hắn chứ.

Tôi cũng không có ý muốn mỗi người một ngả có cuộc sống riêng, tôi hi vọng bọn họ sẽ gắn bó với nhau mãi mãi.

---

Lời của mình:

Đây là bộ đầu tiên mình chấp nhận cày qt để đọc cho hết nên cũng có cảm tình đặc biệt.

Tình cờ mò được weibo tác giả thấy phiên ngoại này nên quyết định edit luôn.

Hi vọng các bạn mong chờ một cái kết mãn nguyện sẽ được an ủi phần nào.

Gọi là phiên ngoại song song thời không nghĩa là các bạn có thể coi như cái phiên ngoại này không liên quan đến chính truyện.

Riêng mình thì muốn coi nó như một cái HE của TQL vì khá thương tên Tra Định nên cũng đặc biệt mong 2 ông chú trung niên này có thể hàn gắn.

Tuy cái kết của PN cũng là kết mở nhưng nghĩ theo hướng tích cực, 2 nam chính chắc chắn sẽ còn gặp lại, Trần Tắc Minh không chủ động thì Tra Định cũng tự giác truy phu.

Tranh ở tiêu đề chính là tranh minh hoạ cho cảnh hôn trước khi ra chiến trường ở cuốn 3.

Ngoài ra, PN này cũng đã có bản kịch truyền thanh, các bạn có thể nghe trên youtube.

 
Back
Top Bottom