Cập nhật mới

Khác Túc duyên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
317413816-256-k717321.jpg

Túc Duyên
Tác giả: _datlacannhien_
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Túc duyên | Cảm hứng lịch sử, huyền ảo, hư cấu

Tác giả: An Nhiên

Giới thiệu: Truyện lấy bối cảnh chính thời vua Trần Thánh Tông (1240 - 1290), vị vua thứ hai của nhà Trần.

Truyện chủ yếu kể về mối tình của ông với Thiên Cảm Hoàng hậu.
_________________________________________
Một thuở truân kiển lòng canh cánh
Bâng khuâng đợi chờ khắc lương thì
Hà y bóng ai nhẹ nhàng đến
Khắc khoải lời hẹn mối túc duyên...

Cả cuộc đời y dài năm mươi năm nhưng hơn phân nửa khoảng thời gian ấy đều hiện diện hình bóng nàng.

Cả cuộc đời nàng tuy không dài nhưng may mắn có y.

Một kiếp nhân sinh quá ngắn ngủi không đủ để nhớ, để yêu, để thương nhau, chỉ đành gửi gắm một mối lương duyên ở kiếp sau...để tiếp tục cạnh bên.

Một mối lương duyên của những bậc tiền nhân, những con người sẵn sàng phá bỏ mối hận thù giữa hai gia tộc để đến bên nhau.

Đau đớn có, tuyệt vọng có, nhưng vẫn tràn đầy hạnh phúc và niềm tin yêu.

Cuối cùng nhận ra rằng không gì quý giá hơn một đời tìm thấy một người yêu thương mình...

Lưu ý: Những tình tiết trong truyện đều mang yếu tố hư cấu, xin vui lòng không đánh đồng với chính sử.

Tác phẩm không có giá trị học thuật, những vấn đề chính sử sẽ được tổng hợp sau nhằm mục đích tham khảo.

Xin chân thành cảm ơn!



tucduyen​
 
Túc Duyên
Lời nói đầu


Xin chào tất cả mọi người!

Lời đầu tiên, mình xin chân thành cảm ơn những bạn đã biết và tìm đến Túc duyên.

Đây là bộ truyện đầu tiên mình viết nên còn nhiều thiếu sót, hi vọng sẽ nhận được những lời nhận xét và góp ý của các bạn nha!

Túc duyên là câu chuyện dã sử dựa trên mối tình giữa vua Trần Thánh Tông và Thiên Cảm Hoàng hậu.

Mình biết có nhiều bạn không thích truyện dã sử, càng không thích chuyện tình của hoàng tộc nhà Trần do chính sách hôn nhân cận huyết.

Không những vậy mối tình giữa vua Thánh Tông và Thiên Cảm Hoàng hậu còn là ăn cơm trước kẻng kèm theo nhiều lời dèm pha về bà vì hoài nghi việc "úp sọt" vua.

Nhưng trên tất cả, mình tin tưởng vào OTP vượt thời gian này, mình tin tưởng vào tình cảm hai cụ dành cho nhau.

Mong rằng mọi người sẽ không dùng quan điểm của thế kỷ XXI để nhìn nhận và phán xét các cụ ngày xưa, những người đã cách chúng ta hơn 700 năm.

Túc duyên sẽ kể lại hành trình xóa bỏ hận thù giữa hai nhánh nhà Trần và tìm đến nhau của hai người; đồng thời mô tả lại không khí hào hùng của dân tộc ta trong ba cuộc kháng chiến chống quân Mông - Nguyên.

Là truyện dã sử nên sẽ có những tình tiết mình bịa ra vì mục đích xây dựng mạch truyện.

Vì vậy tác phẩm không có giá trị học thuật, mong mọi người cân nhắc chọn lọc thông tin.

Những sự kiện có thật được sử sách ghi lại xuất hiện trong Túc duyên mình sẽ tổng hợp lại sau mỗi chương và có thể sẽ viết thành một chương riêng để các bạn tiện theo dõi, nếu hứng thú thì các bạn có thể tự mình tìm hiểu thêm nha!

Qua Túc duyên, mình muốn lan tỏa tình yêu lịch sử tới tất cả các bạn đọc, đặc biệt là những người trẻ.

Hi vọng rằng sau khi đọc Túc duyên, các bạn sẽ có hứng thú với việc tìm tòi và quý trọng những trang sử vàng hào hùng của dân tộc Việt Nam ta!

Chân thành cảm ơn các bạn!

Túc duyên

Đầu tiên, mình sẽ giải thích ý nghĩa nhan đề nha!

Túc duyên là một cổ mỹ từ, có nghĩa là mối duyên từ kiếp trước.

Tiếp theo mình sẽ giới thiệu đôi nét về bối cảnh và hai nhân vật chính của Túc duyên nha!

Những thông tin sau mình đều tham khảo từ các nguồn chính thống như Đại Việt Sử ký toàn thư, Việt Nam sử lược, Ngàn năm áo mũ, Đại Việt Cổ Phong và các trích dẫn ở Wikipedia.

Thánh Tông Hoàng đế

Tên húy: Trần Hoảng, Trần Nhật Huyên

Sinh ngày: 12/10/1240

Mất ngày: 03/07/1290

Đích trưởng tử của Thái Tông Hoàng đế

Thân mẫu: Hiển Từ Thuận Thiên Hoàng hậu

Hoàng đế thứ hai của nhà Trần (1258 – 1278)

Nơi an táng: Dụ lăng

Nguyên Thánh Thiên Cảm Hoàng hậu

Tên húy: Trần Thị Thiều

Sinh ngày: (?)

Mất ngày: (?)/01/1287

Con gái thứ năm của An Sinh Vương Trần Liễu, em gái Tuệ Trung Thượng sĩ Trần Tung và Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn

Thân mẫu: Thiện đạo Quốc mẫu

Nơi an táng: (?)

Tóm tắt câu chuyện "ăn kem trước cổng" của hai cụ

- Năm 1237, xảy ra vụ phế truất ngôi hậu của Thái Tông hoàng đế, cha bà làm loạn ở sông Cái.

Sau đầu hàng và bị giáng chức, biếm ra Yên Sinh.

Có lẽ bà cùng các anh khác giống như Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn, đều bị giữ lại ở kinh thành Thăng Long, nương nhờ Thụy Bà công chúa là chị gái của Thái Tông hoàng đế, tức là cô mẫu của bà cùng Hưng Đạo vương.

- Năm Nguyên Phong thứ 8 (1258), tháng 2, Thái tử Trần Hoảng lên kế vị, sử gọi Trần Thánh Tông.

Tháng 8 năm ấy, bà được sách phong làm Thiên Cảm phu nhân, rồi không lâu sau thì chính thức phong làm Hoàng hậu.

Ngày 11 tháng 11 năm ấy, Hoàng hậu sinh ra Hoàng trưởng tử Trần Khâm, tức Nhân Tông hoàng đế.

Như vậy, bà đã gặp gỡ và được Thánh Tông sủng hạnh ít nhất khoảng đầu năm đó, ngay khoảng thời gian Thánh Tông kế vị hoặc sớm hơn nữa.

- Theo mốc thời gian này, tức bà đã mang thai con của Trần Thánh Tông trước khi được sách lập làm Hoàng hậu.

Dựa theo việc bà có thai trước với Thánh Tông và những dữ kiện lịch sử sau đó, chúng ta có thể suy đoán bà vốn không phải là người chắc chắn được chọn làm Hoàng hậu.

Vụ việc mang thai Nhân Tông hoàng đế gần như đã giúp cho bà danh chính ngôn thuận.

Đây chính là những gì chính sử ghi chép về mối tình này, vô cùng khiêm tốn, đặc biệt là thông tin về Thiên Cảm Hoàng hậu.

Vì vậy những chi tiết xoay quanh bà hầu như đều là mình tự nghĩ ra, tự xây dựng hình tượng người con gái ấy, từ thuở thiếu thời đến khi gần đất xa trời.

Hi vọng rằng từ những gì đọc được trong chính sử các bạn sẽ có hứng thú hơn với hai bậc tiền nhân và chuyện tình của họ nha!
 
Túc Duyên
Chương 1: Chân tình?


Chân tình thuở ấy người gửi trao

Như gió, như mây, như bướm lượn...

Thiên Ứng Chính Bình năm thứ sáu(1) – sông Cái

Một ngày cuối thu, giữa lòng sông Cái, vạn vật chìm trong khói lửa.

Người qua đường cứ ngỡ như bọn giặc phương Bắc hay những bộ tộc trên vùng cao lại dấy binh.

Thế nhưng, trong cái thảm khốc và ảo não ấy, là những con người với tâm trạng chồng chéo, giày xéo tâm can.

Thuyền rồng lặng im giữa lòng sông và lòng Trần Cảnh cũng vậy.

Y nghĩ rằng không còn câu từ nào có thể diễn tả tâm trạng mình hiện tại.

Y vừa mất đi một người vợ đã dành cả tuổi xuân, dành cả cơ nghiệp họ Lý cho mình, vừa mất đi một người anh trai đã thân thiết từ thuở nối khố, tận trung phò ta mình bao năm tháng qua.

Trần Cảnh mất đi những gì quý giá nhất, chỉ vì người đàn ông kia, người ngài gọi là thúc phụ.

Tất cả là "nhờ ơn tận trung" của thái sư.

Trần Liễu và Trần Cảnh, tình hoa ngạc của hai người không ai là không biết.

Anh dốc lòng phò tá em, em dốc lòng nâng đỡ anh...Thế nhưng, vận đời trớ trêu, người anh ấy lại dấy binh tạo phản vì bị cướp mất vợ, cướp mất con.

Trần Cảnh lực bất tòng tâm nhìn anh trai mình đang quỳ đằng kia, thuộc hạ xung quanh nước mắt ngắn, nước mắt dài luôn miệng lạy xin tha mạng.

- Giết chết tên giặc Liễu! – Trần Thủ Độ quát to, huy động quân vây quanh thuyền, lưỡi gươm không nhanh không chậm đã kề sát cổ Trần Liễu.

- Phụng Càn vương đến hàng đấy! – y vội vàng chạy đến, lấy thân mình chắn trước mũi gươm, long thể đã run lên từng đợt vì gió sương nhưng ánh mắt vẫn rất kiên định nhìn Thủ Độ trước mặt – Thái sư hãy mau thu gươm lại!

Dù sao Trần Liễu vẫn là hoàng huynh của ta, vẫn là trưởng tử của thượng hoàng.

Suy xét những công lao trước đây của hắn, không thể giết ngay tại đây được.

Ngày nghe được "kế sách" vô lý ấy của thái sư, tâm can Cảnh như có hàng trăm, hàng vạn cây kim đâm xuyên qua, dày vò, áy náy đến ứa cả nước mắt, đau cả tim gan.

Y đã cố bỏ lên Yên Tử, mong một đời bình bình yên yên trôi qua nơi cửa Phật cùng quốc sư Phù Vân, ngài nghĩ rằng có như vậy bốn người họ mới thực sự hạnh phúc sống hết quãng đời còn lại.

Thế nhưng, có vẻ như thái sư lại nghĩ khác y mất rồi, ông ép tất cả mọi người phải quay lại đúng với quỹ đạo ban đầu, cứ như thể một hàng dài thẳng tắp, nếu có bất cứ ai lệch hàng đều không thể tồn tại nơi hoàng cung này.

Già néo thì đứt dây, đứt dây thì mới dẫn đến cái cơ sự như ngày hôm nay.

Anh em tương tàn, anh lưu danh tạo phản, em mang tiếng cướp vợ, phế em lập chị...Đắng cay muôn phần!

- Ta chỉ là con chó săn thôi, biết đâu anh em các người thuận nghịch thế nào? (2) – Trần Thủ Độ tức giận trước hành động của Quan gia, ném thẳng gươm xuống sông.

Thái sư, ông ấy không có chân mệnh thiên tử, nhưng một tay ông ấy có thể xoay chuyển thế cục, một tay ông ấy có thể chuyển giao cơ nghiệp nhà Lý sang họ Trần mà không một cuộc giao tranh, không một lời bất bình, oán than của nhân dân.

Dù là thượng hoàng hay Quan gia thì cũng phải nể ông ấy vài phần.

- Thái sư nể mặt ta, cũng nể mặt thượng hoàng, tha cho Trần Liễu một mạng.

Hắn là huynh trưởng của ta, có nhẫn tâm như nào thì ta cũng không thể tận mắt chứng kiến cảnh hắn bị chém đầu, mang tiếng nhơ muôn đời.

Trước mắt, thái sư dẫn quân về đi, ta muốn nói chuyện riêng với Liễu. – Trần Cảnh nói.

Trần Thủ Độ gật đầu, phất tay lệnh quân quay về.

Sau đó, Trần Cảnh quay sang nhìn Liễu, ánh mắt y thống khổ đến tột độ: "Còn ngươi, dẫn binh tạo phản, đại nghịch bất đạo.

Tuy vậy, xét công lao ngươi tận trung phò trợ ta những năm tháng qua, lại còn là huynh trưởng, tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha.

Nay ta lệnh ngươi biếm ra Yên Sinh, lấy đất Yên Phụ, Yên Dưỡng, Yên Sinh, Yên Hưng, Yên Bang làm ấp thang mộc.

Ngươi hãy dành thời gian ở nơi ấy suy nghĩ về hành động của mình và hết lòng chăm lo, tận trung với quốc gia."

Trần Liễu chỉ cúi đầu lạy, nói to: "Cảm tạ ơn đức bệ hạ, thần sẽ tu tâm dưỡng tính, một lòng bảo vệ Đại Việt hưng thịnh!".

- Nhưng, ta tha chết cho ngươi với một điều kiện.

Đó là ngươi phải đưa Trần Tung và Trần Quốc Tuấn lên Thăng Long.

Hai đứa trẻ ấy sẽ nương nhờ ở phủ riêng của Thụy Bà công chúa.

Phu quân của công chúa mới mất chưa lâu nên ta mong rằng Tung và Tuấn sẽ phần nào an ủi chị ấy.

Vậy là ngươi yên tâm rằng ta sẽ không bạc đãi con của ngươi đúng không?

Dù gì chúng cũng là cháu của ta và chúng không có lỗi gì trong chuyện này, chúng xứng đáng với một cuộc sống tốt hơn.

Ngươi thấy vậy được không, Yên Sinh vương Trần Liễu?

- Thần xin nghe theo lời Quan Gia!

Thụy Bà công chúa cũng là em gái thần nên thần yên tâm mà nghe theo người! – Trần Liễu cúi đầu lạy lần nữa.

Nhưng thật tâm y biết rằng đây chỉ là một kế sách của Quan gia nhằm ngăn chặn y lần nữa tạo phản ở kinh thành Thăng Long mà thôi.

Đúng là, một lần bất tin, vạn lần bất tín...

***

Chiếu chỉ được ban ra, phủ Hoài vương chìm trong đau thương, não nề...

Trên dưới trong phủ giờ đây đều mang danh tạo phản.

Cả một đời gầy dựng giờ đây đều sụp đổ bởi sự nông nổi, ngoan cố của y.

Kẻ hầu người hạ chạy tán loạn.

Gia quyến của y nhanh chóng thu dọn đồ đạc theo lệnh lính triều đình để di chuyển về Yên Sinh.

Ngoài cửa phủ, xe ngựa đã đứng đợi sẵn để đón Thuận Thiên Công chúa và hai người con trai của y về kinh thành.

Bỗng nhiên...

Trần Tung, Trần Quốc Tuấn, đợi mẫu thân với!

Hai con đừng bỏ lại ta mà...Tung ơi...Tuấn ơi...cho mẫu thân theo với...đừng bỏ mẫu thân lại mà...Tu...ng ơi, Tu...ấn ơ...ơi – Như Nguyệt, người thiếp của Liễu chạy với theo chiếc xe ngựa đang dần dần khuất xa.

Chiếc xe ngựa ấy mang theo người em thân thiết của nàng, mang theo hai đứa con trai nàng đứt ruột đẻ ra và chiếc xe ngựa ấy, mang theo cả thảy niềm hy vọng của nàng.

Bây giờ, nàng phải làm sao để sống tiếp đây?

Trên chiếc xe ngựa ấy, hai đứa trẻ không ngừng khóc to, Châu Oanh (3) cũng bối rối, tại sao mọi chuyện lại xảy đến như vậy...Mấy ngày trước, mẫu thân đến gặp nàng, bắt ép nàng phải vào cung và trở thành hoàng hậu, vậy không phải là nàng đang cướp lấy vị trí của em mình hay sao?

Vậy không phải là nàng sẽ hưu chồng để lấy một người khác hay sao?

Tại sao lại có chuyện vô lý như vậy được?

Chiêu Thánh Hoàng hậu, cả một thuở xuân sắc của nàng, đều dành cho họ Lý và Trần Cảnh.

Khi mới bảy tuổi đã phải gánh trên mình mệnh thiên tử, nhưng lại bị xoay vần như một quân tốt trên bàn cờ mà người chơi là thái sư và mẫu thân của nàng.

Thật vậy, đã là một con tốt thì khi không còn giá trị, nó có thể bị loại bỏ bất cứ lúc nào.

Sau này, khi Trần Cảnh lên ngôi, trong thiên hạ còn truyền nhau đồn đại rằng nàng hai tay dâng cơ nghiệp nhà Lý cho họ Trần.

Những người ngoài kia luôn chì chiết và cho rằng Thiên Hinh là nỗi nhục nhã của dòng tộc nhà Lý!

Nhưng mấy ai biết được rằng âm cực dương hồi, có thịnh ắt phải có suy, cơ nghiệp nhà Lý cũng đã mục nát từ lâu chứ chẳng đợi đến lúc nàng lên ngôi.

Chỉ là tại sao lại đổ mọi tội lỗi lên Thiên Hinh?

Châu Oanh nghĩ đến người em gái của mình, hai chị em từ nhỏ đã ít được gặp nhau bởi vì Thiên Hinh cả ngày đều bị mẫu thân bắt học hành, thiết triều, nhưng điều đó không làm tình cảm của hai chị em vơi đi phần nào.

Ngược lại giờ đây, nàng thương cho em mình, lại càng thương cho phận mình hơn...

- Thiên Hinh ơi, bây giờ chị phải làm sao đây?

Em nói cho chị biết với, được không? – nàng gục mặt xuống, từng giọt nước mắt lăn dài như thể đang trút hết những áy náy, bế tắc trong lòng nàng lúc này.

Bàn tay nhỏ xoa nhẹ chiếc bụng đang ngày một lớn dần, càng xoa, nước mắt nàng càng lăn dài, ướt đẫm cả chiếc khăn tay – Con ơi, bây giờ mẹ con mình phải làm sao đây?

Bình tĩnh lại đôi chút, Châu Oanh lại trông thấy Tuấn và Tung, hai đứa trẻ ấy là con của Như Nguyệt.

Từ khi trở thành phu nhân của phủ Hoài Vương, nàng chưa từng thân thiết với ai.

Dù gì với Châu Oanh, đây cũng chỉ là một mối hôn sự chính trị.

Chỉ khi Trần Liễu lấy nàng thì nhà Trần mới có thể thuận nước đẩy thuyền, giành lấy cơ nghiệp nhà Lý đã tốn công gầy dựng hơn 200 năm qua mà không để lại bất kỳ sự bất mãn nào trong lòng dân chúng.

Thế nhưng, phủ lúc ấy cũng vắng người, vương gia thì đi ngày đi đêm, ít khi tá túc lại ở nhà.

Dần dà, không quen biết cũng thành quen biết sơ sơ, rồi nàng và Như Nguyệt lại thân thiết từ lúc nào không hay.

Ít nhất, trong cái vắng lặng, đìu hiu của vương phủ này, có người ở bên bầu bạn vẫn tốt hơn...

- Tuấn ơi, Tung ơi, hai con lại đây với ta!

Lại đây nào, đừng khóc nữa!

Ta thương, ta thương hai con nhiều lắm! – nàng cố nặn một nụ cười nhìn hai đứa trẻ đang khóc to vì sợ hãi, giang cánh tay ra như thể muốn ôm trọn chúng vào lòng.

- Phu nhân...hức...tại sao chúng con phải lên...hức...kinh thành vậy ạ?

Con...hức...không muốn đâu, con muốn ở nhà với mẫu thân cơ, người dẫn tụi con...hức...về được không? – Trần Quốc Tuấn vừa mếu máo vừa nói, đứa trẻ này năm nay chỉ mới 6 tuổi mà phải trải qua những việc như vậy, quả thật là không dễ dàng.

- Ta cũng muốn lắm, nhưng đây là mệnh lệnh của bệ hạ, chúng ta không thể kháng chỉ được.

Hai con sẽ không phải vào cung đâu mà sẽ ở phủ của Thụy Bà Công chúa, là cô mẫu của tụi con đó.

Vì vậy, nếu rảnh cha mẹ sẽ lên thăm Tung và Tuấn mà, nên hai con đừng lo! – Châu Oanh ứa nước mắt, nhìn hai đứa trẻ, rồi lại nhìn chính mình.

Thân mình bây giờ còn chưa biết trôi về đâu, sao nàng dám mơ đến việc lo cho người khác.

Hai đứa trẻ khẽ gật đầu.

Xe ngựa cũng dần yên lặng trở lại, chỉ văng vẳng tiếng lộc cộc của ngựa chạy chêm xen vài tiếng nấc khẽ của Trần Tung và Trần Quốc Tuấn.

Có lẽ do khóc nhiều lại thêm do mát thoang thoảng nên ba người họ cũng nhanh chìm vào giấc ngủ.

Nàng chỉ mong lúc này đây thời gian hãy ngưng đọng lại, làm ơn chiếc xe ngựa này đừng đến được hoàng cung, nàng thực sự không muốn quay lại nơi đó một giây phút nào cả...

***

Như Nguyệt tuyệt vọng trông ra cửa phủ, nơi chiếc xe ngựa ấy vừa mang đi tất cả những gì nàng có trên cuộc đời này.

Bỗng, nàng thấy bóng ai đó lững thững bước vào.

Thì ra là vương gia, là người đã góp phần tạo nên tấn bi kịch đang diễn ra này...Vội vã chạy ra cửa phủ, nàng đứng chắn trước Liễu, chẳng màng phép tắc trước sau mà hỏi thẳng y:

- Vương gia...

- vừa cất tiếng, nàng đã không kiềm được nước mắt, giọng cũng lạc đi hẳn – Vương gia, ngài...hài lòng rồi chứ?

Ngài hài lòng với những gì đang xảy ra với tất cả những người trong cái phủ này rồi chứ?

Đêm đó, thiếp đã từng nói với ngài, đừng nên có những suy nghĩ ngu xuẩn như thế, vậy mà ngài vẫn...

- Nguyệt, nàng nghe ta nói đã, được không? – y định vươn tay ra giữ lấy nàng, mong rằng nàng sẽ nghe y giải thích.

Nhưng Nguyệt nhanh chóng lùi lại, hai tay cũng cố vùng khỏi – Tại vì bọn họ, bọn họ tính cướp vợ ta, cướp con ta, ta phải giành lại Châu Oanh, nàng ấy là của ta mà!

Nguyệt, dù nàng có hận ta thì ta vẫn phải nói, ta yêu Châu Oanh, yêu rất nhiều!

Đau...nàng cảm thấy như có ai đang cứa vào tim, vào lòng nàng vậy!

Mới đây thôi, người trước mặt còn nói sẽ yêu nàng suốt đời, thì ra...suốt đời mà người ấy nói chỉ vỏn vẹn vài năm.

Suốt đời này sao mà ngắn quá, nàng vẫn không thể nào chấp nhận được.

Nàng cũng chẳng phải người ích kỷ gì, nàng cũng biết mình chẳng bao giờ có thể sánh bằng công chúa nhưng phụ nữ mà, ai lại không mong chồng mình một lòng thủy chung.

Nàng vào phủ trước công chúa một năm nhưng chỉ có thể là phận thiếp.

Lúc đó nàng nghĩ rằng chỉ cần ở bên vương gia, không là chính thất cũng chẳng sao cả.

Sau này, công chúa kiệu hoa rợp trời vào phủ, nàng cũng tủi nhưng nghĩ còn vương gia bên cạnh, lòng cũng an yên ít nhiều.

Công chúa là người rộng lượng, hòa nhã, nàng cũng muốn làm thân cho có người bầu bạn vì vương gia cứ đi sớm về hôm.

Giờ đây nghe được câu nói ấy của Liễu, nàng cũng chẳng cần giữ lòng mình làm gì nữa.

Hôm nay, trước mặt người đó, nàng phải nói hết ra những gì mình chôn giấu bấy lâu nay.

Nàng đã giữ những thứ ấy trong lòng quá lâu, rồi để nhận lại điều như vậy.

Có trách thì "trách người quân tử bạc tình", có trách thì trách nàng đã tin lầm tấm "chân tình" của y...

- Yêu?

Ngài nghĩ ngài còn tư cách để nói ra chữ đó hay sao?

Rốt cuộc ngài yêu công chúa hay ngài yêu bản thân mình?

Giờ thiếp cũng chẳng biết có nên tin vào lời của ngài hay không nữa, vương gia! – Nguyệt bình thản nói, giờ đây trong lòng nàng chỉ còn là nỗi chua xót, bẽ bàng. – Có thật là ngài yêu công chúa nên mới tạo phản không?

Hay là do ghen tức?

***

Y sững người. từng dòng, từng dòng ký ức dần dần len lỏi trong cảm xúc rối bời của y lúc này...Còn nhớ khi Lý triều tồn tại, năm ấy y mười bốn tuổi, thúc phụ đã tiến cử Trần Cảnh mới bảy tuổi vào cung làm Chi hậu chính chi ứng cục, hầu hạ cho nữ hoàng.

Lúc ấy, y tự hỏi rằng tại sao phụ thân không đồng ý cho mình vào cung, dù gì y cung là đích trưởng tử của người, tại sao người không thể quay lại nhìn y dù chỉ là một giây, y chỉ cần như vậy thôi để có thể chứng minh giá trị của bản thân mình!

Y biết rằng người mà phụ mẫu thương yêu nhất không phải là y, từ nhỏ y đã nhìn thấu được điều này...

Bởi vì họ đã phân phát hết tình yêu cho những đứa con khác.

Với thượng hoàng và thái hậu, Thụy Bà công chúa chính là trưởng nữ, là đứa trẻ cần được yêu thương vì thể trạng từ nhỏ của công chúa không được tốt.

Thế nhưng Trần Liễu vẫn cứ nghĩ rằng chỉ san sẻ tình cảm của cha mẹ với cô em gái ấy thì cũng chẳng sao.

Cho đến khi Trần Cảnh xuất hiện, người em trai ấy, dù là về mặt nào, văn chương, võ thuật hay tài trí, tất cả đều hơn y.

Ánh nhìn của mọi người dường như đều đổ dồn về Cảnh và y lại một lần nữa bị lãng quên.

Và rồi mọi hy vọng sẽ nhận được sự quan tâm của y dường như sụp đổ khi Nhật Hiệu chào đời, đó chính là người mà phụ thân và mẫu thân y thương yêu, trân quý nhất.

Thiên Chương Hữu Đạo năm thứ hai(4), mẫu thân y hạ sinh Nhật Hiệu, đó cũng là năm họ Trần lấy được cơ nghiệp, vững vàng ngồi lên ngôi vương; vì vậy mọi người đều cho rằng Nhật Hiệu chính là điềm đại cát.

Không cần nói cũng biết, đứa trẻ ấy được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Đến sau cùng, người bị lãng quên vẫn luôn là y...Rõ ràng y là đích trưởng tử, tại sao mọi người lại không để tâm đến y?

Khi Trần Cảnh làm thơ được thầy khen, Liễu cũng ghen tỵ; khi Trần Cảnh đánh thắng y trong một trận tỉ thí, Liễu cũng bực mình; và khi Trần Cảnh trở thành bậc đế vương, Liễu càng cảm thấy đố kỵ hơn bao giờ hết.

Thì ra, từ ngày nhỏ, y đã không thể giấu được lòng ghen tức với đứa em trai của mình, y cảm thấy rằng Cảnh luôn giành lấy mọi thứ của y, từ sự quan tâm của cha mẹ đến vị trí mà đáng ra y đã có cơ hội đạt được.

Nếu như y là người vào cung năm đó thì sao, chẳng ai biết được kết cục, vì cuộc đời này làm gì có hai chữ "nếu như"...Nhưng có lẽ Trần Liễu vẫn không cam lòng.

Trong khi em trai lọt vào mắt xanh của nữ hoàng và được truyền ngôi làm tân đế, mở ra một thời kỳ mới cho dòng tộc nhà Trần thì y, lại bị bắt ép lấy Thuận Thiên Công chúa, một nàng công chúa hữu danh vô thực, dù cha mẹ biết rằng y đã có một người thiếp ở nhà.

Chuyện về nàng trưởng công chúa của Lý triều ấy, ai trong hoàng cung này mà không biết...Khi Thiên Cực công chúa(5) có mang Châu Oanh đã bị Đàm thái hậu ép uống thuốc độc, cũng may hoàng đế lúc ấy một lòng thương yêu nên đã dẫn công chúa bỏ trốn và trong lúc ấy, nàng đã được hạ sinh.

Tuổi thơ của nàng tuy mang danh là trưởng công chúa nhưng như vậy thì được gì?

Đám quần thần thì dè bỉu nàng, còn mẫu thân cũng chẳng để tâm những chuyện ấy vì với bà lúc bấy giờ, chuyện Chiêu Hoàng lên ngôi và đưa Trần Cảnh vào cung mới là quan trọng hơn cả.

Quả thực, Châu Oanh chính là một nàng công chúa sinh ra khi Lý triều đã mạc và cuộc đời nàng là một ngọn nến leo lét trước gió, có thể bị thổi tắt bất cứ lúc nào...

***

- Vương gia, ngài nghĩ công chúa sẽ cảm thấy như thế nào khi bị đưa vào cung và thành hôn với bệ hạ?

Ngài nghĩ Tung và Tuấn, hai đứa nó sẽ cảm thấy như thế nào khi phụ thân chúng mang danh tạo phản và bị đưa lên kinh thành như một quân cờ kìm hãm việc ngài tạo phản lần nữa?

Và ngài nghĩ thiếp sẽ cảm thấy như thế nào khi mất đi con cái của mình?

Tung và Tuấn, hai đứa nó chỉ mới sáu, bảy tuổi, vậy mà thiếp lại không thể tự tay chăm sóc và nhìn con mình lớn lên...Ai trong chuyện này cũng đều đau khổ cả, nhưng CHỈ VÌ NGÀI, vương gia!

Chỉ vì sự ích kỷ, đố kỵ của ngài đã khiến bao người lâm vào cảnh đau khổ, khốn cùng đến tuyệt vọng như ngày hôm nay! – Như Nguyệt la lớn lên, gào khóc thảm thiết.

Dù có tưởng tượng như nào, nàng cũng không nghĩ sẽ có ngày hôm nay.

Tiếng la lớn của Nguyệt như khiến y bừng tỉnh khỏi giấc mộng, y trưng mắt nhìn người đối diện, người mà y đã yêu đắm say từ những ngày còn tràn trề nhiệt huyết của thuở thiếu thời.

Có lẽ giờ đây y không thể nào khơi gợi lại thứ tình cảm ấy trong nàng một lần nào nữa...bởi lòng nàng giờ đây đã nguội lạnh.

Tình này nàng muốn cùng y gìn giữ, nhưng người đã vô tình thì nàng cũng đành buông tay...

- Nguyệt, ta xin lỗi, ta xin lỗi nàng!

Ta hy vọng nàng sẽ hiểu cho ta.

Ta không làm gì sai cả, là do họ ép ta.

Nguyệt, bây giờ ta đã mất tất cả rồi, nàng cũng sẽ bỏ ta sao? – y ôm chầm lấy nàng như sợ nàng bỏ đi, không còn bên y nữa.

- Vương gia – nàng đẩy y ra, cố né tránh cái ôm ấy rồi nhẹ giọng nói tiếp – Đến cuối cùng ngài vẫn không nhận ra lỗi lầm của mình hay sao?

Họ?

Ngài có biết mình đang nhắc đến ai không?

Là bệ hạ và thái sư đấy, phép tắc lễ nghi của ngài đâu hết rồi?

Thiếp biết hành động của bệ hạ và thái sư là không hợp lẽ nhưng ngài, thân là thần tử lại dấy binh tạo phản, ngài nghĩ như vậy là đúng hay sao?

Thiếp chỉ mong vương gia đừng gây thêm rắc rối nào nữa, mọi người trong phủ này đã quá khổ rồi!

- Nàng cũng biết mà Nguyệt, họ cướp vợ ta, cướp con ta!

Ta chắc chắn đây là cái bẫy mà đám người hoàng tộc đó bày ra để giảm sức ảnh hưởng của ta trên triều.

Họ sợ ta không phải là một con chó trung thành với chủ nên muốn diệt trừ ta để tránh hậu họa sau này.

Trần Liễu ta thề rằng nếu sau này ta không bắt đám người đó trả đủ những gì mà ta phải gánh chịu ngày hôm nay, ta chết không toàn thây!

Như Nguyệt chết lặng, đôi bàn chân không còn chút sức lực nào khiến nàng ngã khụy xuống.

Một giọt, hai giọt,...và một hàng dài nước mắt tuôn rơi.

Nàng bất lực, thật sự bất lực rồi!

"Không phải đâu, đây không phải là chàng thiếu niên năm ấy đã cùng ta thề hẹn dưới ánh trăng một đời chỉ yêu mình ta, chàng từng nói chàng không màng quyền lực, chỉ cần bình yên sống với ta như bao đôi phu thê khác ngoài kia mà!

Đông ngắm tuyết rơi, xuân đón én về, hạ thưởng sen nở, thu trông lá sang...Liệu rằng vương gia, ngài có thể trả lại ta bốn mùa xuân hạ thu đông ấy được hay không?", nàng thầm nghĩ, càng nhớ đến những hồi ức ấy, nước mắt càng không ngừng rơi.

Bàn tay mảnh khảnh, run rẩy không đủ sức lau đi những đắng cay, cũng không đủ sức níu người đối diện quay trở lại những năm tháng ban đầu...

- Vương gia, ngài còn nhớ đêm yến tiệc ấy không, ngày mà bệ hạ lên ngôi?

Chắc là ngài không nhớ đâu nhỉ?

Đúng vậy, làm sao mà nhớ được khi ngày hôm ấy ngài say khướt và quên mất trời trăng mây gió như nào.

Ngài có lẽ cũng không nhớ những lời hôm ấy ngài thốt ra đâu, phải không? – chẳng để tâm y đang kinh ngạc như nào, cũng chẳng đợi y trả lời lại, nàng đã nói tiếp – Ngài có thể quên ngày hôm ấy nhưng ta không thể nào quên được.

Ngày hôm ấy, từ hoàng cung trở về, ngài đã khóc sướt mướt như một đứa trẻ bị giành mất đồ chơi mà mình thích nhất vậy.

Ngài trách thượng hoàng, thái hậu bắt ép ngài cưới công chúa, ngài nói mình không thích mối hôn sự này, càng không thích nàng Lý triều công chúa đấy.

Ngài còn than vãn tại sao họ không cho ngài vào cung làm hầu cận cho Chiêu Hoàng đế, tại sao không cho ngài thế chỗ của bệ hạ!

Chính ngài là người đã thốt ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy đấy...Và lần này, chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi vương gia!

Nàng hướng mắt nhìn sang bụi dạ lan hương hai người cùng nhau vun trồng những ngày mới về phủ, hoa vẫn nở nhưng tâm giờ đã khép, khẽ thở dài một tiếng: "Đến cuối cùng, hai chữ chân tình của ngài, không nữ nhân nào dám nhận nữa rồi..."

Trần Liễu quỳ thụp xuống, hai tay ôm đầu hoang mang.

Những lời nói đó y không nhớ gì cả, y chỉ nhớ ngày hôm ấy mình đã rất tức giận nhưng không biết bộc bạch cùng ai nên cứ hết ly này ly kia mà nốc vào.

"Thì ra nàng ấy đã biết hết tâm tư của ta rồi, nhưng nàng ấy vẫn một mực ở cạnh, vậy mà ta lại...Không phải đâu, nhất định không phải đâu, nàng ấy nghe nhầm thôi!

Ta không làm gì cả!

Đúng vậy, ta không làm gì cả!

Chân tình ta dành cho nàng ấy cũng là thật, cho Châu Oanh cũng là thật.

Đúng vậy...", y cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi, dòng suy nghĩ ấy hòa lẫn trong tiếng náo loạn nơi vương phủ, đã phức tạp lại càng phức tạp hơn.

(1) Thiên Ứng Chính Bình năm thứ sáu tức năm 1237

(2) Câu nói này được chính xác Đại Việt sử ký toàn thư ghi chép lại trong phần mô tả cuộc dấy binh tạo phản của Hoài vương năm 1237

(3) Tên húy của Thuận Thiên Công chúa là Lý Oanh (Lý Oánh).

(4) Thiên Chương Hữu Đạo năm thứ hai tức năm 1225

(5) Thiên Cực Công chúa (Trần triều) tức Thuận Trinh Hoàng hậu Trần thị (Lý triều) - mẹ ruột của Thuận Thiên Công chúa và Chiêu Thánh Công chúa
 
Túc Duyên
Chương 2: Nghĩa mẫu


Thiên Ứng Chính Bình năm thứ mười một (1) – Yên Sinh vương phủ

Biến loạn năm ấy cũng đã trôi qua được năm năm.

Cũng chẳng còn ai nhớ rõ lúc đó xảy ra chuyện gì, chỉ biết rằng Hoài vương đã dấy binh tạo phản; không lâu sau thì phải đóng giả làm người đánh cá bên bờ sông Cái đợi thuyền rồng ngự qua mà xin tha tội.

Năm năm qua đi có biết bao chuyện xảy ra, có chuyện vui cũng có chuyện buồn, nhưng tuyệt nhiên lòng người đã chẳng còn như xưa...Hiếu Nguyên Hoàng đế bây giờ đã có thái tử, Yên Sinh vương giờ đây cũng đã yên ổn cai quản vùng đất được ban, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình.

Vậy mà, trong ngoài phủ Yên Sinh, người ta cứ đồn đoán rằng vương gia và người thiếp Trần thị tình vơi nghĩa cạn, chỉ ở bên nhau như một trách nhiệm nặng nề không thể buông bỏ, dăm ba bữa lại một trận cãi vã nhưng chỉ nghe thấy tiếng vương gia, chưa bao giờ nghe người thiếp ấy đáp lại y lời nào...

***

Trời đã vào tiết Vũ thủy, những cơn mưa xuân cũng bắt đầu phảng phất nơi nhân gian, hơi ẩm tỏa ra từ đất càng mang lại cảm giác dễ chịu.

Không khí ấy đã thổi vào vạn vật một sức sống mới sau khoảng thời gian dài vùi mình để lẩn trốn cái rét mùa đông.

Ngoài vườn, hoa lá cỏ cây cũng bắt đầu nảy mầm, khóm cúc rủ nơi góc vườn đã nở rộ vàng ửng càng khiến lòng người xao động trước khung cảnh như vậy.

Ngay lúc này đây, phủ Yên Sinh cũng sắp đón chào một sinh mệnh mới...

- Phu nhân, người cố gắng lên ạ!

Phu nhân người cố gắng lên! – tiếng bà mụ vang to trong căn phòng cuối hành lang, nơi Như Nguyệt, người vợ đầu tiên của vương gia ở.

- Aaaaaaaa...ta chịu hết nổi rồi!

Aaaaaaa, ta đau quá, cứu...cứu ta với...Aaaaaa, đau quá...

- Như Nguyệt dùng hết sức hét to như để động viên bản thân.

Tiếng hét của nàng lẫn với tiếng động viên của bà mụ càng làm cho vương phủ náo loạn hơn.

Kẻ hầu người hạ ráo riết chạy đông chạy tây chuẩn bị đồ dùng, người thì tò mò mà cứ đi tới đi lui nghe ngóng.

Duy chỉ không ai thấy bóng Trần Liễu đâu, chẳng biết là y bận đến quên mất ngày lâm bồn của vợ mình hay là ghét bỏ đến mức không muốn gặp mặt nàng và đứa trẻ này.

"Oe...oe...oe...", tiếng trẻ con cất lên.

Khoảnh khắc ấy cả vương phủ đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, sự xuất hiện của một đứa trẻ vào thời khắc như hiện tại, âu cũng là một điềm lành.

1 Chúc mừng phu nhân, là một tiểu thư ạ!

Phu nhân, người có muốn bồng tiểu thư không ạ? – Bà mụ vui vẻ cất tiếng.

- Không cần đâu, ngươi đưa bà Hà bồng giúp ta đi! – nàng yếu ớt nói, không ngoảnh mặt nhìn đứa trẻ dù chỉ là đôi chút.

Đứa trẻ này, nó chỉ là kết quả của những sai lầm nàng và y đã gây ra.

Hai con người cạn tình cạn nghĩa với nhau chỉ vì chút hơi men ngà ngà của rượu, sinh linh ấy đã xuất hiện trên thế gian này bởi sai lầm đó.

Nàng không ghét bỏ đứa trẻ này, nhưng cũng không đủ tình yêu dành cho nó.

Bóng hình nhỏ bé ấy lại gợi nhắc cho nàng về sai lầm ngày hôm ấy, về nỗi đau, nỗi tuyệt vọng nàng dành cho y vào cái ngày phủ Hoài vương này tan nát vào bốn năm trước, nó còn gợi nhắc trong nàng nỗi nhớ con, nàng nhớ hai đứa con trai bị đưa lên Thăng Long của mình...Đứa trẻ ấy, nàng không muốn nhưng cũng không đành nào vứt bỏ được.

- Phu nhân, người đã nghĩ ra được cái tên sẽ đặt cho tiểu thư chưa ạ?

Nếu đợi vương gia về e là sẽ muộn mất. – bà Hà, người hầu thân cận của nàng đánh tiếng hỏi.

Nàng khẽ giật mình khi nghe hai tiếng "vương gia".

Từ sau sự việc năm ấy, y cố gắng lui tới phòng nàng để tâm sự, săn sóc.

Nhưng dù cho y có tận tình như nào, nàng vẫn không thể vui vẻ mà nghe hết câu được.

Đó cũng là lý do những cuộc cãi vã giữa nàng và y xảy ra ngày càng nhiều hơn.

Lâu dần Trần Liễu cũng mất kiên nhẫn, thời gian lui tới phòng nàng ít dần rồi sau cùng cũng không thấy bóng dáng y.

Lần cuối cùng hai người gặp nhau là khi y tới hỏi thăm nàng về chuyện mang thai, nhưng chỉ là đôi lời căn dặn lấy lệ.

Thời gian, trên thế gian này, nó có lẽ là thứ nhẫn tâm nhất.

Thời gian có thể làm lành vết thương nhưng cũng chính nó làm vết thương bị khoét sâu hơn nếu không được chữa trị đúng cách; thời gian làm vạn vật nảy sinh nhưng cũng chính nó làm lụi tàn tất cả; và thời gian có thể vun vén tình cảm nhưng cũng chính nó làm lòng người nguội lạnh...

- Ừ, đợi vương gia về thì muộn mất! – Như Nguyệt hướng tầm mắt ra cửa sổ, những tia nắng nhẹ ngày xuân như đang nhảy múa bên bệ cửa – Tạnh mưa rồi, bầu trời trong xanh quá!

Bây giờ đang là tiết Vũ thủy đúng không?

- Dạ phải thưa phu nhân! – bà Hà nhẹ giọng trả lời.

- Vậy đặt tên là Lam Thiều đi, sắc xanh tốt đẹp.

Trời hôm nay vào tiết Vũ Thủy nhưng lại rất trong xanh, mong rằng cuộc đời nó sau này cũng sẽ tốt đẹp, bình an như bầu trời sau cơn mưa vậy, không gió mây cản đường, không mưa rơi lạnh lẽo!

Đó là thứ duy nhất ta có thể dành cho đứa trẻ này!

- Phu nhân... – bà Hà mở lời, như mong nàng sẽ suy nghĩ lại.

***

Lam Thiều, cô năm nhà Yên Sinh vương đã ra đời trong hoàn cảnh đặc biệt như vậy!

Không có phụ thân kề bên, cũng chẳng nhận được sự quan tâm của mẫu thân.

Và những ngày tháng sau này nàng lớn lên, đều là một vòng luẩn quanh của ngày hôm ấy.

Trong vương phủ rộng lớn này, chẳng ai đoái hoài đến sự có mặt của nàng, dường như với họ, đứa trẻ ấy sống hay chết, cũng chẳng phải là một việc đáng để để tâm.

Người trên kẻ dưới trong phủ đều không coi Thiều ra gì, những đứa trẻ khác bắt nạt nàng, các dì thì chì chiết nàng, người hầu thì không ai hầu hạ nàng tận tình.

Mẫu thân vẫn chăm coi nàng, đốc thúc nàng học tập nhưng tuyệt nhiên miếng ăn, giấc ngủ của nàng chưa bao giờ được cảm nhận sự chăm sóc ân cần của bà.

Còn phụ thân, số lần nàng gặp người chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Người không bao giờ đến phòng mẫu thân mà mẫu thân cũng rất ít khi tìm đến người.

Nàng ngay từ ngày nhỏ đã lờ mờ nhận ra mối quan hệ của họ, chỉ là nàng không biết được căn nguyên.

Từ nhỏ đến lớn, trong vương phủ này, bà Hà là người duy nhất yêu thương, chăm sóc và để tâm đến nàng.

Bà là vú nuôi nhưng cũng là người bà, người mẹ của Thiều.

Nhưng một mình bà ấy cũng không đủ sức để bảo vệ nàng khỏi những người vợ và những đứa con của vị Yên Sinh vương kia.

Nàng còn nhớ cái ngày bị đám trẻ ấy dội nước vào người, lạnh cóng, người nàng run lẩy bẩy nhưng lại không đủ sức chạy về gọi mẫu thân.

May thay người hầu đi ngang qua đỡ nàng về phòng mới không xảy ra chuyện chẳng lành.

Vì chuyện của Trần Liễu và Như Nguyệt nên mẹ con nàng không được chu cấp đầy đủ những nhu yếu phẩm như gối, nệm hay chăn.

Những ngày cuối năm hay lúc gần Tết, trời trở lạnh, nàng chỉ có thể thu mình lại sao cho vừa đủ với chiếc chăn nhỏ, dù cho buổi sáng hôm sau người có đau nhức như thế nào...Những ngày tháng tuổi thơ ấy dần khiến nàng khép mình hơn với mọi người.

Đau không dám la, đói không dám nói, cứ im im mà sống như những hòn đá vô tri vô giác bên vệ đường, bởi nàng biết, chỉ cần nàng im lặng thì sẽ không đem lại phiền phức cho những người xung quanh.

***

Sáu năm sau, Thiên Ứng Chính Bình năm thứ mười bảy (2), trời đã sang thu, khí trời cũng dịu nhẹ đi hẳn, không còn oi bức, nóng bừng như ngày hè, cũng không còn bị làm phiền bởi tiếng ve kêu râm ran, ầm ỉ, không gian tĩnh lặng, bình yên đến mơ màng.

Trong gian nhà chính, tiếng trò chuyện chợt phá tan bầu không khí trầm lặng của phủ...

- Anh hai, lâu rồi không gặp anh?

Anh vẫn khỏe chứ?

- Công chúa không cần để tâm đến thần đâu ạ, thần vẫn khỏe như vâm đây! – giọng ồm ồm của một người đàn ông đứng tuổi vang lên.

- Anh đừng xưng hô nghiêm trọng như vậy, cứ gọi em như bình thường là được!

- Tôi nào dám, lỡ đâu lại khi quân phạm thượng tới người hoàng tộc thì lại tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha!

Liễu này chỉ còn cái mạng, không thể mất được! – giọng y có đôi phần mỉa mai, chua chát.

- Anh hai à, chuyện cũng đã trôi qua được mười năm có lẻ, chẳng lẽ anh định để bụng đến lúc mất đi?

Cơ sự năm ấy chẳng ai muốn xảy ra cả nhưng tại sao chỉ có mình anh vẫn cứ cố chấp không buông như vậy!

- Thụy Bà công chúa dạy phải, Yên Sinh vương thần đây xin nghe theo lời người dạy bảo! – y chắp tay, cúi đầu cảm tạ người phụ nữ đối diện.

Thụy Bà công chúa, là em gái của y và là chị gái của Quan gia.

Công chúa là đích trưởng nữ của thượng hoàng, là nàng công chúa được thượng hoàng, thái hậu hết mực yêu thương và cũng là người đang chăm sóc hai người con trai của y.

Liễu biết, y nợ công chúa một lời cảm ơn nhưng cứ hễ nhìn thấy những con người đến từ chốn kinh kì kia, y lại không nén được nỗi oán giận...

- Anh hai, em đến đây ngày hôm nay không phải để tranh cãi với anh.

Em đến chỉ để thông báo với anh rằng Tung và Tuấn hai đứa nó vẫn khỏe mạnh, được học tập, luyện võ nghệ đầy đủ, đều đặn.

Thầy dạy anh gửi đến cho Tuấn đang ngày ngày giảng dạy cho nó, nó cũng rất nghiêm túc học tập. – đợi y gật đầu, Thụy Bà công chúa nói tiếp – Em xin phép ra gian sau ngắm nhìn thái ấp của anh được không?

Cũng lâu lắm rồi em mới về lại đây.

Liễu gật đầu đồng ý, nàng nhanh chóng rời gót ra gian sau.

Phủ Yên Sinh vương trồng rất nhiều loài cây, hoa, nuôi vô số các loài động vật, không hổ danh là nơi rộng nhất cái đất Yên Sinh này.

Đang dạo quanh trong sân vườn, nàng bắt gặp một bóng dáng bé nhỏ đang ngồi dưới gốc cây hoa ban đọc sách.

Có lẽ do tiết trời thu dễ chịu quá nên cô bé ngủ quên mất, người dựa vào thân cây, đầu ngả về một bên, mắt nhằm nghiền nhưng hai tay vẫn nắm hờ trang sách đang đọc dở.

Hình ảnh ấy khiến nàng nhớ về một người.

Ngày nàng còn nhỏ, vì sức khỏe không được tốt nên rất ít khi được phụ mẫu cho ra khỏi nhà.

Duy có đúng một lần cả nhà phải vào cung nên nàng được đi theo.

Khi đi chơi cùng mọi người, nàng nhìn thấy một cô gái đang đọc sách, nàng ấy cũng ngủ quên dưới gốc cây.

Sau này hai người trở thành bạn thân của nhau, người đó không ai khác chính là Thuận Thiên công chúa, vị công chúa Lý triều và là Thuận Thiên hoàng hậu của triều đại này.

Bừng tỉnh khỏi hồi ức, nàng không khỏi xúc động khi nhớ đến người bạn năm xưa ấy, càng không thể rời mắt khỏi đứa trẻ.

Từ vóc dáng, phong thái đến cái cách nắm hờ trang sách đều rất giống Thuận Thiên.

Nàng khẽ đi đến cạnh cô bé, nhưng tình cờ dẫm phải một chiếc lá khô.

***

Tiếng động khẽ khiến Thiều giật mình tỉnh giấc, nàng nhìn xung quanh thì bắt gặp bóng dáng một người phụ nữ đang tiến gần về phía mình.

Người phụ nữ ấy dáng người thanh tao, nhã nhặn, bộ trang phục trông có vẻ như được may từ một loại lụa đắt tiền, nhìn thoáng qua có thể dễ dàng nhận ra đây là khách quý của phụ thân nàng.

Nhưng khuôn mặt của người ấy lại phúc hậu, dịu dàng vô cùng, cảm giác khiến người khác muốn lại gần ôm chầm lấy, muốn được ở cạnh bên.

Thụy Bà công chúa thấy nàng tỉnh dậy liền đứng lại, niềm nở cười: "Chào con, con là ai trong phủ này vậy?".

Nhìn thấy nụ cười hiền dịu ấy, Thiều vội đứng dậy, hai bàn tay vì lo lắng mà cứ chà xát vào nhau, nàng rụt rè trả lời:

- Dạ con là Lam Thiều, là con gái thứ năm của nhà Yên Sinh vương ạ! – đây là câu trả lời mẫu thân dạy nàng từ nhỏ.

Mỗi lần dạy, mẫu thân đều dặn dò nàng rằng khi trả lời phải thật dõng dạc, tự tin vào.

Nhưng nàng không dám...

- A, ra con là cháu của ta à!

Ta là cô mẫu của con, Thụy Bà công chúa.

Ta có thể mạn phép hỏi mẫu thân của con là vị nào được không?

- Dạ con chào xin chào cô mẫu ạ! – nàng khoanh hai tay lại, cúi gập người lễ phép – Mẫu thân của con là Trần phu nhân ạ!

- Vậy con là em của Tung và Tuấn rồi! – công chúa bất ngờ reo lên – Con có biết hai đứa nó không?

- Dạ mẫu thân đã từng kể với con về hai anh rồi ạ!

Nhưng con chưa được gặp hai anh bao giờ cả. – nàng cúi mặt xuống, tay vân vê tà áo.

Thiều mang danh là cô năm nhà Yên Sinh vương nhưng thực chất nàng chẳng có gì cả.

Một năm còn chưa được đến hai bộ đồ mới, cơm ăn cũng không đủ cho một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn như nàng.

Vì vậy thân hình nàng vô cùng gầy gò, yếu ớt, đứng trước gió còn sợ bị thổi bay.

Không những vậy, tính cách nàng cũng rất sợ người lạ, chỉ cần có ai tiếp cận, nàng đều sợ bị họ đánh đòn như các dì vẫn thường làm với nàng.

Nàng sợ đau, sợ những lời mắng chửi của họ, nàng sợ mắc lỗi, càng sợ nói ra sẽ bị đánh mắng nhiều hơn.

Có những đêm, tủi thân vô cùng nhưng nàng chỉ có thể ôm mền khóc rồi lặng lẽ gạt nước mắt đi...Huống chi bây giờ người đang đứng trước mặt nàng là cô mẫu, là khách quý đến từ kinh thành của phụ thân, nếu xảy ra sai sót gì, nàng sợ...

- Cô mẫu – nàng rụt rè gọi – người ở đây dạo chơi tiếp, con xin phép đi trước ạ!

Con xin lỗi vì đã làm phiền người ngắm cảnh ạ! – nói xong nàng ba chân bốn cẳng chạy biến đi.

- Đứng lại!

Nghe cô mẫu gọi, nàng giật mình quay phắt người lại, không cẩn thận vấp chân mà té, chỉ kịp la lên một tiếng.

Thấy vậy, Thụy Bà công chúa nhanh chân chạy đến cạnh nàng, ân cần hỏi:

- Con có sao không?

Sao lại bất cẩn như vậy?

- Con xin lỗi cô mẫu ạ! – nàng rưng rưng, giọng cũng lạc đi ít nhiều.

- Sao mà con cứ xin lỗi hoài vậy hả? – An Hồng không nén được cơn giận.

Từ nhỏ đến lớn, kiểu người nàng không thích nhất là kiểu người treo lời xin lỗi ở đầu môi, không cần biết sai hay không sai, người đó đều xin lỗi trước. – Con không làm phiền ta ngắm cảnh tại sao lại xin lỗi?

Con bị ngã cũng không phải lỗi của con, vậy tại sao lại xin lỗi ta?

Con muốn người cô này giảm thọ hay sao?

Nghe một tràng lời trách móc của cô mẫu khiến nàng càng sợ hãi hơn, nàng cho rằng mình đã chọc giận người mất rồi...Lần này nàng xong đời rồi.

Nghĩ vậy, nàng chỉ còn biết khóc to:

- Con không...hức...con không có ý đó đâu...hức...cô mẫu ơi!

- Ta biết rồi, con nín đi, nín đi nha! – An Hồng hơi bất ngờ nhưng vẫn ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng – Thiều nhà chúng ta là đứa trẻ ngoan mà đúng không?

Đây là lần đầu tiên có người an ủi nàng như vậy.

Lời nói ấy nghe sao lạ lẫm quá!

Từ trước đến nay, khi nàng khóc đều không có ai ở cạnh cả, nếu có cũng chỉ là lời mắng nhiếc lấn át cả tiếng khóc của nàng.

Vậy mà giờ đây, một người lần đầu gặp mặt, lại cho nàng cảm giác ấm áp đến vậy, điều mà nàng cũng chưa từng được cảm nhận từ mẫu thân.

"Đây có phải là tình yêu thương không nhỉ?", nàng tự hỏi.

Cái ôm tưởng chừng như đã quá đỗi thân quen với bao đứa trẻ ngoài kia thì với nàng Thiều sáu tuổi lúc bấy giờ, đó là lần đầu được cảm nhận, là niềm khao khát, mong ước bấy lâu.

Cô mẫu khẽ cúi người xuống xem qua chân của Thiều, những ngón tay của cô mẫu nhẹ nhàng lướt qua làn da bỗng khiến nàng bất ngờ.

"Sao lại để cô mẫu làm như vậy được?", nàng thầm nghĩ, sau đó nàng nhanh chóng đẩy nhẹ tay người ra:

- Con không sao đâu cô mẫu!

Con xin phép đi trước ạ!

Nàng cố đẩy người đứng dậy nhưng cổ chân đau đến mức không thể nào nhấc lên được.

Dù cho gắng hết sức để đứng lên nhưng chỉ vừa bước đi được vài bước liền ngã khụy xuống.

Những chiếc gai nhỏ chi chít trên bụi trinh nữ cứa vào bắp chân nàng, phần mông cũng bị đập mạnh xuống đất, đây là chỗ mấy hôm trước nàng mới bị các dì phạt đánh, vết thương còn chưa kịp lành thì bây giờ bị ngã mạnh như vậy càng đau hơn.

Nàng la lớn, cổ họng đã nghẹn ứ và nước mắt vì đau cứ chực chờ rơi xuống.

Nhận thấy có điều gì đó không bình thường, Thụy Bà công chúa vội đỡ nàng vào phòng nghỉ dọc hành lang, bảo người hầu gọi thầy lang đến.

Trong lúc đó, người khẽ ngồi xuống mép giường cạnh nàng, đánh tiếng cho người hầu ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Người nhẹ kéo váy nàng để xem thử vết thương khi nãy nàng bị ngã.

Vết cứa không sâu nhưng cũng đủ để chảy máu, hơn nữa có một vài gai nhỏ bị gãy ngang ghim vào vết thương, chỉ cần vô tình chạm vào cũng đau thấu trời mây.

Bỗng nhiên công chúa không tin vào những gì mình đang thấy, những vết lằn xanh tím chằng chịt trên bắp chân đứa cháu gái bé nhỏ của người, càng kéo váy lên cao thì những vết thương có dấu tích đòn roi ấy càng hiện ra nhiều hơn.

Đặc biệt là ở phần mông, vết bầm cũng to hơn, tím hơn, có chỗ còn rướm máu do cú ngã mạnh của nàng lúc nãy.

Thụy Bà công chúa tự hỏi đứa cháu này của mình rốt cuộc đã phải chịu đựng những gì trong suốt thời gian qua.

Nàng rời cung ra ở phủ riêng cũng đã ngót nghét mười năm, cũng đã quên mất dáng vẻ tàn khốc của chốn cung cấm, nơi mà nàng nghĩ chỉ ở đó mới có chuyện người ta bắt nạt, hãm hại nhau mà quên mất rằng dù ở đâu thì những người yếu thế vẫn luôn là mục tiêu cho những kẻ muốn thỏa mãn cái tôi kém cỏi, ti tiện của mình.

Nhưng An Hồng nàng không thể ngờ rằng đứa cháu này của mình lại là nạn nhân cho cái trò tiêu khiển hèn hạ đấy!

Lam Thiều, cách đây vài năm nàng đã từng nghe qua cái tên này từ miệng Quốc Tuấn.

Đứa trẻ ấy đã nói với nàng rằng mình đã có em, chính bức thư từ mẫu thân đã ghi như vậy.

Những tháng sau, tần suất xuất hiện của cái tên ấy trong bức thư ngày một nhiều hơn.

Kỳ lạ một điều Tung và Tuấn, hai đứa trẻ ấy chưa từng gặp nàng nhưng cứ luôn miệng kể cho cô mẫu mình nghe về đứa em gái bé nhỏ ấy với giọng điệu vừa tò mò vừa yêu thương.

Mưa dầm thấm lâu, cái tên Lam Thiều ấy đã ăn sâu vào trí nhớ của nàng, sự tò mò không ngừng về đứa trẻ ấy cứ ngày một lớn dần.

Vậy mà giờ đây, đứa trẻ nàng mong ngóng gặp bấy lâu lại xuất hiện trước mặt mình với dáng vẻ gầy gò, ốm yếu, bộ quần áo đã sờn màu cùng những vết thương chằng chịt, rướm máu trên người...Lòng cô mẫu đây xót xa vô cùng!

***

- Thiều, tại sao trên người con lại có nhiều vết thương vậy?

Con nói cô mẫu nghe ai đã làm ra những việc như vậy!

- Thụy Bà công chúa tức giận quát to.

Tiếng quát ấy khiến nàng đang thiu thiu ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc.

Trông thấy khuôn mặt giận dữ của cô mẫu, nàng vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy.

Lời xin lỗi ở đầu môi cũng không thể thốt ra được khi nàng nhớ lại câu nói lúc nãy của người.

Nàng cũng cảm nhận được bàn tay của cô mẫu đang đặt lên nơi nàng mới bị phạt hôm qua, một cảm giác đau rát.

Nhận thấy cô mẫu đã biết chuyện nàng bị đánh, nàng không biết phải giải thích ra sao.

- Có phải các dì đánh con không?

Hay là con bị mấy đứa trẻ khác bắt nạt?

Thiều, con nói ta nghe xem nào!

- Thụy Bà Công chúa không giữ được bình tĩnh, hỏi tiếp.

Thiều bây giờ rất sợ hãi.

Nàng biết rằng câu trả lời hôm nay sẽ quyết định cuộc sống của nàng và mẫu thân sau này ở vương phủ.

Nếu nói thật với cô mẫu là nàng bị các dì đánh thì sau này nàng khó sống yên bình với bọn họ; nếu nói dối là bị bọn trẻ trong nhà bắt nạt thì thể nào chúng cũng sẽ bị phụ thân và cô mẫu phạt, rồi chúng sẽ chạy về mách các dì; còn nếu nói do người hầu làm thì chắc không ai tin...Nàng cứ nghĩ mãi nghĩ mãi nhưng vẫn không tìm ra được câu trả lời sao cho hợp lý nhất.

Công chúa trông thấy đứa cháu gái của mình cứ suy tới tính lui, có vẻ là một lời khó nói liền hỏi thêm:

- Hay là con bị mẫu thân phạt?

Nhưng mà phạt như vậy là quá nặng rồi!

Thật không thể chịu nỗi mà!

- Dạ không phải đâu ạ!

- nàng giật mình lên tiếng - Mẫu thân không bao giờ đánh con cả!

Cô mẫu, mấy vết thương này cũng không có vấn đề gì cả, con chỉ cần bôi thuốc là hết rồi nên người không cần phải để ý thêm đâu ạ!

- Sao lại không có vấn đề gì!

Một đứa trẻ 6 tuổi bị đánh đến như vậy mà là chuyện bình thường hả?

Ta biết, thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi nhưng không phải roi vọt kiểu này.

Ta hỏi con lại lần cuối là ai làm ra chuyện này, nếu con không nói ta sẽ nói với phụ thân của con!

Nàng hoảng hốt nắm lấy tay áo cô mẫu, mặt cúi gằm xuống, nhỏ giọng giải thích: "Cô mẫu đừng nói với phụ thân, nếu không phụ thân sẽ lại cãi nhau với mẫu thân mất!

Con không muốn thấy hai người cãi nhau...".

Thụy Bà Công chúa bất ngờ với câu trả lời của nàng, công chúa biết hoàng huynh và Như Nguyệt phu nhân từ sau vụ việc năm ấy đã rạn nứt ít nhiều.

Tiếng lành đồn gần, tiếng xấu đồn xa, những chuyện cãi vã của đôi phu thê ấy không ít người biết.

- Phụ thân và mẫu thân của con hay cãi nhau lắm sao?

Tại sao con bị đánh thì hai người họ lại cãi nhau?

Con nói ta nghe được không, Thiều?

- Dạ...con không biết!

Con chỉ biết bất cứ khi nào phụ thân tìm đến phòng mẫu thân thì hai người lại lớn tiếng với nhau nên lần này con cũng nghĩ như thế!

- nàng nhỏ giọng.

- Thiều, ta nói con nghe nè!

Phụ thân và mẫu thân của con lời qua tiếng lại với nhau chưa bao giờ là do con hết.

Đó là chuyện của người lớn, sau này con sẽ hiểu mà thôi!

- công chúa nhẹ xoa đầu đứa cháu gái của mình - Vậy giờ con nói ta nghe được chưa, là ai đã gây ra những vết thương này?

- Cô mẫu hứa đừng nói với ai thì con nói cô mẫu nghe được không ạ?

- nàng khẽ đưa ngón út ra, ý mong cô mẫu sẽ móc ngoéo, đóng dấu hứa.

- Được, ta hứa với con, ta không nói ai hết!

Đóng dấu!

- Thật ra hai hôm trước trong lúc chơi ngoài vườn, con vô tình đụng phải người hầu của dì tư.

Người hầu đó vì con mà đã làm rơi bộ ấm trà của dì, con nghe nói bộ ấm trà đấy là dì được phụ thân tặng nên rất quý.

Vậy nên dì đã phạt đánh cả con và người hầu đó...

- nàng lại cúi gằm mặt xuống, hai bàn tay nhỏ không biết để đâu cứ xoa nắn không ngừng.

- Vậy sao con không nói với mẫu thân?

- Con sợ nói ra mẫu thân và con sẽ bị các dì đến trách mắng ạ!

Hồi trước cũng có một lần như vậy, cuối cùng tháng đó mẫu thân và con không được chu cấp những nhu yếu phẩm cần thiết cho mùa đông.

Con không muốn vì con mà mọi người phải chịu khổ như vậy nữa...

Thụy Bà Công chúa ngớ người.

Một đứa trẻ sáu tuổi nhưng lại sẵn sàng chịu đau vì không muốn ảnh hưởng đến người khác.

Một đứa trẻ hiểu chuyện đến đau lòng!

Rốt cuộc phải trải qua những gì mà đứa trẻ ấy mới trở nên như vậy...

***

Sau khi chăm sóc Thiều xong, Thụy Bà công chúa ra gian nhà trước gặp Trần Liễu, nàng có đôi lời cần nói với y.

Chén trà nàng uống đã vơi gần hết, trà trong bình cũng đã nguội, vậy mà vẫn không thấy bóng dáng hoàng huynh của mình đâu.

An Hồng đã đợi vị Yên Sinh vương đó nửa khắc rồi...Đợi đến khi nàng nhấp hết chén trà thứ tư mới thấy y vội vàng chạy đến, trên trán nhễ nhại mồ hôi.

- Công chúa có gì cần căn dặn?

Thần vừa có chút chuyện trong nhà nên không tiện ra gặp, mong công chúa lượng thứ!

- y vừa nói vừa gạt vạt áo ngồi xuống.

- Chuyện trong nhà?

- nàng đã quá chán ngán cách xưng hô của anh trai, đành không bận tâm mà hỏi tiếp - Có tiện nói cho em nghe không?

- Cũng không có gì!

Chỉ là một người con của thần lên cơn sốt nên thần sang đấy xem tình hình như thế nào.

- y vừa nói vừa tiện tay rót một chén trà, uống ực một hơi.

- Vâng - công chúa gật đầu tỏ ý đã hiểu - Anh, em muốn bàn bạc với anh một chuyện, không biết có được không?

Thấy y gật đầu, An Hồng mới tiếp tục nói:

- Em muốn nhận nuôi Lam Thiều!

Anh biết đấy, em nuôi Tung với Tuấn ngót nghét cũng đã mười năm, bây giờ chúng nó cũng đã lớn, cũng có những con đường cho riêng mình.

Phủ Lãm Thúy bây giờ cũng vơi bớt tiếng nói cười của trẻ con, em cũng muốn có một cô con gái bên cạnh bầu bạn cho đỡ buồn.

Cái Thiều nó vừa ngoan ngoãn, vừa dễ thương, với lại em nghĩ lên kinh thành cũng có điều kiện cho nó học tập, kết giao bạn bè hơn chứ nó cứ trốn chui trốn nhủi trong vương phủ này thì biết khi nào mới...

- Lam Thiều?

- y nghi hoặc nhìn người đối diện, tự hỏi mình có đứa con nào tên như vậy hay không thì chợt nhớ ra người đã rất lâu rồi y chưa gặp mặt, Trần Như Nguyệt - Ý công chúa là đứa con gái của Trần Phu nhân, thân mẫu của Tung và Tuấn?

- Đúng vậy!

Đừng nói với em là anh còn không biết mình có một đứa con gái tên Lam Thiều?

Em biết là phủ Yên Sinh rộng lớn nhưng không lẽ anh chưa gặp con bé lần nào sao?

- nàng ngạc nhiên hỏi.

- Không phải, bởi vì cái tên đó không phải do thần đặt mà là do mẫu thân của đứa bé ấy đặt cho nó nên khi nghe đến thần thấy hơi lạ!

Với lại từ nhỏ con bé đã ngại tiếp xúc với người khác nên thần khó mà gặp mặt được.

- y lấp liếm.

An Hồng biết y đang nói dối.

Nếu như theo lời Thiều, y có vài lần ghé qua phòng hai mẹ con họ vậy thì tại sao mà khó gặp mặt được?

Họa chăng là do bản thân y không muốn mà thôi...Nhưng nàng biết bây giờ không phải lúc để nói đến những chuyện này, quan trọng nhất bây giờ là phải thuyết phục được cha mẹ của Thiều đồng ý cho nàng nhận nuôi con bé.

Thụy Bà Công chúa biết nếu còn ở đây, Thiều sẽ chôn vùi tương lai của mình trong những lời mắng nhiếc, những trận đòn roi.

Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy quả là phí hoài cuộc đời của một cô bé mới sáu tuổi, huống chi con bé còn là cháu gái của nàng.

- Vậy anh thấy sao?

Nếu được thì hôm nay quay về kinh thành em sẽ dẫn con bé về cùng em luôn.

Mấy năm trời mà ba anh em nó còn chưa được gặp nhau lần nào!

- Chuyện này, thần không thể tự mình quyết định được mà phải hỏi thêm ý kiến của mẫu thân con bé.

Để thần sai người gọi vị ấy đến!

- y ngoắc tay gọi người hầu cạnh bên đến.

- Không cần đâu, vừa nãy em đã nói qua với Trần phu nhân rồi!

Phu nhân không khỏe trong người nên chắc không tiện đến đây gặp anh và em đâu!

Phu nhân nói tùy em muốn làm sao thì làm nhưng vừa nói nước mắt người ấy lại càng lăn dài.

Nỗi đau mất con, có lẽ người ấy hiểu rõ nhất, phải không anh hai?

- công chúa ngước mắt nhìn người đối diện.

- Vậy thì nghe theo ý của công chúa vậy!

- y đánh trống lảng - Người có thể ra nhà sau để gặp con bé rồi dặn dò những thứ cần thiết mà mang theo.

Nhưng thần thực sự không hiểu tại sao công chúa lại muốn chọn đứa bé đó làm nghĩa nữ của mình?

"Anh hai, vương phủ này rộng lớn nhỉ?

Chắc anh không trông coi hết được?

Đâu thể ngày nào cũng đi từng phòng, gõ từng cửa mà thăm nom tất cả những vị phu nhân và con cái của họ trong vương phủ này được, phải không?".

Nghe thấy câu trả lời không liên quan của An Hồng, y không hiểu nhưng cũng đành gật đầu đồng ý, bởi sự thật là như vậy.

Vì công việc nên y không thể quán xuyến từng chuyện trong nhà, chỉ đành nhờ Ngọc Lan, người vợ thứ ba của y trông coi.

Lúc đầu, y định cho Như Nguyệt làm nhưng mâu thuẫn giữa hai người ngày càng lớn, tiếng nói chung dần ít đi.

Vậy thì làm sao có thể nói chuyện, chia sẻ với nhau chuyện trong nhà được?

Nếu như chuyện năm đó không xảy ra thì bây giờ người làm những việc ấy đã là Châu Oanh chứ không phải những người thiếp thất này.

Từ sau ngày ấy, y cũng không có ý định lập chính thê, cứ vậy mà nạp thêm thiếp vào phủ.

Thấy y không nói thêm lời nào, Thụy Bà Công chúa đành nói tiếp:

- Vậy chắc anh cũng không biết Thiều nó bị các dì đánh đòn, bị mấy đứa con khác của anh bắt nạt đâu, đúng không?

Cụ thể là mới đây thôi, Thiều nó đã bị dì tư đánh.

- Thực sự có chuyện như vậy sao?

Sao thần không nghe ai nói hết?

- y ngạc nhiên.

- Đương nhiên, làm gì có ai làm chuyện xấu xong lại đi rêu rao lạy ông con ở bụi này đâu!

- nàng khẽ cười - Em biết chuyện dì phạt con chồng không phải là chuyện hiếm gặp nhưng đòn roi không phải là cách duy nhất để dạy dỗ.

Ngoài kia có hàng trăm, hàng ngàn cách khác để dạy dỗ một đứa trẻ nên người, vì vậy đừng bao giờ lấy cái lý do thương cho roi cho vọt để bao biện cho việc bản thân đã nhẫn tâm đánh đập một đứa trẻ nào đó!

- Xin công chúa lượng thứ cho hành động xốc nổi của người phụ nữ ấy!

- y đứng dậy cúi người - Nếu người muốn, thần có thể gọi nàng ta lên đây để người răn dạy.

- Không cần đâu ạ!

- nàng phất tay ra hiệu - Dù gì Thiều nó cũng sắp rời khỏi đây, em không muốn làm lớn mọi chuyện!

Vậy em xin phép ra gian sau dặn dò con bé đôi điều!

***

Vài giờ trước, khi An Hồng bước chân vào phòng đã trông thấy khung cảnh một người thiếu phụ đang ngồi trên ghế, cẩn thận thêu gì đó lên chiếc khăn tay.

Người đó dáng hình mảnh khảnh, phong thái đoan trang, chỉnh tề nhưng lại trông hơi mệt mỏi; lâu lâu lại nghe tiếng ho khan nặng nhọc không ngừng phát ra.

Vị ấy chính là Trần phu nhân, thân sinh của ba anh em Tung, Tuấn và Thiều.

Trông thấy công chúa, người thiếu phụ ấy khẽ đặt khung thêu lên bàn, đứng dậy hành lễ chào hỏi:

- Thần, Trần phu nhân bái kiến Thụy Bà Công chúa!

- Chị dâu, chị đứng lên đi!

Sau này chị không cần hành lễ trang trọng như vậy đâu, cứ chào hỏi em như bình thường là được!

- An Hồng bước tới nâng cánh tay người đối diện rồi khẽ bước đến ngồi cạnh.

Như Nguyệt có vẻ bất ngờ trước sự xuất hiện của công chúa ở trong phòng mình, sắc mặt bỗng trở nên lo lắng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh sai người hầu pha trà mang đến.

Tiết trời mùa thu se se lạnh thêm chén trà hoa cúc ngọt dịu làm tâm trạng An Hồng dễ chịu hơn hẳn, nàng quay sang nắm lấy tay Trần thị:

- Chị, bao năm qua chị đã chịu nhiều vất vả rồi!

Tung với Tuấn bây giờ tụi nó cũng đã trưởng thành, mặc dù chưa thành danh thành tài nhưng em tin vào ngày đó không xa.

- Thần cũng không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn công lao dưỡng dục của công chúa!

Hai đứa nó có một nghĩa mẫu như người quả là diễm phúc của chúng!

- Như Nguyệt khẽ rút tay mình lại.

- Chị đừng khách sáo như vậy!

Em tính đầu năm sau xin Quan gia cho Tung và Tuấn về nhà để phụng dưỡng anh chị.

Dù gì xa cách nhau cũng mấy năm trời, chắc chị nhớ hai đứa nó lắm!

Nghe đến chuyện sắp được gặp con, Như Nguyệt không nén được niềm vui mà xúc động bật khóc.

Nỗi nhớ thương con cứ chực chờ mà bùng nổ trong lòng ngực người thiếu phụ, ai cũng biết rằng nàng đã phải trải qua bao đau khổ để đợi được đến ngày hôm nay, ngày mà nàng có thể ôm trọn hai đứa con trai của mình vào lòng.

- Chị, em có chuyện này muốn nói với chị!

Năm sau là hai đứa nó về lại đây, phủ của em lại trống huơ trống hoác nên em muốn xin chị cho em nhận nuôi bé Thiều!

Con bé vừa dễ thương vừa ngoan ngoãn nên em muốn ở cạnh con bé một thời gian, như vậy có được không chị?

Thụy Bà Công chúa vừa dứt câu, nàng như có sét đánh ngang tai.

Câu cảm ơn đang ở đầu môi cũng đành khó nhọc nuốt xuống.

Như Nguyệt không biết nên đối diện với chuyện này ra sao?

Đúng là sự có mặt của Lam Thiều là điều ngoài ý muốn của nàng nhưng mà làm gì có người mẹ nào lại sẵn sàng rời xa con mình, huống chi Thiều cũng chỉ mới lên sáu.

Có lẽ những chuyện xảy ra trong quá khứ vẫn còn bám lấy người mẹ ấy những năm tháng qua, cho dù bụi thời gian có phủ dày đến nhường nào cũng không thể làm hoen gỉ đi.

Nàng chỉ biết cúi đầu nín lặng, nước mắt lặng lẽ lăn xuống đôi gò má.

Trông thấy người đối diện không nói lời nào, An Hồng cũng hiểu được phần nào tâm trạng của người thiếu phụ ấy, nàng khẽ lên tiếng:

- Chị, em biết chuyện này hơi đường đột và có lẽ chị sẽ không chấp nhận được!

Em cũng hiểu tấm lòng của một người mẹ nhưng mà em quyết định nhận nuôi Thiều cũng là vì muốn tốt cho tương lai của nó.

Chị cũng biết ở đây Thiều nó đã phải chịu những gì mà đúng không?

- Sao công chúa lại biết?

- Như Nguyệt ngạc nhiên hỏi.

- Em vừa gặp con bé ngoài vườn, cũng đã phát hiện ra mấy vết thương trên người con bé do dì tư của nó đánh mấy hôm trước.

Chuyện này chắc chị chưa biết đâu tại con bé nhất quyết không chịu nói với mẫu thân, em phải gặng hỏi mãi Thiều nó mới nói cho em nghe là ai đánh...Haizz - công chúa khẽ thở dài.

- Người nói Thiều nó mới bị dì tư đánh ạ?

Thần cứ nghĩ là lâu lắm rồi mấy người đó không đến đây nên không có chuyện gì xảy ra với con bé nữa.

Năm ngoái còn có chuyện con bé bị tụi nhỏ trong nhà tạt nước vào người, nhưng - nàng bắt đầu rưng rưng, hai tay ôm mặt - thần bất tài, không thể bảo vệ con mình được...

Lớn lên trong chiếc lồng son cao vạn trượng, Thuỵ Bà Công chúa chẳng còn xa lạ với những cảnh như vậy.

Nàng cũng biết từ ngày nhỏ, đứa cháu gái bé nhỏ của nàng đã không nhận được sự quan tâm đủ đầy của phụ mẫu, nhưng nàng cũng hiểu cái gọi là tình mẫu tử, cái gọi là đứa con mình đứt ruột đẻ ra, làm sao có thể không yêu thương được?

Có lẽ vấn đề hiện tại là những ám ảnh trong Như Nguyệt về chuyện con mình bị đưa lên Thăng Long...

- Công chúa, thú thật với người là từ khi Thiều được sinh ra, thần vẫn chưa làm tròn chức trách của một người mẹ.

Một phần là do chuyện của thần với vương gia, một phần là do lòng thần vẫn hướng về hai đứa nhỏ ở kinh thành.

Nhưng thần chưa bao giờ để con bé chịu thiệt một điều gì cả, thần vẫn cố gắng bảo vệ con bé trong khả năng của mình!

- ánh mắt vị thiếu phụ hướng ra cửa, thẫn thờ suy nghĩ - Còn nhớ lúc con bé lên cơn sốt khi bị đám trẻ trong nhà bày trò, thần đã lo sợ đến nhường nào, lo sợ rằng con bé sẽ lại rời xa thần như Tung và Tuấn năm ấy...Cũng may nhờ ơn trên phù hộ mà con bé mới tai qua nạn khỏi.

- Chị vậy ý kiến của chị như nào?

Chị đồng ý cho em nhận nuôi con bé nha?

- Thụy Bà Công chúa nắm lấy tay Như Nguyệt.

- Làm mẹ đương nhiên thần mong những gì tốt nhất cho con mình!

- ánh mắt nàng thu lại chỗ cũ, bàn tay còn lại cũng khẽ đặt lên tay công chúa - Vậy Lam Thiều xin nhờ cậy công chúa, mong người nuôi nấng và yêu thương con bé!

Ơn này Như Nguyệt thần không bao giờ quên ạ!

Thụy Bà Công chúa vui mừng ôm chầm lấy Như Nguyệt, cuối cùng nàng cũng đã thành công thuyết phục vị ấy cho mình nhận nuôi Thiều.

Vậy là từ nay trong phủ Lam Thụy sẽ có một cô tiểu thư nhỏ chạy loanh quanh khắp nơi rồi đây, nàng thầm nghĩ.

Trong đầu Thụy Bà hiện lên biết bao nhiêu là khung cảnh tươi đẹp, nàng cũng phải tranh thủ sắm sửa cho con bé vài bộ y phục đẹp để hai người cùng nhau dạo phố mới được!

***

Xe ngựa đã đứng chờ sẵn ở cửa phủ, khung cảnh ấy nhìn sao cũng thấy vô cùng quen thuộc nhưng giờ đây không còn là bi thương, đau khổ mà là niềm hạnh phúc xen lẫn xúc động, của cả người ở lại lẫn người ra đi.

Cây hoa sữa vừa mới bung nở ngay đầu cổng tỏa hương nhè nhẹ, Thiều ngước nhìn lên những chùm hoa trắng muốt đang chen nhau khoe mình giữa những tán lá xanh dài, lòng không khỏi bồi hồi.

Vậy là giờ đây nàng sẽ tạm chia xa phụ mẫu để lên kinh thành ở cùng với cô mẫu, sẽ được gặp anh hai và anh ba.

Trông thấy cha mẹ đã ra cửa, nàng bước tới, cúi gập người lễ phép:

- Con xin biết ơn công sinh thành và tình yêu thương mà phụ thân và mẫu thân đã dành cho con!

Sau này con nên người sẽ trở về phụng dưỡng phụ mẫu!

Phụ thân và mẫu thân, hai người giữ gìn sức khỏe ạ!

Như Nguyệt bước đến đặt chiếc khăn mình vừa thêu xong vào tay Thiều, ôm chặt lấy nàng mà nước mắt cứ rơi không ngừng.

Trong lòng vị phu nhân ấy thầm nghĩ: "Thì ra đứa con gái bé bỏng của mình đã phải chịu bao cực khổ suốt thời gian qua.

Sáu tuổi rồi mà có bé tí thôi, mong con sau này ở cùng cô mẫu trên Thăng Long sẽ có cuộc sống tốt hơn!".

Trần Liễu đứng đấy ngắm nhìn hai mẹ con nàng.

Với y, Như Nguyệt vẫn luôn xinh đẹp, dịu dàng như vậy, nhưng tiếc rằng y và nàng đã không thể nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại được nữa.

Y đưa mắt ngắm nhìn Thiều, thì ra đứa bé ngày ấy bây giờ đã lớn như vậy.

Có một chuyện mà cả đời này có lẽ y sẽ không nói với ai, đó là vào ngày Thiều ra đời, y bận việc nên không thể có mặt lúc Như Nguyệt lâm bồn.

Lúc trở về nhà thì trời cũng đã khuya, mọi người đều đã đi ngủ, chỉ có y khẽ đẩy cửa bước vào phòng, Lam Thiều bé nhỏ nằm trong nôi, đôi bàn tay nắm chặt chiếc chăn.

Y nhẹ nhàng bồng nàng vào lòng, dường như biết phụ thân đang nhìn mình, cô bé cũng he hé mắt, khuôn miệng nhỏ xinh nhoẻn cười nhưng được một lúc lại thiếp đi.

Lúc ấy, y đã nhìn thấy ánh trăng nhỏ của cuộc đời mình.

Đợi vợ ôm con gái xong, y cũng bước tới ôm lấy Thiều vào lòng, khẽ vỗ nhẹ lên lưng nàng rồi dặn dò: "Con lên kinh thành nhớ giữ gìn sức khỏe, nghe lời cô mẫu!

Nếu có vào cung thì nhớ chú ý lời ăn tiếng nói của bản thân, tuyệt đối không được hành xử tùy tiện!".

Nàng gật đầu "dạ" một tiếng rồi rời khỏi vòng tay của phụ thân, cúi chào hai người lần cuối rồi tiến về phía xe ngựa nơi cô mẫu đang chờ.

Nàng nắm tay cô mẫu rồi bước lên xe ngựa.

Người đánh xe thúc một tiếng và ngựa bắt đầu chạy, nàng ngoái đầu lại nhìn phụ mẫu, hai người họ vẫn còn đứng đấy tiễn nàng.

Lúc này đây nàng mới bắt đầu bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt nàng.

Thật ra từ lúc nãy khi được phụ thân và mẫu thân ôm, nàng đã không kìm được nước mắt nhưng sợ khóc lúc ấy sẽ khiến hai người họ lo lắng nên đành nuốt ngược vào trong.

Vậy mà chỉ mới đi được một đoạn, nàng đã nhớ phụ thân và mẫu thân đến vậy!

Hai tay che mặt, nàng cố giấu đi những xúc cảm phức tạp của mình lúc này, vừa hạnh phúc nhưng cũng vừa buồn, vừa háo hức nhưng lại có chút lo lắng...Thụy Bà Công chúa tiến đến ngồi cạnh, cánh tay vòng qua đẩy nhẹ đầu nàng vào lòng mình, sau đó khẽ xoa đầu, vỗ về đứa cháu gái.

Tiếng vó ngựa cứ vang đều, vang đều thẳng tắp đến Thăng Long...

(1) Thiên Ứng Chính Bình năm thứ mười một tức năm 1242.

(2) Thiên Ứng Chính Bình năm thứ mười bảy tức năm 1248.
 
Back
Top Bottom