Ngôn Tình Tướng Quân Của Bọn Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,321,638
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tuong-quan-cua-bon-ta.jpg

Tướng Quân Của Bọn Ta
Tác giả: Punnie1310
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngược
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Punnie1310

Thể loại: Truyện Ngược, Cổ Đại, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Đến với truyện Tướng Quân Của Bọn Ta của tác giả Punnie1310, thể loại ngôn tình cổ đại, được pha trộn với yếu tố truyện ngược. Câu chuyện sẽ không đau lòng nếu Trình Minh Thạc và Hàn Mẫn không giao lại hai đứa con trai Trình Hàn Nhất và Trình Tuấn tại lễ đầy tháng của Lý Viên Kỳ. Nếu cả hai không chạm mặt đứa bé nghèo kia, tình huống có lẽ đã tốt đẹp hơn nhiều. Nếu từ đầu, họ không từng yêu nhau, ai biết đâu Lý Viên Kỳ đã trở thành một tướng quân tài ba, xứng danh danh tiếng chứ không phải một phế vật mất hết võ công, không thể lẫn lộn cũng như không thể nói chuyện được. Tất cả bắt đầu từ năm đó...​
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 1: Chương 1


Mọi chuyện sẽ không đi đến kết cục đau thương nếu như năm đó Trình Minh Thạc và Hàn Mẫn không đưa Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn đến đầy tháng của Lý Viên Kỳ
Nếu như cả hai không gặp tiểu hài tử kia thì có lẽ mọi chuyện đã tốt đẹp hơn nhiều, nếu như ngay từ đầu bọn họ không dây dưa thì biết đâu bây giờ Lý Viên Kỳ đã trở thành một tướng quân tài giỏi danh tiếng lẫy lừng chứ không phải trở thành một phế nhân mất hết võ công, ngay cả nói chuyện cũng không thể
Mọi chuyện bắt đầu từ năm đó
Ngày hôm nay phủ Lý tướng quân phải nói vô cùng náo nhiệt, còn gì náo nhiệt hơn khi đây là đầy tháng của vị tiểu công tử vừa chào đời cách đây một tháng của Lý Nguyên và Bạch Viên
Phải nói là vô cùng náo nhiệt khi có sự tham dự của Hoàng thượng và Nam hậu, còn có cả minh chủ võ lâm cùng với vị thần y danh tiếng thiên hạ
Đương nhiên các vị phụ thân ở đây thì không thể thiếu các tiểu hài tử, nổi bật nhất vẫn là hai vị đại hoàng tử và nhị hoàng tử
Đại hoàng tử Trình Hàn Nhất và nhị hoàng từ Trình Hàn Tuấn, phải nói vì sở hữu nhan sắc kế thừa từ hai vị phụ thân cho nên từ nhỏ cả hai đã khiến cho biết bao người phải mê đắm rồi, nhưng hai huynh đệ này khi nhìn thấy tiểu hài tử Lý Viên Kỳ liền bị tiểu hài tử hút hồn
Ngay lúc các vị phụ thân còn đang trò chuyện với nhau Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn liền chạy đến chỗ của Bạch Viên đang bế Lý Viên Kỳ mà nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ xinh kia
Trong vô thức cả hai huynh đệ như muốn hôn nhẹ lên hai má đáng yêu của tiểu hài tử

“Phụ hoàng, phụ thân ta muốn cưới y”
Cả hai đồng thanh nói, khiến cho ngụm trà vừa uống vào của Trình Minh Thạc liền bị sốc đến phun ra ngoài, các vị phụ thân nghe vậy liền phì cười nhìn hai vị tiểu hoàng tử có chút buồn cười
“Đợi sau này lớn lên hãy nói, Nhất nhi, Tuấn nhi hai ngươi ra ngoài chơi với hai biểu đệ đi”
Hàn Mẫn lên tiếng nói, nhìn ra ngoài sân là Trình Như An đang chơi đùa với cặp song sinh của Kim Tuấn Hạo và Hàn Châu, hai hài tử kia chỉ kém huynh đệ Hàn Nhất, Hàn Tuấn một tuổi
Kim Hạo Nhân và Kim Hàn Minh
Hai tiểu hoàng tử mặc dù luyến tiếc tiểu hài tử nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời mà ra bên ngoài
“Quả thật Kỳ nhi đáng yêu thật, Bạch Viên sau này hãy thường xuyên mang Kỳ nhi vào cung được chứ”
Hàn Mẫn nói, Bạch Viên nghe vậy liền gật đầu
Kể từ ngày hôm đó, Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn thường xuyên đến làm nũng với Hàn Mẫn để được đưa đến phủ tướng quân để được nhìn thấy Lý Viên Kỳ
Ngày hôm nay cũng vậy, không hiểu vì lý do gì hai vị tiểu hoàng tử lại vô cùng có hứng thua với tiểu hài tử nhỏ này, hai người còn chưa từng chịu ngồi yên chơi đùa với muội muội Trình Như An như vậy
Nhắc đến Trình Như An, tiểu công chúa có chút tuổi thân vô cùng khi nhìn hai hoàng huynh của mình cứ mang hết món đồ chơi này đến đồ chơi khác cho Lý Viên Kỳ chơi, trong khi bản thân quên mất còn có một muội muội là bé a
Cứ thế mà trôi qua ba năm, Lý Viên Kỳ đã được ba tuổi, Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn mỗi ngày sau khi kết thúc việc học chữ ở hoàng cung liền xin Trình Minh Thạc cho mình đến phủ của Lý tướng quân để gặp Lý Viên Kỳ
Lý Viên Kỳ lúc này vô cùng đáng yêu, một tiểu hài tử vui vẻ chạy khắp nơi còn bắt trước phụ thân mà luyện võ nhưng mà Lý Viên Kỳ làm trong vô cùng đáng yêu
“Kỳ nhi”
Trình Hàn Nhất gọi lớn, Lý Viên Kỳ nghe giọng của Trình Hàn Nhất liền chạy đến, Hàn Nhất ca và Hàn Tuấn ca đến chơi với y đương nhiên y sẽ vui mừng rồi
“Hàn Nhất ca, Hàn Tuấn ca”
Lý Viên Kỳ lao đến chỗ của Trình Hàn Nhất, Trình Hàn Nhất liền đỡ lấy y, lúc này Bạch Viên đang bước đến, hiện tại Bạch Viên đang mang hài tử thứ hai sau khi sinh Lý Viên Kỳ ra

“Đại hoàng tử, nhị hoàng tử lại đến đây chơi cùng Kỳ nhi sao, hai vị hoàng tử đã nói cho nam hậu biết hay chưa, nếu không người lại lo lắng”
“Bạch Viên thúc thúc không cần lo lắng a, ta và đại ca đã nói phụ hoàng biết, phụ hoàng còn bảo bọn ta là có thể ở lại tướng phủ không cần trở về cung cũng được a, người bảo muốn cùng phụ thân ôn lại kỷ niệm”
Bạch Viên nghe đến đây liền cười khổ, đường đường là hoàng đế thế mà lại đi gạt hai hoàng nhi của mình, rõ ràng là muốn cùng nam hậu thân mật cho nên mới đẩy hai tiểu điện hạ đến tướng phủ cho xem
“Vậy hôm nay hai vị điện hạ cứ ở lại đây chơi cùng với Kỳ nhi, Kỳ nhi chắc chắn sẽ rất vui”
“Hàn Tuấn ca và Hàn Nhất ca sẽ ở lại đây sao, thật sao”
Lý Viên Kỳ hào hứng hỏi
“Đúng vậy, Kỳ nhi có vui không, để ta và Hàn Nhất đưa đệ đi chơi được chứ”
Lý Viên Kỳ gật đầu mà nắm lấy tay của cả hai người
Bạch Viên nhìn theo cả hai liền an tâm, gần đây mang thai một tiểu hài tử y không có thời gian chăm sóc cho Lý Viên Kỳ, cũng may mỗi ngày Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn đều đến chơi với Lý Viên Kỳ, tiểu hài tử vô cùng vui vẻ và hài lòng
“Kỳ nhi hôm nay muốn chơi gì ta và ca ca đưa đệ đi chơi”
Trình Hàn Tuấn ôn nhu mà bế Lý Viên Kỳ lên
“Đệ muốn đi thả diều, Tuấn ca và Nhất ca dẫn ta đi được không”
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn liền gật đầu đồng ý

Cứ như vậy liền trôi qua vài năm, lúc này Lý Viên Kỳ cũng đã được tám tuổi, y được Hoàng thượng đặc cách cho vào cung học chữ cùng các công chúa hoàng tử
Mặc dù không phải là lần đầu tiên vào hoàng cung nhưng đối với Lý Viên Kỳ vẫn có chút sợ sệt
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn nghe được Lý Viên Kỳ sẽ được vào cung học cùng họ liền vui mừng đến cả đêm không ngủ, hai người còn đích thân đến cổng cung để đón Lý Viên Kỳ
Trình Như An nhìn hai hoàng huynh của mình chỉ biết lắc đầu, nàng cũng đang mong ngóng tiểu muội muội Lý Viên Nhi mau lớn vào cung học cùng nàng
Lý Viên Kỳ được Bạch Viên đưa vào trong cung, vừa đến cổng thành đã nhìn thấy Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn, Lý Việ Kỳ lúc nãy còn lo lắng thì bây giờ đã vui vẻ chạy đến
“Hàn Nhất ca ca, Hàn Tuấn ca ca”
“Kỳ nhi”
Trình Hàn Nhất đỡ lấy Lý Viên Kỳ, Trình Hàn Tuấn bên cạnh thì đang đen mặt, tại sao lần nào cũng là Trình Hàn Nhất được ôm lấy y trước hắn hết vậy, hắn không cam tâm.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 2: Chương 2


“Kỳ nhi, không được thiếu phép tắc”
Bạch Viên nhắc nhở, nếu ở tướng phủ thì không sao nhưng đây là hoàng cung, Lý Viên Kỳ nhìn thấy cả hai người kia lại không hành lễ sẽ bị người khác nói rằng y thiếu lễ nghi, rồi lại lợi dụng việc này công kích tướng phủ lại không hay
Lý Viên Kỳ nhận ra bản thân có hơi bất lễ liền buông Trình Hàn Nhất ra sau đó hành lễ
“Tham kiến đại hoàng tử, nhị hoàng tử”
Hai huynh đệ Trình Hàn nhíu mày, đối với Lý Viên Kỳ họ chưa bao giờ quan tâm lễ nghi gì gì đó, với lại cả hai cũng không coi Lý Viên Nhi là bề tôi cho nên không muốn y gặp họ lúc nào cũng phải hành lễ cả
“Kỳ nhi đứng lên đi, không cần phải hành lễ trước mặt bọn ta”
Trình Hàn Tuấn liền kéo Lý Viên Kỳ dậy, Trình Hàn Nhất nhìn sang Bạch Viên nhẹ giọng nói
“Kỳ nhi cứ giao cho chúng ta, Bạch thúc thúc người an tâm bọn ta sẽ chăm sóc Kỳ nhi thật tốt, người cứ đến chỗ phụ thân trò chuyện, khi nào học xong bọn ta sẽ đưa đệ ấy đến chỗ người”

Bạch Viên gật đầu sau đó hành lễ rồi cáo lui
Lý Viên Kỳ nhìn phụ thân rời đi có chút không quen, những lần trước theo hai vị phụ thân vào cung nhưng cũng là trong tầm mắt của cả hai người, bây giờ y một mình có chút không quen nhưng bản thân lại không dám nói, thân là con trai của Lý tướng quân danh tiếng lẫy lừng Lý Viên Kỳ đương nhiên không thể làm phụ thân mất mặt được
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn mỗi người hai bên nắm lấy bàn tay nhỏ của Lý Viên Kỳ mà dắt người đi vào trong, đến cung của bọn họ mà học chữ
Trình Như An đã ngồi ở đó từ lâu, nhìn thấy Lý Viên Kỳ liền chạy đến
“Kỳ nhi, Kỳ nhi Viên Nhi có vào cung theo phụ thân đệ không”
Lý Viên Kỳ lắc đầu
“Viên Nhi muội ấy không theo ta và phụ thân vào cung, Như An tỷ đừng buồn sau khi tan học có thể đến phủ tướng quân chơi cùng muội ấy mà”
Trình Như An nghe vậy mới vui vẻ lên một chút
Cả bốn người cùng nhau vào trong, ngoài bốn người họ ra thì cũng có một vài công tử, tiểu thơ của các đại thần trong triều
Lý Viên Kỳ đối với người ngoài có chút không quen thuộc cho nên liền nép người vào sau Trình Hàn Nhất
Trình Hàn Nhất thấy vậy liền xoa đầu y
“Không sao có ta và Hàn Tuấn cùng Như An ở đây không ai dám ăn h**p đệ”
Lý Viên Kỳ gật đầu, nhưng ánh mắt của mấy những người khác thì không như vậy, đa phần đều không thích Lý Viên Kỳ
Bọn họ không biết từ đâu nghe được rằng Lý Viên Kỳ là được nhặt về nuôi không hề có một chút huyết thống nào với Lý tướng quân cùng với Bạch công tử cả, còn nghe nói rằng Lý Viên Kỳ là con của một kỹ nữ nào đó cho nên đối với bọn họ Lý Viên Kỳ không xứng vào cung học cùng họ cũng như không xứng thân thiết với hai vị hoàng tử và công chúa cao quý
Đương nhiên đối với những tin đồn này Lý Nguyên và Bạch Viên đều làm ngơ không để tâ m đến, ngay cả hai vị hoàng tử cũng từng có tin đồn là con riêng của Hoàng thượng và nữ nhân khác người còn không quan tâm thì hai người họ cần gì phải để tâ m đến lời đồn bên ngoài cơ chứ

Lý Viên Kỳ được sắp ngồi gần Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn
Buổi học diễn ra bình thường nhưng nếu để ý thì chắc chắn có thể nhìn ra được Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn không hề tập trung một chút nào những thứ lão sư dạy mà chỉ âm thầm ngắm nhìn Lý Viên Kỳ
Lúc trước mỗi khi tan học họ mới có thể đến tìm Lý Viên Kỳ, bây giờ mỗi ngày đều được học cùng y đương nhiên phải nhìn ngắm y thật nhiều rồi
Trình Như An thì tâm trạng không tốt, tranh thủ lão sư không để ý đã trốn đi từ lâu, nàng muốn trốn đến tướng phủ tìm Lý Viên Nhi, những thứ nhàm chán này phụ thân và phụ hoàng nói qua dạy qua không biết bao nhiêu lần rồi, hơn hết nàng muốn học võ công, những thứ nhàm chán kia nàng không thích
Buổi học rốt cuộc cũng kết thúc, Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn liền kéo Lý Viên Kỳ đi, hai người bọn họ muốn mang Lý Viên Kỳ đến ngự hoa viên cùng nhau đi dạo, tập cho Lý Viên Kỳ quen thuộc với hoàng cung hơn
Lý Viên Kỳ cũng ngoan ngoãn mà đi theo, so với huynh muội Trình Hàn Nhất thì huynh muội Lý Viên Kỳ có vẻ trầm tính và ngoan ngoãn hơn, còn ba người kia được mệnh danh là tiểu bá vương của hoàng cung, không nơi nào là cả ba người chơi quậy tanh bành lên, lúc nhỏ Lý Viên Kỳ cũng vài lần bị mang theo cùng chơi nhưng so với ba người kia y chỉ là đi theo cùng mà thôi
“Hai huynh đưa đệ đi đâu vậy”
Lý Viên Kỳ hỏi
“Bọn ta đưa đệ đến nơi này có nhiều cá lắm, không phải đệ thích nhìn mấy chú cá nhỏ bơi bơi sao”
Lý Viên Kỳ nghe đến cá liền sáng cả mắt ra, phụ thân không thích nuôi cá cho nên trong tướng phủ không có cá trong hồ đúng hơn vì sợ y sẽ lại lần nữa té xuống hồ nước mà đã cho lấp hồ nước lại, Lý Viên Kỳ từ bé đã không hợp với nước, lần nào đến gần hồ nước cũng sẽ xảy ra chuyện không lớn thì nhỏ
Nhưng đối với những chú cá nhỏ Lý Viên Kỳ vô cùng yêu thích mặc dù phụ thân đã căn dặn không được đến gần hồ nước khi không có người nhưng không sao hiện tại có cả Hàn Nhất ca và Hàn Tuấn ca y đương nhiên không sợ

Cả hai dẫn Lý Viên Kỳ đến hồ nước trong ngự hoa viên, vì Lý Viên Kỳ mà cả hai đã năn nỉ phụ thân cho người nuôi cá ở đây, mục đích để Lý Viên Kỳ đến có thể nhìn ngắm chúng
Trình Hàn Nhất thả một nắm thức ăn xuống những chú cá liền quay quanh đó, Lý Viên Kỳ nhìn thấy những chú cá liền cười vui vẻ y cũng muốn làm như vậy
Trình Hàn Tuấn ôn nhu nhìn Lý Viên Kỳ sau đó liền đưa cho y một nắm thức ăn để y thả xuống, Lý Viên Kỳ vui vẻ thả xuống dưới hồ nhưng do bản thân y không cần thận chòm người về phía trước mất thăng bằng mà lao xuống hồ
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn liền hoảng hốt lập tức nhảy xuống hồ theo, cả hai đều biết Lý Viên Kỳ không biết bơi hơn nữa hồ nước này lại sâu vô cùng, cả hai hốt hoảng lao xuống dưới
Lý Viên Kỳ rơi xuống nước liền sợ hãi mà không kịp dãy dụa đã chìm cả người vào nước, tưởng rằng bản thân y lại sắp chết lần nữa thì đúng lúc này có hai bàn tay kéo lấy tay y
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn kéo lấy tay Lý Viên Kỳ mà mang kéo y lên trong sự lo lắng, họ không nghĩ y vừa rơi xuống liền chìm vào trong nước như vậy
Vậy là hai chương đầu tiên của bộ truyện này đã ra mắt, phải nói rằng nó ngược, sẽ ngược nên xin mọi người hãy chuẩn bị tinh thần.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 3: Chương 3


Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn kéo Lý Viên Kỳ lên trên mặt nước, Trình Hàn Nhất liền bế lấy Lý Viên Kỳ nhanh chóng quay về cung của mình, Trình Hàn Tuấn nhanh chóng cho gọi thái y đến
Tin tức Lý Viên Kỳ rơi xuống hồ cũng nhanh chóng đến tai Bạch Viên và Hàn Mẫn, cả hai người liền lập tức chạy đến
Bạch Viên lo lắng nhìn Lý Viên Kỳ
“Là do lỗi của bọn ta không trông chừng Kỳ nhi cẩn thận, Bạch thúc thúc hãy trách tội bọn ta”
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn liền quỳ xuống, Bạch Viên đương nhiên không để hai người quỳ như vậy, thân phận của hai người là hoàng tử cơ mà
“Hai vị hoàng tử mau đứng dậy, không phải lỗi của hai người”
“Đều là do ta và Hàn Tuấn dẫn Kỳ nhi đến hồ cá cho nên y mới bị ngã xuống dưới”
“Đúng vậy, Bạch thúc thúc đây là lỗi của bọn ta”
Hai huynh đệ thay nhau nói, Bạch Viên chỉ biết thở dài nhìn sang Hàn Mẫn, Hàn Mẫn lúc này mới lên tiếng
“Không phải lỗi của hai ngươi, mau đứng dậy đi, phụ thân biết hai ngươi vì Kỳ nhi mà đã nuôi cá trong hồ muốn cho Kỳ nhi được ngắm nhưng chuyện xảy ra không ai mong muốn cả đừng tự trách bản thân”

Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn nghe phụ thân của mình nói như vậy mới chịu đứng dậy
Lý Viên Kỳ lúc này đã được thái y bắt mạch, y hoàn toàn không có chuyện gì do lúc đó cả hai người kia lao xuống cứu y lên nhanh chóng, chỉ là đừng để y rơi xuống nước như vậy nữa nếu không sẽ nguy hiểm tánh mạng do y sinh non hơn nữa lúc bốn tuổi cũng đã từng té xuống hồ nước mà không ai phát hiện, khi phát hiện ra y đã nhém nữa mất mạng nên đối với nước y sẽ để lại không ít ám ảnh
Cả hai huynh đệ nghe được Lý Viên Kỳ không sao liền thở phào nhẹ nhõm, nếu như y xảy ra chuyện gì thì phải làm sao đây
“Nếu đã như vậy Bạch Viên ngươi cứ để Kỳ nhi ở lại hoàng cung nghỉ ngơi vài hôm xem sao đã, ở hoàng cung dù gì cũng có thái y”
Bạch Viên gật đầu, để Lý Viên Kỳ ở lại hoàng cung cũng tốt nhưng y là sợ đứa nhỏ ban đêm sẽ không ngủ được hơn nữa sẽ làm phiền hai vị hoàng tử
“Bạch thúc thúc không cần lo lắng cứ để Kỳ nhi lại đây ta và ca ca sẽ chăm sóc đệ ấy, người không phải còn phải trở về tướng phủ hay sao, Viên Nhi vẫn còn ở trong phủ”
Bạch Viên nghe Trình Hàn Tuấn nói liền nhớ ra Lý Viên Nhi vẫn còn ở trong phủ không thể không trở về được, gần đây Lý Nguyên bận rộn huấn luyện binh mã không có thời gian để giúp y xem chừng Lý Viên Nhi cho nên y phải nganh chóng trở về
“Vậy làm phiền hai vị hoàng tử giúp ta chăm sóc Kỳ nhi”
“Bạch thúc thúc xin hãy yên tâm”
Trình Hàn Nhất nói
Bạch Viên nhìn Lý Viên Kỳ một lúc cũng rời đi, Hàn Mẫn đưa Bạch Viên ra cổng cung, lúc này trong tẩm cung chỉ còn có ba người mà thôi
Chuyện vừa xảy ra khi nãy khiến cho Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn một trận khiếp sợ, không nghĩ rằng chỉ đi ngắm cá một xíu lại xảy ra chuyện lớn như vậy, nhưng điều họ lo lắng đó là Lý Viên Kỳ không biết bơi, y đã tám tuổi lại chưa biết bơi nếu còn xảy ra chuyện như vậy một lần nữa, sẽ làm sao đây, nếu như không có cả hai người bên cạnh thì phải làm sao
Lý Viên Kỳ hôn mê đến hôm sau mới tỉnh lại, vừa tỉnh lại đã nhìn thấy Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn đang tựa đầu vào thành giường mà chợp mắt, Lý Viên Kỳ liền hốt hoảng mà ngồi dậy, ai lại để hai vị hoàng tử tựa vào thành giường ngủ trong khi bản thân lại nằm trên giường cơ chứ
Trình Hàn Nhất nghe thấy động tĩnh liền mở mắt, nhìn thấy Lý Viên Kỳ đang ngồi dậy liền kéo y nằm xuống giường
“Kỳ nhi ngươi đi đâu vậy, ngươi vẫn còn yếu lắm”
“Hàn Nhất ca ca sao hai người không lên giường mà nằm, như vậy làm sao ngủ được”
Trình Hàn Nhất ôn nhu xoa đầu Lý Viên Kỳ
“Ta và Hàn Tuấn sợ đệ sẽ khó chịu không thoải mái cho nên mới không lên giường mà nằm”

Lý Viên Kỳ nghe vậy liền nắm lấy tay Trình Hàn Nhất
“Đệ không khó chịu, hơn hết hai huynh là hoàng tử, như vậy không đúng lễ nghi”
Trình Hàn Tuấn lúc này cũng từ từ mở mắt ra, đặt tay xoa nhẹ bàn tay của Lý Viên Kỳ
“Đối với Kỳ nhi không cần lễ nghi rườm rà gì đó”
Trình Hàn Nhất gật đầu tán thành ý kiến của đệ đệ mình
“Được được sao ạ”
“Được”
Cả hai đồng thanh
“Hôm qua đệ làm bọn ta lo lắng lắm có biết không Kỳ nhi, lần sau không được như vậy nữa có biết không”
Trình Hàn Tuấn nói
“Kỳ nhi, tại sao đệ lại không biết bơi vậy, nếu như đệ không biết bơi ta và Hàn Tuấn sẽ dạy đệ có chịu không”
Lý Viên Kỳ liền lắc đầu, không phải y không muốn học nhưng y rất sợ, sau lần năm đó ngã xuống hồ nước y liền sợ, bình thường thì không sao nếu như có người ở bên cạnh nhưng nếu không có ai ở bên cạnh y tuyệt đối không bước đến những hồ nước cho dù có chuyện gì đi chăng nữa

“Kỳ nhi nếu như đệ không biết bơi lỡ lần sau rơi xuống hồ nước thì lại làm sao”
“Không phải sẽ có Hàn Nhất ca và Hàn Tuấn ca cứu ta lên hay sao”
Lý Viên Kỳ đưa ánh mắt long lanh nhìn cả hai người khiến cho cả hai không kiềm được mà ôm lấy Lý Viên Kỳ vào lòng
“Được vậy sao này hai bọn ta nhất định sẽ bảo vệ đệ không để đệ rơi xuống nước nữa”
Một lời nói ra nhưng tiếc là nhiều năm sau hai người lại quên mất, nhưng người vẫn còn nhớ lại trông chờ vào bọn họ mà thiếu chút nữa đã mất đi tính mạng
Ngày hôm đó vì Lý Viên Kỳ vẫn còn yếu cho nên cả ba người liền không đến học, lão sư đương nhiên cũng không dám nói gì, nhưng đám công tử tiểu thơ khác lại lời ra tiếng vào, Trình Như An nghe vậy liền nhíu mày
“Các người nếu muốn tiếp tục vào cung học thì câm miệng mình lại đi có biết hay không, nếu lần nữa để ta nghe được những lời này thì ta liền nói phụ hoàng đuổi các người trở về nhà mình”
Trình Nhu An lớn tiếng mắng, nàng vốn không thích đám công tử tiểu thơ của các quan đại thần, bọn chúng luôn bàn tán những chuyện không đâu hơn nữa còn đố kỵ, không phải vì phụ hoàng và phụ thân muốn huynh muội bọn họ có vài người bạn thì chắc chắn Trình Như An đã sớm khiến cho bọn họ không thể vào cung học nữa rồi
Trong số tất cả những đứa trẻ xung quanh mình Trình Như An ngoài huynh muội phủ Lý tướng quân và hai vị biểu đệ ra cùng với một người xem như là muội muội song sinh của nàng ra thì không một ai khiến nàng cảm thấy có thể kết giao được cả.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 4: Chương 4


Trình Như An cáo từ lão sư sau đó liền trốn ra ngoài cung tìm Lý Viên Nhi chơi đùa, ở lại cùng đám người này nàng lại tức giận
Ở chỗ Lý Viên Kỳ, y đang được cả hai huynh đệ Trình Hàn chăm sóc vô cùng cẩn thận
“Kỳ nhi ăn cái này đi”
“Kỳ nhi ăn món này đi đừng ăn món đó không tốt cho đệ”
Hai huynh đệ Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn liên tục tranh qua tranh lại mà gắp thức ăn cho Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ mặc dù không ăn nhiều như vậy nhưng vẫn chiều lòng hai vị điện hạ mà ăn
“Kỳ nhi ăn xong ta và Hàn Tuấn đưa đệ đi luyện tập bắn cung được không”
Lý Viên Kỳ nghe đến bắn cung liền sáng mắt, bản thân y thường xuyên được hai vị phụ thân luyện tập bắn cung, mặc dù chưa có thể bách phát bách trúng nhưng phải nói so với những đứa trẻ cùng tuổi vẫn đang chơi đùa kia thì Lý Viên Kỳ đã có thể thành thạo cưỡi ngựa bắn cung
“Được ạ”

Lý Viên Kỳ cười tít mắt, Trình Hàn Nhất nhìn y mà xoa đầu một cái, Kỳ nhi của hắn lúc nào cũng đáng yêu như vậy, nếu không cẩn thận mà giữ thì sau này thế nào cũng bị người khác bắt đi mất mà thôi
Trình Hàn Tuấn bên cạnh không mấy vui vẻ, ca ca của hắn lúc nào cũng có hành động ôn nhu với Kỳ nhi cả không chừa cho hắn quan tâm Kỳ nhi, hắn nhất định không nhường Kỳ nhi cho ca ca mình nhất định
Cả ba người dùng bữa xong liền đến nơi luyện tập bắn cung, Lý Viên Kỳ thường xuyên theo Bạch Viên vào cung cho nên trong cung đa phần đều biết danh tiếng vị tiểu công tử nhà Lý gia luôn được hai vị hoàng tử thiên vị còn được công chúa ôn nhu mà gọi là Kỳ nhi nữa, cả hoàng cung này ai cũng ganh tị với Lý Viên Kỳ
Nhưng cũng có vài kẻ không biết tốt xấu liền lời ra tiếng vào về thân phận của Lý Viên Kỳ, nhưng những ai dám nói những lời này đến tai ba vị điện hạ liền bị bọn họ trừng phạt có người còn bị làm cho câm miệng không nói được nữa
Ở nơi luyện tập bắn cung, Lý Viên Kỳ thể hiện bản lĩnh của bản thân vô cùng tốt, đúng chất con nhà tướng phủ
Cũng đúng lúc này Trình Minh Thạc và Lý Nguyên hai người đang cùng nhau vừa đi vừa bàn chuyện quốc sự nhìn thấy một màn này Trình Minh Thạc liền có lời khen
“Viên Kỳ nhà ngươi thật tài giỏi, Lý Nguyên sau này chức tướng quân của ngươi không cần lo không có người kế thừa rồi”
Lý Nguyên nhìn hài tử của mình cũng cảm thấy như vậy
“Kỳ nhi vẫn còn nhỏ không bằng hai vị hoàng tử, cả hai thật giống hoàng thượng đều tài giỏi, thành tích bắn cung cưỡi ngựa của cả hai vị hoàng tử phải nói đều xuất sắc đứng đầu so với các thế tử của các vị vương gia khác”
“Hàn Nhất và Hàn Tuấn quả thật tài giỏi nhưng cả hai lại quá hiếu thắng, làm việc vẫn còn chưa suy nghĩ đến kết quả, ta vẫn còn lo lắng, phải chi hai người chúng nó có thể có một phần tính cách của Như An thì hay biết mấy”
“Như An công chúa dạo gần đây luôn đến phủ của thần chơi cùng Viên Nhi, thần sợ ảnh hưởng đến việc học của công chúa”
Lý Nguyên nói
“Như An rất thích Viên Nhi nhà các ngươi, đợi Viên Nhi nhà các ngươi lớn hơn một chút liền đưa vào cung cùng học với Như An, tính tình của công chúa ngươi cũng đã biết, ngoài Viên Nhi ra ta chưa thấy con bé thân thiết với ai”
Trình Minh Thạc có chút đau đầu với tính cách này của Trình Như An, nhưng cũng may vẫn là đứa trẻ nhà Lý Nguyên có thể khiến cho vị tiểu công chúa kia chịu kết giao nhiều hơn
“Tuân lệnh hoàng thượng”

Lý Nguyên cảm thấy hai hài tử của mình được hoàng tử và công chúa yêu thích không biết là phúc hay là hoạ đây nhưng chúng vẫn là những đứa trẻ cho nên việc này tương lai rồi sẽ biết mà thôi
Lý Viên Kỳ liên tiếp nắn trúng hồng tâm khiến cho bản thân y vui vẻ không ngừng, trở về y sẽ khoe với phụ thân hôm nay y có thể bắn trúng hồng tâm nhiều như vậy
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn bên cạnh cũng không kém liên tục mũi tên bắn ngay thẳng hồng tâm, cả hai như là đang đấu nhau xem ai sẽ bắn trúng hồng tâm nhiều hơn
Lý Viên Kỳ đưa ánh mắt hâm mộ về phía cả hai người
“Hàn Nhất ca và Hàn Tuấn ca thật giỏi”
Nghe thấy lời nói khen ngợi của Lý Viên Kỳ trong lòng hai người liền vui vẻ
“Kỳ nhi cũng rất giỏi”
Cả ba ngươi cả một ngày vui vẻ như vậy cho đến lúc cổng thành chuẩn bị đóng lại, Lý Viên Kỳ muốn trở về vương phủ nhưng hai người kia lại không cho
“Kỳ nhi ở lại hoàng cung một đêm đi được không, tiện thể gọi thái y đến xem xem sức khoẻ đệ có vấn đề gì hay không”
“Nhưng đệ không trở về một ngày phụ thân chắc chắn sẽ lo lắng, đệ không muốn phụ thân lo lắng”

“Đệ không cần lo, Bạch thúc thúc đã cho phép đệ ở lại cung vài hôm để thái y tiện theo dõi xem sức khoẻ đệ có xảy ra vấn đề gì hay không, đệ cứ yên tâm ở lại đây, bộ đệ không thích ở lại cùng bọn ta sao”
Trình Hàn Tuấn làm bộ uỷ khuất mà nói, Lý Viên Kỳ đương nhiên tin vào khuôn mặt của hắn mà nhanh chóng đưa tay ôm lấy Trình Hàn Tuấn
“Hàn Tuấn ca ca đừng buồn, Kỳ nhi thích ở cùng hai người mà”
Cả hai người nghe vậy liền biết đã thành công thuyết phục Lý Viên Kỳ ở lại hoàng cung
Ban đêm trên giường trong tẩm cung, Lý Viên Kỳ nằm ở giữa hai người Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn mà ngủ say quên cả trời đất, đây đương nhiên không phải là lần đầu bọn họ ba người cùng nhau nằm trên một giường chỉ là đây là lần đầu tiên Lý Viên Kỳ ở lại hoàng cung cùng cả hai người bọn họ
Trình Hàn Nhất đợi khi Lý Viên Kỳ ngủ say liền mở mắt ngắm nhìn người trước mặt đầy vẻ yêu thương, hắn không biết bản thân hiện tại là như thế nào với Lý Viên Kỳ, chỉ biết bản thân hắn không muốn Lý Viên Kỳ thuộc về ai khác ngoài mình, hơn nữa càng không muốn Lý Viên Kỳ kết giao thêm bất cứ ai ngoài bọn họ ra, Lý Viên Kỳ chỉ được phép ở cùng họ mà thôi
Trình Hàn Tuấn đương nhiên vẫn chưa ngủ chỉ là cảm nhận được ca ca mình cũng chưa ngủ nhưng hắn lại không muốn mở mắt ra, hai người họ là huynh đệ song sinh, một trong cả hai nghĩ gì ngưởi còn lại đương nhiên sẽ hiểu rõ nhưng Trình Hàn Tuấn lại chỉ muốn Lý Viên Kỳ là của riêng bản thân hắn, hắn có thể chia sẻ bất cứ thứ gì cùng với ca ca hắn nhưng riêng Lý Viên Kỳ thì không thể.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 5: Chương 5


Ngày hôm sau khi Lý Viên Kỳ tỉnh dậy liền nhìn thấy bản thân bị ôm bởi Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn, y cũng không thấy lạ về việc này, Hàn Nhất và Hàn Tuấn ca ca thích ôm y như vậy y cũng thích ôm cả hai người
Tiểu công chúa Trình Như An đang đứng trước tẩm cung nhìn vào, nàng đã đợi cả buổi để xem khi nào hai vị hoàng huynh và Kỳ nhi khi nào mới chịu tỉnh dậy đây nhưng đã đợi một lúc lâu , tiểu công chưa sắp hết kiên nhẫn rồi đành đẩy cửa bước vào
Đập vào mắt nàng chính là hình ảnh ba người ôm nhau ngủ say trên giường, Trình Như An cảm thấy bản thân dường như không chung huyết thống với hai người kia, thân là muội muội còn chưa được hai người ôm ấp như vậy nhưng Kỳ nhi đáng yêu như vậy thì nàng cũng chấp nhận
“Trình Hàn Nhất, Trình Hàn Tuấn hai huynh mau dậy đi trời sắp lên đến đỉnh đầu rồi”
Trình Như An hét to đến mức Lý Viên Kỳ cũng giật mình tỉnh dậy, Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn bị đánh thức có chút tức giận, hai người còn đang ôm lấy Kỳ nhi mà ngủ ngon lành thế nhưng bị muội muội làm phá cả giấc ngủ, hai người thật sự không muốn có vị muội muội này chút nào cả
“Ưm, Như An tỷ tỷ”
Lý Viên Kỳ dụi dụi mắt nhìn Trình Như An
“Kỳ nhi đã không còn sớm nữa mau dậy thôi, chúng ta đến chỗ lão sư học”
“Học làm gì cơ chứ không phải chúng ta đều đã biết hết mấy thứ đó rồi sao, không học cũng được khi nào lão sư dạy thứ gì mới hơn hãy đến”
Trình Hàn Tuấn lười biếng nói, Trình Như An không nhịn được liền đánh Trình Hàn Tuấn một cái
“Huynh có thể không học nhưng Kỳ nhi phải học có biết không, đệ ấy vào cung để học không phải để chơi”

Trình Như An nhắc nhở
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn lúc này mới nhận ra cả hai người mặc dù không cần học những thứ lão sư dạy nhưng Lý Viên Kỳ thì cần, thế là cả hai liền nhanh chóng mang Lý Viên Kỳ đi thay y phục
Vừa bước vào đã có rất nhiều ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn về phía Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ mặc dù không thích nhưng vẫn làm lơ những ánh mắt đó đi
Y biết vì sao họ nhìn y như vậy, mặc dù y là do chính phụ thân sinh ra nhưng chuyện này lại ít người biết, sẽ như thế nào nếu như một nam nhân sinh con cơ chứ, bọn họ đương nhiên sẽ không dám nói đến Nam hậu nhưng phụ thân y thì lại dễ dàng bị người khác công kích, hơn nữa phụ thân đã nói không cần để tâ m đến lời nói của bọn họ làm gì, ai dám ức h**p y y cứ trở về nói với phụ thân không cần phải động tay động chân
“Chà chà nhìn xem là ai kìa, chẳng khác phụ thân mình một chút nào, đều là bộ dạng yếu đuối, một nam nhân lại lúc nào cũng kè kè bên cạnh một nam nhân hơn nữa còn là hoàng tử không biết là có ý định gì đây”
Lời nói khó nghe từ phía một vị công tử con của một vị đại thần không ưa thích phụ thân của y
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn nghe vậy liền trừng mắt nhìn kẻ vừa nói, Trình Như An cũng vậy, nàng thật ghét những tên như vậy chỉ có Viên Nhi vẫn là đáng yêu nhất
“Này ngươi sao lại dám nói mất lời này không sợ….


Một người khác bên cạnh nhắc nhở tên công tử kia nhưng hắn lại tiếp tục nói
“Sợ gì ta chỉ nói sự thật thôi, phụ thân hắn đường đường là nam nhân lại gả cho nam nhân còn ra thể thống gì”
Một câu nói thành công đụng chạm đến cả ba vị điện hạ chứ không riêng gì Lý Viên Kỳ
“Không biết ngươi là công tử nhà ai, nhưng ngươi vừa nói ra lời gì có biết hay không hả, phụ thân của ta, Nam hậu của Thuận An quốc cũng là nam nhân người gả cho phụ hoàng của ta là hoàng đế của Thuận An quốc vậy nói xem có ra thể thống gì hay không”
Trình Hàn Nhất ánh mắt sắc lạnh hướng về phía người vừa nói ra câu nói kia, lúc này tên công tử kia nhận ra bản thân mình đã lỡ lời liền quỳ xuống
“Thần….

thần….

thần lỡ lời xin hoàng tử tha tội”
Trình Hàn Tuấn cười nhếch, tha tội lời vừa nói ra không những động chạm đến Lý Viên Kỳ còn động đến phụ thân của bọn họ, tha tội dễ dàng vậy sao
“Tha tội, ngươi nghĩ lời vừa rồi của ngươi nói ra đủ để chu di tam tộc, chỉ một câu lỡ lời hay sao”
Trình Hàn Nhất lạnh lùng nói
“Hàn Nhất ca ca đừng nổi giận”
Lý Viên Kỳ ở bên cạnh can ngăn, những lời này y sớm đã nghe quen rồi không cần phải để tâm, cùng lắm về nói với phụ thân, phụ thân sẽ có cách cho bọn họ im miệng từ nay về sau
“Kỳ nhi đúng là nhân từ nhưng ta thì không, đệ bỏ qua cho kẻ đã nói mình như vậy hay sao”
Trình Hàn Tuấn cho rằng Lý Viên Kỳ quá nhân từ, nhưng hắn nào biết Bạch Viên đã căn dặn những uỷ khuất kia cứ chấp nhận đừng ở trước mặt người khác mà phản kháng lại, cứ về nói với người người xử lí hết
“Nghe đệ được không, mặc kệ chuyện này đi, lão sư đã đến mau vào học thôi”
Lý Viên Kỳ kéo Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn đến chỗ ngồi, Trình Như An đi ngang kẻ vừa rồi liền đạp hắn một cái, cũng may những lời này không đến tay tiểu Viên nhi, nếu như tiểu Viên Nhi vì những lời này mà uỷ khuất thì nàng chắc chắn sẽ không để tên này sống mà ra khỏi cung
Buổi học của lão sư cứ như vậy mà trôi qua, hôm nay Bạch Viên vì lo lắng cho Lý Viên Kỳ mà dẫn Lý Viên Nhi vào cung cùng đón Lý Viên Kỳ trở về
Bạch Viên đứng ở ngoài đợi Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ đang vui vẻ cùng hai huynh đệ Trình Hàn trò chuyện thấy phụ thân liền nhanh chân chạy đến
“Phụ thân”
Bạch Viên ôn nhu xoa đầu Lý Viên Kỳ

“Kỳ nhi ở trong cung có ngoan hay không”
“Có, phụ thân ta rất ngoan”
Bạch Viên gật đầu, sau đó hành lễ với ba huynh muội Trình Như An
Trình Như An nhìn thấy Lý Viên Nhi liền chạy đến bế lấy người, Lý Viên Nhi liền cười vui vẻ
“Viên Nhi vào cung sao, có muốn đi chơi không, tỷ tỷ dẫn muội đi được không”
Lý Viên Nhi gật đầu, Trình Như An nhìn sang Bạch Viên để hỏi ý người, Bạch Viên gật đầu cũng không quên căn dặn
“Chúng ta sẽ rời cung khi đến lúc cổng cung đóng lại nên Viên Nhi phải đến chỗ phụ thân trước lúc đó biết không”
“Dạ vâng ạ”
Lý Viên Nhi ngoan ngoãn nói, nhưng thực chất vì ham chơi cho nên Lý Viên Nhi quên mất giờ trở về làm Bạch Viên phải đi kiếm người mà mang về
Bạch Viên mang Lý Viên Kỳ đến chỗ Hàn Mẫn, Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn cũng đi theo sau.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 6: Chương 6


Ở chỗ Hàn Mẫn, Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn kể lại chuyện lúc nãy cho Hàn Mẫn cùng Bạch Viên nghe
Hàn Mẫn và Bạch Viên mặt không đổi sắc cũng không hề tức giận nhưng Lý Viên Kỳ hiểu rõ phụ thân mình, người nhất định không bỏ qua như vậy
“Phụ thân bọn ta muốn xử tội hắn nhưng Kỳ nhi can ngăn nên đã không xử tội hắn ta được”
“Kỳ nhi can ngăn đúng đắng, lần sau nếu thấy hai người bọn họ như vậy Kỳ nhi cứ trực tiếp mà mắng chúng nó, yên tâm có ta ở phía sau chống lưng cho ngươi”
Hàn Mẫn xoa đầu Lý Viên Kỳ mà nói, Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn liền có cảm giác mình là con ghẻ mất rồi, phụ thân yêu thương Kỳ nhi còn hơn họ nữa
Bạch Viên và Hàn Mẫn tiếp tục trò chuyện cùng nhau, Lý Viên Kỳ và Trình Hàn Nhất cùng Trình Hàn Tuấn ở bên ngoài sân chơi đùa
“Kỳ nhi nếu như sau này có kẻ nào nói đệ hoặc phụ thân đệ thì đừng nhịn chúng, cứ mắng chúng đánh chúng, yên tâm ở phía sau có ta và ca ca bảo vệ ngươi”
Trình Hàn Tuấn nói, Lý Viên Kỳ gật đầu
“Kỳ nhi của chúng ta đáng yêu như vậy nếu không có bọn ta bên cạnh nhất định sẽ bị người khác ức h**p, cho nên Kỳ nhi đừng rời xa bọn ta biết không, nếu như rời xa bọn ta thì sau này ai ức h**p Kỳ nhi bọn ta làm sao bảo vệ Kỳ nhi được”

Trình Hàn Nhất bộ dạng uỷ khuất nói
“Ta….

ta có thể tự bảo vệ mình được mà, ta cũng là nam nhân chứ bộ”
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn cười rộ khi thấy vẻ mặt phụng phịu của Lý Viên Kỳ
“Được rồi, được rồi vậy thì Kỳ nhi bảo vệ hai bọn ta được chứ”
Lý Viên Kỳ lại lắc đầu
“Hai huynh lớn hơn ta phải là hai người bảo vệ ta chứ”
Cả hai người liền cười không ngừng, Kỳ nhi từ khi nào bắt đầu biết trả treo như vậy, nhưng Kỳ nhi như vậy bọn họ lại càng yêu thích hơn
Cả ba người cùng nhau chơi đùa đến khi Bạch Viên bước đến gọi Lý Viên Kỳ trở về
Lý Viên Kỳ cáo từ hai người kia sau đó ngoan ngoãn theo phụ thân trở về, trước khi về còn được Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn tặng cho vô số vật báo trong cung, hai người lần nào cũng mang tặng cho y vô số thứ chỉ trong hoàng cung mới có, đến tận bây giờ ở phủ của Lý Viên Kỳ có hẳn một phòng riêng chỉ để những thứ mà cả hai người tặng
Bạch Viên trên đường đưa cả hai huynh muội Lý Viên Kỳ trở về phủ liền dò hỏi
“Kỳ nhi, ngoài tên khi nãy dãm nói những lời kia ra còn có ai nữa hay không”
“Hài nhi không biết, nhưng có vẻ bọn họ không thích hài nhi phải”
Bạch Viên nhìn Lý Viên Kỳ sau đó nhẹ nhàng ôm lấy y vào lòng
“Cứ mặc kệ họ, chỉ cần Kỳ nhi không uỷ khuất là được, nếu như còn có kẻ dám nói như vậy Kỳ nhi cứ nói với phụ thân, phụ thân xử hắn cho ngươi, ngay cả là hai vị hoàng tử nếu bọn họ ức h**p ngươi phụ thân cũng xử trí bọn họ”
“Vâng ạ, phụ thân đừng lo lắng Hàn Nhất ca và Hàn Tuấn ca đối xử với ta rất tốt”

Lại trôi qua thêm hai năm, lúc này trong triều đang lo lắng về việc biên cương không có ai canh giữ cho nên đề xuất một trong các vị tướng quân đến trấn thủ biên cương, đương nhiên người nằm đầu danh sách kia không ai khác là Lý Nguyên
Vốn dĩ các đại thần trong triều đã lời ra tiếng vào không ít, đa phần đều là lời nói có ý chia rẻ mối quan hệ giữa Trình Minh Thạc và Lý Nguyên vì sau khi đăng cơ, Lý Nguyên có công lớn vô cùng nên nắm giữ binh mã trọng yếu của Thuận An quốc, đối với việc này nhiều kẻ không hài lòng, vốn dĩ bên cạnh Hoàng đế đã có Nam hậu, nhà ngoại của Nam hậu lại chính là Hàn gia nhiều đời làm tướng quân, binh mã vô số, bây giờ lại có thêm Lý Nguyên bọn họ làm sao có thể ngồi yên như vậy được, bên cạnh hoàng đế có quá nhiều binh mã đối với bọn họ không phải điều tốt cho nên bọn họ muốn chia cắt không để hoàng đế có thể nắm toàn bộ binh quyền
Đối với việc này Lý Nguyên và Trình Minh Thạc sớm đã biết qua chỉ là họ có kế sách riêng của họ, lần này nếu để kẻ khác đi trấn giữ biên cương chả khác nào cho bọn chúng lợi dụng thời cơ nuôi binh mã, nhưng nếu để Lý Nguyên đi bên cạnh Trình Minh Thạc lại thiếu đi cánh tay đắc lực suy cho cùng đều là có hại
Nhưng nếu thực sự lựa chọn vẫn là không nên để người khác trấn giữ biên cương, nếu Lý Nguyên đến biên cương trấn giữ trong vòng sáu năm liền sau đó trở về lúc đó ở triều Trình Minh Thach bắt đầu xử trí những kẻ có mưu tính với bản thân cả hai trong ứng ngoài hợp diệt sạch đám người có dã tâm kia
“Lý Nguyên lần này đến biên cương cực khổ cho ngươi và Bạch Viên cùng với hai hài tử của ngươi, nhất định ngươi trở về chức vị đại tướng quân sẽ dành cho ngươi”
“Thần không cần chức đại tướng quân đó, chỉ cần có thể giúp sức cho hoàng thượng, thần xin nguyện lòng”
Lý Nguyên nói
Lúc này Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn vẫn chưa hay biết gì về việc Lý Viên Kỳ sắp rời xa bọn họn
“Kỳ nhi hôm nay học xong chúng ta cùng nhau đến mã trường cưỡi ngựa được không”
“Được a”
Lý Viên Kỳ gật đầu, Trình Hàn Tuấn liền vui vẻ, ở mã trường hắn đương nhiên giỏi hơn ca ca hắn, tức nhiên sẽ có thể thể hiện với Lý Viên Kỳ rồi
Trình Hàn Nhất không thèm nhìn đến, muốn thể hiện hắn chỉ cần giúp Lý Viên Kỳ học những thứ y không biết không phải hơn ai kia nhiều hay sao

Sau giờ học cả ba vui vẻ đến mã trường, Trình Như An lúc này vừa từ chỗ của Hàn Mẫn trở về vội vã chạy đến thông báo tin tức
Cả hai người kia liền bị sốc đến hoá đá riêng Lý Viên Kỳ cũng vô cùng bất ngờ, không nghĩ rằng bản thân cứ như vậy phải rời xa Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn
“Chuyện này là thật sao, Như An muội đừng đùa bọn ta”
“Ta đùa làm gì chứ, phụ thân nói cho ta biết ngày mai phụ hoàng sẽ ban chiếu chỉ ba ngày sau Lý tướng quân cùng với Bạch thúc thúc và Kỳ nhi cùng Viên nhi sẽ đến biên cương trấn thủ trong vòng sáu năm”
Trình Như An nói, lúc vừa nghe tin này nàng liền muốn chạy đến tướng phủ nhưng lại muốn chạy đến đây thông báo cho hai ca ca của mình biết trước rồi mới đến tướng phủ gặp Viên Nhi
“Vậy ta sẽ phải đến biên cương sao”
Lý Viên Kỳ hỏi, ba huynh muội Trình Như An im lặng, chuyện này quá bất ngờ ngay cả bọn họ cũng không biết làm sao để chấp nhận, hơn nữa chẳng ai muốn xa huynh muội Lý gia cả
Vậy là sắp xa nhau rồi không biết sẽ có chuyện gì xảy ra sau sáu năm đây.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 7: Chương 7


Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn không biết nói như thế nào với Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ cũng không như những đứa trẻ khác mà oà khóc, y liền nở nụ cười thật tươi
“Chỉ là sáu năm thôi, Hàn Nhất ca ca và Hàn Tuấn ca ca sẽ đợi ta trở về đúng không”
Hai huynh đệ liền nhìn nhau sau đó gật đầu
“Bọn ta sẽ đợi đệ trở về”
“Tỷ cũng sẽ đợi đệ và Viên Nhi trở về”
Trình Như An nói, thế là ngày hôm ấy vì Lý Viên Kỳ sắp phải cùng với Lý Nguyên và Bạch Viên đến biên cương cho nên Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn liền xin Hàn Mẫn cho Lý Viên Kỳ ở hoàng cung với bọn họ cho đến lúc y đi, Hàn Mẫn đương nhiên đồng ý
Dù gì bọn nhỏ cũng phải xa cách vài năm Hàn Mẫn đương nhiên hiểu cảm giác của chúng, Trình Như An thì xin đến tướng phủ để chơi cùng Lý Viên Nhi những ngày cuối cùng
Trong ba ngày đó Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn mang hết tất cả những thứ quý giá tặng cho Lý Viên Kỳ, cả hai dẫn Lý Viên Kỳ đi khắp nơi những chỗ từ kinh thành cho đến hoàng cung để Lý Viên Kỳ có thể ghi nhớ những ký ức cùng bọn họ, để sáu năm sau y vẫn sẽ nhớ nhưng họ nào biết sáu năm sau người quên lại là chính họ, Lý Viên Kỳ chưa bao giờ quên chỉ có họ là đã chẳng nhớ gì mà thôi
Ngày cuối cùng trước khi Lý Viên Kỳ theo phụ thân mình đến biên cương, đêm hôm đó cả ba người liền không ngủ

Trình Hàn Nhất ở bên cạnh âm thầm lấy ra một cái ngọc bội, đây là ngọc bội mà phụ thân cho hắn, ngọc bội này được hoàng tổ mẫu đưa cho phụ thân, phụ thân lại tặng lại cho hắn, hắn muốn đem ngọc bội này tặng cho Lý Viên Kỳ xem như tính vật để sau này gặp lại
“Kỳ nhi nhớ phải giữ gìn thật cẩn thận có biết không, đợi khi đệ trở về liền đưa lại cho ta có được không”
Lý Viên Kỳ liền gật đầu cầm lấy ngọc bội, Trình Hàn Tuấn liền ghen tỵ nhưng hắn cũng có thứ muốn tặng cho Lý Viên Kỳ, đây là khuyên tai mà Trình Hàn Tuấn dành tận ba ngày để làm ra, mặc dù trong nó không được đẹp như những thứ mà nội vụ phủ làm ra nhưng là chính tay hắn làm muốn tặng cho Lý Viên Kỳ
Khuyên tai này chỉ có một cái duy nhất hơn nữa khuyên tai này được làm từ hắc ngọc của Thịnh Hà quốc vô cùng quý hiếm không dễ dàng gì mà có thể làm được
Lý Viên Kỳ vui vẻ nhận lấy, nhưng y vẫn chưa thể đeo được
“Kỳ nhi không cần phải đeo bây giờ, chỉ cần khi trở về đệ đeo nó cho ta ngắm là được”
“Nhất định ta sẽ trở về đến lúc đó Hàn Nhất ca và Hàn Tuấn ca chắc chắn đã lớn lắm rồi có đúng không”
“Lúc đó Kỳ nhi cũng đã lớn, đến lúc đó chúng ta cùng nhau cưỡi ngựa săn bắn có được không”
“Được a”
Ba người vui vẻ mà mỉm cười, nụ cười trong trẻo nhất cũng là nụ cười duy nhất mà Lý Viên Kỳ khi ở bên họ mỉm cười vì sau này nụ cười của Lý Viên Kỳ dành cho họ chỉ có nụ cười cay đắng cùng gượng gạo mà thôi
Trình Như An thì lại khác, nàng không muốn xa Lý Viên Nhi một chút nào, biên cương cực khổ xa xôi như vậy Viên Nhi đến đó phải làm sao đây, ai lại để một tiểu cô nương chịu cực khổ vậy được chứ, đám đại thần đáng ghét nàng nhất định sẽ hỏi Y Linh làm cách nào để đám đại thần này bị bệnh chết đi mà không ai hay biết cả như vậy càng tốt
“Viên Nhi đi rồi ta sẽ buồn lắm”
Trình Như An uỷ khuất nói
“Tỷ tỷ đừng buồn ta sẽ trở về mà”
Lý Viên Nhi đưa tay lau nước mắt trên mặt Trình Như An
“Nhưng mà rất lâu, tận sáu năm, đáng ra chỉ một năm nữa Viên Nhi có thể vào cung học chữ cùng ta rồi, thế nhưng….

.


“Ta trở về Như An tỷ tỷ dạy ta học chữ cũng được mà”
“Thật không”
“Thật, ta trở về nhất định sẽ tìm Như An tỷ tỷ đầu tiên, hơn nữa sẽ để tỷ tỷ dạy ta viết chữ”
Trình Như An suy nghĩ một chút cảm thấy cũng khá ổn nhưng sáu năm nếu như Lý Viên Nhi không biết viết chữ vậy làm sao gửi thư cho nàng được không được, không được Viên Nhi phải học chữ
“Viên Nhi phải học chữ chứ, nếu không làm sao viết thư cho ta được”
“Vậy ta sẽ học chữ để viết thư cho Như An tỷ tỷ”
“Hứa nhé nhất định Viên Nhi sẽ viết thứ cho ta, mỗi tháng một bức có được không”
Lý Viên Nhi nghĩ nghĩ sau đó gật đầu, tiểu cô nương nhất định sẽ học chữ thật tốt để mỗi tháng đều có thể viết thư cho Như An tỷ tỷ
Lý Nguyên và Bạch Viên ở bên ngoài liền thở dài, lần này phải xa kinh thành vô cùng thiệt thòi cho cả Lý Viên Kỳ lẫn Lý Viên Nhi, biên cương xa xôi khắt nghiệt như vậy trong khi cả hai chỉ là hai đứa trẻ
“Ta thật sự không muốn Kỳ nhi và Viên Nhi theo chúng ta chịu khổ”

Bạch Viên nói
“Nhưng nếu để chúng ở lại kinh thành ai sẽ chăm sóc cho chúng đây, mặc dù Nam hậu nói người có thể chăm sóc cho Kỳ nhi và Viên Nhi nhưng ta lại không muốn chúng ở đây chịu uỷ khuất, bên ngoài đồn đoán đủ điều chúng sẽ áp lực lắm”
Lý Nguyên biết những tin đồn bên ngoài, càng ngày càng quá đáng hơn nhưng nếu nói ra sự thật chắc chắn nhiều người sẽ xem Bạch Viên như quái vật mất thôi, ở Thuận An quốc đối với việc nam nhân sinh con vẫn là một việc gì đó vô cùng không thể nào xảy ra được, nhiều lúc bọn họ thật sự ganh tị với Thịnh Hà quốc, ở Thịnh Hà quốc việc nam nhân sinh con là việc hết sức bình thường
Không cần nhìn đến đâu xa chỉ cần nhìn Hoàng thượng và Nam hậu, để có thể lập Hàn Mẫn làm Nam hậu duy nhất của mình, hậu cung chuyên sủng một mình Hàn Mẫn, Trình Minh Thạc đã gặp không ít khó khăn từ phía các đại thần trong triều, nếu như không phải thân phận Hàn Mẫn cao quý cũng như Hàn gia nhiều đời làm tướng nắm giữ binh quyền thì bọn họ làm sao có thể chấp nhận để một nam nhân làm hậu.

Nhưng đám đại thân trước mặt bằng lòng nhưng sau lưng vẫn âm thầm đưa nhi nữ của mình đến bên cạnh Trình Minh Thạc hồng để nhi nữ có được sự sủng ái của hoàng đế để trở thành phi tử nhưng đều bị Trình Minh Thạc gạt sang một bên
“Ta mong khi chúng ta trở về đám đại thần kia đã không còn ngồi trên vị trí đó nữa, nếu không ta thật sự sẽ huy động ám vệ một đêm duyệt sạch bọn chúng”
Bạch Viên nói, từ sau khi Hàn Mẫn giao lại quyền nắm giữ ám vệ của Hàn gia thì Bạch Viên đã phát triển nên một đội quân ám vệ vô cùng tinh nhuệ và tận trung với hoàng thất nhưng chỉ có Hàn Mẫn và Bạch Viên cùng Lý Nguyên và Trình Minh Thạc biết để tránh người khác lợi dụng việc này.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 8: Chương 8


“Không cần ngươi sử dụng đến ám vệ ta nhất định sẽ không để những kẻ đã chỉ trích ngươi còn miệng để tiếp tục nói”
Lý Nguyên ánh mắt sắc lạnh, những năm qua hắn đã nhẫn nhịn bọn đại thần cùng với Hoàng thượng nhúng nhường đám đại thần để chờ một ngày đạp bọn chúng xuống khỏi triều đình, nếu như không phải bây giờ không thích hợp vì nhị vương gia và tam vương gia ra, những vị vương gia khác đều không chịu yên phận bọn họ đểu cấu kết với đại thần trong triều muốn gây khó dễ với Trình Minh Thạc nhằm tạo phản
Bạch Viên ôm lấy Lý Nguyên đặt cằm lên vai hắn mà thở dài
Rốt cuộc cũng đến ngày mà Lý tướng quân cùng với thân thích của mình đi đến biên cương trấn thủ, đích thân Hoàng thượng cùng Nam hậu và hoàng tử công chúa đến tiễn bọn họ
“Lần này cực khổ cho các ngươi rồi, khi trở về trẫm nhất định sẽ không để các ngươi thiệt thòi”
“Hoàng thượng đừng nói như vậy, được vì Hoàng thượng làm chút chuyện thần sẵn lòng”
Bên này Hàn Mẫn nhìn Bạch Viên gật đầu một cái, Bạch Viên đương nhiên hiểu ý của Hàn Mẫn cũng đáp lại một cái gật đầu

Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn ôm lấy Lý Viên Kỳ đầy tiếc nuối, hai người bọn họ không muốn rời xa Lý Viên Kỳ, sáu năm bọn họ phải đợi tận sáu năm
“Kỳ nhi nhất định phải viết thư cho bọn ta có biết không”
“Ta nhất định, hai huynh cũng phải viết cho ta”
“Kỳ nhi biên cương mùa đông rất lạnh phải biết giữ âm cho mình có biết không, đừng đến gần hồ nước có biết không, không có ta và ca ca ở bên ngươi nếu lỡ ngươi rơi xuống hồ ai sẽ cứu ngươi đây”
“Ta biết, Hàn Tuấn ca ca yên tâm ta sẽ không đến hồ nước, sẽ bảo vệ tốt mình mà”
Trình Hàn Nhất không nói gì chỉ ôm lấy Lý Việ Kỳ vào lòng mà ghì chặt
Trình Như An bên này vô cùng luyến tiếc Lý Viên Nhi, nàng còn muốn theo Lý Viên Nhi đi đến biên cương nhưng không thể nào rời xa phụ hoàng và phụ thân được
“Ta sẽ rất nhớ Viên Nhi”
“Như An tỷ tỷ đừng khóc, Viên Nhi sẽ sớm trở về, nhất định”
Trình Như An ôm lấy Lý Viên Nhi vào lòng, sau đó âm thầm cài cây trâm cài mà nàng được Y Linh tặng vào mấy năm trước
“Viên Nhi nhớ giữ kỹ nhé biết chưa”
Lý Viên Nhi gật đầu

Sau đó Lý Nguyên cùng Bạch Viên dẫn đầu ngồi trên ngựa còn Lý Viên Kỳ cùng với Lý Viên Nhi ngồi trong xe ngựa phía sau, sau bọn họ còn có một đoàn người cùng với binh lính đi theo Lý Nguyên
Trình Minh Thạc ôm lấy Hàn Mẫn vào lòng nhìn theo bóng dáng đoàn người đã đi xa, Hàn Mẫn xem Bạch Viên như người thân của mình, bây giờ phải xa nhau như vậy Hàn Mẫn đương nhiên đau lòng vô cùng
Ba huynh muội Trình Hàn Nhất cũng buồn không kém, bọn họ cứ như vậy liền phải xa người mình thương tận sáu năm, sáu năm không ngắn không dài nhưng đủ để khiến con người thay đổi
Năm năm trôi qua, đã được năm năm từ khi cả nhà Lý gia đi đến biên cương, năm năm này Lý Viên Kỳ theo Lý Nguyên và Bạch Viên học võ công càng ngày càng giỏi, hơn nữa bản thân y vốn có tài cho nên chỉ vừa mười lăm tuổi đã trở thành phó tướng phía sau phụ thân mình dẫn dắt quân lính
Năm năm này Lý Viên Kỳ cũng bị thương không ít, có lần vì bất cẩn cưỡi ngựa vào mùa đông trên đường trở về phủ Lý Viên Kỳ từ trên ngựa ngã xuống khiến chân y bị gãy, lúc đó Bạch Viên và Lý Nguyên vô cùng đau lòng nhưng Lý Viên Kỳ lại bảo không sao
Mặc dù thương tích không quá nặng nhưng vì ở vào mùa đông cho nên từ đó về sau cứ hể đụng nước lạnh hoặc vào đông chân của Lý Viên Kỳ vô cùng đau nhức
Lý Viên Nhi bây giờ cũng đã là một tiểu cô nương rồi, vốn dĩ tính tình có chút ôn nhu nhưng từ khi theo phụ thân học võ công Lý Viên Nhi liền không hề thua kém gì ca ca của mình chỉ là nàng so với ca ca của mình lại thiên về phần như các ám vệ mà hành động
Lý Viên Kỳ sau khi ở doanh trại huấn luyện binh sĩ mà trở về, đã hai năm rồi y viết thứ cho Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn nhưng lại không được hồi âm, Lý Viên Kỳ chỉ đành cười nhạt, y biết bọn họ là hoàng tử chắc là vô cùng bận rộn cho nên đã quên mất việc viết thư cho y nhưng Lý Viên Kỳ vẫn kiên trì gửi thư cho Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn
Trái ngược lại ca ca mình, Lý Viên Nhi nhận được thư của Trình Như An nhiều đến nổi có thể chất đống, mỗi tháng đều gửi thư cho Trình Như An, Trình Như An cũng gửi thư cho Lý Viên Nhi không thiếu một tháng nào, trong thư Trình Như An kể lại những chuyện ở kinh thành cũng như sự thay đổi của hai vị ca ca mình, Lý Viên Kỳ cũng không để tâm mấy vì nàng không quan tâm ai khác ngoài Trình Như An cả nhưng nhìn ca ca của mình cứ luôn kiên trid gửi thư nà không được hồi âm khiến nàng cũng muốn nói vài lời

“Ca ca huynh đừng viết nữa, bọn họ sớm đã không hồi âm cho huynh nữa huynh viết làm gì”
“Bọn họ chỉ là bận quá cho nên không hồi âm cho ta, bọn họ là hoàng tử, sau này còn có thể trở thành Hoàng đế cho nên bận rộn cũng phải, ta không để tâm, ta viết cho họ là được”
Lý Viên Nhi nhìn ca ca mình liền thở dài, không biết ca ca có nhận ra hay không nhưng hành động của huynh ấy hiện tại chính là đã có tình cảm sâu nặng hơn mức tình huynh đệ bình thường đối với hai vị điện hạ, nhưng hai vị điện hạ chắc gì đã như vậy với ca ca, rốt cuộc ngưởi đau khổ nhất vẫn là ca ca mà thôi
Lý Viên Nhi không nói nữa chỉ im lặng rời đi, Lý Viên Kỳ tiếp tục viết thư kể những chuyện ở biên cương cho Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn, cũng khoe với hai người bây giờ y đã làm phó tướng rồi, sau này nhất định có thể trở thành một tướng quân tài giỏi như phụ thân của mình
Những năm qua Lý Viên Kỳ luôn cố gắng hết sức của mình để cho người khác không nói y thân là con của tướng quân lại vô dụng không làm được gì
Lý Viên Kỳ của bây giờ mặc dù đã trải qua không ít chiến trận ở biên cương nhưng tính cách vẫn như ngày đầu nhưng có một điều y càng có tính nhẫn nại hơn trước đây cũng sẽ không âm thầm chịu uỷ khuất khi nghe những lời bàn tán về thân thế của mình, bây giờ nếu có kẻ dám nói lời nào về phụ thân y cũng như thân thế của huynh muội y y sẽ cho kẻ đó câm miệng sau này không mở miệng nói một lời nào được cả, y đã hiểu được một điều muốn những kẻ lắm lời kia không nói được nữa đó chính là khiến bọn chúng mãi mãi câm miệng.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 9: Chương 9


Hai huynh đệ Trình Hàn Nhất sau sáu năm đã không còn dáng vẻ thiếu niên ngày nào nữa, cả hai bây giờ đã trở thành hai vị hoàng tử cao cao tại thượng, cả hai ngươi đều xứng đáng với vị trí thái tử nhưng Trình Minh Thạc lại không lập ai trong cả hai làm thái tử để tránh cả hai tranh đấu cũng như không đối xử thiên vị với ai trong hai người
Trong sáu năm này bên cạnh họ đã có thêm không ít nữ nhân, nam sủng việc này khiến cho Trình Như An không mấy hài lòng, rõ ràng trước đây còn luôn miệng bảo rằng sẽ đợi Lý Viên Kỳ nhưng sau khi Lý Viên Kỳ ở biên cương được bốn năm hai người bọn họ liền quên mất Lý Viên Kỳ không những vậy thư mà Lý Viên Kỳ viết cho bọn họ bọn họ cũng không nhìn đến
Nói đến đây cũng phải nói, chỉ còn một thời gian nữa thôi Lý gia Lý tướng quân cung gia thất của mình có thể trở về kinh thành rồi, Trình Như An sắp được gặp lại Lý Viên Nhi cho nên vô cùng háo hức
“Có chuyện gì mà muội vui đến như vậy, còn vui hơn ngày Y Linh cùng hoàng thúc thành thân nữa”
“Đương nhiên ta phải vui Viên Nhi sắp trở về rồi, Kỳ nhi cũng trở về, bộ hai người quên mất Kỳ nhi rồi sao”
Trình Hàn Nhất nghe vậy chỉ im lặng mặt không đổi sắc còn Trình Hàn Tuấn thái độ liền thay đổi hẳn, hai năm nay hắn dường như quên mất Lý Viên Kỳ thì phải nhưng khi nghe Lý Viên Kỳ trở về lòng hắn vô cùng mong chờ, Kỳ nhi lúc nhỏ đã rất đáng yêu rồi, bây giờ không biết sẽ càng câu nhân như thế nào
Trình Như An nhìn hai vị hoàng huynh của mình chỉ cười nhẹ rồi rời đi, nàng sớm đã không còn cùng hai hoàng huynh của mình nói chuyện hợp nữa, nàng cũng không thích viễ tranh đấu gì gì đó
Nói đến đây cũng phải nói sáu năm qua Hoàng thượng đã thành công triệt để tiêu diệt những huynh đệ nhăm nhe hoàng vị của mình cũng như muốn âm mưu tạo phản, Lý Nguyên của biên cương cũng hợp sức không ít, đáng ra bọn họ đã được trở lại kinh thành từ hai năm trước nhưng Lý Nguyên và Bạch Viên lại muốn ở biên cương trấn giữ cho đúng thời hạn sáu năm, chính vì vậy Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn cho rằng Lý Viên Kỳ thất hứa với bọn họ, trong thư y rõ ràng nói có thể sẽ trở về sớm nhưng rốt cuộc lại thất hứa

Cả hai người lúc đó cũng nhận ra nếu bọn họ không có quyền lực trong tay sẽ không thể nào có được người mình yêu thương, hai người mỗi người một cách riêng từ từ có được quyền lực trong tay, trên triều chia làm hai phe ủng hộ Đại hoàng tử và nhị hoàng tử
Hàn Mẫn và Trình Minh Thạc đối với việc này cũng có chút lo lắng nhưng thấy Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn mặc dù trước mặt mọi người tương tàn nhưng phía sau vẫn huynh đệ hoà thuận hai người cũng cảm thấy an tâm, hoàng vị là tranh giành là chuyện bình thường nhưng không chém chém giết giết tranh giành một cách công bằng cũng vô cùng tốt chỉ là lòng hiếu thắng của cả hai chắc chắn sẽ khiến cả hai làm ra chuyện mà họ hối hận
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn cùng nhau ngồi ở đình viện, Trình Hàn Tuấn lên tiếng
“Kỳ nhi sắp trở về rồi”
“Ta không quan tâm, bây giờ điều ta quan tâm chính là sau này ta là người ngồi lên vị trí kia thay thế phụ hoàng”
Trình Hàn Tuấn cười nhẹ
“Vậy sao, vậy ca ca của ta nhường Kỳ nhi lại cho ta rồi đúng không, ta không ngại nhận lấy và đối xử tốt với đệ ấy đâu”
“Ngươi đừng có tưởng bở, nếu như Viên Kỳ nhìn thấy bên cạnh ngươi có nhiều tạp nham như vậy cũng sẽ chán ghét ngươi mà thôi”
Trình Hàn Nhất mặt không đổi sắc nói
“Huynh nói ta thì huynh cũng chả khác gì ta cả ca ca ạ, bên cạnh huynh vô số tiểu thiếp không phải sao, ta còn nhớ trong cung của huynh vừa mới có thêm người thì phải, nghe nói chính là đệ nhất mỹ nhân của kinh thành này”
Trình Hàn Tuấn trêu đùa nói, huynh đệ bọn họ trong cung của mình đều có vô số người muôn màu muôn sắc chẳng thiếu gì cả nhưng Lý Viên Kỳ lại là bông hoa màu sắc nhất nhưng bọn họ lại chưa thể có được
“Đệ nhất mỹ nhân của kinh thành này sao, nếu như Như An nghe thấy được ta nghĩ đệ sẽ bị muội ấy đánh một trận, ai mà không biết tam công chúa Trình Như An chính là đệ nhất mỹ nhân cơ chứ, danh xưng này một kẻ tầm thường không xứng đáng để có”
“Vậy sao, nhưng ta vẫn thấy Kỳ nhi chính là đệ nhất mỹ nhân đấy, lúc nhỏ đã vô cùng khả ái, bây giờ chắc chắn đệ ấy còn đẹp hơn như vậy, ta thật mong đến lúc nhìn thấy đệ ây”
Trình Hàn Tuấn tưởng tượng đến lúc gặp lại Lý Viên Kỳ trong lòng vô cùng háo hức, Trình Hàn Nhất nghe vậy cũng bất giác nghĩ đến dáng vẻ hiện tại của Lý Viên Kỳ

Ở biên cương, Lý Viên Kỳ sau khi giúp phụ thân huấn luyện binh mã xong liền trở về phủ dùng cơm cùng Lý Viên Nhi và Bạch Viên
“Trở về rồi sao, mau vào dùng cơm cùng phụ thân”
Bạch Viên vui vẻ nói, Lý Viên Kỳ gật đầu
“Sắp trở về kinh thành rồi có háo hức hay không, ta nhớ trước đây Kỳ nhi luôn bảo nhớ kinh thành, nhớ sự náo nhiệt của kinh thành”
“Phụ thân ta lớn rồi không thích náo nhiệt”
“Vậy sao, vậy mà phụ thân còn nghĩ ngươi vẫn là tiểu hài tử của ta cơ chứ”
Lý Viền Kỳ liền cười sau đó liền gấp thêm thức ăn vào chén cho Bạch Viên
“Trở về kinh thành rồi không tự do như ở đây, ta nhận ra biên cương mặc dù khắt nghiệt nhưng nơi này khiến ta cảm thấy tự do, phụ thân mỗi ngày được cưỡi ngựa đi khắp nơi tuần tra, ta thích cảm giác ở biên cương, thích cảm giác dẫn binh đi đánh trận”
Lý Viên Kỳ nói, y mặc dù muốn trở về kinh thành gặp lại Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn nhưng lại muốn ở lại biên cương, biên cương tuy hoan vu nhưng khiến y cảm thấy tự do được làm chính mình
“Ca ca ta cũng thích ở lại đây, nhưng Như An tỷ tỷ nhất định sẽ buồn lắm nếu ta không trở về”

Lý Viên Nhi nói, Bạch Viên nhìn sang nhi nữ của mình, nhi nữ thân thiết với công chúa như vậy quả thật cứ tưởng rằng cả hai là một đôi mất rồi, chợt suy nghĩ này khiến cho bản thân sặc cơm, cùng lúc đó Lý Nguyên trở về nhìn thấy Bạch Viên bị sặc liền vỗ vỗ lưng y nột cách đầy ôn nhu
“Có sao hay không, có phải thức ăn không ngọ không”
Bạch Viên lắc đầu
“Ta không sao chỉ là đang bận suy nghĩ”
Lý Nguyên nghe vậy liền nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Bạch Viên
“Suy nghĩ gì vậy, nghĩ đến ta hay sao”
Lý Viên Kỳ và Lý Viên Nhi nhìn hai vị phụ thân rắc cẩu lương cho mình liền cảm thấy nên ăn cho lẹ rồi đi thôi, ở đây lại bị hai vị phụ thân phát đường nghẹn mất thôi.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 10: Chương 10


Lý Viên Kỳ và Lý Viên Nhi nhanh chóng dùng bữa xong liền rời đi không làm phiền hai vị phụ thân ân ân ái ái
“Hai phụ thân thật sự nhiều năm rồi vẫn ân ân ái ái đúng không ca ca, nhìn thật hạnh phúc”
Lý Viên Kỳ liền kí đầu Lý Viên Nhi một cái
“Phụ thân ân ân ái ái là tốt có biết không, không lẻ muội muốn hai người họ lớn tiếng với nhau hay muội muốn nhìn thấy phụ thân bị phạt quỳ hai sao”
Lý Viên Nhi nghĩ nghĩ một chút, sau đó gật đầu ca ca nói đúng
“Ca ca chúng ta sắp trở về kinh thành rồi, muội liền không muốn rời xa biên cương”
“Ta cũng vậy, nơi này khiến ta cảm thấy tự do tự tại”
Lý Viên Nhi gật đầu

“Ca ca khi trở về chúng ta sẽ lại phải nghe những lời không hay về phụ thân và chúng ta hay không”
Lý Viên Kỳ nghe vậy có chút bất ngờ nhưng sau đó liền cười
“Ai dám nói một lời huynh sẽ khiến chúng câm miệng, Viên Nhi không nhớ phụ thân đã dạy chúng ta gì sao, không để bản thân chịu uỷ khuất mà phải không”
Lý Viên Nhi gật đầu, phụ thân dạy họ nhất định phải quý trọng bản thân đừng chịu uỷ khuất nào hết
“Ca ca trở về người sẽ đến gặp ai đầu tiên”
“Đến gặp họ, ta đã hứa trở về sẽ đến gặp họ đầu tiên”
Lý Viên Nhi nghe đến đây bất giác thấy đau lòng thay ca ca của mình, người háo hức gặp lại họ nhưng họ có háo hức gặp lại người hay không khi xung quanh họ đã có quá nhiều người rồi
“Vậy còn muội, đừng nói là trở về liền tìm gặp Như An tỷ tỷ đấy”
Lý Viên Nhi nghe vậy liền đỏ mặt, Lý Viên Kỳ nhìn bộ dạng của muội muội mình liền muốn cười nhưng nếu y mà cười muội muội sẽ giận mất thôi
Cả hai người mỗi người một ý nghĩ nhưng đều hướng về kinh thành kia, về hình bóng của người lúc nhỏ không biết đã thay đổi như thế nào
Ở kinh thành tin tước Lý tướng quân trở về sau sáu năm trấn thủ biên cương nhanh chóng được lan truyền, trên dưới triều đình đều có vài phần e ngại Lý tướng quân, ai cũng biết phu phu Lý gia chính là thuộc hạ th ân tín trước đây của Hoàng thượng lẫn Nam hậu, năm đó Lý tướng quân cùng gia thất phải đến biên cương trấn thủ ai nấy đều cho rằng Hoàng đế cùng Nam hậu mất đi cánh tay đắc lực nhưng thực chất sáu năm kia Lý tướng quân một mặt ở biên cương hết mực trung thành bảo vệ biên thì, liên tục đánh vài trận với các nước lân cận hâm he xâm chiếm Thuận An quốc
Một mặt giúp Hoàng thượng diệt sạch dã tâm tạo phản của những vị vương gia khác, nếu nói bây giờ người thật sự nắm giữ binh quyền của cả Thuận An quốc không ai khác là Hoàng thượng khi mà hai bên Hoàng đế là Hàn gia nhiều đời làm tướng nắm giữ binh mã và Lý gia hết mực trung thành
Đối với việc Lý tướng quân trở về, hai phe hai bên của Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn liền nhắc nhở cả hai người, Trình Hàn Nhất đương nhiên hiểu rõ, Trình Hàn Tuấn thì chỉ quan tâm ngày Lý Viên Kỳ trở về là khi nào mà thôi
Hôm nay trên triều bàn bạc việc hoàng đế muốn tấn phong Lý tướng quân làm đại tướng quân của Thuận An quốc, đương nhiên việc này khiến không ít đại thần trong triều không chấp nhận
“Hoàng thượng xin hãy nghĩ kỹ, mặc dù Lý tướng quân lập vô số công trạng nhưng lại còn quá trẻ nếu trở thành đại tướng quân như vậy các tướng quân khác có kinh nghiệm lâu năm sẽ không phục”

“Đúng vậy, hoàng thượng xin người hãy nghĩ kỹ”
Trình Minh Thạc không nói gì nhìn qua Hàn Mẫn, Hàn Mẫn chỉ cười nhẹ sau đó nhẹ nhàng lên tiếng
“Vậy các vị đại nhân cảm thấy ai mới xứng đánh trở thành đại tướng quân của Thuận An quốc đây”
Hàn Mẫn nhìn toàn bộ người bên dưới đều im bặt, phải biết Hàn gia nhiều đời nắm giữ chức đại tướng quân, lão tướng quân của Hàn gia cũng chính là gia gia của nam hậu là người hai đời giữ chức đại tướng quân cho đến tận bây giờ
“Trước đây gia gia ta giữ chức đại tướng quân, bây giờ ta thân là Nam hậu không thể tiếp giữ chức đại tướng quân này, Lý tướng quân đi theo Hoàng thượng từ lúc người còn là vương gia, trong cuộc bình loạn hai vị hoàng tử Lý tướng quân cũng có lớn, những năm qua Lý tướng quân lại lập không ít công trạng, liên tục đánh thắng trận vậy ngoài người ra còn ai xứng với chức đại tướng quân này nửa, ta dám hỏi các vị tướng quân ở đây ai có thể làm đối thủ của Lý tướng quân”
Một lời Hàn Mẫn nói ra khiến bá quan văn võ im lặng, bọn họ đương nhiên không thể so sánh công trạng với Lý Nguyên được, nhưng chức vị đại tướng quân để Lý Nguyên năm giữ chẳng khác nào nói một điều với bọn họ đừng có suy nghĩ làm loạn, quân bộ đều trong tay Hoàng thượng bọn họ làm ra chuyện ngu ngốc chỉ có thể chết mà thôi
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn một bên nghe chuyện, bọn họ đối với chức đại tướng quân này có chút nặng nhẹ nhưng so về tất cả nếu như Lý tướng quân về phe của họ thì sau này ngôi vị hoàng đế chắc chắn sẽ thuộc về một trong hai người, nhưng muốn Lý tướng quân về phe họ trước tiên phải khiến cho Lý Viên Kỳ nghiêng về phía họ
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn cùng có một suy nghĩ nhưng cách thực hiện lại hoàn toàn khác nhau
“Chuyện trẫm đã quyết cái khanh không cần nhiều lời, đợi khi Lý tướng quân trở về liền phong đại tướng quân, mở yến tiệc tiếp đãi”
Bá quan văn võ chỉ đành nhìn nhau, chuyện đã quyết định bọn họ còn dám nhiều lời hay sao, bây giờ nghĩ cách làm sao để đừng đắc tội với Hoàng đế thì tốt hơn
Ở biên cương, Lý Viên Kỳ ngày đêm trong ngóng ngày trở về, hôm nay huynh đệ

Kim Hạo Nhân và Kim Hạo Minh đến thăm y
“Hai người các ngươi đến đây làm gì, ta sắp trở về kinh thành đến lúc đó có thể gặp”
Mấy năm qua khi ở biên cương ngoài trừ luyện võ cùng theo phụ thân đánh trận rồi huấn luyện binh sĩ ra Lý Viên Kỳ không có được một vị bằng hữu, cũng may hai huynh đệ Kim gia thường xuyên đến biên cương thăm y, không những vậy còn đem đến vô số đồ tốt đến cho y
“Biết ngươi sắp trở về nên bọn ta đến thăm, bọn ta bây giờ sắp phải tranh chức võ lam minh chủ e là không có thời gian đến kinh thành gặp ngươi”
Kim Hạo Nhân nói
“Đúng vậy, ta gần đây theo phụ thân học y thuật rất nhiều, còn phải tiếp quản Hàn phủ, lão gia gia tuổi đã cao, Hàn phủ không ai trong trừng nữa, hai tên Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn cũng không thèm để tâ m đến, phụ thân ta bảo ta tiếp quản”
Kim Hàn Minh than thở, bây giờ hắn vừa phải ở Hàn phủ xử lí trên dưới tất cả, vừa phải hành y cứu người, còn không bằng ca ca hắn mỗi ngày chỉ luyện võ.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 11: Chương 11


“Hai người các ngươi cực khổ không ít rồi”
“Làm sao cực khổ bằng ngươi, ta nghe phụ thân ta nói Hoàng đế đã quyết định phong phụ thân ngươi làm đại tướng quân, có thể sau này ngươi sẽ truyền thừa chức vị đại tướng quân từ chỗ phụ thân ngươi”
Kim Hạo Nhân nói
“Ta không quan tâm, nếu thật sự là chức đại tướng quân ta không đợi truyền thừa mà ta nhất định sẽ trở thành đại tướng quân”
Lý Viên Kỳ nghiêm túc nói, y đã sớm quyết tâm sẽ cố gắng trở nên thật tài giỏi như phụ thân của mình sẽ giành được vị trí tướng lĩnh giỏi nhất, nhất định sẽ không thua kém hai vị phụ thân của mình
“Bọn ta đợi đến ngày đó đấy”

Cả hai huynh đệ Kim gia đồng thanh nói
“Mà này ngươi biết chuyện Trình Hàn Nhất chuẩn bị thành thân chưa, nghe nói mặc dù chỉ là tiểu thiếp nhưng rất được hết mực yêu thương đấy”
Kim Hàn Minh nói, bọn họ nghĩ Lý Viên Kỳ và hai huynh đệ kia chắc chắn cũng có tình cảm không ít nếu nghe được tin này không biết sẽ như thế nào
Lý Viên Kỳ nghe vậy có chút bất ngờ sau đó chỉ mỉm cười
“Vậy sao, vậy thì ta phải chọn lễ vật thật tốt gửi cho Đại hoàng tử rồi, bọn họ cũng không còn trẻ nữa lập thê là chuyện bình thường”
Kim Hạo Nhân bất ngờ không nghĩ Lý Viên Kỳ sẽ như vậy mà bình tĩnh trả lời hay là huynh đệ bọn họ đoán sai việc này, nếu Lý Viên Kỳ không có tình cảm gì với hai vị biểu ca của họ thì hai người họ sẽ có cơ hội phải không
Vốn dĩ huynh đệ Kim gia cũng quen biết thân thiết với Lý Viên Kỳ không thua kém hai vị kia nhưng ngay từ nhỏ Lý Viên Kỳ luôn bị hai vị kia kè kè bên cạnh huynh đệ Kim gia không thể nào tiếp cận được, đến cách đây sáu năm Lý gia đến biên cương trấn thủ cũng từ đó hai vị phụ thân cũng thường xuyên đưa họ đến đây và cũng vì vậy mới tiếp cận được với Lý Viên Kỳ, bọn họ vốn còn cho rằng Lý Viên Kỳ có tình cảm với hai người kia nhưng xem ra bọn họ đoán sai rồi nhưng bọn họ lại rất rõ ánh mắt của hai người kia nhìn Lý Viên Kỳ có bao nhiêu tình cảm cùng chiếm hữu
“Lần này về kinh thành nếu có rãnh hãy đến Hàn phủ chơi ta nhất định sẽ tiếp đãi hậu hiĩnh, ta hiện tại đang ở Hàn phủ”
Kim Hàn Minh mỉm cười nói, Lý Viên Kỳ gật đầu, quả thật những năm qua phải nhờ có Kim Hàn Minh thì chân y mới có thể đi lại dễ dàng được, nói về y thuật quả thật Kim Hàn Minh được truyền thừa rất tốt từ phụ thân của mình, phải nói vô cùng xuất sắc
“Trở về kinh thành rồi nếu có việc gì khó khăn cứ tìm huynh đệ bọn ta, mặc dù chúng ta gần đây bận bịu nhưng yên tâm chỉ cần ngươi lên tiếng bọn ta nhất định sẽ làm hết mình”
Lý Viên Kỳ mỉm cười gật đầu, những năm qua huynh đệ Kim gia là bằng hữu duy nhất của y khi ở biên cương này, không phải y không chịu kết giao bằng hữu mà là vì thân phận của bản thân ít nhiều gì những kẻ muốn kết bạn với y đa phần đều là kẻ có mục đích không tốt, số còn lại là vì thân thế không rõ ràng của y mà kiên kị, Lý Viên Kỳ cũng không để tâm nhiều y sớm trãi qua mưa tanh biển máu cùng phụ thân ở sa trường lòng sớm đã bình tâm không như các thiếu niên vẫn còn ham chơi bên ngoài

Kim Hạo Nhân và Kim Hàn Minh trò chuyện cùng y một lát xong cũng cáo từ trước khi đi còn không quên mang tặng cho y vài thứ đồ tốt, Lý Viên Kỳ không muốn nhận nhưng vẫn nhận lấy
Ở kinh thành, hôm nay Lý đại tướng quân cùng gia thất trở về kinh thành sau sáu năm trấn thủ biên cương bảo vệ bờ cõi của Thuận An quốc, đích thân Hoàng thượng và Nam hậu cùng hai vị hoàng tử và công chúa ra ngoài thành tiếp đón, phía xa xa một đoàn người từ từ cởi ngựa đi đến Trình Như An nhìn thấy bóng dáng nhỏ của Lý Viên Nhi đang cưỡi ngựa thì vui mừng không kiểm được muốn lao đến, Viên Nhi của nàng đã biết cưỡi ngựa, quả thật những điều Viên Nhi nói là thật nhưng vì bây giờ là bên ngoài thân phận nàng là công chúa cho nên không thể hành động lỗ m ãng được
“Chúng thần tham kiến hoàng thượng, tham kiến Nam Hậu”
Lý tướng quân cùng gia thất vừa phi ngựa đến liền phóng xuống hành lễ với Hoàng thượng
“Bình thân, không cần đa lễ như vậy, những năm qua cực khổ các ngươi nhiều rồi”
Trình Minh Thạc nhìn Lý Nguyên, bọn họ chủ tớ cứ vậy mà đã sáu năm xa cách, mặc dù đời trước có kết cục không tốt nhưng xem ra đời này quả thật thay đổi, nhìn thấy thuộc hạ th ân cận nhất của mình có thể trở thành đại tướng quân cũng như có gia thất như vậy Trình Minh Thạc cũng thấy an lòng, đời trước vì hắn mà Lý Nguyên cũng không thoát khỏi mang tội danh rốt cuộc bị giết còn trở thành tội thần
Hàn Mẫn nhìn Bạch Viên, hai người cùng nhau gật đầu, nhiều năm như vậy không gặp Hàn Mẫn có chút nhờ lại những ngày tháng trước đây khi ở Hàn phủ cùng Bạch Viên cũng nhớ đời trước Bạch Viên chết đi, đời này may là mọi thứ đều đã thay đổi
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn nhìn Lý Viên Kỳ không rời mắt, sáu năm cứ thế đã sáu năm, bọn họ không nghĩ rằng chỉ sáu năm Lý Viên Kỳ đã thay đổi nhiều như vậy bộ dáng hiện tại không còn nhỏ bé yếu đuối cần người khác bảo vệ nữa, ánh mắt cũng không còn ngây thơ như trước đây nữa, sáu năm quả thật thay đổi rất nhiều nhưng đối với họ người trước mặt vẫn là Kỳ nhi mà họ mong muốn có được nhất, sẵn sàng làm tất cả để có được

“Được rồi, cả đường đã mệt, ngày mai yến tiệc trong cung chào đón các ngươi trở về, bây giờ trẫm cùng Nam hậu phải hồi cung rồi”
Trình Minh Thạc nói, mặc dù rất muốn cùng Lý Nguyên hàn thuyên nhưng triều đình còn có nhiều việc hơn nữa ngày tháng sau này không sợ không thể nói được
“Chúng thần tuân lệnh”
Cả nhà Lý gia cứ như vậy mà trở về kinh thành, cả một đoạn đường ai nấy đều muốn nhìn xem náo nhiệt về vị đại tướng quân họ Lý cùng gia thất, bọn họ nghe nói Lý tướng quân cũng giống như Hoàng thượng cưới nam thê, còn nghe bảo nam thê của Lý tướng quân chính là thuộc hạ trước đây của Nam hậu, có phải quá tình cờ rồi hay không, còn nghe nói Lý tướng quân có hai người con thân thế về hai người con này như thế nào cũng không ai biết cả chỉ biết huynh muội cách nhau ba tuổi mà thôi
Đối với ánh mắt của người khác bọn họ cũng không quá để tâm, sớm nghe được nhiều lời bên tai thấy được nhiều ánh mắt đánh giá bọn họ nhưng tất cả bây giờ đều không có cái gan mà nói trước mặt bọn họ.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 12: Chương 12


Một đoạn đường trở về Lý Viên Kỳ vẫn luôn im lặng, lúc nãy nhìn thấy Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn y có hơi bất ngờ không nghĩ rằng sáu năm hai người thế nhưng lại càng ngày càng anh tuấn, vô cùng có phong thái của bệ hạ, nhưng y lại cảm thấy có chút xa lạ, có lẽ xa cách sáu năm cộng thêm hai năm qua không còn trao đổi thư từ nên y có cảm giác gượng gạo vô cùng
Ngược lại Lý Viên Nhi nhìn thấy Trình Như An lòng đầy vui vẻ nhưng trước mặt nhiều người bọn họ không thể làm ra hành động quá khích được, ngày tháng còn dài không cần phải lo lắng gì cả
Một đường trở về cung sắc mặt Trình Hàn Nhất không mấy vui vẻ, nhớ cách đây một tháng khi hắn nạp thiếp vào phủ vậy mà Lý Viên Kỳ không biết nghe được tin tức từ đâu lại sai người mang quà mừng đến, hắn nhém nữa tức giận mà muốn huỷ lễ thành thân, nhưng vì tiểu thiếp kia lại là con gái của nhà Ngực sử Kiều gia, Kiều Chi nếu không phải tốt cho con đường sau này hắn đã không thành thân với Kiều Chi rước nàng ta về làm thiếp, đến tận bây giờ chức vị vương phi vẫn để trống không để một ai có thể ngồi vào đó
Nhìn mặt ca ca mình không mấy vui vẻ Trình Hàn Tuấn liền muốn châm chọc, lúc hắn nghe được Lý Viên Kỳ như vậy mà gửi quà mừng cho Trình Hàn Nhất hắn liền mươn cười thật to, xem ra so với vị đại ca mình hắn còn có cơ hội hơn, nhưng quả thật xa cách sáu năm hắn không thể nào không công nhận Lý Viên Kỳ ngày càng khiến hắn yêu thích hơn, bộ dạng vô cùng kiên cường của y cộng thêm sau sáu năm dung mạo của Lý Viên Kỳ ngày càng xuất chúng, mặc dù không thể bằng phụ thân của hắn nhưng phải nói Lý tướng quân cùng với Bạch thúc thúc thật sự sinh ra một hài tử xinh đẹp quá mức rồi
Trở về phủ tướng quân Lý Viên Kỳ cũng không gấp gáp đi tìm huynh đệ Trình Hàn Nhất y giúp phụ thân sắp xếp lại tướng phủ sau đó đến doanh trại xem xét binh mã
Đối với vị phó tướng còn trẻ đương nhiên có người phục nhưng có người lại không, người bảo y dựa vào phụ thân làm tướng quân cho nên nhỏ tuổi đã có thể làm phó tướng nhưng những ai đã cùng y chinh chiến sa trường đều phải công nhận một chuyện y không hề kém phụ thân của mình, chức phó tướng kia là do y tự tay mà có được khi chém đầu tướng địch

Đi một vòng xem xét, thấy binh mã triều đình lại không bằng một góc binh mã ở biên cương khiến y không hài lòng, những năm qua Hoàng thượng cùng Nam hậu anh minh cho nên đất nước thái hoà, không xảy ra chiến tranh nhiều cũng như nổi loạn, binh lính triều đình thế nhưng lại được thảnh thơi nhưng ở biên cương thì không, không ít lần xảy ra chiến sự liên miên, binh lính ở biên cương luôn trong trạng thái phòng vệ sẵn sàng chiến đấu hơn nữa thân thủ đều nhanh nhạy, không như đám binh lính triều đình nhìn bộ dạng này không biết đến biên cương có thể sống qua được một trận hay không
Lý Viên Kỳ bất giác lắc đầu, đúng lúc này liền gặp phải Tịnh tướng quân, ai cũng biết đến Tịnh tướng quân này người này bề ngoài thì là một vị tướng quân hết mực trung thành nhưng y nghe phụ thân nói trước đây Tịnh tướng quân từng hỗ trợ phía sau cho các vị vương gia còn lại ý đồ muốn lật đổ ngôi hoàng đế nhưng sau đó các vị vương gia đều bị hoàng đế khống chế, bọn họ cũng không dám làm loạn, Tịnh tướng quân lão cáo già này cư nhiên lại quay ngược lại cắn đám vương gia kia một phát, hoàng thượng đương nhiên biết rõ lão già này nhưng hiện tại binh lực trong tay lão không ít đương nhiên chỉ là tạm thời không xử trí lão chứ không nói đến sau này
“Tham kiến Tịnh tướng quân”
Tịnh Phan quan sát Lý Viên Kỳ, xem bộ dạng này cũng không tầm thường nhưng là con của kẻ bên cạnh Hoàng đế đối với lão đều là nguy hại cho nên không mấy thiện cảm với y
“Ngươi là tiểu Lý tưởng quân sao, con trai của Lý đại tướng quân”
Tịnh Phan nói
“Bẩm tướng quân đúng là như vậy”
“Nhìn bộ dạng yếu đuối vậy cũng có thể đánh giặc, làm đến phó tướng sao, nếu ai không biết còn cho là ngươi là nhờ có phụ thân ngươi đấy”
Lý Viên Kỳ không để tâm lời lẽ có ý châm chọc này của Tịnh Phan, y đã sớm nghe nhiều đương nhiên cũng không còn xa lạ, huống chi lão Tịnh tướng quân này sớm đã mong muốn chức Đại tướng quân nhưng lại thuộc về tay phụ thân y, lão đối với y chắc chắn căm ghét rồi
“Tịnh tướng quân nói cũng rất đúng, ta làm được phó tướng này nếu như ai không biết việc ta chém đầu tướng quân Bắc quốc thì quả thật sẽ cho rằng ta là nhờ vào phụ thân ta”
Một lời vừa nói liền khiến sắc mặt Tịnh Phan đen lại, hừ lạnh rồi bỏ đi, Lý Viên Kỳ chỉ nở một nụ cười nhìn theo, chuyện y chém đầu tướng quân Bắc quốc trong quân sớm đã nghe qua không ít nhiều người đều khen y tài giỏi giống phụ thân nhưng y không dám kiêu ngạo chỉ khách sáo mà gật đầu, không nghĩ vừa trở về lại gặp phải tên Tịnh Phan đó nói mấy lời y liền thuận theo mà chọc giận lão già kia, trong lòng liền cảm thấy vui vẻ

Đi dạo quân doanh một lúc y cũng trở về tướng phủ, trên đường trở về liền gặp phải Trình Hàn Tuấn, y có chút bất ngờ
“Tham kiến nhị điện hạ”
Trình Hàn Tuấn nghe y khách sáo với mình như vậy liền không vui, vẫn nhớ bộ dạng của y trước đây khi gọi hắn là Hàn Tuấn ca ca
“Xa cách sáu năm không nghĩ giữa chúng ta lại xa cách đến như vậy”
Trình Hàn Tuấn trưng ra vẻ mặt uỷ khuất nói
“Xin điện hạ thứ tội, phụ thân có dạy lễ nghĩa quân thần nhất định không thể tuỳ tiện”
Trước đây y còn nhỏ cho nên mấy việc này cũng không nhất thiết câu nệ nhưng bây giờ y đã lớn hơn nữa lại là phó tướng rồi càng phải tuân thủ lễ nghi hơn
“Được rồi, được rồi ta biết Kỳ nhi giận ta vì ta không trả lời thư của ngươi nhưng mấy năm qua ta có chút bận bịu, Kỳ nhi đừng giận ta dẫn ngươi đi”

Trình Hàn Tuấn muốn kéo lấy tay của Lý Viên Kỳ nhưng lại bị y lui lại tránh né, sắc mặt hắn liền hiện lên tia không vui
“Thần không dám, hơn nữa trời không còn sớm thần mới từ quân doanh trở về muốn được về phủ nghỉ ngơi, xin điện hạ chấp thuận”
Trình Hàn Tuấn mặc dù không vui nhưng nghĩ đến Lý Viên Kỳ vừa trở về chắc chắn còn giận y cộng thêm xa cách sáu năm cho nên như vậy cũng là lẽ thường, hắn không trách y được
“Vậy để ta đưa Kỳ nhu trở về”
“Thần có thể tự về được, không còn sớm điện hạ cũng trở về phủ của mình đi”.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 13: Chương 13


Thấy Lý Viên Kỳ thẳng thừng từ chối mình như vậy Ngôn Hàn Tuấn đương nhiên không vui nhưng trước mặt y nhất định sẽ không biểu hiện ra, Lý Viên Kỳ hành lễ sau đó liền cáo từ trở về phủ
Bọn họ xa cách sáu năm mặc dù y rất muốn gọi hai tiếng Hàn Tuấn ca ca nhưng lại không thể nào mở lời được, y không biết bản thân nên nói những gì cho phải đây, bây giờ mọi thứ đều khác quá khiến y có chút gượng gạo
Trở về tướng phủ muốn tìm tiểu muội muội trò chuyện nhưng phụ thân lại bảo tiểu muội muội nhà y đã sớm đi cùng tam công chúa ra ngoài dạo rồi, Lý Viên Kỳ chỉ cười sau đó liền đi thay y phục nghỉ ngơi, hôm nay y có chút mệt mỏi
Trình Hàn Nhất trở về vương phủ với vẻ mặt không mấy vui vẻ, trên đường đến tìm Lý Viên Kỳ lại bắt gặp y đang đi cùng Trình Hàn Tuấn còn trò chuyện vô cùng thân mật, nghe được bọn họ loáng thoáng nhắc đến thời gian trước hắn vừa thành thân nạp thiếp vào phủ, chỉ nghĩ đến đó tâm trạng của Trình Hàn Nhất càng nặng nề hơn
“Bẩm điện hạ có Nhị hoàng tử cầu kiến”
Trình Hàn Nhất nhíu mày, Trình Hàn Tuấn giờ lại đến đây, là muốn trêu chọc hắn sau nhưng nếu người đã đến thì hắn sẵn sàng đón tiếp thôi
“Ca ca sắc mặt không tốt thì phải”
Vừa bước vào nên trong nhìn thấy vẻ mặt có chút tức giận của ca ca mình Trình Hàn Tuấn liền thấy cao hứng hơn bao giờ hết

“Đến đây có việc gì”
“Không có việc không đến tìm huynh được sao ca ca”
Trình Hàn Tuấn ý tứ trêu đùa nói, đúng vậy đến đây chính là muốn gây sự cùng Trình Hàn Nhất, muốn chọc tức ca ca của mình
“Nếu không có việc thì trở về đi, ta còn có việc”
“Vậy sao? Sao ta không biết huynh còn có việc nhỉ, mà huynh vẫn chưa đi tìm Kỳ nhi sao, với tính cách của huynh đã sớm đi tìm người nói chuyện sao lại ở nơi này vậy chứ”
“Kỳ nhi vừa trở về nhất định sẽ mệt mỏi, đợi khi khác ta đến tìm y cũng không muộn, ngược lại là người nào đó không nhịn được muốn tìm Kỳ nhi làm phiền y không biết nữa”
Trình Hàn Tuấn đương nhiên không bị những lời nói này đả kích bản thân liền cười nhạt
“Ta làm phiền đệ ấy còn hơn có người bận với mấy vị tiểu thiếp cho nên không đến tìm đệ ấy làm phiền được, haha ca ca của ta ta vẫn thông minh hơn huynh khi không nạp thê thiếp nào vào phủ, cũng không để các nàng có cơ hội uỷ khuất Kỳ nhi, chỉ nuôi bọn họ như sủng vật trong phủ vậy thôi đỡ phải phiền phức”
Trình Hàn Nhất nắm chặt tay nhưng vẫn giữ tia bình tĩnh
“Ngươi muốn nói gì mặc ngươi, ta mệt rồi cảm phiền ngươi trở về”
Trình Hàn Nhất đuổi Trình Hàn Tuấn đi, Trình Hàn Tuấn thấy ca ca bị chọc tức liền vui vẻ mà rời đi, nghĩ xem ngày mai hắn lại tiếp tục đi tìm Lý Viên Kỳ mới được
Ngày hôm sau, sáng sớm Lý Viên Kỳ đã theo phụ thân mình là Lý Nguyên vào cung, trên triều Trình Minh Thạc hạ chỉ phong cho Lý Nguyên làm đại tướng quân, Lý Viên Kỳ tuổi trẻ tài cao nên cũng được phong làm tướng quân
Đối với quyết định bất ngờ của Hoàng thượng bên dưới triều thần đều có dị nghị, bọn họ mặc dù biết Lý Viên Kỳ cũng lập không ít công trạng nhưng tuổi còn quá nhỏ trở thành tướng quân sẽ khiến y kiêu ngạo, hơn nữa Lý Viên Kỳ còn nhỏ đã nắm giữ binh quyền đối với triều đình không phải việc tốt
Đương nhiên việc này bọn họ đều bị Hàn Mẫn phản bác lại
“Ta bằng tuổi Lý tướng quân đã được phong làm tướng quân ra trận đánh giặc vậy năm đó quyết định của tiên đế cũng là sai hay sao, các vị đại thần nói xem năm đó ta cũng là dựa vào Hàn gia để có được chức tướng quân hay sao”
Triều thần đều im lặng, bọn họ người mới có người cũ cũng có đương nhiên đều biết được chuyện trước khi Nam hậu gả cho Hoàng thượng người chính là một tướng quân tuổi trẻ tài cao thay phụ thân ra trận đánh giặc lập được chiến công, được tiên đế khen ngợi con ban thưởng hậu hĩnh năm đó Nam hậu cũng chỉ vừa bằng tuổi tiểu Lý tướng quân

Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn cũng bất ngờ khi Phụ hoàng cùng phụ thân phong cho Lý Viên Kỳ từ phó tướng trở thành tướng quân nhưng hai người bọn họ cũng hiểu được hai vị phụ thân là trọng người tài, cộng thêm cũng cố binh quyền phía sau
“Nếu như đã không có chuyện gì bãi triều, đêm nay có yến tiệc chiêu đoán đại tướng quân trở về các khanh nhớ vào cung tiếp yến”
Trình Minh Thạc nhanh chóng bãi triều, chỉ gọi Lý Nguyên, Lý Viên Kỳ và hai huynh đệ Trình Hàn Nhất ở lại
“Hoàng thượng chức vị tướng quân này lớn quá thần không đảm đương nổi”
Lý Viên Kỳ nhanh chóng quỳ xuống, y chưa từng nghĩ bản thân sớm như vậy trở thành tướng quân hơn nữa chỉ vừa mới về triều, này không phải là quá lộ liễu rồi hay sao
“Có gì không đảm đương nổi, ngươi là hài tử của Bạch Viên và Lý Nguyên, ở biên cương đã lập không ít chiến công, trở thành tướng quân đều xứng đáng cả, mau đứng lên đến đây ta nhìn một chút”
Hàn Mẫn liền lên tiếng, Lý Viên Kỳ cũng đứng dậy tiến lên một bước, Hàn Mẫn gật gật đầu nhìn quả thật lớn lên anh tuấn lại nhìn một bộ dạng này cũng hiểu Bạch Viên đã truyền dạy không ít thứ rồi, nếu không làm tướng quân có thể như Bạch Viên trở thành thủ lĩnh đứng đầu của ám vệ Hàn gia thật tốt
“Ngươi rất giống phụ thân ngươi lúc trước đây, Bạch Viên dạy dỗ rất tốt”
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn nhìn phụ thân mình có chút khó hiểu nhưng lại không dám lên tiếng, bọn họ đấu đá thế nào cũng không dám chọc giận phụ thân được, hơn nữa phụ thân chưa cho họ lên tiếng dám lên tiếng là sẽ bị phạt như phụ hoàng mất thôi
Trình Minh Thạc vẫn ở một bên im lặng một lúc mới lên tiếng
“Được rồi trở về rồi thì sau này thường xuyên vào cung một chút, Nam hậu trong cung có chút buồn, Lý Nguyên ngươi cũng nói Bạch Viên rãnh rỗi cứ vào cung hàn thuyên cùng Nam hậu”

“Tuân lệnh bệ hạ”
“Được rồi hai người trở về đi, tối còn có yến tiệc”
Lý Nguyên và Lý Viên Kỳ hành lễ sau đó liền cáo lui, trong điện chỉ còn lại bốn người lúc này sắc mặt của Hàn Mẫn liền không vui vẻ
“Ta đã từng nhắc nhở cả hai trên triều đấu đá như thế nào ta và phụ hoàng hai ngươi không để tâm nhưng tuyệt đối đừng để chúng ta biết hai người huynh đệ tương tàn có phải không”
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn im lặng
“Đây là lần cuối cùng phụ thân nhắc hai ngươi, còn nữa sủng thiếp trong phủ quản miệng bọn chúng cho tốt vào nếu ta nghe được một lời nào không tốt thì đừng trách phụ thân”
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn liền tung lệnh, Trình Minh Thạc ở một bên vuốt lưng cho Hàn Mẫn bớt giận ra hiệu cho hai hoàng nhi lui xuống.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 14: Chương 14


“Chúng thật giống người trước đây đấy bệ hạ”
Trình Minh Thạc lập tức lắc đầu tỏ vẻ mình không hề biết gì hết
“Giống ta chỗ nào, ta chưa từng như vậy a, ta thề ngoài Mẫn nhi ra ta chưa hề có ai cả”
“Vậy sao”
“Là thật, ngươi không tin ta có thể thề”
Hàn Mẫn nhìn bộ dạng sốt soắn của Trình Minh Thạc sau đó liền nhéo hắn một cái
“Vậy trước đây trong vương phủ của người vô số thiếp thất như vậy còn nói không giống người không lẻ giống ta, ta thành thân cùng người sau đó liền không để tâ m đến ai”
Trình Minh Thạc liền chột dạ, quả thật trước đây trong phủ lúc hắn còn là vương gia có rất nhiều thiếp thất nhưng chức vị vương phi vẫn là Hàn Mẫn mà thôi nhưng sau khi đăng ngôi Hoàng đế ngoài trừ Hàn Mẫn ra hậu cung không có bất cứ phi tần nào cả mặc dù đã nhiều lần trong triều kiến nghị hắn nên tuyển tú thêm vào hậu cung không nên để Nam hậu độc sủng nhưng hắn đã quyết cả đời này ngoài Hàn Mẫn sẽ không có thêm bất kỳ ai nữa
Ở bên ngoài Lý Viên Kỳ vốn theo Lý Nguyên trở về phủ nhưng giữa đường lại được thái giám bên cạnh Trình Hàn Nhất mời ở lại, y nhìn phụ thân sau đó gật đầu đi theo thái giám

Ở đình viện ngự hoa viên Trình Hàn Nhất vốn đã đợi sẵn còn cho người chuẩn bị ít đồ ngọt hắn biết Lý Viên Kỳ rất thích đồ ngọt lại không biết bây giờ y không thể ăn được như trước
“Tham kiến đại hoàng tử”
“Không cần đa lễ như vậy, Kỳ nhi mau đến đây”
Trình Hàn Nhất đưa tay muốn đỡ lấy Lý Viên Kỳ nhưng ngược lại bị y tránh né có chút không vui nhưng sau đó liền nhanh chóng trở lại bộ dạng hoà nhã của mình
“Ngồi đi, đừng khách sáo như vậy chứ”
Lý Viên Kỳ gật đầu ngồi xuống
“Đại hoàng tử mời thần đến đây là có việc gì sao”
“Kỳ nhi sao lại xưng hô khách sáo như vậy, còn nữa không có việc liền không mời ngươi đến được hay sao, chỉ sáu năm liền xa cách như vậy”
Lý Viên Kỳ nhanh chóng giải thích
“Trước đây thần tuổi nhỏ không hiểu chuyện cho nên tuỳ tiện thất lễ nhưng bây giờ đã lớn không thể nào như trước đây thất lễ với hoàng tử được”
Trình Hàn Nhất mặt càng đen hơn vốn dĩ hắn cho rằng Lý Viên Kỳ xa cách với Trình Hàn Tuấn với bản thân hắn chắc chắn sẽ không nhưng không nghĩ y lại xa cách với cả hắn còn khách sáo lễ quân thần như vậy
“Kỳ nhi có phải ta làm gì khiến ngươi giận hay không, nếu thật sự là vậy ta liền tạ lỗi với ngươi”
Lý Viên Kỳ khẽ lắc đầu
“Hoàng tử không làm gì thần cả hơn nữa thần làm sao dám giận hoàng tử, trời đã không còn sớm thần phải trở về phủ tối nay còn có yến tiệc, thần cáo lui trước”
Lý Viên Kỳ nhanh chóng hành lễ rồi rời đi, đối mặt với Trình Hàn Nhất xa lạ vậy y có chút không quen hơn nữa bây giờ Trình Hàn Nhất là người đã có gia thất nếu như tin tức không tốt truyền ra bên ngoài sẽ ảnh hưởng thanh danh của người, tốt nhất y vẫn là nên tránh xa hai vị hoàng tử ra thì hơn
Bị Lý Viên Kỳ thẳng thừng từ chối trò chuyện Trình Hàn Nhất đương nhiên nổi giận sai người ném hết tất cả bánh ngọt trên bàn đi, tay vô thức siết chặt rốt cuộc là vì cái gì mà Lý Viên Kỳ xa cách hắn như vậy so với hôm qua cùng Trình Hàn Tuấn trò chuyện còn muốn xa cách hơn
Ở nơi khác Trình Như An ngược lại hết sức vui vẻ nàng dẫn Lý Viên Nhi đi dạo khắp nơi trong kinh thành chỉ cho Lý Viên Nhi những thay đổi trong kinh thành còn có đưa Lý Viên Nhi đến những nơi trước đây chưa từng đến

“Đợi ngày mai ta sẽ xin phụ thân cho muội vào cung cùng ta học kỳ hoạ lúc đó ta và muội sẽ gặp nhau thường xuyên hơn”
Lý Viên Nhi gật đầu nàng cũng muốn học kỳ hoạ nhưng vẫn muốn hơn đó là cùng Như An tỷ tỷ được gặp mặt thường xuyên
“Như An tỷ tỷ người dường như rất thường xuyên ra ngoài cung”
Trình Như An vui vẻ đáp lời
“Ta còn định xin phụ hoàng và phụ thân cho ta lập phủ bên ngoài mặc dù trước giờ chưa có tiền lệ công chúa được phép lập phủ bên ngoài nhưng ta sẽ cầu xin thử đến lúc đó Viên Nhi dọn đến phủ ta có được không”
“Nhưng ta còn nhỏ phải ở cùng phụ thân và huynh trưởng, đợi sau này ta lớn Như An tỷ lập phủ ta sẽ dọn qua ở cùng người”
Trình Như An ban đầu không vui nhưng nghe Lý Viên Nhi bảo đợi nàng lớn sẽ dọn qua ở cùng liền vui vẻ nhanh chóng muốn đi cầu xin phụ hoàng cho nàng lập phủ
Nàng sẽ chuẩn bị phủ đệ thật đẹp thật tốt đợi ngày đón Lý Viên Nhi
Hai người cứ như vậy mà vui vẻ đi dạo đến lúc vào cung nhập yến cũng cùng đến
Yến tiệc hôm nay là hoàng thượng chiêu đãi bá quan văn võ mừng Lý tướng quân trở thành Đại tướng quân cũng như Lý gia trở về kinh thành lại sau sáu năm trấn thủ biên cương lập nhiều công trạng
Lý Viên Kỳ ở bên dưới ngồi thưởng rượu nhưng tửu lượng y không được tốt không thể uống nhiều được
“Tiểu Lý tướng quân tửu lượng không tốt thì phải”

Một vị quan liền lên tiếng, Lý Viên Kỳ chỉ cười nhẹ đáp lại
“Thân thể ta trước đây không tốt, đại phu căn dặn không thể uống quá nhiều được vẫn nên hạn chế, hôm nay thất lễ với Hoàng thượng và Nam hậu cùng bá quan văn võ rồi”
Những lời này Lý Viên Kỳ nói là thật y không thể uống quá nhiều được nếu như Kim Hàn Minh biết được sẽ lãi nhãi cả ngày cho xem
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn nghe vậy liền bất ngờ hướng mắt về phía Lý Viên Kỳ, họ cho rằng Lý Viên Kỳ ở sa trường chắc chắn tửu lượng phải tốt tại sao bây giờ lại bảo tửu lượng không tốt cơ chứ, hơn nữa thân thể y làm sao lại không thể uống rượu được
Bạch Viên nhíu mày nhìn đám đại thần trong triều cư nhiên muốn ép hài tử của y uống rượu sao, nếu muốn uống thì đích thân y uống với họ nhưng nhìn sang Hàn Mẫn ra hiệu không cần bận tâm bọn họ sẽ không dám làm khó Lý Viên Kỳ mới có thể yên tâm mà ngồi xuống
Lý Viên Kỳ có chút mệt liền xin cáo lui trước, Hoàng đế cũng không giữ y lại hơn nữa Trình Như An và Lý Viên Nhi sớm đã cáo lui rời trước, đám trưởng bối bọn họ ở đây nói nhiều vậy để đám hậu bối lui trước vẫn tốt hơn nhiều
Lý Viên Kỳ lui xuống liền đi tìm muội muội mình Lý Viên Nhi, Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn cũng cáo lui, hai người đều có ý muốn tìm Lý Viên Kỳ nói chuyện
Lý Viên Kỳ ở ngự hoa viên dạo một vòng tìm muội muội mình y bất giác gặp được vị tiểu thiếp vừa mới gả vào phủ của Trình Hàn Nhất.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 15: Chương 15


Vốn dĩ muốn xoay người quay đi nhưng Lý Viên Kỳ chưa kịp bước thì người kia đã lên tiếng
“Thấy ta còn không biết hành lễ hay sao, ngươi lạ thị về mới đến hay công tử nhà nào vậy”
Yến Lan lớn giọng nói
Lý Viên Kỳ nhíu mày sau đó xoay người lại
“Không biết thân phận của vị cô nương đây là gì, tại sao bắt ta hành lễ”
“Ta đương nhiên là……”
Yến Lan đột nhiên không biết nên nói như thế nào cho phải, cô chỉ là một tiểu thiếp không phải chính thê vương phi hay lương đệ làm sao có thể đường đường chính chính nói ra
Lý Viên Kỳ nhìn vẻ mặt thoáng chút xanh của cô ta liền cười khinh bỉ một tiểu thiếp lại bắt một tướng quân hành lễ với cô ta, cô ta không xứng, nếu thân phận vương phi y nhất định sẽ hành lễ còn không thì đừng hòng
“Nếu như cô nương không nói được thì ta xin lui trước”
Lý Viên Kỳ liền xoay người đi, Yến Lan đương nhiên không để y cứ như vậy mà rời đi được liền kéo Lý Viên Kỳ lại, cảnh tượng này thế mà đập vào mắt Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuán

Trình Hàn Nhất nhanh chóng đi đến kéo Yến Lan ra, Trình Hàn Tuấn thì kéo Lý Viên Kỳ ra phía sau mình, hắn không thích Yến Lan, nàng ta tính tình kiêu ngạo luôn cho bản thân là nhất không những vậy lại như một con rắn độc lúc nào cũng sẵn sàng cắn người, có một nữ nhân như vậy bên cạnh lúc nào cũng phải đề phòng cả
“Nàng đang làm gì vậy”
Trình Hàn Nhất lên tiếng chất vấn
“Hắn ta không chịu hành lễ với thiếp, người phải lấy lại công đạo cho thiếp, một tên thị vệ tầm thường dám xem thường thiếp”
Trình Hàn Nhất đen mặt trong khi Trình Hàn Tuấn đang cười đắc ý
“Nàng đừng gây chuyện nữa, đây là Lý tướng quân, là con trai của Lý đại tướng quân cũng là bằng hữu lúc nhỏ của ta”
Trình Hàn Nhất lến tiếng giải thích
Yến Lan sững người lại một chút sau đó sắc mặt liền thay đổi không ngờ được người đứng trước mặt cư nhiên lại là một tướng quân, với thân phận tiểu thiếp của nàng ta nàng ta còn phải hành lễ ngược lại
“Lý tướng quân xin hãy bỏ qua cho tiểu thiếp của ta, nàng ngây thơ không biết cho nên mới mạo phạm”
Lý Viên Kỳ im lặng không nói gì sau đó từ từ nở một nụ cười
“Ta cũng không phải tiểu nhân hơn nữa nào có lá gan chấp nhất tiểu thiếp của điện hạ được, thần có việc xin cáo lui trước”
Lý Viên Kỳ nhanh chóng rời đi, không muốn ở lại để tránh rắc rối hơn nữa y thấy không khí rõ ràng không tốt không nên ở lại quá lâu
Thấy Lý Viên Kỳ rời đi Trình Hàn Tuấn liền đuổi theo không quên hướng ánh mắt đắc ý về phía Trình Hàn Nhất
Trình Hàn Nhất mặt không biểu cảm sau đó nhìn sang Yến Lan bên cạnh, nếu không phải còn có giá trị hắn tuyệt đối sẽ giết nàng ta, dám bắt Kỳ nhi của hắn hành lễ với nàng, nàng không xứng một chút nào
Lý Viên Kỳ nhanh chân rời khỏi sau đó tiếp tục đi tìm muội muội mình, mặc dù đã lâu không vào cung nhưng y vẫn nhớ rõ đường đi trong cung vì nhiều năm được hai huynh đệ Trình Hàn Nhất đưa đi khắp hoàng cung có những nơi còn là bí mật nhưng đối với hoàng cung Lý Viên Kỳ không xa lạ gì
Lúc này Trình Hàn Tuấn cũng đuổi kịp theo
“Kỳ nhi đi thật nhanh đấy, vẫn như lúc bé vẫn đợi ta đi tìm”
“Xin nhị điện hạ cẩn trọng lời nói, thần là Lý tướng quân, không phải Kỳ nhi”
Lý Viên Kỳ đáp lại, lúc trở về thật sự y rất hào hứng khi được gặp lại Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn nhưng y nhận ra rằng họ không phải Hàn Nhất ca và Hàn Tuấn ca của y lúc xưa nữa, trước mặt y bọn họ hoàn toàn là những người khác, không một chút nào giống với lúc xưa khiến y cảm thấy xa lạ cho nên cũng suy ra đối xử xa cách với cả hai

“Kỳ nhi đừng như vậy nữa, ta biết Kỳ nhi giận ta vì không đáp lại thư của ngươi nhưng quae thật ta rất bận, ngươi trở về chắc cũng đã biết hiện tại ta bận thế nào rồi”
“Thần đương nhiên hiểu nhị điện hạ bận bịu chính sự, còn có những bức thư đó là thần tự nguyện gửi, người có đáp lại hay không cũng không quan trọng”
Thấy Lý Viên Kỳ phũ phàng với mình như vậy Trình Hàn Tuấn liền khó chịu, Kỳ nhi của hắn lớn lên không còn ngoan ngoãn nghe lời như lúc nhỏ nữa nhất định phải giáo huấn lại để y biết nghe lời hơn mới được
Trình Hàn Tuấn nghĩ là làm liền kéo tay Lý Viên Kỳ đến một góc khuất ít người qua lại trong cung mà áp y lên tường
“Nhị điện hạ người muốn làm gì đây”
Lý Viên Kỳ trừng mắt nhìn Trình Hàn Tuấn, y vùng vẫy nhưng quả thật sức lực của Trình Hàn Tuấn quá lớn y không thể đẩy hắn ra được, thật sự lúc này y muốn tự đập đầu bản thân hơn đường đường là một tướng quân bây giờ lại bị người ta áp lên tường lại không kháng cự được thật quá vô dụng
“Kỳ nhi ngoan, ta sẽ không làm gì cả”
Trình Hàn Tuấn trầm giọng nói
Lý Viên Kỳ cảm giác nguy hiểm liền hết sức mà vùng vẫy, đúng lúc này Trình Như An cùng Lý Viên Nhi vô tình đi đến, Lý Viên Nhi nhận ra dáng người của huynh trưởng liền nhanh chống chạy đến đẩy Trình Hàn Tuấn ra bất chấp thân phận của hắn
Lý Viên Kỳ nhìn thấy muội muội liền thở phào nhẹ nhõm
Trình Hàn Tuấn nhíu mày bản thân thật sự muốn đánh người nhưng sau đó cảm nhận một luồng sát khi sau lưng liền quay lại nhìn thấy Trình Như An đang cầm roi da, đó là món quà mà Trình Y Linh tặng cho Trình Như An
Trình Hàn Tuấn liền lùi vài bước mỉm cười gượng gạo
“Như An muội có gì bình tĩnh một chút”

Trình Như An không nói gì chỉ từng bước đến chắn trước mặt Lý Viên Nhi
“Nhị ca huynh làm gì ở đây với Kỳ nhi vậy”
Trình Như An nghiêm mặt hỏi
“Đã lâu không gặp Kỳ nhi chỉ là muốn ôn lại kỷ niệm không có làm gì quá cả”
Trình Hàn Tuấn nhanh chóng biện hộ nhưng Trình Như An làm sao tin được nàng hiểu ca ca của mình hơn bất cứ ai, ngừoi này không thể tin được
“Nhắc nhở huynh một chút đừng có cái suy nghĩ tổn thương Kỳ nhi nếu không chuyện này đến tay Bạch thúc thúc hay phụ thân huynh và đại ca chắc chắn sẽ không thoát được đâu”
Trình Như An cảnh cáo sau đó quay sang mỉm cười nhẹ nhàng với Lý Viên Kỳ
“Đã không còn sớm để ta đưa Kỳ nhi và Viên nhi ra khỏi cung trở về tướng phủ”
Lý Viên Kỳ khẽ gật đầu sau đó đi theo Trình Như An, Lý Viên Nhi trừng mắt nhìn Trình Hàn Tuấn một cái mới rời đi, nàng lúc nhỏ có chút thiện cảm với huynh đệ này nhưung càng lớn họn họ càng giành ca ca của mình nàng liền không thích nữa.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 16: Chương 16


Sau khi Lý Viên Kỳ theo Trình Như An rời đi, Trình Hàn Tuấn liền nỗi giận mà đấm một phát vào thành tường, rốt cuộc là làm sao để Kỳ nhi có thể đối xử với hắn như trước đây đây
Trên đường trở về tướng phủ
“Ta xin lỗi vì hành động thất lễ vừa rồi của nhị ca ta, Kỳ nhi ngươi đừng để tâm, ta nhất định sẽ nói phụ thân phạt huynh ấy”
Lý Viên Kỳ lắc đầu
“Chuyện không có gì, chúng ta không nên làm phiền Nam hậu, công chúa ta nghe nói tứ công chúa đã cùng vương gia thành thân”
Trình Như An gật đầu
“Y Linh đã cùng với Hoàng thúc thành thân, bây giờ bọn họ đang ở Thịnh Hà quốc, có lẽ một đoạn thời gian sẽ trở lại Thuận An quốc thôi, Kỳ nhi ở biên cương có cực khổ không, ta nghe Viên nhi nói ngươi từng bị thương nặng”

“Cảm tạ công chúa quan tâm, chỉ là vết thương nhỏ, Viên Nhi ở biên cương cứ luôn miệng nhắc đến công chúa, trở về liền không rời mỗi ngày tìm công chúa làm phiền ta thay muội ấy tạ tội với người”
Trình Như An xua xua tay, nàng còn muốn Lý Viên Nhi làm phiền mình nhiều hơn, mỗi ngày cũng được ở bên cạnh càng tốt phiền cái gì chứ
“Ca ca muội không có làm phiền Như An tỷ tỷ”
Lý Viên Nhi liền lên tiếng giọng điệu có chút dỗi hờn
“Đúng vậy Viên Nhi không làm phiền ta”
Trình Như An ôn nhu nhìn Lý Viên Nhi, Lý Việ Kỳ cảm thấy có gì đó không đúng lắm nhưng là hai người này cứ có cảm giác đang ân ân ái ái trước mặy y thì phải, Lý Viền Kỳ chỉ đành cười khổ
Đến tướng phủ, Lý Viên Nhi muốn Trình Như An ở lại tướng phủ nhưng Lý Viên Kỳ can ngăn, người thân là công chúa không thể ở tướng phủ như vậy nếu không bên ngoài lại có nhiều lời đồn không hay
“Viên Nhi muội nên để công chúa trở về nếu không bên ngoài lại có tin đồn không hay”
Lý Viên Nhi bĩu môi uỷ khuất mà tạm biệt Trình Như An, Trình Như An xoa đầu nàng sau đó trở lại hoàng cung
Lý Viên Kỳ cùng Lý Viên Nhi cũng trở về nghỉ ngơi nhưng Lý Viên Kỳ lại không ngủ được, vết thương ở chân lại nhói lên khiến y đau đớn nhưng y lại không muốn làm phiền người khác bản thân y đành tự mình chịu đựng, nhớ đến dược mà Kim Hàn Minh đã đứa Lý Viên Kỳ liền lấy một viên mà uống vào, cơn đau cũng dịu đu vài phần
Trời cũng đã khuya trăng cũng đã lên rất cao, Lý Viên Kỳ lại không thể nào chợp mắt được, trở về kinh thành chưa tới ba ngày nhiều thứ khiến cho y cảm thấy lạ lẫm nhất là hai người từ nhỏ vốn đã thân thiết với y nhưng bây giờ y nhìn thấy cả hai liền cảm thấy xa lạ
Nếu như Lý Viên Kỳ cả đêm không thể nào ngon giấc được thì cũng có hai kẻ sau khi trở về phủ của mình sắc mặt vô cùng đáng sợ, Trình Hàn Nhất trở về phủ liền đuổi hết tất cả những người xung quanh lui xuống, một mình hắn ở thư phòng
Yến Lan từ lúc trở về luôn sợ hãi sắc mặt của Trình Hàn Nhất nhưng cũng từ đó nàng bắt đầu nghi ngờ có điều gì đó không đúng cho lắm, nghĩ một xíu nàng liền viết thư nhờ người đưa đến tay phụ thân mình để hỏi một số chuyện
Trình Hàn Tuấn còn tệ hơn, hắn không trở về phủ mà âm thầm đến một kỹ viện trong kinh thành tìm người giống y để xua tan đi cơn giận mà y vừa ban cho mình

Ngày hôm sau Lý Viên Kỳ đến doanh trại với chức vị mới là tướng quân chứ không còn là một phó tướng nữa, nhiều kẻ không phục nhưng bọn họ cũng không dám lên tiếng vì so với họ y đã lập vô số chiến công khi ở biên cương
Lý Viền Kỳ ở doanh trại huấn luyện binh mã, cùng lúc đó Trình Hàn Nhất lại có việc bàn cùng mấy vị tướng quân bên phe của mình cho nên cũng ở doanh trại, lúc hắn vừa từ trong lều trại bước ra thì vô tình gặp Lý Viên Kỳ
Lý Viên Kỳ thấy Trình Hàn Nhất liền hành lễ, Trình Hàn Nhất muốn đưa tay đỡ người nhưng đang có những vị tướng quân khác ở đây cho nên hắn lạnh mặt xem như không có gì
“Lý tướng quân bình thân, không cần hành lễ như vậy”
Trình Hàn Nhất nói nhưng ánh mắt vô cùng ôn nhu mà nhìn Lý Viên Kỳ
“Lý tướng quân vừa đến doanh trại đã huấn luyện binh mã, đúng là có phong thái của Lý đại tướng quân”
Lý Viền Kỳ nghe vậy liền cười khinh bỉ trong lòng, bọn họ được nhìn thấy phong thái của phụ thân sao, y không nghĩ là vậy hơn nữa đám người này thân làm tướng nhưng lòng nịnh hót không khác đám đại thần trong triều quả là khiến người ta xem thường, nghe nói năm xưa bọn họ còn theo phe hai vị hoàng tử tạo phản, cũng nay hoàng thượng nhân từ mới tha cho bọn họ một mạng
“Các vị tướng quân quá khen, ta vẫn là chưa cơ được phong thái như phụ thân, nếu không có việc gì xin cáo từ trước, điện hạ thần xin cáo lui”
Lý Viên Kỳ nhanh chóng rời đi, Trình Hàn Nhất có ý muốn đuổi theo nhưng một lúc sau đó hắn liền sai thái giám bên cạnh đuổi theo Lý Viên Kỳ hẹn y ở bên ngoài doanh trại
Lý Viên Kỳ đối với đám nịnh nọt kia đương nhiên không thích càng tuyệt đối không cùng họ nhiều lời, y vẫn nhớ lúc nhỏ bọn họ hay hỏi y câu hỏi y do nữ nhân nào sinh ra vậy, có phải con của kỹ nữ hay không còn nói việc hai phụ thân y lấy nhau là nỗi ô nhục của danh tướng, đường đường là tướng quân lại lấy một nam nhân

Những lời đó y đương nhiên ghi nhớ còn sâu ở trong đầu mình, bây giờ nhìn thấy bọn họ liền không kiềm được sự tức giận trong lòng mình được
Vốn dĩ y định trở về phủ nhưng vừa ra khỏi doanh trại đã được thái giám bên cạnh Lý Viên Kỳ mời lại, bất đắc dĩ y phải ở lại
Trình Hàn Nhất sau khi cùng những kẻ kia bàn bạc xong liền nhanh chóng đi tìm Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ ở trước cổng doanh trại dựa vào một bên cổng đợi người
Thấy Trình Hàn Nhất đến y định hành lễ nhưng người đã lên tiếng trước
“Không cần lễ nghi khách sáo như vậy, hôm qua có chút đường đột hôm nay có thể mời ngươi đến chỗ ta dùng bữa tạ tội hay không”
Lý Viên Kỳ biết bản thân không thể cứ tiếp tục từ chối hay tránh mặt Trình Hàn Nhất liền gật đầu đồng ý, thế là hai người cùng nhau đến vương phủ của Trình Hàn Nhất
Sorry mấy nàng vì những ngày qua tui có hơi bận nên không ra chap được an tâm từ bây giờ sẽ chăm chỉ hơn và cố gắng hoàn bộ Bắt Được Một Thái Tử và Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 17: Chương 17


Lý Viên Kỳ theo Trình Hàn Nhất đến vương phủ của hắn dùng bữa, ban đầu Trình Hàn Nhất muốn y cùng hắn ngồi xe ngựa nhưng Lý Viên Kỳ kiên quyết bản thân sẽ cưỡi ngựa ở bên cạnh theo cùng, Trình Hàn Nhất rốt cuộc cũng không thể ép được y đành chấp thuận theo ý của y
Hai người đến vương phủ, Trình Hàn Nhât sai công công dẫn Lý Viên Kỳ đến chỗ của hắn, hắn có việc một lát nữa sẽ đến sau, Lý Viên Kỳ cũng chấp nhận đi theo thái giám trước
Trình Hàn Nhất đến thư phòng tìm ngọc bội mà bản thân muốn tặng cho Lý Viên Kỳ từ rất lâu, nhưng sau đó hắn không có cơ hội đến biên cương cho nên vẫn giữ lại đến bây giờ, mấy hôm trước hắn muốn đưa cho y nhưng y vốn dĩ tránh mặt, hôm nay hiếm khi có dịp hắn nhất định lôi kéo Lý Viên Kỳ với phía của hắn chứ không phải Trình Hàn Tuấn
Lý Viên Kỳ theo thái giám đi đến biệt viện sớm đã được chuẩn bị thức ăn, trên đường đi y gặp không ít thiếp thất của Trình Hàn Nhất, đương nhiên bọn họ nhìn y với ánh mắt không mấy thiện cảm nhưng vẫn phải hành lễ vì người trước mặt như thế nào cũng là một tướng quân không thể thất lễ được
Lý Viên Kỳ không để tâm tiếp tục đi về phía trước, đến biệt viện thái giám mời y vào bên trong bảo y đợi một chút lát nữa vương gia sẽ đến
Lý Viên Kỳ quan sát biệt viện, có cảm giác thân thuộc vô cùng, biệt việt thiết kế không khác mấy so với lúc ở trong ngự hoa viên nhất là đình viện nhỏ giữa hồ nước làm y nhớ đến lúc nhỏ hai người bọn họ đưa y ngắm cá, hay đưa y đến đình viện trong ngự hoa viên ngồi chơi
Nghĩ đến đây Lý Viên Kỳ bất giác mỉm cười
Phía sau Trình Hàn Nhất từ từ bước đến, hắn ngẩn ngơ khi nhìn thấy nụ cười nhẹ của Lý Viên Kỳ, đã bao lâu hắn không thấy nụ cười này, trước mặt là thiếu niên ngày đêm mong ngóng nhưng lại không thể nắm trong tay được, Trình Hàn Nhất có chút đau lòng

Lý Viên Kỳ xoay người lại liền nhìn thấy Trình Hàn Nhất đang đứng nhìn mình y liền hành lễ, Trình Hàn Nhất lúc này mới thoát khỏi suy nghĩ của mình
“Không cần đa lễ như vậy, mau đứng lên”
Lý Viên Kỳ không nói gì sau đó đứng lên
Hai người cùng nhau ngồi vào bàn, Trình Hàn Nhất dựa theo ký ức mà chuẩn bị thức ăn, tất cả đều là món mà Lý Viên Kỳ thích ăn nhất nhưng hiện tại y không còn thích như trước nữa, nhìn một bàn đầy thức ăn Lý Viên Kỳ không biết nên nói như thế nào
Trình Hàn Nhất đương nhiên để ý sắc mặt của Lý Viên Kỳ hắn liền lên tiếng
“Không hợp khẩu vị ngươi sao, ta sai người đổi món khác”
Lý Viên Kỳ liền lắc đầu
“Tất cả đều hợp khẩu vị chỉ là ở biên cương thần quen ăn những món đơn giản, mấy món này thật sự nhìn có chút không ăn vào được”
Trình Hàn Nhất nghe vậy cũng im lặng, quả thật biên cương làm sao trù phú như kinh thành làm sao có sơn hào hải vị được, ở đó một nắm gạo một chén cháu đã may ra no bụng rồi, hắn biết những năm qua Lý Viên Kỳ ở biên cương sống không tốt cho nên mới chiêu đãi y một bàn yến tiệc nhưng có vẻ Lý Viên Kỳ không thích thì phải
Không khí giữa hai người cứ như vậy mà trôi qua đến khi Trình Hàn Nhất và Lý Viên Kỳ ăn xong, Trình Hàn Nhất sai người dọn dẹp xuống hết bên dưới
“Ngươi có muốn còn ta đi dạo một chút không”
“Cung kính không bằng tuân mệnh, mời điện hạ”
Lý Viên Kỳ nghiêng người mời Trình Hàn Nhất đi trước sau đó y nói bước theo sau, không khí giữa cả hai càng trầm lắng hơn
Trình Hàn Nhất đương nhiên sẽ không chịu được không khí này hắn thở dài một hơi sau đó quay sang nhìn Lý Viên Kỳ
“Từ khi nào chúng ta xa cách như vậy, lúc nhỏ ngươi cùng ta, Tuấn Hàn và Như An cả bốn người vui vẻ biết bao”

“Lúc đó thần còn nhỏ không hiểu lễ nghĩa đã thất lễ với người cùng điện hạ và công chúa, bây giờ đã lớn đương nhiên hiểu ra được”
Trình Hàn Nhất nhìn Lý Viên Kỳ sau đó vươn tay kéo Lý Viên Kỳ vào lòng
“Kỳ nhi, ngươi biết ta không muốn chúng ta xa cách như vậy, như lúc trước đây không được sao, cả triều đình này người ta có thể tin tưởng nhất chỉ có ngươi mà thôi, đến ngươi cũng xa cách ta ta biết phải làm sao đây”
Lý Viên Kỳ không biết nên làm gì hơn nữa khi Trình Hàn Nhất ôm lấy y,y lại không nỡ đẩy người ra nhất là khi giọng nói trầm ấm kia vang lên bên tai
Một lúc lâu sau Trình Hàn Nhất mới bình ổn lại rồi mới buông Lý Viên Kỳ ra
“Ta thất lễ rồi, ngươi khó chịu lắm đúng không”
“Là thần thất lễ, đã không còn sớm thần phải trở về phủ nếu không phụ thân sẽ lo lắng”
Lý Viên Kỳ nói sau đó nhanh chóng rời đi, Trình Hàn Nhất chỉ im lặng hồi lâu, nhưng cái ôm lúc nãy cũng khiến hắn tự hào mà đi tìm Trình Hàn Tuấn khoe khoan với đệ đệ mình một chút
Lý Viên Kỳ trở về tướng phủ trong lòng hổn độn cảm xúc nếu Trình Hàn Tuấn khiến y cảm thấy khó đối mặt thì Trình Hàn Nhất khiến y đau lòng không biết nên như thế nào
Lý Viên Nhi nhìn ca ca từ khi trở về thất thần rất muốn hỏi y có chuyện gì nhưng lại không muốn làm phiền ca ca của mình nên đành ngoan ngoan ngồi một góc đó

Một lúc sao Lý Viên Kỳ mới thở dài một hơi quay sang thấy muội muội đang nhìn mình chầm chầm, Lý Viên Kỳ cười khổ sau đó đưa tay xoa đầu muội muội
“Hôm nay muội không ra ngoài cùng công chúa sao”
“Như An tỷ tỷ có việc bận, ca ca huynh có chuyện gì sao hay là có ai dám làm tổn thương huynh, nói cho ta ta xử hắn”
Lý Viên Kỳ cười khổ muội muội của y quả thật không ngáng ai mà nhưng như vậy càng khiến y không muốn để muội muội y biết
“Ta không sao cả, Viên Nhi không còn sớm nữa muội ra ngoài dùng bữa với phụ thân đi, ta có chút mệt muốn nghỉ ngơi”
Lý Viên Nhi nhìn ca ca sau đó cũng lui ra ngoài, nàng quyết định đi tìm Trình Như An để hỏi thử xem tỷ ấy có biết gì hay không
Ở nơi khác sau khi bị Trình Hàn Nhất khoe khoan một trận Trình Hàn Tuấn liền nổi trận lôi đình ném đi tất cả mọi thứ, hắn thế mà thua ca ca song sinh của mình, rõ ràng hai người giống nhau đến vậy nhưng lúc nào Lý Viên Kỳ cũng đối xử ôn nhu với ca ca hơn hắn, lúc nào cũng mang những thứ tốt cho ca ca chứ không cho hắn, Trình Hàn Tuấn không biết bản thân rốt cuộc sai ở chỗ nào, hắn vô cùng ghét khuôn mặt của bản thân, hắn không muốn giống ca ca một chút nào cả.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 18: Chương 18


Đã qua ba tháng Lý Viên Kỳ trở thành tướng quân, mặc dù vẫn còn nhiều kẻ không phục y nhưng nhìn đến phụ thân y Lý Nguyên bọn họ đương nhiên không dám lên tiếng, ngược lại Lý Viên Kỳ và Trình Hàn Nhất gần đây thường xuyên dùng bữa cùng nhau khiến các đại thần bên phe Trình Hàn Tuấn không khỏi lo lắng hối thúc hắn
Nhưng Trình Hàn Tuấn đều mặc kệ, bây giờ hắn không có chút tâm trạng nào cả, nhìn ca ca càng ngày càng chiếm được sự tin tưởng của Lý Viên Kỳ như trước đây khiến hắn không hề vui vẻ một chút nào, đã vậy còn gặp đám đại thần cả ngày nhai nhai bên tay hắn phải lợi dụng Lý Viên Kỳ, hắn không muốn lơi dụng Kỳ nhi của hắn, nếu như không phải bọn họ bảo có được ngai vàng hắn sẽ có tất cả thì hắn đã không tranh giành ngai vàng đó làm gì sớm xin đến biên cương sớm một chút được gặp Lý Viên Kỳ vung đắp tình cảm không phải như bây giờ nhìn y cùng Trình Hàn Nhất thân thiếc
“Các ngươi lui xuống hết đi, phiền phức”
Trình Hàn Tuấn quát lớn đuổi người, bản thân lại tiếp tục uống rượu, đám đại thần bất lực mà lui xuống nếu không phải chỉ có hai vị hoàng tử bọn họ sẽ không cần chọn về phe của Trình Hàn Tuấn
Ngược lại Trình Hàn Nhất vô cùng vui vẻ mỗi ngày đều mời Lý Viên Kỳ dùng bữa cùng mình, từ từ lôi kéo y về phía mình, mặc dù Lý Viên Kỳ không cùng hắn thân thiết như trước đây nhưng hiện tại mà nói vô cùng tốt y đã chịu nói nhiều hơn với hắn như vậy cũng xem như có bước tiến triển
Còn vài ngày nữa Hoàng thượng tổ chức lễ săn bắn, Trình Hàn Nhất đương nhiên mong chờ thể hiện trước mặt tất cả mọi người
“Ngày hôm đó ngươi đi săn cùng ta có được không”
“Thần không thể, thần phải đảm bảo an toàn cho công chúa và Nam hậu”

Lý Viên Kỳ nói, ba ngày nữa y sẽ dẫn đầu cấm y vệ bảo vệ an toàn cho Nam hậu cùng công chúa, vốn dĩ không thể tham gia săn bắn, Lý Viên Kỳ cũng không khó chịu, y không thích săn bắn cho mấy, lúc ở biên cương gần như săn bắn đã chán rồi
“Ta nói với phụ hoàng, ngươi còn trẻ phải tham gia săn bắn những việc như bảo vệ phụ thân và Như An, cứ để đám thị vệ làm là được, ngươi là tướng quân, không phải cẩm y vệ”
Trình Hàn Nhất nhíu mày nói
“Ta không thích săn bắn, đây là tự mình ta tiến cử bản thân trở thành thị về bảo vệ cho công chúa và Nam hậu”
Trình Hàn Nhất biết bản thân không khuyên được Lý Viên Kỳ nên đến lúc đó y đành nghĩ cách khác
Lý Viên Kỳ sau khi cùng Trình Hàn Nhất nói vài lời liền cáo lui, trên đường trở về tướng phủ thế nhưng trước cửa phủ lại nhìn thấy Trình Hàn Tuấn trong trạng thái không tỉnh táo dường như đã uống rất nhiều rượu
Lý Viên Kỳ muốn quay người rời đi nhưng lại không nỡ, chỉ là nhớ đến lần trước Trình Hàn Tuấn khiến y không khỏi rùng mình, nhưng đây là trước cửa tướng phủ nếu không may có người nhìn thấy không biết ngày mai cả kinh thành này sẽ đồn thành chuyện gì đây, Lý Viên Kỳ đành hít thật sâu một hơi sau đó bước đến
Trình Hàn Tuấn ngồi trước cửa tướng phủ trong tay là một bình rượu đến gần liền ngửi thấy được mùi rượu nồng nặc từ trên người hắn, có thể biết được hắn đã uống nhiều đến mức nào nhưng Lý Viên Kỳ không quản việc đó chỉ là tại sao hắn uống say lại đến trước cửa tướng phủ làm gì cơ chứ
“Nhị điện hạ người sao lại ở đây”
Trình Hàn Tuấn ngước đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của Lý Viên Kỳ, trong giây phút đó hắn ngẩng ngơ một lúc, cứ như bản thân trở lại sáu năm trước vậy nhưng chớp mắt một cái hình ảnh Lý Viên Kỳ cùng Trình Hàn Nhất thân cận khiến Trình Hàn Tuấn phát điên lên nắm lấy tay của Lý Viên Kỳ mà kéo vào lòng
Lý Viên Kỳ bất ngờ không kịp phản xạ lúc nhận ra đã bị người ôm vào lòng
“Kỳ nhi, ngươi có phải ghét ta hay không, tại sao lúc nào cũng là ca ca , tại sao lúc nào Hàn Nhất cũng có được mọi thứ, ta có gì không tơt chứ, hay là do chúng ta quá giống nhau, Kỳ nhi ngươi nói cho ta biết”
Lý Viên Kỳ thoáng chút không biết làm gì nhưng giữa thanh thiên bạch nhật còn trước cửa vương phủ nếu như có người đi ngang được e là không xong cho nên y đành phải kéo Trình Hàn Tuấn vào trong phủ
Nhưng y vừa vùng vẫy khỏi đã bị Trình Hàn Tuấn ôm lấy chặt hơn, bất lực Lý Viên Kỳ đành phải dùng giọng điệu ôn nhu mà nói
“Vào trong có được không, người đi vào trong chúng ta nói chuyện”
Trình Hàn Tuấn nhìn thẳng vào Lý Viên Kỳ

“Thật không, ngươi sẽ không vùng vẫy chạy khỏi ta”
“Thật”
Lúc này Trình Hàn Tuấn mới thả lỏng mà buông Lý Viên Kỳ ra nhưng tay vẫn không buông tay y, Lý Viên Kỳ dìu Trình Hàn Tuấn vào bên trong tướng phủ
Tướng phủ lúc này ngoài hạ nhân ra thì khoing có ai, Lý Viên Nhi đã cùng Trình Như An đi đâu đó rồi còn phụ thân y Bạch Viên vào cung cùng Nam hậu trò chuyện vẫn chưa trở về
Lý Viên Kỳ đỡ Trình Hàn Tuấn ngồi xuống rồi nhanh chóng sai người đi nấu canh giải rượu cũng như thông báo một tiếng đến phủ của hắn để tránh trong phủ lo lắng
Trình Hàn Tuấn lúc này đã ngoan ngoãn không còn nháo nữa, Lý Viên Kỳ thở dài một hơi
“Người tại sao trời vẫn còn sáng đã uống rượu, nếu Hoàng thượng biết được sẽ trách tội, còn có sắp săn bắn nếu như người cứ như vậy….


Trình Hàn Tuấn lại một lần nữa ôm lấy Lý Viên Kỳ
“Nếu ta không làm vậy Kỳ nhi sẽ không để ý đến ta, nếu ta không làm vậy Kỳ nhi sẽ chỉ biết mỗi Hàn Nhất, ngươi nói xem ta thua hắn ở chỗ nào”

Lý Viên Kỳ không biết tại sao Trình Hàn Tuấn lại nháo thành bộ dạng này y bất lực lắc đầu
“Ta không phải không để ý đến người, ta thân là tướng quân, trong quân rất bận không có thời gian, còn có người bây giờ trăm công ngàn việc ta thật sự không dám phiền người”
“Ngươi nói dối, rõ ràng ngươi mỗi ngày đều cùng Hàn Nhất dùng cơm nhưng khi ta cho người đến tìm đều bị từ chối, rõ ràng ngươi trốn tránh ta”
Trình Hàn Tuấn phản bác lại, Lý Viên Kỳ không biết nên nói thế nào, lần trước Trình Hàn Tuấn khiến y kinh sợ, y không muốn đến gần hắn, y không quen người trước mắt này, y vẫn nhớ Hàn Tuấn ca ca lúc nhỏ cưng chiều y hơn, người hiện tại khiến y quá xa lạ cũng như không hiểu rõ nữa
“Ta cùng đại điện hạ có chính sự cần bàn, không phải cố ý từ chối người”
Lúc này hạ nhân bưng canh giải rượu vào, Lý Viên Kỳ liền cầm lấy đưa đến trước mặt Trình Hàn Tuấn
“Người uống canh giải rượu đi, mùi rượu nồng quá”
Lý Viên Kỳ không thích mùi rượu trên người Trình Hàn Tuấn một chút nào, quá nồng cứ như đã uống mấy ngày mấy đêm vậy.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 19: Chương 19


Trình Hàn Tuấn ngoan ngoãn mà uống canh giải rượu, một lúc sau liền tỉnh táo không ít, Lý Viên Kỳ cũng yên tâm, y định rời đi thay y phục trên người nhưng Trình Hàn Tuấn lại kéo y lại
“Đừng đi, Kỳ nhi ở lại đây với ta được không”
Trình Hàn Tuấn uỷ khuất nói
“Điện hạ, người buông tay ra một chút, ta thay y phục sẽ trở lại ngay, ở thao trường cả ngày trên người không ít mồ hôi”
Lý Viên Kỳ dựt tay ra khỏi tay Trình Hàn Tuấn, Trình Hàn Tuấn nhìn y như xác định y nói thật sau đó mới buông tay
“Vậy nhanh một chút a, ta chờ ở đây”
Lý Viên Kỳ không nói gì nhanh chóng đi thay y phục, nhưng thật ra y càng muốn tránh mặt Trình Hàn Tuấn hơn nhưng bây giờ người ở Lý phủ y không thể tránh được
Trình Hàn Tuấn sau khi tỉnh rượu liền cảm thấy lòng vui vẻ một ít, nếu biết sớm như vậy hắn sẽ đến tìm Lý Viên Kỳ, để bỏ lỡ biết bao nhiêu thời gian thích hợp, quả thật là quá ngu ngốc rồi, trong thời gian hắn trong men rượu thì Trình Hàn Nhất đã sớm lên được biết bao nhiêu mưu kế, Trình Hàn Tuấn thật muốn đánh mình một cái, nhưng không sao bây giờ vẫn chưa muộn
Lý Viên Kỳ sau khi thay y phục đắng đo một chút mới trở lại, lúc y đến Trình Hàn Tuấn đang nhăm nhi trà trong chén nhìn thấy Lý Viên Kỳ liền nhanh chóng đứng dậy

“Kỳ nhi….


Hắn vươn tay định nắm lấy tay Lý Viên Kỳ liền bị y né tránh
“Xin điện hạ cẩn trọng lời nói nếu như bên ngoài nghe được sẽ không hay, người nên gọi ta là Lý tướng quân hoặc là Viên Kỳ”
Trình Hàn Tuấn nhíu mày, quả thật Kỳ nhi của hắn vẫn xa cách nhưng không sao hắn mặt dày là được thôi
“Được rồi, Viên Kỳ ngày kia là đến hội săn đến khi đó chúng ta cùng nhau săn xem ai được nhiều nhất ta nhớ lúc nhỏ ngươi bắn cung rất giỏi”
“Lần này thần không tham gia, thần bảo vệ cho công chúa cùng Nam hậu cho nên không tham gia hội săn”
Trình Hàn Tuấn nghe vậy liền thất vọng nhưng sau đó liền lấy lại tinh thần
“Vậy đến đó ta sẽ săn cho ngươi một con chồn để làm quà cho ngươi được không”
Lý Viên Kỳ không đáp lời chỉ gật đầu
Trình Hàn Tuấn liên tục nói rất nhiều chuyện, Lý Viên Kỳ chỉ đáp vài câu không thì gật đầu lấy lệ, nhưng nhiêu đó cũng khiến Trình Hàn Tuấn vui vẻ vì Lý Viên Kỳ chịu ngồi cùng hắn
Trời bên ngoài đã ngã tối, Lý Viên Kỳ đành phải lên tiếng
“Điện hạ, trời đã không còn sớm, người trở về vương phủ nghỉ ngơi đi”
Trình Hàn Tuấn thế nhưng không trở về còn mặt dày muốn ở lại Lý phủ
“Ta ở lại đây cũng được, không phải trước đây ta vẫn thường ở lại đây hay sao”

Lý Viên Kỳ liền sững người, nhưng trước đây bọn họ còn nhỏ không nói bây giờ đều đã lớn hơn nữa y còn có tiểu muội nếu bên ngoài đồn đạu không hay thì thanh danh tiểu muội của y còn đâu chứ
“Nhưng nếu bên ngoài đồn đại….


“Mặc kệ bọn họ đồn gì, đêm nay ta đành tá túc lại Lý phủ vậy”
Không đợi Lý Viên Kỳ nói thêm lời nào Trình Hàn Tuấn đã thong thả bước đi đến phòng của y, phòng y với trước đây vẫn là như vậy không khác gì cả, Trình Hàn Tuấn liền bước vào, đóng cửa rồi nhanh chóng nằm lên giường
Lý Viên Kỳ đuổi theo, lòng thầm mắng người này thật là tuỳ tiện vô cùng, lúc y đến đã thấy Trình Hàn Tuấn nằm trên giường y, Lý Viên Kỳ liền đen mặt hơn bao giờ hết
“Điện hạ, nếu người muốn nghỉ lại ta sẽ sang phòng khác ngủ”
Lý Viên Kỳ nói sau đó nhanh chóng bước đi, Trình Hàn Tuấn cũng phản ứng lại liền nắm lấy tay Lý Viên Kỳ kéo mạnh về phía mình, Lý Viên Kỳ mất đà mà ngã lên người Trình Hàn Tuấn, tư thế vô cùng xấu hổ
“Ngủ chung cũng được, ta khoing ngại a, giường rộng như vậy, ta ngủ một mình không quen”
Chưa đợi Lý Viên Kỳ đáp lại, Trình Hàn Tuấn đã ôm chặt lấy người sau đó nhắm mắt, Lý Viên Kỳ cựa quậy thoát khỏi vòng tay của người kia nhưng nhanh chóng bị hắn ôm chặt lấy

“Ngoan ngoãn mà ngủ, ngươi sao lại không ngoan như trước đây vậy”
Lý Viên Kỳ đành bất lực, mặc kệ tất cả y cũng nhắm mắt chỉ là khi y vừa nhắm mắt, Trình Hàn Tuấn lại từ từ mở mắt ra
Đã sáu năm, sáu năm qua hắn luôn tìm kiếm hơi ấm của Lý Viên Kỳ, sáu năm đều mong chờ ngày được ôm y vào lòng như trước đây mà ngủ, trong suốt sáu năm qua, hắn đã từng nghĩ rằng bản thân thật sự mệt mỏi khi không có Lý Viên Kỳ bên cạnh, hắn cạnh tranh với Trình Hàn Nhất mục đích duy nhất là để giành lấy Lý Viên Kỳ
Còn ngai vàng địa vị kia hắn không quan tâm, suốt mấy năm qua đối với những đấu đá kia hắn vô cùng mệt mỏi nhưng nghĩ đến Lý Viên Kỳ hắn lại càng cố gắng hơn, mỗi khi nghe ai nhắc đến thân phận của y hoặc nói bất cứ lời nào khó nghe về Lý gia lẫn Lý Viên Kỳ hắn đều không để bọn họ sống, không như Trình Hàn Nhất im lặng nghe bọn họ nói đủ điều, hắn chỉ cần nghe một câu ngày hôm sau liền thất một cái xác
Hai năm qua hắn không trả lời thư của Lý Viên Kỳ chính là muốn cùng Trình Hàn Nhất cá cược xem, Kỳ nhi của bọn họ sẽ có kiên trì gửi thư hay không, còn có bọn họ muốn làm như vậy để cho Lý Viên Kỳ nhanh chóng trở về kinh thành hơn
Chỉ cần y trở về liền giam lỏng y trong chiếc lồ ng sớm đã chuẩn bị, từ bước từ bước khiến cho y ở bên cạnh họ mãi mãi không thể rời đi, không thể từ bỏ càng không thể trốn tránh được
Sáu năm qua chưa một giây phút nào mà Trình Hàn Tuấn hắn là không nghĩ về y cả, những người hắn nuôi sủng bên cạnh đều có vài phần đôi nét giống Lý Viên Kỳ, nhưng bọn họ mãi không thể là Lý Viên Kỳ được, vì Kỳ nhi là duy nhất không ai có thể cho hắn cảm giác an tâm khi ở cạnh cả
Người trước mặt hắn đã thay đổi rất nhiều, cũng đã cao lên không ít, nhưng hắn thấy được Lý Viên Kỳ của lúc xứa dường như không còn nửa, vẻ ngây thơ trong sáng kia bây giờ đã thành một tướng quân, có lẽ ở biên cương sớm trải qua cực khổ nên Lý Viên Kỳ cũng thay đổi không ít nhưng tính cách y vẫn vậy, vẫn rất dễ động tâm, năm đó nghe được tin tức Lý Viên Kỳ lập công, hắn đã vui vẻ như thế nào, hắn cầu xin phụ hoàng cho đến biên cương một chiến nhưng sau đó hắn lại ngã bệnh, đột nhiên ngã bệnh nặng nhưng hắn biết rõ là ca ca của mình Trình Hàn Nhất là ra, mặc dù không lấy mạng hắn nhưng khiến hắn không thể đến biên cương, làm lỡ lần gặp mặt của hắn với Kỳ nhi.
 
Back
Top Bottom